Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bệnh Viện Sản Khoa

“Bệnh viện sản khoa Đại Chính, xếp hạng nhất trong nghề, trình độ dẫn đầu quốc tế, muốn tới đây sinh con, hoặc là bạn có tiền, hoặc là bạn có bệnh.” Trong bệnh viện sản khoa Đại Chính, có một khoa rất đặc biệt, khu sản 3, nơi nhận nam giới có gen X ẩn, có thể có thai và sinh con. Và chủ nhiệm của khu sản 3 chính là Hà Quyền, vị bác sĩ nổi tiếng nhất nhì trong nghề. Quan trọng hơn hết, vị bác sĩ này chỉ mới 35 độ xuân xanh, gương mặt “hoa nhường nguyệt thẹn”, xếp hàng chuẩn soái ca nếu như vị này không mở miệng. Có thể nói trình độ chuyên môn tỉ lệ thuận với trình độ độc miệng của chủ nhiệm Hà. Chuyên vụ Trịnh Chí Khanh, tốt nghiệp chuyên ngành luật sư ở đại học bên Mỹ, cổ đông của bệnh viện Đại Chính cũng là người đại diện về mặt pháp luật của bệnh viện Đại Chính. Đồng thời chuyên vụ Trịnh còn có chức vụ hết sức đặc biệt, chính là người yêu cũ của Chủ nhiệm Hà, hay nói cách khác, người bị Chủ nhiệm Hà Quyền “đá” mười năm trước.   Vào một ngày đẹp trời của mười năm xa cách, Trịnh Chí Khanh và Hà Quyền gặp lại nhau, Hà Quyền đón tiếp chuyên vụ Trịnh một cách hết sức là đặc biệt, phun toàn bộ sữa trong miệng lên áo con người ta. Lúc người ta gọi lại thì có cảm giác như là dịch bệnh cần phải lảng tránh càng xa càng tốt. Hai người lần đầu tiên gặp sau khoảng thời gian dài không gặp kết thúc trong sự vội vàng và lạnh nhạt của Hà Quyền. Nhưng mà hai người làm chung một bệnh viện, dù có lảng tránh cỡ nào, trốn tránh nhau ra sao thì “ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp”, muốn không có liên hệ gì khi là đồng nghiệp của nhau cũng khó. Và lần gặp thứ hai của đôi bạn trẻ chính là vị hôn phu hiện tại của Trịnh Chí Khanh, Lạc Quân Hàm, tới gặp Hà Quyền, và tất nhiên, miệng Hà Quyền vốn chẳng phải hiền lành, cũng không phải người có thể nhẫn nhịn, nên chạy đi gặp Chí Khanh để nói về việc người yêu mới của người yêu cũ tìm gặp người yêu cũ. Một hồi mỉa mai và đấu khẩu giữa tình cũ và tình mới của Chí Khanh. Nhưng mà vị hôn phu gì gì đó, chỉ là mây bay thôi, bởi vì Lạc Quân Hàm là dành cho người đàn ông khác rồi. Sau khi chia tay với vị hôn phu, Trịnh Chí Khanh mới biết mình vẫn còn tình cảm với Hà Quyền, thích Quân Hàm cũng bởi vì từ Quân Hàm mà có thể tìm được bóng dáng của Hà Quyền. Nhưng mà mọi người đọc tới đây đừng nghĩ bạn công tra nhá, tại hoàn cảnh ép buộc, thích Quân Hàm nhưng chỉ dừng lại thích của những người bạn mà thôi. Còn chân ái tất nhiên vẫn là chủ nhiệm Hà rồi. Khúc nhạc đệm vị hôn phu này cũng xem như là một bước tiến trong đoạn tình yêu của Trịnh Chí Khanh và Hà Quyền. Cuộc sống bệnh viện của họ, xoay quanh những bệnh nhân, xoay quanh những sản nam, xoay quanh công việc chào đón những sinh mệnh mới của Hà Quyền ở khu sản 3, còn về phần