Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bệnh Viện Sản Khoa

“Bệnh viện sản khoa Đại Chính, xếp hạng nhất trong nghề, trình độ dẫn đầu quốc tế, muốn tới đây sinh con, hoặc là bạn có tiền, hoặc là bạn có bệnh.” Trong bệnh viện sản khoa Đại Chính, có một khoa rất đặc biệt, khu sản 3, nơi nhận nam giới có gen X ẩn, có thể có thai và sinh con. Và chủ nhiệm của khu sản 3 chính là Hà Quyền, vị bác sĩ nổi tiếng nhất nhì trong nghề. Quan trọng hơn hết, vị bác sĩ này chỉ mới 35 độ xuân xanh, gương mặt “hoa nhường nguyệt thẹn”, xếp hàng chuẩn soái ca nếu như vị này không mở miệng. Có thể nói trình độ chuyên môn tỉ lệ thuận với trình độ độc miệng của chủ nhiệm Hà. Chuyên vụ Trịnh Chí Khanh, tốt nghiệp chuyên ngành luật sư ở đại học bên Mỹ, cổ đông của bệnh viện Đại Chính cũng là người đại diện về mặt pháp luật của bệnh viện Đại Chính. Đồng thời chuyên vụ Trịnh còn có chức vụ hết sức đặc biệt, chính là người yêu cũ của Chủ nhiệm Hà, hay nói cách khác, người bị Chủ nhiệm Hà Quyền “đá” mười năm trước.   Vào một ngày đẹp trời của mười năm xa cách, Trịnh Chí Khanh và Hà Quyền gặp lại nhau, Hà Quyền đón tiếp chuyên vụ Trịnh một cách hết sức là đặc biệt, phun toàn bộ sữa trong miệng lên áo con người ta. Lúc người ta gọi lại thì có cảm giác như là dịch bệnh cần phải lảng tránh càng xa càng tốt. Hai người lần đầu tiên gặp sau khoảng thời gian dài không gặp kết thúc trong sự vội vàng và lạnh nhạt của Hà Quyền. Nhưng mà hai người làm chung một bệnh viện, dù có lảng tránh cỡ nào, trốn tránh nhau ra sao thì “ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp”, muốn không có liên hệ gì khi là đồng nghiệp của nhau cũng khó. Và lần gặp thứ hai của đôi bạn trẻ chính là vị hôn phu hiện tại của Trịnh Chí Khanh, Lạc Quân Hàm, tới gặp Hà Quyền, và tất nhiên, miệng Hà Quyền vốn chẳng phải hiền lành, cũng không phải người có thể nhẫn nhịn, nên chạy đi gặp Chí Khanh để nói về việc người yêu mới của người yêu cũ tìm gặp người yêu cũ. Một hồi mỉa mai và đấu khẩu giữa tình cũ và tình mới của Chí Khanh. Nhưng mà vị hôn phu gì gì đó, chỉ là mây bay thôi, bởi vì Lạc Quân Hàm là dành cho người đàn ông khác rồi. Sau khi chia tay với vị hôn phu, Trịnh Chí Khanh mới biết mình vẫn còn tình cảm với Hà Quyền, thích Quân Hàm cũng bởi vì từ Quân Hàm mà có thể tìm được bóng dáng của Hà Quyền. Nhưng mà mọi người đọc tới đây đừng nghĩ bạn công tra nhá, tại hoàn cảnh ép buộc, thích Quân Hàm nhưng chỉ dừng lại thích của những người bạn mà thôi. Còn chân ái tất nhiên vẫn là chủ nhiệm Hà rồi. Khúc nhạc đệm vị hôn phu này cũng xem như là một bước tiến trong đoạn tình yêu của Trịnh Chí Khanh và Hà Quyền. Cuộc sống bệnh viện của họ, xoay quanh những bệnh nhân, xoay quanh những sản nam, xoay quanh công việc chào đón những sinh mệnh mới của Hà Quyền ở khu sản 3, còn về phần Trịnh Chí Khanh thì ở bên cạnh Hà Quyền quan tâm chăm sóc