Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quan Tình

Là ai, đã đóng trong lòng tình cùng yêu? Là ai, ở than nhẹ cạn hát tình quan nan lưu? Nàng vốn là hoàng gia quý nữ, có thế gian tôn quý nhất thân phận, lại nhân con gái riêng tên chịu thế nhân không phải chê, càng bị thân nhân khắp nơi khó xử. Nhìn như bình tĩnh nửa đêm cung ám sinh gợn sóng, nàng vô tội bị cuốn vào bên trong đó, thân nhiễm bệnh nặng không có thuốc nào cứu được, thiên có vân lan không rời không bỏ, bày mưu nghĩ kế lại vạn bàn nhu tình, hộ tống nàng ngàn dặm cần y. Đương thời sự kết thúc, bụi bặm lạc định, mới biết hết thảy đều là yêu mà không tiên hoàng hậu trước khi chết thiết hạ âm mưu, nhưng mà mẫu chết tỷ thương tổn, cuối cùng khó tránh khỏi đau lòng. Tâm như lưu ly, toái như khói bụi, nàng chỉ có thể quên mất sở hữu, làm qua lại như tên của mình một loại, một giấc mộng trung niên hoa... *** Những cơn ác mộng thường bất ngờ ập đến mà không báo trước. Những đêm cuối hạ, nàng thường nằm mộng thấy mình một mình rảo bước trên con đường độc đạo dài hun hút, tối tăm ẩm ướt. Rồi nàng chợt ngửi thấy một mùi hương lạ lẫm thoảng qua, nhưng bên cạnh chẳng có bóng người. Nàng dừng chân lại, thoảng như cũng có bước chân dừng lại phía sau, đôi chân nàng bỗng nhiên mềm nhũn, bước quýnh quáng, vô hình chung như có người không ngừng dồn ép nàng bước về phía trước, đến nửa bước cũng không dừng lại được. Thấp thoáng phía cuối con đường, có một ngọn đèn mờ mờ ảo ảo như hư vô. Lần nào cũng vậy, khi nàng sắp tiến đến gần ngọn đèn ấy, thì toàn thân vã mồ hôi lạnh buốt, rồi nàng giật mình tỉnh giấc. Nàng thực chẳng dám ngủ lại nữa, bởi nàng sợ nếu tiếp tục mơ, trong cơn ác mộng nàng sẽ gặp những chuyện còn sợ hơn cả yêu ma quỷ quái. Minh Ngọc nói vẻ nghiêm trọng: “Ban ngày nghĩ gì, buổi tối ngủ sẽ mơ thấy cái đó, tiểu thư nhất định ban ngày nhìn, xem nhiều thứ náo nhiệt, nên mới mơ nhiều giấc mơ kỳ quái như vậy, hay là hôm nay đừng ra ngoài nữa”. Trầm Ngọc hiểu rõ gật đầu: “Mấy ngày trước, nhìn thấy hoa sen trong đầm bắt đầu tàn úa, thì đã sớm biết tiểu thư lại chuẩn bị giày vò chúng ta”. Nàng buông tiếng thở dài... từ đầm sen tàn úa mà nghĩ đến giấc mộng đêm qua, rốt cuộc là có ngụ ý gì? Từ lúc biết nhớ mọi việc đến giờ, nàng rất hay nằm mơ, nàng chính là kiểu người “không mơ không thích” mà người ta thường hay nói. Đến nỗi chỉ một lúc chợp mắt buổi trưa, nàng cũng có thể mơ thấy mình bay lên trời xuống biển, cùng Chu Công chuyện trò vô cùng thoải mái. Có lúc vừa mỉm cười tỉnh giấc mộng, nhìn thấy ánh đèn ấm áp trong màn trướng, nàng đã không còn nhớ nổi mình vừa mơ giấc mơ đẹp gì nữa. Người ta nói, những giấc mơ đẹp thường lưu lại trong trí nhớ, nhưng với nàng thì khác, mỗi lần vào cuối hạ, nàng lại mơ đi mơ lại những cơn ác mộng, khiến đêm đêm Minh Ngọc và Trầm Ngọc phải luân phiên túc trực. Nhất định là do cách đặt tên không hay lắm, Mộng Hoa, Mộng Hoa, như vậy có thể không nằm mộng