Trịnh Chí Khanh thì ở bên cạnh Hà Quyền quan tâm chăm sóc Hà Quyền một cách âm thầm lặng lẽ. Mỗi lần Trịnh Chí Khanh gặp Hà Quyền, là y như rằng mỗi một lần Hà Quyền xuất hiện điều không may, nên đối với Hà Quyền, Trịnh Chí Khanh chính là khắc tinh của cuộc đời anh. Cho nên đối với việc Trịnh Chí Khanh lại gần là Hà Quyền phải tránh khẩn tránh cấp, đến nỗi mà muốn ghi trước cửa là: "Trịnh Đại Bạch và Chó không được đi vào”. Nhưng mà dù tránh như tránh bão thì cả hai người đều định trước là của nhau, với lại hai người đều là “tình đều khó quên”, cho nên về lại bên nhau là điều hiển nhiên. Nhưng trong khoảng thời gian va chạm sau mười năm xa cách, hoá ra 10 năm trước chia tay ai cũng có nỗi khổ tâm riêng, một người ra đi không nói vì muốn mạnh mẽ hơn, có bản lĩnh hơn để bảo vệ người mình yêu. Một người chia tay vì người kia lại không hiểu được tính cách của mình là cần mình và người mình yêu cũng đối mặt chứ không phải là sự bảo hộ. Cả hai người đều mạnh mẽ, thì tất nhiên phải có một người mềm mỏng lại để dung hòa, vì thế ai yêu nhiều hơn tình cảm thì người đó sẽ xuống nước. Và tất nhiên, bạn công của chúng ta bao thầu phần này. Có lẽ năm họ ở độ tuổi tầm 20, vẫn chưa chín chắn, vẫn chưa có đủ bản lĩnh để quyết định cuộc đời mình, họ đã gặp nhau, nên định trước là họ phải chia xa, nhưng sau 10 năm gặp lại, sự trưởng thành, sự từng trải đã giúp họ có thêm sức mạnh để nắm chặt đoạn tình cảm này của mình. Xung quanh hai nhân vật chính, là dàn nhân vật phụ và cũng là những đoạn tình cảm vừa hài hước, vừa cảm động. Giống như người anh trai của Trịnh Chí Khanh-Trịnh Chí Kiệt với người chồng trước Hòa Vũ, hay Hàn Tuấn và Tang Đào, Âu Dương Thiều Hoa với Lạc Quân Hàm, và còn rất nhiều những chuyện trước phòng sinh, trước mỗi lần vượt cạn của những sản phụ nam và người đàn ông của đời họ, thâm tình có, tra nam cũng có. Truyện thiên về y học rất nhiều, nhưng sau mỗi một căn bệnh mà một sản phụ nam mắc phải chính là mỗi một câu chuyện phía sau, tuy dài nhưng đọc không ngán, có lẽ là cách tác giả viết tình huống truyện làm cho lôi cuốn trong mỗi câu chuyện, hay cũng có lẽ là xen lẫn những đoạn tình cảm của bác sĩ y tá trong bệnh viện, và thêm một điểm cộng nữa là mỗi lần bạn Hà Quyền châm chọc là mỗi một lần cười đau bụng. Dưới đây chính là đoạn trích bạn Hà Quyền chửi tra nam té tát: “Cháu trai kia quá không phải thứ gì, có khả năng đi đáng quyền kích thích thú ha, ra tay với người mang thai, quả thực là một tên tra. Tôi nói loại rác rưởi này không nên ra đời, hồi đó cha hắn nên bắn lên tường, sự ra đời của hắn chứng tỏ tuyệt đối là thư xin lỗi của nhà máy bao cao su! Sống lãng phí lương thực, chết lãng phí thổ địa, nửa sống nửa chết còn lãng phí không khi!” Truyện có lúc thăng lúc trầm, vừa vui vừa ý nghĩa, truyện đọc thư giãn sau những chuỗi