Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hồ Đồ

Trình Đoan Ngọ là một cô gái trẻ mới 24 tuổi nhưng đã có đứa con trai nhỏ lên 6. Với dáng người gầy nhỏ giản dị, mặc những bộ quần  áo đơn bạc cũ kỹ, mái tóc đuôi ngựa bới rối, không ai biết sáu năm về trước cô từng là thiên kim tiểu thư của Trình gia đứng đầu giới hắc bang. Mẹ mất sớm, là con gái độc nhất trong nhà nên Trình Đoan Ngọ được anh trai và cha dành hết tình yêu thương. Trái hẳn với cô, Lục Ứng Khâm là trẻ mồ côi bị cha mẹ bỏ rơi, được nuôi nấng trong cô nhi viện. Anh là người sống nội tâm, không biết cách thể hiện tình cảm cũng như nói những lời hoa mỹ để lấy lòng người khác nhưng không ngờ chính Trình Thiên Đạt - cha của Trình Đoan Ngọ lại để ý tới tính cách đó. Lục Ứng Khâm cũng là chàng trai đã khiến Trình Đoan Ngọ không thể rời mắt từ lần gặp đầu tiên. Vào sinh nhật thứ 18, khi được hỏi món quà mà mình mong muốn nhất, cô đã không chần chừ suy nghĩ mà ngay lập tức chỉ vào anh, sự ương ngạnh và ngang bướng của Trình Đoan Ngọ đã làm cuộc sống của anh trở nên thê thảm tới mức khiến anh phải phản bội ân tình. ***   Trình Thiên Đạt không may bị cảnh sát vây bắt và xử tử tại chỗ, những người họ hàng  tranh nhau xâu xé quyền lực và tài sản của Trình Gia. Lục Ứng Khâm sử dụng chính những thủ đoạn và mưu kế đã được Trình Thiên Đạt chỉ dạy để lên nắm quyền nhà họ Trình, dồn anh em Trình Đoan Ngọ tới chỗ chết. Cho dù cô đã mang thai đứa con của anh nhưng Lục Ứng Khâm vẫn nhất quyết nhẫn tâm bắt cô phá bỏ. Thế giới của cô bỗng nhiên sụp đổ, sự tàn nhẫn của anh khiến cô tuyệt vọng, Trình Đoan Ngọ và anh trai đã phải chạy trốn và sống cuộc sống vô cùng thiếu thốn cực khổ, rơi xuống một địa ngục không lối thoát. Họ gặp lại nhau sau sáu năm, một người mất hết tất cả, người kia lại là Lục tổng vang danh giới hắc đạo. Anh không thể tin tiểu thư ngang bướng năm ấy lại có thể trở thành người con gái gầy gò yếu ớt có thể vì đồng tiền mưu sinh mà đánh đổi mọi thứ. Rõ ràng từng vô cùng căm hận cô, nhưng sao khi nhìn thấy cô ở bên người đàn ông khác, là vợ sắp cưới của người ta anh lại không chịu nổi nỗi đau đớn trong tim? Hoá ra bóng dáng của người con gái tên Đoan Ngọ ấy, từ lâu đã in sâu trong lòng anh, chỉ là Lục Ứng Khâm không muốn thừa nhận.  "Giờ đây em đã quay về, giống như một giấc mơ, nhưng lại không phải là mơ. Anh cũng không rõ mình như thế nào, chỉ có một điều mà anh thấy rất rõ. Nếu em đã quay trở về thì đừng rời xa anh nữa nhé!" --- Hầu hết các tác phẩm của Ngải Tiểu Đồ đều được viết theo giọng văn hài hước, thế nhưng cuốn truyện này dường như lại thể hiện một khía cạnh hoàn toàn khác biệt của cây bút tài năng này.  