Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hoa Hồng Trao Kền Kền

Bạn đang đọc truyện Hoa Hồng Trao Kền Kền của tác giả Phong Hiểu Anh Hàn. Giang Lăng tìm được rồi người đàn ông mình cần... Cô hỏi Chu Dư Ngôn, có muốn thực hiện giao dịch với cô không. Chu Dư Ngôn là một người có tiếng tăm trên thương trường, anh là một người đàn ông tuấn mỹ, có khí chất, chỉ là tiếc thay, chân anh có tật, mà cũng có thể vì khiếm khuyết này nên tính tình thâm trầm bất định, là một người không nên trêu vào Anh ta ở trong giới đã lâu, nhưng không thường xuất hiện trước mặt công chúng hay các trường hợp chính thức khác. Vì tiếp cận anh, Giang Lăng ngụy trang thành hình tượng ngưỡng mộ sếp lớn. Nhưng mà mỗi lần ra đón tiếp cô đều là trợ lý của Chu Dư Ngôn. “Xin lỗi cô Giang, hôm nay Chu tổng không có ở đây.” Giang Lăng tỏ ra tình sâu không hối tiếc, ngay cả nhân viên trong công ty Chu Dư Ngôn cũng dần dần bị cô làm cảm động. *** Reviewer: AI_Hải Đường Designer: AI_Cẩn Du Thể loại: Hiện đại,  Hào môn thế gia,  HE Độ dài: 91 Tình trạng: Hoàn edit Hoa hồng trời sinh diễm lệ, màu đỏ như máu, điên đảo chúng sinh. Còn kền kền dùng cả đời để ngụy trang, chờ đợi con mồi chấm dứt sinh mệnh, sau đó lao vào cấu xé, âm hiểm đã là thiên tính. Hoa hồng ghét bỏ kền kền thô bạo, mà kền kền cũng khinh thường hoa hồng yếu ớt. Thế mà, con kền kền mạnh nhất lại phải lòng một đoá hồng đầy gai nhọn, si mê đến mức suýt giao ra cả tính mạng mình. Giang Lăng khoác lên lễ phục đỏ thắm tựa cánh hồng, là đóa hoa nở rộ xinh đẹp nhất. Mà kền kền chính là người đang đứng nơi góc tối nhìn về phía cô - Ngôn Úc. Những lần gặp gỡ, những va chạm nhẹ tênh, kền kền không cách nào cưỡng lại được vẻ đẹp hút hồn của hoa hồng, chẳng hay bụi gai chĩa về phía mình đang càng lúc càng sắc nhọn. Lần đầu tiên gặp nhau tại cuộc thi vĩ cầm, Giang Lăng đã ghim vào lòng Ngôn Úc một nhành gai không cách nào nhổ bỏ. Cô trầm mình trong âm nhạc trên sân khấu, tỏa ra hương thơm quyến rũ loài khát máu là kền kền. Sau mỗi buổi biểu diễn, Giang Lăng sẽ nhận được một bó hoa từ Chu tổng Chu Dư Ngôn, nhưng người đưa tới lại chàng trợ lý Ngôn Úc. Anh chỉ là trợ lý “quèn”, nhưng sức hút từ anh chàng trợ lý lại khiến hoa hồng đỏ không cách nào cưỡng lại được. Giang Lăng khiêu khích Ngôn Úc, Ngôn Úc cũng thuận theo để Giang Lăng trêu đùa, anh đưa tôi đẩy, không phải yêu đương cũng chẳng phải bạn bè đơn thuần. Dù có mập mờ thì hai người vẫn tỉnh táo hơn bất cứ ai. Giang Lăng dây dưa với Ngôn Úc, nhưng mục tiêu của cô vẫn là sếp lớn Chu Dư Ngôn của anh. Giang Lăng chưa từng giấu giếm ý đồ của mình, thậm chí còn quá phận nửa lôi kéo, nửa dụ dỗ anh làm “đồng phạm”. Ngôn Úc chỉ cười rồi mạnh mẽ hôn xuống, giành lấy “lợi ích” từ việc làm đồng phạm của cô. Quan sát và thăm dò, đây chính là cách hoa hồng và kền kền ở bên nhau. Mục đích Giang Lăng tiếp cận Ngôn Úc chỉ có một, thông qua anh để móc nối quan hệ với Chu Dư Ngôn. Chỉ có người có quyền lực như Chu tổng mới có thể làm hậu thuẫn giúp cô giành lại những gì thuộc về mình. Giang Lăng quả thật thích Ngôn Úc, nhưng chỉ tới vậy mà thôi, người cô cần là Chu Dư Ngôn. Lại một hồi dây dưa không rõ, một người đa nghi và đầy lòng phòng bị như Ngôn Úc cũng đã mơ hồ chìm vào mật tình, nhưng Giang Lăng vẫn lý trí đến lạnh băng. Sau khi đạt được mục đích, vừa mới xác định quan hệ với chàng trợ lý chưa đầy hai mươi bốn giờ đồng hồ, Giang Lăng đã “đá” anh không thương tiếc. “Chúng ta chia tay đi.” Ngôn Úc khựng lại, tầm mắt cô đọng: “Em nói cái gì?” “Tới giờ còn giả vờ nữa cũng không còn thú vị, anh nói phải không?” Giang Lăng nghiêng đầu nhìn anh, tỏ vẻ cười như không cười, giọng điệu hài hước, “Chu —— tổng?” Giang Lăng sớm đã nhìn rõ màn kịch của Ngôn Úc, mà hiện tại phải gọi anh là Chu Dư Ngôn mới phải. Dù đã lật bài ngửa, nhưng rõ ràng quan hệ lợi ích giữa Chu Dư Ngôn và Giang Lăng vẫn còn có thể tiếp tục. “Bạn trai cũ” Ngôn Úc lúc này lại trở thành cầu nối để Chu Dư Ngôn dỗ bạn gái. “Vậy điều kiện của Chu tổng là gì?” Chu Dư Ngôn nhìn cô, khuôn mặt không mang biểu cảm thốt ra hai chữ: “Liên hôn.” Động tác của Giang Lăng khựng lại. Chu Dư Ngôn đối diện cô, vẻ mặt hờ hững: “Liên hôn với tôi, tôi giúp em giành lấy tập đoàn Giang thị.” Anh đưa ra cho Giang Lăng “chiếc bánh” rất béo bở, mà điều kiện duy nhất chính là cô. Giang Lăng cần hậu thuẫn, Chu Dư Ngôn chỉ cần Giang Lăng, đây thực sự là một giao dịch “có hời”. Cuộc trao đổi này, dù bên nào được hời thì mối quan hệ của họ cũng đã bước thêm được một bước mới. Cứ như vậy, hai người một đuổi một bắt, vẫn thăm dò và quan sát, nhưng lần này là cả hai cùng rơi xuống vách núi mang tên tình yêu. Hoa hồng sinh trưởng nở rộ trong bụi gai, tự do dưới ánh sáng mặt trời, nhận được sự ngưỡng mộ của người khác. Chu Dư Ngôn muốn hái xuống thưởng thức đoá hồng xinh đẹp nhất ấy, chẳng ngại tay đầm đìa máu tươi. Giang Lăng tựa như thuốc đ ộc bọc trong lớp kẹo đường, dụ dỗ người ta sa đọa, ngọt ngào lại c hết người. Giang Lăng ban đầu không hề đặt lòng mình vào một màn kịch này, tiếp cận chỉ để lợi dụng Chu Dư Ngôn. Nhưng lại chẳng ngờ “vật cực tất phản”, nhập vai quá sâu, đến cuối cùng gần như bản thân Giang Lăng cũng tin tưởng cảm xúc đối với Chu Dư Ngôn là thật. Không biết khi nào rơi vào, hơn nữa càng lún càng sâu khiến cô chần chừ lùi bước. Giang Lăng coi như thua rồi, thua trong cục diện chính mình sắp đặt. Vốn tưởng rằng bản thân là người ngoài cuộc, nào ngờ cô đã trở thành người trong cuộc từ lâu. Nhưng nếu là Chu Dư Ngôn, thực ra thắng thua cũng không còn quan trọng nữa. Chu Dư Ngôn và Giang Lăng rất giống nhau, đều là cùng một loại người, ban đầu mục đích của cả hai không hề quang minh chính đại. Nhưng hiện tại, bọn họ đã hoàn toàn buộc chặt vào nhau, không cách nào rời xa được nữa. Hai người đấu trí đấu dũng từ thương trường đến tận phòng ngủ, vừa nồng nhiệt lại kích thích. “Hoa hồng trao kền kền” thực ra không có quá nhiều nút thắt phức tạp. Điều làm nên sức hấp dẫn của câu chuyện này chính là tình yêu giữa hai kẻ lý trí là Chu Dư Ngôn và Giang Lăng. Với văn phong mượt mà hết sức thu hút, tác giả thực sự đã vẽ ra đoá hồng Giang Lăng và chàng kền kền Chu Dư Ngôn bằng con chữ, đưa người đọc đến với tình yêu của họ. Cách Phong Hiểu Anh Hàn xây dựng nhân vật nhất quán, sự