Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hạnh Phúc & Tình Yêu Cõi Bờ Bên Ấy

Bùi Gia Tu từng nói “Các em chỉ giới thiệu nội dung sách, thêm một đoạn rồi thôi… Sách viết gì chẳng nhẽ tự tôi không biết đường đọc”. Nhưng hôm nay tôi vẫn muốn viết vài dòng về câu chuyện của anh. HẠNH PHÚC Bùi Gia Tu, 33 tuổi, tiến sĩ ngành kinh tế tài chính, độc thân, tính tình có chút nhạt nhẽo và… quái gở. Chuyện tình cảm của anh, theo như cách Bùi Địch Văn trong Hoa hồng sớm mai từng nói “Đàn ông đã đến tuổi này thì cuộc sống trước đó tuyệt đối không phải một tờ giấy trắng phẳng phiu”**. Quá khứ của Bùi Gia Tu không phải một tờ giấy trắng nhưng những nét bút còn lưu lại trên đó cũng quá nhạt nhoà. Tình yêu đầu của anh đã dành trọn cho cô gái hàng xóm, đó là một thứ tình cảm thuần khiết, vô tư mà cũng rất thơ dại. Trớ trêu thay cô gái ấy sau này lại trở thành chị dâu của anh. Những mối tình sau đó thoáng đến lại thoáng đi chẳng để lại cho Bùi Gia Tu chút ấn tượng hay vấn vương nào. Cứ như thế, tuổi càng ngày càng lớn nhưng vẫn chưa thể yên bề gia thất. Một ngày đẹp trời, anh ngẫu nhiên bị lôi đi xem mắt. Mà đối tượng lại là một cô bé con. Tào Thư Lộ kém Bùi Gia Tu mười tuổi, so với anh cô đúng chỉ là một cô bé con. Lần gặp đầu tiên, ấn tượng duy nhất của Thư Lộ với Bùi Gia Tu chỉ là một người đàn ông với vẻ mặt “xị như cái bị”. Lần thứ hai gặp lại, anh đã trở thành đối tượng xem mắt của cô. Kỳ thực với độ tuổi của Thư Lộ, hôn nhân chưa phải vấn đề quá gấp gáp. Mục đích thực sự của việc xem mắt là để vượt qua nỗi đau thất tình. Mối tình đầu ngọt ngào thời sinh viên tan vỡ, Thư Lộ đau đớn, suy sụp khiến cả thể chất lẫn tinh thần đều rệu rã. Không đành lòng nhìn cha mẹ phải lo lắng, Thư Lộ đồng ý đi xem mắt. Cô chỉ không ngờ đối tượng của mình lại là ông chú nhạt nhẽo Bùi Gia Tu. Từ đó Thư Lộ và Bùi Gia Tu “hẹn hò” theo một phong cách khá độc đáo. Một giờ chiều ngày thứ bảy mỗi tuần gặp nhau ở thư viện, ai cắm đầu vào làm việc của người đó. Thư Lộ luôn định hình Bùi Gia Tu là một con mọt sách khô khan, tẻ nhạt, chẳng ngờ rằng “con mọt sách” lớn tuổi này lại có rất nhiều ý tưởng độc đáo. Anh cho cô lời khuyên về công việc bình luận sách trên radio, anh phân tích cho cô những sự việc xảy ra nơi công sở. Thư Lộ dần dần cảm thấy thoải mái, tự nhiên khi ở bên cạnh Bùi Gia Tu. Cô tự lý giải rằng anh hơn cô nhiều tuổi, dù cô có trẻ con một chút anh vẫn sẽ nuông chiều cô, dù cô có phạm sai lầm gì anh cũng sẽ bao dung cho cô. Vậy là cô thoải mái đòi anh cho ăn lẩu, thoải mái trêu chọc anh, thoải mái ở bên anh. Giây phút ở bên nhau không chìm đắm trong tình yêu nồng nhiệt nhưng lại ngập tràn một loại hạnh phúc giản đơn. Hai người bọn họ vẫn duy trì mối quan hệ không thể định nghĩa đó cho tới đêm Giáng sinh, Thư Lộ trao bản thân mình cho anh còn Bùi Gia Tu cũng cho phép mình thuộc về cô. * * * * * TÌNH YÊU Đêm đầu tiên của họ không hẳn xuất phát từ tình yêu nhưng tuyệt đối không phải là hành động thoả mãn dục vọng đơn thuần. Giữa hai người họ, người này có xúc cảm đặc biệt cho người kia. Chỉ có điều, thứ tình cảm đó còn quá mơ hồ không rõ, còn thiếu một chút chất xúc tác để có thể định hình. Đêm Giáng sinh năm đó vô tình lại khiến Bùi Gia Tu hiểu được lòng mình. Nhưng một đêm này lại khiến Thư Lộ nôn nao nhiều tháng sau đó. Một cảm giác nôn nao theo đúng nghĩa đen. Trong lúc hoảng loạn, Thư Lộ chỉ tìm ra một cách lý giải là cô đã mang thai. Và giải pháp duy nhất chính là kết hôn. Một giải pháp mà Bùi Gia Tu không thể hài lòng hơn. Nhưng Thư Lộ, ngược lại, lại đón nhận chuyện hôn nhân với tâm trạng bất đắc dĩ. Cảm giác cự tuyệt càng mạnh mẽ hơn khi cô biết được mình không thực sự mang thai và điều đó vô tình đã làm tổn thương Bùi Gia Tu. Kỳ thực, Thư Lộ không đáng trách. Đối với một cô gái tuổi ngoài đôi mươi mới “chân ướt chân ráo” bước vào đời, chuyện kết hôn rồi sinh con quả thật có chút đáng sợ. Đặc biệt là khi tình cảm của cô dành cho Bùi Gia Tu mới chỉ vừa bắt đầu, làm sao cô có đủ can đảm để gắn cuộc đời mình với người đàn ông này? Nhưng đến cuối cùng Thư Lộ vẫn phải đầu hàng trước sức ép vô hình từ phía Bùi Gia Tu. Cô đồng ý kết hôn, có chút miễn cưỡng, có chút do dự nhưng vẫn có niềm tin vào người chồng sắp cưới, niềm tin vào “anh già nhà cô”. Và Thư Lộ cùng Bùi Gia Tu đã bước vào cuộc sống hôn nhân như thế. Họ nhanh chóng thích ứng được với nhịp sống của nhau, tìm ra cách thức chung sống một cách thoải mái, nhẹ nhàng. Bùi Gia Tu chiều chuộng Thư Lộ theo cách của riêng anh còn Thư Lộ từ từ hoà nhập vào gia đình và cuộc sống của Bùi Gia Tu. Nhưng thực tế chứng minh rằng một cuộc hôn nhân với nền móng tình cảm không vững chắc sớm muộn cũng sẽ lộ vết rạn nứt, dù có cố trốn tránh, dù có cố lờ đi cuối cùng cũng vẫn phải đối mặt. * * * * * CÕI BỜ BÊN ẤY Trong cuộc hôn nhân có phần vội vã này, Thư Lộ là người thiếu niềm tin hơn. Bản thân là một cô gái trẻ, Thư Lộ chưa hề có ý định muốn kết hôn. Cô vẫn muốn có tự do, muốn được vươn đôi cánh về phía phương trời rộng lớn, muốn được khám phá một thế giới mà cô chưa từng được biết đến. Hôn nhân sẽ trở thành sợi xích trói chân cô. Thư Lộ không bài xích hôn nhân, cô chỉ chưa sẵn sàng. Và cuộc hôn nhân với Bùi Gia Tu tới đột ngột tới mức cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý. Từng ngày trôi qua, cảm giác ngột ngạt tù túng càng rõ ràng. Mâu thuẫn bắt đầu lộ ra khi Thư Lộ thể hiện mình chưa có ý định sinh con trong khi Bùi Gia Tu lại khao khát được làm cha. Đồng thời Thư Lộ phát hiện ra càng ngày cô càng ỷ lại vào Bùi Gia Tu, hay nói đúng hơn là sự ảnh hưởng của anh lên cô quá lớn. Cảm giác này vô tình trở thành áp lực đè nặng lên Thư Lộ. Từ lúc nào mà mọi việc trong cuộc sống của cô đều do anh quyết định? Từ khi nào mà mọi suy nghĩ của cô đều phụ thuộc vào anh? Thư Lộ bắt đầu nghi ngờ về tình cảm của Bùi Gia Tu dành cho chị dâu, nghi ngờ về sự hoà hợp giữa cô và Bùi Gia Tu, và nghi ngờ về chính bản thân mình. Mâu thuẫn tưởng chừng chỉ như cơn sóng ngầm bất ngờ lên đến đỉnh điểm khi Thư Lộ phát hiện ra Bùi Gia Tu đã vứt đi lá thư của bạn trai cũ mà không hỏi ý kiến cô. Không phải Thư Lộ còn lưu luyến mối tình đã qua mà đây chỉ là “giọt nước làm tràn ly” khiến cô càng thêm bất mãn về sự áp đặt của Bùi Gia Tu đối với cô. Và hai người bước vào thời kỳ “chiến tranh lạnh”. Trong một phút tức giận mất đi tỉnh táo, họ đã vô tình làm tổn thương nhau. Trong những ngày bình tâm lại sau đó, lòng tự tôn quá cao lại khiến họ chẳng thể nguyện nhún nhường trước người kia. Tiếp ngay sau đó là những ngày chia xa khi Bùi Gia Tu đi công tác tại nước Mỹ. Sự vắng mặt của Bùi Gia Tu khiến Thư Lộ có không gian và thời gian để nhìn lại bản thân. Có lẽ, cô đã quá nhạy cảm. Có lẽ, cô chưa đủ rộng lượng. Có lẽ, cô cũng không hẳn là không có tình cảm với anh. Ngẫm lại, có thể ở bên Bùi Gia Tu, cùng anh xây dựng một gia đình nhỏ cũng là ý tưởng không tồi. Nghĩ kỹ hơn, Thư Lộ thật muốn sinh con cho Bùi Gia Tu. Khoảng cách gần nửa vòng trái đất khiến cơn giận dỗi của Bùi Gia Tu dần dịu lại. Có lẽ, anh thực sự quá khắt khe với cô. Có lẽ, anh chưa đủ bao dung. Có lẽ, anh yêu cô nhiều hơn anh nghĩ. Ngẫm lại, sao anh lại không thể nhường nhịn làm lành với cô trước chứ. Nghĩ kỹ hơn, Bùi Gia Tu thật muốn được nghe giọng nói của Thư Lộ. Ngày hôm đó, trong căn nhà của cô và anh, cô nhớ anh. Ngày hôm đó, giữa thành phố New York hoa lệ, anh muốn trở về bên cô. Ngày hôm đó, ngày 11 tháng 09 năm 2001… * * * * * Con người thường hay nhìn về quá khứ bởi ở đó luôn có những thứ khiến chúng ta tiếc nuối. Nhưng kỳ thực, sự tiếc nuối cho một quá khứ đã qua không đáng sợ. Thứ đáng sợ nhất là sự hối tiếc cho một hiện tại chưa từng được trân trọng, là sự hối tiếc cho một tương lai không còn có thể đạt được. Khi đọc xong cuốn truyện, tôi đau lòng cho Bùi Gia Tu nhưng khi viết những dòng này, tôi lại cảm thấy Tào Thư Lộ mới là người đáng thương. Dù rằng Gia Tu ra đi quá sớm nhưng ít ra khi còn sống anh đã hiểu được tình cảm của mình dành cho Tào Thư Lộ, anh đã từng có những tháng ngày hạnh phúc bên cô mà anh thực sự biết trân trọng, thậm chí ngay cả lời yêu anh cũng đã có thể bày tỏ với cô rồi. Còn Tào Thư Lộ, cô có gì? Cô chưa từng đủ tỉnh táo để nhận ra mình yêu Gia Tu nhiều đến nhường nào. Cô chưa có đủ sự vững vàng để đón nhận hạnh phúc bất ngờ có được. Cô cũng