Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Đẹp Ốm Yếu Và Chàng Vệ Sĩ Trúc Mã Của Cậu

Sau khi chết Thịnh Gia Nam xuyên vào quyển tiểu thuyết “Không thể đánh bại thiên hàng trúc mã”, trở thành bia đỡ đạn cho nhân vật chính cùng tên, người sớm muộn gì cũng chết vì bệnh tật.6 Ngày mà cậu xuyên vào, pháo hôi nhỏ ốm yếu đang ngồi xổm trên mặt đất. Sau khi Thịnh Gia Nam mở mắt ra, cậu nhìn thấy một quả bóng đang bay về phía mình, cậu theo bản năng liền nhắm chặt mắt. Lần nữa nữa mở mắt ra thì,dưới ánh sáng len lỏi, một cậu nhóc đẹp trai và lạnh lùng dùng lưng đỡ bóng cho cậu. Kể từ đó, Giang Trì đã tự giác làm vệ sĩ cho cậu, họ trở thành thanh mai trúc mã. *** Sau khi được trọng sinh, Thịnh Gia Nam rất trân trọng cơ hội này, quyết định dưỡng bệnh thật tốt và sống tốt. Mà trúc mã của cậu, Giang Trì so với cậu lại càng tỉ mỉ hơn, cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Từ nhỏ cho đến khi trưởng thành cả hai dường như không thể tách rời nhau, bạn bè trong lớp đều đùa rằng hai người là một cặp nhưng sau một thời gian, ai cũng biết Giang Trì là trai thẳng.13 Thịnh Gia Nam cũng biết rằng trước khi Giang Trì gặp được nhân vật chính thụ thì hắn là một tên thẳng nam sắt thép, là kiểu người sẽ né tránh khi nhìn thấy người đồng tính. Vì vậy cậu luôn tuân thủ bổn phận và giấu kín tình cảm của mình. Khi nhân vật chính thụ lên sân khấu, Thịnh Gia Nam âm thầm thu dọn đồ đạc và ra nước ngoài sống. Tuy nhiên, điều cậu không biết là trong những ngày cậu biến mất, Giang Trì đã lật tung Hạ Thành để tìm cậu. Vào ngày Giang Trì tìm thấy cậu, Thịnh Gia Nam đang xem một anh chàng đẹp trai biểu diễn thoát y. Đột nhiên, một đôi bàn tay to lớn quen thuộc che mắt, nói nhỏ bên tai cậu: “Nam Nam, dáng người của tôi so với hắn ta đẹp hơn gấp trăm lần. Chi bằng theo tôi về nhà rồi tôi biểu diễn cho em xem.”43 Sau đó Thịnh Gia Nam phát hiện ra rằng đây là một cuốn sách lừa đảo, thật ra cậu mới chính là người đã bẻ cong. Thanh lãnh, ốm yếu mĩ nhân thụ x chiếm hữu công *** Đánh giá cá nhân: Thịnh Gia Nam xuyên thư, trước khi xuyên thư cậu có một cuộc sống không mấy tốt đẹp, hàng ngày truyện hạnh phúc nhất mà cậu có thể làm được là đọc đi đọc lại nội dung của một quyển sách sau đó ôm nó ngủ, tựa như muốn chìm vào câu chuyện cổ tích đó. Sau khi xuyên thư, Thịnh Gia Nam có một gia đình êm ấm, được ba mẹ yêu thương, được mọi người quý mến và quan trọng là, luôn có một cậu bạn vệ sỹ trúc mã đi bên cạnh cậu. Hai người họ kề cận nhau từ nhỏ đến lớn, trong tâm trí của Giang Trì, Thịnh Gia Nam chính là của hắn, suy nghĩ này ba mẹ hắn biết nhưng cho rằng hắn lúc đó trẻ con nên không để tâm uốn nắn, lớn dần lên, nó trở thành sự chiếm hữu, lúc đó họ muốn uốn nó trở về điểm ban đầu nhưng suy nghĩ một khi đã nảy mầm và trở thành một cây cổ thụ vững chắc thì làm sao có thể dễ dàng bị nhổ đi được. Cũng bởi vậy, mọi người xung quanh đều nói là Giang Trì là vệ sỹ của Thịnh Gia Nam còn Thịnh Gia Nam là con dâu nuôi từ bé của Giang Trì. Thịnh Gia Nam không rõ bản thân nảy sinh tình cảm với Giang Trì từ khi nào, tuy rằng biết được cái kết của chính mình trong bộ truyện nhưng vẫn không kìm lòng được mà hướng về người nọ nảy sinh tình yêu đơn phương vừa đau khổ lại vừa ngọt ngào. Giang Trì đối xử với Thịnh Gia Nam quá tốt, thậm chí nhiều khi mẹ Thịnh còn tự nhận không thể chăm sóc cậu tỷ mỷ bằng người nọ, hơn nữa Giang Trì còn không ít lần cứu mạng cậu, kéo cậu từ cõi chết trở về. Cách mà Giang Trì đối với Thịnh Gia Nam không những quá mức tỷ mỷ mà còn tự nhiên như là đó là điều đương nhiên hắn phải làm với Thịnh Gia Nam vậy. Hai người họ cùng ăn, cùng ngủ, chung đụng suốt thời gian dài như vậy với sự quan tâm "mưa dầm thấm đất" của Giang Trì thì cho dù trái tim của Thịnh Gia Nam có là đá cũng phải tan chảy với người nọ. Nhiều người nói rằng tính cách của Thịnh Gia Nam quá dùng dằng, rõ ràng Giang Trì đối với cậu khác biệt như vậy nhưng tại sao cậu vẫn cứ lo được lo mất? Tỏ tình luôn rồi thì chẳng phải đã đến với nhau lâu rồi sao? Không dũng cảm lấy một lần được hay sao? Bản thân mình thì cho rằng tính cách Thịnh Gia Nam nên như thế, có chút yếu đuối, có chút lo được lo mất. Vì sao? Vì một người khi có được rồi thì càng lo được lo mất. Nếu như cậu không được nhận sự quan tâm chăm sóc tỷ mỷ của Giang Trì trước đó thì cậu đã không trở nên yếu đuối như thế. Kiếp trước Thịnh Gia Nam sống không được suôn sẻ, cậu sợ những thứ tốt đẹp ở kiếp này sẽ vì một hành động ngu ngốc của cậu mà biến mất vĩnh viễn. Có ánh sáng rồi thì ai cũng sẽ sợ trở lại bóng tối mà thôi. Còn về Giang Trì, tên vệ sỹ trì độn? Giang Trì chẳng khác gì con Husky vừa ngu ngốc lại vừa dính người. Trong mắt hắn lúc nào cũng chỉ có Thịnh Gia Nam. Nếu như Thịnh Gia Nam luôn lo được lo mất thì Giang Trì cũng thế, khác ở chỗ hắn có thể bộc lộ trực tiếp nỗi lo lắng đó ra ngoài còn Thịnh Gia Nam thì luôn chôn chặt vào trong lòng. Xung quanh Thịnh Gia Nam có quá nhiều người thích cậu, Giang Trì tựa như vệ sỹ trung thành lại như một con rồng bảo vệ đống kho báu của nó vậy. Vừa phải chăm bẵm người nọ lại vừa phải đề phòng những kẻ nhăm nhe muốn cướp đi báu vật của hắn. Nhưng vì tính cách chiếm hữu này của Giang Trì là từ nhỏ đến lớn nên ngoài những người ngoài cuộc, hai nhân vật trong cuộc lại không nhận ra được. Chỉ đến khi Thịnh Gia Nam đột nhiên rời đi, Giang Trì điên cuồng tìm kiếm thì nó mới bộc lộ rõ nhất cũng đồng thời vô thức thúc đẩy Thịnh Gia Nam bỏ đi lớp rào chắn bên ngoài, chậm rãi tiến đến phía người nọ. Lúc này Thịnh Gia Nam cũng nhận ra được rằng có lẽ không chỉ cậu mà Giang Trì cũng là người sợ đối phương rời đi nhất. Thịnh Gia Nam do hắn chăm sóc từng chút một, chính hắn bảo vệ cậu và cho cậu tất cả những gì tốt nhất. Chính hắn đã cảnh giác vô số đêm để giành lấy cậu từ tay Thần Chết. Tại sao lại phải tách ra? Tại sao lại yêu đương với một người khác? Cốt truyện không có quá nhiều đặc sắc, chủ yếu là quá trình đôi bạn trẻ luôn luôn như hình với bóng với nhau, đôi lúc mang cơm chó ra thồn con dân. Cả hai người ở bên nhau, người biết cuối cùng có lẽ chỉ có hai người, còn những người xung quanh, bao gồm cả hai bên gia đình Giang – Thịnh cũng đều cho rằng đó là lẽ đương nhiên. Đến mức khi Thịnh Gia Nam rời đi, ông Giang còn cho rằng do chính thằng con mất nết nhà mình bám người ta quá mức đến không có không gian riêng tư nên mới khiến mọi chuyện như thế này. Phân đoạn này thấy Giang Trì vừa buồn cười vừa đáng thương. Tựa như bé Husky tội nghiệp điên cuồng đi tìm chủ nhân lại còn bị người ta ngăn cấm, tìm mọi cách lôi về, không được làm ảnh hưởng đến người ta nữa. Sau đó khi đôi bạn trẻ xác định được tình cảm của nhau, ông bà Giang lại là người đầu tiên lo lắng, liệu có phải rằng thằng con nhà mình lại bắt Thịnh Gia Nam nói như thế hay không (chết cười).  Bên cạnh Cp chính, những nhân vật phụ khác xuất hiện cũng rất dễ thương, đều có những nét tính cách riêng biệt. Tuy là có một số cá biệt nhưng giống như là để tình cảm của đôi bạn trẻ trở nên khăng khít hơn. Nổi bật hơn thì có ông Giang – một người không có chút lòng tin nào với thằng con trai mất nết của mình, hay là Cố Phán Ngữ, vị đàn chị vì Thịnh Gia Nam mà không ít lần nằm không cũng trúng đạn của Giang Trì (ghen).  Còn cả Lăng Mạc, tên nhóc bạn thân của hai người, đôi khi ngu ngốc nhưng lại là người nhìn ra được vấn đề giữa cả hai trước nhất. Im lặng một lúc lâu, Lăng Mạc lại liếc về phía Giang Trì, rồi nói:" Ngược lại, tôi thấy vấn đề kỳ thị đồng tính và cái tật xấu của Giang Trì không hề bị ảnh hưởng từ gã. Điều quan trọng nhất là cậu, chỉ cần cậu di chuyển ngón tay thôi là đã có thể lay động trái tim cậu ấy. Tôi nghĩ cậu ấy sẽ làm bất cứ điều gì cậu muốn. " Thịnh Gia Nam dừng lại, hỏi:" Cậu có nghĩ rằng cậu ấy sẵn sàng yêu tôi không? " Lăng Mạc cười:" Không phải chuyện gì cậu ấy cũng muốn à? Cậu ấy thấy cậu như chó thấy xương, chỉ giận không thể nuốt luôn vào bụng. Chỉ cần cậu không cự tuyệt, quan hệ hiện tại giữa hai người thực ra không khác gì yêu nhau, cùng lắm là sau này giới thiệu thêm một câu. Đây là bạn trai của tôi thôi. Tóm lại, đây là một câu chuyện tình yêu rất ngọt ngào của một đôi bạn trẻ được mọi người nhận định là về chung mái nhà từ lâu nhưng hai người lại là người cuối cùng nhận thức được điều đó. Quá trình đó có hoang mang, có lo lắng, có lo được lo mất nhưng cuối cùng tình yêu cũng dẫn giắt được cả hai về với nhau. Hỗ động của Cp chính rất ngọt