Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Đẹp Ốm Yếu Và Chàng Vệ Sĩ Trúc Mã Của Cậu

Sau khi chết Thịnh Gia Nam xuyên vào quyển tiểu thuyết “Không thể đánh bại thiên hàng trúc mã”, trở thành bia đỡ đạn cho nhân vật chính cùng tên, người sớm muộn gì cũng chết vì bệnh tật.6 Ngày mà cậu xuyên vào, pháo hôi nhỏ ốm yếu đang ngồi xổm trên mặt đất. Sau khi Thịnh Gia Nam mở mắt ra, cậu nhìn thấy một quả bóng đang bay về phía mình, cậu theo bản năng liền nhắm chặt mắt. Lần nữa nữa mở mắt ra thì,dưới ánh sáng len lỏi, một cậu nhóc đẹp trai và lạnh lùng dùng lưng đỡ bóng cho cậu. Kể từ đó, Giang Trì đã tự giác làm vệ sĩ cho cậu, họ trở thành thanh mai trúc mã. *** Sau khi được trọng sinh, Thịnh Gia Nam rất trân trọng cơ hội này, quyết định dưỡng bệnh thật tốt và sống tốt. Mà trúc mã của cậu, Giang Trì so với cậu lại càng tỉ mỉ hơn, cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Từ nhỏ cho đến khi trưởng thành cả hai dường như không thể tách rời nhau, bạn bè trong lớp đều đùa rằng hai người là một cặp nhưng sau một thời gian, ai cũng biết Giang Trì là trai thẳng.13 Thịnh Gia Nam cũng biết rằng trước khi Giang Trì gặp được nhân vật chính thụ thì hắn là một tên thẳng nam sắt thép, là kiểu người sẽ né tránh khi nhìn thấy người đồng tính. Vì vậy cậu luôn tuân thủ bổn phận và giấu kín tình cảm của mình. Khi nhân vật chính thụ lên sân khấu, Thịnh Gia Nam âm thầm thu dọn đồ đạc và ra nước ngoài sống. Tuy nhiên, điều cậu không biết là trong những ngày cậu biến mất, Giang Trì đã lật tung Hạ Thành để tìm cậu. Vào ngày Giang Trì tìm thấy cậu, Thịnh Gia Nam đang xem một anh chàng đẹp trai biểu diễn thoát y. Đột nhiên, một đôi bàn tay to lớn quen thuộc che mắt, nói nhỏ bên tai cậu: “Nam Nam, dáng người của tôi so với hắn ta đẹp hơn gấp trăm lần. Chi bằng theo tôi về nhà rồi tôi biểu diễn cho em xem.”43 Sau đó Thịnh Gia Nam phát hiện ra rằng đây là một cuốn sách lừa đảo, thật ra cậu mới chính là người đã bẻ cong. Thanh lãnh, ốm yếu mĩ nhân thụ x chiếm hữu công *** Đánh giá cá nhân: Thịnh Gia Nam xuyên thư, trước khi xuyên thư cậu có một cuộc sống không mấy tốt đẹp, hàng ngày truyện hạnh phúc nhất mà cậu có thể làm được là đọc đi đọc lại nội dung của một quyển sách sau đó ôm nó ngủ, tựa như muốn chìm vào câu chuyện cổ tích đó. Sau khi xuyên thư, Thịnh Gia Nam có một gia đình êm ấm, được ba mẹ yêu thương, được mọi người quý mến và quan trọng là, luôn có một cậu bạn vệ sỹ trúc mã đi bên cạnh cậu. Hai người họ kề cận nhau từ nhỏ đến lớn, trong tâm trí của Giang Trì, Thịnh Gia Nam chính là của hắn, suy nghĩ này ba mẹ hắn biết nhưng cho rằng hắn lúc đó trẻ con nên không để tâm uốn nắn, lớn dần lên, nó trở thành sự chiếm hữu, lúc đó họ muốn uốn nó trở về điểm ban đầu nhưng suy nghĩ một khi đã nảy mầm và trở thành một cây cổ thụ vững chắc thì làm sao có thể dễ dàng bị nhổ đi được. Cũng bởi vậy, mọi người xung quanh đều nói là Giang Trì là vệ sỹ của Thịnh Gia Nam còn Thịnh Gia Nam là con dâu nuôi từ bé của Giang Trì. Thịnh Gia Nam không rõ bản thân nảy sinh tình cảm với Giang Trì từ khi nào, tuy rằng biết được cái kết của chính mình trong bộ truyện nhưng vẫn không kìm lòng được mà hướng về người nọ nảy sinh tình yêu đơn phương vừa đau khổ lại vừa ngọt ngào. Giang Trì đối xử với Thịnh Gia Nam quá tốt, thậm chí nhiều khi mẹ Thịnh còn tự nhận không thể chăm sóc cậu tỷ mỷ bằng người nọ, hơn nữa Giang Trì còn không ít lần cứu mạng cậu, kéo cậu từ cõi chết trở về. Cách mà Giang Trì đối với Thịnh Gia Nam không những quá mức tỷ mỷ mà còn tự nhiên như là đó là điều đương nhiên hắn phải làm với Thịnh Gia Nam vậy. Hai người họ cùng ăn, cùng ngủ, chung đụng suốt thời gian dài như vậy với sự quan tâm "mưa dầm thấm đất" của Giang Trì thì cho dù trái tim của Thịnh Gia Nam có là đá cũng phải tan chảy với người nọ. Nhiều người nói rằng tính cách của Thịnh Gia Nam quá dùng dằng, rõ ràng Giang Trì đối với cậu khác biệt như vậy nhưng tại sao cậu vẫn cứ lo được lo mất? Tỏ tình luôn rồi thì chẳng phải đã đến với nhau lâu rồi sao? Không dũng cảm lấy một lần được hay sao? Bản thân mình thì cho rằng tính cách Thịnh Gia Nam nên như thế, có chút yếu đuối, có chút lo được lo mất. Vì sao? Vì một người khi có được rồi thì càng lo được lo mất. Nếu như cậu không được nhận sự quan tâm chăm sóc tỷ mỷ của Giang Trì trước đó thì cậu đã không trở nên yếu đuối như thế. Kiếp trước Thịnh Gia Nam sống không được suôn sẻ, cậu sợ những thứ tốt đẹp ở kiếp này sẽ vì một hành động ngu ngốc của cậu mà biến mất vĩnh viễn. Có ánh sáng rồi thì ai cũng sẽ sợ trở lại bóng tối mà thôi. Còn về Giang Trì, tên vệ sỹ trì độn? Giang Trì chẳng khác gì con Husky vừa ngu ngốc lại vừa dính người. Trong mắt hắn lúc nào cũng chỉ có Thịnh Gia Nam. Nếu như Thịnh Gia Nam luôn lo được lo mất thì Giang Trì cũng thế, khác ở chỗ hắn có thể bộc lộ trực tiếp nỗi lo lắng đó ra ngoài còn Thịnh Gia Nam thì luôn chôn chặt vào trong lòng. Xung quanh Thịnh Gia Nam có quá nhiều người thích cậu, Giang Trì tựa như vệ sỹ trung thành lại như một con rồng bảo vệ đống kho báu của nó vậy. Vừa phải chăm bẵm người nọ lại vừa phải đề phòng những kẻ nhăm nhe muốn cướp đi báu vật của hắn. Nhưng vì tính cách chiếm hữu này của Giang Trì là từ nhỏ đến lớn nên ngoài những người ngoài cuộc, hai nhân vật trong cuộc lại không nhận ra được. Chỉ đến khi Thịnh Gia Nam đột nhiên rời đi, Giang Trì điên cuồng tìm kiếm thì nó mới bộc lộ rõ nhất cũng đồng thời vô thức thúc đẩy Thịnh Gia Nam bỏ đi lớp rào chắn bên ngoài, chậm rãi tiến đến phía người nọ. Lúc này Thịnh Gia Nam cũng nhận ra được rằng có lẽ không