Hà Quyền một cách âm thầm lặng lẽ. Mỗi lần Trịnh Chí Khanh gặp Hà Quyền, là y như rằng mỗi một lần Hà Quyền xuất hiện điều không may, nên đối với Hà Quyền, Trịnh Chí Khanh chính là khắc tinh của cuộc đời anh. Cho nên đối với việc Trịnh Chí Khanh lại gần là Hà Quyền phải tránh khẩn tránh cấp, đến nỗi mà muốn ghi trước cửa là: "Trịnh Đại Bạch và Chó không được đi vào”. Nhưng mà dù tránh như tránh bão thì cả hai người đều định trước là của nhau, với lại hai người đều là “tình đều khó quên”, cho nên về lại bên nhau là điều hiển nhiên. Nhưng trong khoảng thời gian va chạm sau mười năm xa cách, hoá ra 10 năm trước chia tay ai cũng có nỗi khổ tâm riêng, một người ra đi không nói vì muốn mạnh mẽ hơn, có bản lĩnh hơn để bảo vệ người mình yêu. Một người chia tay vì người kia lại không hiểu được tính cách của mình là cần mình và người mình yêu cũng đối mặt chứ không phải là sự bảo hộ. Cả hai người đều mạnh mẽ, thì tất nhiên phải có một người mềm mỏng lại để dung hòa, vì thế ai yêu nhiều hơn tình cảm thì người đó sẽ xuống nước. Và tất nhiên, bạn công của chúng ta bao thầu phần này. Có lẽ năm họ ở độ tuổi tầm 20, vẫn chưa chín chắn, vẫn chưa có đủ bản lĩnh để quyết định cuộc đời mình, họ đã gặp nhau, nên định trước là họ phải chia xa, nhưng sau 10 năm gặp lại, sự trưởng thành, sự từng trải đã giúp họ có thêm sức mạnh để nắm chặt đoạn tình cảm này của mình. Xung quanh hai nhân vật chính, là dàn nhân vật phụ và cũng là những đoạn tình cảm vừa hài hước, vừa cảm động. Giống như người anh trai của Trịnh Chí Khanh-Trịnh Chí Kiệt với người chồng trước Hòa Vũ, hay Hàn Tuấn và Tang Đào, Âu Dương Thiều Hoa với Lạc Quân Hàm, và còn rất nhiều những chuyện trước phòng sinh, trước mỗi lần vượt cạn của những sản phụ nam và người đàn ông của đời họ, thâm tình có, tra nam cũng có. Truyện thiên về y học rất nhiều, nhưng sau mỗi một căn bệnh mà một sản phụ nam mắc phải chính là mỗi một câu chuyện phía sau, tuy dài nhưng đọc không ngán, có lẽ là cách tác giả viết tình huống truyện làm cho lôi cuốn trong mỗi câu chuyện, hay cũng có lẽ là xen lẫn những đoạn tình cảm của bác sĩ y tá trong bệnh viện, và thêm một điểm cộng nữa là mỗi lần bạn Hà Quyền châm chọc là mỗi một lần cười đau bụng. Dưới đây chính là đoạn trích bạn Hà Quyền chửi tra nam té tát: “Cháu trai kia quá không phải thứ gì, có khả năng đi đáng quyền kích thích thú ha, ra tay với người mang thai, quả thực là một tên tra. Tôi nói loại rác rưởi này không nên ra đời, hồi đó cha hắn nên bắn lên tường, sự ra đời của hắn chứng tỏ tuyệt đối là thư xin lỗi của nhà máy bao cao su! Sống lãng phí lương thực, chết lãng phí thổ địa, nửa sống nửa chết còn lãng phí không khi!” Truyện có lúc thăng lúc trầm, vừa vui vừa ý nghĩa, truyện đọc thư giãn sau những chuỗi ngày căng thẳng. À với lại mọi người đừng ngại khi chưa edit ngoại truyện nha, tại vì nghe editor bảo ngoại