ngào, đặc biệt là những sự chăm sóc trong vô thức của Giang Trì. Ngoài ra, truyện cái vài điểm nhỏ không được ổn, như chi tiết Thịnh Gia Nam xuyên thư, nó khiến mình cảm thấy điều này chỉ giống như một cái cớ để Thịnh Gia Nam chưa thể tiến bước về phía Giang Trì. Bạn thụ gốc trong truyện cũng được tác giả kể đến nhưng là kiểu không đồng nhất khiến mình hơi hoang mang, khó hiểu. Ngoài hai điểm nhỏ đó ra thì mình khá ưng cốt truyện nhẹ nhàng mang theo hơi hướng thanh xuân kiểu này, các bạn có thể tìm đọc nha! *** "Đá bóng qua cho tớ." Đầu óc Thịnh Gia Nam choáng váng, khi ý thức cậu dần trở lại thì điều đầu tiên cậu nghe thấy là giọng nói của một cậu bé. Cậuđang cảm thấy khó hiểu, ngơ ngác mở mắt ra thì thấy trước mặt là một quảng trường, xung quanh là tiếng trẻ con nô đùa. Thịnh Gia Nam có chút bối rối, không phải mình đã chết rồi à? Đây là đâu? Cậu đang mơ hả? Trước khi cậu kịp nghĩ gì thêm, Thịnh Gia Nam đã nhìn thấy một quả bóngbay thẳng về phía mình. Cậu vừa mới tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng, theo bản năng nhắm mắt lại. Nỗi đau vẫn chưa ập tới. Thịnh Gia Nam thầm nghĩ quả nhiên là cậu đã chết. Mặt trời chiếu vào một bên mặt, sưởi ấm làn da của cậu. Thịnh Gia Nam lại từ từ mở mắt ra, chỉ thấy từ trong ánh sáng hắt ra từ những kẽ lá, một cậu nhóc đẹp trai đang đứng đó nghiêm nghị dang cánh tay ra. Một quả bóng lăn dưới chân đứa nhỏ. "Giang Trì." Đứa nhỏ lạnh nhạt giới thiệu. Thịnh Gia Nam choáng váng. Cuối cùng cậu cũng biết tại sao khung cảnh trước mặt thoạt nhìn lại có vẻ quen thuộc. Bởi vì đây là cảnh đầu tiên trong cuốn tiểu thuyếtđam mỹ mà cậu đọc trước khi chết, nhân vật chính công trong đó tên là Giang Trì. Mà cái người đang đang ngồi xổm dưới đất này... Là pháo hôi lớn lên cùng Giang Trì hơn mười năm, cùng tên cùng họ với Thịnh Gia Nam, sớm muộn gì cũng sẽ chết vì bệnh tật. Chẳng lẽ cậu đã trọng sinh? Đã vậy còn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ? Khi Thịnh Gia Nam nhận được cuốn tiểu thuyết, cuốn tiểu thuyết này đã rách nát và thiếu nhiều trang nên không hoàn chỉnh. Nội dung cũng mơ hồ, điều duy nhất rõ ràng là tuyến tình cảm của ba nhân vật. Sau sự kiện này, nhân vật chính công đã trở thành bạn tốt với pháo hôi trúc mã. Giang Trì cũng rất tự giác làm vệ sĩ cho pháo hôi ốm yếu luôn bị bắt nạt. Hai người cùng nhau lớn lên, như hình với bóng, không thể tách rời. Nói một cách logic, một tình bạn quý giá và hiếm có như vậy nên tồn tại suốt đời. Nhưng không thắng nổi một cuốn tiểu thuyếtđam mỹtên là"Không thểđánh bại thiên hàng trúc mã". Số phận đã định sẵn là điều phi lý nhất. Trong mười mấy năm qua, Giang Trì luôn chăm sóc, cưng chiều cậu pháo hôi này. điều này khiến trái tim cậu ta rung động, chua xót tương tư người ta. Mà Giang Trì vẫn luôn là một người thấy ngườiđồng tính là né xa ba mét, một thẳng nam sắt thép chính hiệu. Vì vậy,hắn không hề biết tâmý của pháo hôi. Nhưng một khi nhân vật chính thụ xuất hiện, thì Giang Trì từ một thẳng nam sắt thép ngay lập tức cong thành một góc vuông. Sau đó, hắn kiên trì theo đuổi nhân vật chính thụ, như thể hắnđã hoàn toàn biến thành một người khác. Mà vị pháo hôi này là trúc mã cùng lớn lên với chính công, từ bé đã có mối quan hệ mật thiết với nhân vật chính công. Chính vì vậy, cậu ta đã bị người thân và bạn bè của nhân vật chính thụ hành hạ, ngược đãi. Đến khi sắp chết vì bệnh cậu ta cũng không chờđược Giang Trì ngoảnhđầu nhìn mình, cái kết khiến người ta cảm thấy thương cảm. Lúc đó, Thịnh Gia Nam cảm thấy tiếc cho cậu trúc mã này. Rõ ràng là bảo bối mà Giang Trì nắm trong lòng bàn tay nâng niu, không ai khác có thể chạm vào, rốt cuộc sao khi cậu ta bị bệnh lại không biết, không quan tâm? Có lẽ vìđây là một cuốn tiểu thuyết, Thịnh Gia Nam nghĩ. Chỉ cần tác giả muốn liền khiến cuộc đời của một ngườiđànông sẽ phải bi thảm cả đời, bất kể logic và hành vi có bấtđồng hay không. Nhưng lần này thì khác, Thịnh Gia Namđếnđây là nhờ trọng sinh, cậu có một khát khao được sống và sẽ không bao giờ để người khác quyết định cuộc sống của mình. Ở kiếp trước, bố mẹ của Thịnh Gia Nam đều không yêu thương cậu, chưa đầy mười tám tuổi thì cậu đã chết vì bệnh. Vì số phận đã cho cậu một cơ hội được trọng