chỉ cậu mà Giang Trì cũng là người sợ đối phương rời đi nhất. Thịnh Gia Nam do hắn chăm sóc từng chút một, chính hắn bảo vệ cậu và cho cậu tất cả những gì tốt nhất. Chính hắn đã cảnh giác vô số đêm để giành lấy cậu từ tay Thần Chết. Tại sao lại phải tách ra? Tại sao lại yêu đương với một người khác? Cốt truyện không có quá nhiều đặc sắc, chủ yếu là quá trình đôi bạn trẻ luôn luôn như hình với bóng với nhau, đôi lúc mang cơm chó ra thồn con dân. Cả hai người ở bên nhau, người biết cuối cùng có lẽ chỉ có hai người, còn những người xung quanh, bao gồm cả hai bên gia đình Giang – Thịnh cũng đều cho rằng đó là lẽ đương nhiên. Đến mức khi Thịnh Gia Nam rời đi, ông Giang còn cho rằng do chính thằng con mất nết nhà mình bám người ta quá mức đến không có không gian riêng tư nên mới khiến mọi chuyện như thế này. Phân đoạn này thấy Giang Trì vừa buồn cười vừa đáng thương. Tựa như bé Husky tội nghiệp điên cuồng đi tìm chủ nhân lại còn bị người ta ngăn cấm, tìm mọi cách lôi về, không được làm ảnh hưởng đến người ta nữa. Sau đó khi đôi bạn trẻ xác định được tình cảm của nhau, ông bà Giang lại là người đầu tiên lo lắng, liệu có phải rằng thằng con nhà mình lại bắt Thịnh Gia Nam nói như thế hay không (chết cười).  Bên cạnh Cp chính, những nhân vật phụ khác xuất hiện cũng rất dễ thương, đều có những nét tính cách riêng biệt. Tuy là có một số cá biệt nhưng giống như là để tình cảm của đôi bạn trẻ trở nên khăng khít hơn. Nổi bật hơn thì có ông Giang – một người không có chút lòng tin nào với thằng con trai mất nết của mình, hay là Cố Phán Ngữ, vị đàn chị vì Thịnh Gia Nam mà không ít lần nằm không cũng trúng đạn của Giang Trì (ghen).  Còn cả Lăng Mạc, tên nhóc bạn thân của hai người, đôi khi ngu ngốc nhưng lại là người nhìn ra được vấn đề giữa cả hai trước nhất. Im lặng một lúc lâu, Lăng Mạc lại liếc về phía Giang Trì, rồi nói:" Ngược lại, tôi thấy vấn đề kỳ thị đồng tính và cái tật xấu của Giang Trì không hề bị ảnh hưởng từ gã. Điều quan trọng nhất là cậu, chỉ cần cậu di chuyển ngón tay thôi là đã có thể lay động trái tim cậu ấy. Tôi nghĩ cậu ấy sẽ làm bất cứ điều gì cậu muốn. " Thịnh Gia Nam dừng lại, hỏi:" Cậu có nghĩ rằng cậu ấy sẵn sàng yêu tôi không? " Lăng Mạc cười:" Không phải chuyện gì cậu ấy cũng muốn à? Cậu ấy thấy cậu như chó thấy xương, chỉ giận không thể nuốt luôn vào bụng. Chỉ cần cậu không cự tuyệt, quan hệ hiện tại giữa hai người thực ra không khác gì yêu nhau, cùng lắm là sau này giới thiệu thêm một câu. Đây là bạn trai của tôi thôi. Tóm lại, đây là một câu chuyện tình yêu rất ngọt ngào của một đôi bạn trẻ được mọi người nhận định là về chung mái nhà từ lâu nhưng hai người lại là người cuối cùng nhận thức được điều đó. Quá trình đó có hoang mang, có lo lắng, có lo được lo mất nhưng cuối cùng tình yêu cũng dẫn giắt được cả hai về với nhau. Hỗ động của Cp chính rất ngọt ngào, đặc biệt là những sự chăm sóc trong vô thức của Giang Trì. Ngoài ra, truyện cái vài điểm nhỏ không được ổn, như chi tiết Thịnh Gia Nam xuyên thư, nó khiến mình cảm thấy điều này chỉ giống như một cái cớ để Thịnh Gia Nam chưa thể tiến bước về phía Giang Trì. Bạn thụ gốc trong truyện cũng được tác giả kể đến nhưng là kiểu không đồng nhất khiến mình hơi hoang mang, khó hiểu. Ngoài hai điểm nhỏ đó ra thì mình khá ưng cốt truyện nhẹ nhàng mang theo hơi hướng thanh xuân kiểu này, các bạn có thể tìm đọc nha! *** "Đá bóng qua cho tớ." Đầu óc Thịnh Gia Nam choáng váng, khi ý thức cậu dần trở lại thì điều đầu tiên cậu nghe thấy là giọng nói của một cậu bé. Cậuđang cảm thấy khó hiểu, ngơ ngác mở mắt ra thì thấy trước mặt là một quảng trường, xung quanh là tiếng trẻ con nô đùa. Thịnh Gia Nam có chút bối rối, không phải mình đã chết rồi à? Đây là đâu? Cậu đang mơ hả? Trước khi cậu kịp nghĩ gì thêm, Thịnh Gia Nam đã nhìn thấy một quả bóngbay thẳng về phía mình. Cậu vừa mới tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng, theo bản năng nhắm mắt lại. Nỗi đau vẫn chưa ập tới. Thịnh Gia Nam thầm nghĩ quả nhiên là cậu đã chết. Mặt trời chiếu vào một bên mặt, sưởi ấm làn da của cậu. Thịnh Gia Nam lại từ từ mở mắt ra, chỉ thấy từ trong ánh sáng hắt ra từ những kẽ lá, một cậu nhóc đẹp trai đang đứng đó nghiêm nghị dang cánh tay ra. Một quả bóng lăn dưới chân đứa nhỏ. "Giang Trì." Đứa nhỏ lạnh nhạt giới thiệu. Thịnh Gia Nam choáng váng. Cuối cùng cậu cũng biết tại sao khung cảnh trước mặt thoạt nhìn lại có vẻ quen thuộc. Bởi vì đây là cảnh đầu tiên trong cuốn tiểu thuyếtđam mỹ mà cậu đọc trước khi chết, nhân vật chính công trong đó tên là Giang Trì. Mà cái người đang đang ngồi xổm dưới đất này... Là pháo hôi lớn lên cùng Giang Trì hơn mười năm, cùng tên cùng họ với Thịnh Gia Nam, sớm muộn gì cũng sẽ chết vì bệnh tật. Chẳng lẽ cậu đã trọng sinh? Đã vậy còn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ? Khi Thịnh Gia Nam nhận được cuốn tiểu thuyết, cuốn tiểu thuyết này đã rách nát và thiếu nhiều trang nên không hoàn chỉnh. Nội dung cũng mơ hồ, điều duy nhất rõ ràng là tuyến tình cảm của ba nhân vật. Sau sự kiện này, nhân vật chính công đã trở thành bạn tốt với pháo hôi trúc mã. Giang Trì cũng rất tự giác làm vệ sĩ cho pháo hôi ốm yếu luôn bị bắt nạt. Hai người cùng nhau lớn lên, như hình với bóng, không thể tách rời. Nói một cách logic, một tình bạn quý giá và hiếm có như vậy nên tồn tại suốt đời. Nhưng không thắng nổi một cuốn tiểu thuyếtđam mỹtên là"Không thểđánh bại thiên hàng trúc mã". Số phận đã định sẵn là điều phi lý nhất. Trong mười mấy năm qua, Giang Trì luôn chăm sóc, cưng chiều cậu pháo hôi này. điều này khiến trái tim