Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cung Loạn Thanh Ti

Tên tác phẩm: Cung Loạn Thanh Ti Tác giả: Trương Hiểu Thần Thể loại: BHTT, NP - Nhất công đa thụ (1x2), niên hạ công, giá không lịch sử, cổ đại, cung đấu - quyền đấu, ngược tâm, (có chút) ngược thân, ngược luyến tình thâm, HE... Chủ diễn: Cố Thanh Sanh (nữ chủ) x Đoan Nhược Hoa, Trữ Tử Mộc Phối diễn: Dụ Nguyệt Tịch x Lâm Mi Nhi, Vân Khuynh, Cảnh Đồng đế Độ dài: Trường thiên Rate: 15+ Văn Án: Nàng xuyên không trở thành một cung nữ trong lãnh cung, không có khát vọng, lại không có nơi thể hiện bản thân, buộc lòng ở dưới vương quyền hơi tàn mà sống, tiểu tâm cẩn thận, lo lắng chu toàn. Nàng là Hoàng hậu bị phế truất vào lãnh cung, thanh lãnh như hồ nước, dù là ai cũng không thể nào nhìn thấu đôi mắt u lãnh, bị tầng tầng lớp lớp giả dối bao phủ. Nàng là Quý phi cao cao tại thượng, kiêu căng lộng lẫy, dung mạo băng lãnh lại xen lẫn phần ôn nhu khó thấy. Thanh khiết như lá sen giữa hồ, trong trẻo như giọt sương dưới trăng, đỏ hồng rực rỡ như lửa múa. Một người là trăng sáng chiếu rọi trên hồ, một người là trong lòng vẽ một điểm chu sa, tiến thoái lưỡng nan, vô pháp chu toàn. Là cúi đầu giữ trong tay một đạo nguyệt quang, hay vẫn là ngẩng đầu nhìn hào quang vạn trượng, một người là thời gian kinh diễm, một người là năm tháng ôn nhu. Lời của editor: Tui, tui đã trở lại rồi đây. Chuyện là một năm qua tui có quá nhiều biến động, không có thời gian rảnh mà edit, mà thỉnh thoảng có thời gian rảnh cũng không có tâm trạng mà edit luôn, xin thứ lỗi:<< Giờ cũng ổn định lại rồi, có thời gian rảnh, định trồi lên lấp nốt hố Từng bước trộm tâm của Nam Mệnh Vũ đó, mà thấy đã có bạn edit mất tiêu rồi... Thôi cũng mừng hớ hớ:vv Vậy nên là, tui chuyển sang đào hố mới, sẽ nghiêm túc theo cái hố này. Vì là tui yêu thương bộ này cực kỳ luôn, thấy dân tình gào thét người edit mãi, mà chưa có ai edit cả... Ờm, thực ra là có 2 bạn edit rồi, bạn tới chương 7, bạn tới chương 5...  Nên là tui mạn phép nghiêm túc đào cái hố này và cũng nghiêm túc (not sure) lấp cái hố này nha... Bộ NP tui thích nhất, tình cảm sâu đậm nhất, hình tượng nhân vật ấn tượng nhất, diễn biến tình cảm logic nhất, văn phong cung đấu khá nhất, cũng là bộ NP ngược tâm ngược thân nhất tui từng đọc... 4 chương đầu tiên là tui lấy của bạn Xiaonai trước khi bản xóa truyện. Bắt đầu từ chương 5 là tui tự thân vận động. Văn án tui lấy từ bên Bachgiatrang, vì là văn án bển dịch hay quá trời hay. Bạn nào dịch nếu thấy được thì cho mình có lời xin phép nha. Truyện này tui thấy là khó, mà mỗi chương cũng dài nữa... Nhưng vì tui rất rất thích nên vẫn cố đào. Mong mọi người ủng hộ thả tim các thứ để tui lấy đó làm động lực, haha, Cực lực đề cử bộ này, dù là fan NP hay không phải fan, đều đáng đọc thử. Enjoy nha *bắn tim* ***   Lúc Cố Thanh Trần mở mắt ra, trước mắt hết thảy đã vô cùng xa lạ, giường gỗ lim khắc hoa gần cửa sổ, trên bàn gỗ cách đó không xa, ánh sáng của ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu. Dưới ánh nến, chút mùi máu tươi từ đầu lưỡi truyền đến, đau đớn cháy đốt lan tràn khắp toàn thân. Trí nhớ nàng dừng lại ở hình ảnh tiếng âm thanh phanh xe chói tai lúc nàng qua đường. Một nha đầu chừng mười lăm tuổi đang mặc trang phục cổ đại bưng thuốc đi vào, thấy nàng tỉnh sắc mặt liền vui mừng, để chén thuốc xuống, lao đến. Cố Thanh Trần nâng trán, không dám tin. Nàng đang ở phim trường sao? Nha đầu quỳ gối dưới giường, nước mắt từng giọt to lăn xuống, lẩm bẩm nói, cuối cùng cũng lấy về một mạng, Thanh tỷ tỷ, tỷ người xấu hù dọa muội, dứt lời chôn đầu khóc rống lên. Khóe miệng Cố Thanh Trần run rẩy, kỹ năng diễn xuất này đúng là trời sinh hoàn mỹ, ngay lập tức có thể nhận Oscar. Há hốc mồm, cổ họng nóng như thiêu như đốt nghẹn ra một câu, "Nước", nha đầu ngẩng đầu, nước mắt mông lung, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú khiến người ta muốn trìu mến. Cố Thanh Trần thở dài, diễn viên a. Nha đầu đi tới trước bàn lấy nước, Cố Thanh Trần uống xong, cảm giác mát mẻ theo cổ họng chảy xuôi xuống, chỉ là nuốt một cái, cả một hồi đau đớn lại đánh tới. Xảy ra tai nạn xe cộ sao cổ họng lại đau như thế, đầu Cố Thanh Trần lúc này có chút loạn, chợt choáng váng một hồi, bóng tối lại ụp xuống, bất tỉnh, cảm giác mát mẻ mơ hồ vuốt lên vài phần nóng rực đau đớn trên người. Tỉnh lại lần nữa là lúc trời đang mờ sáng, Cố Thanh Trần lấy tay mò tới cái vật thể ấm áp bên giường, chính là nha đầu nằm ở một bên liền phát giác động tĩnh, mơ hồ mở mắt, thản nhiên cười: "Thanh tỷ tỷ, khát không?". Trong lòng chợt nổi lên cảm giác ấm áp, lắc đầu hỏi nhẹ nha đầu, tên ngươi là gì, nha đầu liền phát ra thần sắc kinh ngạc, gương mặt nhăn thành một đoàn. "Tên muội là Thanh Trúc, là tên tỷ đặt, tỷ đã quên sao?", Cố Thanh Trần không hiểu ra sao, hỏi, "Đây là nơi nào, ngày mấy tháng mấy?". Kinh sắc trên mặt Thanh Trúc càng đậm, nói, "Nơi đây là Trường Trữ cung, hôm nay đã là đầu tháng tư". "Trường Trữ cung", ba chữ tiến vào đầu Cố Thanh Trần, trong đầu nàng nhanh chóng hiện lên một ý nghĩ không bình thường, cũng là gấp đến độ cuống quýt ngồi dậy, nhanh kéo cánh tay Thanh Trúc, giọng rốt cuộc không tự chủ mà run rẩy. "Có phải các ngươi là người của đoàn phim, có phải các ngươi ở đây chọc ghẹo ta không, tại sao ta lại ở chỗ này, có phải ở phía sau ta có camera không, ta biết, đây nhất định là có người sắp xếp có đúng hay không?". Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Thanh Trúc nhăn lợi hại hơn, khó coi như đến sắp khóc rồi, "Thanh tỷ tỷ, ngươi đừng làm muội sợ, muội nghe không hiểu lời ngươi nói. Tỷ bị Quý phi nương nương trách phạt, đã hôn mê ba ngày rồi". Ý niệm trong lòng Cố Thanh Trần phát ra ngày càng rõ ràng, chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi: " Đây là triều đại gì?" "Chu Hướng, Cảnh Đồng đế tại vị, tên tỷ là Thanh Sanh, là cung nữ quản sự Trường Trữ cung, mấy ngày trước đây chọc giận Trữ quý phi, bị quất đến hấp hối, thật không dễ dàng mới lấy về được một mạng." Giọng nói Thanh Trúc nghẹn ngào, lại sợ kinh hoảng Cố Thanh Trần, đành miễn cưỡng đem nước mắt giấu ở hốc mắt. Cố Thanh Trần như hoàn toàn phát điên đứng lên: "Tên quay phim đâu, mau nói có đúng hay không, mau nói đi, ngươi giấu camera ở đâu? Đừng đùa ta, ta làm sao có thể xuyên qua chứ.", giãy dụa đứng dậy, trên người truyền đến trận đau nhức như nhắc nhở nàng, có lẽ đây là sự thật. Thanh Trúc dìu nàng, nước mắt lẫn lộn, "Thanh tỷ tỷ, tỷ không nhớ rõ Trúc sao, trong cung này ngươi đối ta là tốt nhất, đừng dọa Trúc nữa a". Cố Thanh Trần hít một hơi thật dài, lại chầm chậm thở ra, thất thường như thế làm cho tâm tình nàng kinh hãi một phen, vậy mà sau một nén nhang nàng đã có thể từ từ trấn định lại, nàng quả thật là một người biết chấp nhận thực tế một cách dễ dàng. "Nói ta nghe chút chuyện đi, chuyện trước kia ta đã đều không nhớ rõ." Thanh Trúc vừa khóc vừa cười, rù rì kể tới. Thì ra Cố Thanh Trần xuyên đến một triều đại vô căn cứ, mười lăm tuổi vào cung, nay đã qua sáu năm, coi như là một lão cung nữ, cá tính luôn đần độn không linh hoạt, lại không giỏi nói năng nên đắc tội nhiều người, bị chèn ép đẩy đến Trường Trữ cung làm cung nữ quản sự, thu xếp cho các chủ tử bị Hoàng thượng biếm truất, cũng chính là lãnh cung. Mấy ngày trước đây, Trữ quý phi được Hoàng thượng ân sủng không biết vì sao lại tới đây, mong muốn gặp một người, mà hai người này miễn cưỡng gặp nhau nói mấy lời lạnh nhạt liền "giận cá chém thớt", đem tức giận đổ vào trên người cung nữ. Thanh Sang che chở cho Thanh Trúc chịu phạt thay năm mươi roi, sau đó sốt cao hôn mê. Thái y miễn cưỡng chữa trị, một hơi bất tỉnh ba ngày ba đêm mới có thể tỉnh lại. Cố Thanh Trần thầm nghĩ, chủ nhân thân thể này không biết đã chết hay đã hoán đổi linh hồn vào thân thể ta ở hiện đại rồi. Cung đình tranh đấu chính là loại xuyên không nguy hiểm nhất trong tiểu thuyết, nhất định sẽ không phải là một nơi tốt đẹp. Cũng may lãnh cung cũng coi như là chỗ an toàn, nếu không một ngày nào đó bị Hoàng thượng tới mạnh tay chộp lấy mới gọi là xui xẻo. Nghe Thanh Trúc nói Hoàng đế