Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thắp Đèn Ngắm Lưỡi Dao

Thể loại: hiện đại, ngược luyến tàn tâm, cường công cường thụ, quỷ súc tra công x thâm tàng bất lộ bề ngoài nhu nhược kì thực ăn tươi nuốt sống thụ, báo thù rửa hận, hào môn thế gia, HE. Edit: Trác Lam(với sự giúp đỡ nhiệt tình của QT ca ca và Google thúc thúc) Sở Từ nhịn khôngđược cười rộ lên: “Hàn Việt, tôi sắp chết, anh hẳn phải thấy vui vẻ mới đúng, tại sao vẻ mặt lại giống như muốn khóc vậy?” Hàn Việt dừng mộtchút, mãi sau mới cười nhạt hỏi ngược lại: “Nếu cậu chết, chắc là sẽ có nhiều người thấy rất vui, làm sao có khả năng có ai đó rơi cho cậu một giọt nước mắt?” “…Vậy thì tốt.”Sở Từ thở dài gật đầu, “Tôi cũng không hi vọng các người rơi cho tôi một giọt nước mắt nào, vô duyên vô cớ làm ô uế con đường luân hồi của tôi.” Tóm tắt: Công lần đầu gặp đã yêu thụ, muốn chiếm hữulấy người kia đến nỗi bất chấp tất cả, uy hiếp, cường thủ hào đoạt, giam cầm, để rồi chẳng thể đổi lấy được một chút ôn nhu nào từ thụ nữa. Mọi việc trở nên kì lạ khi một người quen của công gây tai nạn chết người rồi lại dùng tiền thoát tội, để rồi những người liên quan đến vụ án kẻ bị giết người bị phế, tất cả đầu mối về thủ phạm đều đưa vào ngõ cụt. Huyết án 2 mạng người năm xưa mà gia thế nhà công đã dùng tiền và quyền đổi lấy trắng án có liên quan gì đến vụ án mạng lần này? Là ai mắc nợ ai? Là máu ai còn chưa trả gây nên mối nghiệt duyên này? “Hàn Việt, anhcòn nhớ năm đó khi tôi rời đi, anh từng hỏi tôi một câu không?”  Hàn Việt trầm mặc đứng đó, sau một lúc lâu mới gật đầu: “Nhớ, tôi từng hỏi cậu đời này tạo nhiều sát nghiệt như vậy, có hay không đã từng yêu ai?”  Sở Từ chậm rãi giơ tay lên, đem mũi đao nhắm thẳng vào vị trí trái tim mình, ngẩng đầu mỉm cười với Hàn Việt: “Hiện tại tôi có thể nói cho anh biết đáp án. Câu trả lời của tôi là — không, không có. Sở Từ tôi sống hơn hai mươi năm, chưa từng yêu bất cứ kẻ nào.” *** Truyện gốc: Thắp đèn ngắm lưỡi đao ( 提灯看刺刀 | Đề đăng khán thứ đao) Tác giả: Hoài Thượng Thể loại: Hiện đại có yếu tố khoa học viễn tưởng (?), ngược luyến tàn tâm (ngược thân thụ ngược tâm công), cường công cường thụ, báo thù rửa hận, ân oán hào môn quân chính thế gia, cường thủ hào đoạt, tình hữu độc chung (1×1) quỷ súc kiêu binh công x thâm tàng bất lộ bề ngoài nhu nhược kì thực ăn tươi nuốt sống thụ HE ở phiên ngoại Độ dài: 60 chương + 1 phiên ngoại Review Thắp đèn ngắm lưỡi đao Trước khi vào đề ta phải nói trước là bộ này cực kỳ nhiều hố, cực kỳ máu chó, cực kỳ phi logic, cực kỳ đi ngược lại tam quan của đa số mọi người. Trong review cũng sẽ chứa yếu tố SPOIL tiết lộ nội dung truyện, cân nhắc trước khi đọc!! Lần đầu tiên biết đến Hoài Thượng qua bộ Ly hôn, ấn tượng của ta cũng xem như khá tốt. Bả có lối viết tình tiết dồn dập, diễn biến kịch tính qua từng chương tương đối giống Thủy Thiên Thừa, thậm chí tùy hoàn cảnh còn giật gân và khoa trương hơn Thủy Thiên Thừa nữa. Motif cường công cường thụ và đặc biệt là quỷ súc công của bả cũng đạt đến trình độ riêng rồi -.