sinh, lần này cậu muốn sống một cuộc sống khỏe mạnh, hòa thuận với bố mẹ mới và chăm chỉ học tập sau đoa vào một trường đại học tốt, tìm một công việc tốt, giúp đỡ những người già, người nghèo. Thay cậu nhóc đáng thương này nhìn về tương lai tươi đẹp. Bây giờ cậu đã biết trước cái kết, nhất định phải cố gắng tránh bi kịch xảy ra. Tuyệt đối không được giẫm lên vết xe đổ của pháo hôi. "Tôi tên là Thịnh Gia Nam." Thịnh Gia Nam tự giới thiệu với cậu bé trước mặt. Có lẽ là bởi vì vóc dáng của một con ma ốm nên giọng nói cậu cũng rất mềm mại khiến người ta có cảm giác muốn che chở. Đúng lúc này, từ bên cạnh truyền đến một giọng nữ nhẹ nhàng: "Nam Nam, về nhà ăn cơm đi. Ba mua cho con món sườn mà con thích nhất đó." Lúc này mặt trời chói chang, xung quanh rộn rã tiếng cười. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu. *** "Điểm đến tiếp theo là đại học Hạ." Thịnh Gia Nam vừa ngủ gật được một tý. Sau khi nghe thấy tiếng xe buýt thông báo, lông mi khẽ run lên, mơ mơ màng màng tỉnh dậy. Lại nằm mơ, mấy năm nay Thịnh Gia Nam thường xuyên mơ thấy cảnh cậu và Giang Trì gặp nhau, trong tiềm thức dường như luôn cảnh báo cậu để cậu không lặp lại những sai lầm tương tự. Thịnh Gia Nam ngước mắt lên nhìn ra ngoài cửa sổ. Xe giảm tốc độ, chậm rãi đi qua gốc cây si trước cổng trường, qua ánh sáng loang lổ giữa bóng cây, cậu nhìn thấy một nam sinh đang đứng ở cổng trường. Nam sinh này cao và chân dài, ăn mặc giản dị và bảnh bao, lúc này đang cúi đầu nhắn tin, trông như đang đợi ai đó. Trong lúc này, ánh mắt của bao nam sinh và nữ sinh xung quanh đổ dồn về phía hắn, nhưng hắn đều làm ngơ. Thịnh Gia Nam gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đẹp trai của Giang Trì đang nhíu mày. Khi Giang Trì ngẩng đầu lên, điện thoại của Thịnh Gia Nam rung lên hai lần. Cậu cúi đầu vuốt màn hình khóa, xe mới chậm rãi dừng lại. [Giang Trì: Xe khởi hành lúc 1:30. Bây giờ đã là 2:00. Tài xế lái xe kiểu gì vậy? ] [Giang Trì: Tôi muốn khiếu nại! ! ! ] Chỉ cần là chuyện liên quan đến cậu, Giang Trì luôn làm ầm lên, còn Thịnh Gia Nam thì đã sớm quen với chuyện này Nhanh thôi có thể gặp nhau rồi, cậu không vội trả lời tin nhắn, chậm rãi xuống xe. Lúc Thịnh Gia Nam đang đi về phía Giang Trì, phía sau đột nhiên có người vỗ vai cậu. Thịnh Gia Nam quayđầu lại thì nhìn thấy một nam sinh cao lớn với làn da màu lúa mạch. Đối phương nhìn thấy mặt cậu, không khỏi nhướng mày, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, giải thích chủ ý: "Đàn anh, thật trùng hợp, anh có nhớ em không? Em là Sầm Tấn. Lúc trước khi anh đang ở sân bóng rổ đợi Giang Trì, chúng ta có nói chuyện với nhau. Em ngồi chung một xe buýt với anh, cách đây mấy trạm em mới lên xe, không biết anh có nhìn thấy em không." Nam sinh kia dừng lại một lúc, Thịnh Gia Nam gật đầu như một phép lịch sự. Thật ra cậu không nhìn thấy, cũng chưa từng để ý xung quanh. Huống hồ trên đường đi phần lớn thời gian, cậu chỉ ngồi tán gẫu với Giang Trì, hắn nói muốn đi đón cậu, kêu cậu đi taxi, hỏi cậu tại sao không đưa hắn về nhà cùng và nhiều chuyện nữa. Cho nên cậu không có hơi sức quan tâm mấy chuyện khác. Khi Sầm Tấn bước vào cổng trường, cậu ta đã chú ý đến Thịnh Gia Nam. Không chỉ có cậu ta, Thịnh Gia Nam cũng là người cả diện mạo và khí chất đều có, là một người có vẻ ngoài lạnh lùng nổi tiếng của trường, khuôn mặt tuấn tú không chê vào đâu được, khí chất hiếm thấy, cả người toát ra vẻ lạnh lùng cự tuyệt người khác tới gần. Nhưng trên thực tế, cậu không phải người đối với ai cũng thờ ơ, vẫn duy trì các mối quan hệ phù hợp với mọi người. Ngoại trừ Giang Trì. Hầu như mọi đặc điểm trên người Thịnh Gia Nam đều thu hút Sầm Tấn một cách hoàn hảo. Nếu có thể đi cùng với Thịnh Gia Nam, Sầm Tấn gần như có thể tưởng tượng được rằng anh sẽ được nở mày nở mặt như thế nào. Chỉ làđối phương luôn có aiđóđi theo, người đó giống như một con chó săn ngăn cản mọi vệ tinh bay quanh người Thịnh Gia Nam. Cho nên anh chưa bao giờ có cơ hội để xin thông tin liên lạc. Hôm nay thực sự là một may mắn lớn, vừa ra khỏi khách sạn cậu ta đã gặpđược Thịnh Gia Nam đang đi một mình. Đây là một điều hiếm thấy. Nhìn thấy Thịnh Gia Nam gật đầu, hai mắt Sầm Tấn sáng lên, hắn đột nhiên