ngày căng thẳng. À với lại mọi người đừng ngại khi chưa edit ngoại truyện nha, tại vì nghe editor bảo ngoại truyện cũng không liên quan đến chính văn lắm đâu, cho nên cứ yên tâm nhảy hố nhá! #Bèo - fb/reviewdammyngontinh *** Bệnh viện sản khoa Đại Chính, xếp hạng nhất trong nghề, trình độ dẫn đầu quốc tế, muốn tới đây sinh con, hoặc là bạn có tiền, hoặc là bạn có bệnh. 7h sáng sớm, Hà Quyền cơ hồ một đêm không ngủ lại lần nữa bị triệu hồi, cậu vọt vào phòng chờ sinh, hỏi: "Tình huống gì?" "Sớm, chủ nhiệm Hà." Hộ sĩ nói, "Tăng giảm đau nửa tiếng, tim thai giảm mạnh tới 110." "Mở mấy ngón?" "3 ngón." (Trong sản khoa, khi phụ nữ sắp sinh bác sĩ sẽ kiểm tra tình trạng sinh nở bằng ngón tay, nếu từ 3-5 ngón tay thì phải vào phòng chờ sinh, còn nếu là 10 ngón thì phải đi đẻ lập tức. Nhưng hình như cách này tui không thấy ở Việt Nam có thì phải, tra tiếng việt bằng GG tui không thấy, nhưng tra baidu thì nói vậy) "Huyết áp bao nhiêu?" "150/117." Huyết áp có chút cao, nhưng không đợi được nữa, thế là Hà Quyền dứt khoát: "Đẩy vào phòng giải phẫu, mổ!" Ra ngoài tìm người nhà bệnh nhân ký tên, không đợi đối phương xem xong một trang giấy, Hà Quyền rút bút ra nhét vào trong tay người ta, gầm gào nói: "Đều là văn kiện tiêu chuẩn, xem cũng không thể sửa, nhanh ký, nếu không đứa nhỏ không còn mạng!" Người nhà bị cậu dọa bối rối, tay run vành mắt đỏ ký ra nét chữ giống y con nhện giạng chân. Ký xong, người nhà âm thanh run rẩy nói: "Chủ nhiệm Hà, vô luận như thế nào, ta đem người lớn...... Người lớn giữ lại nhé......" Xem phim truyền hình nhiều rồi nhỉ ông anh? Hà Quyền không có thời gian nói nhảm với hắn, trong chớp mắt chạy thẳng tới phòng giải phẫu khu sản 3. Khu sản 3 chuyên môn nhận nam giới có gen X ẩn, bởi vì loại người này chiếm tỷ lệ dân số chưa tới 10%, cho nên theo đạo lý mà nói Hà Quyền hẳn là người ung dung nhất. Nhưng trên thực tế, cậu thật sự là ngủ sớm hơn gà muộn hơn chó. Khu sinh 3 luôn cực kỳ không dễ tuyển người, từ bác sĩ đến hộ sĩ, chủ yếu là người nguyện ý lựa chọn khoa này quá ít. Hà Quyền là bộ phận HR của viện tốn số tiền lớn từ bệnh viện khác đào tới, nghe nói hồi đó người ta hỏi cậu tại sao muốn chọn sản khoa, cậu liền đáp lại 2 chữ - NHIỀU TIỀN. (HR (Human Resource): Nguồn nhân lực) 9h, Hà Quyền đội một đầu tóc vốn xoăn bị mũ giải phẫu đè tới lộn xộn, ngáp ngồi vào trong phòng họp ăn sáng. Chủ nhiệm Cao khu sinh 2 vừa nhìn thấy cậu vội vàng hỏi: "Chủ nhiệm Hà, ông chủ khách sạn suối nước nóng lần trước giới thiệu cho cậu, sao cậu nói với người ta là cậu ra nước ngoài hả? Hôm qua hắn còn gọi điện thoại hỏi chị là cậu bao giờ thì về đấy." "Chị Cao, chị cứ nói với ông ta em chết ở nước ngoài rồi." Hà Quyền hút sữa đậu nành, mắt cũng lười mở. Từ đêm tới vừa rồi tổng cộng mổ 4 người, hiện tại cho cậu cục gạch gối lên cũng có thể ngủ. Nếu không phải hôm nay chuyên vụ mà ban giám đốc bệnh viện phái tới tới nhậm chức, cậu ngay cả hội nghị thường kỳ cũng không tới tham gia, sớm làm ổ ở trên sofa phòng làm việc ngủ bù rồi. "Đừng kén nữa, kén nữa là cậu qua 35, ngưỡng lớn tuổi rồi." Chủ nhiệm Phan khu 1 cười khanh khách mà nhìn Hà Quyền. Hà Quyền rốt cục chậm rãi mà mở mắt ra, con ngươi đen láy bởi vì thiếu ngủ mà hơi có vẻ ảm đạm. Cậu vẩy ống hút trong miệng ra, nói: "Chị Phan, em cả ngày không làm gì khác, chỉ đấu trí đấu dũng với đám ba ba kia, không một ai lên giường đẻ không hối hận. Đêm qua có 1 người, em tới, bóp cổ chồng không buông tay, chửi phải gọi là rung động đến tâm can. Em liền hoang mang, chị nói hồi đó có cái công phu kia làm gì mà không được, lại cứ phải con mẹ nó dùng để tạo trẻ con. Em sau đó cho hắn một biện pháp giải quyết - Buộc ga-ro chồng chú mày lại. Ha, hắn lập tức câm miệng." (Buộc garo: Một phương pháp tránh thai) Chủ nhiệm Cao và chủ nhiệm Phan bị cậu trêu tới ngửa tới ngửa lui, đang cười, viện trưởng đẩy cửa đi vào, vỗ vỗ tay ra hiệu 3 chủ nhiệm chú ý hình tượng chút. Người đàn ông cao đi theo phía sau viện trưởng đi vào, mặc tây trang 3 món thẳng thớm, tóc chải tỉ mỉ, mặt mày thâm thúy biểu tình trầm ổn, nhìn khí chất khí là loại thanh niên tài tuấn du học về. Mời các bạn đón đọc Bệnh Viện Sản Khoa của tác giả Vân Khởi Nam Sơn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Em Mù Mới Yêu Anh - Bàn Lật Tử
Truyện 3s, hài sủng, showbiz, tổng tài cực chảnh, không tiểu tam không máu chó, hoàn HE, 65 chương.  Truyện kể về tình yêu của một vị tổng giám đốc cái gì không thiếu chỉ có khiêm tốn là không có =)) và một diễn viên có tiếng đi đến đâu công ty phá sản tới đó.  Truyện ngọt ngào dễ thương, hai người cũng hay cắn nhau như cho với mèo nhưng hay lên mang ngược cẩu ( độc thân bên TQ gọi là single dog). Dàn diễn viên phụ trong này cũng rất bá đạo *** Trực trong đồn công an là người cảnh sát lần trước. Anh ta để thanh niên áo đen bị đánh chảy máu rửa sạch mặt trước, sau đó đưa ra mấy miếng dán vết thương. "Người theo dõi cô tên là Khiêu Nhậm Cường, trước kia vô cùng hèn hạ, dâm ô với phụ nữ tới nỗi bị kiện." Cảnh sát nói với Bùi Anh: "Theo khai báo, anh ta trong lúc vô tình nhìn thấy cô, ban đầu cũng không biết cô là minh tinh, chẳng qua chỉ cảm thấy cô dáng dấp xinh đẹp nên có ý xấu. Lần trước, sau khi cô báo cảnh sát cậu ta cũng có chút sợ, đã thu lại chút, sau đó nhìn tin tức về cô trên weibo lại không nhịn được." Một bên anh paparazi đập bàn: "Loại người không biết hối cải này phải xử phạt thật nặng! Phạt nặng!" Cảnh sát nhìn anh ta: "Nên xử lý như thế nào chúng tôi sẽ dựa vào luật pháp, nhưng tiểu tử anh ra tay thật độc ác, đập đầu anh ta thành lỗ lớn như vậy." ... Mời các bạn đón đọc Em Mù Mới Yêu Anh của tác giả Bàn Lật Tử.