thay đổi nội tâm của nhân vật hợp lý và thú vị vô cùng. Một vị sếp lớn lạnh lùng mưu mô lại đi diễn trò cùng người mình thích mỗi ngày, một cô gái thông minh xinh đẹp giả vờ yếu đuối ngốc nghếch để đạt được những gì mình muốn, sự kết hợp này thực sự mới lạ và thu hút độc giả. Không thể không nói, đến những nhân vật phụ cũng được tác giả thổi hồn vô cùng sinh động thú vị, mỗi nhân vật xuất hiện đều có ý đồ riêng. Lời cuối cùng, reviewer đánh giá khá cao “Hoa hồng trao kền kền” ở cả nội dung hấp dẫn lẫn phần chuyển ngữ mượt mà, điều khá hiếm thấy hiện nay. Tóm lại, đây là một bộ truyện đáng đọc nếu bạn đang tìm kiếm một tình yêu kích thích giữa những âm mưu đấu đá nơi thương trường. Ngại gì mà không rơi vào “Hoa hồng trao kền kền” cùng reviewer nào! ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Khoảng không *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** “Con kền kền phát ra tiếng kêu thèm thuồng trong thung lũng, Mơ thấy xác chết thối rữa và mục nát của mình.” (*) trích từ bài thơ Gửi sầu muộn của Friedrich Nietzsche …… Tiếng chuông di động ồn ào lại vang lên, Giang Lăng khép lại tập thơ trong tay rồi cầm lấy di động trên bàn. Tên người gọi đến là “Giang Thiệu Quân”, tại cột thông báo trên màn hình đã có nhắc nhở bảy cuộc gọi nhỡ. Giang Lăng không để ý tới. Di động vang lên liên tục, cho đến giây thứ 58 cô mới bấm nút nhận máy. “Giang Lăng, tại sao bây giờ mới bắt máy?” Giang Thiệu Quân cố ý đè thấp giọng ẩn chứa lửa giận. Giang Lăng hơi nhướng mày, cô không cất tiếng trả lời. Cô mở loa ngoài, tùy tiện đặt di động sang một bên rồi quay sang ôm lấy hoa hồng tươi mới trên bàn. Giang Thiệu Quân tiếp tục quở mắng: “Nhìn xem những rắc rối cho chị gây ra kìa, thể diện của nhà họ Giang đã bị chị ném đi mất rồi!” Ông ta tạm dừng mấy giây rồi chuyển đề tài, giọng điệu dịu xuống: “Lăng Lăng, ba cũng không phải trách móc con. Nhưng lần này dư luận xôn xao, nếu để người ta biết con là con gái của ba thì đối với con và tập đoàn đều có ảnh hưởng không tốt.” “Cho dù con không nghĩ cho gia đình cũng phải nghĩ cho bản thân. Nhà họ Triệu đã bằng lòng rồi, chỉ cần con đồng ý đính hôn thì sẽ giúp con giải quyết mớ chuyện rắc rối trên mạng. Nghe lời ba đi, đừng kéo đàn vĩ cầm gì đó, mau chóng rút khỏi cuộc thi…” “Ba? Ba nói cái gì?” Giang Lăng chầm chậm cất tiếng, đầu ngón tay thờ ơ mơn trớn đóa hoa, “Tín hiệu ở đây không tốt, vòng bán kết sắp bắt đầu rồi. Chờ cuộc thi chấm dứt con sẽ liên lạc với ba.” “Chị ——” Giang Lăng cúp máy, thuận tay điều chỉnh di động sang chế độ máy bay. Trong cột thông tin có một vài tin tức được ứng dụng đẩy lên chưa kịp xử lý —— [Thí sinh tiết lộ việc mờ ám của giải thi đấu vĩ cầm toàn quốc “Cúp Hi Quang”…] [Chủ tịch Giang thị tuyên bố liên hôn với tập đoàn BJM…] Giang Lăng bấm nút khóa màn hình. Cùng lúc cuộc gọi kết thúc thì cửa phòng nghỉ bị đẩy ra. Thẩm Ức Âu bước nhanh vào, trong âm thanh mang theo mấy phần hổn hển: “Lăng Lăng, bên ngoài có rất nhiều phóng viên tới, bọn họ…” “Chị Thẩm, đừng gấp.” Giang Lăng đứng lên, tiện tay cầm bó hoa hồng tươi đưa qua, “Không cần để ý tới bọn họ, trước mắt thi đấu quan