cậu ta rung động, chua xót tương tư người ta. Mà Giang Trì vẫn luôn là một người thấy ngườiđồng tính là né xa ba mét, một thẳng nam sắt thép chính hiệu. Vì vậy,hắn không hề biết tâmý của pháo hôi. Nhưng một khi nhân vật chính thụ xuất hiện, thì Giang Trì từ một thẳng nam sắt thép ngay lập tức cong thành một góc vuông. Sau đó, hắn kiên trì theo đuổi nhân vật chính thụ, như thể hắnđã hoàn toàn biến thành một người khác. Mà vị pháo hôi này là trúc mã cùng lớn lên với chính công, từ bé đã có mối quan hệ mật thiết với nhân vật chính công. Chính vì vậy, cậu ta đã bị người thân và bạn bè của nhân vật chính thụ hành hạ, ngược đãi. Đến khi sắp chết vì bệnh cậu ta cũng không chờđược Giang Trì ngoảnhđầu nhìn mình, cái kết khiến người ta cảm thấy thương cảm. Lúc đó, Thịnh Gia Nam cảm thấy tiếc cho cậu trúc mã này. Rõ ràng là bảo bối mà Giang Trì nắm trong lòng bàn tay nâng niu, không ai khác có thể chạm vào, rốt cuộc sao khi cậu ta bị bệnh lại không biết, không quan tâm? Có lẽ vìđây là một cuốn tiểu thuyết, Thịnh Gia Nam nghĩ. Chỉ cần tác giả muốn liền khiến cuộc đời của một ngườiđànông sẽ phải bi thảm cả đời, bất kể logic và hành vi có bấtđồng hay không. Nhưng lần này thì khác, Thịnh Gia Namđếnđây là nhờ trọng sinh, cậu có một khát khao được sống và sẽ không bao giờ để người khác quyết định cuộc sống của mình. Ở kiếp trước, bố mẹ của Thịnh Gia Nam đều không yêu thương cậu, chưa đầy mười tám tuổi thì cậu đã chết vì bệnh. Vì số phận đã cho cậu một cơ hội được trọng sinh, lần này cậu muốn sống một cuộc sống khỏe mạnh, hòa thuận với bố mẹ mới và chăm chỉ học tập sau đoa vào một trường đại học tốt, tìm một công việc tốt, giúp đỡ những người già, người nghèo. Thay cậu nhóc đáng thương này nhìn về tương lai tươi đẹp. Bây giờ cậu đã biết trước cái kết, nhất định phải cố gắng tránh bi kịch xảy ra. Tuyệt đối không được giẫm lên vết xe đổ của pháo hôi. "Tôi tên là Thịnh Gia Nam." Thịnh Gia Nam tự giới thiệu với cậu bé trước mặt. Có lẽ là bởi vì vóc dáng của một con ma ốm nên giọng nói cậu cũng rất mềm mại khiến người ta có cảm giác muốn che chở. Đúng lúc này, từ bên cạnh truyền đến một giọng nữ nhẹ nhàng: "Nam Nam, về nhà ăn cơm đi. Ba mua cho con món sườn mà con thích nhất đó." Lúc này mặt trời chói chang, xung quanh rộn rã tiếng cười. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu. *** "Điểm đến tiếp theo là đại học Hạ." Thịnh Gia Nam vừa ngủ gật được một tý. Sau khi nghe thấy tiếng xe buýt thông báo, lông mi khẽ run lên, mơ mơ màng màng tỉnh dậy. Lại nằm mơ, mấy năm nay Thịnh Gia Nam thường xuyên mơ thấy cảnh cậu và Giang Trì gặp nhau, trong tiềm thức dường như luôn cảnh báo cậu để cậu không lặp lại những sai lầm tương tự. Thịnh Gia Nam ngước mắt lên nhìn ra ngoài cửa sổ. Xe giảm tốc độ, chậm rãi đi qua gốc cây si trước cổng trường, qua ánh sáng loang lổ giữa bóng cây, cậu nhìn thấy một nam sinh đang đứng ở cổng trường. Nam sinh này cao và chân dài, ăn mặc giản dị và bảnh bao, lúc này đang cúi đầu nhắn tin, trông như đang đợi ai đó. Trong lúc này, ánh mắt của bao nam sinh và nữ sinh xung quanh đổ dồn về phía hắn, nhưng hắn đều làm ngơ. Thịnh Gia Nam gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đẹp trai của Giang Trì đang nhíu mày. Khi Giang Trì ngẩng đầu lên, điện thoại của Thịnh Gia Nam rung lên hai lần. Cậu cúi đầu vuốt màn hình khóa, xe mới chậm rãi dừng lại. [Giang Trì: Xe khởi hành lúc 1:30. Bây giờ đã là 2:00. Tài xế lái xe kiểu gì vậy? ] [Giang Trì: Tôi muốn khiếu nại! ! ! ] Chỉ cần là chuyện liên quan đến cậu, Giang Trì luôn làm ầm lên, còn Thịnh Gia Nam thì đã sớm quen với chuyện này Nhanh thôi có thể gặp nhau rồi, cậu không vội trả lời tin nhắn, chậm rãi xuống xe. Lúc Thịnh Gia Nam đang đi về phía Giang Trì, phía sau đột nhiên có người vỗ vai cậu. Thịnh Gia Nam quayđầu lại thì nhìn thấy một nam sinh cao lớn với làn da màu lúa mạch. Đối phương nhìn thấy mặt cậu, không khỏi nhướng mày, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, giải thích chủ ý: "Đàn anh, thật trùng hợp, anh có nhớ em không? Em là Sầm Tấn. Lúc trước khi anh đang ở sân bóng rổ đợi Giang Trì, chúng ta có nói chuyện với nhau. Em ngồi chung một xe buýt với anh, cách đây mấy trạm em mới lên xe, không biết anh có nhìn thấy em không." Nam sinh kia dừng lại một lúc, Thịnh Gia Nam gật đầu như một phép lịch sự. Thật ra cậu không nhìn thấy, cũng chưa từng để ý xung quanh. Huống hồ trên đường đi phần lớn thời gian, cậu chỉ ngồi tán gẫu với Giang Trì, hắn nói muốn đi đón cậu, kêu cậu đi taxi, hỏi cậu tại sao không đưa hắn về nhà cùng và nhiều chuyện nữa. Cho nên cậu không có hơi sức quan tâm mấy chuyện khác. Khi Sầm Tấn bước vào cổng trường, cậu ta đã chú ý đến Thịnh Gia Nam. Không chỉ có cậu ta, Thịnh Gia Nam cũng là người cả diện mạo và khí chất đều có, là một người có vẻ ngoài lạnh lùng nổi tiếng của trường, khuôn mặt tuấn tú không chê vào đâu được, khí chất hiếm thấy, cả người toát ra vẻ lạnh lùng cự tuyệt người khác tới gần. Nhưng trên thực tế, cậu không phải người đối với ai cũng thờ ơ, vẫn duy trì các mối quan hệ phù hợp với mọi người. Ngoại trừ Giang Trì. Hầu như mọi đặc điểm trên người Thịnh Gia Nam đều thu hút Sầm Tấn một cách hoàn hảo. Nếu có thể đi cùng với Thịnh Gia Nam, Sầm Tấn gần như có thể tưởng tượng được rằng anh sẽ được nở mày nở mặt như thế nào. Chỉ làđối phương luôn có aiđóđi theo, người đó giống như một con chó săn ngăn cản mọi vệ tinh bay quanh người Thịnh Gia Nam. Cho nên anh chưa bao giờ có cơ hội để xin thông tin liên lạc. Hôm nay thực sự là một may mắn lớn, vừa ra khỏi khách sạn cậu ta đã