truyện cũng không liên quan đến chính văn lắm đâu, cho nên cứ yên tâm nhảy hố nhá! #Bèo - fb/reviewdammyngontinh *** Bệnh viện sản khoa Đại Chính, xếp hạng nhất trong nghề, trình độ dẫn đầu quốc tế, muốn tới đây sinh con, hoặc là bạn có tiền, hoặc là bạn có bệnh. 7h sáng sớm, Hà Quyền cơ hồ một đêm không ngủ lại lần nữa bị triệu hồi, cậu vọt vào phòng chờ sinh, hỏi: "Tình huống gì?" "Sớm, chủ nhiệm Hà." Hộ sĩ nói, "Tăng giảm đau nửa tiếng, tim thai giảm mạnh tới 110." "Mở mấy ngón?" "3 ngón." (Trong sản khoa, khi phụ nữ sắp sinh bác sĩ sẽ kiểm tra tình trạng sinh nở bằng ngón tay, nếu từ 3-5 ngón tay thì phải vào phòng chờ sinh, còn nếu là 10 ngón thì phải đi đẻ lập tức. Nhưng hình như cách này tui không thấy ở Việt Nam có thì phải, tra tiếng việt bằng GG tui không thấy, nhưng tra baidu thì nói vậy) "Huyết áp bao nhiêu?" "150/117." Huyết áp có chút cao, nhưng không đợi được nữa, thế là Hà Quyền dứt khoát: "Đẩy vào phòng giải phẫu, mổ!" Ra ngoài tìm người nhà bệnh nhân ký tên, không đợi đối phương xem xong một trang giấy, Hà Quyền rút bút ra nhét vào trong tay người ta, gầm gào nói: "Đều là văn kiện tiêu chuẩn, xem cũng không thể sửa, nhanh ký, nếu không đứa nhỏ không còn mạng!" Người nhà bị cậu dọa bối rối, tay run vành mắt đỏ ký ra nét chữ giống y con nhện giạng chân. Ký xong, người nhà âm thanh run rẩy nói: "Chủ nhiệm Hà, vô luận như thế nào, ta đem người lớn...... Người lớn giữ lại nhé......" Xem phim truyền hình nhiều rồi nhỉ ông anh? Hà Quyền không có thời gian nói nhảm với hắn, trong chớp mắt chạy thẳng tới phòng giải phẫu khu sản 3. Khu sản 3 chuyên môn nhận nam giới có gen X ẩn, bởi vì loại người này chiếm tỷ lệ dân số chưa tới 10%, cho nên theo đạo lý mà nói Hà Quyền hẳn là người ung dung nhất. Nhưng trên thực tế, cậu thật sự là ngủ sớm hơn gà muộn hơn chó. Khu sinh 3 luôn cực kỳ không dễ tuyển người, từ bác sĩ đến hộ sĩ, chủ yếu là người nguyện ý lựa chọn khoa này quá ít. Hà Quyền là bộ phận HR của viện tốn số tiền lớn từ bệnh viện khác đào tới, nghe nói hồi đó người ta hỏi cậu tại sao muốn chọn sản khoa, cậu liền đáp lại 2 chữ - NHIỀU TIỀN. (HR (Human Resource): Nguồn nhân lực) 9h, Hà Quyền đội một đầu tóc vốn xoăn bị mũ giải phẫu đè tới lộn xộn, ngáp ngồi vào trong phòng họp ăn sáng. Chủ nhiệm Cao khu sinh 2 vừa nhìn thấy cậu vội vàng hỏi: "Chủ nhiệm Hà, ông chủ khách sạn suối nước nóng lần trước giới thiệu cho cậu, sao cậu nói với người ta là cậu ra nước ngoài hả? Hôm qua hắn còn gọi điện thoại hỏi chị là cậu bao giờ thì về đấy." "Chị Cao, chị cứ nói với ông ta em chết ở nước ngoài rồi." Hà Quyền hút sữa đậu nành, mắt cũng lười mở. Từ đêm tới vừa rồi tổng cộng mổ 4 người, hiện tại cho cậu cục gạch gối lên cũng có thể ngủ. Nếu không phải hôm nay chuyên vụ mà ban giám đốc bệnh viện phái tới tới nhậm chức, cậu ngay cả hội nghị thường kỳ cũng không tới tham gia, sớm làm ổ ở trên