- Thú thực, trước khi đọc Thắp đèn ngắm lưỡi đao là ta đang đọc dở Tháng năm qua của Tĩnh Thủy Biên. Mọi thứ cứ chầm chậm chầm chậm thanh thản quá đến nỗi ta sốt cả ruột, cuối cùng quyết bỏ ngang để nhảy hố này, dù đã được cảnh báo vô số lần về mức độ vặn vẹo và âm u của nó. Nói chung xác định như vậy trước để ai quyết tâm lắm thì hẵng nhảy, kẻo lại mắc công hận đời mất mấy ngày… Bộ này công là kiêu binh, một tên Thái tử trong đám Thái tử đảng lớn lên ở môn phiệt thế gia. Hắn quỷ súc đến nỗi say túy lúy vẫn có thể rút súng bắn thủng khóa cửa, trói người, uy hiếp,… không thủ đoạn nào không làm được. Thụ thì được miêu tả là một công chức bình thường, văn nhã lễ độ, có điều tính tình cũng cương liệt lắm, hai năm bị bức ép phải ở lại bên cạnh công cũng quyết không cho hắn một cái liếc nhìn. Thế nhưng những gì chúng ta trông thấy lại không hẳn là bản chất thực sự của mọi việc. Theo từng chương truyện vạch trần, tên sĩ quan ngang ngược chuyên quyền kia, hóa ra lại là kẻ có tâm tính rành mạch nhất. Thậm chí còn hơn lão tư lệnh cha của hắn, vương tử phạm pháp cũng như thứ dân, Hàn Việt sẽ không biến chất vì quyền lực. Ngược lại, người thanh niên bề ngoài ôn hòa có lễ nọ, đi qua vô tận hắc ám, cuối cùng lại đánh mất chính bản thân mình trong thù hận và máu tanh. Để báo thù cho người mẹ nuôi và em trai đã chết oan trong một vụ tai nạn, Sở Từ từng bước ẩn nhẫn, lợi dụng Hàn gia nhị thiếu, tiếp cận những kẻ đã sát hại người thân mình. Thuận lợi tạo chứng cứ ngoại phạm giả, dùng thanh đao 24 tấc chém sắt như chém bùn, kết liễu 3 tên đầu sỏ, đả thương 2 người liên đới, cả quá trình chưa từng chùn tay. Mà công thì cả ngày bận rộn với công vụ, nếu không cũng là nghĩ cách làm sao ép được thụ đi vào khuôn khổ, cho nên chưa từng mảy may nghi ngờ người bên gối. Nhưng chẳng có tội ác nào sẽ trót lọt mãi mãi. Một khi chân tướng bị vạch trần, đối diện với Sở Từ chắc chắn sẽ là sự trả thù tàn khốc nhất đến từ những gia tộc mà y đắc tội, bao gồm cả Hàn Việt – Hàn gia. Giữa tâm bão truy đuổi đó, đứng giữa tình thân, trách nhiệm gia tộc và chấp niệm, công lý sau cùng, Hàn Việt đã lựa chọn vế sau. Hắn tự tay đi bắt Sở Từ mang về giấu ở trong nhà, không cho y ra đầu thú, cũng không cho y tự sát. Sở Từ ung thư dạ dày đã đến giai đoạn giữa, hắn cưỡng ép bác sĩ mang thuốc, hóa trị xạ trị cũng tiến hành. Ai động đến mạng sống của em, tôi liều mạng với kẻ đó, kể cả là chính em đi chăng nữa. Mạng của em không thuộc về em nữa rồi, bây giờ nó là của tôi. Cao trào liên tiếp từ đầu truyện, giữa truyện đến tận đại kết cục, gió tanh mưa máu không ngừng. Thảng có chút ôn nhu ấm áp hiếm hoi, cũng chỉ là khoảng lặng trước khi bão đến. Ta biết nhiều bạn cực kỳ lấn cấn khoản thụ giết chết anh ruột của công (mà còn là kiểu tàn sát chứ không phải là giết bình thường), làm bị thương cha của công, vậy mà cuối cùng công vẫn lựa chọn giấu y khỏi sự truy sát của mọi người. Thế nhưng đối với cá nhân ta, một người cũng chả có mấy tình cảm với thân nhân từ nhỏ, thì ta hoàn toàn có thể hiểu được cảm xúc của Hàn Việt lúc đó. Hắn không phẫn nộ thay cho anh trai, nhiều nhất chỉ là thương tiếc. Nếu ta có loại anh trai như vậy, ngay cả thương tiếc ta cũng chẳng thí cho. Ngay cả Hàn lão gia tử thương yêu con như vậy, cuối cùng cũng phải chấp nhận mình đã