Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tinh Môn

Giới thiệu: Truyền thuyết, ở đằng kia cổ xưa tinh không thâm xử, đứng lặng lấy một đạo máu và lửa xâm nhuộm Hồng sắc chi môn. Truyền kỳ cùng thần thoại, hắc ám cùng quang minh, vô tận truyền thuyết đều tại đây cổ xưa môn hộ giữa dòng chảy. Quan sát Tinh môn, nhiệt huyết chiếu rọi thiên địa, Hắc Ám cuối cùng sẽ rời đi! Review: Sau khi kết thúc siêu phẩm Vạn Tộc Chi Kiếp, chưa đầy ba tháng sau Lão Ưng đã lại cho ra mắt tác phẩm mới, vẫn mang danh “đô thị” như mọi lần nhưng ruột lại là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Tinh Môn lấy bối cảnh tại Ngân Thành vào năm 1730, thời đại này có đầy đủ các loại công nghệ như ô tô, internet,… nhưng đồng thời cũng tồn tại siêu năng giả. Nhân vật chính Lý Hạo là một thanh niên 20 tuổi đầy hoài bão và là học trò cưng của giáo sư Viên Thạc tại Ngân Thành cổ viện. Vào một đêm mưa giông rả rích, người bạn thân từ nhỏ Trương Viễn đột nhiên bốc cháy trong phòng ký túc xá, sau đó cố sức chạy qua phòng Lý Hạo báo cho hắn mau mau chạy trốn, cuối cùng bị cháy đen mà chết. Sau đêm đó, Lý Hạo bỏ học giữa chừng, trở thành nhân viên quản lý hồ sơ vụ án trong Tuần Kiểm ti, tương tự như đồn cảnh sát ấy. Mục đích của Lý Hạo là muốn tìm ra nguyên nhân cái chết của người bạn Trương Viễn, đồng thời tự cứu lấy mình, bởi vì đêm đó hắn đã nhìn thấy hung thủ giết chết Trương Viễn chính là… hồng ảnh, một thế lực cực kỳ nguy hiểm và kỳ bí! Sau một năm thu thập dữ liệu và phân tích, Lý Hạo phát hiện ra ngoài Trương Viễn còn có sáu người khác cũng bị hồng ảnh giết hại, mà con mồi tiếp theo của đám hồng ảnh chính là Lý Hạo hắn. “Lý gia kiếm, Trương gia đao, Triệu gia quyền, Lưu gia chân…” Hoá ra đám hồng ảnh này đang săn tìm bảo vật gia truyền của những dòng họ trên, mà kiếm của Lý gia chính là bảo vật cuối cùng bọn chúng muốn. Sau khi điều tra ra việc này, Lý Hạo mới biết mặt dây chuyền ngọc hình cây kiếm mình đeo trên cổ từ nhỏ đến lớn lại là một bảo vật vô giá. Kể từ đó, con đường tu luyện mới lạ của hắn bắt đầu, nhưng hắn cũng biết, ngày chết của mình đang cận kề! Một trong những ưu điểm sáng giá nhất của Lão Ưng Cật Tiểu Kê chính là khả năng sáng tạo phi phàm, trong mỗi bộ truyện top 1 Qidian của mình, Lão Ưng đều tạo ra một bối cảnh đặc sắc cùng thể chế tu luyện không đụng hàng. Như trong Tinh Môn, muốn bước chân vào lĩnh vực siêu năng lực có thể thông qua hai cách: Một là trời sinh siêu phàm, được gọi là Thiên Quyến Thần Sư; Hai là đánh giết siêu năng giả để hút siêu năng lực vào cơ thể, được gọi là Tinh Quang Sư. Dù dùng cách nào thì bản thân người đó cũng là siêu năng giả! Khác với người anh em Tô Vũ trong Vạn Tộc Chi Kiếp, Lý Hạo trong Tinh Môn không thông minh toan tính bằng, cũng không thiên tài bằng, nhưng hắn lại là người rất chính nghĩa. Chính vì thế, hắn quyết định gia nhập đội chấp pháp, trở thành mồi nhử để săn giết siêu năng giả ác ma. Vì tuổi đời còn quá trẻ, Lý Hạo cũng sẽ phạm sai lầm, có những sai lầm phải trả giá bằng máu và nước mắt, nhưng hắn vẫn đủ kiên cường đứng lên tiếp tục chiến đấu, bởi vì sau tất cả, điều duy nhất còn lại trong Lý Hạo chính là “chính nghĩa”. Giọng văn của Lão Ưng vẫn luôn hài hước như thế, đồng thời cũng chôn giấu rất nhiều plot twist nên các bạn đừng quên đội mũ bảo hiểm khi đọc, thiện hay ác suy cho cùng cũng là từ góc độ nhìn của mỗi người mà thôi. -------------- Review : GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH *** Kể từ khi vào Vip-Qidian, Lão Ưng Cật Tiểu Kê liền mỗi ngày 3 chương, mỗi ngày gần 3 vạn chữ, tương đương ~10 chương của tác giả khác. Tốc độ viết cỡ này, hiện tại đúng là khủng bố. Tinh Môn, có lẽ ban đầu một số đạo hữu lầm tưởng đó là truyện Đô Thị. Nhưng không, bối cảnh đô thị ban đầu chỉ là dẫn nhập câu chuyện ở Dị Giới mà thôi, chân chính đây lại là một bộ Huyền Huyền, có hệ thống tu luyện, có cảnh giới. Hiện tại theo mạch truyện, đang có 2 hướng tu luyện là Võ sư và Siêu năng. Lão Ưng cũng quá giỏi quay xe, lúc thì Siêu năng là nhất, Võ sư là đường cụt. Lúc lại quay ngược Võ sư mới là chân chính cường hãn đại đạo, Siêu năng là khiếm khuyết. Đến cuối cùng thế nào là mạnh mẽ? Nhân vật chính Lý Hạo, truyền chân cuối cùng của Bát Đại gia tộc. Trong huyết mạch thức tỉnh có phần lờ mờ ký ức: Một kiếm kia "Đoạn Thiên, đoạn Địa, đoạn địch, đoạn ta" không gì không phá. Đến cuối cùng, đó là cảnh giới gì đây? Đặc biệt lão Ưng từ sau thành công của bộ Vạn Tộc Chi Kiếp, hiện vẫn giữ phong độ thậm chí lên tay, mô tả chiến đấu vô cùng hấp dẫn. Những chương mới nhất trong tràng chiến sinh tử, vô cùng cuốn hút, mời các bạn cùng theo dõi! *** Ngân Thành. Tuần Kiểm Ti (phủ, cơ quan tuần kiểm). Thanh niên Lý Hạo với dáng người hơi thon gầy, vành mắt hơi thâm đen, giống như cả tối hôm qua chưa ngủ. Mặc đồng phục cấp ba (tam phẩm, số càng lớn chức càng nhỏ) của phủ Tuần Kiểm, Lý Hạo bước vào khu làm việc của Tuần Kiểm Ti. Là một người mới gia nhập gần một năm rưỡi, Lý Hạo tại đây trải nghiệm chưa nhiều, bình thường đều đến sớm hơn một chút để quét dọn vệ sinh sơ qua khu làm việc, rồi nấu nước trong bình (ấm nước), đợi những đồng nghiệp khác đến. Nhưng hôm nay Lý Hạo đến trễ hơn một chút so với bình thường, lúc này có không ít người đã đến khu làm việc. Thấy Lý Hạo vào cửa, ngay bàn làm việc cạnh cửa, một bác gái trung niên mặc đồng phục với vẻ mặt nhiệt tình, kèm theo một ít ý trêu chọc nói: "Tiểu Hạo, hôm nay đã tới trễ, mắt cũng có quầng thâm, không lẽ tối hôm qua đi vui vẻ phóng túng quá mức?" Lý Hạo cười đơn thuần, vội vàng khoát tay: "Du tỷ, cũng chớ nói lung tung, ta còn chưa có bạn gái, nói vậy về sau không ai chịu gả cho ta!" "Ha ha ha, cái đứa nhỏ này, ở đây suốt một năm rồi, có bao nhiêu lời nói trêu đều đối đáp không ngừng." Bác gái trung niên giống như rất thích trêu ghẹo Lý Hạo. Nhìn ánh mắt Lý Hạo, cũng có chút không giống người bình thường, cười cởi mở một hồi, bỗng nhiên lại nói: "Tiểu Hạo, bình thường một người không có thời gian nấu cơm, ăn bên ngoài không sạch sẽ, hay là đến nhà bác ăn." Lý Hạo tươi cười, nhưng vẫn từ chối, "Du tỷ, cũng