gặpđược Thịnh Gia Nam đang đi một mình. Đây là một điều hiếm thấy. Nhìn thấy Thịnh Gia Nam gật đầu, hai mắt Sầm Tấn sáng lên, hắn đột nhiên cảm giác được mình dường như có chút sức hấp dẫn, giọng điệu mang theo chút tự tin: "Đàn anh, em biết anh cũng giống như em." Thịnh Gia Nam dừng lại, nhìn cậu ta, trong mắt lộ ra một chút khó hiểu. "Anh và em, chúng ta giống nhau." Sầm Tấn nói lại lần nữa, giọng điệu rất kiên quyết, trong lời nói đầy ẩn ý: "Đàn anh, tốt hơn hết là không nên dành thời gian cho người không hiểu mình mỗi ngày. Hãy chơi với em, em có thể cho anh gặp những người giống chúng ta. Anh ấy không hiểu anh nhưng em thì hiểu tất cả mọi thứ. " Nhìn thấy Thịnh Gia Nam mặt im lặng, Sầm Tấn nghĩ rằng có lẽ cậuđang xúc động, nhưng lại xấu hổ không dám bày tỏ. Nói cho cùng, Thịnh Gia Nam có tính cách hướng nội, thoạt nhìn có vẻ nhàm chán, nhưng có chàng trai nào mà lại không muốn tìm người giống mình? Sầm Tấn có chút tự tin, cầm điện thoại lên lắc lắc: "Thế nào, đàn anh, thêm WeChat không?" "Chẳng ra gì." Đúng lúc này, một giọng nói dễ chịu nhưng lãnh đạm vang lên sau lưng. Thịnh Gia Nam nghiêng đầu nhìn, quả nhiên thấy Giang Trìđang lạnh lùng đứng bên cạnh, giống như tuyên bố chủ quyền, hắn khoác một cánh tay lên vai cậu. Toàn bộ trường đại học Hạ đều biết rằng hai người họ có quan hệ rất tốt, tốt đến mức gần như không thể tách rời ngoại trừ trongở lớp, họ là một cặp anh em tốt nổi tiếng. Không ai có thể chen chân vào. Nhưng vẫn luôn có người không biết điều, Giang Trì lạnh lùng nhìn Sầm Tấn. Đương nhiên Sầm Tấn cũng biết chuyện này, thỉnh thoảng anh sẽ cùng Giang Trì chơi bóng, mỗi khi nghỉ giải lao đều có thể nghe thấy đối phương nói không chơi chơi nữa, hắn chuẩn bị đi đón Thịnh Gia Nam. Có vẻ như chơi chỉ là một công cụ để câu giờ để chờ Thịnh Gia Nam. Khi hai người ở cùng nhau thì như cặp song sinh dính liền, cậu ta thấy Giang Trì nóng lòng muốn cho Thịnh Gia Nam uống nước, chả trách bên ngoài có đủ loại tin đồn. Nếu Sầm Tấn không cố ý quan sát một lúc và tình cờ nghe thấy Thịnh Gia Nam giải thích với những người khác rằng họ chỉ là bạn thân của nhau thì cậu ta sẽ nghi ngờ rằng đây là chuyện tình thú của hai người, cố tình thể hiện ra ngoài. Tuy nhiên, một số người là thẳng nam thực sự rất thoải mái thể hiện mấy chuyện gần gũi thế này ra ngoài, còn những người đồng tính thì luôn cảm thấy xấu hổ về bản thân. Mời các bạn mượn đọc sách Người Đẹp Ốm Yếu Và Chàng Vệ Sĩ Trúc Mã Của Cậu của tác giả Tô Mang.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mê Muội Vì Em
Quan An Tĩnh chỉ là một cô sinh viên năm ba lớp điện tử bình thường, ngoài thành tích học tập có chút khá giỏi thì mọi thứ đều không có gì nổi bật. Cuộc sống của cô đáng lẽ cũng sẽ như chính cái tên của cô mà “an tĩnh” sống qua ngày, nếu không có cái topic dấy lên nghi án gian tình giữa cô và nam thần của trường – Nghiêm Dịch.  Nghiêm Dịch trên cô một khóa, học lớp vật lý. Tuyệt đối là nam thần trong lòng rất nhiều nữ sinh trong trường. Nhưng mà oan uổng cho bé ngoan An Tĩnh của chúng ta quá, chỉ vì một lần tình cờ ở thư viện cho nam thân mượn bút mà bị người ta chụp lén, tung lên diễn đàn của trường mà cuộc sống của cô bắt đầu thay đổi.    Đứng trước một nam thần như vậy thì làm sao một người thường như Quan An Tĩnh không khỏi rung động cơ chứ. Tình cờ hoặc vô ý cả hai đôi lần tiếp xúc qua lại mà dần phát sinh tình cảm? Không lầm rồi! Từ chuyện mượn bút, lời đồn trên diễn đàn, rồi cái cớ giảng bài cho người ta hoàn toàn có mục đích cả đấy.  Mặc dù nam thân rất phúc hắc nhưng đôi khi cũng rất đáng thương vì nữ chính đúng chất là đầu gỗ trong truyện tình cảm í mà.  Chuyện tình của 2 bạn này có nhiều tình tiết cực kỳ dễ thương luôn. Ví dụ như ban đầu nữ chính hiểu lầm, tưởng nam chính có ý muốn giới thiệu đàn em của mình cho cô, thế là An Tĩnh “ hiểu lòng người “ mới nói khéo nhắc nhở, kết quả là bạn đàn em nào đó bị Nghiêm Dịch chỉnh cho lên bờ xuống ruộng luôn. Rồi khi bị bệnh, còn giả vờ nhắn nhầm tin qua số cô chỉ vì muốn cô mua cháo qua thăm mình… Túm váy là bạn nam chính cũng đau lòng, đau bao tử lắm mới có thể tóm được nữ chính vào tay. Tình tiết nam phụ/ nữ phụ thích nữ chính/ nam chính cũng có, nhưng không quá kịch tính, cũng có hiểu lầm nhưng không làm quá lên khiến người ta quằn quại, vì thứ nhất: nam chính Nghiêm Dịch tính tình thẳng thắng, rõ ràng, không lằng nhằng, và nữ chính Quan An Tĩnh mặc dù tính tình hơi nhút nhát, cũng có chút chậm chạp trong chuyện tình cảm, nhưng yêu ghét đều từ chối thẳng thừng, đó cũng là điều làm mình thích cặp đôi này.  Truyện vui, nhẹ nhàng, sủng và ngọt thì miễn bàn luôn. Một bộ truyện đúng chất thanh xuân vườn trường khá gần gũi. Đảm bảo khi đọc truyện này bạn sẽ không ít lần bắt gặp chính thanh xuân cũng như những hình ảnh, tình huống về tình cảm đầu đời của chính mình trong đó. Spoil một đoạn nhỏ dễ thương nhé ^^ “Nghiêm Dịch chầm chậm nói ra quyết định của mình; quá khứ, tương lai, về anh, về cô, về bọn họ. Từng bước một, nói hết ra những suy nghĩ về tương lai của mình.   -Cho nên, anh đã sớm có quyết định?_ Cuối cùng, Quan An Tĩnh hỏi:  -Nếu như em vẫn không chịu mở miệng giữ anh lại thì sao? -Vậy anh đi, sau đó dùng hộ chiếu F2 lãnh em sang Mỹ. -F2 là gì? Nghiêm Dịch: “Visa vợ chồng.” Quan An Tĩnh: “…”  ------------ Review by Pisà - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Chào mọi người! Tôi chính là Quan An Tĩnh. Về nội dung mà bài viết này đề cập, tôi muốn nói rõ hai chuyện: Thứ nhất, nội dung của bài viết sai sự thực nghiêm trọng! Tôi không quen đàn anh Nghiêm Dịch, lại càng không phải bạn gái của anh ấy. Thứ hai, xin mọi người đừng làm thịt tôi nữa. Cám ơn! Một buổi tối giữa hè, Quan An Tĩnh ngồi trong căn phòng nhỏ xíu của mình tức tối gõ phím viết mấy câu trên. Sau khi đọc lướt qua một lần rồi ở khung trả lời thêm bốn chữ “trịnh trọng nói rõ” thì chẳng chút do dự click vào nút “trả lời”, bài viết được đăng sau 0.1 giây. Đại công cáo thành! Tuy trên trán vẫn còn bịn rịn một lớp mồ hôi mỏng nhưng cả thể xác lẫn tinh thần đều bắt đầu thư giãn. Click vào “xem bài trả lời”, Quan An Tĩnh thấy bài viết của mình nằm yên ở lầu 660. Vừa rồi chỉ mới 1 page nhưng bây giờ đã 23 page… hết cách, danh tiếng của nam thần quá cao rồi! Quả nhiên chuyện gì dính tới Nghiêm Dịch đều sẽ trở thành tiêu điểm. Tắt trang web, đầu đuôi sự việc lại bắt đầu đảo quanh trong suy nghĩ. Quan An Tĩnh thấy rất bất đắc dĩ, nghĩ lại thì thấy nổi oan mà cô phải gánh trên lưng này quá kỳ diệu khó hiểu rồi! Lại nói, ngọn nguồn của cả sự việc cùng lắm chỉ là một lần mượn viết rất bình thường, nhưng có ai lại nghĩ một chuyện nhỏ như thế lại gây ầm ĩ như vậy trên diễn đàn của đại học F. Chỉ trách cô cho ai mượn thì mượn nhưng hết lần này lần khác lại cho hot boy đại nhân mượn… Chuyện này, phải ngược dòng thời gian đến cuối học kỳ trước tìm hiểu. Sau khi kết thúc đợt thi cuối năm, vì mua nhầm phiếu xe nên Quan An Tĩnh phải nán lại trường học mấy ngày. Lúc đó phần lớn sinh viên đã rời trường, chỉ còn lại sinh viên năm 3 được cho là cực khổ nhất còn ở lại trường cố gắng cho kỳ thi chuyên ngành. Vì vậy, trong lúc ở thư viện giết thời gian thì Quan An Tĩnh trùng hợp ngồi gần nam thần khoa Vật lý – Nghiêm Dịch học năm 3 đại học, trong một phòng tự học. Đương nhiên, ở chỗ đó vẫn còn những sinh viên khác chưa rời trường chứ không phải chỉ có riêng hai người bọn họ, bọn họ cùng lắm chỉ ngồi gần nhau mà thôi. Quan An Tĩnh ngày thường cũng không mấy nhiều chuyện, làm người cũng tương đối yên phận. Thế nhưng cô cũng biết đến cái tên Nghiêm Dịch này, dù sao hot boy của đại học F nổi tiếng gần xa, có biết bao cô gái đổ ngã với anh, nếu như ngay cả anh mà cô cũng không biết thì thực uổng cho sự thực là người ở đại học F. Có thể ngồi cách hai bàn đối mặt với anh đẹp trai cấp trường thế này, hơn nữa lại còn ngồi cả một ngày, thực cũng chẳng biết có bao nhiêu nữ sinh hâm mộ muốn chết đi được! Nhưng Quan An Tĩnh trái lại vẫn giữ bình tĩnh, trừ lúc đầu lén ca ngợi gương mặt như mộng ảo cùng dáng người mê hồn của Nghiêm Dịch ra thì cũng không mấy cảm xúc dâng trào lắm. Giống như trong tiềm thức đã nhận định rằng Nghiêm Dịch giống như những minh tinh trên tạp chí vậy, đẹp trai thì đẹp trai, hoàn mĩ thì hoàn mĩ, nhưng đều cách xa ngàn dặm. Chỉ có thể đứng ngắm từ xa chứ không thể khinh nhờn. Chỉ cần thưởng thức một lát thì được chứ mấy việc như tiếp cận thì chẳng hề xuất hiện trong từ điển của Quan An Tĩnh. Ôm suy nghĩ như vậy, Quan An Tĩnh lại đọc tiểu thuyết, lật tạp chí, làm chuyện mà cô nên làm. Ngồi như vậy bình an qua hai ngày nhưng ai ngờ tới ngày thứ ba đã xuất hiện một việc nhỏ xen vào — Ít nhất thì Quan An Tĩnh lúc ấy thấy việc đó chẳng có gì to tướng — không biết có phải hot boy đại nhân làm bại tập quá nhiều hay vì lí do gì khác mà đã dùng hết mực trong hai ngày. Vì vậy, rất tự nhiên, anh đã tìm đến Quan Tĩnh An cách anh gần nhất — mượn viết. Mời các bạn đón đọc Mê Muội Vì Em của tác giả Người rơm Aden.
Nại Hà
Đây là quá trình tìm mẹ của cậu trai nhỏ! Câu chuyện bắt đầu khi Sở Đoàn Đoàn thắc mắc mẹ mình ở đâu và cha cậu - Sở Hà đã lập một kế hoạch dụ dỗ người đẹp về nhà. “Gặp lại sau bao ngày xa cách, tất cả đều là mưu đồ đã lâu”.   Tưởng là vậy thôi nhưng câu chuyện cũ đâu dừng ở đó. Cô sinh viên vừa ra trường An Nại bất ngờ gặp lại đứa con mà trước đây cô từng muốn từ bỏ. Những ký ức tưởng chừng ngủ quên sống lại, đau đớn có, xót xa có, hận thù có. An Nại từng nghĩ rằng, tình yêu của mình dành cho Sở Hà đã kết thúc. “Tình yêu của cô đã khiến cô thật thảm hại, cô không muốn bản thân trông thật hèn mọn yếu đuối mà đứng trước mặt anh nữa”. Nhưng không, “Thì ra tình cảm ấy bị cô giấu kín trong góc khuất đã lâu, cảm giác đó giống như một vò rượu mạnh bị chôn sâu dưới lòng đất vậy, chẳng những không bị thời gian hòa tan, ngược lại càng tỏa ra mùi hương thơm nồng quyến rũ.” Ngay khi muốn từ bỏ tất cả, bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không có cậu bé Đoàn Đoàn đáng yêu, không có cả Sở Hà, người mang đến bao nỗi đau thì chính sợi dây mẫu tử, tưởng chừng mong manh đã kết nối họ lại với nhau. Và như bao đứa bé khác, Đoàn Đoàn thích ở cùng ba và mẹ. Cảm giác đó, hơn ai hết, An Nại và Sở Hà là những kẻ thấu hiểu nhất, những con người thiếu thốn tình cảm từ gia đình. Những sóng gió ập tới, câu chuyện cũ năm xưa lại được bóc tách từng lớp, Sở Hà chưa bao giờ nghĩ rằng, cô gái nhỏ kiên cường thế kia, từng vì anh mà khóc, từng vì anh mà có ý định tự tử. Anh biết, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho mình và những kẻ đã đẩy cô vào búa rìu dư luận, những kẻ đã phản bội, đẩy cô vào tuyệt vọng không lối thoát. Nhưng anh là một con người ích kỷ bởi “Anh thà rằng nhìn An Nại khóc trên vai mình chứ tuyệt đối không muốn thấy cô tươi cười với bất cứ người nào khác”. Nếu đọc đến đây, bạn ngỡ Sở Hà là tra nam thì nhầm rồi nhé. Sở Hà đích xác là anh chàng thô lỗ, không biết nói lời ngọt ngào: “Sở Hà không phải chàng thiếu niên dịu dàng ấm áp, anh chưa bao giờ biết mở miệng nói những lời nhẹ nhàng an ủi cô, nhưng anh lại là người dạy cô những điều quan trọng nhất trong cuộc sống này”. Những lúc An Nại yếu đuối nhất, khó khăn nhất, chính Sở Hà đã vươn tay cứu giúp cô, chỉ bảo từng ly từng tí một, như một người anh, như một người bạn. Tôi nghĩ rằng, An Nại và Sở Hà quay lại bên nhau như một điều hiển nhiên vậy. Bởi, tôi chắc chắn rằng, sau Sở Hà, cô không thể yêu ai đó hết mình như cách cô từng yêu anh. Và nếu anh bỏ lỡ cô, liệu ai đó có thể làm nhòa đi tình yêu của anh dành cho An Nại, thứ tình cảm bền bỉ nhiều năm trời. Nhân vật sáng nhất truyện này, cũng chính là nhân vật khiến tôi quyết sa hố chính là Sở Đoàn Đoàn. Trời ơi, tin tôi đi, bạn sẽ phải gục đổ trước một bầu trời đáng yêu, dễ thương quên luôn lối về. Nhân vật này rất “người” nhé, hoàn toàn đúng với tuổi lên ba (rưỡi) của cậu bé, chứ không phải kiểu trẻ con mà ranh quá trời như mấy truyện khác đâu. Cậu bé thích ở cùng với mẹ, nhưng cũng sợ ba bỏ đi, vì Đoàn Đoàn biết mẹ không thích ba. Những lời nói đậm chất trẻ con nhưng vô cùng giàu tình cảm sẽ hạ gục bất kì ai, dù là có thể trước giờ bạn không thích con nít đi chăng nữa. “Nại Hà” được tác giả viết ở một đẳng cấp trong sủng có ngược và trong ngược có sủng. Không quá sến cũng không quá mức bi lụy, các nhân vật trong truyện đều có cá tính riêng, không phải theo dạng mô típ nhân vật na ná giống nhau như bao truyện khác. Nội dung truyện không mới, nhưng tác giả biết cách khai thác đề tài và văn phong chắc tay cũng khiến truyện trở nên mới lạ hơn. Văn phong của editor cũng khá tốt, rất thuần Việt, hoàn toàn không có chuyện kiểu nửa nạc nửa mỡ làm người đọc khó chịu. Truyện đặc biệt  thích hợp để nhâm nhi gặm nhấm trong tiết trời mưa bão này đó, sự đáng yêu của Đoàn Đoàn sẽ khiến bạn chìm trong hũ mật cho mà xem :) ________________ " ": Trích dẫn được trích từ trong truyện.  Review by #An Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Vừa tan lớp, Sở Hà liền vội vàng tới bãi đậu xe, trên đường đi cũng gặp vài cậu bạn học chào hỏi anh nhưng anh cũng không kịp chào lại, liền đi nhanh tới bãi đậu xe lấy xe rồi lái thẳng về nhà. Tuy rằng lúc anh đi học đã thuê người chăm sóc Đoàn Đoàn, nhưng thằng bé ngốc nhà anh lúc tỉnh dậy mà không thấy anh đâu nhất định nó sẽ hậm hực khóc lớn đến khi thấy anh thì mới chịu ngừng. Cũng may, lần này lúc anh về nhà thì Sở Đoàn Đoàn đang ôm bình sữa ăn rất ngoan, Sở Đoàn Đoàn bây giờ đã hơn một tuổi, thân hình trắng trẻo mũm mĩm, so với những đứa nhỏ cùng tuổi khác thì phát triển hơn một chút. Sở Hà đứng cạnh nôi trêu đùa bé mập nhà mình, đưa tay giúp con trai đỡ bình sữa, nhìn thằng nhỏ hai tay nắm bình sữa thật chặt mà ngoãn ngoãn uống sữa, thì bắt đầu giáo dục:“Con trai, ba ba đưa con về tìm mẹ nhé.” Đoàn Đoàn hai mắt to ngây ngô, chăm chỉ uống sữa, phát ra giọng nói ô ô a a đáp lại lời ba mình:“Ô ô……” Sở Hà tiếp tục đùa bé, một tay nựng nựng cằm bé:“Đoàn mập, con có nhớ mẹ không?” Bị ba xoa cằm khiến sữa rớt ra ngoài làm Sở Đoàn Đoàn không vui kêu “A… a”, bé muốn gạt bàn tay to kia để có thể thoải mái uống sữa. Sở Hà hưng trí bừng bừng tiếp tục xoa xoa cái cằm mập của con trai:“Con nói trước đã nào, ma ma.” Đoàn Đoàn chớp chớp hai mắt, lắc lắc cái bình sữa đã hết dùng sức đập vào thành nôi:“I i a a”. Sở Hà nhanh tay kéo bình sữa Đoàn mập đang ôm trong lòng, chặt đứt ý nghĩa của Đoàn mập, không thèm quan tâm Đoàn mập đang vung vẩy móng vuốt kháng nghị:“Không nói sẽ không được uống sữa, nói theo ba này,ma ma,m-a-ma” Mất đi bình sữa Sở Đoàn Đoàn khóc:“Oa, oa oa oa oa……” Sở Hà vươn tay đỡ dưới nách Đoàn Đoàn ôm bé từ nôi đi ra, bàn tay to lau khuôn mặt đỏ bừng đầy nước mắt của con trai, nhận lệnh đi pha thêm sữa cho con trai, sau khi nhét núm vú vào miệng Đoàn mập, người nào đó vừa khóc thút thít hai mắt sáng lên vui vẻ tiếp tục uống sữa, Sở Hà thả con lại vào trong nôi mà đưa tay chạm nhẹ lên trán bé mắng “Ngốc quá.” Sở Đoàn Đoàn ăn no sữa vươn hai tay béo mập quẫy quẫy trong nôi, cố ý thu hút để muốn “ba ba” ôm bé. Sở Hà giơ tay xoa xoa mi tâm của mình, thằng con ngốc nhà anh một tuổi đã mở miệng gọi câu đầu tiên là Papa, chàng trai trẻ hai mươi ba tuổi lần đầu tiên làm ba kích động tới mức như muốn bay lên, lúc đó anh có cảm giác con trai anh quả nhiên là người thông minh, nhưng khi ấy anh còn chưa biết đây là hai chữ duy nhất con mình có thể nói được…… Sau đó, con trai anh cũng không hề đổi mới hệ thống nữa, toàn bộ giống như một cái máy cũ vậy, đói bụng cũng kêu ba ba, khóc cũng gào ba ba, buồn ngủ cũng hét ba ba…… “Ba ba” Không thấy ba ôm mình Sở Đoàn Đoàn dang rộng hai tay làm ra tư thế muốn ôm. Vừa mắng con trai ngốc nghếch Sở Hà vừa vươn tay ôm lấy Đoàn mập, hôn lên cái má bánh bèo phấn nộn mà cưng chiều gọi: “Bảo bối.” *** Sở Đoàn Đoàn hai tuổi, theo thông lệ đã đến tuổi nhận giáo dục từ gia đình. Sở Hà để Đoàn Đoàn nằm ngửa rồi thay quần áo cho bé, Đoàn Đoàn trở mình muốn ngồi dậy chạy ra ngoài chơi, chưa kịp dậy liền bị xốc lên ngồi trên sofa, Sở Đoàn Đoàn ngồi nghiêm chỉnh, hai cái tay mập mạp đập đập sofa thể hiện sự tức giận của mình. Sở Hà ngồi trên bàn trà, hai chân dài vắt chéo ngồi trên bàn, bởi vì Sở Đoàn Đoàn đang tập tễnh tập đi, mọi đồ đạc trong nhà đều để rất thấp, nên anh cũng không thể duỗi thẳng chân ra được. Sau khi Sở Hà ngồi xuống liền nghiêm túc nói:“Đoàn Đoàn, ba ba đưa con về tìm mẹ nhé.” Sở Đoàn Đoàn giãy giụa nhưng không thoát được liền nhại:“Mẹ.” Sở Hà vừa lòng, tiếp tục đề tài:“Mẹ con rất kiêu ngạo, nếu cô ấy không thích con gọi mẹ, con phải gọi cô ấy là chị biết không.” Biết là không thể thoát, Sở Đoàn Đoàn ngoan ngoãn đáp:“Chị”. Mời các bạn đón đọc Nại Hà của tác giả Hàn Mạch Mạch.
Anh Đây Cóc Sợ Vợ
Review bởi: Rose Nguyễn Em đã đọc về đủ loại tình yêu, nhưng ngưỡng mộ nhất là tình yêu thanh mai trúc mã. Bởi vì, tình yêu thanh mai trúc mã chứng minh tình yêu sẽ không biến chất theo thời gian. Thời gian nuôi dưỡng tình yêu, khiến nó nở rộ thành cái cây xum xuê. Cố Thần là một chàng trai vừa kiêu ngạo vừa bá đạo. Cậu có vốn liếng để kiêu ngạo thì sao phải thu liễm chứ? Trong trường, Cố Thần nổi danh là đại ca vì khí thế hung ác và vì anh đánh nhau siêu giỏi. Cố Thần có một bí mật đã chôn giấu nhiều năm về một người con gái. Đoạn trích em tạm dịch từ convert: “Tháng thứ sáu sau khi biết nhau, tôi không muốn cô ấy chơi với người khác. . ." “Tháng thứ mười hai sau khi biết nhau, tôi đã nghĩ, tôi muốn thỏa mãn tất cả nguyện vọng của cô ấy.” “Năm thứ hai sau khi biết nhau, tôi muốn có một gia đình với cô ấy, tôi là ba, cô ấy là mẹ." ... “Năm thứ mười sau khi quen nhau, tôi nếm được hương vị ngọt ngào của tình yêu." Sở Dư là một cô bé có thân thể yếu ớt từ lúc mới sinh ra nên cô không được vui chơi như bao đứa trẻ đồng trang lứa. Đọc đến đây, chắc hẳn mọi người cảm thấy tội nghiệp cho Sở Dư lắm nhỉ? Nhưng đừng lo, đã có Cố Thần bên cạnh 24/7 với cô. Tuy Sở Dư yếu ớt nhưng cô không hề tầm thường nhé. Cô có thể chế ngự Cố Thần!!! Cố Thần biết Sở Dư đã hơn mười năm, từ lúc còn bé thơ đến tận bây giờ. Cậu hiểu rất rõ Sở Dư, ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất. Chỉ có một điều cậu không chắc chắn được, cũng không dám phỏng đoán: Liệu Sở Dư có thích mình không? Rõ ràng là thích đến chết mà vẫn cứ chảnh choẹ với con người ta, thả thính rồi bảo đừng hiểu lầm. Rồi sau đó là quá trình thả thính của nam chính và nữ chính giữ vững tâm trạng giữa dòng đời đầy thính này... Một ngày nọ, Cố Tiểu Gia đỏ mặt hỏi: “Có phải cậu biết rồi không?” Sở Dư: Biết cái gì? Cố Tiểu Gia: Biết tớ thích cậu. Sở Dư tiến thoái lưỡng nan. Cô thích Cố Thần nhưng không nỡ kéo anh theo, lỡ cô không thể hạnh phúc dài lâu bên anh thì sao? Cố Thần: Cậu mau trả lời đi. Mà thôi, đừng trả lời tớ. Ít nhất, cậu đừng từ chối tớ. Sở Dư: Đến lúc chúng ta trưởng thành, chúng ta sẽ thành một đôi nhé. Bây giờ thì chưa được. Cố Thần: Được thôi. Thề là em chưa thấy anh bạn trai tương lai nào như anh này, chưa phải bạn trai chính thức mà đã khoe tới khoe lui, chăm sóc người ta tận răng. Đám anh em: Chưa phải bạn trai chính thức mà đã như vầy, nếu thành bạn trai thật thì thê nô lắm. Nội dung thì chỉ có nhiêu đó, đôi trẻ yêu nhau rồi hạnh phúc đến suốt đời luôn. Nhận xét cá nhân: Về nhân vật: Cố Thần thuộc dạng đã nghiện còn ngại, mê nữ chính như điếu đổ. Vậy mà, lúc nào cũng mạnh miệng bảo nữ chính dính người lắm. À, anh này hay ngại ngùng lắm, thân thân tí xíu là tai đỏ liền. Lúc nào nghĩ đến nữ chính thì cũng nghĩ sao vợ đáng yêu thế hoặc là sao vợ xinh đẹp thế. Sở Dư trầm tính nên mới chế ngự được Cố Tiểu Gia. Lúc chưa yêu nhau thì chị còn có thể bình tĩnh trước thính mà nam chính thả. Lúc yêu nhau rồi thì toàn đớp thính của Cố Thần nhưng vẫn có uy nghiêm của chủ gia đình. Chị này có tính chiếm hữu cao nhưng không ai biết. May là, nam chính có thể toàn tâm toàn ý với chị, đáp ứng yêu cầu của chị. Đám anh em thì hài thôi rồi, toàn bị ngược. Lúc muốn vùng lên (xem Cố Thần mất mặt) thì luôn bị đàn áp bởi đại ca. Họ cũng rất nghĩa khí, sáng sủa như ánh mặt trời. À, ai trong này cũng khai trai hết rồi, chỉ có nam chính còn nguyên tem thôi. Ông ngoại của nữ chính vô tình nối giáo cho giặc, hồn nhiên đánh cờ với đám bạn. Đến lúc ông phát hiện ra Cố Thần cuỗm cháu gái của ông là ông lấy chổi ra đập liền. Ông bà nội của nam chính siêu đáng yêu. Bà nội thì tạo cơ hội cho cháu trai và cháu dâu phát triển tình cảm. Ông nội là cái cớ để Cố Tiểu Gia qua gặp bạn gái tương lai. Anh trai của Sở Dư là Sở Phong. Anh đối xử với em gái siêu tốt, hận không thể bù đắp “lỗi lầm” khi còn bé cho cô. Anh vợ là chướng ngại khó khăn nhất trên con đường Cố Thần rước vợ về nhà. Vu Lan là nữ phụ qua đường, xuất hiện được ba lần là xuống sân khấu rồi. Lần nào cũng tự rước nhục vào thân và bị ngược bởi đôi chính. Về văn phong: Bán Hạ Lương Lương chỉ tập trung vào đôi chính nên trường học xếp sau. Từ ngữ không trùng lặp, tình tiết giản dị nhưng chân thực, cách giải quyết siêu đáng yêu. Đã có bạn nhận, đã có bạn nhận, đã có bạn nhận (chuyện quan trọng phải nói ba lần) Đánh giá: 10/10 P/S: Không có nam phụ. *** Góc Review: Mình tình cờ tìm được bộ truyện này trong giai đoạn túng thiếu truyện. Lướt nhẹ qua văn án thì đây có vẻ không phải là gu của mình, nhưng vì thiếu truyện quá, đành nhảy hố thôi =)) Nam chính Cố Thần là một chàng trai đầy kiêu ngạo. Cũng phải thôi, gia thế đáng kiêu ngạo, khuôn mặt ưa nhìn, học giỏi, lại đánh nhau giỏi. Anh hội tụ đủ những điểm cần có rồi còn gì =)) Cố Thần có một thanh mai trúc mã, chính là nữ chính Sở Dư của chúng ta :3 Vì bị sanh non, nên từ nhỏ Sở Dư đã yếu ớt, nhưng tác giả không xoáy vào điểm này, cũng không miêu tả cô yếu ớt quá đà, nên ngoại trừ sức khoẻ không bằng bạn bè thì Sở Dư không khác gì người bình thường cả. Cả một cuốn truyện dài 60 chương đều chỉ là một viên kẹo ngọt ngào của đôi bạn trẻ. Là tình cảm rung động từ thuở còn đi học đến khi trưởng thành. Trong câu chuyện này, không hề có “Tuesday” nên không ngược chút nào. À thật ra là có một nữ phụ nhỏ xíu tên là Vu Lan. Mình dùng từ nhỏ xíu vì chưa xuất hiện được bao lâu thì cô ta đã bị bay màu rồi :3 Vì thế, tính ra thì truyện không có cục đá cản đường cản lối. Nhưng cũng chính vì thế, truyện không có sóng gió, cứ bình bình, đều đều như vậy đấy… Mình không hợp với một câu chuyện ngọt ngào đến rụng răng như vậy, nên mình vừa xem vừa ngáp lên ngáp xuống @@ Thật ra truyện cũng có những tình tiết hài được tạo ra bởi Cố Thần và những người bạn. Cố Thần bản tính kiêu ngạo, nên trước mặt đồng bọn, anh hay “tự dối lòng” bằng cách nói ngược sự việc. Có thể kể đến việc anh nằng nặc đòi mua áo đôi với Sở Dư nhưng lại bảo cô đòi mặc với anh. Còn nữa, anh ầm ĩ đòi tiễn cô về nhà, nhưng lại kể với bạn bè rằng cô đòi tiễn anh về =)) Bạn bè của anh cũng vì e ngại sự uy hùng của anh mà chẳng vạch trần lời nói dối, còn cùng anh hát tiếp vở kịch nữa chứ :v Nếu nói đến chất hài, chắc chỉ có chi tiết này thôi, nhưng mình vẫn không cảm thấy hài gì cả. Độ ngọt lịm của truyện làm mình hơi ngấy, chắc do mình vốn không hợp với kiểu này. Truyện thích hợp với những bạn yêu thích truyện sủng, nhẹ nhàng vì là một nồi ngược FA cực kỳ =)) Đối với mình, truyện đều đều không có một chút nút thắt gì cả nên khá nhàm chán. Mình chỉ cho 3.5/5 điểm thôi vì không hợp gu nhé! Mời các bạn đón đọc Anh Đây Cóc Sợ Vợ của tác giả Bán Hạ Lương Lương.
Thần Khiết
Vu Thần Khiết nghiêng đầu liếc nhìn bài làm của Lý Hồng trên màn hình máy tính, theo quán tính trả lời: "Nói nhảm" Vừa nói xong đã được nghe âm thanh trả lời: "Hử?" Gi ọng điệu không âm vang, ngữ điệu thì cảng thản nhiên không nghe thấy bất kỳ cảm xúc gì. Vu Thuần Khiết nhìn về nơi tiếng nói phát ra liền phát hiện Nghiêm Mặc đang đứng trước màn hình lớn của phòng tin học dùng biểu hiện kỳ quái nhìn chính mình. *** “Vu Thần Khiết!” Vu Thần Khiết vừa mang túi sách từ thư viện đi ra thì nghe được âm thanh quen thuộc kêu mình, cô quay đầu lại thấy một cô gái tóc ngắn mang túi sách, tay phải đặt ở phía sau túi sách chạy đến. Vu Thần Khiết bước về phía bên phải chờ Phương Úy Hân. Phương Úy Hân dừng lại, hỏi: “Cậu đi thư viện hả?” Cô đi sớm, không biết Vu Thân Khiết cũng đến thư viện. Vu Thần Khiết gật đầu: “Tớ đến mượn mấy quyển sách.” Đêm lạnh như nước, gió nhẹ phơ phất. Lúc này đã quá 10 giờ tối, nhiệt độ không khí tháng bốn vừa phải, hai người đều là sinh viên khoa tài chính đại học E, lại ở chung một ký túc xá, nên vừa cùng nhau đi về hướng ký túc xá vừa nói chuyện phiếm. Phương Úy Hân hỏi: “Cậu đã làm bài tập môn thống kê chưa?” Vu Thần Khiết dừng bước một chút, xuýt chút nữa thì quên. Cô đưa tay lên xoa trán: “Về ký túc xá tớ sẽ làm.” ”Tớ cũng chưa làm.” ” Chắc không cần nhiều thời gian lắm đâu, tớ nhớ rõ giáo sư chỉ ra 3 câu thôi.” Trong ấn tượng ủa Vu Thần Khiết, giáo sư môn dạy môn thống kê không bao giờ ra bài tập nhiều. ”Đúng vậy, hơn nữa tuần sau mới phải nộp.” Phương Úy Hân thường xuyên trước buổi nộp bài tập một ngày mới bắt đầu làm. Vu Thần Khiết lấy tay sờ quai túi sách. “ Giáo sư giảng bài rất dễ hiểu, lúc làm bài tập cũng không quá khó khăn.” Phương Úy Hân nói: “Lần trước bài tập của tớ sắp nộp mới làm, nên sai nhiều, kết quả chỉ được điểm B.” ”Do giáo sư sửa bài hả?” Vu Thần Khiết hỏi. ”Không phải, do Nghiêm Mặc sửa.” ”Nghiêm Mặc?” Vu Thần Khiết nhắc lại, cảm thấy cái tên này rất kỳ quái, vừa nghe qua cô còn tưởng là “Nghiên Mặc(*)”? (*)Nghiên Mặc dùng để mài mực, còn gọi là nghiên mực. Phương Úy Hân nghiêng đầu nhìn cô: “Chính là sinh viên được giáo sư nhắc tới, sẽ cùng học với chúng ta, nghe nói là sinh viên đắc ý nhất của cô.” Vu Thần Khiết nghe cô bạn nhắc tới rốt cuộc cũng nhớ ra. Giáo sư dạy bọn họ môn thống kê là một cô giáo trung niên họ La, ở giới thống kê học rất nổi tiếng. Tiết đầu tiên khi đi học, giáo sư La chỉ vào một sinh viên ngồi ở dãy cuối phòng học nói: “ Đây là học sinh của cô Nghiêm Mặc, môn thống kê của em ấy rất tốt, học kỳ này em ấy sẽ học cùng các em môn của cô, các em có gì không hiểu có thể hỏi Nghiêm Mặc.” Mỗi lần học môn của giáo sư La, Vu Thần Khiết đều chăm chú nghe giảng. Đôi lúc trong quá trình học giáo sư La thỉnh thoảng nhắc đến hạng mục nghiên cứu của mình đều nhắc đến một cái tên —— Nghiêm Mặc, nghe nhiều lần, mọi người đều quen thuộc với cái tên này. Thì ra bài tập do anh ta sửa. Môn sinh đắc ý(**), Vu Thần Khiết đương nhiên hiểu hàm ý của bốn chữ này, đây đúng là một danh hiệu không hề đơn giản. (**) Sinh viên giỏi nhất, được coi trọng nhất, chú ý đến nhất. Phương Úy Hân thấy cô không nói gì, còn nói thêm: “Lúc lên lớp giáo sư La nói tiết thí nghiệm tuần sau của chúng ta hình như do anh ấy đến giúp chúng ta giảng bài.” Lúc này hai người đã đi đến ký túc xá. Vu Thần Khiết gật đầu nói: “Giáo sư La bận rất nhiều việc.” Trở lại ký túc xá, Vu Thần Khiết ngồi lên giường chuẩn làm bài tập môn thống kê, bài tập bình thường sẽ cộng với điểm học kỳ chia ra. Cô mở bài tập của mình ra, nhìn phía trên có một chữ A màu đen. Cô lắc đầu suy nghĩ, tại sao sửa bài lại dùng bút màu đen chứ? trong lòng Vu Thần Khiết cảm thấy sửa bài tập nên dùng bút đỏ chứ. Sau đó cô lại nhìn đến dòng chữ, chữ viết không lớn, chỉ chiếm một diện tích nhỏ. Thu hồi tâm tư, bài tập môn thống kê trên laptop ra, bắt đầu làm bài tập. Buổi tối thứ ba có một tiết thí nghiệm thống kê. Mục đích của tiết thí nghiệm này chính là để cho sinh viên hiểu thêm về tần số trong SPSS(***) của môn thống kê. (***) SPSS (viết tắt của Statistical Package for the Social Sciences) là một phục vụ công tác phân tích. Môn thí nghiệm ở trường học được tiến hành trong phòng tin học, giáo sư La đã sớm dặn Nghiêm Mặc lắp đặt các trang bị thí nghiệm sẵn trong này. Tuy là tiết học thí nghiệm nhưng vì học trong phòng tin học nên có một số sinh viên mở máy tính bắt đầu dùng: Nói chuyện trên QQ, xem tần số,....   Mời các bạn đón đọc Thần Khiết của tác giả Như Thị Phi Nghênh​​​​​​​.