sai lầm khi nuông chiều Hàn Cường thành ra cái dạng đó. Nếu như năm xưa ông đừng chạy án, thì có phải ngày hôm nay gã đã không gặp sự báo thù tàn khốc đến mức này? Tựu chung mà nói, tất cả nhân vật trong truyện không có ai là chính diện, trừ những người qua đường đã chết oan trong vụ án năm xưa. Tất cả bọn họ đều có một mặt thối nát, chỉ là mức độ thối nát đến đâu mà thôi. Ngay cả Hàn Việt và Sở Từ đều là những người có vấn đề tâm lý đến một mức độ nhất định. Một kẻ thiếu thốn thân tình sinh ra nóng nảy, tàn bạo và cuồng chiếm dục. Một người đã từng có tình thân nhưng lại vô cớ bị tước đoạt tình thân, bởi thứ tên gọi “cường quyền” mà trụy lạc trong thù hận. Phiên ngoại happy ending có vẻ chóng vánh quá và hơi chênh với toàn bộ chính truyện nặng nề trước đó. Nếu có thể, thực ra ta càng mong Sở Từ có thể chết đi, sau đó có một cuộc đời khác. Bởi cho dù có bao biện thế nào thì cũng chỉ có cái chết mới trả lại được trong sạch cho y. Còn ký ức cũng tốt, không còn ký ức cũng được, dẫu sao thì khi đó, y cũng có thể thanh thản mà đón nhận tình yêu và sự bao dung của Hàn Việt được rồi. Nhưng dù sao Thắp đèn ngắm lưỡi đao cũng đã kết thúc viên mãn rồi, một số chi tiết nhỏ như cô tình nhân mang bầu của Hàn Cường sẽ ra sao, chị dâu Hàn Việt thế nào… đều đã không còn quan trọng nữa. Có lẽ sau bộ này ta nên cấp tốc cày lại Đọc thầm để cứu vớt tam quan của mình arghhhhhhhh ~~ *** [Review] Thắp đèn ngắm lưỡi đao – Hoài Thượng - ayuhime627.wordpress.com July 10, 2018Lăng Nhược Bình Thắp đèn ngắm lưỡi đao Tác giả: Hoài Thượng. Thể loại: hiện đại, trọng sinh, ngược luyến tàn tâm, cường công cường thụ, quỷ súc tra công x thâm tàng bất lộ bề ngoài nhu nhược kì thực ăn tươi nuốt sống thụ, báo thù rửa hận, hào môn thế gia, HE. Edit: Trác Lam (với sự giúp đỡ nhiệt tình của QT ca ca và Google thúc thúc) Giới thiệu: Sở Từ nhịn không được cười rộ lên: “Hàn Việt, tôi sắp chết, anh hẳn phải thấy vui vẻ mới đúng, tại sao vẻ mặt lại giống như muốn khóc vậy?” Hàn Việt dừng một chút, mãi sau mới cười nhạt hỏi ngược lại: “Nếu cậu chết, chắc là sẽ có nhiều người thấy rất vui, làm sao có khả năng có ai đó rơi cho cậu một giọt nước mắt?” “…Vậy thì tốt.” Sở Từ thở dài gật đầu, “Tôi cũng không hi vọng các người rơi cho tôi một giọt nước mắt nào, vô duyên vô cớ làm ô uế con đường luân hồi của tôi.” —— Bộ này được edit cũng khá lâu rồi, Mèo không tìm được nhà gốc của bộ này, cũng chẳng biết ai edit luôn, Mèo vô tình đọc bộ này trên wattpad rồi nghe mn bảo là nhà bạn Jenny H có đăng bộ này cơ mà kèm pass (TT.TT) nên tớ đành dẫn link nhà bạn ấy, mn muốn đọc thì qua thương lượng pass với bạn ấy nha! Jenny H – Thắp đèn ngắm lưỡi đao – Hoài Thượng Vừa đọc xong bộ này tối hôm qua nên giờ viết review ngay cho ‘nóng’, nói vậy chớ bộ này hoàn cũng lâu lắm rồi cũng có thể xem như là một bộ điển hình của dòng ngược kinh điển. Mèo biết đến tác giả Hoài Thượng qua bộ Phượng Hoàng đồ đằng (bộ này cũng ngược, bao tả tơi, bao thê thảm, bao thỏa mãn luôn), văn phong của HT nhẹ nhàng, trầm lắng nhưng để lại cảm giác day dứt trong lòng rất sâu đậm. Khuyết điểm: bộ này ngược công, nhưng cũng phần nào ngược thụ. Bộ này đọc cho