cảm giác được mình dường như có chút sức hấp dẫn, giọng điệu mang theo chút tự tin: "Đàn anh, em biết anh cũng giống như em." Thịnh Gia Nam dừng lại, nhìn cậu ta, trong mắt lộ ra một chút khó hiểu. "Anh và em, chúng ta giống nhau." Sầm Tấn nói lại lần nữa, giọng điệu rất kiên quyết, trong lời nói đầy ẩn ý: "Đàn anh, tốt hơn hết là không nên dành thời gian cho người không hiểu mình mỗi ngày. Hãy chơi với em, em có thể cho anh gặp những người giống chúng ta. Anh ấy không hiểu anh nhưng em thì hiểu tất cả mọi thứ. " Nhìn thấy Thịnh Gia Nam mặt im lặng, Sầm Tấn nghĩ rằng có lẽ cậuđang xúc động, nhưng lại xấu hổ không dám bày tỏ. Nói cho cùng, Thịnh Gia Nam có tính cách hướng nội, thoạt nhìn có vẻ nhàm chán, nhưng có chàng trai nào mà lại không muốn tìm người giống mình? Sầm Tấn có chút tự tin, cầm điện thoại lên lắc lắc: "Thế nào, đàn anh, thêm WeChat không?" "Chẳng ra gì." Đúng lúc này, một giọng nói dễ chịu nhưng lãnh đạm vang lên sau lưng. Thịnh Gia Nam nghiêng đầu nhìn, quả nhiên thấy Giang Trìđang lạnh lùng đứng bên cạnh, giống như tuyên bố chủ quyền, hắn khoác một cánh tay lên vai cậu. Toàn bộ trường đại học Hạ đều biết rằng hai người họ có quan hệ rất tốt, tốt đến mức gần như không thể tách rời ngoại trừ trongở lớp, họ là một cặp anh em tốt nổi tiếng. Không ai có thể chen chân vào. Nhưng vẫn luôn có người không biết điều, Giang Trì lạnh lùng nhìn Sầm Tấn. Đương nhiên Sầm Tấn cũng biết chuyện này, thỉnh thoảng anh sẽ cùng Giang Trì chơi bóng, mỗi khi nghỉ giải lao đều có thể nghe thấy đối phương nói không chơi chơi nữa, hắn chuẩn bị đi đón Thịnh Gia Nam. Có vẻ như chơi chỉ là một công cụ để câu giờ để chờ Thịnh Gia Nam. Khi hai người ở cùng nhau thì như cặp song sinh dính liền, cậu ta thấy Giang Trì nóng lòng muốn cho Thịnh Gia Nam uống nước, chả trách bên ngoài có đủ loại tin đồn. Nếu Sầm Tấn không cố ý quan sát một lúc và tình cờ nghe thấy Thịnh Gia Nam giải thích với những người khác rằng họ chỉ là bạn thân của nhau thì cậu ta sẽ nghi ngờ rằng đây là chuyện tình thú của hai người, cố tình thể hiện ra ngoài. Tuy nhiên, một số người là thẳng nam thực sự rất thoải mái thể hiện mấy chuyện gần gũi thế này ra ngoài, còn những người đồng tính thì luôn cảm thấy xấu hổ về bản thân. Mời các bạn mượn đọc sách Người Đẹp Ốm Yếu Và Chàng Vệ Sĩ Trúc Mã Của Cậu của tác giả Tô Mang.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bạn Chanh - Giá Oản Chúc
Hứa Huệ Chanh yêu một người đàn ông. Hoặc, không thể gọi là “một người”. Bởi vì cô yêu, chỉ là một nhân cách khác mà bản thể đã phân liệt ra mà thôi. Giải thích tên truyện:  _ Chanh (hoặc Tranh) [橙] : Tên của nữ chính. _ Bạn [绊]: có nghĩa là “trượt chân, lỡ lầm”. Đôi lời: Truyện này nữ chính là gái bán hoa, nam chính cũng không sạch sẽ, tử tế gì cho cam. Bạn muốn tìm truyện nam nữ chính ‘sạch’, hoàn hảo không tì vết thì xin lỗi là bạn đã lộn tiệm rồi =___= *Vẫy khăn*   *** Trước khi bắt đầu viết review cho câu chuyện này, tôi có đôi lời muốn nói cùng các bạn. Chúng ta được sinh ra và lớn lên trong những môi trường khác nhau, kết quả sẽ dẫn đến quan điểm đối với một số sự việc cũng khác nhau. Tôi không có tư cách và cũng không có quyền áp đặt cách tiếp nhận của mình lên suy nghĩ của các bạn. Nhưng từ tận đáy lòng, tôi muốn xin các bạn một điều. Nếu các bạn không thể chấp nhận nhân vật chính “KHÔNG SẠCH”, xin hãy bỏ qua câu chuyện này. Đừng thử đọc bất cứ một đoạn hay một chương nào cả, vì tôi sợ rằng, trái tim tinh khiết của các bạn, sẽ không thể bao dung cho cuộc đời cô ấy. Như vậy, sẽ rất tàn nhẫn. Không sai, Hứa Huệ Chanh là gái bán hoa. Nhưng cho dù cô ấy có ở tầng đáy của xã hội, thì cô ấy cũng không ở dưới chân chúng ta, nên chúng ta không có quyền chà đạp. Quãng thời gian lấm lem bẩn thỉu ấy, chúng ta không trải qua, cho nên, không có tư cách để phán xét. Những lời cần nói tôi đã nói xong. Bây giờ, tôi sẽ kể câu chuyện của cô gái ấy, Hứa Huệ Chanh. Tên để tiếp khách là Sơn Trà. 