sofa phòng làm việc ngủ bù rồi. "Đừng kén nữa, kén nữa là cậu qua 35, ngưỡng lớn tuổi rồi." Chủ nhiệm Phan khu 1 cười khanh khách mà nhìn Hà Quyền. Hà Quyền rốt cục chậm rãi mà mở mắt ra, con ngươi đen láy bởi vì thiếu ngủ mà hơi có vẻ ảm đạm. Cậu vẩy ống hút trong miệng ra, nói: "Chị Phan, em cả ngày không làm gì khác, chỉ đấu trí đấu dũng với đám ba ba kia, không một ai lên giường đẻ không hối hận. Đêm qua có 1 người, em tới, bóp cổ chồng không buông tay, chửi phải gọi là rung động đến tâm can. Em liền hoang mang, chị nói hồi đó có cái công phu kia làm gì mà không được, lại cứ phải con mẹ nó dùng để tạo trẻ con. Em sau đó cho hắn một biện pháp giải quyết - Buộc ga-ro chồng chú mày lại. Ha, hắn lập tức câm miệng." (Buộc garo: Một phương pháp tránh thai) Chủ nhiệm Cao và chủ nhiệm Phan bị cậu trêu tới ngửa tới ngửa lui, đang cười, viện trưởng đẩy cửa đi vào, vỗ vỗ tay ra hiệu 3 chủ nhiệm chú ý hình tượng chút. Người đàn ông cao đi theo phía sau viện trưởng đi vào, mặc tây trang 3 món thẳng thớm, tóc chải tỉ mỉ, mặt mày thâm thúy biểu tình trầm ổn, nhìn khí chất khí là loại thanh niên tài tuấn du học về. Mời các bạn đón đọc Bệnh Viện Sản Khoa của tác giả Vân Khởi Nam Sơn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoàng Thượng Đừng Nghịch - Lục Dã Thiên Hạc
Tống Tiêu tuổi trẻ muốn làm nhất đại hiền thần, không may lại bị cái tên hoàng đế khư khư cố chấp thú vào cung. Sự nghiệp nhất đại hiền thần đành ngậm nguồi chuyển sang sự nghiệp hiền hậu thịnh sủng. Nhưng truyện dần bế tắc khi sự nghiệp hiền hậu vừa mới bắt đầu, hoàng đế băng hà... Lần nữa mở mắt ra đã đến thế kỷ thứ hai mươi mốt. Đường đường là Trạng Nguyên tài trí hơn người cũng phải cõng túi xách lên, đối mặt với kỳ thi trung học. Cơ mà... cái bạn ngồi cùng bàn này nhìn sao quen mắt quá vậy cà... Hoàng đế bệ hạ ▼_▼: "Cho mượn bài tập chép cái coi." Tống Tiêu: "..." *** Đám người bát quái cho Ngu Đường đủ loại chủ ý, có vài tên còn chạy qua bên weibo của Tống Tử Thành làm thuyết khách, đủ điều khuyên bảo. Mọi người vẫn không thường xuyên chú ý, lúc này mới thấy, weibo của Tống Tử Thành cũng thật phấn khích, có rất nhiều tin nói về Tống Tiêu, cái gì mà... con ta bây giờ đã lên đại học, hôm nay con trai đã mua quà cho ta, con trai giờ đây đã có thể tiếp quản công ty được rồi... Mọi người bên kia vẫn cứ tự mình tưởng tượng rồi tự mình sướng, vẫn đang chờ thêm các tin khác, nhưng đã mấy ngày trôi qua, trên weibo của Ngu Đường vẫn im lìm, nhưng bên Tống Tiêu lại có tin mới. "Nhà người kia có một con chó, ấy thế mà lại tên là 'Trương Hiếu Nhân'...", trong ảnh là bản mặt ngu ngốc của một con Husky lông xù, trong mồm vẫn còn ngậm một cái bánh quy hình khúc xương. ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Thượng Đừng Nghịch - Lục Dã Thiên Hạc
Chạy Tình - Ức Cẩm