Điền Viên Cốc Hương - Thẩm Duyệt
Sống lại nông gia thành một đứa bé, chuyện nhà nhiều thị phi. Nhà nghèo ít bạc bị người khi dễ? Không sợ! Có cha có nương có đại ca! Một nhà đồng lòng thật ấm áp, xem ta mang theo người nhà làm giàu. Phu quân? Khụ khụ, nhà còn nghèo nào đâu nghĩ lựa chọn... *** Tàn thu bắt đầu mùa đông, mỗi ngày một lạnh hơn. Người ta đã mặc áo bông. Trong thời gian ngắn, thành bắc đã dấu hiệu mới. Đường lớn lát đá uốn lượn, đã không còn cảnh một cơn gió nổi lên là một thân bụi đất. Hiện tại trời có nổi gió đổ mưa cũng có thể thong dong đi. Muốn nói đến trước đây thì nên nói như thế nào, mang guốc gỗ, khoác áo dầu, tư thái càng thêm lả lướt. Vừa vặn hôm nay trời đổ mưa, Hoàng bà mối thành bắc đã sớm ra cửa. Trên mặt bôi phấn tỉ mỉ, mặc vào áo màu đỏ tía, vẻ mặt rất vừa lòng trang phục và đạo cụ của mình. Nhìn trời mưa, tự tay chỉnh sửa lại áo vải dầu trên người, cố kéo cho ngay ngắn, có chút hối hận lúc trước mình thu gọn lại phần eo trên áo mưa, bước đi trên đôi guốc gỗ, hai ngón tay nhè nhẹ cầm lấy cái khăn màu mật thơm nức, xong xuôi mới đi ra cửa. ... Mời các bạn đón đọc Điền Viên Cốc Hương của tác giả Thẩm Duyệt.
Bình An của Anh - Tích Hòa
Lúc cô bé nói: Em là tiểu Hoa, nội rất thương em. Anh đáp: Cái thứ hoa dại ven đường như mày thì ai thèm thương. Sau khi nội qua đời rồi, em trai được sinh ra, đúng là chẳng còn ai thương em. Nhưng sau này lớn lên, đóa hoa dại bướng bỉnh kiên cường này lại đâm rễ cắm cọc thật sâu trong lòng anh. Anh nói: Hứa Bình An, anh đưa hết tiền mừng tuổi cho em, em đi mua máy trợ thính được không? Cô nói: Không cần, em nghe rõ mà. ~~> Nói đơn giản, thì đây là chuyện tình chung thủy của cậu thiếu niên với cô bé Hứa Bình An. Nhân vật chính: Hứa Bình An, Thẩm Hi Tri *** Khác với nữ sinh, bình thường nam sinh đăng kí chạy 3000m đều là người giỏi thể thao, tham gia thi đấu đều là những nam sinh cao to, được các nữ sinh chào đón. Mà hội trưởng hội học sinh năm nào cũng thi chạy 3000m, nên phần thi này lại càng được các nữ sinh mong chờ. Đại hội thể dục thể thao ngày cuối cùng thi chạy bền 3000m, nữ thi trước nam, lúc Tiểu Hoa đứng trong hàng ngũ khởi động thì bé Hứa Đống được anh hai đón đến trường. Với học sinh tiểu học thì cấp 2 và cấp 3 giống như cái gì đó xa xôi không thể chạm đến, cậu bé kéo tay anh hai sợ hãi, còn Bạo Bạo nghênh ngang đi theo sau, nó chẳng sợ gì hết, thỉnh thoảng lại cắn bông hoa chiếc lá, có khi còn đuổi theo các nữ sinh mấy bước mới chạy về. Bé Hứa Đống vừa vào trường liền bám lấy Thẩm Hi Tri hỏi: “Chị ở đâu rồi?” Thẩm Hi Tri nhìn cậu bé cười, chỉ hướng sân vận động đông đúc. Hứa Đống bé nhỏ lấy trong cặp ra một chai sữa, nói để cho chị uống, chị uống rồi có thể chạy về nhất. Thẩm Hi Tri sờ đầu cậu: “Em ở đây là chị có thể chạy về nhất thôi.” ... Mời các bạn đón đọc Bình An của Anh của tác giả Tích Hòa.