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của người con gái, Hứa Huệ Chanh vì muốn kiếm tiền cho gia đình, lên thành phố. Cũng như bao nhiêu cô gái ngây thơ khác, Hứa Huệ Chanh không hề biết rằng, xã hội bên ngoài kinh khủng như thế nào. Cô bị lừa bán, để làm vợ một người bị thiểu năng trí tuệ. Tất cả những xúc cảm đẹp nhất của một thiếu nữ, mất sạch. Tàn dư để lại, chỉ có nỗi ám ảnh. Hai năm bị giam cầm, bị vũ nhục và vô số lần tìm đến cái chết. Nhưng vẫn không khủng khiếp bằng 4 năm tiếp theo. Hứa Huệ Chanh sống không bằng chết ở ngôi nhà đó, đến khi thoát được người chồng bị ngớ ngẩn, thì lại rơi vào tay Chu Cát Vũ, gã em chồng làm nghề dắt gái. Gã đối xử với Hứa Huệ Chanh bằng một thái độ vô cùng vặn vẹo. Bắt cô tiếp khách để trả nợ, không kiếm được tiền thì bị đánh. Dường như hắn muốn vấy bẩn cô, bẩn hơn bất kỳ ai khác. Khi cô bỏ trốn, hắn cắt ngón tay em trai cô đem tặng cho cô, khiến cô không có cách nào thoát khỏi hắn được nữa. Hứa Huệ Chanh đã trải qua 4 năm như vậy. Có nhiều lúc, cô còn chẳng biết tại sao mình lại sống được. Có lẽ, tất cả những đau đớn khổ sở nhất của một đời người, Hứa Huệ Chanh đã phải gánh chịu chỉ vẻn vẹn trong 6 năm này.  Nhưng nếu có ai hỏi, cô chắc chắn sẽ nói, mình thật may mắn. May mắn, vì lúc bị gia đình kia làm nhục, cô tự tử nhưng không chết. May mắn, vì thân hình cô tròn trịa, chứ không phải chân dài eo thon, nên khách hàng rất ít khi chọn cô. May mắn, cô không biết trang điểm, cho nên dù có một gương mặt xinh đẹp như phù dung, cũng bị lớp phấn dày che mất, khiến cho người ta ái ngại khi mua cô. May mắn, vì cô gặp đám cậu ấm ăn chơi Kiều Lăng có tính bạo lực, bị đánh mà không chết. Chính vì lần bị đánh đó, mà cuộc đời của cô, đã gặp được may mắn cuối cùng - Chung Định. Chung Định cũng là cậu ấm, phá gia chi tử hạng thượng thừa, lại rất nhiều trò hành hạ người khác. Dưới tay Chung Định, Hứa Huệ Chanh từng cận kề cái chết không biết bao nhiêu lần. Nhưng mà, cô vẫn không chết được. Trên đời có những chuyện, thường con người không thể tự mình định đoạt. Giống như Hứa Huệ Chanh, cô biết rõ mình làm cái nghề này, thì làm gì có tư cách nghĩ đến chuyện yêu đương. Cho nên, khi cô gặp được một chàng trai ấm áp, cô cũng chỉ có thể chôn chặt trong lòng mà thôi. “Những thứ không thuộc về mình, chỉ cần đứng nhìn ở nơi xa là được rồi.” Chàng trai ấm áp đó, cô với không tới. Nhưng lại là nguyên nhân khiến cô cứ vô tình tiến gần lại con người lạnh lùng cao ngạo là Chung Định. Vì hai người họ, có ngoại hình… rất giống nhau. Hứa Huệ Chanh không hiểu, mà cũng không có thời gian tìm hiểu, bởi vì cậu ấm Chung Định chơi chưa đủ, cứ muốn kéo cô vào những trò kinh dị của anh ta. Và trong một lần như thế, cả hai đã thực sự rơi vào nguy hiểm. Cáp treo bị phá hoại, rơi vào khe núi, Chung Định “tiện tay” cứu luôn Hứa Huệ Chanh. Mãi cho đến sau này, dù không bao giờ nói ra, nhưng Chung Định vẫn luôn thầm cảm tạ cái giây phút “điên khùng” ấy của mình. Vì nó, mà anh gặp được một Hứa Huệ Chanh "đích thực". Hai ngày gặp nạn, Chung Định phát hiện ra rất nhiều điều về cô gái ấy. Anh nhìn thấy những vết roi trên lưng cô, nhìn thấy sự dũng cảm trong ánh mắt cô, nhìn thấy sự tin tưởng vào anh, người từng muốn ép cô đến chết. Nên anh không bỏ mặc được nữa, không thờ ơ được nữa.  Sau khi trở về, anh vẫn lạnh lùng, vẫn tàn nhẫn, vẫn cay nghiệt, nhưng đã có thêm một “Tiểu Sơn Trà”. Chung Định cái gì cũng có, chỉ không có "lương tâm". Ấy vậy mà, cái phần tưởng chừng như đã mất đi ấy, lại dần dần sinh sôi trên người của Hứa Huệ Chanh và cũng chỉ có trên người cô mà thôi. Anh chuộc thân cho cô, cứu cô khỏi thứ tình cảm bệnh hoạn của tên Chu Cát Vũ, giúp cô thoát khỏi vũng bùn đó. Anh thu nhận cô. Chung Định mang Tiểu Sơn Trà về nhà và cô trở thành giúp việc của anh. Tính tình Chung Định cổ quái, nhưng Hứa Huệ Chanh lại dung hòa được. Bản tính của cô vốn là như vậy, đơn thuần đến ngốc nghếch lại khiến Chung Định động lòng. “Tiểu Sơn Trà, em đã từng yêu chưa?” “Chưa,... chưa từng...” “Tôi cũng chưa… Nếu không, hai chúng ta thử xem?” … “Nhưng… em... thực sự... rất bẩn…” “Bẩn chỗ nào? Tôi rửa cho em.” ………. Hứa Huệ Chanh không phải một đóa hoa sen, “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Cô chỉ là một đóa sơn trà bị vùi thân nơi bẩn thỉu đó, lặng lẽ khép mình chỉ mong đừng ai nhìn thấy. Nhưng Chung Định đã thấy rồi, thấy được vẻ đẹp tận sâu bên trong cô, không hề bị vấy bẩn. Anh mang cô về, trân trọng, giữ gìn. Bởi vì người con gái đó. “Đã từng vỡ nát tan tành. Sau đó, cô đã một mình gom nhặt những mảnh vỡ đó lại, từng mảnh từng mảnh ghép lại với nhau, xuất hiện trước mặt anh.” Một cô gái yếu đuối như vậy, đến tột cùng là có dũng khí từ đâu, để tồn tại cho đến ngày gặp được anh? Thế nên, đã gặp rồi, thì không rời xa nữa. Chung Định có tất cả, chỉ thiếu mỗi mình cô. Hứa Huệ Chanh chẳng có gì, chỉ có mỗi mình anh. Cho dù cô đã nằm dưới thân bao người, thì lần đầu cảm nhận được khoái lạc, là cùng với anh. Cho dù anh đã từng phát tiết với bao người, việc kiên trì giúp cô vượt qua sự lãnh cảm của chính mình, cũng là lần đầu. Cho nên, Chung Định và Hứa Huệ Chanh, chính là lần đầu của nhau. “Người nhớ được cơ thể của em, chỉ có tôi.” “Còn người tôi nhớ, cũng chỉ có mỗi em.” “Hãy ở bên cạnh tôi. Nhé?” Chung Định vì Hứa Huệ Chanh, đạp bằng mọi chông gai, xóa bỏ mọi thành kiến. Hứa Huệ Chanh vì Chung Định, dũng cảm cùng anh đối mặt, dù là chứng bệnh thần kinh phân liệt, hay là sự ruồng rẫy của gia đình. Nếu như sự lạnh lùng của Chung Định là do gia đình anh mang đến, thì sự ấm áp của anh chính là lúc ở bên cạnh Hứa Huệ Chanh. Anh biết hết, cho nên mới từng bước từng bước mang hạnh phúc đến cho cô. Chung Định tìm lại gia đình cho cô, cũng là cho chính anh. Hứa Huệ Chanh bảo vệ anh, trong sự yếu đuối của mình. Hai người họ, dùng tất cả thời gian còn lại của cuộc đời, sống cho nhau. Hạnh phúc của hiện tại là từ những nỗi đau của quá khứ. Vào những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời, Hứa Huệ Chanh vẫn nắm chặt tay Chung Định. “Chung tiên sinh, đừng sợ. Em xuống đó sẽ đợi anh, em nhất định sẽ đợi anh.” Giống như kiếp này, em đã đợi được anh vậy. “Được, hứa rồi nhé.” Chung Định ngoéo tay với Hứa Huệ Chanh. Cho dù lúc này hai người đã tám chín chục tuổi, nhưng dường như thời gian ở bên nhau, vẫn là chưa đủ. Em bằng lòng, dùng tất cả nước mắt của đời mình, gột rửa tình yêu dành cho anh. Anh tình nguyện, đỡ lấy tất cả mọi đau thương của kiếp này, chỉ để nhìn thấy chiếc răng khểnh trong nụ cười của em. Hai tháng sau ngày Hứa Huệ Chanh mất, Chung Định cũng đi theo. Họ để lại một người con trai tên Chung Bất Li (không xa lìa), một người con gái tên Hứa Bất Khí (không rời bỏ) và một đứa cháu nội tên Chung Chanh (Chung Định - Hứa Huệ Chanh). Họ được an táng cùng nhau, ở nơi tình yêu bắt đầu. Giống như câu hát năm nào ở khe núi ấy "Đi qua Âm Dương, hạnh phúc mãi chung đường." Till death do us part. ______________ " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Tần Bìa: #Tơ Chiêu Nghi Mời các bạn đón đọc Bạn Chanh của tác giả Giá Oản Chúc.
Yêu Không Chậm Trễ - Mạch Ngôn Xuyên
Nhiều năm trước, Lục Tinh nuôi chó cắn Phó Cảnh Sâm một cái. Khi ấy còn nhỏ, cô mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ anh sẽ trả thù. Nhiều năm sau, Phó Cảnh Sâm cuối cùng cũng triển khai kế hoạch trả thù. Lục Tinh ôm đôi môi bị cắn, trừng mắt với anh: “Anh là chó sao?” Phó Cảnh Sâm bình tĩnh đáp lời: “Nói không chừng, vắc xin phòng bệnh dại khi còn bé mất đi hiệu lực.” Lục Tinh: “… *** Lục Tinh chỉ vào lịch trình của Tiêu Nghệ : " Ở thành phố H có một tạp chí muốn chụp hình hai người , tôi chọn Bành Duyệt , cô ta cũng đồng ý , đến lúc đó tôi đi cùng hai người . Thời gian chụp hình được xếp ngay sau buổi thu hình , chỉ còn 2 ngay . Sau khi kết thúc buổi chụp hình , cô lập tức bay về tụ tập cùng đoàn phim , sau đó lịch trình khá dày , trong khoảng 2 tháng tới cô không có thời gian rảnh đâu ." Tiêu Nghệ đã gặp Bành Duyệt mấy lần , cũng khá ấn tượng về người này , cô ta gật đầu : " Tôi biết rồi , yên tâm đi , bay tới bay lui tôi cũng quen rồi ." Bây giờ đã là tháng 12 , chẳng bao lâu nữa sẽ tới Giáng Sinh , có không ít tạp chí chuẩn bị cho số báo đặc biệt . Sau đó 1 tuần nữa là Tết Nguyên Đán , tất cả nghệ sĩ lại rục rịch tham dự các buổi đón giao thừa . Tiêu Nghệ có hai lịch vào đêm giao thừa , một là đêm tuyên truyền , hai là truyền hình trực tiếp , tuy nhiên vẫn phải luyện tập từ trước . Lục Tinh nhìn lịch trình còn mệt mỏi thay cho Tiêu Nghệ . Cô nhíu mày : " Qua Tết Nguyên Đán tôi sẽ sắp xếp thời gian cho cô nghỉ ngơi ." ... Mời các bạn đón đọc Yêu Không Chậm Trễ của tác giả Mạch Ngôn Xuyên.