Tôi không hề thích Lục Ứng Khâm, sự thức tỉnh muộn màng của anh đã làm cho cuộc sống của nữ chính vô cùng khổ sở. Toàn bộ câu truyện phải nói là một quá trình ngược nữ chính, Trình Đoan Ngọ phải đối mặt với những nỗi đau thương lớn đến tột cùng. Người thân bên cô lần lượt ra đi, từ bố, anh trai những người yêu thương cô thật lòng. Kể cả đứa con trai bé bỏng mà cô coi như thiên thần hộ mệnh, là lí do sống duy nhất của mình cũng phải rời xa cô vì căn bệnh bạch cầu quái ác. Phải thú thực, nếu bạn muốn đọc truyện có văn phong vui vẻ, bạn không nên đọc tác phẩm này, đây là cuốn truyện chính xác được sinh ra dành cho team cuồng ngược. Dù khép lại với kết thúc có hậu nhưng cuốn truyện vẫn mang theo một nỗi đau thương khó mà nói thành lời. Hồ đồ, là yêu hay là hận? Tại sao yêu lại vẫn cứ hận. Cớ sao hận lại không thể không yêu. --------- Review by Tuệ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Trước khi bước ra cửa, Trinh Đoan Ngó cẩn thận ngắm minh trong gương, suy nghĩ một hồi rồi mới búi cao mái tóc dài tới tận lưng. Một tuần, cô chỉ được nghỉ ngày thứ Năm, vì vậy cô sắp xếp việc gặp mặt vào ngày hôm nay. Cũng may đối tượng hẹn gặp là ông chủ của một doanh nghiệp tư nhân. Nghe nói vợ anh ta đã qua đời hai năm rồi, một minh anh ta nuôi cô con gái ba tuổi. Anh ta không thiếu tiền chỉ thiếu một người phụ nữ để chăm lo cho gia đình. Điều kiện của Trình Đoan Ngọ cũng chẳng xứng với người ta, nhưng người giới thiệu lại là cô Vưu - giám sát quản lý của cô. Cô Vưu từ trước giờ luôn đối xử tốt với cô. Trước đó, cô ấy nói, người đàn ông này cũng có chút tiền của, chỉ có điều thân thế không được trong sạch, yêu cầu anh ta đưa ra cũng đơn giản, lại không kén chọn gia cảnh, chỉ cần đối xử tốt với con gái anh ta, biết làm việc là được. Trình Đoan Ngọ thấy mình rất phù hợp với yêu cầu của anh ta. Nơi họ hẹn gặp là một quán ăn cách nhà cô không xa. Nghe nói người này cũng không phải là người học cao, cho nên không giống những người thời thượng, hay hẹn hò ở những quán cà phê lịch sự, tao nhã. Cô Vưu không ngớt lời giới thiệu, còn Trinh Đoan Ngọ thì cứ nắm chặt tay, chẳng Dám ngẩng lên. Lúc ấy, cô nghĩ mình giống như món hàng bị ế từ lâu, giờ được người ta ra sức rao bán. “Đoan Ngọ tuy còn trẻ nhưng rất chăm chỉ, giỏi giang, biết kính trên nhường dưới. Cô ấy có một cậu con trai tên là Đông Thiên, tôi cũng đã gặp qua vài lần. Cu cậu rất biết vâng lời, vừa hay có thể làm bạn với con gái nhà anh đấy…. Gia cảnh cô ấy tuy bình thường nhưng tính tình thật thà, mà lại chẳng phải cậu cũng nõi không cần những cô gái mặt hoa da phấn sao? Tôi thấy cô ấy rất hợp với cậu đấy!” “…” “Thôi chết, nhà tôi có chút việc bận, tôi về trước nhé, hai người cứ ngồi nói chuyện với nhau đi! Tôi cũng chả thích để ý đến chuyện của bọn trẻ đâu, nhưng tôi rất quý hai người nên mới muốn vun vén cho hai người đấy!” Cô Vưu dường như vẫn cong nhiều điều muốn nói, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại, cứ như sợ hai người bọn họ sẽ biến mất ngay trong một tích tắc vậy. Đợi cô Vưu đi khỏi, người đàn ông ngồi đối diện Trình Đoan Ngọ từ nãy giờ chẳng nói câu nào mới mở miệng. Anh khẽ thở dài, như thể họ đã cách biệt lâu lắm rồi. “Đoan ngọ lâu rồi không gặp.” Đoan Ngọ ngây người một lúc, ngay từ lúc vừa nhìn thấy anh, cô đã hiểu taị sao cô Vưu thân thế của anh không được trong sạch