hai lăm tuổi lên ngôi, tới nay đã tại vị thống trị thiên hạ được bảy năm, thái bình thịnh thế, dân giàu nước mạnh. Nghĩ xong Cổ Thanh Trần bảo Thanh Trúc cầm cái gương đồng lại, cẩn thận chu đáo nhìn ngắm gương mặt hiện tại, mặt trái xoan, cằm nhọn, nước da trắng nõn, mắt nhỏ môi mỏng, cùng mình cũng có mấy phần tương tự, dung mạo thanh tú không sâu sắc ném trong đám đông cũng an toàn, lúc này mới yên tâm thả lỏng. Ở trên giường nghỉ ngơi mấy ngày, Thanh Trúc nói người nọ phái người tặng lọ thuốc cao, mấy ngày trước bôi lên giờ vết thương đã liền miệng, thành những vết sẹo nhỏ, xem ra là thuốc vô cùng tốt. Thanh Trúc lại đem quan hệ nhân mạch trong cung cùng các quy củ lễ nghi nói qua, vừa nghe đến các lễ thức quỳ lạy, thỉnh an quy củ đầu Cổ Thanh Trần dường như bị làm đau, may mà Trường Trữ cung cũng là lãnh cung không nhiều người cao quý, không cần nói quá nhiều về quy củ. Thì ra Cảnh Đồng đế hai lăm tuổi lên ngôi, tính đến nay đã được bảy năm chấp chính, lập thiên kim Thừa tướng trong triều lên làm Hậu, phong làm Đoan Hậu. Nhà mẹ đẻ Hoàng Hậu dòng dõi thư hương, mấy đời làm quan, thao lược tung hoành, Hoàng đế tin cậy sâu sắc, việc lập Hậu cũng là theo ý Đoan gia. Đoan Hậu cầm kỳ thi họa đều tinh thông, quốc sách, quốc lộ đều đã học đến quen thuộc, lại từng viết sử liệt kê gốc rễ từng triều đại. Mười bốn tuổi mạo danh tham dự khoa cử, khi thi Đình tranh Trạng Nguyên thì bị bắt lại nhưng được Thừa tướng bưng bít chịu tội thay, ngay lúc đó Hoàng đế chẳng những không giận mà còn vui vẻ hài lòng, tán thành rằng nữ tử Chu Hướng cũng có thể có người tài văn chương hơn người như thế, đó là cái đại phúc. Khi nhìn thấy Đoan Nhược Hoa khi đó mười bốn tuổi thông minh thanh tú, là người có tư thái vui vẻ, liền thích thủ gả cho Thái tử. Thái tử lên ngôi, mà Đoan Nhược Hoa khi đó mười sáu tuổi trở thành Đoan Hậu thống lĩnh lục cung, tuấn lãng oai hùng thiếu niên cùng nữ tử ôn nhuận như ngọc, ngắm trăng chơi thuyền, cầm sắt cùng kêu, kiêm điệp tình thân, tạo nên một màn lương duyên đồn đãi. Đáng tiếc ân sủng của bậc đế vương luôn mỏng, tiệc vui chóng tàn, Hoàng hậu tính tình trong trẻo lạnh lùng, bất thiện quyến rũ, mà Hoàng thượng lại tráng niên chín chắn, sau khi lên ngôi không chỉ nổi danh trong phủ thái tử thị thiếp mà còn mở cuộc tổng tuyển cử tú nữ. Phi tần trong hậu cung vờn quanh, các vị chủ tử hoặc ôn nhu thanh tao lịch sự, hoặc có tư thế oai hùng nghiêm nghị, lại có người quyến rũ muôn vẻ, không có chỗ nào mà không phải dùng hết thủ đoạn để lưu lại ân sủng của bậc quân vương. Sau có Trữ thị - chi nữ của Trấn Bắc Tướng quân, Tiết thị - chi nữ của Hộ bộ Thị lang tiến cung, trước sau phong phi, sau lập Trữ thị làm Trữ quý phi. Hoàng hậu ẩn dật trong Phượng Tê cung, tuy quản lý lục cung vẫn bình an vô sự, vẫn nhận ân sủng của Hoàng Thượng nhưng là ngày càng phai nhạt, sau bởi vì lệnh vu cổ để cho Thục phi đẻ non, Hoàng thượng mất đi một vị hoàng tử nên mặt rồng liền biến giận dữ, phán, "Hoàng hậu mất tự, mê hoặc vu chúc, không thể nhận thiên mệnh, truất xuống Trường Trữ Cung. Từ nay Trữ quý phi nhiếp chuyện lục cung, cùng với Thục phi giải quyết mọi chuyện." Hoàng thượng đem Đoan Hậu đày vào lãnh cung nhưng bởi vì thế lực Đoan gia mà không thể phế truất phong hào, việc quản lí lục cung rơi vào tay Trữ quý phi cùng Thục phi, thân thế hai người vì vậy mà càng lên cao bành trướng. Cố Thanh Trần trầm tư một chút, hỏi "Hôm đó người Trữ quý phi bái phỏng mà không được chắc là Đoan Hậu." Thanh Trúc đáp "Đúng vậy, thuốc kia cũng là được Đoan Hậu phái người đưa tới." Cố Thanh Trần lại gật đầu, "Xem ra ngày kia đi thỉnh an nói lời cảm ơn mới được." Đếm ngày qua đi, Cố Thanh Trần đã có thể xuống giường đi lại, lúc chưa đi được nằm trên giường vẫn hay gọi Thanh Trúc cầm chút sách để học. Nay chữ phồn thể đều đã biết đọc, chỉ không biết viết, Thanh Trúc lại cẩn thận chỉ rõ các loại quy củ, thì ra đây chính là Thanh Sanh kia trì độn mềm yếu, trong cung không có người quen, cũng giấu giếm được. ---Hết chương 1--- Editor lảm nhảm: Thanh Sanh đại nữ chủ giá lâm. Dù là y phục không phải là y phục cung nữ, cơ mà spoil chút là dù sao thì sau này bản cũng bôn ba giang hồ mờ, hơn nữa cũng là xiêm y màu thanh thiên màu bản hay mặc, nên là cứ quăng ảnh lên. Khí chất, gương mặt đều tương đồng với miêu tả nha. Dù sao thì người ta cũng là ngự tỷ U30 thời hiện đại đó ah...   Mời các bạn đón đọc Cung Loạn Thanh Ti của tác giả Trương Hiểu Thần.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thanh Mai Không Lấy Trúc Mã (1802)
Thể loại: Tình cảm lãng mạn, cổ trang Việt Nam, thanh mai trúc mã, sóng gió gia đình, âm mưu giành quyền... Truyện được xây dựng vào thời đầu thế kỷ XIX năm Quý Hợi, thời vua Gia Long, ở xã Thổ có ông xã trưởng Triệu Am được người dân mến mộ. Ông có ba người vợ, hai đứa con trai: Triệu Liêm và Triệu Tưởng. Nội dung truyện bắt nguồn nguyên nhân từ việc Triệu xã trưởng đưa về đứa bé gái mang cái tên Tằm, vốn là con gái của vị ân nhân năm xưa nay đã qua đời. Tằm và Triệu Liêm nhanh chóng kết thân, riêng Triệu Tưởng thì không thích Tằm nên bày ra bao nhiêu trò chọc phá. Năm tháng nối tiếp nhau, ba đứa trẻ dần khôn lớn, tình cảm cũng thay đổi theo duyên phận. Truyện lấy bối cảnh làng quê thanh bình của Việt Nam đầu thế kỷ 19, về cuộc sống giản dị của người dân, bên cạnh đó phản ảnh những âm mưu toan tính, lòng dạ con người đồng thời quay quanh mối quan hệ trong gia đình và đề cao tình yêu son sắt. ------------------------- * Các nhân vật và xã Thổ trong truyện là hư cấu, không hề có trong lịch sử của Việt Nam. Vào thời này, dân ta đã bớt chịu ảnh hưởng của Trung Quốc nên cách xưng hô trở nên đơn giản và thuần Việt hơn. *** Tác giả: Võ Anh Thơ Thể loại: cổ đại, gia đấu, thanh mai trúc mã Tằm x Tưởng Vì mình vừa được thưởng thức một bộ khá hay của một tác giả Việt, nên mình chợt có cảm hứng thử thêm :3 Tình cờ mình thấy bộ này mới full cách đây không lâu, mình đọc văn án thấy cũng hay hay nên quyết định nhảy hố thử :3 Tằm được Triệu Am (Triệu xã trưởng) đem về cưu mang vì cô là con gái của ân nhân. Cậu hai (Liêm) hoà nhã, đối xử tốt với nàng; trong khi cậu ba (Tưởng) lại khinh thường, ghét bỏ ra mặt. Quyển 1 kết thúc bằng một lời thề không bao giờ xem Tằm là em gái của Tưởng. Quyển 2 là ba năm kể từ lúc Tằm đến Triệu phủ. Tằm lúc này đã 13 tuổi, Liêm 16 còn Tưởng thì 15. Quyển 2 kết thúc bằng nhiều sự việc. Đỗ Quyên (con gái của tri huyện Đỗ Phần) thích Tưởng và vì hành động của Tưởng, cô ta ảo tưởng, hi vọng, quyết định lớn lên sẽ quay lại gặp Tưởng. Tình cảm của Tằm dành cho Liêm ngày càng lớn, Tằm cũng nhận ra rằng Liêm không có tình cảm với cô. Tưởng mãi mãi không thể coi Tằm là em gái vì Tưởng đã thích cô rồi. Quyển 3 kể về câu chuyện của ba năm sau. Lúc này Liêm đã rơi vào lưới tình với Ái – một đào hát. Cặp đôi “không trúc mã” Tằm – Tưởng đã có cảm tình với nhau, nhưng vì hiểu lầm nên Tưởng bỏ lên kinh thành để tránh mặt Tằm. Quyển 4 là hai năm sau khi Tưởng rời đi. Tằm và Tưởng đã kết hôn. Đỗ Quyên đã trở lại và muốn phá đám. Trịnh Kiên (con trai của quan tri phủ Trịnh Văn Thất) cũng xuất hiện, Kiên thích Quyên. Ái và Liêm cũng đã trở lại, có thể nhận thấy Ái là người đàn bà toan tính, tham vọng. Kết thúc quyển 4 là mở đầu cho những âm mưu tranh giành quyền lực của Ái. Quyển 5 kết thúc bằng việc Ái thành công khiến Tằm sảy thai. Quyển 6 kết thúc bằng việc Ái bị bắt, trả giá cho ba tội ác: bức chết cha chồng, hại chết con của Tằm, giết chết bà Hai để bịt đầu mối. Quyển 7 là quyển kết thúc mọi chuyện. Mình thấy buồn vì cứ tưởng Quyên sẽ có được hạnh phúc bên Kiên, ai ngờ Kiên bị giết chết. Truyện được viết theo giọng văn Việt Nam nên gần gũi hơn, chỉ có vài chỗ chưa tốt lắm, như khúc này: Tằm có gương mặt trái xoan, mắt to, mũi nhỏ, môi thanh. Trông thông minh. Là con nhà lễ giáo vì vừa gặp các bà, Tằm khoanh tay cúi chào. Truyện có một lỗi sai chính tả ở chương 3 (gian xảo). Một điểm mình thấy có chút buồn cười: Tưởng bị vu oan giết Kiên, nhưng lại không thể đoán ra ai vu oan, bản thân Tưởng không đoán được, Tằm cũng không