chưa kịp nói với anh rằng cô muốn sinh con cho anh, muốn cùng anh đi đến hết cuộc đời. Tào Thư Lộ giống như một người đang nằm mộng. Trong giấc mộng đó, cô có sự độc lập, có sự tự do, có cơ hội bước ra thế giới như cô vẫn luôn khao khát. Tào Thư Lộ có thể mãi trốn tránh trong giấc mơ đó nhưng cô cũng biết rằng chỉ cần cô mở mắt ra sẽ có một người đàn ông rất mực yêu cô đang chờ đón cô bước vào cuộc sống của anh. Tào Thư Lộ có phân vân, có đắn đo, có day dứt. Đến cuối cùng, cô cũng có đủ can đảm để bước ra khỏi giấc mơ của mình và nắm lấy tay Bùi Gia Tu. Chỉ là khi đó, hạnh phúc và tình yêu của cô đã mãi ở cõi bờ bên ấy. Có lẽ ngay chính tác giả Xuân Thập Tam Thiếu cũng cảm thấy cái kết này quá tàn nhẫn. Quá tàn nhẫn với Gia Tu và Thư Lộ cũng quá tàn nhẫn với độc giả. Vậy nên, tác giả đã viết một cái kết khác có hậu hơn cho hai nhân vật chính. Nếu là trong đời thực, tôi chắc chắn sẽ thích cái kết có hậu. Nhưng đối với một tác phẩm văn học, tôi chọn cái kết khiến người đọc biết quý trọng cuộc sống và những người xung quanh hơn. Tôi đã định sẽ nói rất nhiều, về tình yêu, về sự sống và cái chết nhưng lúc này đây tôi cảm giác ngôn từ của mình đã trở nên bất lực. Chỉ đành mượn lời nhắn cuối cùng mà Bùi Gia Tu để lại trước chuyến hành trình dài của anh: “Thư Lộ, là anh… Anh có rất nhiều điều muốn nói cùng em, nhưng sợ thời gian không cho phép. Anh từng thề, bất luận xảy ra chuyện gì, anh vẫn luôn ở bên em, bảo vệ em, ủng hộ em, nhưng anh lại quên mất lời thề của mình, chỉ muốn em sống theo cách mà anh cho là đúng. Anh là một gã bảo thủ, nếu anh đã khiến em đau khổ, xin hãy tha thứ cho anh… Còn nhớ anh từng hứa với sẽ ra đi muộn hơn em chứ?... E rằng, anh phải nuốt lời mất rồi, xin lỗi em. Nhưng quan trọng là, dù không có anh, em vẫn phải sống thật tốt, nếu quên đi anh có thể khiến em hạnh phúc hơn, vậy hãy cứ làm vậy, bởi đây là tâm nguyện của anh… Sau cùng, anh muốn nói với em rằng… anh yêu em, yêu em vô cùng, em là tất cả của đời anh… Tạm biệt em.” _____________ ** :Trích từ bộ truyện Hoa hồng sớm mai của Lâm Địch Nhi " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Linh_Hy Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Gần như mỗi con người chúng ta đều có một thời điểm muốn gục ngã thực sự, không muốn đứng dậy, không muốn đối diện tiếp với thực tại tàn khốc. Mỗi con người  chúng ta đều luôn cố gắng đeo lên mình một cái mặt nạ bằng bạc thật dày đề che đi những biểu cảm, cảm xúc  chân thật của bản thân. Decorate (133) Gần như mỗi con người chúng ta đều có một thời điểm muốn gục ngã thực sự, không muốn đứng dậy, không muốn đối diện tiếp với thực tại tàn khốc. Mỗi con người  chúng ta đều luôn cố gắng đeo lên mình một cái mặt nạ bằng bạc thật dày đề che đi những biểu cảm, cảm xúc  chân thật của bản thân. Cái bộ dạng không chút biến sắc, không chút thay đổi, vạn năm bất biến dường như trở thành thứ biểu cảm mà bất kì ai cũng muốn trưng lên mặt. Cái thứ mọi người gọi là vô cảm thực sự chỉ đơn thuần là bởi vì đã bị đau quá nhiều, lừa dối quá nhiều và tổn thương quá nhiều mà tạo thành. Nhiều lúc muốn khóc, muốn khóc đến mệt lả đi nhưng đứng trước cuộc sống xô bồ, người người lừa gạt, người người chạy đua ta lại không giám, không thể tìm lấy một lý do chính đáng cho việc nước mắt rơi không ngừng. Hôm nay tôi muốn giới thiệu đến những người muốn tìm một lý do chính đáng để khóc, để đau lòng một câu chuyện, có lẽ không hẳn là mới hoặc có lẽ cũng đã có rất nhiều người đọc nó. Nhưng lý do tôi muốn giới thiệu đến các bạn là bởi  thực sự nếu muốn tìm một lý do để khóc thì nó chính là một lý do hoàn hảo nhất.  “Hạnh phúc tình yêu cõi bờ bên ấy” của Xuân Thập Tam Thiếu là một câu chuyện tình yêu đơn giản, bình thường giữa hai còn người tưởng chừng như người của hai thế giới, Thư Lộ và Bùi Gia Tu lại tìm đến được bên nhau. Đây là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, bình lặng nhưng đầy nước mắt. Cả Thư Lộ và Bùi Gia Tu đều từng bị tổn thưởng trong tình yêu. Thư Lộ bị bạn bè phản bội, bạn cùng phòng thời đại học cướp mất bạn trại của cô. Thời đại học, Thư Lộ tưởng chừng cô và Dịch Phi là cặp đôi đẹp nhất trong trường và họ sẽ năm tay nhau đến cuối đời nhưng rồi trời đâu có chiều ý người, cô bạn “giường số 3” cùng phòng bởi thất tình mà xảy ra sai lầm với bạn trai Dịch Phi của cô. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi với cô nàng Thư Lộ trong sáng. Nỗi đau trong tình yêu khiến cô nàng có phần tự ti, nhút nhát nhưng đây nhiệt huyết Thư Lộ chui vào cái vỏ do chính mình tạo ra để ngăn cách với thế giới. Cô trở nên chín chắn hơn, trầm mặc hơn, cô cũng nhìn đời bằng con mắt khác hơn, không còn lấy màu hồng ra để trưng trước mắt nữa. Cô không còn tin vào yêu, không tin vào người khác, ngay kể cả ba mẹ cũng bị ngăn cách ra ngoài thế giới của cô. Cô bó buộc chính mình, ép buộc chính mình khép kín bản thân để tự gặm nhấm nỗi tuyệt vọng của riêng mình. Bùi Gia Tu, một anh chàng gia trưởng, bảo thủ, chín chắn, luôn có kế hoạch chu đáo cho mọi sắp xếp, cho mọi hành động và việc làm của bản thân. Anh cũng từng bị tổn thương sâu sắc về mặt tình cảm, người anh yêu lại trở thành chị dâu của anh. Tuy vậy, hoàn hảo, anh chín chắn và hiểu chuyện đến mức khiến người khác thương cảm, anh thành toàn cho anh trai và chị dâu mình. Căn bệnh khuyết sắc giác khiến anh mất đi rất nhiều cơ hội để thành công, cũng khiến anh bị tổn thương rất nhiều nhưng anh vẫn luôn tự tin như vậy, anh khiến cho người ta không thể nào thương hại nổi, mà phải luôn trầm trồ. Hai con người tưởng chừng như là của hai thế giới thế nhưng lại gắn kết với nhau đơn giản chỉ bởi vì một cuộc xem mắt tình cờ do chị gái của Thư Lộ sắp xếp. Sau lần xem mắt đầu tiên ở “Thư viện”, những lần sau không phải hẹn nhưng hai người đều “vô tình” gặp nhau ở thư viện vào cuối tuần. Tôi không rõ hai người bọn họ yêu nhau từ khi nào hoặc có thể nói chính bọn họ cũng không hiểu, bọn họ yêu nhau từ lúc nào đi. Bọn họ cứ phẳng lặng như vậy, nhẹ nhàng đi sâu vào lòng đối phương mà cả hai cũng chẳng thể nào hiểu nổi cho dù đến ngay cả sau khi bon họ kết hôn. Không có một tình yêu oanh oanh liệt liệt, không có giành dật tình cảm đến ngươi chết, ta sống, bọn họ như những con người đời thường khác lặng lẽ yêu nhau, lặng lẽ kết hôn, lặng lẽ bên nhau. Bọn họ bỏ qua khoảng cách về tuổi tác, bỏ qua khoảng cách về thế hệ, Thư Lộ gần như là cô sinh viên mới ra trường, Gia Tu lại là “anh già” lõi đời và sõi việc, bọn họ mặc kệ những tính cách đối lập của đối phương, bọn họ bỏ qua những tật xấu mà mình tưởng chừng như sẽ không bao giờ chấp nhận để đến với nhau. Trong cuộc sống hôn nhân, tính gia trưởng và thích sắp đặt của Gia Tu khiến Thư Lộ khó có thể chấp nhận, Mối tình đầu của cả hai khiến hai người đôi khi rời vào tình trạng ngượng ngập nhưng mà cả hai hiểu, thông cảm cho nhau, lấy việc nắm tay nhau đến già để che đậy mọi khó chịu của bản thân trước đối phương, hay như chúng ta hay nói vậy “chịu khó còn hơn để người khác khó chịu”. Tưởng chừng như bọn họ sẽ thấu hiểu cho nhau mà nắm tay nhau đến già nhưng cuối cùng cái gì đến rồi cũng sẽ đến, giọt nước tràn khỏi ly, mọi khó chịu bùng nổ, Thư Lộ bắt đầu suy xét đến tính gia trưởng và mối tình đầu của Gia Tu. Hiểu lầm chồng chất hiểu lầm khi mà mối tình đầu của Thư Lộ trở về. Tại sao tôi nói đây là một câu chuyên để khóc, bởi vì cái kết thúc khiến người ta day dứt và bồi hồi. Đến phút cuối cùng của sự sống, Gia Tu vẫn nhớ đến người vợ của mình mặc dù hai người mới cãi nhau cách đó mấy ngày, chiến tranh lạnh đến mấy ngày, trước khi chết anh vẫn không muốn vợ mình hiều lầm về tình cảm của mình giành cho cô, anh giải thích về chuyện mối tình đầu, anh nói anh tin cô và anh yêu cô. Ở nơi đất khách quê người anh cũng hoàn toàn không để cô trải qua cùng anh giây phút cuối đời bởi anh sợ cô dẳn vặt, cô đau khổ. Thư Lộ đến cuối cùng mới hiểu được tình yêu của hai người. Cô dường như đã chết đi sau cái mất của Gia Tu nhưng chỉ bởi câu “em phải sống hạnh phúc” của anh mà cô gắng gượng, gắng gượng để đến tận 5 năm sau mới dám đi tìm anh, đi đến nơi anh trải qua giây phút cuối đời. Cô đem những bức tranh anh vẽ đến khắp nơi, khiến cho mọi người thấy thế giới trong mắt một người khuyết sắc giác như anh nó cũng tuyệt vời và hoàn hảo thế nào. Sau 12 chương truyện tôi dường như đã không kìm được nước mắt, có cái gì đó nó nghẹn ngào khiến người ta day dứt và đau thương. Tình yêu có thể không phải oanh oanh liệt liệt nhưng nhất thiết phải đem đối phương khảm vào tâm. Nếu sau này có bạn trai, tôi nhất định để cho anh ấy đọc câu chuyện nay, chỉ để cho anh ấy hiểu, yêu đôi khi nhẹ nhàng và đơn giản như vậy. Anh có thể không phải là một con người hoàn hảo nhưng hãy là người yêu thương tôi nhất, dung túng cho tôi nhất, bởi như thế anh ấy mới có thể hiểu được tôi và bước vào thế giới của tôi. Và tôi muốn chúng tôi sẽ thẳng thắn với nhau để không phải nuối tiếc như Bùi Gia Tu và Thư Lộ. Tôi cũng muốn cho anh biết tôi yêu anh chỉ bởi chính con người anh chứ không phải là vì bất kì thứ gì khác. Mời các bạn đón đọc Hạnh Phúc & Tình Yêu Cõi Bờ Bên Ấy của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chinh Phục Vợ Yêu
Người đàn ông vứt cô lên giường lớn, ánh mắt lạnh lẽo như muốn xuyên thủng linh hồn cô. Anh ta lấn người đè xuống, trong thoáng chốc xỏ xuyên qua cơ thể cô, gian ác cười lạnh, "Tôi sẽ nhổ hết từng cọng gai nhọn trên người em, để cho em biết địa ngục là như thế nào!" Anh là tổng giám đốc vừa lạnh lùng lại tàn bạo của một tập đoàn xuyên quốc gia, còn là ông vua thống trị giao dịch trong thế giới ngầm. Cô là ngôi sao mới trong ngành cảnh sát, lòng nhiệt huyết sục sôi muốn theo đuổi con đường chính nghĩa. Một lần tình cờ gặp nhau ngoài ý muốn, cuộc đời hai người như đã định dây dưa không thể dứt. Anh có thể áo mũ chỉnh tề nói yêu cô, nhưng cũng có thể không bằng cầm thú chiếm đoạt cô, cô kháng cự thì bị anh hung ác trả thù thẳng tay... Anh có thể cưng chiều cô đến tận trời nhưng cũng có thể giẫm nát sự ngông nghênh của cô. Anh dùng thực tế nói cho cô biết, trên đời này chỉ cần thứ anh muốn là anh có thể điều khiển mọi thứ trong tay anh! Cô nói: Sớm muộn cũng có một ngày, tôi sẽ tự tay bắt anh vào tù! Anh nói: Tôi chờ em...! *** Cục cảnh sát khu Nam, văn phòng làm việc của Đốc sát cao cấp. "Chẳng lẽ mấy người cũng chỉ có thể cho tôi một lời giải thích như vậy hay sao?" Tiếng tức giận vang lên cùng với một tiếng "Bốp" thật mạnh, những món đồ bị ném lên bàn bừa bãi, kèm theo đó là tiếng tức giận truyền tới, "Chẳng qua chỉ có mấy tên cướp giật mà thôi, vậy mà mấy người lại để người ta bị thương... Đi đi, đi đi, tất cả đều nộp báo cáo lên đây cho tôi." "Vâng, thưa sếp!" Mộ Thiên Thanh nhanh chóng phẩy tay đuổi mấy cảnh sát mới được phân tới ra ngoài, thở phì phò ngồi lên ghế dựa, tay khẽ day trán, vẻ mặt bất lực. "Cốc cốc!" "Vào đi." Mộ Thiên Thanh điều chỉnh lại tâm trạng, ngước mắt lên nhìn thấy Lý Dược đẩy cửa bước vào. "Sếp," Lý Dược tiến lên phía trước, đưa tập hồ sơ trong tay tới, "Đây là báo cáo càn quét Phong Hoa Đường đêm qua, những người bị bắt về rất căng, nhưng sau bốn giờ cũng đã dựa theo quy định mà thả người..." "Phương diện này không phải là sở trường của Hà Tuấn sao?" Mộ Thiên Thanh cúi đầu nhìn báo cáo, đồng thời cũng hờ hững nói. Lý Dược mỉm cười nhún vai đáp một tiếng, trong lòng cảm thấy thích cách làm việc linh hoạt hiện giờ của Mộ Thiên Thanh... Năm năm, đối với bất cứ ai mà nói thì đã có rất nhiều chuyện thay đổi. "Khụ khụ, " Lý Dược đang mải suy nghĩ, đột nhiên bị Mộ Thiên Thanh hỏi bất ngờ liền nuốt một ngụm nước bọt xuống, sau đó cười nói, "Bây giờ cậu ta thẩm vấn rất thuận lợi, cô cũng biết rồi đấy, nếu không có sự cho phép của cô thì cậu ta cũng không dám làm quá mức lên đâu." Mộ Thiên Thanh nghe vậy đành mỉm cười bất lực lắc đầu. Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại ưu thương thản nhiên vang lên, Mộ Thiên Thanh cầm di động lên nhìn tên hiển thị cuộc gọi, sau đó cười bắt máy: "Sao vậy?" "Nhắc nhở một bà mẹ nào đó một chút là lát nữa phải tham gia hoạt động người thân rồi đấy." Giọng nói ôn hòa như tiếng đàn violon của Thượng Quan Mộc khiến người nghe cảm thấy thư thái truyền từ bên kia đầu điện thoại sang. Mộ Thiên Thanh hơi ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường, ngay sau đó nói: "Làm sao em có thể quên được? Đêm qua Tiểu Hi còn nhắc nhở bên tai ít nhất hai mươi lần đấy."   Mời các bạn đón đọc Chinh Phục Vợ Yêu của tác giả Thương Tiểu Ly.
Nhà Trọ Hoa Yêu
Văn án: Chước Tử là hoa yêu đã có tu vi ba trăm năm, nguyện vọng duy nhất của nàng chính là ăn sạch tên thư sinh ngốc cứ đến giữa trưa tưới nước kia. Nhưng khi chuẩn bị hành động thì phát hiện ra rằng đây rõ ràng chính là chuẩn bị để người khác đánh chén mà Tải ebook truyện này về máy cũng khá lâu, thỉnh thoảng bấm vào đọc văn án xong lại nhấn back do không thấy hứng thú và một phần mình có sở thích đọc truyện hiện đại . Cuối cùng cũng bấm vào đọc truyện và tự vả bản thân tại sao lại không đọc sớm hơn vì truyện dễ thương hết sứccccc. Truyện xoay quanh một nhà trọ có một dàn cây cỏ thành tinh sống ở khu vườn phía sau nhà và lão đại của đám cây cỏ là một cây thược dược yêu- Chước Tử. Chủ của nhà trọ muốn về quê dưỡng lão nên đã bán nhà trọ cho nam chính của chúng ta- Thư Sinh. Thư Sinh là 1 người phàm với hình dáng bên ngoài giống như tên của mình, người lại còn vụng về ngu ngơ, ai đời lại đi tưới cây vào 12h trưa đứng bóng. Chước Tử là 1 con người rất trọng nghĩa khí, biết ơn người chủ trọ đã cưu mang mình nên không thể ngồi yên nhìn Thư Sinh phá hủy nhà trọ, liền biến thân và ứng tuyển vị trí tiểu nhị. Từ ngày nhà trọ đổi chủ nhiều chuyện kì quái xảy ra, nữ chính cũng nhiều lần gặp nguy hiểm và được một nam thần đẹp trai tài giỏi tên là Cao Nhân cứu giúp. Bị vẻ bề ngoài mê hoặc nên chị nữ chính cũng hơi chút động lòng xuân . Nữ chính nghĩ Thư Sinh là một tên người phàm ngu ngốc nhưng khi thấy anh phẩy tay thổi bay một con heo tinh tu vi xấp xỉ mình thì bắt đầu thấy ngờ ngợ rồi nhiều lần được anh giúp đỡ khi gặp nguy hiểm thì dần dần cảm động. Đau đầu lựa chọn giữa Cao Nhân với Thư Sinh thì biết được cả 2 đều là 1 người . *** Review bởi: Doan Y Nhi - fb/hoinhieuchu   Nam chính của chúng ta thật ra là Đế Quân ở trên thiên giới, Đế Quân rất yêu hoa nên khi nghe tin có một cây thược dược quý hiếm đầy linh khí mới mọc thì định đi hái về. Cây thược dược nọ đã có thể biến thân thành hình người, trong lúc đang tắm ở Thiên Trì thì bị Đế Quân nhìn lén . Kể từ đó Đế Quân bị 1 căn bệnh nhìn thược dược lâu sẽ bị trào máu mũi, nên sau này mỗi lần "ấy ấy" với nữ chính đều bị trào máu mũi, đáng đời . Vâng nữ chính của chúng ta chính là cây thược dược tràn đầy linh khí ấy, được nam chính mang về nuôi nhưng do vài hiểu lầm nên đã bỏ đi và bị rơi vào Thiên Động mất hết linh khí và mất trí nhớ. Nam chính xuống trần gian rong ruổi đi tìm thì cuối cùng cũng tìm được, thế là quá trình truy vợ bắt đầu . Nữ chính hơi ngốc, hơi đầu gỗ nhưng tính tình tốt bụng, có trách nhiệm. Nam chính cực kỳ sủng nữ chính luôn, đọc mấy chương sau khi hai người đã xác định quan hệ mà ngọt tận răng luôn má ơiii . Mấy chương gần cuối truyện cũng cực kỳ cảm động luôn. Bên cạnh đó là các mẩu chuyện nhỏ của các khách trọ, mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình được nói sâu hơn ở phần phiên ngoại. Tóm lại là truyện dễ thương,đọc giải trí quá ổn, cộp mác 3S dành cho những con tim yếu đuối yêu màu hường ghét sự giả dối như mình đây . nhào zô nàoooo Lần đầu viết review của một con người vất vả để trên 5 phẩy Văn hồi cấp 3 nên mong mọi người chém nhẹ xíu ạ . Em xin hết ạ . Review Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105:   Thể loại: cổ đại, huyền huyễn, hài, nam chính siêu nhây, dàn tiểu yêu phối hợp diễn siêu bựa, HE *** Chước Tử là một Thược Dược yêu hoa được lão chủ quán nuôi dưỡng trong nhà trọ Đồng Phúc, cuộc sống hạnh phúc, dễ chịu. Ấy thế mà có một ngày, lão chủ quán vì tuổi cao, sức yếu mà đem nhà trọ bán đi. Kẻ mới đến là một tên Thư Sinh gầy yếu, gió thổi cũng bay lại đần độn, ngốc nghếch thích tưới cây vào đúng giữa trưa. Vì bảo vệ nhà trọ Đồng Phúc cùng đám bè bạn tiểu yêu, Chước Tử quyết định hóa thân thành tiểu nhị, ngày ngày bám theo vị chưởng quầy mới đến kia, chực chờ cơ hội ăn sạch Thư Sinh. Đến lúc có cơ hội hành động, Chước Tử mới phát hiện ra chàng Thư Sinh yếu đuối kia hóa ra không đơn giản. Mà tình huống lúc này rõ ràng là tiết mục nàng bị người ta giăng lưới, chén sạch. Phần trên là review kiểu thi vị, đầy tính trừu tượng được tô vẽ vô cùng hoa mỹ. Nếu bạn chưa thể hình dung được vậy thì tớ có thể thô bạo tóm gọn nội dung của “Nhà trọ hoa yêu” chính là quá trình theo đuối Chước Tử của Thư Sinh. Và đương nhiên, không thể thiếu sự phối hợp diễn suất của các vị thần tiên, yêu ma, quỷ quái. Chước Tử vốn là một đóa hoa Thược Dược mang linh khí hiếm có, khó tìm được Nguyên Thủy Thiên Tôn trồng bên bờ Thanh Trì. Sau rồi không hiểu vì sao lại cùng Thanh Đế dây dưa, cuối cùng lưu lạc đến nhà trọ Đồng Phúc. Chân thân của nàng là hoa Thược Dược, thế cho nên Chước Tử có ngoại hình vô cùng xinh đẹp, kiều mị, dễ thương. Tính cách nàng đơn giản, trọng nghĩa, có chút không câu nệ tiểu tiết lại thẳng thắn, đơn thuần. Nàng vốn cho rằng gặp gỡ với Thư Sinh là do hoàn cảnh lại không biết rằng vì để tìm “đóa thược dược” này, chàng đã phải vất vả thế nào. Thư Sinh vốn là Thanh Đế cao cao tại thượng của Thần giới. Chàng yêu hoa hơn mạng, lẽ đương nhiên sẽ không bỏ qua đóa linh hoa được Nguyên Thủy thiên tôn giấu kỹ kia. Thế rồi không hiểu vì sao (mà thực ra là tại tớ chưa kịp đọc đến đoạn chân tướng, lại thấy hay quá nên nhảy đi viết review luôn) làm lạc mất đóa “thược dược” kia. Thế rồi, trải qua nhiều năm tìm kiếm, rốt cuộc chàng cũng tìm thấy nàng nhưng lúc này nàng lại chẳng còn nhớ truyện lúc trước. Thế nên, chàng hóa thân thành “Thư Sinh đần”, từ từ tiếp cận nàng, chờ ngày bắt nàng về tay. Ban đầu, tớ vốn cho rằng nam chính là một vị thần tiền lạnh lùng, sang chảnh cơ. Thế rồi đọc truyện thì ôi thôi, vỡ mộng. Thư Sinh của Chước Tử là một thành niên trông có vẻ yếu đuối, đến mức gió thổi cũng bay, hại nàng ngày nào cũng phải nấu canh thập toàn đại bổ để bồi dưỡng thân thể cho chàng. Đã thế Thư Sinh còn là một “lão thần tiên” đầu đầy suy nghĩ biến thái, thích mà không biết cách tỏ tình, còn thường xuyên gặp sắc mà chảy máu mũi. Nói tóm lại, đối với Chước Tử, Thư Sinh là một tên vừa ngốc lại vừa lười, không biết chăm sóc hoa cỏ, cũng không biết kinh doanh khách điếm. Nhưng rồi trải qua nhiều chuyện, nàng chợt phát hiện ra, thực ra có lúc chàng “Thư Sinh đần” kia cũng đáng tin lắm chứ, vừa có pháp thuật cao siêu lại uy vũ bất phàm nữa nhé.Thế thì dại gì mà nàng không “ôm bắp đùi” người ta cơ nhỉ? "Nhà trọ yêu hoa" là một bộ truyện huyền huyễn hài hước, cách kể truyện nhẹ nhàng, dàn nhân vật vừa nhây vừa đáng yêu, nhất là lão “Thư Sinh đần” nhà Chước Tử. Một bộ truyện có thể khiến tớ chưa đọc xong đã phải ngay lập tức viết review đủ để chứng minh tớ thích “Nhà trọ yêu hoa” đến thế nào. Tớ tin là bạn sẽ không cảm thấy hối hận khi lọt chung hố này với tớ. Mời các bạn đón đọc Nhà Trọ Hoa Yêu của tác giả Nhất Mai Đồng Tiền.
Tô Mỹ Nhân Trong Tim
Tóm tắt 1 câu từ tác giả: Nửa đời trước Tô Giản là con chim hoàng yến, tuổi già tìm lại được sự tự tin. Gặp gỡ đại lão ngành khoa học kỹ thuật Chu Khải, tay cầm tay dạy cô cách tự lập. Nam chủ chưa lập gia đình. Không tra. Ngọt ngào. Sủng sủng. Đây là cuộc hành trình hoàn thiện bản thân của cả nam lẫn nữ chính. Nghe thì đao to búa lớn thế thôi, nói trắng ra là câu chuyện về một tiểu bạch thỏ tìm cách thay đổi bản thân, dung nhập xã hội, lột xác bản thân, trở nên mạnh mẽ. Một lãng tử phong lưu đa tình dần dần quay đầu, sửa đổi tính nết. Nữ chính từng có một cuộc hôn nhân, chồng cũ cô là thanh mai trúc mã, sủng cô, chiều chuộng khiến cô trở thành một cô gái vừa yếu đuối nhu nhược, không biết cách hòa nhập với xã hội, chỉ luôn sống trong thế giới tình yêu. Đùng một cái, anh ta ngoại tình, bỏ rơi cô, lúc đó nữ chính mới biết bản thân vô dụng thế nào. Rời khỏi anh ta, cô chẳng có gì trong tay, chỉ có một tương lai mờ mịt, không một xu dính túi, lại cộng thêm tuổi xuân đã qua, cô trở thành một người phụ nữ 29 tuổi "ngốc-bạch-ngọt". Nhưng cô vẫn khao khát được thay đổi bản thân, vậy nên, 29 tuổi - sau 8 năm trời không đi làm, lần đầu tiên cô "dám" đi xin việc làm, muốn làm một cái gì đó, tránh khỏi cái kiếp vô dụng.   Còn nam chính à, là kiểu lãng tử điển hình, gái gú nhiều không kể hết được, gái chạy theo ầm ầm, mỹ nhân vờn quanh như một vườn hoa rực rỡ. Anh là ông chủ của cô, người dẫn lối chỉ đường cho cô bước vào vòng xoáy xã hội, cách sinh tồn và vươn lên trong công việc, một ít mánh khóe cần dùng. Khá buồn cười ở chỗ, trong suy nghĩ của nam chính, phụ nữ phải độc lập, phải tự có chủ kiến riêng thì mới hấp dẫn, vậy nên anh nguyện ý vì mỹ nhân mà chỉ điểm một vài, vậy là quá tốt đúng không? Nhưng chưa xong nhá, người cho cô ấy tự tin bước chân ra vòng xã hội là anh, người muốn bẻ gãy cánh cô ấy rồi nhốt vào lồng son cũng là anh. Đúng đấy, không nhầm đâu, anh ta lại muốn nhốt cô vào lồng son  Vì thấy cô thay đổi quá nhanh, càng ngày càng không kiểm soát được, anh ta sợ  32 tuổi đầu, nam chính không sợ trời cũng chẳng sợ đất, chỉ sợ kết hôn. Anh chưa từng có ý định kết hôn một lần nào. Vô cùng sợ hôn nhân. Vậy nên mối quan hệ của nam nữ có 1 giai đoạn yêu nhau thôi, không xác định cưới xin, không giới thiệu với người nhà, lén lút yêu đương trong bóng tối. Nghe thế nhưng đọc ko ức chế đâu, khá kích thích  Chết cười mỗi lần thấy chàng ta ghen lồng ghen lộn mà chả làm được gì  Truyện này thỉnh thoảng có những chi tiết rất thực tế, suy nghĩ cũng rất thực. Như nam chính, khi biết mình đã yêu nữ chính rồi, anh ta vẫn không dám đảm bảo tương lai mình sẽ không thay lòng đổi dạ, chỉ biết phải trân trọng hiện tại. Còn nữ chính lúc nào cũng mang tâm thế bình thản, không muốn phải thấp thỏm nhiều. Bởi vì nếu lúc nào cũng phải ghen tuông bóng gió, vậy cả đời này phải dè chừng đến cỡ nào? vậy nên, yêu thì cứ yêu thôi, muốn chia tay thì chia tay. Hay là tác giả nói câu này cũng khiến mình thấm: "Đàn ông có thể không muốn kết hôn, nhưng lại không chấp nhận được việc cô bạn gái không muốn cưới mình." Thật ra mình không thích đọc kiểu nam chính cà lơ phất phơ lắm đâu, nhiều bạn gái cũ là sợ nhất. Nhưng yên tâm nha, nhìn thế thôi chứ mấy bà bạn gái cũ hay mấy bà vờn quanh nam chính chả làm được mẹ gì, bởi vì anh ta đã không thích thì chẳng thèm cho người ta chút mặt mũi nào luôn, rất tỉnh. Ví dụ trích 1 đoạn, có kẻ ghét nữ chính gài 1 cô gái vào bên cạnh nữ chính, tạo không gian để "tình cờ" gặp nam chính, đặc biệt là người này rất thâm, tìm người có khí chất ngây thơ như nữ chính hồi xưa, để nam chính hoài niệm nét đơn thuần của cô gái năm ấy, và đây là thái độ của nam chính: Hắn gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nhìn cô gái đang rưng rưng nước mắt trước mặt. Nửa ngày sau, Chu Khải cúi người hỏi: "Cô tới đây là muốn quyến rũ tôi đấy à?" Tần Hương sửng sốt, vội lùi về phía sau, Chu Khải lạnh giọng: "Đứng lại." Tần Hương đành phải đứng lại, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn, một chi tiết nhỏ này cũng khiến Chu Khải biết cô ta chột dạ cái gì, hắn cười lạnh một tiếng, sau đó nói: "Cút." "Cút khỏi chỗ này." "Gọi ông chủ Vân Đỉnh qua đây." "Con chó con mèo nào cũng dám so với Tô Giản, giống chỗ nào? Cô có ý nhị* bằng cô ấy sao?" Tần Hương ngây người. Những người trong phòng cũng ngây cả ra. *Ý nhị: Vẻ đẹp kín đáo, tiềm tàng. Mình cũng chả thích truyện nhiều nam phụ đâu, nhưng truyện này ko ghét, nam phụ vây quanh nữ chính nhiều mình càng vui, cho anh nam chính ghen ghen cho vui  Khá buồn cười ở chỗ, mỗi lần giận dỗi, nam chính luôn có suy nghĩ: "Ông đây cũng chẳng phải thiếu cô là sống không được." Nhưng cuối cùng thì sao? Vẫn phải lon ton đi tìm người ta, gái gú gì dẹp sang một bên hết, chỉ muốn ngủ Tô Giản  luôn luôn không chắc chắn sẽ mãi chung tình, nhưng cuối cùng vẫn chỉ để ý mỗi cô. Nhân vật phụ truyện này nhiều ng khá đáng yêu, mỗi người 1 tính cách, bé người máy đáng yêu cực kì huhu muốn có 1 bé Tiểu Giản Giản ???? Một chỗ nữa, mình thích lúc nam chính cố gần gũi con trai, không phải kiểu bài xích con trai nhảm nhảm như mấy truyện khác, ở đây bạn nam thương con lắm nhé, thích gần gũi con lắm, lóng nga lóng ngóng nhưng muốn làm người bố tốt, muốn tranh sủng với cả nữ chính cơ  * Đọc đoạn đầu thấy nữ chính yếu đuối quá thì đừng mất kiên nhẫn, thấy nam chính đào hoa quá thì cũng khoan có ác cảm, người sẽ luôn thay đổi mà, cho người ta một thời gian thay đổi nhé. * Thịt thì không hẳn, nhưng canh xương thì nhiều lắm nha, chưa kể nam nuc toàn mờ ám, mồm mép nam chính toàn nói lời lưu manh nữa  * Bạn nào khoái sạch xin đừng nhảy hố. *** Tô Giản cầm lý lịch sơ lược, thượng lầu ba, ở cửa thay đổi giày, đi vào đi. Lọt vào trong tầm mắt đó là trước đài, trước đài lúc này không ai, Tô Giản sửa sang lại hạ quần áo, hướng trong xem. Hốc mắt hạ còn có một chút mí trên, đã nhiều ngày không như thế nào ngủ ngon, cực đại văn phòng, bảy tám cá nhân, đều ở vội, không ai nhìn qua, Tô Giản đứng cửa, có chút chần chờ. Nhìn này sinh cơ bừng bừng công tác hoàn cảnh, nàng có chút khiếp bước, nhưng nhớ tới này một năm tới suy sút, nàng căng da đầu, đi đến dán nhân sự cửa văn phòng khẩu. Lúc này mới có người chú ý tới nàng, ngoài cửa một bàn làm việc kia nữ hài phủng ly nước liếc nhìn nàng một cái: “Tới phỏng vấn a?” “Là.” Tô Giản gật đầu. Nữ hài ăn mặc quần soóc ngắn, tế bạch chân dài, một đầu màu sợi đay tóc quăn, thanh xuân xinh đẹp, nàng đẩy ra nhân sự bộ môn, đối Tô Giản nói:” Vào đi thôi.” “Cảm ơn.” Liền môn đều làm người hỗ trợ cấp mở ra, Tô Giản có chút cay chát, đối phương trên người hơi thở lại đem nàng đánh tan vài phần, từng bao lâu, nàng cũng có như vậy thanh xuân. Đi vào đi khi. Kia nữ hài lại kêu trụ nàng, “Ai.” Tô Giản lập bước, xem nàng, nữ hài cười hỏi: “Ngươi như thế nào bảo dưỡng? Làn da như vậy bạch?” “Ta.... Liền dùng một chút mỹ phẩm dưỡng da.” “Cái gì thẻ bài a?” “Liền...... Liền....” Nàng có chút cấp, nhất thời không nghĩ tới nàng sẽ hỏi cái này vấn đề. “Tính, không cần, ta xem ngươi là trời sinh bạch đi, cầu không được.” Thấy nàng nói cái đồ trang điểm đều như vậy nói lắp, nữ hài không có kiên nhẫn, xua tay, ngồi trở lại ghế trên, chuyển ghế luân. Tô Giản một hơi rơi xuống, đẩy môn chạy nhanh đi vào.   Mời các bạn đón đọc Tô Mỹ Nhân Trong Tim của tác giả Bán Tiệt Bạch Thái.