được sao? Cơn ác mộng này nàng đã mơ chẵn cả chục năm tròn. Cứ mỗi lần cuối hạ chớm thu, nàng đều phải hồi kinh thăm gia quyến, đến mức cứ mỗi lần nàng vừa nằm mơ thấy ác mộng, thì Minh Ngọc và Trầm Ngọc đã sớm biết nên thu dọn hành lý để chuẩn bị hồi kinh. Hạnh Châu cách kinh thành không xa lắm, chỉ mất vài ngày đường thủy, đó là quốc đô của Tử Dạ quốc, mẫu thân và tỷ tỷ của nàng sống trong Phong Hoa phu nhân phủ tráng lệ đẹp đẽ. Họ ngày ngày cùng những người đầy tớ gái vui vầy, chỉ có nàng trơ trọi một mình ở chốn Hạnh Châu này, giống như người bị bỏ rơi vậy. Chẳng phải nàng thích tĩnh lặng, mà do mẫu thân nàng có dung mạo đẹp nghiêng nước nghiêng thành, sau khi sinh tỷ tỷ không lâu, chồng mất mà trở thành góa bụa, như vậy sao có thể hơn hai năm sau lại sinh một người con gái như nàng? Vì thế khi chào đời, mẫu thân đành phải gửi nàng về Hạnh Châu, nhờ nuôi ở Tạ Gia biệt biện này. Bởi thế mà nàng chính là đứa con riêng trong mắt người thế tục. Không nói đến thân phận khó xử của đứa con riêng bị vứt bỏ này, thì cuộc sống của nàng có thể xem như mọi việc đều như ý, phàm là những điều nàng muốn thì đều đạt được. Từ ăn mặc đến việc nàng thích đi đâu chơi cũng đều rất thoải mái. Nàng thích sống ở Hạnh Châu này. Nhưng không biết mẫu thân nơi kinh thành xa xôi có từng giờ từng phút nghĩ đến nàng? Nếu không phải là gắng gượng, thì nàng rất ít khi muốn nhớ đến bà, bởi nàng biết mẫu thân không hề cô đơn, bên cạnh bà còn có một người con gái. Tỷ tỷ nàng được thừa hưởng dung mạo xinh đẹp của bà, tỷ là một mỹ nhân nổi tiếng trong kinh thành. Không những thế, tỷ còn có thể đường hoàng xuất hiện trước mặt mọi người, so với nàng thì đã tốt hơn cả ngàn lần. Trong mắt mẫu thân, có lẽ nàng là đứa con gái nhỏ đáng thương luôn mong chờ mỗi năm một lần được gặp mẹ, nhưng sự thực không phải vậy. Nàng thậm chí chưa từng vì điều đó mà thấy buồn phiền. Tuy nhiên, những người quen biết nàng đều cho rằng nàng nên tỏ ra có chút phiền muộn đau lòng. Mẫu thân sợ trong lòng nàng nảy sinh oán hận nên đã từng kể cho nàng nghe thuở ban đầu sinh nàng ra với bao khó khăn vất vả, mỗi lần nghĩ đến việc vẫn còn một đứa con gái lưu lạc nơi xa thì lòng đau như cắt, thấp thỏm nhớ mong, vì thế mà năm nàng sáu tuổi, mẫu thân rốt cuộc không chịu được nữa bèn đón nàng về kinh, vô cùng yêu thương sủng ái nàng, muốn bù đắp cho những thiệt thòi của nàng. Nói là bù đắp, nhưng kỳ thực cũng chỉ để nàng ở kinh thành độ chừng một tháng rồi vội đuổi nàng về Hạnh Châu. Từ đó đến nay, đã vừa chẵn mười năm. Minh Ngọc luôn là người tinh ý, thấy nàng ngồi cả buổi bên đầm sen trầm tư tĩnh lặng, chẳng nói nửa lời, vội vàng chạy đến bên, cố tình chọc ghẹo cho nàng nói dăm câu ba điều. Trầm Ngọc cũng bưng một chậu hoa màu xanh ngọc chạy đến. Chẳng biết vì sao đến cả chậu hoa này nàng cũng muốn mang theo hồi kinh? Đương nhiên nàng muốn mang về kinh thành, muốn tặng nó cho người thiếu niên ấy của nàng, vẫn đang đợi nàng mang nó cùng trở về.   Mời các bạn đón đọc Quan Tình của tác giả Thiên Tuế Ưu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên - Ngữ Lục
Năm năm trước, tại một của tiệm thời trang, ngay khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ, cô đã biết mình không thể không yêu anh. Khi đó anh đang chọn quà sinh nhật cho người con gái mình yêu. Năm năm trôi qua, cô trở thành một người bạn tâm tình của anh, thân thiết và thấu hiểu. Anh tìm đến cô như một thói quen trong những khoảnh khắc cô đơn và trống rỗng. Cô vẫn âm thầm yêu anh, còn anh vẫn lặng lẽ yêu người con gái ấy. Người con gái ấy là Băng Lan, là cô em gái nuôi mà anh đã chăm sóc nâng niu từ bé. Băng Lan không yêu anh nhưng không dám từ chối anh vì cô ấy cảm thấy mình cần phải trả ơn nuôi dưỡng của gia đình anh. Ngay khi biết được tâm sự của Băng Lan, mặc dù đau khổ nhưng điều duy nhất anh nghĩ đến là giải thoát cho cô ấy khỏi gánh nặng trả ơn này. Giải pháp anh chọn chính là cưới một người con gái khác và người anh chọn chính là người con gái khiến anh cảm thấy gần gũi nhất, chính là cô. - "Chúng ta kết hôn được không?" Anh nói. Tôi cũng biết, anh sẽ nói như thế, không phải vì anh yêu tôi, mà vì anh yêu người đó. Chỉ vì không muốn người con gái kia phải cảm thấy dằn vặt và mặc cảm, anh chấp nhận rút lui. Anh làm tất cả những điều này là vì cô ấy. Vì một người anh yêu, lấy một người anh không yêu, có lẽ chỉ có anh mới làm được việc ngốc ngếch đó mà thôi. Đã biết rõ tất cả những điều đó, thế nhưng cũng không có cách nào để từ chối. Có phải tôi thực sự còn ngốc hơn anh không?.... *** Từ hai giờ tới năm giờ sáng ngày Mười ba tháng Tám năm 2002, mưa sao băng Anh Tiên [1] đạt tới mức cực đại, chỉ cần đứng ở một nơi rộng rãi là có thể quan sát được bằng mắt thường. [1] Tên tiếng Anh là Perseus Tôi đang tối mắt tối mũi vì bản thảo thì đọc được một bản tin, trong đầu liền xuất hiện biết bao nhiêu ảo tưởng đẹp đẽ, tôi lập tức gọi điện thoại cho A Vy: “Chúng ta có thể cùng thức đêm để viết truyện, đến lúc ba giờ sáng sẽ hẹn nhau đi ra ngoài để ngắm mưa sao băng. Thử nghĩ xem, chúng ta có thể cùng lúc nhìn thấy một ngôi sao lướt qua bầu trời. Điều này chẳng phải là rất lãng mạn sao?”, tôi rất vui vẻ, tấm tắc khen ngợi ý kiến mình vừa đưa ra. “Thức đêm viết truyện”, ở đầu dây bên kia A Vy nói, “Xin lỗi nhé, tớ nộp bản thảo rồi, không muốn tiếp tục thưởng thức mùi vị địa ngục đó nữa đâu. Tớ có thể gọi cậu dậy lúc ba giờ sáng, nhưng ở chỗ chúng tớ không ngắm được sao băng”. A Vy thấy đề nghị của tôi chẳng lãng mạn chút nào. Tôi không can tâm, lại tiếp tục gọi điện cho một người bạn khác là A Chi: “Thức đêm viết truyện? Thôi đi. Tớ đã viết đến chương chín rồi, việc gì phải thức đêm với cậu nữa.” Lại một gáo nước lạnh dội lên đầu tôi… Haizzz, mình quên mất! A Chi ngoan ngoãn chứ đâu giống mình. ... Mời các bạn đón đọc Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên của tác giả Ngữ Lục.
Gửi Người Tôi Yêu - Vũ Hoa
Thời học cấp hai, trong một lần đụng phải xe đạp địa hình mà Hứa An Ly gặp Đường Lý Dục, một cậu học sinh học trên mình mấy lớp. Tình cảm trong trẻo lớn dần theo năm tháng. Đường Lý Dục vào đại học B, tại Thanh Đảo. Hứa An Ly cũng nỗ lực thi vào đại học B. Tình yêu mà Hứa An Ly dành cho Đường Lý Dục vẫn tràn trề, nhưng phía Đường Lý Dục sau thời gian xa cách đã tìm thấy tình yêu với Thẩm Anh Xuân, một cô gái xinh đẹp, xuất thân trong gia đình giàu có, cha mẹ của Thẩm Anh Xuân đang sống bên Mỹ. Hứa An Ly vì muốn quên Đường Lý Dục nên đã yêu Tần Ca. Nhưng đó chỉ là mối tình lấp đầy khoảng trống. Để chứng tỏ sự cao thượng của mình với Thẩm Anh Xuân, Hứa An Ly đã nhiều lần đấu tranh tư tưởng để quên Đường Lý Dục. Nhưng càng nỗ lực, cô càng thấy đau khổ. Hứa An Ly đã quyết định dâng hiến cho Tần Ca để "dứt tình" với Đường Lý Dục. Có lẽ cuộc đời của Hứa An Ly đã yên phận và trở nên đẹp đẽ nếu Đường Lý Dục không bị tai nạn, nguy hiểm đến tính mạng, anh bị mất trí nhớ. Hứa An Ly đã bất chấp tất cả để quay về chăm sóc Đường Lý Dục, cô nhận ra tình yêu mình dành cho Đường Lý Dục thật mãnh liệt. Đúng lúc cô và Đường Lý Dục đang ở bên nhau, Thẩm Anh Xuân từ Mỹ trở về. Hứa An Ly, Thẩm Anh Xuân, liệu ai sẽ là người chiếm được trái tim Đường Lý Dục ở phần kết câu chuyện hấp dẫn này? *** Tần Ca lặng lẽ đứng trong góc khuất, nhìn theo bóng dáng bị hoàng hôn kéo dài của Đường Lý Dục và Hứa An Ly tựa lưng vào nhau, nghiêng nghiêng in trên mặt đường, họ đang tranh nhau một bông hoa, nhìn nhau mỉm cười, ánh mắt rất hiểu nhau, không cần ngôn ngữ. Anh ngẩn người ra nhìn theo họ. Mười ngón tay nắm chặt. Đó là một cảm giác vừa đau vừa chua xót, bỗng nhiên bị dồn nén đến không thể thở nổi. Mỗi lúc như vậy, anh sẽ vỗ vỗ vào đầu tự bảo mình đừng suy nghĩ lung tung, suy tính hơn thiệt! An Ly! Rất muốn anh và em cũng có thể được như vậy, cho dù không nói với nhau một lời nào, cho dù chỉ là nắm tay nhau trong ánh hoàng hôn, trong lúc em vui hay buồn. Anh cùng em đau khổ một cách vô duyên vô cớ. Anh cùng em ngắm nhìn sự thay đổi luôn phiên của ngày tàn tháng tàn. Anh cùng em mơ về tương lai tốt đẹp. Anh có thể cho em tất cả. Ở bên anh, em cũng rất dịu dàng. Nhưng tại sao anh đã cố gắng rồi lại cố gắng, em vẫn không thể yêu anh? Em đã từng nói cố gắng rồi lại cố gắng, thì sẽ yêu được anh. Em! Không! Yêu! Anh! ... Mời các bạn đón đọc Gửi Người Tôi Yêu của tác giả Vũ Hoa.
Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba - Liên Tâm
Cho dù tình yêu có hạn sử dụng. Dù cho sự phản bội chỉ là việc sớm muộn. Nhưng nếu không chiến đấu, sao có thể nuốt giận được chứ? Nào ta cùng xem... Cuộc chiến đấu giữa bà xã và bồ nhí chính thức mở màn... Đây là cuốn tiểu thuyết giúp cho các bà vợ được hả mối hận trong lòng nhất từ trước đến nay! Yêu nhau 10 năm, điều hạnh phúc nhất chính là có thể nằm bên anh, lặng lẽ nhìn anh đến lúc đầu bạc. Kết quả, xảy ra cuộc phong ba bão tố chống lại kẻ thứ ba, khiến cuộc hôn nhân của chúng ta rơi vào bước đường cùng. Cuối cùng, chúng ta chỉ còn lại con đường duy nhất, làm người dưng, chỉ có thể đi lướt qua nhau. Trước đây, anh từng nằm ngay bên cạnh em, giơ tay là có thể sờ thấy. Giờ đây, em chỉ buồn vì không thể nắm tay anh đi cùng đến cuối cuộc đời. Câu Chuyện bắt đầu với những sóng gió trong một gia đình trẻ. Một ngày nọ, Diệp Tử tình cờ phát hiện ra chồng mình có nhân tình, thậm chí, cô gái này còn chuyển đến sống ở cùng khu nhà với vợ chồng cô. Cô chấp nhận tha thứ, cho chồng một cơ hội để quay về với gia đình nhưng tình cảm giữa hai người đã bắt đầu có rạn nứt. Vừa giải quyết xong việc của cô bồ nhí của chồng, Diệp Tử lại phải đối mặt với cô người yêu cũ của chồng mới đi du học nước ngoài về. Cô ta tên Tiểu Nhã, là một người phụ nữ có nhiều mưu kế và rắp tâm cướp lại người yêu cũ từ tay Diệp Tử. Dù rằng tình yêu chỉ có hạn sử dụng, dù rằng với những khúc mắc và lừa dối liên tiếp xuất hiện khiến cho việc chia tay chỉ còn là sớm muộn, nhưng nếu không chiến đấu thì sao Diệp Tử có thể nuốt hận được? Có thể nói, đây là tác phẩm khiến cho các bà vợ được hả mối hận trong lòng nhất từ trước đến nay, là lời kêu gọi những người phụ nữ hãy mở to mắt nhìn v cuộc hôn nhân của mình, dũng cảm đối diện với sóng gió, kiên trì nhưng cũng nên biết buông tay đúng lúc….  *** Diệp Tử: “ Em đã từng nằm ngay bên cạnh anh, giơ tay ra là có thể sờ thấy. Giờ đây gần ngay trước mắt mà như xa tận chân trời, thật xa xôi diệu vợi.” Em đã từng yêu một người đàn ông, yêu suốt mười năm, em và anh ấy yêu nhau bảy năm, cưới nhau ba năm. Em vẫn luôn cho rằng, mười năm như vậy có thể kéo dài mãi mãi, sống với nhau trọn một đời. Em sẽ hạnh phúc đi cùng anh đến cuối cuộc đời. Cho đến tận khi tóc bạc phơ, chúng ta cùng nắm tay nhau hồi tưởng lại mấy chục năm cuộc đời, vẫn có thể ôm nhau thắm thiết ngọt ngào, trở về với dất Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là ước vọng xa xỉ. Em vẫn luôn sợ hãi cô đơn, sợ hãi ngày nào đó người khác sẽ cướp mất anh, sợ trái tim của anh không còn thuộc về em. Kết quả là, tất cả đều thành sự thực. Em đang giãy giụa trong đau khổ, em đang gào thét trong nỗi tuyệt vọng. Nhưng anh lại đang ôm người phụ nữ khác, đang nói những lời đường mật. Đến cuối, cuộc hôn nhân cùa chúng ta cuối cùng cũng bị sự phản bội nuốt chửng. Thứ duy nhất còn sót lại, chỉ là sự xa lạ, mối duyên phận đi lướt qua nhau. Còn em thì lại vẫn ngoan cố muốn nắm giữ bầu không khí hư vô này, một mối tình hư vô. Ông xã, em đã từng nước mắt đầm đìa hỏi anh, liệu đã bao giờ thực sự yêu em chưa. Anh không lên tiếng. Cho đến cuối, anh trả lời em. Anh nói tình cảm chưa bao giờ thay đổi. Tất cả mọi việc đều là âm mưu của Tiểu Nhã. ... Mời các bạn đón đọc Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba của tác giả Liên Tâm.
Có Lẽ Là Yêu - Lý Lý Tường
Ngay từ đầu có lẽ là gặp dịp thì chơi, Nhưng là theo dây dưa không ngừng xâm nhập, Bất luận là không cam lòng cũng hoặc khinh thường, Chân chân giả giả mơ hồ tầm mắt. Hỏi thế gian tình là gì, Này trải qua quá hỉ nộ ái ố, Ước chừng là yêu . *** Vệ Khanh về đến nhà, thấy nhà cửa ầm ĩ, trong phòng khách bừa bộn, quần áo, túi bóng chất đống trên sofa, giầy mỗi chiếc một nơi, linh tinh rải rác khắp nơi, đồ chơi vất lung tung, không có người quản lý… Vội đẩy cửa bước vào, thấy vợ đang ngồi trên thảm thu dọn quần áo, bên cạnh là một túi du lịch cỡ lớn. Con trai thì im lặng không giống như thường ngày, lúc này ăn mặc chỉnh tề, ngoan ngoãn ngồi trên giường, cầm sách, lật từng tờ một, ngẩng đầu nhìn thấy hắn, cũng không ồn ào đòi ôm giống ngày thường, nhìn trộm mẹ nhóc một cái, lại ngoan ngoãn cúi đầu đọc sách. Không khí vô cùng nặng nề, hắn lắp bắp kinh hãi, nói: “Chu Dạ, em đang làm gì thế?” Cô ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn hắn một cái, đi tới trước tủ quần áo, cầm toàn bộ áo trên giá xuống, lại mở thêm một cửa tủ nữa, lấy toàn bộ quần áo của Vệ Chu xuống. Vệ Khanh hoảng hốt, giữ cô lại: “ thế…” Chu Dạ không để ý tới hắn, cố ý kéo một cái vali nhỏ xuống đất, “rầm” một cái, trầm đục, đinh tai nhức óc. Rõ ràng là, tâm tình cô lúc này vô cùng khó chịu, tốt nhất không nên chọc giận cô. Vì thế hắn quay lại ôm con, nói: “Tiểu Chu Chu ngoan, nói cho cha biết, mẹ con làm sao thế?” Vệ Chu ngồi trên đùi hắn, yếu ớt nói: “Mẹ nói cha hư, muốn dẫn cục cưng về nhà.” Vệ Khanh ngẩn người, quay đầu hỏi: “Về nhà? Em muốn về đâu?” Chu Dạ đóng sầm cái vali thật mạnh, hung hăng nói: “Về Thượng Lâm!” Hắn vội đứng dậy, ôm vai cô, cợt nhả nói: “Về Thượng Lâm làm gì chứ?” Chu Dạ liếc hắn một cái, dùng sức đẩy hắn ra, bảo con: “Cục cưng đi xuống dưới kéo mẹ đi cùng.” Quả nhiên Vệ Chu chậm rãi bò xuống giường, không nói một tiếng, kéo ống quần cô. ... Mời các bạn đón đọc Có Lẽ Là Yêu của tác giả Lý Lý Tường.