vui chứ thực ra nó là nguyên một nồi máu chó chờ mọi người nhảy vào. Công vì tình yêu mà bỏ qua luôn thụ giết anh mình, làm bị thương cha mình, đồng ý là gia đình công không quan tâm được nhiều tới anh nhưng vẫn còn người bố yêu thương anh hết lòng mà, chỉ tại ổng không biểu hiện ra thôi. Cái sai lầm lớn nhất của ổng là đã bỏ bê gia đình, dung túng vợ và con mình làm điều sai trái! Đề cử bộ này cho bạn nào thích ngược nha, nhưng cẩn thận nồi máu chó thập cẩm này à, kẻo nhảy vô rồi khỏi chui ra luôn! (Dưới đây có spoil vài tình tiết trong truyện nếu bạn không thích thì vui lòng bỏ qua nha!) Anh công Hàn Việt vừa gặp đã yêu anh thụ Sở Từ đến thất điên bát đảo, theo lời Hàn Việt thì là: “Tôi vừa nhìn thấy y, liền thích đến mức ngay cả bản thân họ gì cũng quên mất.” Nhưng mà Sở Từ thì không, nên đương nhiên là công dùng đủ biện pháp cứng rắn trói thụ bên người, ờm, trói đúng nghĩa luôn. Xông vào nhà người ta, trói vào đầu giường, uy hiếp các kiểu, mà theo công là vẫn còn nhân từ chán, thì đến cuối cùng thụ cũng đồng ý ở bên công nhưng ẻm lạnh tanh à, chẳng cho công đến cả một cái liếc mắt. Rồi mãi đến 2 năm sau, đầu tiên là một người quen của công bị ám sát, ‘nhất kích tất sát’ đúng nghĩa, một đường cắt ngang yết hầu, nhanh – gọn – chuẩn, thủ pháp chuyên nghiệp, kế hoạch tinh vi, công và gia đình nạn nhân chả phát hiện được một tí vết tích nào. Sự việc yên ắng được mấy hôm thì next, lại một người quen nữa bị chém đứt mất cánh tay phải, vẫn y như lần trước không để lại dấu vết gì. Thật ra, là 2 sự việc này có liên quan đến nhau và dính líu đến 1 vụ án mạng trong quá khứ mà đầu sỏ là anh của công – Hàn Cường  gây ra. Trong một lần say xỉn lái xe, Hàn Cường đã tông chết một cặp mẹ con, 2 người này là mẹ nuôi và em nuôi của thụ, hoàn cảnh cực bi thảm, thụ mời 2 người lên Bắc Kinh chơi, nhân tiện giúp đỡ chút học phí cho đứa em nuôi thân yêu của mình. Ngờ đâu, từ lúc xảy ra tai nạn đến lúc nghe tin thi thể bị cưỡng chế hỏa thiêu chỉ vỏn vẹn 1 ngày, thụ còn chưa kịp nhìn mặt họ lần cuối thì đã chỉ còn là một nắm tro tàn, đến cả nơi an táng cũng là một nơi cực hẻo lánh, phong thủy tồi tàn nhất trong nghĩa trang. Mọi chuyện là do sự sắp đặt của quyền và tiền, xã hội này là nơi kẻ mạnh là kẻ chiến thắng, đứng trước 2 thứ này thì công lý chẳng còn là đáng giá là bao nhiêu, sinh mạng còn người cũng chỉ là thứ rẻ mạt, Hàn gia dùng tiền để đổi lời khai của nhân chứng, dùng quyền để ém nhẹm vụ việc, vốn dĩ là nạn nhân nhưng cuối cùng thành ra là không tuân thủ luật giao thông, là hung thủ nhưng cuối cùng lại xử vô tội, nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, đến cả bồi thường – thứ chắng đáng là bao nhiêu so với cái giá của những cuộc ăn chơi đàng điếm, hay là những món quà đắt giá cho tiểu tình nhân, Hàn Cường chẳng thà đem nó đi phung phí chứ nhất quyết không cho họ xu nào. Cuối cùng, kẻ ác cũng phải trả đúng cái giá của nó, Hàn Cường cũng phải đền mạng, mà còn phải đền một cách thật thảm khốc, thật đau đớn, thật khắc cốt ghi ‘vong’. Thụ tự tay BĂM XÁC anh của công. Vâng, hung thủ đương nhiên là thụ, lúc đầu Mèo cũng ngờ ngợ là ảnh rồi, vì cứ mỗi lần ảnh cười với ai