lắm. Từ đầu đến cuối cô không nói một lời, chỉ biết nắm chặt hai bàn tay vì lúng túng, trong lòng cứ thấy bất ổn. Lúc anh lên tiếng, cô chỉ ngẩng đầu, khẽ nhếch môi, cố tỏ vẻ cười như không có chuyện gì. “Anh Du Đông, lâu rồi không gặp.” Du Đông nhìn Trình Đoan Ngọ với ánh mắt phức tạp. Anh im lặng một lúc rồi mới dè dặt hỏi: “Em có con trai?” Trái tim Trình Đoan Ngọ bỗng dưng đập thình thịch. Cô thầm nghĩ: Du Đông cũng biết kinh doanh sao? Anh thực sự đã rời khỏi nơi đó rồi sao? Anh thực sự đã rời khỏi thế giới chẳng biết ngày tháng đó rồi sao? Hay là…người kia phái anh đến thăm dò và gây chuyện? Cô đắn đo mãi, cuối cùng cũng im lặng gật đầu. Du Đông nuốt nước bọt , nhíu mày, hỏi: “Cậu bé đó bao nhiêu tuổi rồi?” Trình Đoan Ngọ càng lo lắng, hai tay nắm chặt, các đốt ngón tay trở nên tím ngắt. Sự lo lắng và bối rối khiến cô không có cảm giác đau, cô lúng túng trả lời: “Sáu tuổi” “Em…” Du Đông tỏ ra giận dữ, trừng mắt nhìn cô vẻ thất vọng rồi khoanh tay, ngả người về phía sau, quay mặt ra phía cửa rổ, lạnh lùng nói: “Em đi đi, coi như hôm nay anh không gặp em! Nhưng nếu có lần sau, nhất định anh sẽ báo cho anh ta biết.” Trình Đoan Ngọ thở phào nhẹ nhõm, toàn thân căng thẳng từ nãy đến giờ lúc này mới được thả lỏng một chút. Cô tự trách mình quá đa nghi, đa cảm. Hơn sáu năm không xuất hiện, lại chẳng để ý đến cô, làm gì có chuyện tự dưng anh ta phí công sức đến tìm cô, lãng phí thời gian quý báu để đi thăm dò cô cơ chứ? Cô bật cười tự giễu rồi đứng dậy, cầm túi xách, cúi đầu chào và cảm ơn Du Đông một cách chân thành: “Anh Du Đông, cảm ơn anh!” Mời các bạn đón đọc Hồ Đồ của tác giả Ngải Tiểu Đồ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Làm Sủng Phi Như Thế Nào? - Nhu Mễ Hôi Hôi
Sủng phi có bộ dáng như thế nào? Xinh đẹp động lòng người lại ngang ngược.    Bề ngoài là nữ nhân hoàng thượng sủng ái nhất, nhưng thực tế lại chỉ là tấm gỗ cho chân ái mà thôi.    No no no, hãy để cho Ôn thị A Uyển ta tiến công trên con đường của sủng phi đến nói cho ngươi biết thế nào gọi là sủng phi.    Cấp bậc hậu cung: Hoàng hậu Quý phi Chính nhất phẩm: Thục phi, Hiền phi, Lương phi, Đức phi Tòng nhất phẩm: Phi Chính nhị phẩm: Chiêu nghi, chiêu viện, chiêu dung Tòng nhị phẩm: Thục nghi, thục viện, thục dung Chính tam phẩm: Quý tần Tòng tam phẩm: Tiệp dư Chính tứ phẩm: Vinh hoa, dung hoa Tòng tứ phẩm: Phương nghi, phân nghi, thuận nghi Chính ngũ phẩm: Tần Tòng ngũ phẩm: Tiểu nghi, tiểu viện Chính lục phẩm: Quý nhân Tòng lục phẩm: Mỹ nhân Chính thất phẩm: Thường tại Tòng thất phẩm: Tuyển thị Chính bát phẩm: Thải nữ Tòng bát phẩm: Canh y     Lời editor: Truyện này nam không sạch. Truyện sủng, ngọt ngào, không ngược. *** Đại Tề xây dựng được sáu mùa xuân. Là một thảo trường oanh phi, bách hoa tranh nhau khoe sắc ngày xuân, lúc này là buổi trưa, bên trong Ngự Hoa viên trăm hoa đua nở, oanh phi điệp vũ, cảnh xuân hòa thuận vui vẻ. Chỉ thấy bên trong lương đình, có một nữ tử áo hồng ngồi trong chòi nghỉ mát, ghế đá bên cạnh còn có một tiểu