được. Trong khi lão Sâm được miêu tả là người gian xảo, quỷ quyệt, là người đang “ngoài phục trong không phục” Tưởng, cả hai vợ chồng đều chưa bao giờ nghĩa lão Sâm vu oan Tưởng. Lão Sâm có động cơ: vì giấu tội biển thủ, vì muốn chức xã trưởng mà!! Truyện khá thực tế nên nam nữ chính không hoàn hảo. Tưởng cũng có lúc sụp bẫy, có lúc bất lực… Tằm có lúc thông minh, giúp đỡ được chồng; có lúc lại bình thường. Cả Tằm và Tưởng đều không đầy mưu kế, không giỏi nhận biết lòng người nên không nhận ra được Ái là người xấu xa. Mình không thích truyện thực tế như vậy, mình thích nam chính hoàn hảo, nữ chính bình thường hoặc cả hai đều hoàn hảo hơn. Bạn nào thích truyện thực tế thì sẽ thích bộ này. Bạn nào có gu giống mình thì đừng lo, vẫn chấp nhận được :3 Cốt truyện khá logic. Về văn phong, trừ một vài lỗi nhỏ thì văn phong khá ổn. Cho truyện này 4/5 điểm. *** Tóc em vừa chấm bờ vai, Bẻ hoa dưới ánh ban mai trước nhà. Chàng từ cưỡi ngựa trúc qua, Nghịch đùa tung quả mơ hoa quanh giường(1). =========================================== Trang 1: Đây là Tằm Đầu thế kỷ XIX, năm Nhâm Tuất (1802), sau khi thống nhất Đàng Trong Đàng Ngoài và đánh bại triều Tây Sơn, Nguyễn Ánh lên ngôi, lấy niên hiệu Gia Long. Đặt quốc hiệu Việt Nam, đóng đô ở Phú Xuân (Huế). Đây là thời kỳ đầu mở ra vương triều nhà Nguyễn và kéo dài một thế kỷ sau đó... Câu chuyện bắt đầu vào năm Quý Hợi (1803), một năm sau khi vua Gia Long lên ngôi, xã Thổ ở phương Nam khi đó có xã trưởng Triệu Am thương dân như con, được người người mến mộ. Ông có ba người vợ hiền lương thục đức, ngặt nỗi gần đến tứ tuần Trời mới cho ông hai đứa con trai là Liêm và Tưởng. Khi cả hai hơn mười tuổi thì Triệu gia có thêm một người. Buổi chiều hôm ấy buông sớm. Mặt trời thả mình xuống phía sau lũy tre già. Ánh dương tàn dần ở cuối chân trời, hoàng hôn lấp liếm lên những đám mây lãng đãng trôi. Vài đôi cánh nhạn bay chấp chới về tổ sau một ngày kiếm ăn mệt mỏi. Người dân cũng kéo trâu trở về. Thời khắc này, mọi việc đồng áng đều kết thúc. Thỉ thoảng đã có bóng dáng tuần đinh(2) đi qua. Trên cánh đồng dọc triền đê, đám trẻ đang nô đùa. Đứa nào cũng để đầu ba chỏm, gương mặt lấm lem bùn đất. Trong đó có hai bé trai nhìn khác hẳn. Từ mái tóc búi tó nhỏ xíu đến y phục chúng vận trên người, cho thấy là con nhà quyền thế. Liêm đứng nhìn lũ trẻ chơi, dáng vẻ ra điều thong thả. Ngay từ nhỏ, cậu đã mang gương mặt thanh tú, dáng đi nho nhã, giọng nói nhẹ nhàng. Người ta dễ dàng đoán được về sau, cậu sẽ dùi mài kinh sử, biết đâu còn đậu Giám sinh(3) và ra làm quan. Khi đã cầm sách trên tay là Liêm chong đèn đọc miệt mài đến tận canh khuya. Triệu Tưởng nhỏ hơn Liêm một tuổi. Trời sinh cậu có phúc tướng, mặt mày xán lạn, lại rất láu lỉnh lắm trò. Mà khổ nỗi, học văn chương tệ quá. Không phải do ngu si vì bởi cái mặt thông minh thế kia, mà vì cậu ba nhà họ Triệu lười biếng. Tưởng chẳng có chút hứng thú gì với thơ văn, lại ghét nhất cái chuyện canh khuya ngồi bên bàn sách đọc bài như điên dại. Bù lại, cậu thích nghịch ngợm chạy nhảy. Cứ mỗi lần chơi đùa với đám trẻ là y như rằng, Liêm sẽ thua và Tưởng luôn là người cứu anh. Tưởng đã phải nhảy qua lưng của thằng tóc ba chỏm cả chục lần. Chín lần đầu thì ngon lành, đến lần thứ mười thì Tưởng bỗng hụt tay ngã chúi mặt xuống đất do thình lình nghe tiếng gọi thất thanh trên triền đê: "Cậu Liêm ơi! Cậu Tưởng ơi!" Liêm đỡ em trai đứng dậy. Chiếc áo lụa đắt tiền dính bùn đất đen xì, Tưởng bặm môi, điên tiết quá! Thằng ôn dịch nào dám phá đám cú nhảy điệu nghệ của cậu Ba này vậy? Vừa lúc, tên người làm chạy hối hả xuống dốc đê xói lở, đến chỗ Liêm và Tưởng: "Thưa hai cậu, các bà cho gọi hai cậu. Ông về nhà rồi ạ." "Hóa ra cha đi lên huyện hôm nay đã về." Liêm vui mừng nói với em trai. Tưởng phủi quần áo, thế ra lại ngỡ chuyện gì gấp gáp, đây có phải lần đầu tiên cha đi xa nhà rồi trở về đâu. Có vậy mà tên người làm đáng kiếp này dám phá mất cuộc vui của cậu. Trông thái độ dửng dưng của Tưởng, Liêm bảo với tên người làm là mình sẽ về cùng. Ấy vậy, hắn lắc đầu nhất quyết phải đưa cả hai cậu chủ về, vì chuyện rất quan trọng. Tưởng hậm hực trước vẻ úp mở của hắn, mới gặng hỏi: Rốt cuộc là chuyện gì? Nghĩ chuyện này trước sau gì hai cậu cũng biết, với các bà đâu có dặn dò phải giữ bí mật nên hắn đáp luôn: "Dạ là vì ông có mang về một..." "Lại sách vở và đồ chơi mới chứ gì?" Tưởng thở hắt. Mời các bạn đón đọc Thanh Mai Không Lấy Trúc Mã (1802) của tác giả Võ Anh Thơ.
Tâm Ý Thành
Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất, tình cảm lãng mạn, sủng... Số chương: 12 (full) Giới hạn độ tuổi: 13+ (có vài chương gắn mác 18+) Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh  về một thất vương gia tài mạo song toàn,nhưng đáng tiếc không có số làm đế vương cũng vì thế mà ngày từ khi còn nhỏ có đến lớn thì lúc nào cũng luôn phải nhường mọi thứ cho hoàng huynh của mình, người mà sau này trở thành vua nước Bắc Đại. Cho đến ngày kia, ngài mới chợt nhận ra: Thứ gì cũng có thể nhường, nhưng người nữ nhi đó thì không thể!  Ai cũng có một "Tâm ý thành". Trên đời này, việc khó nhất chính là hiểu rõ lòng mình muốn gì. Hiểu được rồi, nhưng để bảo vệ và giữ vững thì còn khó hơn rất nhiều. Đến bao giờ, vị vương gia lãnh ngạo ấy mới hiểu được "Tâm ý thành" của chính mình...? - ----------------------- Ai nắm vai ta, xua đi một đời vắng lặng? Ai gọi tên ta, xóa đi một kiếp tủi hờn? Nắm lấy tay người, đi qua một đời phẳng lặng.  Gọi trái tim người, chở che một kiếp lênh đênh. (Nhất Độ Quân Hoa) *** Ân Kiện đã chuẩn bị xong xe ngựa, kể cả hành trang và những thứ quý giá vì sẽ có một chuyến đi dài, thật dài. Hắn quay qua thì trông thấy cảnh vương gia đang kéo chăn đắp cho Tô Khiết khỏi lạnh, nàng nằm ngủ bên trong xe. Ngài nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy, đôi mắt phẳng vặng phản chiếu yêu thương cùng nỗi bi thương. - Ngài làm như vậy với vương phi, liệu có bất công không? Trình Khâm hiểu Ân Kiện đang đề cập đến chuyện giấu Tô Khiết việc ngài bị trúng độc và không cho nàng ở cạnh ngài vào giây phút cuối cùng. - Sự việc xảy ra quá cấp bách, ta không còn lựa chọn. Nếu biết chuyện, Khiết Khiết nhất định không muốn rời khỏi vương phủ, và nếu vệ quân triều đình ập đến thì đã quá trễ, có thể ta và cả nàng ấy đều sẽ chết! Ta không muốn Trình Sở đạt được mong muốn, cả đời này hắn đã tước đoạt của ta quá nhiều rồi. Đây là lần đầu tiên và sẽ là lần cuối cùng ta quyết giữ lấy thứ quan trọng nhất đời mình! Còn Khiết Khiết, nỗi đau theo năm tháng sẽ dần nguôi ngoai, ta đối với nàng ấy rồi cũng sẽ như một giấc mộng... Dứt lời, Trình Khâm cúi xuống hôn lên trán Tô Khiết, nụ hôn đủ lâu và đủ sâu. - Dù không còn ta ở bên cạnh thì Khiết Khiết, nhất định phải sống thật tốt. Ân Kiện có lẽ hiểu những gì vương gia nói, càng hiểu rằng nếu ngài không chết thì oan nghiệt giữa ngài với Trình Sở không thể chấm dứt. Nhìn Tô Khiết lần cuối xong, Trình Khâm khẽ hạ tấm màn xuống. Đến trước vị vương gia, Ân Kiện chắp tay hành lễ đồng thời quyết tâm hứa: - Thuộc hạ sẽ dùng cả đời này bảo vệ vương phi và thiếu chủ! Chỉ cần nghe được câu nói đó từ người thuộc hạ thân tín nhất là lòng Trình Khâm bỗng chốc nhẹ đi, hoàn toàn an tâm mà siết chặt bờ vai đã kề cận bên mình nhiều năm qua. Dõi theo chiếc xe ngựa khuất dần trong màn đêm tĩnh mịch, ngài bình thản quay gót trở vào trong phòng, ngực lại nhói lên từng cơn vì độc đã ngấm. Vào thời khắc đó, ba sự việc đều đồng loạt diễn ra... Chiếc xe ngựa đưa Tô Khiết rời khỏi thành Nghê Hoàng. Đoàn quân vệ triều đình mau chóng tiến vào vương phủ. Thất vương gia Trình Khâm mặc áo chiến bào cùng áo khoác đỏ, tay cầm theo thanh kiếm đã cùng ngài chinh chiến bao nhiêu năm, bước ra ngoài. Dẫn đầu đoàn vệ quân là tướng quân Du Sát, liền xuống ngựa khi thấy Trình Khâm đứng trong sân vườn vương phủ, tay cầm đuốc lửa đang đốt một đống rơm mà trên đó dường như có người vừa chết. Vẫn giữ vẻ điềm tĩnh vốn có, Trình Khâm quay qua nhìn Du Sát, cất tiếng lãnh đạm: - Hoàng thượng muốn giết ta nên ra tay đầu độc, không ngờ Tô Khiết lại uống nhầm ly rượu độc đó để rồi nàng ấy