Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khát Hạ

Văn án: Ban đầu khi gặp cô, anh chỉ cảm thấy tâm trạng sẽ tốt, sau đó không gặp được cô, tâm trạng chả tốt chút nào. Lại đến sau đó, anh không kiểm soát nổi. "Khát hạ" là tác phẩm thứ hai trong series "Bốn mùa như ca" của Kim Bính, khác với tác phẩm đầu tiên "Xuân khởi" là về cuộc sống cơm áo gạo tiền thì "Khát hạ" là một tác phẩm khám phá quá khứ, tìm lại bản thân, hướng tới tương lai. Trước hết là ở mặt khám phá quá khứ, năm năm trước một sự cố lớn xảy ra trên tàu Tinh Hải cướp đi bao nhiêu sinh mạng, khiến cho những người ở lại mãi chìm đắm trong nỗi đau đớn không nguôi về người thân, bạn bè, vị hôn thê đã ra đi. Là Phùng Giai Bảo với chứng mất ngủ ngày hè kéo dài dai dẳng không thể trị khỏi. Là Nghiêm Nghiêm bị PTSD quá nặng không thể nói được nữa và cậu thu mình vào trong thế giới riêng. Là Ân Hồng đau đáu vì con trai ưu tú bạc mệnh. Là gia đình ông bà Chu với nỗi đau cho cậu cháu trai sống khổ mà chết cũng khổ. Là Lâm Đạo Hành vốn cho rằng mình lạnh nhạt nhưng cũng không thể nào đối mặt được với cái chết của ba cậu học trò. Là cha mẹ Phùng Giai Bảo quanh năm ở nước ngoài xa xôi không thể ở bên con trai chỉ có thể dồn hết mọi lo sợ cho cô con gái nhỏ. Là những tên tội phạm ghê tởm dẫm đạp lên máu của đồng nghiệp kiếm lời. Một số những con người ấy năm năm sau lại tập hợp một lần nữa trên chuyến hành trình trên đảo Galapagos và quá khứ ngủ yên lại bị mở ra.   Với tìm lại bản thân thì là dành cho Giai Bảo, Lâm Đạo Hành và Nghiêm Nghiêm. Bề ngoài ai cũng tưởng rằng Giai Bảo mạnh mẽ, nhưng thực lòng cô ấy vô cùng yếu đuối. Cô luôn nhớ về anh trai, nhớ nhung cha mẹ nhưng cô chưa từng bộc lộ ra ngoài. Cha mẹ không ở bên cạnh, anh trai vừa làm cha vừa làm mẹ chăm sóc, bảo ban cô, thậm chí anh nói làm MC vì để có thể có nhiều thời gian ở bên cô. Tuy nhiên tất cả đã thay đổi khi anh trai ra đi, cô phải học cách trưởng thành, học cách tự chăm lo cho chính mình. Giai Bảo luôn bị vây trong bóng ma quá khứ đến mức mất ngủ trường kì, cứ phải hoạt động thấm mệt mới ngủ nổi. Vốn dĩ đi đến Galapagos chỉ đơn thuần để nghỉ ngơi, nhưng ở đó Giai Bảo tìm lại được chính cô. Thậm chí đến Thi Khai Khai bạn thân cô cũng không dám tin cô gái phỏng vấn tự tin, nhạy bén như thế là Giai Bảo khi mà ở trường cô học đối phó, còn chả đặt nặng lên sự nghiệp. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, Giai Bảo vốn có cha mẹ là phóng viên, anh trai học phát thanh, làm sao cô có thể không bị ảnh hưởng chứ, chỉ là cô chưa bước khỏi quá khứ nên chưa nhận ra tiềm năng vô hạn của mình, thậm chí khi mất giấy báo dự thi cô còn coi đó là ý trời để mình bỏ cuộc. Tuy nhiên trên du thuyền căng thẳng phải đánh đổi bằng mạng sống Giai Bảo đã bộc lộ hơn 100% khả năng của mình. Năm năm trước Lâm Đạo Hành là một MC nổi tiếng, chỉ vì bị đồng nghiệp thù ghét mà anh phải dời khỏi bục dẫn, số