Phiên bản đơn giản, thô bạo:   Thời đại này, những người có tiền đều tùy hứng, kẻ mang dáng vẻ đẹp trai đều có bệnh.   Tống Dao không may gặp phải một người vừa tùy hứng vừa có bệnh thần kinh... không đúng, là một đám có bệnh!   Phiên bản phát rồ:   Có lẽ việc bị một tổng giám đốc bá đạo yêu đến chết đi sống lại đều là tình tiết trong tiểu thuyết ngôn tình mà các cô gái tha thiết ước mơ, nhưng đối với Tống Dao, bị một đám tổng giám đốc bá đạo yêu lại là một cơn ác mộng còn hơn cuốn tiểu thuyết khủng bố nhất…   Tống Dao: “Quý tổng, ngài coi trọng tôi ở chỗ nào, tôi thay đổi có được không?”   Quý Thừa Xuyên: “Lặp lại lần nữa.”   Tống Dao: “. . . Tôi đi WC một chút.” *** Ức Cẩm là một nữ tác giả Trung Quốc, sinh ra ở vùng Giang Nam sông nước, với không ít tác phẩm đã trở thành trào lưu mới trên các diễn đàn yêu truyện. Những tác phẩm của cô mang đậm bản chất cá nhân, văn phong hài hước hóm hỉnh, tuy có chút bi sầu nhưng thường là những cái kết có hậu. Là một người hoạt bát, không câu nệ tiểu tiết, Ức Cẩm đã chọn khoa văn và lấy việc đọc sách, viết sách làm niềm vui. Thích thành phố lớn nhưng không chìm đắm trong nó, hưởng thụ sự cô đơn nhưng lại khát vọng hơi ấm, tin vào tình yêu nhưng lại không dám trải nghiệm. Ước mơ lớn nhất của cô là có thể mở một phòng tranh, thong thả ngắm nhìn dòng người vội vàng, tất bật ngoài cửa sổ, dò đoán câu chuyện riêng của từng người. Dưới ngòi bút của cô, những phức tạp dường như đều được hóa giải thành những mối lo cỏn con, đáng yêu. Tác phẩm tiêu biểu: Con Thỏ 'Bắt Nạt' Cỏ Gần Hang Độc Dược Phòng Bán Vé Đầu Lưỡi Sống Chung Với Sếp Tổng Thiếu Hiệp, Lấy Ta Được Không? Chạy Tình Điện Hạ, Thần Biết Sai Rồi! Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương Có Cần Lấy Chồng Không? Hai Ta Kết Hôn Sao Hát Tình Ca Cho Em ... *** Lúc Khương Nam Hiên quay đầu, Quý Thừa Xuyên đã ngồi xuống bàn làm việc, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì, anh làm như không có việc gì lấy tay chỉnh trang cổ áo. “Thừa Xuyên…” Khương Nam Hiên mở miệng gọi. Ánh mắt bén nhọn bỗng phóng tới, ánh mắt kia ngầm bảo là: Cậu cứ tiếp tục hỏi, tôi bảo đảm không đánh chết cậu. Khương Nam Hiên thức thời, bỏ qua ý định trêu chọc, nghiêm túc nói: “Tình hình bên Thịnh Thế Phong Hành, tôi vừa tìm người nghe ngóng.” “Tiếp tục.” “Mấy năm nay, trong giới IT, Thịnh Thế như cá gặp nước, nhưng Thịnh Tổ Phong dù sao cũng đã lớn tuổi, những năm gần đây thân thể không tốt lắm, ông ta có ý định bồi dưỡng con trai độc nhất của mình là Thịnh Tư Kỳ làm người kế nghiệp. Nhưng tiếc rằng, lúc trẻ ông ta chỉ mãi lo dốc sức xây dựng sự nghiệp, lão luyện trên thương trường, nhưng đối với Thịnh Tư Kỳ luôn hết mực nuông chiều. Vì vậy, thái tử của Thịnh Thế cũng không thể một mình điều hành cả công ty.” “Thịnh Tư Kỳ?” Quý Thừa Xuyên dường như suy ngẫm, lặp lại cái tên này, không biết suy tính cái gì. ... Mời các bạn đón đọc Chạy Tình của tác giả Ức Cẩm.
Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7 - Hữu Yêu
Năm cô ba tuổi đã định chung thân, mười tuổi mang nụ hôn đầu đời đi dâng hiến, hai mươi tuổi làm bảo vệ cho tổng giám đốc anh. Như vậy trúc mã còn bị người khác cưỡi chạy thì mấy năm học võ của cô cũng bỏ đi rồi. Vốn tưởng rằng cô là người đè ép trúc mã nhưng đáng buồn rằng, người bị áp bức từ đầu đến cuối đều là cô. *** Lãnh Tư Thần toàn bộ buổi sáng đều thất thần ngồi trên ghế xoay, rất nhiều lần muốn đem Hạ Úc Huân kêu lên hỏi chuyện, lại đành nén xuống. Rốt cuộc, ngay lúc Annie lại đưa cà phê, Lãnh Tư Thần lạnh mặt hỏi một câu: “Hạ Úc Huân đâu?” Annie lập tức thật cẩn thận mà trả lời: “Cô ấy vẫn chưa tới.” Nếu Tiểu Hạ tới, loại nhiệm vụ nguy hiểm này còn phải giao cho một người yếu đuối như cô sao? “Cái gì?” Lãnh Tư Thần mặt lạnh nhăn mày. Nha đầu kia gần đây càng lúc càng làm càn, Tư Triệt đã trở lại, liền có thể hoàn toàn không đem mình để vào mắt sao? Tưởng tượng đến cô hiện tại có thể đang ở chỗ Tư Triệt, anh liền có cảm giác buồn bực đến không thở nổi. Lúc này, điện thoại nội bộ vang lên. Lãnh Tư Thần tâm tình bực bội nhận cuộc gọi:“A lô.” ... Mời các bạn đón đọc Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7 của tác giả Hữu Yêu.
Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt) - Thịt Nướng
Diệp Huyên vì muốn hoàn thành cuộc thi tốt nghiệp thật nhanh nên đã nhờ Cố giáo sư giúp đỡ. Nhưng vị Cố giáo sư này lại có lòng riêng, nên đã dùng cô làm vật thí nghiệm cho trò chơi của mình do chính ông làm tác giả. Đây là một hệ thống thịt văn, trò chơi này đã đưa Diệp Xuyên vào các thế giới thịt văn thần kỳ. Ở đây cô bắt buộc phải hoàn thành các nhiệm vụ của nữ chính nếu không cô sẽ phải sống vĩnh viễn tại thế giới đó. Để trở về “hoàng hoa khuê nữ” Diệp Huyên phải dùng tất cả thủ đoạn để “lên giường” với nam chủ.  *** “Đinh, chúc mừng thí sinh đã hoàn thành nhiệm vụ lần này, trạng thái hoắc hóa của mục tiêu công lược đã được hóa giải. Sắp bắt đầu tiến vào nhiệm vụ tiếp theo, thí sinh thoát ra thân thể nguyên chủ, đang thoát ra…” Cảm giác choáng váng quen thuộc lại một lần nữa ập đến, Diệp Huyên cảm thấy tình cảm thuộc về Margaret ào ạt như thủy triều thoát ra khỏi linh hồn mình, rồi ngay lập tức trí nhớ của “Diệp Huyên” chiếm lấy đầu nàng. Dường như chỉ trong nháy mắt, nàng liền từ nữ hoàng Firenze biến thành nữ nhân đang đứng trước gương. Mặt kính gương đồng mơ hồ, mông lung, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể nhìn ra mĩ mạo của nữ tử này. Túc thể cũng giống như ở hai thế giới trước, có khuôn mặt giống Diệp Huyên trước đây đến chín phần, phần còn lại là do khí chất bất đồng. Ở thế giới tu tiên trong mắt Diệp Huyên còn mang theo nét trẻ con, mà Margaret vì do khác biệt dân tộc, nên ngũ quan so với diện mạo cũ của Diệp Huyên sâu sắc hơn, còn nữ tử trong gương có dung nhan uyển chuyển, hàm xúc. Mái tóc đen dài của nàng được vấn theo kiểu linh xà kế hoa lệ, trên đầu cài một cây trâm Phượng ngậm ngọc (hàm châu Phượng Thoa). Bởi vì đang là đầu hạ, trên người nàng chỉ mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, cùng quần lụa mỏng màu trắng. Trên mặt không trang điểm, một chút trang sức dư thừa cũng không có, nhưng dung nhan lại càng thêm thanh nhã. Diệp Huyên nhìn vào gương rồi mỉm cười, ngay cả trong lúc cười, cả người vẫn không mất vẻ cao quý, nghiêm cẩn, lộ ra vài phần thanh tao của một người đã nhiều năm đứng ở địa vị cao. ... Mời các bạn đón đọc Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt) của tác giả Thịt Nướng.