ra đi trước ta. - Đó chính là Tô tần? Vừa hỏi Du Sát vừa quan sát thi thể đang cháy hừng hực trong đám lửa, một chút mảnh lụa trắng cùng một phần khuôn mặt nữ nhân vẫn chưa cháy hết. Trước lúc dẫn binh đến đây, tướng quân này nhận lệnh hoàng thượng phải xử tử Viễn Phù Vương Trình Khâm và Tô tần về tội dan díu! Nay theo như vương gia nói thì Tô tần đã chết do trúng độc, vậy là chỉ còn lại ngài... Vứt cây đuốc vào trong lửa, bấy giờ Trình Khâm mới quay qua, dõng dạc: - Ta, Nam chinh Bắc chiến nhiều năm, lập bao nhiêu chiến công, cuối cùng lại phải lãnh lấy một cái kết như thế này! Thật quá buồn cười! Tướng quân Du Sát đối với vị vương gia tài giỏi thâm trầm bậc nhất Bắc Đại này là mười phần ngưỡng mộ, cũng cảm thấy thương tiếc thay khi phải đem quân đến vương phủ với nhiệm vụ xử tử ngài. Lệnh vua khó làm trái, thất vương gia lại liên quan đến phi tần của hoàng thượng, Du Sát không thể không tuân. Vị tướng quân này chậm rãi quỳ xuống và chắp tay như thể hiện sự cung kính, tiếp theo đứng dậy ra lệnh cho quân lính bắt lấy thất vương gia. Chất độc vẻ như đã ngấm vào người, Trình Khâm đưa tay khẽ bóp ngực áo nhưng sau đó vẫn cầm chặt lấy kiếm, ánh mắt sáng rực lên và lao vào binh lính. "Trình Khâm ta, kể từ khi sinh ra cho đến nay, chưa bao giờ nắm giữ được những gì mình muốn, bản thân cũng chưa bao giờ hiểu thế nào là hạnh phúc! Ta bị tước đoạt quá nhiều để rồi từ đó trở nên sợ hãi, không dám yêu thương hoặc kiếm tìm một ai. Nhưng đến lúc ta hiểu rõ mình muốn gì, phải nắm giữ cái gì thì ta lại phải ra đi... Số phận quá tàn nhẫn, chẳng bao giờ tròn vẹn đối với ta." Ngài vung từng nhát kiếm lên, lính từng lớp đổ rạp, máu vấy đỏ vườn hoa... "Nhưng rồi số phận đã ân đãi khi để ta gặp gỡ Tô Khiết, vào thời khắc đó, với đôi mắt trong veo... Nàng là người nữ nhi thuần khiết, trái tim trong sáng lẫn kiên định đến nỗi ta phải ganh tỵ. Nàng luôn hiểu rõ tâm ý của chính mình, hướng về nó và không bao giờ thay đổi! So với một Trình Khâm bất lực đau khổ, một Trình Sở đố kỵ độc ác, một Quý phu nhân ganh tỵ hiểm độc, thì Tô Khiết thật đẹp đẽ!" Ngài vẫn kiên cường vung kiếm dù độc đã phát tác, máu trào ra từ khoé miệng, đôi chân khẽ lảo đảo và quân lính đã chém vào thân thể ngài. "Trên đời này, khó khăn nhất là hiểu rõ lòng mình muốn gì. Hiểu được rồi, nhưng để bảo vệ và giữ vững thì càng khó hơn rất nhiều. Suốt bao năm qua ta luôn bị giam cầm giữa được và mất, quay lưng với tâm ý của bản thân... Nhưng may thay cuối cùng ta cũng đã tìm thấy thứ mà mình muốn nhất, hiểu rõ mình cần giữ gìn điều gì nhất, và ta sẽ không lạc lối nữa. Kể từ giờ, Trình Khâm ta mãi mãi giữ vững tâm ý duy nhất trong kiếp này, cho dù phải đánh đổi bằng sinh mạng..." Trình Khâm ngừng lại bởi những mũi lao sắc bén lần lượt đâm xuyên qua người mình, dòng máu đặc quánh sẫm sệt không ngừng tuôn trào. Du Sát trông thế liền hô lên một tiếng, đoàn vệ quân dừng lại đồng thời lùi ra sau vài bước, đứng thành vòng tròn quây quanh Trình Khâm. Vị vương gia một đời tung hoành ngang dọc, oanh oanh liệt liệt trên sa trường đó đứng lặng yên, tay vẫn cầm chặt thanh kiếm nhuộm sắc đỏ. Những sợi tóc dài đen nhánh tung bay cùng tấm áo choàng đỏ phấp phới trong vườn hoa lan thơm ngào ngạt, từng chiếc lá rơi nhẹ xuống đất. Ngài đứng vững giữa bao nhiêu mũi lao, dẫu hơi thở đứt quãng nhưng đôi mắt ấy vẫn sáng rực. Áo chiến bào từng nhuốm máu quân thù giờ đây lại nhuốm máu của chính ngài... Trình Khâm thấy đau! Đau trên từng mảng da mảng thịt, đau trong trái tim đã trải qua quá nhiều mất mát lẫn nuối tiếc. Nhưng lạ lùng thay, tâm hồn ngài trở nên thanh thản như thể được sinh ra lần nữa, để can đảm hơn, biết trân trọng và hiểu thế nào là hạnh phúc. Đêm nay trăng rất sáng, màn đen dày đặc sâu thẳm nhưng ở phía xa kia chuẩn bị le lói chút ánh sáng, rồi bình minh sẽ lên thôi. Trước cảnh Viễn Phù Vương vẫn còn đứng yên với hơi thở thoi thóp, Du Sát không đặng lòng để ngài chịu đựng đau đớn thêm nữa giữa những mũi giáo sắc nhọn nên chậm rãi đến gần, kính cẩn nói rõ: "Để thần tiễn người, vương gia" rồi dứt khoát đâm mạnh mũi kiếm vào cơ thể vẫn đang cố chống chọi đó. Thất vương gia chậm rãi ngước mặt lên, đôi mắt yếu ớt đó như đang cười, phản chiếu trong con ngươi sáng trong là hình ảnh Tô Khiết đứng dưới đình viên, vào một ngày trời đổ mưa dịu mát, mỉm cười hồn nhiên nói với ngài: "Vương gia mệt rồi phải không, hãy ngủ đi. Khiết Khiết sẽ luôn ở cạnh ngài." Trình Khâm liền nở nụ cười vô cùng mãn nguyện. Đôi mắt dần khép lại, dòng lệ nhẹ nhàng chảy xuống đọng nơi gò má lạnh cóng, thời khắc giọt nước đó ngưng đọng cũng là lúc kết thúc cuộc đời một người. ***** Xe ngựa rời khỏi thành Nghê Hoàng chạy xuyên qua rừng cả đêm, đến lúc trời hừng sáng thì Ân Kiện cho dừng xe lại trên một đỉnh đồi cao. Cùng lúc đó ở trong xe, Tô Khiết cũng choàng tỉnh dậy, thấy mình nằm trong xe ngựa và bên cạnh chẳng có ai kể cả vương gia, tức thì liền vén màn cửa lên. Nàng thấy Ân Kiện nhảy xuống ngựa rồi nhanh chóng đến chỗ mình, đỡ xuống xe. Đưa mắt quan sát khu rừng vào buổi sáng, nàng chẳng hiểu gì liền hỏi: - Đây là đâu? Chẳng phải Khiết Khiết đang ở cạnh vương gia ư? - Vương phi, chúng ta đã rời khỏi thành Nghê Hoàng vào đêm qua. Đây là khu rừng phía Nam, cách rất xa Yên Kinh. Còn thất vương gia thì... Ân Kiện nhìn Tô Khiết trong một lúc, đành chậm rãi kể lại tất cả mọi chuyện. Khi đó ở trong vương phủ, vị phó tướng đến bẩm báo với Du Sát rằng: - Bẩm, đã lục soát khắp phủ nhưng chẳng có lấy một ai ngoài xác của một lão già, có lẽ thất vương gia đã chuẩn bị mọi thứ và lệnh cho người trong phủ rời đi. - Vậy còn cái xác bị đốt cháy kia thì sao? - Đúng là xác của một nữ nhân còn trẻ, nhưng đã hoàn toàn bị cháy đen nên khó mà nhận diện được có phải Tô tần không. - Thôi thì cứ xem như Tô tần cũng đã chết. - Liệu có ổn không, thưa ngài? Ngài đừng quên, thất vương gia là người đa mưu túc trí, việc tráo xác để Tô tần trốn thoát không phải là không có khả năng. - Thứ hoàng thượng muốn chính là xác của thất vương gia, còn Tô tần chỉ là con cờ mà thôi... Hãy nói với người, Tô tần trúng độc mà chết, xác đã bị thiêu. Vị phó tướng thoáng nhìn tướng quân rồi vâng lệnh rời đi. Còn lại một mình, Du Sát khẽ thở dài, nói gì đi nữa điều gì qua được thì cho qua, không nên đuổi cùng giết tận. Vào phút hấp hối đó, Trình Khâm đã gọi cái tên "Khiết Khiết", đoán ra người nữ nhân tên Tô Khiết ấy đối với ngài phải rất quan trọng, đấy là những suy nghĩ trong đầu tướng quân khi nhìn những đoá lan rụng tơi tả ở dưới đất. Quay trở lại khu rừng ở phía Nam, sau khi Ân Kiện kể xong mọi chuyện, Tô Khiết cứ đứng bất động, ánh mắt trong veo trở nên vô hồn trống rỗng, trái tim dường như chẳng còn cảm giác đau nữa dù lệ cứ rơi mãi. Không phải ư, làm sao nàng có thể tin được những chuyện vừa xảy ra? Từ việc vương gia bị hoàng thượng đầu độc cho đến sai vệ quân đến xử tử ngài, và ngài đã bảo Ân Kiện đưa nàng rời khỏi... Không thể được! Tại sao vương gia lại giấu nàng, dẫu cho quá trễ thì nàng cũng được ở cạnh ngài vào giây phút sau cuối! Vậy ra những lời dặn dò, dáng vẻ buồn bã của ngài lúc đó chính là vì sắp đối diện với cái chết...? Ngài đã hứa sẽ chăm sóc nàng cả đời này, ngài không thể bỏ nàng đi như vậy! Ngài sẽ không chết đâu và có lẽ đang ở vương phủ trở nàng quay về... Cũng giống như thuở bé mỗi lần chơi trò trốn tìm, Tô Khiết không tìm thấy vương gia liền bật khóc, rồi rất nhanh ngài bước đến bên cạnh nàng dỗ dành. Tô Khiết lập tức quay lưng chạy đi, chiếc áo lụa trắng tinh mỏng manh được gió lạnh buổi sớm thổi tung bay lên cao, thật cô đơn, bất hạnh lẫn bi ai. Những giọt nước mắt bay ngược ra sau, mang theo trái tim đau đớn của nàng với mong mỏi được gặp lại người nam nhân đã ở bên mình qua bao năm tháng. Nhưng chạy chưa được bao xa thì Tô Khiết bị Ân Kiện đuổi theo rồi giữ lại. - Vương phi hãy bình tĩnh! Người không thể trở về vương phủ được! - Không! Khiết Khiết phải gặp vương gia! Ngài nhất định còn chờ Khiết Khiết! - Đã qua một đêm rồi, vương gia không thể sống sót...! Lời khẳng định của Ân Kiện rõ ràng và sắc lạnh đến nỗi, Tô Khiết bấy giờ mới