không muốn làm phiền người." Du tỷ còn chưa đáp lời, cách đó không xa, một người đàn ông trung niên cười nhạo lên, nói xen vào: "Tiểu Hạo, Du tỷ của ngươi là mời ngươi đi ăn cơm sao? Là mời ngươi tới nhà làm con rể, không còn ý gì khác đâu!" "Ha ha ha!" Khu làm việc lập tức vang lên một hồi cười vang. Du tỷ bị vạch trần mục đích, cũng không xấu hổ, mở to hai mắt nhìn, đanh đá mắng: "Lão nương cam tâm tình nguyện! Tiểu Hạo rất tốt, nhân phẩm và trí óc tốt, tướng mạo cũng tốt, rất xứng làm con rể ta, ta nằm mơ nghĩ đến việc này cũng có thể vui cười tỉnh cả ngủ!" Lời này vừa nói, mọi người cười thì vẫn cười, nhưng cũng không ít người gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Tiểu tử Lý Hạo này, cũng không ít người rất xem trọng đấy. Người đàn ông trung niên nói tiếp, dù bị mắng cũng không thèm để ý, ngược lại có chút tiếc nuối nói: "Tiểu Hạo đúng là không tệ, nhưng mà có chút ít đáng tiếc!" Đáng tiếc cái gì? Lời này vừa nói, những người khác cũng đều biểu lộ biểu cảm tán đồng. Ngược lại bản thân Lý Hạo lại không quá để ý, dáng tươi cười sáng lạn, "Chu ca, do tự ta chọn mà, có cái gì để tiếc nuối hay sao?" Người đàn ông họ Chu thở dài: "Không thể nói như vậy, tiểu Hạo, ở Tuần Kiểm Ti đúng là không tệ, ngươi mới nửa năm đã thăng lên chính thức, bây giờ là Tuần Kiểm cấp ba, đối với người khác mà nói cũng tốt lắm rồi. Nhưng nếu ngươi không nghỉ học ở cổ viện Ngân Thành, đợi đến lúc tốt nghiệp, ngươi vẫn lựa chọn muốn vào Tuần Kiểm Ti, thì khi đó vị trí thấp nhất cũng đã là Tuần Kiểm cấp một!" Lời này vừa nói, mọi người cũng đều muốn lên tiếng. Sau lưng Lý Hạo, cô gái trẻ Trần Na nhanh chóng nói tiếp: "Đúng đấy, Lý Hạo, đang yên lành bỏ học sớm làm cái gì? Ngươi xem chúng ta đây, muốn thi vào cổ viện Ngân Thành cũng không có cơ hội, ngươi thì chỉ còn chưa tới hai năm thì có thể tốt nghiệp. Những người ở đây từ Tuần Kiểm cấp ba cố gắng lên nhất phẩm, dù là thuận lợi, nếu không trên năm năm đều không có cơ hội, mà nếu không thuận lợi, cố gắng đến cùng cả đời mong có thể lên cũng không tệ rồi!" Trong lời nói mang theo một ít hâm mộ, hâm mộ chính là việc tốt nghiệp cổ viện Ngân Thành. Cũng có chút đáng tiếc, chính là Lý Hạo còn chưa đến hai năm có thể tốt nghiệp, bỗng nhiên bỏ học sớm, lựa chọn gia nhập Tuần Kiểm Ti. Lý Hạo vào Tuần Kiểm Ti, cục trưởng Tuần Kiểm Ti Ngân Thành cũng tới hỏi qua, thậm chí còn khuyên Lý Hạo trở về tiếp tục học, thật sự muốn vào thì chờ tốt nghiệp rồi lại đăng ký. Đáng tiếc, Lý Hạo mặc dù hiểu lễ phép và có tiếp thu, nhưng rốt cuộc việc này vẫn kiên quyết, không đồng ý trở về học tiếp. Thậm chí Trần Na còn biết rõ, lão sư tại cổ viện Ngân Thành của Lý Hạo, cũng đã khuyên không nên nghỉ học, vì hắn rất có tiền đồ. Nghe mọi người thảo luận chuyện của mình, Lý Hạo vẻ mặt tươi cười như cũ. Đi đến góc vắng, bắt đầu nấu nước, một bên bận rộn, vừa cười đáp lại: "Từ Tuần Kiểm cấp ba bắt đầu đi lên, chẳng phải rất tốt sao? Hơn nữa, nếu thật sự tốt nghiệp cổ viện Ngân Thành rồi mới vào đây, thì chẳng phải là biết được các vị đại