trọng hơn, nhạc đệm đã giao tới chưa?” Thẩm Ức Âu theo bản năng nhận lấy: “Đã giao tới rồi.” Chị ta cúi đầu nhìn bó hoa trên tay, hơi ngớ ra, “Bó hoa này…” “Bó hoa này à,” Giang Lăng nhoẻn miệng cười, giọng điệu vui vẻ, “Là một người theo đuổi không thành thật tặng em.” Thẩm Ức Âu hỏi: “Vậy chị giúp em bỏ đi?” “Giúp em tìm một bình hoa cắm vào.” Giang Lăng cầm lấy hộp đàn vĩ cầm, cô xoay người: “Chúng ta đi thôi.” Thẩm Ức Âu ngẩng đầu: “À…được.” *** Giải vĩ cầm toàn quốc cúp Hi Quang là cuộc thi âm nhạc uy tín trong nước, là ứng cử viên đứng đầu cho giải quán quân của kỳ thi lần này Giang Lăng đương nhiên nhận được sự chú ý của mọi giới. Cuộc thi đã tiến đến giai đoạn vòng bán kết, nhưng gần đây trên mạng có một tài khoản marketing đăng lên một bài viết vạch trần hiện tượng quy tắc ngầm tại giải vĩ cầm toàn quốc cúp Hi Quang, quán quân đã được quyết định nội bộ từ trước, ám chỉ thí sinh Giang Lăng vì giải quán quân mà nhận quy tắc ngầm của bên tài trợ. Bài viết lấp lửng, tuy rằng không chỉ đích danh nhưng người sáng suốt có thể lập tức đoán ra thân phận của một nhân vật chính khác trong đề tài —— Người nắm quyền tập đoàn Chu thị, Chu Dư Ngôn. Tin đồn truyền khắp nơi nói rằng Chu Dư Ngôn hai chân tàn tật, tính tình hung ác nham hiểm. Giang Lăng là quán quân cuộc thi bò lên giường của một người tàn phế khiến người ta xôn xao. Việc này vừa lan truyền, lập tức dấy lên sóng to gió lớn trên mạng. Giang Lăng mới vừa ra khỏi phòng nghỉ, phóng viên canh giữ bên ngoài lập tức ùa lên, ánh đèn chớp nhoáng và tiếng răng rắc liên tục không ngừng. “Cô Giang!” “Cô Giang, năm ngày trước có phải cô gặp mặt CEO Chu Dư Ngôn của tập đoàn Chu thị vào ban đêm không?” “Cô và Chu tổng có phải tồn tại mối quan hệ bất chính không?” “Cô Giang Lăng, trên mạng đồn rằng cô vì giành chiến thắng cho cuộc thi lần này mà tiếp nhận quy tắc ngầm của Chu tổng, chuyện này có thật không?” Các câu hỏi của các phóng viên câu này sắc bén hơn câu kia. Thẩm Ức Âu mau chóng ngăn cản đám phóng viên: “Các bạn phóng viên, bây giờ còn chưa phải lúc phỏng vấn, chúng tôi không thể trả lời, xin nhường đường.” Có phóng viên không nghe theo không bỏ cuộc, hùng hổ hăm he: “Cô Giang không dám trả lời câu hỏi của tôi, cho nên là sự thật phải không?” “Cô và Chu tổng…” Giang Lăng nở nụ cười không mất lễ độ: “Xin lỗi, cuộc thi sắp bắt đầu rồi, có thắc mắc gì các vị có thể hỏi lại sau cuộc thi.” Thẩm Ức Âu khó khăn mở ra một lối đi, che chở Giang Lăng thoát khỏi vòng vây dày đặc của đám phóng viên. Rốt cuộc không thấy bóng dáng của phóng viên nữa, bỗng nhiên một tiếng châm biếm thẳng thừng truyền vào lỗ tai. “Thật không hổ là ‘ứng cử viên quán quân hot nhất’ của chúng ta. Giang Lăng, quả nhiên cũng chỉ có cô mới có thế trận lớn vậy.” Giang Lăng ngẩng đầu, một người phụ nữ trẻ tuổi mặc chiếc váy dài đuôi cá màu bạc đang đi về phía cô. Tô Tùng Khê, cũng là ứng cử viên quán quân cho giải thi đấu lần này. Giang Lăng nhìn cô ta, âm thanh dịu dàng đúng mức: “Cô Tô, đúng lúc cô ở đây, tôi vừa hay có việc muốn tìm cô bàn bạc.” “Chuyện gì?” Tô Tùng Khê hơi hất cằm, thái độ ngạo mạn. Giang Lăng không nói gì chