Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hỉ Tương Cố

Hỉ Tương Cố là cuốn tiểu thuyết bách hợp của Mộ Thành Tuyết mà bạn không nên bỏ qua nếu là một người đam mê bách hợp. Câu chuyện kể về Hỉ Mi - đứa con gái sinh ra trong một gia đình phức tạp luôn mong muốn có đứa con trai, cô nàng có tính tình bá đạo, mạnh mẽ. Câu chuyện bắt đầu khi Hỉ Mi gặp Âm Cố - một người con gái dịu dàng, ấm áp. Hai người họ bắt đầu một mối tình đầy trắc trở nhưng cũng thật cảm động. *** "Chuyện về một nàng sát thủ bỏ nghề làm bà đỡ bởi vì nhân tính trỗi dậy mạnh mẽ khi thấy một thai phụ sinh con trước mắt mình. Một cô nàng nông thôn bị chồng bỏ bởi vì bị sảy thai. Hai người gặp nhau có lẽ là vì duyên; có lẽ do có người vô tình sắp xếp. Tình từ từ bùng cháy bởi vì hai người như sinh ra là dành cho nhau; một phần thiếu của người này bù đắp cho người kia; một lạnh một nóng; một nhạy bén một đơn thuần..." *** #Review Tên: Hỉ tương cố Thể loại: Điền văn, cổ đại, tình hữu độc chung, 1x1, HE Tác giả: Mộ Thành Tuyết Cp: Âm Cố x Hỉ Mi Độ dài: 95 chương ————————————————————— Cảm nhận của t: Vì là điền văn nên truyện không có gì giật gân, gay cấn và kể cả H. Nhưng t vẫn đề cử bộ này. Bộ truyện diễn biến khá là chậm nhiệt, tình cảm của hai nhân vật chính rất đẹp, vì biết nhau gần nhau rồi yêu nhau. Ay thực sự khả năng viết văn cảm nhận của t khá kém nên chỉ đc từng này thôi. Mn tham khảo tạm. Tóm tắt nội dung: Âm Cố vốn là một sát thủ bởi gia đình làm nghề truyền thống là sát thủ. Nhưng do một lần làm nhiệm vụ, chứng kiến một thai phụ sinh con trước mặt mình mà gác kiếm, chuyển nghề. Do được nhờ vả từ người quen mà Âm Cố đi đỡ đẻ cho một người thai phụ khó sinh và sau đó, đỡ đẻ tiếp cho Hỉ Mi....À tiện thể, Âm Cố là phúc hắc mặt dày cường công. Hỉ Mi được gả vào một gia đình cũng tạm được. Phu quân là một gã mọt sách luôn gác đèn cố đỗ đạt( thực ra do mẹ ép) nên lãnh đạm nàng, một tháng đụng chạm chỉ vài lần và rất ngắn ngủi. Sau khi được đỡ đẻ, do một vài lí do mà con của nàng mất, quá đau thương và dưới sức ép từ phía nhà chồng, Hỉ Mi quyết định rời đi với Âm Cố, làm lại cuộc đời. Rồi hai người ở chung với nhau, lâu ngày sinh tình, Âm Cố dẫn Hỉ Mi ra mắt bố mẹ( nhà đấy hài, thú vị lắm). Cuối cùng là dọn ra ở riêng, tự lập nghiệp. Hai bạn có xa nhau một khoảng thời gian nhưng nhanh chóng tái hợp nhé! ————————————————- Nếu sau khi đọc xong, mn có hứng thú với văn phong của Mộ Thành Tuyết có thể đọc thêm bộ Chiết yêu( quyển trước Hỉ tương cố), Bà sa... *** Lần này Việt Lâm thị mang thai cũng chịu nhiều đau khổ. Cái thai mười mấy năm trước kia, chẳng qua là do bà muốn phủi bụi trên cái tủ, lúc nâng người lại vấp chân té nên không giữ được. Cho nên lần này phải vạn phần cẩn thận. Trước thời gian vượt cạn, Việt Lâm thị cũng là thống khổ, trái trông mong phải chịu đựng, nắm chặt nắm tay cả ngày. Rốt cục, khi tuyết đầu mùa đông rơi... Việt Đại hao phí hết tâm tư vì đứa con trai này, mời bà đỡ về trước và dặn dò bà đỡ đừng đi xa nhà. Lúc này, vừa thấy Việt Lâm thị kêu lên đau đớn, hắn vội nhờ một thanh niên nhà bên cạnh chạy đi thỉnh bà đỡ đến. Khi bà đỡ cầm hành lý hành nghề đuổi tới, Việt Lâm thị lại càng đau hơn. Bà đỡ xốc váy của Việt Lâm thị lên nhìn, nói chưa thấy động tĩnh thì kích động cái gì. Việt Đại nóng nảy, một mực không cho bà đỡ rời đi. Dầu gì cũng là thường xuyên chạm mặt, bà đỡ biết Việt Đại rất coi trọng đứa con này, cũng nghe lời ngồi xuống. Dù sao nước ấm và khăn đều đã chuẩn bị đủ, ngồi chờ cũng thong dong được một chút. Huống chi Việt Lâm thị yếu ớt, không biết có thể sinh được bình thường hay không. Trong lòng bà đỡ rất bồn chồn, chỉ là không dám nói mà thôi. Cùng lúc đó, Việt Đại còn gọi thêm vài tiểu tức phụ bên cạnh, đến lúc đó nhất định phải giúp một tay. Cứ như vậy, Việt Lâm thị vẫn chưa sinh mà cái phòng không tính là rộng lắm đã chen chúc đầy người. Buổi chiều, Việt Lâm thị vẫn chưa có động tĩnh gì, làm Việt Đại cực kì hồi hộp, nên đi đốt ba cây nhang, vén rèm chạy đi ra. Lúc này, tuyết lớn rơi xuống bay tán loạn, khá là lạnh. Việt Đại che nhang, chạy tới phần mộ tổ tiên liên tục lễ bái, không ngừng cầu nguyện. Cuối cùng, hắn đứng dậy tìm chỗ cắm nhang xong, mới vừa đứng dậy trở về thì thấy ngoài đầu thôn, có một người từ từ đi đến đây. Tuyết rơi vô thanh vô tức, nhưng làm người thấy xôn xao, người nọ lại không nhanh không chậm bước đi trong tuyết, và cũng không tránh tuyết. Là ai? Việt Đại nghi hoặc. Tuyết thế này, ai cũng vội về nhà vây quanh lửa để sưởi ấm, mà sao còn có người tự tại đi trong tuyết như vậy? Trong lúc vừa suy nghĩ, người nọ đã đến trước mặt. Việt Đại nhìn người, cảm thấy đây là một người con gái. Chỉ là nàng ta chẳng những khoác áo choàng, mà trên mặt cũng che kín. Nàng kia đứng trước mắt Việt Đại, hơi động để tuyết rớt xuống, hỏi: "Đây có phải là thôn Đê Hạ?" Thanh âm có chút trầm thấp, Việt Đại vội gật đầu: "Đúng vậy." "Ở đây có họ Việt phải không?" "Họ Việt?" Việt Đại sửng sốt. Toàn thôn Đê Hạ chỉ có mấy chục hộ, chỉ có nhà hắn là họ Việt. Vì thế hắn có chút kì quái đánh giá cô gái xa lạ trước mắt này. "Ta họ Việt, nhưng cô là..." Đôi mắt nàng kia hơi ngơ ngác, sau đó làm như gật đầu: "Chỉ có một nhà của ông?" "Đúng vậy." Nàng kia lập tức xốc áo choàng, lấy một thứ gì đó từ trong ngực ra: "Nhìn xem." Việt Đại nhìn theo động tác của nàng, cũng đã chú ý tựa hộ nàng muốn lấy cái gì đó. Đột nhiên có người tìm hắn, kiểu nói chuyện rất kì quái, quá ngắn gọn, đây rốt cục là chuyện gì đang xảy ra? Hắn nhận đồ, nhìn kỹ lại, hoảng sợ. Đây chính là bọc tiền mà khi nhị muội xuất giá, mẫu thân đã cho nhị muội. Tuy rằng đã qua nhiều năm nhưng vẫn có thể phân biệt được. "Ah, đây là..." Việt Đại vẫn không hiểu. "Ta là bà đỡ mà nhị muội ông mời đến." Nàng ngẩng đầu nhìn trời, sau đó nói: "Có thể về nhà rồi nói sau được không?" Việt Đại rất kinh ngạc, và vừa cảm động. Hắn từng nghe nhị muội nói muốn thỉnh một bà đỡ tốt nhất để lo cho mẫu tử bình an, ai ngờ không phải là nói đùa. Hắn vội cười, xoa xoa tay nói: "Ây da, thật vậy chăng? Mau đi theo ta! Mau đi theo ta!" Tuyết rơi nhiều, hai người đứng mãi cũng sẽ thành người tuyết. Vào phòng, một phòng phụ nhân đã chuẩn bị tốt hết thảy, chỉ còn chờ Việt Lâm thị. Trong phòng có bà đỡ họ Hà, Hà thị đang ngồi ở ghế chính, bà bây giờ là người quan trọng nhất. Bà gọi chủ nhà lấy hạt dưa, chỉ huy vài tiểu tức phụ khác làm việc, thấy Việt Đại vừa vào, còn mang theo một cô nương che kín người chỉ chừa lại đôi mắt, cười nói: "Yêu, Hỉ Mi nhà ông hiếu kính nhỉ, trời lạnh như vậy mà cũng tới hỗ trợ." Việt Đại vội cầm chén nước ấm, cười đến nếp nhăn trên trán sâu thêm: "Không phải, đây là nhị muội ta thương đại tẩu của nàng, nên mời bà đỡ đến giúp." "Ồh? Vậy cũng tốt." Hà thị nhảy lên, vừa mới muốn nói cái gì, đôi mắt đột nhiên trợn to, đứng hình tại chỗ. Một phòng toàn bộ cũng nhìn về một phương, chuyện trên tay cũng quên làm. Việt Đại bị dọa, vội quay đầu lại, cũng sửng sốt theo. Từ lúc đi ở ngoài cho đến khi vào đây, cô gái đó vẫn không nói gì, đứng ở cạnh cửa cởi áo khoác ngoài, vén rèm hất tuyết đã bám vào người, sau đó đặt đồ trên một cái ghế dài. Sau đó là kéo khăn quàng cổ xuống, lộ ra gương mặt trẻ tuổi. Nhìn cô gái gỡ đấu lạp xuống xong, trên đầu chỉ có một cây trâm bằng trúc, tóc còn lại thì xõa tự nhiên; tuy rằng chỉ mặc bố y màu xanh da trời nhưng có thân hình cao, không phải tư thái của người già; màu da lại non mềm, vẻ đẹp giống như trong tranh vẽ, không tì vết. Sau khi lấy lại tinh thần, Hà thị phẫn nộ đặt mông ngồi xuống, chỉ vào Đại Việt mắng: "Lão bà tử ta năm đó cũng là một người như hoa, làm bà đỡ cũng chỉ là chuyện bất đắc dĩ, sao ông phải đến mức coi thường ta như vậy?" Việt Đại cũng xấu hổ, đối với chuyện này cũng không biết nói sao. Nàng kia nghe xong cũng bình bình đạm đạm không biến hóa gì, còn đang mở cái hòm nhỏ mà nàng mang theo. "Cô nương cũng thật là, sao lại đùa như thế. Vì sao nhị muội ta lại mời cô chứ?" Việt Đại đi đến trước mặt nàng kia vội hỏi. Cô gái đó cũng không nâng mắt, chỉ là mở cái hòm ra để lên bàn của Hà thị. Hà thị nghễnh cổ lên nhìn. Bên trong có hai cây kéo lớn nhỏ, có que thổi lửa, còn có nhiều bình này nọ không biết tên. Bà thấy cô vô tình ngăn trở, liền nhanh tay cầm một bình, vừa mở ra, mùi rượu tỏa ra ngoài. "Ui!" Hà thị kêu một tiếng, nhìn về phía nàng kia. "Hình như là thật. Cô... thật sự là bà đỡ?" Nàng kia gật đầu: "Ta gọi là Âm Cố." Một tiểu tức phụ bên cạnh cũng lén nhìn, đây rõ ràng là đồ để đỡ đẻ. Nhưng trẻ tuổi như vậy lại làm bà đỡ là lần đầu tiên nhìn thấy. Thật kì lạ. Nên nhịn không được mà nhỏ giọng nói: "Ui, đây là tạo nghiệt gì!" Âm Cố tùy ý quét mắt nhìn tiểu tức phụ đó, rồi nói với Việt Đại: "Đã đến giờ chưa?" Nhất thời Việt Đại không biết xưng hô với nàng như thế nào, ấp úng nửa ngày mới nói: "Cô nương... tới vừa đúng lúc, lúc trước vừa mới đau." "Ờ. Đã chuẩn bị gì rồi?" Âm Cố bắt đầu lấy đồ. Lúc này, người ở bên cạnh đã mở miệng. "Từ từ!" Bà ta cười dài nhìn Âm Cố. "Cô nương, không phải lão bà tử ta đây khoe khoang. Lão bà tử đã đỡ ra rất nhiều trẻ rồi, luận kinh nghiệm, so với cô là nhiều hơn rất nhiều. Khi muội tử chuẩn bị sinh, cô nương nên ở bên cạnh nhìn mà học hỏi." Dứt lời, còn không quên nhìn Âm Cố, trong mắt không che dấu được sự không hài lòng. Âm Cố nghĩ nghĩ, dừng tay lại, ngồi lên ghế dài ở cạnh cửa. Việt Đại vội thay chén nước ấm đưa cho nàng, nhưng còn chưa đi đến trước mặt nàng thì chợt nghe phòng trong đột nhiên truyền ra tiếng rên rỉ. "Ây da muốn sinh rồi!" Việt Đại run bắn người, nước trong chén vẩy ra, làm tay hắn bỏng run lên thêm, cái chén rớt xuống bể thành vài miếng. "Chuyện tốt chuyện tốt!" Hà thị vội nhảy dựng lên xoay người vào nhà, miệng vẫn còn la hét. "Vỡ là bình an, mẫu tử bình an; vỡ là bình an, mẫu tử bình an..." Vài tiểu tức phụ cũng đi vào theo, Việt Đại vừa định bước vô thì bị họ ngăn lại. "Chỗ này nam nhân không nên vào, ông cứ chờ ở ngoài đi." Quả nhiên, Việt Lâm thị kêu càng ngày càng vang, và càng ngày càng thê thảm. Âm Cố ngồi ở cạnh cửa nhìn mấy người kia bận rộn, chỉ là hơi nhíu mày. Việt Đại đứng ngồi không yên, thấy nàng như thế thì trong lòng hoảng hốt hơn, vội hỏi: "Vì sao cô nương nhíu mày?" "Thanh âm rất yếu, thân thể rất hư nhược." Âm Cố thản nhiên nói xong rồi nhìn ngoài cửa. Cửa hơi mở, rèm cửa thỉnh thoảng cũng bị thổi lên đánh vào trên cửa, gió quật bay phấp phới. Đập vào mắt là thấy một mảnh hoa râm. Việt Đại đóng cửa lại, vẻ mặt sốt ruột, giẫm chân không thôi. "Rồi làm sao đây, làm sao đây..." Đã một canh giờ, một tiểu tức phụ mang một chậu máu loãng từ bên trong ra. Mặt mũi Việt Đại trắng bệch, cảm thấy con của hắn gần như là hòa vào trong đó. "Sợ cái gì chứ, ông cũng đã làm cha rồi mà." Tiểu tức phụ xem thường. Đổ nước, lại đổ nước ấm vào. Bên trong ngoại trừ tiếng kêu của Việt Lâm thị ra thì còn có Hà thị không ngừng cổ động "dùng sức dùng sức". Nhưng đã lặp lại như thế nửa canh giờ, nước ấm cũng đã thay vài bận mà không có động tĩnh gì. Chốc lát sau, Hà thị đầy mồ hôi đi ra. "Sao lại thế này?" Việt Đại nhảy dựng lên, đi đứng có chút bất lợi. Hà thị khàn cả giọng, có chút bất an nói: "Muội tử nằm ở trên giường đã lâu, thân mình yếu ớt, lại không dùng nhiều sức được, ta giúp nàng cố gắng cả nửa ngày cũng không có tác dụng gì, nhưng vậy nàng lại càng đau hơn. Hạ thân đã mở nhưng vẫn không có một chút động tĩnh, ta..." Trong lòng bà thầm kêu khổ, biết rõ Việt Lâm thị lần này lâm bồn là rất khó khăn, vậy mà vừa rồi còn quản mặt mũi cái gì. Hôm nay nếu mẫu tử bình an thì thôi, nếu xảy ra chuyện gì thì làm sao bà gánh được trách nhiệm. Việt Đại chắc chắn liều mạng. Dưới tình huống bận rộn nửa ngày đều không có dụng, bà rốt cục nhớ tới bà đỡ trẻ tuổi Âm Cố đột nhiên xuất hiện. Nghĩ vậy, cắn răn nói: "Tình huống hiện tại chỉ sợ là để càng lâu càng phiền toái, chỉ sợ..." "Bà đừng có nói thế... " Việt Đại mở to hai mắt nhìn, như muốn ăn thịt người. Hà thị bĩu môi, vờ như vô tình quét mắt qua cánh cửa nhìn một cái. Việt Đại đột nhiên nhớ tới còn một bà đỡ mà nhị muội đưa tới, nhị muội biết rõ tình thế của đại tẩu mà vẫn đưa bà đỡ đến vậy nhất định là tốt nhất. Việt Đại lập tức xoay người hô lên: "Cô nương..." Hà thị rùng mình khi nghe được. Xem ra Việt Đại rất mong có con trai, thanh âm cũng tuyệt vọng. Âm Cố thản nhiên đứng dậy. "Chuẩn bị nước nóng cho ta, tất cả đều lui ra ngoài." Hà thị bớt căng thẳng được một chút, nhưng cũng làm như là bề trên, lúc này nếu có xảy ra cái gì thì cũng không quan hệ tới bà. Có điều bà vẫn muốn đi theo vào nhìn một cái. Mà tính toán của bà còn chưa thực hiện được thì Âm Cố đã cản lại ngoài cửa: "Bà phụ trách chuyền nước ấm." Hà thị há miệng thở dốc, được rồi, mình ở ngoài ổn hơn. "Một mình cô..." Việt Đại xoa tay, đi lên, có chút không yên hỏi. Mà đáp án trả lời hắn là cái cửa đóng chặt. Việt Đại và Hà thị hai mặt nhìn nhau, đánh phải ở ngoài coi chừng. Đóng cửa lại, Âm Cố xoay người. Đây là phòng ngủ; xiêm, áo, bồn, lửa, coi như ấm áp, bày biện trong phòng đơn giản, chỉ là cái giường kia có chút ghê người. Âm Cố rốt cục cũng biết vì sao Hà thị muốn đẩy trách nhiệm. Tuy rằng nữ nhân ở trên giường đang mở rộng hai chân ra, gập gối, nhưng thân thể của bà đã sưng phù lên. Nếu không phải vẫn còn đang nhỏ giọng rên rỉ thì nhìn sắc mặt giống như người chết. Âm Cố mở hòm, lôi ra vài thứ, sau đó trở mình đưa một dược hoàn nhỏ đến bên miệng Việt Lâm thị: "Nuốt xuống đi." Hai mắt Việt Lâm thị trống rỗng, hoàn toàn không có sinh lực, ngay cả hơi quay đầu sang cũng phải cố hết sức. Âm Cố dứt khoát đưa dược hoàn đến bên miệng bà rồi thuận thế nâng đầu giúp bà, làm cho bà nuốt xuống. "Đây... đây là cái gì?" Việt Lâm thị thở hổn hển hỏi. "Có thể giúp bà cố sức." Âm Cố dứt lời, xoay cổ tay đem lòng bàn tay nhẹ nhàng dán vào cổ họng của Việt Lâm thị. Mời các bạn đón đọc Hỉ Tương Cố của tác giả Mộ Thành Tuyết.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhật ký Gái gọi
Tên eBook: Nhật ký gái gọi (full prc, pdf, epub) Tác giả: Hắc Nhan Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Tiểu thuyết, Văn học phương đông Dịch giả: Nguyễn Văn Vinh  Hiệu đính: Bạch Nương Nhà xuất bản: Văn Học Đơn vị phát hành: Cẩm Phong Kích thước: 14.5x20.5 cm Trọng lượng: 400g Hình thức bìa: Bìa mềm Ngày phát hành: 07/2013 Giá bìa: 87.000 VND Chủ dự án: Mama Tuyền Nguồn sách: Minh Trang Type P1: View Twinkle P2: Ngân Dương P3: Giang Khả Linh  Beta: Phi Phi Yên Vũ  Tạo prc: Anna Trinh  Nguồn: Hội chăm chỉ làm ebook free  Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Trước kia ở đường Đồng Tâm bây giờ, dưới lầu không xa có một cây cầu, dưới cây cầu là một khu chợ, cứ mỗi Chủ Nhật đều cực kì ồn ã. Ngày thường có vẻ yên ắng, chỉ có vài cô gái ở dưới cầu, hoặc đứng một mình, hoặc tụ thành tốp năm tốp ba. Mỗi lần tôi từ trường học về đều gặp, chỉ nghĩ đó là những người nhàn rỗi không có gì làm. Cho đến một ngày nghe chị dâu nói chuyện, mới biết bọn họ đều là gái bán hoa. Chỗ chúng tôi thường kêu là gái gọi. Chị dâu tôi là người hay nói. Khi ở cùng chị ấy, tôi chỉ có thể nghe, bản thân không bao giờ tìm được kẽ hở để xen vào. Tôi vốn dĩ là người không giỏi ăn nói, cũng cảm thấy mừng vì không phải mở miệng, chỉ cần à ừ gật đầu phụ họa để chị ấy duy trì câu chuyện. Từ chị ấy, tôi biết nhiều câu chuyện xoay quanh những cô gái gọi này. Hầu hết mọi người đều xem thường loại người đó. Tôi là đứa lành tính, nhưng thái độ với bọn họ cũng giống như đám đông, thường mang theo ánh mắt không lấy gì thiện cảm. Nhưng cho đến một ngày nghe được một ít chuyện của họ, quan niệm mới dần dần thay đổi. Ví dụ như bọn họ có khi giá rẻ chỉ cần năm đồng; ví dụ như bọn họ có khi quan hệ với cùng lúc hai người đàn ông, xong việc không chỉ không lấy được tiền, còn bị đe dọa; ví dụ như không làm tốt biện pháp phòng tránh, thường mang thai, sau đó đi phòng khám tư nhân phá bỏ, cuối cùng không bao giờ còn khả năng làm mẹ; hay ví dụ như có những người mỗi ngày đi khách kiếm tiền thực ra để cung phụng bạn trai cờ bạc… Cho dù bọn họ đáng thương hay đáng giận cũng không đến phiên tôi bình luận. Tôi viết quyển sách này, chỉ đơn thuần vì muốn viết. Bình thường, phần lớn các trường hợp, gái gọi và khách hàng đều cần nhau nhưng cũng coi thường nhau. Tuy vậy, ở trong quan niệm của tôi, nếu như tình yêu thực sự tồn tại, thì sâu bên trong nó không thể dung chưa bất cứ thứ tạp niệm nào. Không có thân phận, không có tiền bạc, không có đẹp xấu, hơn nữa cũng không có cách nào trốn tránh. Sự thật có lẽ không như vậy, nhưng những cuốn tiểu thuyết cho phép con người ta vươn đến những điều không thực. Nếu như rất nhiều, rất nhiều cô bé lọ lem đều có thể biến thành công chúa, vậy sao gà rừng lại không thể biến thành phượng hoàng? Chúng ta thường xuyên nhìn thấy những cô gái gọi ở trong tiểu thuyết bị tác giả miêu tả tục tằn làm người ta khinh ghét, tôi không khỏi phản đối. Ha ha, cho nên muốn thay đổi nhân vật chính một chút. Về phần nam chính thế nào, ai biết được. Bởi vậy, trước khi các bạn đọc sách, tôi muốn nói rõ một điều. Nữ nhân vật chính là gái gọi. Về phần vì sao cô ấy làm gái gọi, tại sao không như người bình thường nỗ lực phấn đấu lao động, thay đổi số phận của mình, tôi không quan tâm. Tôi chỉ muốn cho cô ấy làm gái gọi, nếu không, không thể nào gặp gỡ được nam chính. Ha ha, đây là một câu chuyện tình yêu, không có ý nghĩa gì quá sâu xa, xin mọi người đừng quá kì vọng. Hắc Nhan Tác giả: Bút danh: Hắc Nhan Sinh nhật: ''Bí nấu với mật", tạm thời vẫn muốn giữ kín. Chòm sao: Xử nữ Nhóm máu: B Chiều cao: Vừa đủ để kiss với một người cao 1,75m Trọng lượng: Vấn đề này mẫn cảm lắm nha, trốn không nói. Chỗ ở hiện tại: Quý Dương, Trung Quốc. Cá tính: Có người bạn nói rằng "Chỉ có cậu đi thích ứng với xã hội, mà không để cho xã hội thích ứng với cậu". Tính quái gở: Có người nói đó là tự phong bế mình lại. Tự phong bế mình á? Đương nhiên không phải rồi, là lười đó. Câu cửa miệng: Tôi lười... Tác giả thích nhất: Hoàng Dịch Món ăn yêu thích nhất: Dưa muối của mẹ Nghệ sĩ thích nhất: Lý Vũ Xuân Thể loại tiểu thuyết thích nhất: Ngược luyến, nhưng kết thúc nhất định phải là HE.
Mắt Trái
Tên eBook: ​Mắt trái (full prc, pdf, epub) Tác giả: Đản Đản 113 Thể loại: 18+, Hiện đại, Huyền huyễn, Ngôn tình, Văn học phương Đông Bản convert: nothing_nhh Editor: ßéo, Hươngntd Tạo prc : Mèo samy Nguồn: Kitesvn.com, tangthuvien.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Đây là đánh giá mà Diệu Diệu dành cho anh:  Ích kỷ – dối trá. Còn lời bình anh dành cho cô lại là: Ngực to – ngu ngốc. Hai kẻ rõ ràng ghét nhau như chó với mèo, ngày ngày ở chung lại đâm ra tâm hoảng ý loạn? Máu nóng dâng trào. Cô hoảng hốt đưa mắt trái của mình nhìn qua… Anh vậy mà lại... Mời các bạn đón đọc Mắt Trái của tác giả Đản Đản.
Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta
Tên eBook: Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta (full prc, pdf, epub) Tác giả: Cố Thất Hề  Thể loại: Hiện đại, Lãng mạn, Ngôn tình, Văn học phương Đông Công ty phát hành: Newstarbooks Nhà xuất bản: NXB Văn Học Trọng lượng vận chuyển (gram): 300 Kích thước: 14 x 20.5 cm Số trang: 309 Ngày xuất bản: 12-2014 Hình thức: Bìa Mềm Giá bìa: 98.000 ₫ Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: "Như một con ngựa bất kham liên tục lao khỏi quỹ đạo. Anh không ngừng lao khỏi quỹ đạo tình yêu, quyền lực và tiền bạc mà người ta đã lập trình sẵn cho anh, bởi với anh, tình yêu không phải như thế. Sống theo cách mình thích, yêu theo cách mình muốn, ở bên người mình đã chọn. Một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng và nhiều tình tiết gây cười hấp dẫn, cái kết bất ngờ với thông điệp vô cùng đáng yêu. Chẳng cần tìm kiếm đâu xa xôi, tình yêu ở ngay trước mắt ta đó thôi, tất cả mọi sự tình cờ đều vô cùng đẹp đẽ." Mời các bạn đón đọc Đâu ngờ người ấy ngay bên ta của tác giả Cố Thất Hề.
Bản Hòa Tấu Hôn Nhân
Bản dịch của Team Nữ Nhi Hồng Một cuộc hôn nhân hạnh phúc thường được bắt nguồn từ tình yêu, nhưng Kiều Dĩ Thần và Đinh Mông thì ngược lại, họ cưới rồi mới yêu. Anh và cô từng là bạn cùng bàn, cô học giỏi ngoan ngoãn còn anh kém cỏi, cá biệt. Tình cờ nhiều năm sau hai người gặp lại nhau trong một tình huống dở khóc dở cười khi cả hai đều bị giục cưới. Rồi run rủi thế nào họ quyết định ký với nhau một hợp đồng hôn nhân. Bây giờ anh đã là một nhà sản xuất âm nhạc lừng danh, còn cô vừa mới xin thôi làm nhân viên chăm sóc khách hàng ở một công ty game. Đã nhiều năm rồi nhưng cô chẳng hề biết rằng con đường đến với âm nhạc của một cậu nhóc cá biệt là do cô nhen nhóm. Và cô với giọng hát cao vút, đầy tình cảm lúc này đang quyết tâm theo đuổi niềm đam mê âm nhạc của mình. Còn anh luôn ở phía sau ủng hộ cô, tận tâm giúp đỡ cô trên hành trình chinh phục ước mơ đó. Cả hai vừa là bạn đồng hành trong sự nghiệp, vừa là vợ chồng, vừa là giám khảo và thí sinh đã cùng nhau viết nên bản hòa tấu có vui vẻ, có ngọt ngào, lắng đọng cho cuộc hôn nhân "tưởng như hờ" của mình. *** Truyện mở đầu bằng hai cuộc xem mắt đồng thời thất bại của Đinh Mông và Kiều Dĩ Thần để rồi họ nhận ra nhau sau quãng thời gian dài không gặp với tư cách là bạn cùng lớp thời trung học. Mối quan hệ “bị kèm” và “được kèm” từ ngày xưa này đã mang đến cho cặp đôi chính một bản hợp đồng hôn nh'n giả với tốc độ sét đánh, từ đó dọn về chung sống cùng nhau. Trước khi đăng ký kết hôn cùng Dĩ Thần thì Đinh Mông đã đăng ký tham gia một cuộc thi tìm kiếm tài năng 'm nhạc mới trên sóng truyền hình và anh nhà chính là 1 trong 3 người làm giám khảo. Từ đó ngày tháng trôi qua là hành trình khổ luyện của Đinh Mông dưới sự kèm cặp nghiêm khắc của Dĩ Thần, cô bị cái miệng độc của anh làm cho hộc máu không biết bao nhiêu lần nhưng cũng từ đó nữ chính của chúng ta có những sự tiến bộ vượt bậc và có động lực để theo đuổi đam mê của mình. Chuyện tình yêu dần dần được vun đắp qua những tháng ngày sống chung và được nở rộ khi