ca đại tỷ muộn hai năm sao? Vậy cũng rất đáng tiếc." "Ha ha ha, nói cũng đúng!" Lập tức mọi người cười to, nghe lời này rất thoải mái. Miệng Lý Hạo rất ngọt, tuy tuổi tác còn nhỏ, năm nay vừa tròn hai mươi, tại Tuần Kiểm Ti coi như là người nhỏ nhất, nhưng lại là người có tài, nghe hắn nói nịnh, mọi người đều vui thích. Sáng sớm hôm đấy, khu làm việc phủ Tuần Kiểm tràn đầy tiếng nói cười. Đối với việc Lý Hạo bỏ học ở cổ viện, mọi người cũng không có tiếp tục nhiều lời, cũng vì Lý Hạo không quá để ý, nếu không tất cả mọi người sẽ không đề cập, dù sao bỏ học từ cổ viện, đúng là một tiếc nuối lớn trong đời. Vì sao lúc đó Lý Hạo lựa chọn như vậy, mọi người cũng không tiện hỏi nhiều. Dựa theo lời Lý Hạo nói, vì học phí cổ viện rất cao, rất tốn kém mà hắn thì không có tiền. Thế nhưng mà, với tư cách học sinh cổ viện, không đủ học phí, là nguyên nhân thật sao? Khi mấy vị lãnh đạo phủ Tuần Kiểm đến thì thanh âm cười vui dần dần ngừng lại. Tuần Kiểm Ti là cơ quan tổng bộ chấp pháp của Ngân Thành. Ngoại trừ tổng bộ, Tuần Kiểm Ti tại Ngân Thành còn có các phân bộ khác khắp nơi. Mà ở tổng bộ cũng có nhiều nghành, Lý Hạo làm ở phòng Cơ Yếu, chịu trách nhiệm sắp xếp hồ sơ vụ án, kiểm tra lại các bản án cũ, những vấn đề phúc thẩm chưa tra được, xem xét lại rồi ghi chép những điều cốt yếu. . . Phòng Cơ Yếu cũng không phải là cơ quan trực tiếp, rất ít tham dự việc chấp pháp bên ngoài. Đương nhiên, nếu là những nghành khác chưa đủ người, cũng sẽ tạm thời điều bọn Lý Hạo sang hỗ trợ, cơ bản mà nói cũng là công việc văn phòng. . . . Khi mấy vị lãnh đạo đến, mọi người lại bắt đầu một ngày làm việc bận rộn. Lý Hạo không có văn phòng riêng, dù là Tuần Kiểm cấp một nhận chức được một năm cũng chưa có được. Du tỷ, Chu ca mấy vị kia chỉ là Tuần Kiểm cấp hai, bọn họ cũng không có tư cách. Bàn làm việc của Lý Hạo gần khu vệ sinh, tuy không có quá nhiều mùi hương khác thường, chẳng qua là người đến người đi, có chút ồn ào, những lão có tuổi đều không thích chỗ này. Lý Hạo làm cùng chỗ với Trần Na, bàn làm việc của hai người đối diện trong cùng văn phòng. Trần Na cũng chỉ đến sớm hơn Lý Hạo nửa năm, coi như cũng là người mới, hai người trải nghiệm cũng chưa nhiều. Bất quá rất nhanh Tuần Kiểm Ti lại tuyển thêm người mới, sau đó họ sẽ thoát danh người mới, xem như có chút lịch duyệt hơn. Lý Hạo đang cúi đầu tra cứu một ít hồ sơ, bàn đối diện truyền đến một hồi thanh âm nhẹ vang lên, Lý Hạo ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Trần Na gõ nhẹ nhàng lên mặt bàn, thấy Lý Hạo nhìn đến, dáng tươi cười, nói nhỏ: "Lý Hạo, sắp tới Tuần Kiểm Ti có một nhiệm vụ làm bên ngoài, có thể đi ra ngoài một tháng, có muốn xin đi hay không? Chúng ta cùng một chỗ, đi ra ngoài chơi một tháng, nhiệm vụ rất nhẹ nhàng." Lý Hạo hơi ngẩn ra, suy nghĩ một chút, rất nhanh lắc đầu nói: "Không đi, đi ra ngoài cũng không có gì hay ho, hơn nữa. . . Cũng không hẳn an toàn." "Rất an toàn!" Trần Na có chút buồn bực, "Chính là liên quan cổ viện Ngân Thành. . ." Nói đến đây, nàng hơi ngẩn ra, nghĩ tới điều gì, lại nhìn Lý Hạo, có chút hiểu ra, có chút áy náy nói: "A, thiếu chút nữa đã quên việc này rồi! Là ngươi không muốn gặp bạn học ngày xưa cùng lão sư đúng không? Lần này dẫn theo người đi khảo sát hình như chính là lão sư Viên Thạc. . ." Nàng thầm mắng một tiếng, bản thân rõ ràng đã quên việc này. Viên Thạc, không phải là lão sư lúc trước của Lý Hạo tại cổ viện sao? Nghe nói vị lão sư này rất coi trọng Lý Hạo, bởi vì Lý Hạo không nghe khuyên bảo, nghe nói có một lần muốn đánh Lý Hạo, tại cổ viện Ngân Thành gây ra phong ba không nhỏ, cũng làm cho không ít học sinh cổ viện mắng Lý Hạo không biết điều. Viên Thạc là ai? Đây chính là một trong mấy vị đại lão sư đứng đầu, bao nhiêu đệ tử khát vọng bái Viên Thạc làm lão sư, kết quả Lý Hạo làm người ta chướng mắt. Lý Hạo cười cười, cũng không có phản bác. Không muốn gặp sao? Thế thì không đến mức đó. Bên ngoài đồn thổi, trên thực tế không đến độ như vậy, Viên lão sư chẳng qua là đối với lựa chọn của mình cảm thấy tiếc nuối mà thôi, vài ngày trước Lý Hạo vẫn đến nhà lão sư bái phỏng qua, cùng ăn cơm tối, lại có người ngoài nói gặp mặt liền đánh bản thân, đồn thổi quá lên như vậy. Đương nhiên, có một số việc cũng không cần phải đi giải thích, bên ngoài đồn đại như thế nào, vậy cứ theo tâm ý của bọn họ cũng tốt, càng giải thích càng thêm phiền toái. "Viên lão sư dẫn đoàn. . ." Trong lòng mặc niệm một tiếng, Viên lão sư là một trong những vị đại lão đứng đầu, dẫn theo người đi ra ngoài mà nói, bảo an chắc có lẽ không quá kém, thêm Tuần Kiểm Ti cũng tốt, nhưng cũng có những cơ quan khác, đều cùng đề phòng cẩn mật. Bản thân ngược lại cũng không cần lo lắng cái gì, huống chi, Tuần Kiểm Ti tham dự trong đó, đại khái là phụ họa, chính thức chịu trách nhiệm bảo an cho Viên lão sư, chỉ sợ không phải những nhân sự nhỏ nhoi của Tuần Kiểm Ti, là mình đã qua một năm nay mơ hồ có nghe thấy là người của Tuần Dạ Nhân. Tuần Dạ Nhân, cũng là cơ quan chấp pháp như Tuần Kiểm Ti. Mời các bạn đón đọc Tinh Môn của tác giả Lão Ưng Cật Tiểu Kê.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tu Chân Tứ Vạn Niên
Trong thời đại tu chân 40.000, có một thiếu niên vô cùng bình thường trở thành truyền kỳ, nắm Ngân hà trong tay, có được sức mạnh chúa tể vô biên... -------------------------- Phi kiếm không người lái dùng để giao hàng chuyển phát nhanh. Người tu chân điều khiển robot chiến đấu như Pacific Rim. Main luyện công từng bước một, từ thấp đến cao, liều mạng + trí tuệ mới tiến tới thành công. Tất cả đều có trong tu chân 4 vạn niên. Nếu bạn đã chán với thể loại tu tiên thông thường, vậy hãy đến với tu chân 4 vạn niên để theo dõi hành trình tu tiên của Lý Diệu trong thời đại khoa học kỹ thuật vũ trụ nhé. Các vấn đề liên quan đến ebook hoặc cách đọc ebook pm zalo: 0769417982 Người đăng: truongthiai
Lão Nạp Phải Hoàn Tục
Trên Nhất Chỉ sơn lại có một ngôi miếu nhỏ, tên là Nhất Chỉ miếu, miếu thờ tuy nhỏ, lại vô cùng thần kỳ. Trong miếu có cơm, hương thơm mười dặm; Trong miếu có nước, nước ngọt vô cùng, hơn cả quỳnh tương; Trong miếu có Phật, tâm thành tất linh. Miếu không lớn, nhưng cần gì có đó; Miếu không lớn, nhưng hương hỏa tràn đầy, vượt xa mọi tự miếu; Miếu không lớn, lại khiến vô số đại gia đại tộc xếp hàng chờ vào... Trong miếu có một Hòa thượng ấm áp, mỗi ngày đều kêu gào: Ta phải hoàn tục, ta muốn lấy vợ, sinh con!!! Mời các bạn đón đọc Lão Nạp Phải Hoàn Tục của tác giả Giấc Mộng Kê Vàng.   Người đăng: truongthiai
Ta Man Hoang Bộ Lạc
Ngủ một giấc, tỉnh lại bỗng trở thành Tộc trưởng một tộc. Cổ Trần lại phát hiện, Tế Thần mà bộ lạc vậy mà đòi ăn thịt bọn hắn. Bên ngoài lại còn Hung thú, Bách tộc đè đánh... Đùa sao, đường đường là Nhân tộc, vậy mà lại lưu lạc tới mức trở thành nô lệ, thành lương thực cho đám súc sinh??? Cổ Trần huy kiếm chỉ mặt chư tộc: Nhân tộc ta vĩnh không khuất phục, giết một người tộc ta, ta diệt cả tộc nhà ngươi! Lấy Bách tộc chi huyết, đúc Nhân tộc anh linh bất hủ!!! *** Bộ này thuộc loại sảng văn, tình tiết hơi nhanh, main chính được buff khá mạnh. Tuy nhiên ta thấy việc buff này cũng hợp lý, cơ duyên dựa vào cố gắng, mạo hiểm có được, nhiều lúc dựa vào vận khí (vận khí cũng là một loại thực lực, trong truyện này main còn tu cả vận khí nên may mắn cũng không phải hào quang nhân vật chính như nhiều bộ khác). Ngoài ra main là tộc trưởng nên tính cách khá quyết đoán, có trí tuệ, xây dựng thế lực nên nhiều cái main chỉ cần chỉ đạo ko phải tự tay làm (chế Thanh đồng, đánh chiếm lãnh thổ…), cái này là điểm cộng trong vô số bộ xây dựng thế lực khác mà main toàn tự tay làm, xây dựng thế lực cho có, trang bức, kéo thù hận… Nhiều các tình tiết đào hố lấp hố đều khá ổn, nhìn chung đây là bộ truyện đáng đọc. *** Dịch bệnh bận rộn, lâu lâu mới có thời gian ngồi đọc truyện, vừa hay gặp bộ này hợp ý, luyện phát hơn 800 chương mới bớt chút thời gian ra đây review một chút. Ta Man Hoang Bộ Lạc không tính là siêu phẩm với những pha đấu trí nhức não, nhưng lại là một bộ siêu phẩm về những pha combat đỉnh cao, main Cổ Trần xuất thân từ một tộc trưởng tiểu tiểu tộc trong Nhân tộc, mà Nhân tộc lại luôn bị Bách tộc chèn ép, Cổ Trần không ngừng mở bộ lạc của bản thân cả về số lượng lẫn cao thủ, dẫn cả bộ lạc đấu thiên, đấu địa, đấu dị tộc. Không như nhiều bộ truyện thị trường khác, Ta Man Hoang Bộ Lạc là “sự kết hợp hoàn mỹ” giữa Cá nhân chiến và Thế lực chiến. Cá nhân chiến là Cổ Trần “ăn hết” cao tầng, một đường ăn ra danh hiệu “Hung nhân Cổ Trần”, Thần cũng chỉ là đồ ăn. Thế lực chiến là Cổ Trần buông tay, để thế lực trong tay tự mình chiến đấu, mỗi đại tướng dưới trướng đều có thể cân đối một phương, đây là cái hay mà mình thấy từ trong này, tình tiết xây dựng hợp lý, không phải chỉ mình Main cày cuốc làm hết thảy. Cái hay nữa là Main tụ khí vận toàn tộc, nên đọc rất là sướng, về sau thế nào thì sẽ review thêm, chứ giờ có thể đánh giá đây là một bộ truyện rất đáng để đọc. Mời các bạn đón đọc Ta Man Hoang Bộ Lạc của tác giả Tiểu Tiểu Yêu Tiên. Người đăng: truongthiai
Đại Bát Hầu