cô nương mặc quần áo hồng nhạt, trên đầu có hai búi tóc nhỏ, thắt nơ hồng nhạt rũ xuống ngực, theo cử động khi tiểu cô nương này nói chuyện cùng nữ nhân kia, hai dãy ti đái lấp lánh, càng làm cho cô bé khả ái hơn. Không bao lâu sau có một thân ảnh màu vàng bước vào trong đình, phía sau còn có một tiểu nam hài thập phần giống với tiểu cô nương kia, chỉ là đứa bé này luôn tỏ ra lão thành, rõ ràng là còn non nớt, người khác vừa nhìn thấy vẻ mặt này, thật sự là thú vị. Nữ tử trong đình nhịn không được bật cười, tiểu nam hài vội nói, “Mẫu phi cười ta!” Đây rõ ràng không phải là lần đầu tiên nghe lời này, mà thân ảnh màu vàng kia sau khi ngồi xuống ghế đá, đã bế tiểu cô nương ôm vào lòng, mới nói chuyện với bé trai, “Tiên sinh dạy ngươi như thế nào? Thấy mẫu phi cũng không biết hành lễ?” ... Mời các bạn đón đọc Làm Sủng Phi Như Thế Nào? của tác giả Nhu Mễ Hôi Hôi.
Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li
Lạc Mộng Khê: Trưởng nữ của tướng phủ, nhưng là do tiểu thiếp sinh ra.       Nhát gan nhu nhược, diện mạo xấu như quỷ, không tài không đức.       Tin đồn nàng có tướng sát, khắc tử khắc phu.       Muốn bay lên cành cao làm Vương phi, dẫn đến bị người trong thiên hạ chế giễu!       Trong lòng phiền muộn té xuống sông không may bị mất mạng. ♦ ♦ ♦       Lạc Mộng Khê: Đặc công ở hiện đại, thân thủ siêu phàm, phúc hắc lạnh lùng.       Trong lúc chấp hành nhiệm vụ cuối cùng bị bạn trai phản bội, xuyên qua dị thế. ***       Mở mắt, hàn quang thoáng hiện, đặc công hiện đạikinh diễm sống lại. Khóe miệng vẽ ra ý cười nghiền ngẫm. Đáy mắt lóng lánh không hề nhu nhược và sợ hãi, mà là nồng đậm khinh thường và trào phúng.       Đối mặt với âm mưu quỷ kế liên tiếp kéo đến, hục hặc với nhau, vu oan hãm hại, nàng thong dong ứng đối. Trong nháy mắt tìm ra sơ hở, dấy lên từng đợt sóng to gió lớn.       Bày mưu tính kế, mưu kế ký lạ vô cùng khiến cho đối thủ không kịp ứng phó mà chật vật chạy trốn.       Toàn thân phát ra hào quang chói mắt, giống như thoát thai hoán cốt, mê hoặc ánh mắt mọi người…… *** “Người nào lớn mật như vậy, dám xông vào Phủ Thừa tướng!” Cùng với tiếng gầm lên giận dữ, Lạc Hoài Văn mang theo Lôi Đình, Lôi Minh đi nhanh đến, sắc mặt âm trầm đáng sợ. “Lạc Thừa tướng!” Nhạc Địch hơi hơi cui người. “Nguyên lai là Nhạc quản gia cùng Tứ Hoàng tử, không biết hôm nay hai vị đến Tướng phủ là có chuyện gì?” Còn mang theo nhiều thị vệ như vậy, làm Tướng phủ nháo đến gà bay chó sủa, đến tột cùng là muốn thế nào. “Là như vầy, Vương phi bị người thiết kế hãm hại, rơi xuống vách núi đên, khi Vương gia cùng đám người ty chức tìm được Vương phi, Vương phi đã là một xác hai mạng, thân thể bị sơi hoang cắn nát, hoàn toàn biến dạng.” Nhạc Địch cầm vật trong tay đưa đến trước mặt Lạc Hoài Văn: “Đây là khuyên tai phát hiện trong tay Vương phi, là của Lạc thải Vân tiểu thư, vì vậy, Vương gia lệnh ty chức đến chứng thực.” “Mộng Khê đã chết, một xác hai mạng?” Mặt Lạc Hoài Văn đầy khiếp sợ. Ta không có nghe lầm chứ? “Đúng vậy, Lạc