Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thạch Trụ Huyết (Nguyễn Trần Bé)

Dưới ngòi bút của nhà văn Nguyễn Trần Bé cuộc đời của bạo chúa khát máu Sùng Chứ Đa hiện lên vừa đáng thương vừa đáng sợ, một minh chứng cụ thể về cơn mê quyền lực của con người.

Nguyễn Trần Bé là nhà văn sở hữu lối viết rất đa dạng, từ bút ký đến thơ thiếu nhi ông đều có thể sáng tác. Văn chương của cây viết lão làng này thường mang tính phổ quát cao, dễ đọc, dễ tiếp nhận nhưng cũng vô cùng đẹp đẽ hướng tới cái chân, thiện, mỹ ở đời.

Để hoàn thành tác phẩm Thạch trụ huyết, tác giả đã phải vất vả trong suốt bảy năm vừa viết vừa lao động, tìm hiểu, quan sát cuộc sống sinh hoạt của bà con đồng bào người Mông. Tác phẩm với cái tên ấn tượng này đã đem về cho ông giải ba trong cuộc thi viết tiểu thuyết lần thứ thứ tư của Hội Nhà văn Việt Nam.

Thạch trụ huyết là câu chuyện kể về cuộc đời của tên bạo chúa Sùng Chứ Đa. Sinh thời hắn vốn là một chàng trai khôi ngô, tuấn tú, có tố chất trở thành thủ lĩnh thâu tóm một vùng thiên hạ. Nhưng người đời vẫn nói, trẻ sinh giờ thiêng hoặc thành kỳ nhân hoặc thành ác nhân. Chứ Đa là con của trời, nó có sự dũng cảm bản lĩnh hơn người nhưng cái ác trong máu cũng mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.

Ở nơi mù sương, xám đá này từ một thanh niên tay trắng mà hắn đã lập nên cả một cơ nghiệp với đội quân Đại Thạch khét tiếng chỉ bằng con đường điều chế và bán thuốc phiện. Người dân bị khủng bố tinh thần bằng bạo lực, bị tàn sát không thương tiếc. Nơi vó ngựa Chứ Đa đi qua cỏ không mọc nổi. Đỉnh điểm của sự tàn bạo độc tài ấy là việc tên bạo chúa cho xây dựng một cột trụ đá để hành hình những kẻ chống lại mình. Tìm mua: Thạch Trụ Huyết TiKi Lazada Shopee

Nạn nhân sẽ phải chịu đau đớn, giày vò cả thể xác lẫn tinh thần cho đến chết. Máu của kẻ xấu số tưới đẫm cột thành những mảng loang lổ như một con quái vật kỳ dị đang ngấu nghiến nuốt trọn con mồi.

Nhưng ngồi trên tháp ngà tự phong Chứ Đa không hề hay biết một cuộc cách mạng đang âm thầm diễn ra và kẻ lãnh đạo lại chính là đám bạn thân thiết thủa hàn vi của hắn. Họ là Seo Lử, Mí Vư, Tháo Mỷ, A Pẩu… những người con chiến đấu vì nhân nghĩa, vì đạo làm người, giải thoát chúng sinh, bá tánh khỏi cảnh thống khổ, lầm than.

Truyền thống Đông phương thường khuyên con người ăn ở sao cho hợp lẽ đời, đừng tạo nghiệp để tránh tai ương. Giáo lý nhà Phật khuyên chúng ta hãy cố gắng tu tập hướng đến mục tiêu chính là cuộc sống hướng thiện, giải thoát, tự tại. Người nào đạt được những điều trên, kẻ ấy hạnh phúc nhất thế gian. Thật tiếc Chứ Đa lại nằm ngoài số đó. Vì thế dù cố gắng nhưng y cũng không thể kháng được mệnh trời.

Khi cái ác bị đẩy lên tới tận cùng đương nhiên sẽ xuất hiện sự phản kháng, cách mạng. Bản chất dã man, thú tính của Chứ Đa được miêu tả sắc bén tới nỗi chính quân binh dưới trướng cũng không thể chịu nổi. Họ đã bật khóc trong bất lực, vụng trộm giấu kín đi hàng nước mắt xót thương cho những kiếp người bị bạo chúa hành hình.

Bằng một lối viết nặng miêu tả, tác giả khéo léo dẫn dắt, xuyên suốt các sự kiện khiến người đọc bị thuyết phục. Thiện ác đối đầu, không một chi tiết thừa thãi, tạo cho mạch chuyện một sự chắc chắn, hoàn chỉnh về thuyết nhân quả cõi đời. Bên cạnh đó nội tâm của các nhân vật cũng được phơi bày, đặc tả kỹ càng, tường tận nhất có thể.

Nếu như Sùng Chứ Đa làm người đọc kinh hãi, căm hờn bằng những hành động không thể dung thứ thì cái tình, cái lý, sự đùm bọc nơi chốn hoang vu giữa người với người lại khiến độc giả cảm thấy ấm lòng mà rưng rưng nước mắt. Cái thiện vẫn chưa bị tận diệt, luôn song hành chờ ngày phản kháng.

Seo Lử được tạo ra như một thế đối trọng với Chứ Đa, không quá lời nếu ví chàng trai Mông này sống trọng tình như Lưu Bị trong Tam Quốc diễn nghĩa. Cũng chính sức mạnh ấy mà anh được buôn làng tin theo, cầm vũ khí cùng Seo Lử chống lại kẻ thù.

Trong Thạch trụ huyết không có ai là kẻ ác mãi mãi. Tác giả đã thể hiện góc nhìn nhân đạo với tất cả các nhân vật từ đó để cho họ một đường lùi để cải tà quy chính. Đọc văn mà như thấy được khuyên răn, tự nhủ trong lòng sống tốt, đời sẽ không đãi bạc người lành.

Thạch trụ huyết miêu tả khá nhiều về các trận đánh của Chứ Đa. Một yếu tố khiến cuốn tiểu thuyết trở nên đáng đọc. Tài cầm quân và đầu óc đầy tham vọng, mưu lược đã giúp hắn chiếm được hết các vùng đất, bày binh bố trận không thua kém mưu sĩ năm xưa. Vậy tại sao một kẻ tài giỏi như vậy lại sa ngã, lầm lạc? Đây sẽ câu hỏi khiến người đọc phải suy nghĩ, thậm chí là ám ảnh để rút ra câu trả lời của riêng mình.

Những thứ Chứ Đa hướng tới như tài sản, quyền lực, thuốc phiện chỉ là phù du hư ảo, một ngọn lửa thiêu sẽ xóa sạch mọi sự tồn tại của y. Hắn đã ỷ vào sức mạnh để hà hiếp chèn ép mọi người mà quên đi con người thật của mình, mặc cho chất độc gặm nhấm, mục nát tận bên sâu trong tâm hồn. Một hồi chuông cảnh tỉnh cho ai đang sa đà, u mê. Nếu tất cả chỉ lo làm giàu về của cải vật chất mà sống không có đạo đức thì sẽ tạo ra mầm họa lớn cho xã hội.

***

Tác giả Nguyễn Trần Bé sinh năm 1960 tại Hoa Lư, Ninh Bình. Từ những năm 1980 ông tham gia sáng tác văn học (viết truyện ngắn, kịch bản, ký và thơ).

Thời kỳ đầu chủ yếu cộng tác với Báo Tân Trào (Hội VHNT Tuyên Quang) và báo Tuyên Quang; đồng thời có gửi tác phẩm cho một số báo khác của Trung ương. Ông có khá nhiều tác phẩm được đăng trên các báo và đọc trên Chương trình Văn nghệ của Đài Tiếng nói Việt Nam. Nổi bật là các tác phẩm: Xanh mướt đồng ngô, Hương của đất (bút ký), Tạo vốn ăn chơi, Em và tôi (truyện ngắn); Mẹ không cô đơn, Thơ viết ở vùng chè (thơ), Sự tích rùa vỡ mai, Nỗi oan của chim sâu (thơ thiếu nhi)… đăng trên báo Tân Trào; Hoa hướng dương (truyện ngắn) đăng trên báo Tiền Phong; Dòng sông có một chuyện tình (truyện ngắn) đăng trên tạp chí Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam...

Một số tác phẩm nổi bật của ông được chọn in trong các tuyển tập; có truyện được trích đưa vào sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 2…

***

Đã nhiều đêm già làng Nỏ Pó trăn trở không sao ngủ được. Ông già lắm rồi, sướng khổ đã có đủ. Nhưng ông chưa thể thanh thản an hưởng tuổi già vì còn có một chuyện vướng bận trong lòng. Thâm tâm ông nghĩ, việc này mà không lo xong thì không thể nào yên tâm nhắm mắt. Nghĩ đến đấy già làng Nỏ Pó vùng dậy, với cây gậy song đã nhẵn bóng, in đậm dấu tay, lật đật chống sang nhà Seo Lử. Ông đi xiêu vẹo, chuệnh choạng, chốc chốc lại phải đưa tay ôm ngực để nén cơn ho.

- Hầy dà, cái chân không muốn bước nữa rồi! - Nỏ Pó buông cây gậy ngồi phệt xuống vệ đường đầy đá xám để nghỉ lấy lại sức. Ông đưa mắt nhìn về phía cái cột đá gớm ghê đã từng là nỗi ám ảnh của biết bao gia đình ở cái thung lũng đá Sủng Pả này. Cứ nghĩ đến những chuyện bà con trong bản kể về cái cột đá làm hại dân lành một cách nửa hư, nửa thực ông lại thở dài. Như có một sức mạnh vô hình, già làng Nỏ Pó cầm gậy đứng lên, bước xăm xăm về phía ngôi nhà tộc trưởng Seo Lử.

Seo Lử nhìn thấy già làng từ xa, vội chạy xuống đón. Đưa đôi tay rắn chắc đỡ vị già làng đáng kính, Seo Lử bảo:

- Sao già không cho người nhà gọi tôi đến mà phải tự đi cho khổ?

- Chuyện này chưa xong thì không thể để lộ ra ngoài được! - Già làng Nỏ Pó nói trong tiếng thở dốc.

Seo Lử dìu ông già chậm chạp bước vào nhà, mời ngồi lên chiếc phản gỗ đen bóng. Seo Lử vào buồng trong bê ra một bình rượu ngâm cao xương dê núi và rễ cây thuốc, rót ra hai chiếc chén làm bằng ống tre.

- Mời già chén rượu quí! - Seo Lử thân mật đưa chén rượu tre cho Nỏ Pó.

- Hầy dà! Rượu ngon đấy, mới ngửi đã thấy thơm, thấy say rồi!

- Rượu này ngâm cao xương dê núi, cùng mấy chục loại rễ cây thuốc quý và các hương liệu ở núi đá Sủng Pả đấy già ạ. Người già uống vào khoẻ ra nhiều lắm.

Sau vài tuần rượu, đến khi đã lâng lâng, Nỏ Pó nói với Seo Lử:

- Seo Lử à, cái cột đá vẫn ác quá! Chủ nhân của nó chẳng còn nữa mà sao nó vẫn cứ làm hại dân lành? Già nghe dân bản kể, người chửa đi qua cái cột đá ấy bị sảy thai; trai gái yêu nhau đi qua cột đá sẽ sinh ra ghét nhau rồi bỏ nhau; người làm nương đi qua cột đá thì cây ngô, cây đậu không sai quả, mẩy hạt; trâu, bò, dê, ngựa đi qua cột đá sẽ sinh bệnh mà chết!...

- Già có tin vào những chuyện đó không? - Seo Lử hỏi.

- Ta thấy thật khó tin. Nhưng dân bản lại bảo những chuyện đó là có thật. Và họ muốn đập bỏ cái cột đá khủng khiếp ấy.

- Vậy ý già làng thế nào?

- Theo ta, để dân bản không phải lo nghĩ nhiều thì tộc trưởng cứ cho người đập bỏ cái cột đá ấy đi. Già như ta mà nhìn thấy nó còn sợ, huống chi là dân bản!

Ngẫm ngợi hồi lâu, Seo Lử nói:

- Tôi cho rằng những chuyện đồn đại ấy là do nỗi ám ảnh từ cái cột đá sinh ra. Chừng nào cái cột đá ấy còn đứng đó thì những nỗi khiếp đảm sẽ còn ám ảnh trong tâm trí mọi người. Có lẽ cần phải kéo đổ nó xuống. Chỉ kéo đổ thôi, chứ không đập đi đâu. Cái cột đá ấy không có tội, bởi nó chỉ là cái thứ để những kẻ mặt người dạ thú thỏa mãn cơn tàn sát cuồng điên của chúng. Vì thế phải giữ cái cột đá ấy lại để chúng ta và con cháu đời sau luôn nhớ đến tội ác của bạo chúa Sùng Chứ Đa. Nhớ đến nó để mà sống tốt hơn, thương yêu nhau hơn. Phải thế không già?

- Tộc trưởng nói phải lắm! Thế là già này yên tâm nhắm mắt được rồi! - Nỏ Pó cười một cách khó nhọc, đôi mắt mờ đục của ông rớm nước.

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Thạch Trụ Huyết PDF của tác giả Nguyễn Trần Bé nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông (Minh Hiểu Khê)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông PDF của tác giả Minh Hiểu Khê nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Mặt Trời Mù (Curzio Malaparte)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Mặt Trời Mù PDF của tác giả Curzio Malaparte nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Mặt Trăng Của Emlyn (Jenny Nimmo)
Câu chuyện bắt đầu từ sinh nhật lần thứ 9 của cậu bé Gwyn Gwydion, cậu được bà nội Nain Gwyndion tặng 5 món quà khác thường: một miếng tảo biển, một cái khăn quàng cổ màu vàng, một cái còi bằng thiếc, một cái ghim sắt méo mó, và một con ngựa gỗ nhỏ dị dạng. Và nếu không phải là một cậu bé hiếu kỳ, có lẽ Gwyn đã không đụng đến năm món quà đó và có thể câu chuyện đã không xảy ra. Bằng sức mạnh vô hình của một phù thủy tiềm ẩn; Gwyn đã lần lượt sử dụng năm món quà bà nội tặng và dẫn đến những chuyện ta không thể tin nổi nếu không được lồng vào không gian núi rừng, biển cả và đồng cỏ của xứ Wales huyền thọai. Gwyn dẫn người đọc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác trong không khí lạnh giá mùa đông mà con nhện tuyết - con vật Gwyn nhận được sau khi sử dụng một trong năm món quà đã như tấm gương phản chiếu ước muốn trở thành một người có ích cho gia đình, bạn bè và xã hội. Nhện Tuyết - Mặt Trăng Của Emlyn - Chiến Binh Hạt Dẻ bộ ba tác phẩm đoạt giải Nhất cuộc thi Smartties Grand Prix.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Jenny Nimmo":Charlie Bone Tập 2: Charlie Bone Và Quả Cầu Xoắn Thời GianCharlie Bone Tập 3: Charlie Bone Và Cậu Bé Vô HìnhCharlie Bone Tập 4 : Charlie Bone Và Lâu Đài GươngCharlie Bone Tập 5 : Charlie Bone Và Nhà Vua Ẩn MìnhCharlie Bone Tập 6 : Charlie Bone Và Sói HoangCharlie Bone Tập 7 : Charlie Bone Và Cái Bóng Xứ BadlockCharlie Bone Tập 8 : Charlie Bone Và Hiệp Sĩ ĐỏCharlie Bone Tập 1: Lúc Nửa ĐêmChiến Binh Hạt DẻMặt Trăng Của EmlynNhện TuyếtĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Mặt Trăng Của Emlyn PDF của tác giả Jenny Nimmo nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Mật Thám Phong Vân (Thần Long)
Mật Thám Phong Vân viết về thời Tống, và không có Đại Việt. Tuy là tác phẩm đầu tay, nhưng mình đầu tư rất công phu, đặc biệt về tính logic và sự hài hòa, sự thật và sáng tạo, "thiên y vô phùng". Huynh đệ thích xuyên không đúng không? Thế giới cũ thật chán, chả hoành tráng gì cả, nếu có xuyên không cho ta làm lại thật tốt. Nhưng mười kẻ xuyên, chỉ một sống sót mà viết thành truyện thôi, chín tên còn lại chết chỗ nào rồi. Bởi vậy xuyên không cũng mệt mỏi lắm. Huynh đệ thích võ công đúng không? Thiên hạ võ công vô vàn phức tạp, khắc chế lẫn nhau, con người bản thể có giới hạn, dễ gì thành đệ nhất đây? Tu luyện được võ công cái thế rút cục để làm gì? Hay là vừa kịp phun ra hai chữ "đại thành" thì già yếu tắt thở? Huynh đệ thích giàu có đúng không? Tiền tài của người khác dễ gì kiếm vào tay nha. Người người xung quanh ai cũng chằm chằm vào tiền như ta cả, không cẩn thận chính ta thành công cụ của họ lúc nào không biết nha. Huynh đệ thích quyền lực đúng không? Đâu phải ai sinh ra cũng đã đứng trên đầu người khác? Xuất phát thấp thì phải bò từ từ lên nha. Có lúc cúi người, có lúc ưỡn ngực, có lúc hào sảng, có lúc âm mưu. Tìm mua: Mật Thám Phong Vân TiKi Lazada Shopee Huynh đệ thích mỹ nữ đúng không? Mỹ nữ trong thiên hạ nhiều thì đúng rồi, nhưng càng mỹ càng khó cầu nha. Mỗi người đều có phong cách, có suy nghĩ. Có đem về được, chỉ cần người thứ hai đã mệt rồi, nói gì nhiều hơn. Nữ nhân cũng có thể đi thu mỹ nam vậy. Nếu cùng suy nghĩ như tại hạ, vậy xin mời cùng Lăng Phong du ngoạn. Nhận xét của bạn đọc: Chắc bạn muốn đọc loại truyện nvc vô đối, đánh nhau k bao giờ thua, luôn bày mưu tính kế đối với người khác còn bị người khác tính kế thì biết trước phản gank liền, gặp gái nào hốt gái đó... Mình thấy bộ này viết rất mới lạ, tư tưởng thực dụng giống đời thường, mỗi nhân vật đều có lập trường riêng: huynh đệ kết nghĩa cũng có thể nghĩ xấu và phản bội nhau, mỹ nhân có ấn tượng tốt với nvc nhưng không có nghĩa là yêu, mà yêu cũng không phải sống chết theo bằng được mà có thể lấy thằng khác. Ngoài ra, đây là truyện có bố cục rộng và tiết tấu chậm chứ không phải như mấy truyện tiên hiệp TQ đọc đến đâu biết đến đó, nvc cùi bắp xong nhặt đc cái mẹ gì đó mà lên lever ầm ầm, đánh từ nhân giới xong bay vào tiên giới rồi lại lên thần giới, trên đường giết biết bao nhiêu thằng cướp được đủ loại đồ, gái gú gặp bé nào hốt bé đó (trung bình mỗi truyện chục con). Nói chung mình ủng hộ tác giả viết tiếp bộ truyện, không thành công cũng thành nhân.truyenhixx.info Truyện này mình thấy viết rất hay, hài hước, bố cục rộng lớn, nhiều nhân vật, mỗi người đều có tính cách riêng, có bí mật thân phận ẩn dấu cần hé mở sau từng chương. Main viết rất tốt, từ đầu truyện là mình đã thích vì tác giả viết rất rõ, anh main chỉ là 1 thằng trọng sinh bình thường, chơi game thì được chứ có đụng đao kiếm bao giờ, nên đánh nhau thì ko lại ai, gặp chém giết thì sợ. Văn ko có, cầm kỳ thi họa cũng ko, vì thời hiện đại ai lại đi học cầm kỳ thi họa (trừ mấy thằng học nhạc, họa sỹ, mà trọng sinh có ai làm mấy nghề đấy đâu, thế mà cầm kỳ thi họa vẫn cứ bá đạo) nên main lúc đầu mới đi làm thuê làm mướn. Hoàn toàn logic. Về phần gái gú thì mình thấy cũng hay, gái trong truyện đặc biệt nhiều, đặc biệt toàn gái đẹp, mà lại toàn thích anh main. Nhưng thích và theo lại là 2 cái khác nhau. Gái truyện này mỗi người đều có số phận, có hoàn cảnh riêng. Nên thích main nhưng ko thể theo được. 1 người thì số phải theo Nhị hoàng tử, 1 người thì lại là tỷ tỷ, phải gả cho Từ Nguyên, 1 người mắt thì quá đầu, phải về gả cho công tôn quý tộc.. và còn nhiều nữa. Đâu phải cứ mang mác main là gái thiên hạ cứ phải "chung thân" giữ tiết cho anh? Cái này cũng hoàn toàn logic. 1 phần nữa mình thấy cũng khá hay đó là nội tâm nhân vật, truyện này miêu tả nhân vật mỗi người đều có toan tính riêng. Anh em kết nghĩa cũng có toan tính lẫn nhau, có lục đục ko hoàn toàn đoàn kết. Rất hay, hầu hết (nếu ko phải tất cả) truyện cứ là anh em kết nghĩa là thằng anh làm gì thằng em liều chết làm theo, thằng em làm gì thằng anh bảo kê lo hết, ai đụng huynh đệ tao tao chém chết cả dòng họ nhà nó. Đâu có dễ vậy? Nói dễ làm khó. Tự nhiên đâu ra mấy thằng bu lại xưng huynh tạo đệ là phải bán cả mạng cho nó? Đời chứ chẳng phải phim Hàn Quốc hay võ hiệp kỳ tình. Đây là truyện "lịch sử - quân sự". Còn nhiều nữa nhưng trên chỉ là 1 phần nhỏ.truyenyy.com Nói chung mình thấy truyện này rất hay, viết tốt, có hài hước giống truyện của tác giả Phong Lăng, có sự chân thật trong miêu tả, ko YY quá đáng như Nguyệt Quan. Khuyết điểm mà mình thấy đó là viết chưa đủ sâu, vì nhân vật nhiều nên đôi khi miêu tả chưa kỹ từng nhân vật, 1 số quá hời hợt cho qua. Nhưng dù sao vẫn hay, đáng đọc. Nhưng sao viết chậm thế ra lẹ nào. Hiện mình chỉ đọc mấy chương đầu thôi. Thật lòng thì đây không phải thể loại ưa thích của mình. Nhân vật chính thì “máu lửa” quá, đôi khi thấy hắn “giang hồ” với “trần tục” đến mức mình toát cả mồ hồi (cứ gái rồi lại gái...). Một màn dạo đầu như thế, cá nhân mình thì không có cảm tình cho lắm: ( Đặt sở thích cá nhân sang một bên thì mình nghĩ tác giả tương đối có nội lực. Điểm mình thích trong truyện của bạn là lời thoại rất rất sinh động. Hai là sự hài hước có duyên. Một chương mà có thể khiến mình cười vui vẻ đến mấy lần: ) Ba là truyện đọc có vẻ bông lơn đùa giỡn nhưng càng đọc càng thấy cái “tình” trong đó, các nhân vật cũng có nét riêng khá rõ ràng. Còn điểm mình thấy hơi tiếc khi mình đọc truyện này là: đôi khi bạn hơi “phung phí” văn. Có chỗ kể quá nhiều, lại hơi khô khan theo kiểu liệt kê, làm mình có cảm giác cái gì cũng lồ lộ ra đó, mình bắt đầu đọc nhanh, đọc lướt. Mà hễ đã bắt đầu đọc lướt thì bắt đầu quên cảm thụ: ( Lối kể chuyện của bạn rất thẳng thắn và thành thật. Nhưng trong chuyện viết lách mình nghĩ cái gì cũng bày ra hết không hẳn là thượng sách. Ngoài ra, mình thấy cách mở đầu truyện của bạn không gây được ấn tượng tốt. Lúc mới đọc, mình nghĩ truyện này viết có vẻ hơi sơ sài, chắc không được đầu tư kĩ (thật có lỗi với tác giả quá...). Đọc tiếp nữa thì dần thấy mình đánh giá hơi vội vàng. Mong là không có đọc giả nào khác bỏ lỡ truyện này vì lầm tưởng giống như mình.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Mật Thám Phong Vân PDF của tác giả Thần Long nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.