là xác định vài ngày sau người đó chết, nhưng thật sự là không trách ẻm được. Sau này thì anh công cũng phát hiện ra bí mật của thụ, trong tiệc mừng thọ cha của công thì thụ bị phát hiện, ẻm chém một nhát dao cuối cùng khiến cha công bước một vòng qua quỷ môn quan, mém tí là đàm đạo với diêm vương luôn rồi, cuối cùng thì bị anh công bắt được tại nghĩa trang. Thề là đọc đoạn đó ngược chả chịu nổi luôn! Tường mọi chuyện thế là xong, đùng một phát, thụ bị ung thư dạ dày (vẫn còn cứu được). Công ngày đêm chăm sóc thụ, thụ thì chả còn tí hi vọng sống nào, công luôn ở bên thụ, hết nấu món bổ dưỡng, lại dỗ thụ uống thuốc, chơi game cùng thụ, chỉ vì muốn ẻm cảm nhận được sự sống nhiều hơn. Với công, những ngày này là những ngày hạnh phúc nhất từ lúc thụ gật đầu chấp nhận ở bên ảnh, nhưng hạnh phúc thường chả tồn tại lâu, một ngày đẹp trời, thụ trói công vào đầu giường rồi rời đi với lời khẳng định là chẳng có chút tình cảm nào với ảnh (Đau lòng chết!!!) Túm lại là cuối cùng cũng tìm được thụ, vì chữa ung thư cho ẻm mà công không tiếc đánh cược mạng sống của bản thân, quyền thế và sự an toàn của cả gia đình mình, thụ vẫn sống tốt và kết thúc là hạnh phúc mãi mãi về sau với bạn công tiến hóa thành mẫu đàn ông lý tưởng của bao chị em phụ nữ ‘Ra được phóng khách, vào được nhà bếp, leo được lên giường’.  *** [Review] Thắp đèn ngắm lưỡi đao Tác giả: Hoài Thượng Nguồn: Tấn Giang Thể loại: hiện đại, ân oán, ngược tâm ngược thân, hầu hết chủ công, cường cường, HE Couple: Hàn Việt x Sở Từ (thụ cameo Phá Vân) Quỷ súc trung khuyển trâu điên quân nhân công x băng sơn lý trí nhẫn tâm giết người như ngóe kỹ sư mỹ thụ Cho ai đó cần: thụ khiết, công trước đây chời bời, có nhiều tình nhân Hoài Thượng chuyên viết cẩu huyết với ngược, mới đọc 2 bộ của bả là Phượng hoàng đồ đằng với bộ này, thấy mặc dù truyện cẩu huyết vãi mà mấy đoạn ngược nó cứ hài hài, hay mình bị điên. Trước khi đọc dã xem review rồi, thấy cái gì mà một nồi máu chó các thứ, đọc xong ức chế cái kết -_-. Thấy mọi thứ hợp lý mà, với cả truyện mặc dù cẩu huyết nhưng không phải cẩu huyết tình cảm mà kiểu ân oán, nợ máu trả máu, đọc khá là sảng khoái, thế mới là đam mỹ chứ. Với cả giọng văn cứ hài hài kiểu mịa gì ý, cứu, tâm lý công nó khá là ba chấm, có 1 comment bảo ổng như trâu điên, hình như đúng thật. Anh này quân nhân, nóng tính, cứ hùng hùng hổ hổ, địa vị cao nên kiêu căng ngạo mạn, hơi tí động tay động chân, mà yêu thụ kinh khủng, yêu kiểu với mãi không tới, muốn làm người ta chú ý mà éo được, khổ vãi, 30 tuổi mà tâm lý như trẻ con. Mà được cái anh này thê nô vãi, vợ quát nghe răm rắp, hằng ngày nấu cơm rửa bát phục vụ tận răng = )). Nói thế thôi, truyện không ngọt đâu =)). CÓ SPOIL: Thụ là kỹ sư ở Sở nghiên cứu, lúc nào cũng lạnh lùng, rất đẹp (Hoài Thượng thích mỹ thụ) nên là công yêu luôn từ cái nhìn đầu tiên. Kỹ sư Sở xinh đẹp Tôi vừa nhìn thấy y, liền thích đến mức ngay cả bản thân họ gì cũng quên mất Quỳ lạy anh công luôn. Xong anh theo đuổi kiểu trâu điên ý, đọc để cảm nhận nha, sau một hồi thì 2 người cũng về chung một nhà, nhưng Hàn Việt vẫn không có được trái tim của Sở Từ. Nhắc đến Sở Từ, tại sao một người như anh lại chọn ở bên cạnh Hàn Việt, đương nhiên để trả thù rồi, motip cũ. Gia đình dưỡng dục Sở Từ bị anh của Hàn Việt là Hàn Cường tông chết, 2 mạng người. Hàn gia dựa vào quan hệ và quyền lực chối tội cho Hàn Cường. Chuyện này không liên quan gì đến Hàn Việt nhưng ai bảo anh là người Hàn gia, cho nên lúc đầu thụ rất ghét công. Nhưng mà sau 2 năm sống chung thì thụ cũng có tình cảm với công. Sở Từ cứu Hàn Việt khỏi chiếc xe Hàn Việt yêu Sở Từ điên cuồng (đọc nó hài), mà thụ đến cả liếc mắt cũng không cho, dẫn đến anh công rất là quỷ súc. Đã thế Hàn Việt từ bé không được bố mẹ yêu thương chăm sóc nên không khống chế được tâm lý, bị thụ đánh thì đánh lại thụ, đánh xong hối hận gào khóc các thứ. Thấy ngược cũng huề huề phết, tác giả khá là công bằng. Sở Từ giết tất cả 3 người, 1 là anh Hàn Việt, 2 người kia có giao lưu với công, đều là hạng cặn bã, chém đứt lìa tay 1 tên rác rưởi, lỡ tay chém cha Hàn Việt mà ông vẫn sống nhe răng nha. Đấy cẩu huyết đấy, có review bảo tác giả tam quan vặn vẹo, thụ giết anh của công mà công vẫn yêu thụ, ờ thì người anh này hờ quá, từ bé không ở với nhau, lớn lên cũng không thân thiết, thôi dù sao cũng là truyện mà nên không cấn đoạn đấy lắm. Tóm lại là truyện khá là mới mẻ, ai đọc ngọt nhiều quá ngấy có thể nhảy. P/s: thật ra tui thấy ngược này cũng bình thường, tui thấy ngược của Chiết chi mới ức chế. Artist: 棉球 蝴蜜_humi 冰绡 VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC 12.09.2020 Beryl - berylss.wordpress.com Mời các bạn đón đọc Thắp Đèn Ngắm Lưỡi Dao của tác giả Hoài Thượng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bản Sonata Đào Hôn - Bản Lật Tử
Mễ Quang vì phản đối hôn nhân thương mại, do gia đình sắp đặt mà trốn nhà đi. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc cô gặp phải thảm cảnh: Thẻ bị ngừng sử dụng, tiền thì bị trộm, tiền mặt còn khoảng một triệu đồng. Tại thành phố xa lạ không quen biết ai này, Mễ Quang bỗng bắt gặp một tấm quảng cáo. CĂN HỘ 100 MÉT VUÔNG, GIÁ THUÊ CHỈ 700.000Đ/THÁNG, NẾU CÓ NHU CẦU VUI LÒNG LIÊN HỆ: ANH TIẾU, SỐ 138XXXXXXXX! Lập tức, Mễ Quang chạy ngay tới địa chỉ này. Tiêu Cố nhìn cô gái đứng ở trước mặt, hơi nhíu mày, anh dán quảng cáo cho thuê phòng khi nào vậy không biết?! *** Lâm Tĩnh Dung đi theo sau Tiêu Cố bước về phía cầu thang: "Hay là để em giúp cô ấy bôi thuốc cho."    "Không cần đâu." Bước chân Tiêu Cố không dừng lại, anh chỉ quay đầu nhìn Mễ Tinh vẫn còn ngây người tại chỗ, "Còn đứng đấy làm gì?"    "À." Mễ Tinh đáp lại rồi bước nhanh lên cùng.    Lâm Tĩnh Dung nhìn theo bóng hai người họ biến mất khúc rẽ cầu thang, cô xoay người tiếp tục xuống dưới tầng tiếp khách.    Khu nghỉ của nhân viên nằm bên cạnh phòng thay quần áo, diện tích không lớn nhưng đủ kê thêm hai chiếc ghế sofa nho nhỏ, khi nào mệt thì có thể ngủ luôn.    Mặt bàn đặt trước ghế sofa còn vương vãi ít quà vặt chưa ăn hết, Tiêu Cố bảo Mễ Tinh ngồi xuống rồi cầm hòm thuốc tới để trên mặt bàn.    Hòm thuốc nhỏ này được Tiêu Cố đặt ở trong phòng nghỉ, lần đầu tiên Mễ Tinh nhìn thấy nó còn cảm thán không thôi, trông anh đúng là ông chủ tốt. ... Mời các bạn đón đọc Bản Sonata Đào Hôn của tác giả Bản Lật Tử.
Cổ Phong Hệ Liệt: Dung Quân - Công Tử Hoan Hỉ
Hết lòng hết dạ yêu ai đó bình thường đã khó, đối với các nhân vật chính trong câu chuyện này có lẽ càng khó hơn nữa. Vì trên vai họ là trọng trách với rất nhiều người khác, với cơ đồ mà tổ tiên gây dựng, với cả đất nước và trăm họ. Một người là hoàng đế, một người là đại thần đầu triều. Quen nhau từ bé, thân nhau từ bé, cũng hiểu lòng nhau từ bé, nhưng lời yêu cứ mãi không thể nói ra. Hắn không phải là một minh quân, tuy chẳng gây nên tội trạng gì nhưng cũng không lập công đủ lớn để sử sách ghi nhận. Y không phải là một đại thần tài năng, nếu không nhờ phúc ấm tổ tiên thì có thể đi thi cũng chẳng đỗ đạt, đừng nói trở thành thừa tướng. Tất cả những gì họ có thể làm, là cần mẫn, là chịu đựng, là đặt bản thân xuống dưới đại sự quốc gia. Cứ như thế, cho đến một ngày họ nhận ra, có thể làm chưa chắc đồng nghĩa với làm tốt, kỳ thực việc họ làm giỏi nhất, lại là yêu nhau. Cổ Phong Hệ Liệt gồm có: Dung Quân Vi Thần Hạ Tân Lang *** Nửa đêm, không gian tĩnh lặng, đám cung nữ thái giám làm việc mệt mỏi cả ngày dựa vào cửa cung, mơ mơ màng màng ngủ gật, thị vệ tuần tra ban đêm cầm đèn ***g vừa lúc đi qua trước cửa. Ánh nến trong tẩm cung vẫn còn sáng, cách một song cửa giấy tỏa ra thứ ánh sáng uân vàng. “Ưm… Ngươi… Chậm, chậm một chút… Ha… A a a…” – Tiếng rên rỉ khe khẽ xuyên qua khe cửa, tản mát vào gió đêm, bất giác làm cho tiểu cung nữ còn chưa an giấc đỏ mặt. Một trận thở dốc gấp gáp qua đi, ngọn đèn cầy cháy sạch chỉ còn một đoạn ngắn ngủn lung lây chừng như sắp tắt, Ninh Hi Diệp vừa lòng thỏa ý ôm lấy thừa tướng bị y hành hạ hơn nửa đêm, tên trộm cười hề hề: “Cái này không được?” Lục Hằng Tu thở hổn hển không nói lời nào, xoay đầu lại hung hăng trừng y một cái, khóe mắt hồng hồng, đôi mắt đẫm nước, khóe môi còn vương lại sợi chỉ bạc do nụ hôn nồng thắm gây ra, thấy hạ phúc của Ninh Hi Diệp lại nóng lên, cái kia kia vừa mới an phận một chút vậy mà lại chậm rãi ngẩng đầu: “Tiểu Tu, trẫm còn muốn…” Đường đường là một hoàng đế, ngồi trên thiên hạ, ra lệnh cho bách quan, thế mà y còn có thể bày ra vẻ mặt ‘ngươi không chìu ta, ta khóc cho ngươi coi’, thừa tướng bị triệu vội vào nghị sự nhưng ngay cả chuyện cần bàn còn chưa tỏ đã bị đẩy ngã xuống long tháp, chợt có ý muốn bóp chết y ở trên giường: “Ngày mai còn phải lâm triều.” ... Mời các bạn đón đọc Cổ Phong Hệ Liệt: Dung Quân của tác giả Công Tử Hoan Hỉ.
Năm Tháng Bên Nhau (Sinh Thời) - Twentine
Vì tình cờ bắt gặp giám đốc trường học và một cô giáo nơi khác đến trao đổi giảng dạy đang vượt quá giới hạn mà Hà Lệ Chân cô đã bị lão ta thuyên chuyển công tác tới một trường cấp ba hạng ba ở thị xã làm việc. Cô được người bạn Thương Khiết của mình đưa đi giải sầu tại hộp đêm có tên là "Tứ Qúy". Ở đây cô cũng chính là lần đầu được gặp anh. Rồi mọi chuyện diễn ra như thế nào? Liệu hai người họ có đến được với nhau? *** Hà Lệ Chân cái hiểu cái không, sau đó đuổi theo Trần Lộ hỏi mới biết được đầu đuôi câu chuyện.    Mấy người này chính là đám người trước đây vẫn gây sự với Vạn Côn và Trần Lộ, nhưng hai người Vạn Côn Trần Lộ quá hung dữ, vẫn cứ giằng co mãi như vậy, đến sau này đã không còn tranh chấp mối làm ăn đơn thuần nữa, mà là trả thù trút giận.    Đến chiều tối hôm nay bọn chúng lại tới gây sự nữa, lúc đầu cũng chẳng sao, nhưng trong lúc bọn họ ra tay lại vướng thêm một người – Ngô Uy.    Ngô Uy cũng sống trong tòa nhà Huy Vận, hai tháng trước nhà cậu ta mới dọn đến, mấy ngày nay cậu ta nghỉ bệnh ở nhà, hôm nay đói nên đi mua đồ ăn vặt, không ngờ gặp phải đám người Vạn Côn.    Gặp cũng chẳng sao, chỉ cần tránh đi là được, nhưng Ngô Uy lại thẳng tính, cậu ta thấy tay Vạn Côn bó bột còn đánh nhau, vội muốn báo cảnh sát. Hai bên đều không muốn cảnh sát tới, đám người kia nóng nảy, cầm gậy định đánh Ngô Uy, Vạn Côn vì kéo Ngô Uy ra mới bị đánh một cái.    Trong lúc hỗn loạn, không biết kẻ nào đập trúng chiếc xe thể thao bên cạnh, đến khi chủ xe quay lại mới gây phiền tới mức này.    “Nếu không biết là ai, vậy thì tất cả phải bồi thường à?” Hà Lệ Chân hỏi Trần Lộ. ... Mời các bạn đón đọc Năm Tháng Bên Nhau của tác giả Twentine.