Xin Lỗi, Ta Chỉ Là Nhân Vật Quần Chúng! - Lăng Lam Ca
Thúy Kiều bán mình chuộc cha, hai lần bị lừa bán vào kĩ viện, bị bắt làm nô tì, hai lần được sư Giác Duyên cứu, trải qua vô vàn sóng gió cuộc đời, cuối cùng được đoàn tụ cùng gia đình… Đó là toàn bộ cuộc đời của Vương Thúy Kiều, con gái lớn của Vương viên ngoại, vậy người đời có mấy ai nhớ rằng còn có một Vương Thúy Vân? Thúy Vân không phải bán thân, vẫn được sống cùng người thân nhưng mấy ai hiểu được nỗi lòng của nàng? Nhân sinh là thế, cuối cùng cái gì còn, cái gì mất… Thúy Vân nàng, cho đến chết mới phát hiện ra một điều, hóa ra nàng không có gì cả, chỉ biết sống cúi đầu dưới cái bóng vô cùng to lớn của đại tỉ, chịu ơn của đại tỉ, tài hoa không bằng đại tỉ, không được yêu thương như đại tỉ… “Chết, có thể buông tay được rồi. Vị trí vợ lẻ này, ta không cần, tình yêu của tướng công, ta không có, ngay cả đứa bé trong bụng cũng không giữ được, đến phút cuối, người có được tất cả lại là đại tỉ của ta, thật bất ngờ có phải không?” Nàng chỉ là một nhân vật quần chúng làm nền cho sự tài hoa khéo léo của đại tỉ mà thôi! Chết đi rồi những tưởng mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ khi tỉnh lại lần nữa lại phát hiện ra mình đã quay về thời gian hai mươi năm trước, khi ấy nàng chỉ là tiểu cô nương mười tuổi, gia đình vẫn trọn vẹn yên ấm. Có điều như thế cũng không giúp ích được gì? Nàng không thể ngăn cản đại tỉ bán mình, vẫn tiếp tục chăm sóc cha mẹ, lo lắng cho Vương Quan, nhưng chỉ khác một chuyện, nàng đã không còn là Thúy Vân của ngày trước nữa rồi. Thất hứa thì sao? Thúy Vân chịu ơn của đại tỉ thật, nhưng việc đó không có nghĩa là nàng sẽ đồng ý thay đại tỉ gả cho Kim Trọng. Nàng vẫn là một cô gái, có tài có sắc, tương lai nàng sẽ do nàng quyết định, ai có thể định đoạt? Chịu ơn đại tỉ, nàng sẽ trả. Đại tỉ gặp nạn, nàng sẽ giúp đỡ. Nhưng tuyệt đối không ngu ngốc mặc cho người khác định đoạt nữa. Cứ ngỡ nhân duyên của nàng đã sớm phai nhạt, nào ngờ khi gặp được hắn, trong người lại bắt đầu xuất hiện nhiều thứ cảm xúc kì lạ… Chỉ tiếc, hắn lại là một duyên nợ kiếp trước của đại tỉ… Có điều, cái duyên nợ này của đại tỉ lại cứ đeo dính lấy nàng như sam, một tấc cũng không bỏ ra. Hắn muốn gì? Thay đổi số mạng của hắn? Thay đổi số mạng của nàng? Gặp được hắn là hạnh phúc hay bi kịch của cuộc đời nàng đây? *** Hoạn Thư uống hơn nửa vò rượu to, trên tay vẫn không chịu buông bầu rượu nhỏ xuống mà cứ lắc lắc liên hồi. Nàng giắt bầu rượu hồ lô bên hông mình, rút kiếm ra chĩa thẳng vào mặt Trần Đông mà hô to: “Trần Đông, lần trước tỉ thí