Ngang Qua Thế Giới Của Em - Trương Gia Giai
Ngang Qua Thế Giới Của Em là một tập truyện ngắn, nằm trong hệ liệt Chuyện kể trước giờ đi ngủ, sau khi được tác giả post trên mạng, lượng người vào đọc vượt qua con số 4 triệu, 1 triệu 500 lượt chia sẻ, mỗi một phút, đều có người thấy được chính bản thân mình trong câu chuyện. Đến năm 2013 đã trở thành một “cơn bão” làm nên kỳ tích. *** "Bạn đọc của Chuyện kể trước giờ đi ngủ đều biết, đây sẽ là một cuốn sách khá hỗn tạp. Chúng giống câu chuyện bạn bè thường tâm sự với nhau lúc đêm khuya, về những gì mình đã trải qua. Người bạn đó chính là tôi. Nhân vật chính đủ mọi tầng lớp, lứa tuổi, tính cách tưởng chừng xuất hiện ở khắp nơi trong các câu chuyện, vậy mà chỉ cần ngoảnh mặt đã chẳng thấy đâu. Những trang truyện ấy, có trang ấm áp, có trang sáng sủa, có trang cô độc, có trang khùng điên, có trang vô vị, có trang kỳ quặc, có trang viết bừa, có trang vớ vẩn, linh tinh. Bạn có thể đọc mỗi ngày vài chương, hoặc chọn chương mình thích, tùy theo tâm trạng. Lúc bạn trằn trọc mất ngủ, lúc bạn cần được an ủi, lúc bạn ngồi đợi xe lửa, lúc bạn chây lười ngủ nướng, hay lúc bạn căng da bụng chùng da mắt, bạn đều có thể tìm được một chương như ý. Tôi mong viết được một cuốn sách, để bạn có thể giữ nó bên gối, xếp lên kệ sách, hoặc tặng nó cho người quan trọng nhất với bạn. Và tôi nghĩ đây là một cuốn sách như thế. Tất nhiên, nếu đọc xong mà bạn cảm thấy không một trang sách nào có giá trị, và bạn ném bỏ vào sọt rác, thì tôi cũng không để bụng đâu. Vì tôi không làm thế nào đền cho bạn được. Cuốn sách Ngang Qua Thế Giới Của Em, chỉ cần bạn mở đọc một chương cũng là tốt rồi." - Trương Gia Giai. *** Ngồi trong quán bar tôi hỏi: Vì sao sổ tay cô lại ghi: “Đến nay cây đã um tùm tán xanh?” (1) Cô ấy thing lặng không đáp. Nửa đời trước của Ba Đóa Kim Hoa có thể tổng kết bằng cụm từ “Dương Quan tam điệp” (2). Cô ấy viết một câu vào trang lót cuốn sổ tay: Đến nay cây đã um tùm tán xanh. Có lần, cô ấy gọi điện cho một gã: - Chia tay hay không chia tay? Cô ấy khóc như mưa trong điện thoại. Mãi cho đến một hôm, cô ấy bảo: - Tôi đã được giải thoát. Tôi sẽ không bao giờ khóc trong điện thoại nữa. Tôi hỏi: - Vì sao? - Khi người ta không còn yêu anh, thì anh khóc lóc cũng là sai, mỉm cười cũng là sai, bình tĩnh cũng là sai, nổi nóng cũng là sai, còn sống, còn hít thở cũng là sai, thậm chí lăn đùng ra chết cũng là sai. Trái lại, dù tôi khóc lóc hay mỉm cười, bình tĩnh hay nóng giận, còn sống hay đã chết, mẹ tôi vẫn luôn yêu tôi. Sau này cô còn định thảo luận với đàn ông về chuyện chia tay nữa không? Chia chia chia, thà chia tiền còn hơn! Đó là bước ngoặt đầu tiên, khúc Dương Quang thứ nhất. ... Mời các bạn đón đọc Ngang Qua Thế Giới Của Em của tác giả Trương Gia Giai.
Phù Dao Hoàng Hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên
Phù Dao Hoàng Hậu là một tác phẩm quy tụ đầy đủ các yếu tố đặc sắc của dòng văn học lãng mạn Trung Quốc. Truyện không những thành công về mặt thương mại (đứng đầu trong bảng xếp hạng văn học trẻ) mà còn nhận được những phản hồi tích cực từ giới phê bình. Tác phẩm này đã mang về cho tác giả 2 giải thưởng "Tác phẩm văn học nữ xuất sắc năm 2011" và "Tài năng mới xuất sắc trong văn học nữ năm 2011" Nắm tay nàng xây nghiệp bá nghìn thu Biển cả mênh mông sông dài đất rộng Vó ngựa dặm trường máu nhuộm đỏ hoàng hôn Đất trời này như là của đôi ta Gió mưa mịt mù đường dài muôn dặm Ánh trăng mờ soi bóng nền cát lạnh Trái tim cô đơn bỗng rung động lạ kì Tình cảm này ai có hiểu chăng ai Sống chết bên nhau trên dặm đường dài Nắm tay chàng cùng vượt qua gian khó Vó ngựa dặm trường máu nhuộm đỏ hoàng hôn Đất trời này như là của đôi ta. *** “Quỷ! Có quỷ!!!" Ông ta vừa nhìn thấy nàng liền đột ngột đứng bật dậy, kêu gào thảm thiết, ôm đầu chạy quáng quàng xung quanh tìm một nơi ẩn náu, chỉ tiếc rằng ngục thất với ba mặt là vách tường đá một mặt là song gỗ này nào có chỗ để cho ông ta trốn cơ chứ. Ông ta cố bám vào vách tường đế trèo lên nhưng lại bị trượt xuống nền đất, vội vã xốc lại y phục, vơ lấy đống rơm rạ dưới nền đất đắp lấy đắp để lên người nhưng vẫn không sao che kín được, cuối cùng chui thẳng vào trong đống rơm, chỉ có cặp mông vẫn bị lộ ra ngoài hết nửa. Mạnh Phù Dao buồn cười quá, quay đầu lại nói với Trưởng Tôn Vô Cực, "Đến tận bây giờ ta mới biết bộ dạng của mình lại đáng sợ như vậy đó." Trưởng Tôn Vô Cực trầm mặc nhìn kẻ đang co người chui rúc trong đám rơm rạ kia hồi lâu, cẩn thận đánh giá vài lần, cuối cùng vẫn là cất giọng đều đều, "Thời buổi loạn lạc này, nàng vẫn nên thường xuyên đeo chiếc mặt nạ thì tốt hơn." Mạnh Phù Dao đeo mặt nạ lên, nhìn chằm chằm nửa cặp mông bị lộ ra ngoài kia, vừa gõ gõ tay lên tường vừa nói: "Này người anh em, lại đây nói chuyện một chút đi, nói xem nhìn ta giống con quỷ nào hả?" Người đang trốn trong đống rơm lập tức chui vào sâu hơn một chút. Mạnh Phù Dao bĩu môi, cúi xuống nhặt một hòn đá nhỏ lên, "bụp" một tiếng trúng nửa cặp mông kia, giọng điệu lạnh lùng: "Uyển... đến đây..." ... Mời các bạn đón đọc Phù Dao Hoàng Hậu của tác giả Thiên Hạ Quy Nguyên.