Thừa tướng, Vương gia đang rất thương tâm, đang trông chừng thi thể của Vương phi cho nên không thể đến phủ Thừa tướng tra hỏi Tứ tiểu thư.” Nhạc Địch vừa dứt lời, cảm thấy trước mặt có một trận cuồng phong nổi lên, Lạc Hoài Văn đã đến trước mặt Lạc thải Vân, đem Lạc thải Vân bên dưới bàn kéo ra: “Thải Vân, Mộng Khê có phải ngươi hại chết hay không?” “không phải, không phải...... Chuyện không liên quan đến ta...” Lạc thải Vân vội vàng phủ nhận, đáy mắt đầy hoảng sợ. “Ngươi biết là ai giết Mộng Khê hay không?” Lạc Hoài Văn bắt được sơ hở trong lời nói của Lạc thải Vân. “không biết, không biết.... ta không nhìn thấy Đại tỷ bị đem đi cho sói ăn...... cái gì ta cũng chưa nhìn thây, thật sự cái gì cũng chưa nhìn thấy.... Đại nương không cần a, không cần.....” Đại nương? Chẳng phải chính là Đại phu nhân Vân Bích Lạc sao? Bà ta còn trốn ở Kinh thành, là bà ta hại chết Lạc Mộng Khê, “Mộng Khê bị đem đi cho sói ăn?” “Đúng vậy, Lạc Thừa tướng, khi Vương gia cùng ty chức tìm được Vương phi ở dưới vách núi đen, thân thể của người đã bị sói ăn nhiều lắm......” “Cho dù nàng ta không giết Mộng Khê tỷ tỷ thì nàng ta cũng là kẻ đồng lõa, Mộng Khê tỷ tỷ chết, đều có liên quan đến nàng ta, nếu không làm sao trong tay Mộng Khê tỷ tỷ lại có khuyên tai của nàng ta!” Thanh Nguyệt không chịu buông tha, “Mau khai thật ra, bằng không ta giết ngươi!” ... Mời các bạn đón đọc Lạc Vương Phi của tác giả Mạn Diệu Du Li.
Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi - Mê Loạn Giang Sơn
Không phải nàng tán gẫu quá cao hứng một chút sao? Vậy mà trừ tiền thưởng một tháng của nàng rồi hả? Không phải nàng giả vờ đáng yêu một chút sao? Lại thiếu chút nữa bị biến thành Tiểu Tam? Không phải nàng mắng ông trời quá hăng một chút sao? Tự nhiên bắt nàng xuyên không! Xuyên không cũng không có gì đặc biệt, nhưng mà vì sao nàng xuyên qua liền xuất giá? Lại gả cho Vương gia trong truyền thuyết hận nàng đến nghiến răng nghiến lợi, giết người không chớp mắt? Trong Vương phủ, Vương gia hận nàng thấu xương; trắc phi hãm hại nàng không ngừng; tiểu thiếp bịt mũi diễu cợt nàng; đặc biệt ngay cả hạ nhân cũng dám khi dễ nàng! "Chết tiệt, lão tử không dễ chịu, các ngươi ai cũng đừng nghĩ sẽ được dễ chịu! *** "Nhanh lên một chút. . . . . . nhanh lên một chút. . . . . . Nước nóng, ai da, nhanh lên một chút. . . . . ." Giọng nói bà mụ truyền ra từ bên trong nhà. "A. . . . . . a. . . . . . Đau quá, a. . . . . ." Vũ Văn Tiểu Tam thét chói tai một tiếng lại một tiếng. "Tiểu thư, người kiên nhẫn một chút, kiên nhẫn một chút, lập tức xong ngay mà!" Tiểu Nguyệt chảy nước mắt ở một bên khuyên giải, cũng gấp đến độ không biết làm gì cho phải. Nàng còn nhớ rõ lần trước lúc tiểu thư sinh tiểu thế tử và tiểu công tử, có vương gia ở bên cạnh. Nhưng lần này tiểu thư sắp sinh, vương gia lại sắp kết hôn với người khác, đây thật là. . . . . . aizz! Hai đứa bé Hiên Viên Lạc Thần và Hiên Viên Sở Cuồng nghe tiếng kêu thảm thiết của mẫu thân, ở ngoài lều gấp đến độ suýt nữa khóc lên, Gia