Viên Mãn - Giai Lệ Tam Thiên
Lục Hạo cảm thấy rất giận, con trai đang đứng trước mặt mà chẳng hề nhận ra, cho nên trước sự kinh ngạc không hiểu nổi của các anh em trong đại viện, anh từ lĩnh vực dầu mỏ Bắc Kinh chuyển đến lĩnh vực nghiên cứu bảo mật gì đó của thành phố L, cũng chẳng phải là không có nguyên do. Ngoài ra, cậu nhóc đó anh càng nhìn càng thấy thích, con trai à, mẹ con khi nào về nhà? Hai bố con ta hợp tác, mang người phụ nữ của bố về nhà có được không? Còn nữa, con trai anh bây giờ là cậu bé cao nhất, hình thể tuyệt nhất, tuổi tác lớn nhất trong số con cái của mấy người anh em của anh, anh rất vui mừng!! Tông Chính gì đó và Quản gì đó kia, anh sẽ không thèm nhắc đến, những người quen thuộc với mẹ đẻ anh (tác giả) đều biết, đúng đúng đúng, đang nói chính là các người đó, trước đây ở trước mặt anh khoe khoang các người có con trai, con gái có đúng không?! Tài giỏi lắm có đúng không? Hừ, cuối cùng đều phải gọi con trai anh đây là anh đúng không? Con trai anh là đại ca đúng không?! Con trai anh đã ra đời từ lâu rồi, anh chẳng thèm khoe khoang ngốc nghếch giống các người, chỉ tổ phá hoại mỹ danh của con người vừa khiêm tốn lại đen tối, Lục hồ ly của anh!! *** Đối với chuyện bản thân mình có em gái ruột Lục Hạo chẳng để tâm lắm, từ nhỏ đã giũ tay đem Lục Ninh ném cho Chiêm Nghiêm Minh bản thân mình không quản, nhưng con trai của Lục Hạo – Lục Tinh Phàn, cũng chính là cậu bạn nhỏ Hạo Tử thì lại hoàn toàn trái ngược, có lẽ là cách giáo dục của nữ vương Lâm Tịch quá thành công, đến mức mà cậu bạn nhỏ Hạo Tử biến thành đặc biệt quan tâm đến Tiểu Tiểu Hạo nhỏ nhất nhà họ Lục, nhỏ hơn cậu 7 tuổi và cũng là con trai giống cậu hơn nữa còn có diện mạo rất giống cậu. Loại quan tâm này biểu hiện ở tất cả mọi phương diện trong cuộc sống. Khi Tiểu Tiểu Hạo đến thế giới này, Hạo Tử đã là đội viên đội thiếu niên tiền phong ưu tú thắt khăn quàng đỏ đeo ba lô rồi, cách nhau 7 năm trong mắt của Hạo Tử căn bản chẳng đáng là gì cả, bảo bối nhỏ cậu một lòng một dạ chờ mong cuối cùng đã đến rồi, cậu rất vui mừng, mỗi một lần sau khi tan học mẹ cho bú xong đều muốn tắm rửa cho bản thân mình sạch sạch sẽ sẽ đi hôn vào cặp mắt to to của Tiểu Tiểu Hạo. Đây là truyền thống của gia đình bọn họ, hôn lên mắt của bạn biểu thị tôi rất thích bạn. Hơn nữa, bạn có thể nghĩ đến, nửa đêm không đi ngủ bò vào trong phòng của em bé xem khuôn mặt đang ngủ của Tiểu Tiểu Hạo cười ngốc nghếch, buổi sáng trước khi đi học nhất định phải chào hỏi Tiểu Tiểu Hạo tuy người ta chỉ là rất tùy ý ư ư hai tiếng cậu đã có thể hưng phấn cả ngày, đến trường rồi đi khắp nơi khoe khoang Tiểu Tiểu Hạo ở nhà với các bạn học, khi nói chuyện điện thoại với Tiểu Mễ chủ đề cũng toàn bộ đều là Tiểu Tiểu Hạo. ... Mời các bạn đón đọc Viên Mãn của tác giả Giai Lệ Tam Thiên.