ngừng phản kháng, khuôn mặt mất thần sắc cứ hướng về phía vương phủ cách xa, rất xa bằng đôi mắt nhoè lệ với cái nhìn mờ mịt. Nàng liền ngồi phịch xuống đất, cả người run rẩy vì đau đớn và vì lạnh, nhưng nàng biết rõ rằng kể từ giờ sẽ không còn vòng tay ấm áp nào ôm lấy mình nữa. - Sự việc lúc đó quá cấp bách, vương gia lại không còn nhiều thời gian vì thế đã không cho vương phi biết! Ngài muốn người tiếp tục sống, cùng với đứa con ở trong bụng, đó là điều duy nhất ngài ấy để lại cho người. Lắng nghe chất giọng trầm thấp của Ân Kiện, Tô Khiết khẽ khàng đặt tay lên bụng, cảm nhận mối liên kết cuối cùng và cũng duy nhất giữa nàng với vương gia. Nàng ước giá như ngài nói rõ mọi chuyện với nàng vào lúc ấy. Nàng ước giá như có thể ngắm nhìn dung nhan ngài lần cuối. Nàng ước giá như được nói với ngài một lời rằng, "xin hẹn kiếp sau...". - Trình Khâm! Ngài luôn luôn đối xử bất công với Khiết Khiết! - Tô Khiết hét lên nghe đầy tức tưởi xót xa, không phải trách cứ mà là tiếc nuối. - Vương gia nhờ thuộc hạ nói với vương phi, nếu lúc nào nhớ ngài thì người hãy mở chiếc nhẫn đeo trên tay ra sẽ thấy được điều quan trọng nhất. Ngừng khóc, Tô Khiết mau chóng nhìn xuống chiếc nhẫn bạc mà Trình Khâm đeo vào tay mình vào ngày hôm qua, bấy giờ mới phát hiện có một đường rãnh được khắc tinh xảo. Khi nàng cẩn thận đưa tay bật lên thì trông thấy một mảnh giấy khá nhỏ được gấp ngay ngắn, liền cầm lên mở ra xem. Đôi mắt đẫm lệ chợt đứng yên bởi phản chiếu trong đó là hai từ "Tô Khiết" được viết tỉ mỉ, nắn nót. Đó là nét chữ của vương gia, rất đẹp, rất thanh thoát. Nàng có thể hình dung lúc ngài đặt bút viết cái tên này thì đôi mắt ấy tràn đầy tình yêu thương vô bờ, và nụ cười hạnh phúc nở ra trên bờ môi đó. Tô Khiết, đó là cái tên Trình Khâm đặt cho nàng. Tô Khiết, đó là tình yêu duy nhất của đời ngài. Tô Khiết, đó là tâm ý thật sự mà đến phút cuối cùng ngài muốn bảo vệ nhất! Trước đây, Tô Khiết không thể hiểu tâm tư của vương gia, ngài chưa bao giờ thừa nhận tình yêu đối với nàng nên nàng không biết vị trí của mình trong tim ngài là gì. Nàng đâu ngờ rằng ngài vẫn luôn ở đó dõi theo, vui buồn cùng nàng, đem cả hình bóng nàng khắc vào trong tâm khảm. Ngài - con người thiếu can đảm nhìn vào mong muốn của bản thân nhưng từ lâu đã xem nàng là tâm nguyện đời mình. Siết chặt mảnh giấy trong tay, đem kỷ vật chôn sâu vào lòng, Tô Khiết đã khóc thật mãn nguyện, kể từ thời khắc này sẽ cùng Trình Khâm giữ vững tâm ý này... ***** Sau ngày định mệnh ấy, mọi chuyện tiếp tục diễn ra theo dòng chảy thời gian. Tô Khiết hạ sinh một đứa con trai, đặt tên Trình Liệt, nghĩa là "cơn gió dữ". Thời cuộc xoay vần chẳng ai có thể đoán trước được khi mà hai mươi năm sau, Trình Liệt tạo nên biến loạn khói lửa lật đổ Trình Sở, lên ngôi hoàng đế. Thời trước, sao đế vương đã không chọn Trình Khâm nhưng thời sau sao đế vương đã chọn con trai ngài. Nghe kể lại rằng, Trình Liệt đem quân tiến vào hoàng cung và lúc đứng trước mặt Trình Sở thì vị hoàng thượng đó lập tức nhận ra chàng nam nhân trẻ tuổi đó có khuôn mặt và đôi mắt sáng rực giống hệt Trình Khâm. Hẳn cũng hiểu ra mọi chuyện, Trình Sở chợt nhiên cười lớn đầy giễu cợt, giờ nghĩ lại hoá ra hai mươi năm trước, Trình Khâm đã thắng rồi! Dù ngài chết nhưng sự sắp xếp kia đã dẫn đến cuộc biến loạn khôn lường ngày hôm nay. Trình Liệt xưng đế, dẹp gọn các thế lực tàn dư còn sót lại, thống nhất Bắc Đại. Theo nguyện vọng của mẫu thân Tô Khiết, Trình Liệt cho gây dựng lại vương phủ của Trình Khâm ngày trước ở thành Nghê Hoàng. Nàng không sống trong hoàng cung mà trở về chốn cũ để tưởng nhớ người xưa, ngày qua ngày. Và một năm trôi qua nhanh như cái chớp mắt... Vào buổi chiều nọ ở vương phủ, người hầu ra vào với vẻ sốt ruột bởi tình trạng bệnh của quốc mẫu đã chuyển biến xấu, không biết có qua khỏi đêm nay không. Có lẽ hoàng thượng cũng đã nhận được tin, chỉ e rằng sẽ không thể đến kịp. Trong khi tất cả đều lo lắng thì ở ngoài đình viên, Tô Khiết đang nằm trên trường kỷ, thân thể ốm yếu bệnh tật được ủ ấm trong tấm chăn dày. Thật kỳ lạ, mấy ngày trước đổ bệnh, nàng nằm trên giường mơ mơ hồ hồ thế mà hôm nay tâm trí tỉnh táo đến lạ, liền bảo nô tỳ đưa mình ra ngoài vườn. Nơi này yên tĩnh, chỉ nghe tiếng gió và ngửi thấy mùi hương hoa lan thơm ngát, xen lẫn trong đó là mùi đất ẩm nồng, đoán rằng trời sắp mưa. Tô Khiết đưa mắt nhìn khu vườn vắng lặng, lòng chợt nhiên bình yên khó tả. Lúc vương phủ này được dựng lại, nàng đã lệnh cho người hầu sắp xếp tất cả mọi thứ giống y hệt trước đây như lúc Trình Khâm còn sống. Từ thư phòng, phòng ngủ, chiếc bàn đá, hồ cá cho đến đình viên này và khu vườn hoa lan mà vương gia từng rất thích, làm như vậy nàng sẽ có cảm giác ngài vẫn luôn kề cận. Chậm rãi, Tô Khiết tháo chiếc nhẫn bạc mình vẫn luôn đeo trên tay, cùng mảnh giấy ngả màu với nét mực sắp phai theo năm tháng, hai từ "Tô Khiết" vẫn vẹn nguyên trong ký ức của người sống. Nàng rất nhớ vương gia, không giây phút nào quên được. Ngài từng bảo rằng, theo thời gian Tô Khiết sẽ xem ngài như một giấc mộng, nhưng không phải như vậy bởi đã hơn hai mươi năm sau cái chết của ngài, nàng vẫn nhớ như in hình bóng áo khoác lông màu bạc năm đó. Tô Khiết làm sao dễ dàng xem Trình Khâm như một giấc mộng... Nàng đã tiếp tục sống thật tốt, thật vui vẻ và sinh ra Trình Liệt, nuôi dưỡng khôn lớn để rồi đứa trẻ đó giờ đây đang ngồi trên ngôi vị chí tôn. Thế này nghĩa là nàng đã giữ vững đồng thời hoàn thành tâm nguyện của ngài rồi. Bây giờ đến lượt nàng thực hiện tâm ý sau cùng của bản thân. Gió chợt thổi mạnh, mưa bắt đầu lất phất mang theo từng giọt nước lạnh giá bay vào trong đình viên, Tô Khiết cuộn người trong chăn, đôi mắt nhuốm màu mệt mỏi khép lại mơ màng và bờ môi ấy bất giác thốt lên khẽ khàng: - Vương gia, Khiết Khiết lạnh... Khung cảnh trước mắt bỗng nhiên sáng bừng, Tô Khiết thấy mình trở về lúc mười tám tuổi, khuôn mặt xinh đẹp như hoa lan nở rộ, đôi mắt trong veo và đang mặc trên người bộ giá y màu đỏ rực rỡ, bước vội qua những dãy hành lang hệt như tìm kiếm ai đó. Mãi cho đến khi trông thấy một bóng dáng thân thương đứng lặng lẽ dưới đình viên ngắm nhìn những hạt mưa thì nàng dừng lại. Người nam nhân cao lớn trong chiếc áo khoác lông màu bạc, những sợi tóc đen nhánh xoã dài sau tấm lưng vững chãi, mọi thứ đều hiện lên thật lung linh, đẹp đẽ. Tiếp theo vương gia quay lại nhìn Tô Khiết bằng đôi mắt tĩnh lặng êm đềm và biết cười, cùng lúc miệng cất lên tiếng gọi ấm áp nhất: "Khiết Khiết!". Tô Khiết mỉm cười, là nụ cười hạnh phúc nhất trong đời, lập tức chạy đến bên Trình Khâm, sà vào vòng tay rộng lớn mạnh mẽ đó. Ngài ôm chặt lấy nàng ở trong lòng, đem cả sự ấm nồng và trân trọng phủ trọn lấy cơ thể mềm mại của nàng, kể từ bây giờ mãi mãi chở che cho nàng không rời bỏ. "Ta sẽ vĩnh viễn sưởi ấm ngươi, Khiết Khiết." Với nụ cười thoả nguyện, Tô Khiết nhắm mắt, lòng thầm gọi một tiếng "Khâm". Tà dương ngày hôm ấy nhuốm màu buồn man mác, và có một người vừa thanh thản ra đi, trở về bên cạnh người mà nàng thương yêu nhất. Chỉ còn cơn gió lạnh, những hạt mưa rơi, cùng với câu hỏi dịu dàng rằng: "Cuối cùng ngài cũng hiểu rõ tâm ý của mình rồi phải không, Trình Khâm?" Không có một tiếng đáp lại, không còn một ai để trả lời. Hoa lan trong vườn nở thật đẹp, hương thơm ngào ngạt bay khắp vương phủ. Và ẩn hiện đâu đó, ở nơi xa xôi ấy, là bóng dáng một người đang lặng lẽ mỉm cười./. Hỏi thế gian đổi dời biết bao năm tháng Mới được một lần cùng người cận kề Trăng soi bóng nước, dưới gốc bồ đề lại gặp nhau Duyên, khắc nơi đầu ngón tay. Thiêu đốt năm tháng, để bụi trần lay động tình niệm Gặp nhau cũng chẳng được bao nhiêu năm tháng. Chuyển qua ngàn kiếp, thành toàn vẫn là khó nhất, Mỉm cười ngắm nhìn dung nhan của người Đợi một kiếp ta cũng tình nguyện. Trời đất quá rộng, người lại ở ngay trước mắt, Cớ sao lại lưu luyến lướt qua nhau? Đời người quá xa, ta chỉ cầu một giây một phút Là phút giây khắc cốt ghi tâm. Vượt qua trăm ngàn đêm, người lại cùng ta mặc niệm. Kiếp sau liệu có thể trùng phùng? Duyên phận một đời ước hẹn Hãy ngừng nói lời tống biệt Nguyện cùng nhau