Trời cũng biết phẫn nộ, nếu như người xúc phạm uy nghiêm của trời. Nhưng trời liệu có biết người cũng biết phẫn nộ? Nếu như hắn đã hai bàn tay trắng. Khi ta cầu xin, ngươi ngạo mạn cười lạnh. Khi ta khóc rống, ngươi không chút động lòng. Hiện tại ta phẫn nộ rồi. Ta biết rõ trời biết phẫn nộ. Nhưng ngươi có biết trời cũng biết run rẩy không? Trời xanh rung chuyển, ta cất tiếng cười lớn, vung Như Ý Kim Cô bổng, đập cho long trời lở đất! Một vạn năm từ đó về sau, các ngươi sẽ còn nhớ kỹ tên của ta — Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không! *********************************** Đơn giản là siêu phẩm! ***   Đôi lời từ nhóm dịch Đại Bát Hầu: 1/ Đơn giản là siêu phẩm! 2/ Mở đầu truyện là nhân vật chính xuyên qua thành Tôn Ngộ Không, ngay lúc vừa xuất sinh từ tảng đá. 3/ Truyện hack não, âm mưu tầng tầng lớp lớp, nhân vật toàn là dạng siêu trí tuệ. 4/ Nhân vật chính số khổ, ăn hành từ đầu truyện đến cuối truyện, nên sẽ không hợp các bạn thích đọc dòng yy tự sướng, hậu cung v.v... 5/ Có tình yêu nam nữ, có tình thân nhân, bằng hữu. Có những đoạn cực kỳ cảm động. 6/ Cốt truyện dựa trên Tây Du Ký, nhưng vẽ ra chi tiết và chân thực. Càng đọc càng hay, không nên đánh giá qua 30 chương đầu về cả nội dung lẫn tính cách nhân vật chính. *** *Review: Nói thiệt Đại Bát Hầu là bộ tiên hiệp đầu tiên mình đọc liên tục không nghỉ, đọc hết một đêm. Tác giả bộ này chắc nghiền ngẫm thuyết tây du ghê lắm, cả phong thần nữa; các vị tiên nhân, thần tướng trong đây, được tác giả nói mạch lạc từng bối cảnh xuất thân, gia đình v..v... ngay cả Tây Hải long vương có con gái Tam Công Chúa mà tác giả cũng tìm tòi được. Đọc xong bộ này biết hết thầnh thánh cổ đại trung quốc, y như đọc Nhà Giả Kim Flamel thì biết hết thần cổ đại phương tây. Mình cũng thích phiên bản Tôn Ngộ Không này nhất. Tôn Ngộ Không này rất hay suy tư, hay làm việc đầu óc, điều mà bạn khỉ bản gốc làm không quen, gần như khỏi làm, thậm chí mình còn suy nghĩ Tôn Ngộ Không chắc kiếp trước là anh em chung nhà với Ngưu Ma Vương sao mà tính cũng bạo phát và suy nghĩ nhanh y như thế. Tôn Ngộ Không này cũng rất dễ mềm lòng, biết mang ơn, thậm chí biết cả đau lòng và nhẫn nhịn, dù biết rõ tính cách nhiều màu sắc này là do linh hồn người xuyên sách mang đến, nhưng nó là phần chính mang lại hứng thú cho người đọc; để họ nhìn vào biết liền nhân vật chính đây rồi. Tôn Ngộ Không thường thấy tính cách chỉ một màu, dễ bị chọc giận, luôn coi bản thân là số một, ít nói đạo lý, triệt để sống bằng luật rừng, nói chung là bị nhấn cho nhiều tính cách " khỉ hoang " quá. Chính vì thế, mình thích một câu văn trong truyện rằng "đám khỉ hoa quả sơn chắc chỉ là họ hàng xa của khỉ đá", một nguồn đã viết Tứ Đại Thần Hầu kiểu như 1 bản mô phỏng nhỏ của thần Bàn Cổ với thân thể cao lớn có lông dài phủ khắp thân thể, nên việc xây dựng Tôn Ngộ Không theo hình ảnh con khỉ loi choi thấy chưa đầy đủ lắm. Chắc tác giả cũng thấy Tôn Ngộ Không thật ra có nhiều tiềm năng hơn là một khỉ võ phu phiên bản cũ, nên xây dựng nên nhân vật mới này chăng. P/s: Bản dịch Đại Bát Hầu phải nói là rất kỳ công, hoan hô các bạn dịch giả. Mình thức thâu