trời lại đưa anh quay lại vị trí lần nữa nhưng là để phỏng vấn đám tội phạm, những kẻ gián tiếp gây ra cái chết cho học trò, đồng nghiệp của anh. Lâm Đạo Hành là người ngoài lạnh trong nóng, ai anh đã nhận định thì anh sẽ đối xử hết lòng với họ. Anh nghiêm khắc trong công việc, khắt khe với học trò chỉ là muốn tốt cho họ. Tuy nhiên những điều đó lại trở thành tiếc nuối cả đời của anh "Bọn họ thường xuyên rủ anh đi ăn uống, nhưng anh chưa bao giờ đi. Đến lễ truy điệu của bọn họ anh cũng không biết nói gì. Anh cũng phải chịu một phần trong cái chết của bọn họ. " Anh cứ dằn vặt, định tội cho mình suốt năm năm như thế, anh tưởng rằng mình có thể hờ hững với tất cả nhưng hoá ra hình ảnh họ đã luôn mãi in trong lòng anh rồi. Chuyến hành trình này chỉ đơn thuần là công tác, nhưng ai ngờ nó lại giúp anh tìm được tình yêu, tìm được sự thật dằn vặt anh bấy lâu nay. Nghiêm Nghiêm là một trong những nạn nhân được cứu sống năm năm về trước. Vì quá sốc mà cậu thu mình trong thế giới riêng. Chuyến đi này đã giúp cậu tìm lại chính mình, giúp cậu dần bước ra khỏi nỗi đau, giúp cậu tìm được cô gái quan trọng nhất trong đời. Chỉ một chuyến đi thậm chí suýt mất mạng nhưng tất cả đều dần có những bước tiến mới cho tương lai. Giai Bảo sau chuỗi ngày sống không mục đích đã thực sự có niềm tin sẽ làm một MC để mang lại ý nghĩa ẩn giấu đằng sau cho khán giả. Lâm Đạo Hành đã không còn tự trách và dám đối mặt với người đã khuất. Nghiêm Nghiêm đã đi học trở lại và sáng sủa hơn. Những tên tội phạm đều chịu sự trừng phạt. Bao vụ án đã bị lôi ra ánh sáng. Chất hiện thực trong "Khát hạ" không nhiều như các tác phẩm trước đó, nhưng chúng ta có thể dễ dàng bắt gặp những nhân vật điển hình trong cuộc sống. Lê Uyển Nhân lợi dụng mọi cơ hội để thăng tiến cho bản thân. Vạn Khôn gian xảo, chèn ép cấp dưới, ăn cắp ý tưởng, thậm chí phạm tội ác tày trời vì chính bản thân gã. Phạm Lệ Na làm không dám nhận, luôn ngụy biện để chối bỏ sai lầm của mình. La Dũng Cần hèn nhát chỉ đâu đánh đấy. Thi Khai Khai bất hoà với mẹ kế, nhưng luôn khao khát tình thân. Triệu Lập Thành biết rõ sẽ khiến người khác gặp nguy hiểm nhưng vẫn làm vì lợi ích bản thân. Tần Sương sống trên những đồng tiền bẩn từ máu thịt người khác. Cố Hạo vô tâm nhưng đến khi mất đi người thân nhất thì hối hận đã muộn. Tóm lại "Khát hạ" có thể chưa xuất sắc bằng những tác phẩm trước đó của Kim Bính, nhưng với mình nó luôn có một ý nghĩa nào đó dành riêng cho từng người đọc. Có người có thể sẽ vượt qua được quá khứ như Giai Bảo, cũng có thể sẽ chắp cánh ước mơ làm MC cho ai đó, hoặc đơn giản chỉ là đừng vì lợi ích riêng mà dẫm đạp lên mạng sống của người khác. *** Bọn họ đã đi được mười lăm phút, trong cách nói khoảng cách "Băng qua đường đối diện" có lẽ còn có cách mấy con đường nữa. Lão Xá lau mồ hôi trên cổ, hỏi người bên tay trái: "Cậu không nóng sao?" Đối phương chỉ lá cây ven đường. Lão