Luật Trục Nguyên ở cửa nhìn bọn chúng, sợ bọn chúng đi vào gây phiền phức Lúc này lại muốn sanh con, nên hôn lễ bị chê cười này tự nhiên cũng bị hủy bỏ. Sau khi những đại thần kia biết hôn lễ bị hủy bỏ, suýt nữa vui mừng đến điên rồi! "Không ổn! Đây sợ rằng, sợ rằng. . . . . ." Bà mụ rất lo lắng mở miệng, đây là khó sanh rồi! Không cẩn thận một chút chính là một xác hai mạng! Vũ Văn Tiểu Tam nhìn gương mặt bà mụ lộ vẻ khó khăn, sắc mặt tái nhợt mở miệng: "Nếu chỉ có thể cứu một, phải bảo vệ đứa bé!" Cũng không phải nàng rất vĩ đại, nguyện ý hy sinh tánh mạng của mình để bảo vệ đứa bé chưa ra đời đó. Mà là người kia đã cưới người khác, thay vì sống khổ sở, không bằng nàng chết dứt khoát. "Tiểu thư, người nói bậy bạ gì đó!" Tiểu Nguyệt gào thét về phía nàng, "Nếu không có người, người kêu tiểu thế tử và tiểu công tử phải sống thế nào? Người kêu Tiểu Nguyệt phải làm thế nào?" "Ngươi. . . . . . Ngươi đưa bọn chúng về phủ nhiếp chính vương, chúng cũng là con trai của hắn, có lẽ hắn sẽ không bạc đãi chúng đâu." Đôi môi tái nhợt không có một tia huyết sắc, cắn răng cố nén đau đớn. "Tiểu thư, chẳng lẽ người muốn tiểu thế tử và tiểu công tử không có mẫu thân sao?" Giọng nói Tiểu Nguyệt đã mang theo tức giận nồng đậm. Tại sao tiểu thư có thể nói những lời không có trách nhiệm như thế! ... Mời các bạn đón đọc Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi của tác giả Mê Loạn Giang Sơn.
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Lan Rùa
Truyện teen Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! của tác giả Lan Rùa sáng tác mang đến những nút thắt những hoàn cảnh trái ngược nhau để các nhân vật thể hiện rõ nội tâm.  Nó- Trương Ngọc Uyển Nhi đã trở thành người hầu cho gia đình nhà họ Hoàng từ năm bốn tuổi rưỡi, có lẽ cô đã phải cố gắng rất nhiều để làm hài lòng nhà chủ.  Chàng thiếu gia hay thích kiếm chuyện chẳng bao giờ gọi cô bằng tên thật, hắn chỉ thích gọi cô là Sen, bày đủ trò tinh nghịch phá đám, liệu bởi thế mà hắn dần có tình cảm với nó?? *** Một năm nào đó, có đứa bị mất bốn cái răng, điên tiết quát: -“Béo như con lợn ấy, chó nó yêu mày!” Đứa gãy răng bị đau, cả ngày chả chịu ăn, đứa kia mè nheo dỗ dành, năn nỉ ỉ ôi cả buổi. -“Tao nói không là không mà.” -“Ăn đi cậu, ăn một miếng thôi cho em vui. “ … -“Đi mà, đi mà.” … -“Em xin mà, xin mà, ngon lắm, cậu cố ăn nha. “ -“Lắm mồm như ranh, mày xem, đến con Milu còn thấy phiền chui vào gầm giường, tao không hiểu mai sau con chó nào nó chịu được mày?” ….. Lại một năm khác, có đứa ngây thơ hỏi: -“Cậu học trước à, em xem với…cái này là gì? “ -“Là dấu cộng, đây là số 2, đây là số 1, 2 cộng 1 là 3…” Có đứa bĩu môi khinh thường. -“Tưởng cậu giỏi lắm, sai bét! “ -“Mày ra chỗ khác chơi đi!” -“Cậu thật, học dốt em nói cho thì phải tiếp thu chứ, 2 cộng 1 bằng 0, em toàn thấy anh Sên hát mà, cậu sửa đi…” -“Im mồm, biến!” -“Cậu không phải xấu hổ, để em sửa cho!” ... Mời các bạn đón đọc Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! của tác giả Lan Rùa.