tình này bất diệt... (Bồ đề kệ) ----------------------------------------------------------------------------------------- ✦ Truyện cổ đại "Tâm ý thành" đã hoàn thành chặng đường khá ngắn chỉ với 12 chương. Vốn dĩ ngay từ đầu truyện đã được quyết định là tác phẩm ngắn chương, và là khởi đầu cho phần II. "Tâm ý thành" không dài dòng như các tiểu thuyết trước của Anh Thơ, truyện đơn giản khắc hoạ số phận của nhân vật nam chính - thất vương gia Trình Khâm: Có những con người khi sinh ra đã phải chọn việc chấp nhận số phận! Vì ta không thể thấy rõ được tương lai, nên chỉ có thể làm những việc khiến mình không phải hối hận, dù đúng dù sai... Truyện chuyển tải được ý nghĩa, thông điệp của tác phẩm đến với độc giả, về việc "hiểu được tâm nguyện của chính bản thân mình và bảo vệ nó cho dù phải trả giá", một tác phẩm vẫn đúng chất Võ Anh Thơ. ✦ Phần II của "Tâm ý thành" mang tựa đề "Từ bi khúc" - khúc hát từ bi về lòng khoan dung và tha thứ - sẽ được post ngay sau đó, nối tiếp câu chuyện đời con của Trình Khâm & Tô Khiết. Truyện theo thể loại vua chúa - nữ cường, có yếu tố cung đấu + đánh trận, yêu - hận ngược trước sủng sau (18+), nội dung cũng như tình tiết nhiều hơn, kịch tính hơn phần I. Đây là kiểu truyện Anh Thơ từng rất muốn viết về một nam chính là đế vương tàn nhẫn đúng nghĩa cùng nữ chính quật cường lạnh lùng mưu trí.:D
Để Được Yêu Nam Phụ, Nguyện Không Làm Nữ Chính (1970)
Tên rút gọn: Không Làm Nữ Chính Thể loại: Tình cảm lãng mạn, xuyên không vào tiểu thuyết, ngôn tình Việt (hơi ngược), thập niên 70... Cô chỉ là một thiếu nữ 23 tuổi sống một cuộc sống bình thường ở thế kỷ 21. Cô cũng giống như nhiều cô gái khác đam mê truyện ngôn tình và cô đã vô tình xuyên qua tiểu thuyết đang hot "Yêu em tựa hơi thở" bởi vì cô rất yêu thích nam phụ của truyện mà đã chấp nhận trở thành "nữ phụ" Anh vốn là con trai trưởng của dòng họ giàu có bậc nhất Sài thành. Nhưng dù cho anh tài giỏi và đẹp trai cỡ nào thì số phận đã định sẵn anh phải đóng vai nam phụ. Cuộc đời anh bị tác giả biến thành kẻ độc ác và nhận một cái kết bi thảm ở cuối truyện vì quá si mê nữ chính. Và anh cũng chính là người mà có "duyên phận định trước" với cô. Liệu rằng cô có thể lay động trái tim anh, giúp anh thoát khỏi số mệnh nghiệt ngã mà tác giả đã sớm an bài. Tác phẩm được lấy bối cảnh Việt Nam vào những năm 70 của thế kỷ trước, dưới thơi Đệ nhị Cộng hòa. Ai cũng phải gặp gỡ người định mệnh của mình, đã được định sẵn vì người đó mà hạnh phúc, vì người đó mà đau lòng, giống như duyên nợ từ kiếp trước, kiếp này ắt phải trùng phùng. Suy cho cùng, chúng ta sống trên đời là để gặp gỡ người đã được hẹn từ trước... Trên đời này, có yêu vô tận cũng sẽ có hận vô tận. Có hạnh phúc mỹ mãn cũng sẽ có khổ đau chia lìa, có bạc tình bạc nghĩa cũng sẽ có chân tình không quên. "nếu người vẫn cố chấp yêu, thì ta cũng cố chấp chờ.." *** Dương Thảo, một cô gái hai mươi ba tuổi sống ở thế kỷ 21, đang trong tình trạng thất nghiệp. Lý do bị đuổi việc là vì quá cương nghị! Thẳng thắn, mạnh mẽ lẫn quyết đoán... tất tần tật những điều này là "nguyên nhân" dẫn đến chuỗi "thất bại" của cô khi tồn tại trong xã hội ngày nay, nơi mà những kẻ a dua nịnh hót luôn được xem trọng. Ba mẹ ly hôn năm cô mười tuổi, họ tiến thêm một bước và có gia đình riêng. Cô sống với ông bà nội, chẳng nhận được bất kỳ sự chăm sóc nào từ ba mẹ. Mười hai năm học hành cùng bốn năm đại học, Dương Thảo bước chân ra xã hội tìm kiếm việc làm như bao người khác. Cô thuê phòng trọ sống một mình, ông bà nội cùng mất khi cô lên đại học. Và ba mẹ vẫn là người... ở xa! Đi làm tại một công ty nhỏ gần một năm, cô bị đuổi. Trong quá trình thất nghiệp, một câu chuyện ly kỳ đã diễn ra với cô. Vào đêm đó, Dương Thảo trên đường về nhà đã tình cờ cứu giúp một tên yêu tinh nhỏ có cánh đang bị mắc kẹt. Vẻ như hắn từ một miền phép thuật nào đấy vô tình lạc đến thế giới hiện thực này. Và để trả ơn, Hạt Tiêu - cách Dương Thảo gọi - hùng hồn bảo rằng: "Tôi sẽ thực hiện bất kỳ điều ước nào mà cô muốn". Dương Thảo chẳng đời nào tin, việc gặp một tên tiểu yêu giữa đời thật chẳng khác nào... cơn ác mộng! Nhưng trước sự nài nỉ quá mức đó, cô đã nghĩ ra một điều ước hết sức phi lý, chẳng qua vì muốn làm khó hắn. Đó là, được bước chân vào cuốn tiểu thuyết đang hot bấy giờ: "Yêu em tựa hơi thở" của nữ tác giả Việt, mang bút danh Mộng và được yêu nam phụ có cái tên Cao Phong. Tác phẩm lấy bối cảnh Đô thành Sài Gòn vào những năm 1970 dưới thời Đệ Nhị Cộng Hoà Việt Nam... Xoay quanh câu chuyện về mối nhân duyên nghiệt ngã của ba con người: Mai Cẩm Tú - Cao Đình - Cao Phong. Vẻ đắc ý trên mặt Dương Thảo biến mất khi tên tiểu yêu kia khoanh tay mỉm cười: "Chuyện đó có gì khó! Cô sẽ trở thành con người mà mình mong muốn đồng thời yêu chàng trai mình muốn yêu... Dương Thảo, điều ước của cô sẽ thành sự thật!" Và rồi, chuyện tình xuyên không tưởng như mơ đã mở ra với cô gái này. Chỉ có một vấn đề "nho nhỏ" là, Dương Thảo không làm nữ chính... -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Tập 1: Cô chỉ có thể trở thành nữ phụ Cảm giác có gì đó đang lắc nhẹ nhè, đầu óc cứ chếnh choáng, Dương Thảo từ từ tỉnh dậy sau một giấc ngủ mà cảm tưởng như dài cả thế kỷ. Thứ đầu tiên đập vào mắt là cái trần xe ô tô khá thấp, trong một không gian cũng nhỏ hẹp. Cả người cô chốc chốc lại giật lên do xe chạy xốc. Dương Thảo nhận ra một điều gì đấy khác thường. Đúng lúc gương mặt nhìn ngược của một cô bé phản chiếu trong mắt cô. - A! Cô Thảo tỉnh rồi, anh Sơn ơi! Trong khi Dương Thảo ngồi dậy thì giọng nam cất lên, là người ngồi sau vô lăng: - May quá! Cô làm tụi em sợ muốn chết! Cô còn thấy mệt không? Để cơn khó chịu qua đi, bấy giờ Dương Thảo mới đưa mắt nhìn hai người nọ. Họ ăn vận khá kỳ lạ! Cô bé ngồi bên cạnh nhìn mặt non choẹt, có lẽ chỉ mới mười bảy, mười tám. Nhỏ mặc bà ba tím cùng quần đen theo kiểu dân Nam Bộ thời trước. Còn anh chàng đang lái xe thì sơ mi trắng đóng thùng với quần ka ki xám. Trông gương mặt họ mang nét rất "xưa". Dương Thảo còn quan sát chiếc ô tô mình ngồi, vẻ như nó thuộc hàng cổ điển chứ chẳng phải là thứ ở hiện đại. - Xin lỗi, tôi đang ở đâu? Hai người là ai? - Trời ơi cô! - Cô bé nọ kêu lên - Em là Xuân ạ, con bé người ở luôn đi theo cô đây! Còn kia là anh Sơn, tài xế ô tô hay chở cô đi chơi hoài mà! Bỏ mặc dáng vẻ lo lắng nọ, Dương Thảo đưa mắt nhìn xuống người mình. Thế quái gì đây? Cô đang mặc một chiếc đầm suôn dài trên gối cách tân kiểu phương Tây màu xanh dương, bên ngoài là áo khoác dạ nữ màu trắng với những chiếc cúc to bảng, túi khoét lệch một bên. Bắt đầu bối rối, cô đưa tay sờ lên mái tóc dài qua vai xoăn nhẹ buông xoã tự nhiên, kiểu mái hơi phồng. Bất giác, Dương Thảo liên tưởng đến thời trang "lai Tây" của phụ nữ Sài thành vào những thập niên 70. Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cô liền gấp gáp hỏi Xuân: - Thế... có thể cho tôi biết rốt cuộc tôi là ai, ở đâu không? Lần này Xuân mím nhẹ môi, vẻ như nỗi lo lắng đã nhiều hơn rồi: - Cô tên Dương Thảo, năm nay tròn hai mươi, con gái duy nhất của ông chủ thương cảng Dương Bộ, là dòng họ Dương giàu có ở đất Sài thành này... - Khoan đã? Sài thành? Nghĩa là Sài Gòn - thành phố Hồ Chí Minh? - Sài Gòn thì đúng rồi, nói chính xác hơn là Đô thành Sài Gòn đấy ạ, nhưng thành phố Hồ Chí Minh thì em chưa nghe lần nào cả. - Vậy... năm nay là năm bao nhiêu? - Đang là giữa tháng giêng năm 1970 đấy cô. Cái gì...? Dương Thảo kinh ngạc đến mức chỉ biết há hốc mồm mà chẳng kêu lên được thành tiếng. Sài Gòn năm 1970? Đùa nhau chắc? Tức thì, cô chồm người về phía cửa xe ô tô đồng thời nhìn ra bên ngoài. Ôi! Một khung cảnh xưa cũ hoài niệm lập tức hiện ra trong đáy mắt đứng yên của Dương Thảo. Con đường rộng thênh lác đác người và xe, hai bên là hàng cây xanh um cao vút, những ngôi nhà tường thấp tè bên cạnh những ngôi biệt thự mang kiến trúc cổ điển. Vẻ như lúc này đang là xế chiếu, ngay cả màu nắng cũng mang chút gì đó nhàn nhạt xa xưa. Rồi cô thấy một cô thiếu nữ trong tà áo dài đang đạp vi vu trên chiếc Solex hoặc đôi trai gái ăn mặc sành điệu đèo nhau trên Vespa. Lúc xe chạy