Xá liếc nhìn nói: "Ơ, lá cây cuốn lại này." Người môi giới bên phải nghe xong, ngượng ngùng giải thích: "Ở phía trước rồi, vợ chồng chủ nhà mở tiệm cơm, căn phòng kia ở ngay phía trên tiệm cơm, phía sau hướng Bắc phía cửa hướng Nam, ba phòng ngủ một phòng khách, chuyển đồ vào ở được ngay, rất hợp với yêu cầu của các anh." Người môi giới mới vào nghề, nhớ lầm vị trí, cho rằng mấy bước chân có thể đến, cho nên mới bảo bọn họ đỗ xe phía trước. Bình thường đi bộ nhiều hơn một chút không sao, năm nay nhiệt độ cao từ sáng sớm, hiện tại lại là lúc nóng nhất một giờ chiều, mặt trời gay gắt hơn 10 phút quả thực quá sức. Lão Xá nhìn tính tình coi như cũng được, người bạn kia của anh ta dáng vẻ cao to, toàn bộ hành trình không nói câu nào, khiến cho người ta không đoán được gì. "Nghe nói các anh còn chưa ăn cơm trưa, nếu không đến tiệm cơm, tôi mời các anh ăn cơm nhé." Người môi giới khách sáo nói. Lão Xá quả thực đã đói bụng đến mức ngực dán vào lưng, anh ta quay đầu hỏi bên tay trái: "Nếu không ăn cơm trước nhé?" Đối phương gật đầu. Lão Xá trả lời người môi giới: "Vậy ăn cơm trước đã, chúng tôi mời." Lúc băng qua đường ba người bị dòng người tách ra, người môi giới cuối cùng đã tìm được cơ hội nhỏ giọng hỏi: "Anh Lâm có thể nghe nhưng không thể cái kia sao?" Vừa nói vừa chỉ cổ họng của mình. Lão Xá quay đầu liếc Lâm Đạo Hành, nghiêm túc nói với người môi giới: "Đúng, cậu ta là người câm, nghe thì không có vấn đề." Ánh mắt người môi giới lộ ra sự đồng tình. Lâm Đạo Hành đi ở phía sau, anh thấy rõ ràng hai người mờ ám. Đầu tháng sáu, khí hậu bất thường, nhiệt độ cao đột ngột xuất hiện đánh cho người ta trở tay không kịp, không khí đã bị mặt trời nướng đến vặn vẹo. Tối hôm qua anh ngủ không ngon, hôm nay tinh thần không tốt, trạng thái cả người khó coi, nhìn lá cây ven đường cuốn lại, cũng lười so đo với Lão Xá. Đi qua làn dành cho người đi bộ, người môi giới chỉ vào một tiệm cơm sát đường: "Chính là nó!" Cuối cùng đã đến! Mặt tiền tiệm cơm rất nhỏ, người môi giới xốc lên tấm nhựa cách nhiệt để cho hai người tiến vào, Lão Xá hỏi: "Không bật điều hòa?" Lâm Đạo Hành theo vào, liếc thấy một cô gái mặc đồng phục học sinh buộc tóc đuôi ngựa dựa vào trước tủ điều hoà, bên cạnh là vỏ điều hoà bị dỡ xuống và tua-vít, trong tay cô gái còn cầm quyển sổ màu trắng hơi mỏng, hình như là bản hướng dẫn sử dụng. Nghe thấy tiếng động, đối phương quay lại, cùi chỏ thúc vào phần bụng anh, người không đứng vững, lập tức ngã lệch sang bên cạnh, Lâm Đạo Hành bắt được khuỷu tay cô, đỡ lấy người, khoảng cách quá gần, mặt của đối phương hoàn toàn xông vào trong mắt của anh, anh nheo mắt. "Giai Bảo?"   Mời các bạn đón đọc Khát Hạ của tác giả Kim Bính.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
Đây là một tiểu thuyết hơi bị tưng tưng, ngốc nghếch. Nhân vật chính mỗi khi có chuyện gấp thường tỏ ra mặt đen. Bàn tay vàng hiệu quả nhất là đại cả, còn có hai đứa khờ tham ăn; Phải chiến đấu với Mary Sue thích chiếm đoạt hết nam thần toàn thiên hạ, đủ đến khiến nàng ôm hận cả đời. P/S: 1/Đây là một cô nữ quỷ không may mắn xuyên qua thành nam nhân của Mary Sue hắc ám. Sau đó là câu chuyện với đủ các kiểu chạy trốn nữ chủ, phòng ngừa nữ phụ, rồi dưới sự chỉ đạo của một tên quỷ khác mà cố gắng khôi phục thân thể thực sự. 2/Truyện này bắt đầu là nữ xuyên nam, cuối cùng sẽ khôi phục thân con gái! 3/ Tu tiên thăng cấp. Nữ chủ Mary Sue hắc ám: Người của ta, vật của ta, những người khác đừng mơ tưởng chạm vào! Dám có tâm bất thường, ắt phải chết! Nữ phụ trùng sinh, bàn tay vàng : Đồ vật, nam chủ này nọ chính là công cụ hỗ trợ cho nữ chủ, cướp không được thì ắt phải tiêu diệt! Thân là nam chủ không thoát được: Tuyệt đối không thể trở thành nam nhân trong hậu cung của Mary Sue hắc ám, ta vẫn nên cố gắng tu tiên đi. Nhân vật chính: Tư Lăng ┃ phối hợp diễn: Tư Hàn, Nguyệt Thiên Dạ, Tô Hồng Phi, Liễu Thành Phong, ...┃ cái khác: Mary Sue xuyên việt hắc ám, nữ trùng sinh bàn tay vàng  *Mary Sue: Nhân vật nữ cực kỳ hoàn hảo, xinh đẹp, tài giỏi và được yêu thích bởi nhiều chàng trai dù cô ta có làm bất cứ điều gì sai trái. *** Đại lục Thương Vũ , biên giới phía Tây, thành Chiêu An. Ở trước cổng Tư gia, một thiếu nữ đang bạo dạn giằng co cùng Ngũ trưởng lão của Tư gia. Lúc này, sắc mặt của hai người đều cực kỳ khó coi, ánh mắt nhìn chằm chằm của song phương đều âm trầm giống như có đại thù sống chết gì đó. Cách đó không xa, một vài kẻ lắm mồm nhìn xa xa, lén lút chỉ trỏ, âm thầm bội phục cô thiếu nữ kia, thế nhưng dám can đảm gây ầm ỹ với Tư gia. Ai mà không biết Tư gia này là một trong ba Đại thế gia tu tiên của thành Chiêu An, trong tộc có Kim Đan lão tổ trấn thủ. Những tu sĩ bình thường gặp phải Tư gia đều sẽ lễ ngộ vài phần, tuyệt đối không dám chống đối Tư gia. Lại nhìn cô gái kia, bộ dáng xinh đẹp rực rỡ, tuy rằng biết người tu tiên có linh khí dưỡng thân thể, được trời cao ưu ái; bộ dạng, khí chất đều là cao cấp, nhưng dung nhan thiếu nữ này phải diễm lệ hơn vài phần so với những nữ tu sĩ tầm thường, khí chất cũng hết sức cao quý, nhìn xa xa, tiên tư phiêu dật, đúng là khó được. Lại nhìn tu vi, càng làm người chấn động, nhìn linh cốt bất quá chỉ 17 tuổi, thế nhưng đã là luyện khí kỳ tầng mười. Nếu không ngoài ý muốn, phỏng chừng trước hai mươi tuổi, nàng ta tuyệt đối có thể thành công đến Trúc Cơ, trở thành một trong những Trúc Cơ tu sĩ trẻ tuổi của Tây Cảnh này. Tại nơi Tây Cảnh với linh khí mỏng manh này, tu sĩ Trúc Cơ mà hai mươi tuổi tuyệt đối có thể được xưng là thế hệ kinh tài tuyệt diễm rồi. Rất nhanh, lại có người nhận ra cô thiếu nữ này chính là đệ tử của Nguyệt gia, cũng chính là ba Đại thế gia tu tiên còn lại của Thành Chiêu An, tên là Nguyệt Thiên Dạ. ... Mời các bạn đón đọc Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ của tác giả Vụ Thỉ Dực.
Độc Thê Không Dễ Làm
A Bảo cho rằng mình là văn thải có thừa, lại còn là nữ nhi con nhà tướng, tất nhiên là tinh thông võ nghệ. Thế mà lại bị đồn thành "hãn nữ". Nàng rõ ràng cực kì dịu dàng hiền huệ, lên được phòng khách xuống được nhà bếp nha. Với cái tiếng "hãn nữ" này, nàng đã chấp nhận kiếp này không thể có được hôn sự đàng hoàng rồi. Nhưng đột nhiên một đạo thánh chỉ tứ hôn từ trên trời rơi xuống, nàng thành Tấn vương phi. Nghe đồn Tấn vương gian trá, đặc biệt hung ác, lại có tuổi nữa, nhưng chưa thành thân, cũng vì khôngai chịu để con gái mình làm thê tử của người hung ác như vậy. Tấn vương âm hiểm hung ác cưới con gái Trấn Bắc tướng quân làm thê tử, trong kinh mọi người cảm khái: Nam độc, nữ hãn thật là xứng đôi! A Bảo: >__
Sơn Hà Chẩm (Trưởng Tẩu Làm Vợ)
Tên khác: Trưởng tẩu làm vợ Tác giả: Mặc Thư Bạch Thể loại: Cổ đại, trùng sinh, trong ngọt có đắng, cảm động, sạch, tỷ đệ luyến, mưu quyền tranh đấu, HE. Độ dài: 164 chương + 6 PN Tình trạng: Hoàn Kiếp trước, Sở Du vì Cố Sở Sinh mà hy sinh mọi thứ. Nàng vì một tình yêu đơn phương mà đánh đổi cả danh dự, thân phận và tương lai. Khi Cố gia gặp nạn, Cố Sở Sinh bị lưu đày ngoài biên quan, nàng bất hiếu từ bỏ mối hôn sự mà phụ mẫu đã an bài, một mình vượt ngàn dặm xa xôi đi tìm Cố Sở Sinh. Nàng ở bên hắn 6 năm, cùng hắn trải qua đoạn đường gian khổ nhất, vì hắn chăm lo gia đình, vì hắn hạ sinh hài tử… Đến khi Cố Sở Sinh công thành doanh toại, từng bước thăng quan, người hắn muốn chia sẻ lại không phải là nàng, mà là Sở Cẩm - muội muội của nàng, vị hôn thê cũ của hắn.  Phút cuối cùng của cuộc đời, Sở Du đã từng tự hỏi bản thân, vì một tình yêu mà chấp mê bất ngộ cả đời, có đáng không?    Năm ấy, Cố Sở Sinh không cần nàng, là nàng cưỡng cầu, nhất quyết muốn đi theo. Năm ấy, người Cố Sở Sinh chờ là Sở Cẩm, là nàng đã quá tự tin khi nghĩ rằng mình có thể dùng hành động và thời gian để làm hắn yêu nàng.   Nàng hận bọn họ, nhưng lại càng hận bản thân hơn, vì ngàn sai vạn sai là do nàng quá chấp niệm mù quáng, chỉ biết không cam lòng tranh giành một tình yêu không thuộc về mình, chẳng khác nào con thiêu thân lao đầu vào lửa đỏ, vốn đã định sẵn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Nếu có kiếp sau, nếu còn cơ hội, nàng sẽ không bao giờ yêu hắn, sẽ không bao giờ hy sinh tất cả để đuổi theo người nam nhân vô tâm này. Nàng chỉ sống vì bản thân, vì những lý tưởng còn đang dang dở… “Nếu được tái sinh, xin nguyện cùng quân, không còn vướng mắc...” Lại một lần nữa mở mắt ra, Sở Du được quay lại 12 năm về trước, khi nàng vẫn còn là đích trưởng nữ của phủ tướng quân, là vị đại tiểu thư con nhà võ hiên ngang oai hùng, tay cầm trường thương, thần thái ngạo nghễ.  