thua ngươi, lần này thì đừng hòng bổn cô nương nhường nhịn ngươi nữa nhé!” “Sặc!”, Trần Đông đang đứng gần đó nghe Hoạn Thư bảo với mình như thế thì phát sặc, ho khụ khụ không dứt. Chúng cướp biển trên tàu thấy phong thái của Hoạn Thư thì vỗ đùi khen ngợi không dứt, miệng la tốt tốt, sau đó ngồi dàn đội hình chờ nhìn cảnh tượng máu chảy đầu rơi sắp tới, dường như không có vẻ gì là lo lắng hay sợ hãi cả. Trần Đông định lên tiếng ngăn cản Hoạn Thư lại, nào ngờ Hoạn Thư nói là làm, tung người nhảy tới chỗ Trần Đông đang đứng mà đấm đá thật. Lần này đúng là nàng không hề nương tay, chiêu thức bay bay lượn lượn, Thúy Vân nhìn không rõ nên chỉ thấy Trần Đông khéo léo tránh né, vừa né vừa cố khuyên nhủ: “Hoạn Thư, nàng say rồi thì nghỉ ngơi đi!” “Say cái con mẹ nhà ngươi! Hây!!!” Một kiếm bổ tới, Trần Đông dứt khoát chạy, không đánh nữa. Đám đông ngồi phía sau đang hò reo cổ vũ, thấy Trần Đông chạy về phía này thì ai cũng la hoảng lên chạy theo. Nãy giờ Hoạn Thư ra toàn sát chiêu với Trần Đông, bây giờ mà Hoạn Thư lại đây thật chắc thủ tiêu luôn bọn họ mất. Trần Đông bỏ chạy, đương nhiên Hoạn Thư không tha, đuổi theo sát nút. Nàng leo lên trên lan can gỗ của tàu đứng, tay chống nạnh bên hông: “Trần Đông, ta xem ngươi trốn ở chỗ nào nhé, giỏi thì trốn luôn đi!” Ngay lúc này, tàu nhẹ lắc lư một cái khiến Hoạn Thư chao đảo đứng không vững, nguy cơ rơi xuống biển là rất cao. Trần Đông hốt hoảng từ trên cột buồm nhảy xuống túm lấy Hoạn Thư kéo ngược lại, chân nàng chưa kịp chạm đất, kiếm đã kề sát bên cánh tay Trần Đông. Hoạn Thư cười ha ha: “Sao hả, có nhận là mình thua hay không?” Từ Hải cười to: “Trần Đông thua Hoạn Thư cô nương rồi! Cô nương tha cho hắn đi!” Tiết mục kể chuyện đêm khuya nhờ có Hoạn Thư mà giải tán sớm, ai làm việc nấy, Từ Hải cùng Trần Đông phải đi họp bàn gì đó, Thúy Vân cùng Hoạn Thư không để tâm, chỉ yên lặng đứng trên tàu ngắm nhìn cảnh biển đêm. Trăng trên cao hắt ánh sáng xuống biển tạo nên những vệt dài như được dát bạc trải dọc tới tận chân trời. Tăng thanh gió mát thế này, đúng là không cảnh hữu tình! Biển hôm nay rất êm, chốc chốc tàu mới lắc lư vài cái nhưng rất nhịp nhàng. Thúy Vân nhắm hờ đôi mắt thì bị Hoạn Thư gọi dậy: “Này, tiểu tử, uống rượu với ta đi!” Thấy Thúy Vân e ngại không dám uống, Hoạn Thư khẳng định: “Không có say đâu! Rượu này khá nhẹ mà!” “Thôi, ta không uống được đâu!” “Ta bảo này, thử nghĩ tới chuyện gì buồn thật là buồn xem! Đang buồn như thế lại uống rượu vào...” ... Mời các bạn đón đọc Xin Lỗi, Ta Chỉ Là Nhân Vật Quần Chúng! của tác giả Lăng Lam Ca.