Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó

Kỷ nguyên Tiên Võ, ba tháng ba. Dưới sự nỗ lực không ngừng của chưởng môn, Thanh Vân Đạo tông rốt cuộc nghênh đón đệ tử thứ tám Diệp Bình. Vì muốn lưu lại và có được sự tôn trọng của Diệp Bình, tông môn dùng hết các thủ đoạn lừa gạt. Nói khoác bản thân là tuyệt thế thiên tài kiếm đạo, tuyệt thế thiên tài tu hành, tuyệt thế thiên tài luyện đan, tuyệt thế thiên tài luyện khí, tuyệt thế thiên tài xem bói, tuyệt thế thiên tài trận pháp, tuyệt thế thiên tài giám bảo, tuyệt thế chi tử số mệnh. Hơn nữa vì duy trì hình tượng thiên tài, càng loạn dạy một trận. Tùy tiện một vết kiếm khiến Diệp Bình lĩnh ngộ ra tuyệt thế kiếm ý. Tùy tiện xuất ra cái nồi lớn rồi Diệp Bình luyện ra cực phẩm đan dược. Tùy tiện ném ra một đồng tiền để Diệp Bình tính ra tuyệt thế thiên cơ. Vốn chỉ hi vọng Diệp Bình phát hiện chân tướng trễ một chút, ở tông môn lâu hơn. Nhưng lại khiến mọi người không nghĩ tới chính là. Tiểu sư đệ mới tới này... rõ ràng thật học xong. --- Quyển sách này lại có tên là "Tu tiên thật sự khó nha", "Tiểu sư đệ thường thường không có gì lạ", "Làm thế nào để tiểu sư đệ tin tưởng chúng ta là lý luận phái?", "Chỉ cần các ngươi dám nói ta liền dám làm", "Hóa ra trên thế giới này thực sự có thiên tài", "Tiểu sư đệ tư chất bình bình". *** Sáng sớm.  Trời còn chưa sáng.  Ở Thanh Châu.  Thanh Vân Đạo tông.  Chỉ là một tông môn nhỏ.  Chẳng hề có phẩm cấp gì, thuộc loại tông môn lúc nào cũng có thể biến mất.  Nhưng ngày hôm nay, ở trong chính điện.  Thanh Vân Đạo tông có khoảng bảy đệ tử, lúc này, cả bảy người đều vô cùng căng thẳng và kích động.  Bởi vì ba hôm trước, chưởng môn truyền về một lá thư, báo rằng Thanh Vân Đạo tông bọn họ sẽ tiếp đón người đệ tử thứ tám.  Đúng vậy, chính là nghênh đón một tiểu sư đệ mới.  Có lẽ đối với những tông môn khác, có thêm một đệ tử mới là một chuyện cực bình thường.  Nhưng đối với Thanh Vân Đạo tông, có thêm một đệ tử mới quả thực là chuyện khó như lên trời.  Giống như giới phàm tục khi chọn lựa đầu quân vào các thế lực, ý nghĩ đầu tiên của đa số tu sĩ khi bái nhập vào một tông môn chính là hy vọng tìm được một tông môn thật tốt để làm chỗ dựa cho mình.  Chưa nói tới chuyện sẽ có thêm đủ loại tài nguyên tu luyện, cho dù không có tài nguyên, thì tông môn càng mạnh, độ an toàn sẽ càng cao.  Đệ tử của những môn phái nhỏ khi đi ra ngoài mà bị người ta ăn hiếp thì chỉ biết nghiến răng chịu đựng.  Nhưng đệ tử của những tông môn tốt mà đi ra ngoài bị người ta ăn hiếp sẽ có tông môn ra mặt cho.  Cũng chính vì vậy, rất nhiều tu sĩ mới đều chọn đến những tông môn mạnh một chút.  Mà xưa nay những tông môn lớn đó cũng không hề coi thường những tu sĩ mới, trái lại có khi còn chăm lo cho một chút trước khi nhận vào.  Chẳng có ai ngu cả, cũng chẳng có tông môn nào cuồng vọng tới mức không cần có đệ tử mới gia nhập vào mình.  Cũng chính vì vậy, mà tông môn mạnh càng mạnh hơn, tông môn yếu lại càng thêm yếu.  Loại môn phái như Thanh Vân Đạo tông thì nhiều năm rồi chẳng thu thêm được một đệ tử mới nào cả.  Hôm nay nghe nói lại có một đệ tử mới tới, làm sao toàn thể tông môn không kích động cho được!  Làm sao mà không vui vẻ cho được!  Thanh Vân Đạo tông, ngay giữa chính điện.  Có bảy người ngồi trong chính điện.  Năm nam hai nữ, nam trái nữ phải.  Vào lúc này, cả bảy người đều có vẻ hơi căng thẳng và kích động.  Người nam đầu tiên bên trái lên tiếng trước, phá vỡ sự yên lặng trong đại điện.  "Chư vị sư đệ muội, hiện giờ sư phụ đang ở bên ngoài, mà lại mang tới cho Thanh Vân Đạo tông chúng ta một đệ tử mới, đây là một việc vui rất lớn."  "Nhưng cân nhắc đến những vấn đề xảy ra mấy lần trước, trong thư sư phụ đã không ngừng dặn rằng, chúng ta không thể nhiệt tình quá, không được khiến cho tiểu sư đệ này cảm thấy chúng ta là phế vật, cũng không được để cho hắn cảm thấy rằng tông môn chúng ta thiếu người."  "Cho nên chúng ta nhất định phải trấn định, hơn nữa còn phải bày ra dáng vẻ cao nhân, hết sức bình tĩnh, chỉ cần vị tiểu sư đệ này chịu ở lại tông môn chúng ta đủ một năm là chúng ta có thể nộp hồ sơ xin xét duyệt làm tông môn cấp ba rồi."  Nam tử này tuổi tác không lớn, chỉ chừng hai bảy hai tám, mày kiếm mắt sáng, tuy chỉ mặc một bộ áo bào đơn giản, nhưng chỉ cần nhìn tướng mạo của y cũng đã tạo cho người ta một cảm giác không thể tả được thành lời, giống như một kiếm khách tuyệt thế vậy.  Y tên là Tô Trường Ngự.  Là Đại sư huynh của Thanh Vân Đạo tông.    Mời các bạn đón đọc Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó của tác giả Hắc Dạ Di Thiên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Long Phù - Mộng Nhập Thần Cơ
Truyện Long Phù của tác giả Mộng Nhập Thần Cơ là câu chuyện kiếm hiệp hay được viết ra theo trí tưởng tượng của tác giả về thế giới rồng. Ở một vùng nào đó nơi có những toàn chức cao thủ, yêu thú cùng thần thú tồn tại, một ngày hỗn loạn, Long Xà cùng nổi lên, ai là Chân Long, ai lại là mãng xà? Hoặc là Thiên Địa chúng sinh, đều có thể thành Long?  Truyện triều đình, giang hồ môn phái, thế ngoại tiên đạo, ngàn năm thế gia, Man tộc, Ma Thần, Yêu tộc, Thượng Cổ Vu Đạo, trăm ngàn thế lực, dây dưa cùng nhau, nhân duyên tế hội.  Mời các bạn đón đọc Long Phù của tác giả Mộng Nhập Thần Cơ.
Phong Lưu Tiêu Diêu Thần - Luyến Thượng Nam Sơn
Lưu lạc phàm gian vô nhân tri, nhất triêu thành thần thiên hạ văn. Phong hành cửu thiên dương uy danh, địch đãng cửu giới yêu ma hận. Tái ca khởi vũ chung bất hối, thượng thiên nhập địa sính ngã năng. Vạn thế anh hùng bất mộ tiên, đãn tiện bỉ dực sanh liên căn. Quái đản đích thần thú, thần kì đích pháp bảo, kinh diễm đích mĩ nhân, li kì đích cố sự! Ngao du cửu giới, tiêu diêu cửu thiên, sư pháp tự nhiên, dụng tâm truy cầu, chân thần tái thế. Hai mươi năm đằng đẵng cầu công danh nhưng bất thành, rốt cuộc chỉ mang về cái danh hiệu tú tài nhỏ nhoi, nghĩ đến đó không khỏi buông ra một tiếng thở dài. Chợt nghĩ đến thành gia lập thất đã mười năm mà không có lấy một mụn con nào khiến trong lòng có cảm giác chán nản vô cùng....! Mời các bạn đón đọc Phong Lưu Tiêu Diêu Thần của tác giả Luyến Thượng Nam Sơn.
Trần Duyên - Yên Vũ Giang Nam
Hôm nay ngồi lục lại những bộ truyện kinh điển đã đọc, mới thấy Trần Duyên vẫn vứt trong xó. Không phải là không hay, mà quá hay. Không phải ta không muốn đọc, vì ta không dám đọc. Không phải vì ta ích kỷ, nhưng quả thật trong ta có ý định giữ nó mãi cho riêng mình.  Phổ biến hay không phổ biến, nhiều hay ít người đọc, số view ảo đến đâu, ta không quan tâm. Cái ta quan tâm, nó thế nào? Hay, dở, tuyệt phẩm kinh điển hay chỉ một đống rác nhan nhản trên mạng. Cái ta quan tâm là thế. Vậy nên truyện của ta giới thiệu cũng đều thuộc dạng như vậy. Có thể không thuộc tuýt truyện ưa thích của nhiều người, nhưng đối với ta và những người cùng sở thích, thì nó là tác phẩm hay. Trong rất nhiều tác phẩm hay mà ta đã giới thiệu, tuyệt phẩm là không nhiều, và kinh điển thì càng hiếm.  Ta đã đọc xong Trần Duyên rất rất lâu rồi, nhiều lần cũng định giới thiệu nhưng hôm nay có lẽ số phận sắp đặt, để ta lại một lần nữa thấy nó trong xó nhỏ và để ta giới thiệu nó đến đông đảo con nghiện Tiên hiệp. Một tác phẩm rất hay. Cứ nghĩ đến Trần Duyên là ta lại nhớ đến Tru Tiên. Có lẽ đối với nhiều người, Tru Tiên là một tác phẩm dang dở. Nhưng mọi người có nhớ đâu: Tình đẹp là tình dang dở, truyện hay là truyện để người đọc nhớ mãi, đọc 1 lần, 2 lần, nhiều lần người ta vẫn cứ không kìm đựoc và thốt lên lời khen ngợi. Mọi người quá yêu Tru Tiên nên thấy kết vậy không hợp, nên ghét, nên căm thù cả tác giả lẫn tác phẩm. Trần Duyên cũng làm ta liên tưởng đến Tru Tiên. Đọc xong, rất nhiều người sẽ có cảm giác trái ngược nhau. Khen có, chê có... nhưng vì khen mà chê, vì yêu mà ghét, tràn ngập mâu thuẩn. Vậy nên, làm ơn hãy đọc tác phẩm chầm chậm thôi, từ từ thôi. Cảm nhận từng câu chữ, cảm nhận từng khung cảnh, cảm nhận từng chút cảm xúc, cảm nhận cái tình và cái vô tình. Tu tiên là tu tâm, người bình thường, người tu tiên đều có tình cảm. Trên đời mấy ai có thể trảm tình duyên, đoạn hồng trần để trở thành chân tiên. Đến chân tiên có lẽ cũng không dứt được hồng trần, vẫn vương vấn thế gian đời đời kiếp kiếp, ngàn năm không đổi... Tất cả đều vì một chữ tình. Trần Duyên xứng đáng cùng Tru Tiên là những tác phẩm kinh điển dòng Tiên hiệp cổ điển. Mời các bạn đón đọc Trần Duyên của tác giả Yên Vũ Giang Nam.
Bất Hủ Phàm Nhân - Ngã Thị Lão Ngũ
Sách Nói Bất Hủ Phàm Nhân   Người phàm chỉ có phàm căn, phàm nhân thì không có vĩnh sinh. Chúng ta đều là phàm nhân, nhưng chúng ta cũng có ngạo cốt và phương thức sinh tồn của riêng mình! Hãy cùng xem câu chuyện về một người phàm tục Mạc Vô Kỵ, làm cách nào giữa đông đảo cường giả thoát khỏi trùng vây, Chứng Đạo Bất Hủ! Đây là truyện mới ra lò, nóng phỏng tay của Lão Ngũ – Bất Hủ Phàm Nhân. Các đạo hữu yêu thích Diệp Mặc và Ninh Thành cùng phong cách viết của Lão Ngũ với Tạo Hóa Chi Môn, Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi, Công Tử Điên Khùng , hãy cùng đón đọc bộ truyện này nhé. *** - Ha ha ha ha... Nhược Nhân, ta rốt cục đã luyện ra Khai Mạch dược dịch rồi, ta thành công rồi... Trong phòng thí nghiệm có chút xốc xếch, Mạc Vô Kỵ nắm lấy bình sứ trong tay cười ha ha, giống như một kẻ điên cuồng. - Keng... Tiếng ly thủy tinh rơi trên mặt đất, nước trà bắn ra bốn phía. Một cô gái xinh đẹp mặc sườn xám đứng ở cửa vào, ngơ ngác nhìn Mạc Vô Kỵ đang điên cuồng cười to, một hồi lâu mới run rẩy nói: - Vô Kỵ, ngươi thành công rồi? Thực sự thành công rồi? Mạc Vô Kỵ nhìn thấy cô gái đẹp ở cửa, biết là Nhược Nhân mang trà cho hắn. Nhược Nhân hiển nhiên giống như hắn, cũng là bị tin tức này làm kinh sợ, lúc này mới bị kích động, đem ly nước đánh rơi trên mặt đất. - Nhược Nhân, lần này tuyệt đối không sai. Ta vừa rồi nếm nửa bình, có thể rõ ràng cảm thụ được một cái kinh mạch được mở ra, thật giống như một cái hoả tuyến thiêu đốt vậy, sau đó kinh mạch dần dần mở rộng. Lúc này kinh mạch còn đang trong quá trình khai phá, chúng ta thành công rồi. Mạc Vô Kỵ cầm chặt bình sứ, kích động đi tới trước mặt nữ tử, nắm hai tay của nàng: - Nhược Nhân, những năm gần đây, ta vì nghiên cứu Khai Mạch dược dịch, trái lại đã bắt nàng chiếu cố ta, nàng đã cực khổ rồi. Chúng ta hãy kết hôn nhé, sau đó khai trương công ty, chuyên môn sản xuất loại dược dịch này. Ta tin tưởng, công ty của chúng ta rất nhanh thì sẽ oanh động toàn bộ thế giới. Nữ tử rốt cục bình phục lại, thanh âm vẫn run rẩy như cũ nói: - Phương thuốc đã có rồi sao? Mạc Vô Kỵ gật đầu: - Nhược Nhân, không cần lo lắng, hết thảy tư liệu đều tại trong máy vi tính xách tay của ta kia, ta cho nàng xem một chút... Mạc Vô Kỵ nói xong, xoay người đi về phía Laptop của mình. Nhưng vào lúc này, hắn bỗng nhiên cảm giác được hậu tâm mát lạnh, theo đó là một loại xé rách đau đớn. Lập tức hắn nhìn thấy một mũi đao xuất hiện trước ngực hắn, đó là một thanh đao nhọn đâm từ sau lưng của hắn, xuyên qua trái tim hắn. Đau đớn mang đến cảm giác cực độ ngất xỉu, cả người khí lực đều đang từ từ biến mất. Mạc Vô Kỵ từ từ quay đầu lại, dùng ánh mắt mờ mịt nhìn Hạ Nhược Nhân đang nắm chuôi đao, mở to hai mắt thì thào hỏi: - Nhược Nhân, vì sao? Vì sao??? Hắn đến bây giờ còn không tin, người nữ nhân đâm sau lưng hắn lại là người hắn yêu thương nhiều năm, là người hắn tin tưởng không giữ lại chút nào. - Xin lỗi, Vô Kỵ, xin lỗi... Tay Hạ Nhược Nhân đang run rẩy, cả người cũng đang run rẩy. Nàng tự tay giết người yêu yêu nhau hơn mười năm, tự tay giết nam nhân yêu nàng không giữ lại chút nào. Hai giọt nước mắt lớn chừng hạt đậu từ khóe mắt Mạc Vô Kỵ tràn ra, hắn cảm thấy thân thể càng ngày càng lạnh lẽo. Tri giác của hắn dần dần biến mất, quang mang trong mắt cũng bắt đầu tán loạn, thế nhưng hắn vẫn như cũ không muốn nhắm hai mắt, chỉ là nhìn chằm chằm Hạ Nhược Nhân: - Nếu mà nàng muốn phương thuốc này... Nàng chỉ cần nói một lời... Ta sẽ cho nàng... Vì sao... Hắn không phải là vì sinh mệnh sắp biến mất mà rơi lệ, từ khi bắt đầu trưởng thành, Mạc Vô Kỵ hắn chưa từng rơi lệ. Nhưng ngày hôm nay, hắn bị thương nặng nhất không phải là vết thương xuyên ngực, mà là trái tim hắn. Có lẽ ngay cả chính bản thân Hạ Nhược Nhân cũng không biết địa vị của nàng tại trong lòng Mạc Vô Kỵ, chỉ cần nàng nguyện ý, hắn tùy thời sẽ vì nàng mà chết. Mà hôm nay, nữ nhân hắn nguyện ý vì nàng mà chết, lại tự tay cầm dao đâm vào sau trái tim của hắn. Có lẽ là một lúc lâu không có được đáp án, cũng có lẽ là chết không nhắm mắt, ánh mắt của hắn tản ra hào quang chậm rãi nhắm lại, chỉ còn hai giọt lệ đọng ở khóe mắt. - Lạch cạch... Hạ Nhược Nhân rốt cục chảy xuống hai hàng nước mắt, nước mắt rơi vào khóe mắt Mạc Vô Kỵ, đem hai giọt nước mắt của Mạc Vô Kỵ cuốn trôi đi. (sau khi Tạo Hóa Chi Môn kết thúc, ngày hôm nay lão ngũ ra truyện mới 《 Bất Hủ Phàm Nhân 》 rốt cục cùng các bằng hữu, bạn đọc gặp mặt. Mong được các bạn đọc ủng hộ nhiệt tình!) ... Mời các bạn đón đọc Bất Hủ Phàm Nhân của tác giả Ngã Thị Lão Ngũ.