Giờ đây, Sở Du không yêu Cố Sở Sinh, có lẽ cũng chẳng còn hận. Bởi không yêu lấy đâu ra hận, cứ coi như kiếp trước là một giấc mộng Trang Chu, người tỉnh mộng tàn. Nàng sẽ trân trọng cơ hội mà ông trời đã ban cho nàng. Bởi kiếp này, mọi thứ chỉ mới bắt đầu… Mối hôn sự kiếp trước mà phụ mẫu đã an bài, Sở Du cũng muốn sửa sai. Năm ấy, người có hôn ước với nàng là thế tử Vệ Quân của Trấn Quốc Hầu - một nam nhân quang minh lỗi lạc, ngọc thụ lâm phong. Từ thời khai quốc đến nay, nhiều thế hệ của Vệ gia trung liệt, yêu nước. Con cháu trong nhà sinh ra đều là người tài đức, có thể nói Vệ Quân và toàn bộ Vệ gia đều là đấng nam nhi kiên cường bảo vệ quốc gia, là những người anh hùng mà Sở Du luôn kính phục. Nhưng vận mệnh Vệ gia chỉ có thể dùng hai chữ “tiếc hận” để miêu tả. Kiếp trước, nam nhân của Vệ gia đều tử chiến nơi sa trường, bảy người hăng hái ra chiến trận, trở về chỉ là bảy bộ quan tài cùng bài vị tang thương, để lại thê tử, hài nhi cùng với tiểu công tử nhỏ tuổi nhất Vệ Uẩn lạc lõng đối mặt với một Vệ gia đang suy sụp.  Những con người trung quân ấy xứng đáng có kết cục hạnh phúc, mà không phải phơi thây nơi sa trường, chết cũng không được lành lặn. Sở Du muốn thay đổi kết cục của Vệ gia, thay đổi số mệnh của Vệ Quân. Bởi ngày nàng lên kiệu hoa trở thành thế tử phi của Trấn Quốc Hầu chính là ngày Vệ gia xuất binh ra chiến trường… Nhưng có những ván bài sinh tử, cho dù có cố gắng thế nào cũng không thể thay đổi được kết cục, có những mất mát đã được an bài liền không thể né tránh... Sở Du cũng vậy, nàng trọng sinh biết trước tương lai, nhưng cũng chẳng phải thần tiên mà cứu vớt tất cả. Bảy nam nhân của Vệ gia rốt cuộc cũng không thoát khỏi số mệnh. Giờ đây, Vệ Quân mất rồi. Người phu quân từng ngượng ngùng hứa sẽ trở về vén khăn voan cho nàng đã đi rồi… Vệ gia cũng giống như kiếp trước, chỉ còn mỗi người thiếu niên Vệ Uẩn trở về. Nhưng lần này, nàng muốn sát cánh cùng Vệ Uẩn vực dậy Vệ gia, vì lòng kính phục nàng dành cho họ, vì nàng là thê tử của Vệ Quân, cũng bởi vì nàng không đành lòng để một thiếu niên đơn độc chống chọi tương lai gió tanh mưa máu phía trước... Con đường này tuy khó khăn, nhưng Vệ Uẩn, đệ không cần sợ, có ta đi cùng đệ, cứ bước về phía trước rồi ánh sáng cũng sẽ đến. *** Lần đầu gặp Sở Du, Vệ Uẩn đã nghịch ngợm nói nhỏ với đại ca nhà mình rằng “tẩu tử thật xinh đẹp”. Ngày hôm ấy, nàng mặc hỉ phục, đầu đội mũ phượng, nghiêng người tựa vào cạnh cửa, khuôn mặt tuyệt mỹ nở một nụ cười tùy ý tiêu sái. Hôm ấy, trống nhạc linh đình, người người vui mừng chúc phúc mối lương duyên. Nhưng niềm vui lại chóng tàn, khăn voan chưa vén, giao bôi chưa cạn, Vệ gia đã phải xuất binh ra chiến trường, vị tân nương mới cũng chẳng có một hôn lễ trọn vẹn...  Lần thứ hai gặp Sở Du, là khi nàng cưỡi ngựa đuổi theo quân Vệ gia, tay cầm dây cương lao đi trong gió, bộ hỉ phục đỏ thẫm nhiễm đầy mưa và bụi đường. Là khi nàng ngẩng cao đầu, đề cao thanh âm, bình tĩnh nói: “Thiếp thân nguyện theo phu quân xuất chinh.” Nhưng bởi quân lệnh như núi, bởi vì Vệ gia chưa bao giờ để nữ tử ra chiến trận, nàng cũng chỉ có thể quay về. “Quân Vệ gia lại tiếp tục lên đường, trong một khoảnh khắc Vệ Uẩn ngẫu nhiên quay đầu, trên bình nguyên trải dài thẳng tắp đến chân trời, phía sau nữ tử là tường thành sừng sững. Trời đã dần chuyển sang màu vàng úa của mùa thu, nữ tử áo đỏ cưỡi ngựa, tách biệt ra khỏi sắc vàng khô héo của miền hoang dã.  Nàng vừa giống như đưa tiễn, lại giống như đợi chờ. Khuôn mặt gầy, đường nét rõ ràng, mắt nhỏ dài, ẩn chứa sự điềm tĩnh. Cuộc đời này của chàng đã từng gặp vô số nữ tử nhưng chưa bao giờ gặp một người đẹp đến chấn động lòng người, như đập thẳng vào mắt, đâm thẳng vào tim như vậy.” Lần thứ ba gặp Sở Du, chàng trở lại với tấm bài vị trên tay, theo phía sau là bảy bộ quan tài, tiền giấy bay đầy trời, không gian yên tĩnh phảng phất như một tòa thành quỷ… Ngày ấy, chàng đi đến trước mặt nàng, quỳ một gối, cao giọng mở miệng: “Vệ gia Vệ Uẩn, cùng phụ thân, các huynh trưởng trở về!”.  Ngày ấy, là chàng thất tín, không thể mang đại ca trở về... Ngày ấy, chàng nghe được âm thanh ôn hòa ấm áp của nàng: “Không sao, tiểu thất có thể bình an trở về, ta cũng rất vui mừng.” Ánh mắt của nàng còn hàm chứa nước mắt, nhưng lại mang theo sự cứng cỏi và ôn nhu, vực chàng đứng dậy sau bao tang thương, mất mát. Sở Du cùng Vệ gia trải qua những năm tháng gian khổ nhất, Sở Du cùng Vệ Uẩn xây lại một Trấn Quốc hầu phủ đã suy tàn. Rồi tự bao giờ, chàng sợ hãi một Vệ gia không có Sở Du, sợ hãi nàng sẽ rời khỏi nơi này đi tìm hạnh phúc mới. Nhưng nàng là tẩu tử, đại ca đã mất, chàng có tư cách gì giữ nàng lại? Nàng nói, sinh tử của ta, không liên quan đến đệ. A Uẩn, không có ai sẽ làm bạn với đệ cả đời. Nếu đệ muốn hứa với ai cùng sinh cùng tử, trừ bỏ thê tử của đệ, ai cũng không có tư cách... Chỉ có thê tử mới có tư cách này. Nhưng chàng chỉ nghĩ làm bạn với nàng cả đời. Rốt cuộc thì tình cảm này bắt đầu nảy mầm từ bao giờ? Là khi nào thì chàng bắt đầu động tâm? Phải chăng, là lúc nàng mềm nhẹ xoa đầu an ủi hay là khoảnh khắc nàng say rượu hiên ngang múa động trường thương?  Vệ Uẩn phân không rõ cũng chẳng muốn biết bởi một phần ỷ lại cùng kính trọng giờ đây đã hóa thành tình cảm nùng liệt bật ra thành tiếng “Ta yêu nàng... A Du” Liệu Vệ Uẩn và Sở Du có thể cùng nhau viết nên một kết thúc có hậu sau tất cả những biến cố đau thương mà cả hai đã dùng nước mắt và máu đỏ để vượt qua hay không? Mời các bạn dõi theo câu chuyện đến những dòng cuối cùng để tìm đáp án nhé. * * * “Sơn Hà Chẩm” là một bức tranh đầy màu sắc về thịnh thế khói lửa, về tình yêu và sự hy sinh.  Ở đó, ta thấy một Sở Du mạnh mẽ kiên cường, một Vệ Uẩn lạnh lùng mang trên mình mối thù gia tộc, một Cố Sở Sinh dùng cả đời để hối lỗi bù đắp cho những sai lầm của kiếp trước và cả một Sở Cẩm, người vừa đáng thương vừa đáng ghét, liệu có cơ hội nào cho nàng ấy quay đầu... Tất cả các nét bút cùng tạo nên một câu chuyện tuyệt đẹp. Nội dung hay được kết hợp với lối hành văn chặt chẽ, bộ truyện giống như cuốn phim dài đưa người đọc vào từng khung cảnh hào hùng hay lãng mạn, vào từng cung bậc cảm xúc ngọt ngào hay bi thương của các nhân vật.  Vì vậy, nếu bạn đang tìm một bộ truyện hay và giàu cảm xúc về mặt nội dung lẫn văn phong thì đây là lựa chọn thích hợp dành cho bạn đấy ạ. Đừng vì những ngày giáp Tết bận rộn mà bỏ qua câu chuyện đáng đọc này nhé ^^ _______ “ ”: Trích dẫn trong truyện Review by #Lăng_Tuyết Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Chín tháng mưa thu hơi hàn, đình viện nội truyền đến tiếng mưa rơi tí tách tí tách, hỗn tạp tụng Phật tiếng động rơi vào trong tai, làm Sở Du thần trí có chút hoảng hốt, mơ màng sắp ngủ. Trên người nàng mang theo lạnh lẽo, dưới trướng có như châm thứ giống nhau đau, tựa hồ là quỳ hồi lâu. Bên ngoài là quen thuộc lại xa xôi tiếng ồn ào. “Nàng lập tức muốn xuất giá, như vậy quỳ, quỳ hỏng rồi làm sao bây giờ?!” “Ta nghe không được ngươi nói này đó đạo lý không đạo lý, ta liền thả hỏi nàng hiện giờ nửa bước bán ra tướng quân phủ chưa từng?! Nếu không có, có cái gì hảo phạt?!” “Hiện giờ đánh cũng đánh quá, mắng cũng mắng quá, các ngươi rốt cuộc là muốn như thế nào?” Nữ nhân trong thanh âm mang theo khóc nức nở: “Một hai phải bức tử A Du, lúc này mới chịu từ bỏ sao?!” Là ai? Sở Du suy nghĩ có chút tan rã, nàng ngẩng đầu lên, trước mặt là thần sắc từ bi Quan Âm Bồ Tát, hương khói lượn lờ mà thượng, làm Bồ Tát bộ mặt có như vậy vài phần mơ hồ. Này tôn chạm ngọc Bồ Tát giống làm Sở Du trong lòng có chút kinh ngạc, bởi vì này tôn Bồ Tát giống ở nàng tổ mẫu qua đời là lúc, liền theo làm chôn cùng táng hạ. Mà nàng tổ mẫu qua đời đến nay, đã gần đến mười năm. Nếu nói chạm ngọc Bồ Tát giống làm nàng giật mình, kia thần trí dần dần trở về sau, nghe thấy bên ngoài thanh âm kia, Sở Du liền càng cảm thấy đến kinh ngạc. Thanh âm kia, rõ ràng là nàng kia bốn năm trước mất mẫu thân! Đây là nơi nào? Nàng trong lòng kinh ngạc, dần dần nhớ tới kia thần chí không rõ trước cuối cùng một khắc. Kia hẳn là mùa đông, nàng nằm ở dày nặng trong chăn, quanh thân là thấp kém than lò thiêu đốt sau sinh ra khói đen. Có người cuốn mành tiến vào, mang theo một cái không đến tám tuổi hài tử. Nàng người mặc màu thủy lam gấm Tứ Xuyên tài chế váy dài, ngoại lung vũ hạc áo khoác, mượt mà trân châu khuyên tai rũ ở nàng nhĩ sườn, theo nàng động tác nhẹ nhàng phập phồng. Nàng đã năm gần 30, lại như cũ mang theo thiếu nữ độc hữu kia phân thiên chân tươi đẹp, cùng nằm ở trên giường bệnh nàng hoàn toàn bất đồng. Nàng cùng trước mặt nữ tử là một trước một sau đồng thời sinh ra, nhưng mà trước mặt người thượng còn dung mạo như lúc ban đầu, nàng lại đã tựa tuổi già tang thương. Nàng đôi tay thô ráp tràn đầy vết thương, trên mặt nhân trường kỳ ưu sầu tế văn mọc lan tràn, một đôi mắt tất cả đều là tĩnh mịch tuyệt vọng, mảy may không thấy năm đó tướng quân phủ đại tiểu thư kia phân hiên ngang tư thế oai hùng. Mời các bạn đón đọc Sơn Hà Chẩm (Trưởng Tẩu Làm Vợ) của tác giả Mặc Thư Bạch.