có một nam phụ vô cùng đáng yêu kích hoạt sự ghen tuông đến đỉnh điểm của nam chính. Cũng có một số sóng gió xảy ra nhưng với sự đồng lòng của hai vợ chồng thì rất nhanh thế cục đã được ổn định nên đọc cứ cảm thấy như chìm trong hũ mật ấy. Đ'y là một c'u chuyện vô cùng ngọt ngào nhưng không kém phần hài hước, không khuyến khích ăn uống khi đang đọc truyện, Nam chính rất độc địa về khoản ăn nói nhưng khi yêu rồi lại vô cùng ấu trĩ khi dằn mặt đối thủ trên weibo. Truyện lấy bối cảnh showbiz nhưng không có quá nhiều chuyện máu chó của thế giới thị phi này được đề cập đến, chỉ là vài cuộc chiến tranh nhỏ mà thôi. Một điểm cộng cho truyện là dàn các nh'n vật quần chúng vô cùng đáng yêu và dễ thương hết mức. Nhiệt liệt đề cử bộ truyện này đối với cái bản yêu thích sạch, sủng và hài hước. *** Review by #Hôn_Quân - fb/ReviewNgonTinh0105 Có thể nói Đinh Mông và Kiều Dĩ Thần là bạn thời trung học. Khi đó Đinh Mông còn là một cô bé mập mạp nhưng học rất giỏi, ngược lại Kiều Dĩ Thần mặc dù nhìn soái nhưng lại quậy phá vô cùng, không biết có phải vì vậy mà Kiều mẫu quyết định gọi hắn ta bằng một cái tên “cúng cơm” khác là “Kiều cẩu đản*”, hiển nhiên bạn Kiều chó con của chúng ta không thích cái tên này tí nào, haiz nhưng biết làm sao đây~~~?!? Có lẽ khoảng thời gian trên ghế nhà trường đó của Đinh Mông và Kiều Dĩ Thần sẽ chỉ là một nốt trầm không đáng nhắc đến trong bản nhạc cuộc đời của nhau, nếu sau này cả hai không …tình cờ gặp lại. Hai người đều bị gia đình thúc ép việc kết hôn, thế là nam nữ chính của chúng ta quyết định nhắm mắt đưa chân, “kết hôn bí mật” với nhau để qua mặt phụ mẫu hai nhà. (đừng hiểu lầm 2 anh chị này đi xem mắt nhau rồi gặp nhé, không có đâu ). Một tờ giấy chứng nhận đỏ chót mở đầu cho con đường tình yêu của bọn họ. Cuộc sống với vỏ bọc hôn nhân bên ngoài của cả hai sẽ bình thản trôi qua nếu Kiều Dĩ Thần không phải là nhạc sĩ và một nsx âm nhạc tài ba có tiếng trong showbiz, rất nhiều ca sĩ nổi tiếng đều do một tay anh đưa lên, trong khi Đinh Mông lại là một ca sĩ chưa gặp thời. Duyên phận và sự kết hợp của bọn họ đã đưa đến cho showbiz một ngôi sao mới. Nội dung truyện về showbiz của bộ này cũng không phải motip mới, nhưng được cái tác giả xây dựng nội dung mặc dù có đấu đá trong giới nhưng không mang cảm giác nặng nề, lại có chút hài hước khiến người đọc khá dễ chịu. Nam chính của Bản Lật Tử đa số mình đều thấy độc miệng cả, nói ra toàn làm người khác nội thương thôi, Kiều Dĩ Thần trong truyện này cũng không là ngoại lệ. Trong giới không ai không biết anh khó tính, những ca sĩ từng làm việc với anh không ai là chưa từng bị lời nói của anh làm cho thương tích đầy mình, và tất nhiên bọn họ đều tự an ủi mình rằng: “ không sao, không sao, đến cả vợ mình anh ta còn mắng thì chúng ta đã là gì a~”*. Đối với những truyện của tác giả này mà mình từng đọc thì có thể nói độ ngọt, sủng, hài hước là tuyệt đối. Nên các bạn tim yếu có thể an tâm nhảy hố nhé, tất nhiên là vô cùng hoan nghênh các bạn tim khỏe đổi khẩu vị nha ^^ *Có thể hiểu nôm na là Kiều trứng thối nhé ^^ Mời các bạn đón đọc Bản Hòa Tấu Hôn Nhân của tác giả Bản Lật Tử.