đêm đọc bản dịch thôi. Ông tác giả Ba Ba chắc tốn thời gian rất nhiều tra cứu về tu đạo giáo nhỉ! Phân chia tu đạo theo hai hướng rõ ràng. Trước giờ mình nghĩ các đạo sĩ là chuyên về thuật trường sinh bất tử, nghiên cứu hết y dược, luyện khí công, chế tạo pháp bảo, tu tâm dưỡng tính .... không ngờ còn có trường phái đạo hành giả có thể thực chiến. *** Tảng sáng, trên đường núi gập ghềnh, có một hòa thượng trẻ tuổi thúc ngựa đi tới. Một tay hòa thượng tóm dây cương, một tay thì nắm chặt pháp trượng màu vàng. Gió thổi phấp phới tà áo cà sa rộng, thổi tứ tung cả phần bờm của con ngựa trắng. Khí thế lao nhanh ấy thật giống như một vị mãnh tướng phóng ngựa xung phong. Không giống như các vị hòa thượng thích dạo chơi khắp bốn phương khác, hòa thượng này còn trẻ, có khuôn mặt anh tuấn, hai mắt sáng ngời có thần nhìn thẳng phía trước, quả cảm mà kiên nghị. Không nhìn ra được vẻ vui hay buồn trên khuôn mặt hòa thượng này, không phải nét hiền từ như những hòa thượng khác, nhưng lại có cái vẻ kiên định khó có thể nói lên lời. - Đây là Ngũ Hành Sơn rồi. Hòa thượng ghì chặt dây cương. Con ngựa trắng đột nhiên dừng lại, đạp đạp vó tại chỗ. Hòa thượng nhìn quanh như tìm kiếm gì đó trong núi. - Ai đó? Tại một góc xa hiếm thấy vết chân người, bỗng nhiên có một cánh tay đầy lông lá vươn ra từ trong bụi cỏ. Cánh tay vén hai bên cỏ dại, một cái đầu khỉ dính đầy cỏ khô lộ ra. - Phì! Phun hai cây cỏ dại ngậm trong miệng, cái đầu khỉ hít một hơi thật sâu, vận sức quát: - Toi mất mộng đẹp! Cút ngay cho lão tử! Âm thanh vang vọng trong rừng núi hoang vu. Tiếng con khỉ rít gào không ngừng quanh quẩn. - Kia sao? Hòa thượng nhìn theo hướng âm thanh, thúc ngựa trắng đi từ từ tới. Rất nhanh, con khỉ và hòa thượng gặp nhau. Vừa thấy con khỉ, hòa thượng nở nụ cười. Mà thấy hòa thượng, con khỉ cũng cười, nhưng là cười lạnh. - Là ngươi? Con khỉ vừa nhìn quần áo đã biết thân phận của đối phương, thậm chí là ý đồ đến. Lịch sử vốn đang thay đổi, nhưng lịch sử vẫn tương tự kinh người. Vẻ lười nhác trên mặt con khỉ lập tức hóa thành nét cười lạnh: - Ngươi tới làm gì? Để lão tử đi Tây Thiên thỉnh kinh sao? Hòa thượng cũng không nói chuyện, dựng pháp trượng, leo từng bước dọc theo sườn dốc mấp mô, thân thủ nhanh nhẹn. - Trở về đi. Giam ta chính là các ngươi, thả ta cũng là các ngươi, còn muốn nói với ta cái gì thỉnh kinh thành Phật? Coi lão tử là ai chứ?! Nói xong, con khỉ cười lớn như điên dại, lộ ra hàm răng nanh sắc nhọn. - Tội gì phải khổ như thế chứ? Chẳng lẽ thí chủ muốn ở chỗ này năm trăm năm nữa sao? Hòa thượng thở dài, lại không dừng bước. - Có một vạn năm nữa cũng là chuyện của lão tử, có liên quan gì đến con lừa ngốc nhà ngươi đâu? Con khỉ dùng cánh tay duy nhất có thể cử động sờ sờ chung quanh, muốn tìm một hòn đá ném qua, lại phát hiện năm trăm năm rồi, chút đá vụn bên người đã sớm bị mình ném sạch đi theo thời gian nhàm chán. Hiện tại chỉ có thể vơ được một nắm đất. Đất cũng được! Con khỉ tiện tay ném ra: - Cút! Mời các bạn đón đọc Đại Bát Hầu của tác giả Giáp Ngư Bất Thị Quy.