ngang qua một trường học, cô bắt gặp cảnh những nam nữ sinh ngồi ăn bò bía ở quán bên đường, gương mặt đứa nào đứa nấy đều chất phác hồn nhiên. Ô tô lại rẽ qua một con đường khác rộng hơn, hai bên có những ba đến bốn hàng cây xanh nối dài ngút ngàn, Dương Thảo trông nó khá là quen. - Đây là đường Nguyễn Huệ? - Đúng rồi cô! - Lần này đến anh tài xế tên Sơn - Đây là đại lộ Nguyễn Huệ, lúc trước lâu rồi nó được gọi là đại lộ Charner. Charner chẳng phải là tên gọi cũ của đại lộ Nguyễn Huệ thời kỳ Pháp thuộc ư? Dương Thảo thật sự nhận ra mình đang ở Sài Gòn năm 1970 dưới thời Đệ Nhị Cộng Hoà và tổng thống là Nguyễn Văn Thiệu, lại còn ăn mặc thời thượng chẳng khác gì một cô chủ danh giá, ngồi trên chiếc ô tô Citroen Traction Avant 1949. Dương Thảo ngồi dựa vào thành ghế đệm, nhắm mắt cố tĩnh tâm để nhớ lại thật rõ ràng những sự việc đã và đang diễn ra lúc này. Cô nhớ tên Hạt Tiêu đã nói sẽ đưa mình vào cuốn tiểu thuyết "Yêu em tựa hơi thở", và căn dặn rằng: - Cô sẽ là nhân vật hoàn toàn mới trong câu chuyện này. Nữ chính tạm thời vẫn là Mai Cẩm Tú, và cô chỉ có thể làm "nữ phụ". Cô xuất thân trong gia đình danh giá, điều đó phù hợp với tính cách cương nghị vốn có. Vấn đề còn lại là làm thế nào để nam phụ Cao Phong yêu mình, điều ấy phụ thuộc vào bản lĩnh của cô... Chắc cô muốn hỏi khi nào mình thoát khỏi đây? Đơn giản thôi, là đến hồi kết của tác phẩm. Điều cuối cùng Dương Thảo nhớ chính là nụ cười khoái trá trên môi tên tiểu yêu đáng ghét đó. Thật là, đã được vào trong tiểu thuyết thì cũng nên cho cô trở thành nữ chính chứ! Bây giờ hoá thân vào nhân vật hoàn toàn xa lạ, cô biết xoay trở thế nào? Chính cô đã ước cái điều ngớ ngẩn này, và bây giờ thì phải nhắm mắt đi theo. Dẫu sao ở hiện đại, cô cũng quá xui xẻo rồi, thiết nghĩ có "lọt" vào đây nữa thì cũng chẳng còn xui hơn. Nghĩ vậy, Dương Thảo hít sâu một hơi rồi mở mắt ra. - Thế nào rồi cô? Cô nhớ ra được gì chưa ạ? Dương Thảo nhìn Xuân, giờ thì cần hoàn thành tốt "vai diễn" của một cô chủ: - Chị nhớ ra hết rồi, từ nãy giờ chỉ muốn doạ em cho vui thôi. - Trời đất, sao cô chơi ác với em quá vậy? - Mà bây giờ chúng ta đang đi đâu thế? Anh chàng tên Sơn đáp nhanh chóng: "Chúng ta ra ga tàu hoả thưa cô". Dương Thảo hỏi, họ sắp đi đâu ư? Tức thì, Xuân thở nhẹ một tiếng rồi nói: - Ông dặn cô ra ga đón cậu Phong với cậu Đình ạ. Cậu Phong? Cậu Đình? À, là hai anh em Cao Phong và Cao Đình! Dương Thảo tự nhủ, bắt đầu nhớ lại những tình tiết đầu tiên của tiểu thuyết. Cô cần phải nhớ rõ các diễn biến để biết chuyện gì sẽ xảy ra mà tuỳ cơ ứng biến. Ga tàu hoả ư...? Đôi mắt chợt nhiên sáng bừng, Dương Thảo khẽ kêu lên, đúng rồi mở đầu truyện là cảnh hai anh em nhà họ Cao xuất hiện ở ga tàu hoả tại Sài Gòn sau ba năm sống ở Đà Lạt... Không được rồi! Dương Thảo liền túm vai Sơn, giục giã: - Mau chạy đến ga tàu hoả trước khi quá trễ! Nhanh lên! Chiếc ô tô Citroen Traction Avant 1949 vừa dừng lại trước một sân ga tàu hoả là Dương Thảo tức tốc mở cửa xe chạy vào bên trong mặc cho Xuân đuổi theo. Mở đầu cuốn tiểu thuyết "Yêu em tựa hơi thở" là cuộc gặp gỡ định mệnh giữa ba nhân vật chính. Ngay tại ga tàu hoả, hai anh em nhà họ Cao sẽ cùng đỡ lấy Mai Cẩm Tú suýt bị ngã khi cô đến đây cốt để tiễn chân một người bạn. Chính khoảnh khắc ấy đã mở ra mối lương duyên giữa Mai Cẩm Tú và Cao Đình, nhưng lại là nghiệt duyên với Cao Phong. Bởi thế, điều Dương Thảo cần làm lúc này chính là không để Cao Phong gặp mặt người con gái sẽ mang bất hạnh cho anh sau này. Đang chạy cao hứng đến giữa sân ga nhộn nhịp thì đột ngột Dương Thảo ngừng lại khiến Xuân ở phía sau mất đà, ngã chúi mặt vào lưng cô chủ. Con bé sờ mũi nhăn nhó, toan cất tiếng hỏi thì đã thấy Dương Thảo quay lại, giọng ngập ngừng: - Em... có biết mặt hai cậu không? Trước cái nhìn tròn xoe của Xuân, Dương Thảo cười cười. Nói mới để ý rằng cô đọc tiểu thuyết cơ mà, trong đầu cũng từng hình dung dáng vẻ các nhân vật nhưng đấy chỉ là do tưởng tượng, còn khuôn mặt thật của họ trong tiểu thuyết thì không biết như thế nào. Cô thấy Xuân đưa mắt nhìn quanh một hồi, rồi bất ngờ nhỏ chỉ tay đồng thời kêu lên: "A, là anh Quý, người làm của nhà họ Cao đó cô!". Dương Thảo liền nhìn theo hướng chỉ tay của Xuân, mới thấy cách đó không xa, có ba chàng trai ăn mặc cao sang trông nổi bật giữa dòng người qua lại tại đây. Một người mặc sơ mi Tây với áo ghi lê, đội mũ Beret xám, mang gương mặt hơi lạnh lùng và kiêu ngạo. Người thứ hai đứng bên cạnh có nét trầm mặc, đôi mắt u buồn, mặc sơ mi có khoác thêm veston xanh sậm. Cuối cùng người thứ ba là cao nhất, mặc sơ mi cùng quần tây đen có dây đeo vai, gương mặt vui vẻ cùng nụ cười tươi. Không cần đoán cũng biết, đó là ba "nam thần" của tiểu thuyết: Cao Phong - Cao Đình - Lương Bằng. Họ đang đứng nói chuyện với người làm tên Quý. Không thể chần chừ, phải đến đó ngay! Nhưng dòng suy nghĩ gấp gáp đã bị cắt ngang khi Dương Thảo khựng lại, đôi mắt phản chiếu rõ khung cảnh một cô gái đi ngang qua và rồi suýt trượt ngã, dĩ nhiên ba chàng trai kia đồng loạt đưa tay ra đỡ lấy. Khi cô ấy đã đứng vững lại thì Dương Thảo mới nhìn rõ... Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt long lanh như nước hồ thu, tóc đen dài thắt bím hai bên, dáng người nhỏ nhắn vừa tầm trong chiếc áo dài mini raglan. Nụ cười của cô thật e lệ. Và đó chính là nữ chính Mai Cẩm Tú. Vào khoảnh khắc nhìn thấy người con gái thanh tao ấy, Dương Thảo đã hiểu: cuộc gặp gỡ định mệnh này là không thể tránh khỏi! Có ai đó đi ngang qua vô ý va trúng vai Dương Thảo, đôi giày cao gót khiến cô chới với ngã ra sau, lúc hoàn hồn lại đã thấy mình đã ngồi bệt dưới đất. Dương Thảo hướng mắt đến chỗ bốn người nọ vẫn còn đứng trò chuyện, trông nụ cười tươi tắn của Mai Cẩm Tú thì cô thấy buồn cười. Nữ phụ ấy mà, dù ngã bao nhiêu lần cũng chẳng ai để ý đến, còn nữ chính chỉ vừa "suýt" ngã là đã có nam chính lẫn nam phụ đồng loạt đỡ lấy. Cùng là phụ nữ với nhau mà sao oan trái đến vậy? Vịn vào cánh tay Xuân, Dương Thảo mau chóng đứng dậy. Nhỏ hỏi cô chủ có sao không? Dương Thảo phủi bụi trên áo khoác rồi lắc đầu, thiết nghĩ thời gian tới bản thân sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi nữa nên một cú ngã thì nhằm nhò gì. Kéo nhẹ vạt áo khoác, cô ngẩng cao đầu đồng thời bước đến chỗ anh em nhà họ Cao. Nhác thấy một cô gái lạ mặt ăn vận sang trọng tiến đến, Cao Phong, Cao Đình và Lương Bằng cùng hướng mắt vào cô. Quý đứng kế bên liền kêu lên: - Có phải cô Thảo ở nhà họ Dương không ạ? - Đúng vậy, cô Thảo theo ý ông chủ đến đây để đón cậu Phong và cậu Đình. Xuân vừa dứt lời thì tên Quý nhanh chóng giới thiệu, chàng trai trông lạnh lùng kiêu ngạo là cậu Hai, Cao Phong; chàng trai mang nét trầm mặc khó gần kia là cậu Ba, Cao Đình. Cuối cùng là Lương Bằng, chàng trai vui vẻ thân thiện. Dương Thảo kín đáo quan sát Cao Phong. Rõ đúng chất công tử nhà giàu, bảnh bao điển trai và mang nét đặc trưng của sự lạnh lùng. Như tác giả Mộng miêu tả, anh có sống mũi cao hệt người phương Tây. Đàn ông mũi cao, khuôn mặt thường rất sang! Cảm giác được gặp nhân vật tiểu thuyết mình yêu thích bằng xương bằng thịt thật khó diễn tả! Dương Thảo chuyển dời ánh mắt sang Cao Đình, nam chính. Cũng không khác gì so với miêu tả, anh mang nét trầm mặc, đôi mắt u buồn là điều đẹp nhất nơi anh. Giống như bao tiểu thuyết "lâm li" khác, nam chính này dĩ nhiên không thoát khỏi việc phải mang số phận bất hạnh từ lúc còn nhỏ. Bấy giờ đến lượt Cẩm Tú, người mà nãy giờ không lọt vào mắt Dương Thảo, nói: - Cảm ơn hai cậu đã giúp đỡ, em xin phép đi trước. Cẩm Tú không quên nhìn qua cô chủ họ Dương và mỉm cười chào. Dương Thảo cũng gật đầu đáp lại, đôi mắt ấy chẳng hề rời khỏi Cẩm Tú lúc cô đi ngang qua. Thật là một nữ sinh viên trong sáng, ngây thơ, thuần khiết. Sự việc tiếp theo, cô dễ dàng đoán ra, đó là: ba chàng trai kia đều âm thầm dõi mắt theo Mai Cẩm Tú! Cao Đình và Lương Bằng, Dương Thảo không quan tâm mà chỉ để ý đến Cao Phong. "Vào khoảnh khắc đó, anh đã được định sẽ phải đau khổ vì cô ấy." Mời các bạn đón đọc Để Được Yêu Nam Phụ, Nguyện Không Làm Nữ Chính (1970) của tác giả Võ Anh Thơ.
Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào
Thể loại: hiện đại, đô thị, trừ ma bắt quái, HE. Số chương: 114 chương + 8 ngoại truyện Tên khác: Nhóc Con Đừng Làm Anh Động Tâm Editor: Vân Vân Thời gian gần đây có rất nhiêu tin tức được lan truyền rộng rãi đều xoay quanh ở Đế Đô. Tờ báo đầu tiên lại nói rằng: Đứa con gái của nhà thị trưởng Trần trước đây đã từng bị lừa bán đã tìm được về, nghe nói bị bán đến nơi núi sâu hẻo lánh (thâm sơn cùng cốc), sống rất cực khổ. Tờ báo thứ hai: Nghe nói con gái nhà thị trưởng Trần là đồ ngốc, hàng ngày đều nói mình trông thấy ma. Tờ báo thứ ba: Nghe nói con gái nhà thị trưởng Trần cưỡng hôn Tam công tử nhà bộ trưởng Lâu (vẻ mặt của mọi người đều hoảng sợ: Lâu Minh mà cũng dám chọc!!!) Trần Ngư đem Lâu Minh đè trên ghế sô pha hôn một hồi lâu. Trần Ngư hỏi “Cảm giác có tốt hơn chút nào không?” Lâu Minh nheo mắt lại “Nhóc con, đừng làm anh phải động tâm.” Mặt Trần Ngư ngơ ngác --- Tôi chỉ đang cứu anh mà thôi. Tác giả tóm tắt: Khi Trần Ngư năm tuổi bị bọn bắt cóc buôn người lừa bán đến vùng núi, ông nội nhận nuôi cô là một người có năng lực rất thần thông (thần côn), một lòng muốn Trần Ngư kế thừa bí kíp của ông để trở thành bà đồng nhưng Trần Ngư chỉ một lòng muốn học hành đàng hoàng, muốn cố gắng học thật giỏi để vào đại học thoát khỏi vùng núi nghèo. Khi Trần Ngư thi lên đại học thì cha mẹ ruột của côtìm thấy cô. Lúc này cô mới biết được thân phận thực sự của mình, vất vả nhọc nhằn vài chục năm đọc sách, Trần Ngư rất muốn nói rằng: sớm biết thế cô sẽ cố gắng học ông nội làm sao để đuổi yêu ma quỷ quái đi. Đây là câu chuyện về một cô gái cố gắng học tập thi lên đại học mới biết so với học đại học thì biết bắt ma còn dễ kiếm được tiền hơn, vừa bắt ma vừa trêu chọc nam chính. *** [REVIEW NGẮN] XEM EM THU PHỤC ANH NHƯ THẾ NÀO - Bạo Táo Đích Bàng Giải (ĐỀ CỬ!!!) - Tình trạng: Hoàn edit - Thể loại: Hiện đại, trừ ma bắt quái, hài, sạch, sủng ngọt, HE - Độ dài: 114 chương chính văn + 8 ngoại truyện - Couple: Lâu Minh - Trần Ngư ----------------------------------- #Giới_thiệu: Gần đây, Đế Đô có rất nhiều tin tức. Phụ san một: Nghe nói con gái nhà thị trưởng Trần trước đây bị lừa bán đã tìm được về, nghe nói bị bán đến nơi núi sâu hẻo lánh (thâm sơn cùng cốc), sống rất cực khổ. Phụ san hai: Nghe nói con gái nhà thị trưởng Trần là đồ ngốc, hàng ngày đều nói mình trông thấy ma. Phụ san ba: Nghe nói con gái nhà thị trưởng Trần cưỡng hôn Tam công tử nhà bộ trưởng Lâu (vẻ mặt của mọi người đều hoảng sợ: Lâu Minh mà cũng dám chọc!!!) Trần Ngư đem Lâu Minh đè trên ghế sô pha hôn một hồi lâu. Trần Ngư hỏi “Cảm giác có tốt hơn chút nào không?” Lâu Minh nheo mắt lại “Nhóc con, đừng làm anh phải động tâm.” Mặt Trần Ngư ngơ ngác --- Tôi chỉ đang cứu anh mà thôi. #Tác_giả_tóm_tắt: Khi Trần Ngư năm tuổi bị bọn bắt cóc buôn người lừa bán đến vùng núi, ông nội nhận nuôi cô là một người có năng lực rất thần thông (thần côn), một lòng muốn Trần Ngư kế thừa bí kíp của ông để trở thành bà đồng nhưng Trần Ngư chỉ một lòng muốn học hành đàng hoàng, muốn cố gắng học thật giỏi để vào đại học thoát khỏi vùng núi nghèo. Khi Trần Ngư thi lên đại học thì cha mẹ ruột của cô tìm thấy cô. Lúc này cô mới biết được thân phận thực sự của mình, vất vả nhọc nhằn vài chục năm đọc sách, Trần Ngư rất muốn nói rằng: sớm biết thế cô sẽ cố gắng học ông nội làm sao để đuổi yêu ma quỷ quái đi. Đây là câu chuyện về một cô gái cố gắng học tập thi lên đại học mới biết so với học đại học thì biết bắt ma còn dễ kiếm được tiền hơn, vừa bắt ma vừa trêu chọc nam chính. ----------------------------------- ❎ Truyện này #Mắm đã từng đề cử trong mục "Truyện cùng tác giả" - Bạo Táo Đích Bàng Giải mới đây nè, không biết các bạn còn nhớ không? ❎ Ngày trước khi thấy thể loại ma quỷ là Mắm ngại lắm, phải né nhanh vì thấy sợ nhưng "Xem em thu phục anh như thế nào" lại là một ngoại lệ, không ghê lắm đâu, Mắm đọc buổi tối mà cũng không thấy sợ, nhẹ nhàng thôi và rất rất hàiiiiiiii, nhiều khi cười như điên ý ???? ❎ Nữ chính Trần Ngư rời núi nhận thân nên sơ nguyên y như 1 tờ giấy trắng, với Trần Ngư tiền là vạn năng, nhưng rất đáng yêu, chân thật, tuy vậy bạn ý không hề thánh mẫu, có thù tất báo, mạch não thường chạy trật không giống ai nên hay phát ngôn những câu khiến người khác đứng hình. ❎ Nam chính hội tụ đủ ba yếu tố cao - phú - soái, lại ôn nhu dịu dàng, mỗi tội thân mang sát khí từ nhỏ nên phải sống một mình, không được tiếp xúc gần gũi với bất kì ai quá lâu vì sát khí quá nhiều dễ gây hại cho đối phương. May mắn sau này gặp được nữ chính trời sinh không sợ sát khí mới không bị cô độc đến già. ❎ Bên cạnh đó là dàn nhân vật phụ xuất sắc không kém: Gia đình nữ chính đáng yêu. Mẹ Trần hay khóc, ba Trần nghiêm túc nhưng đều cực kì thương con gái. Anh trai Trần rất yêu thương em gái, vì tìm kiếm em gái bị bắt cóc mà trở thành cảnh sát. Đội ngũ phụ tá lầy lội của nam chính, suốt ngày nghĩ cách đẩy thuyền nhưng đôi khi suýt khiến thuyền lật ???? ❎ Nhân vật quan trọng không kém và là nhân vật lầy lội nhất bộ truyện phải kể đến là sư phụ của nữ chính. Thời trẻ cao ngạo, vô sỉ, mặt dày, tự kỉ, ... tung hoành địa phủ làm Đầu Trâu Mặt Ngựa, Hắc Bạch Vô Thường hận đến ngứa răng, về già sau khi nữ chính về nhà thì gia nhập cộng đồng mạng làm game thủ, PK, đánh quái cấp bậc đại thần khiến các thanh niên cũng phải chào thua; sau lại vì nữ chính mà quậy địa phủ náo loạn thêm lần nữa, đến khi chết rồi vẫn không an phận, cua gái từ trần gian xuống địa phủ ???? ❎ Nhìn chung, truyện sạch hơn omo, sủng, ngọt, cực hài hước, tác giả hành văn ổn, đặt tình huống và cách giải quyết hợp lí, thuyết phục. Tính cách nhân vật từ chính đến phụ chuẩn từng centimet. Nữ chính tuy là thiên sư nhưng quá trình trảm yêu trừ ma cũng không hề dễ dàng, lâu lâu có chút khó khăn nhưng không đáng kể. Truyện hư cấu, tác giả xây dựng khá nhiều tình tiết ảo nên mọi người đừng quá ngạc nhiên, tuy vậy những điều này lại rất phù hợp với mạch truyện. Trong số các truyện được edit đến giờ của Bạo Táo Đích Bàng Giải thì "Xem em thu phục anh như thế nào" là truyện Mắm thấy hay nhất và đáng đọc nhất đó. Đề cử các bạn nhảy hố. ❎ Sau khi cày xong truyện này, Mắm đang bị nghiện thể loại bắt ma quá, thời gian tới có lẽ sẽ có thêm một vài review khác về truyện cùng thể loại đuổi ma bắt quái nha ☺️ #reviewbyMắm   Mời các bạn đón đọc Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào của tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải.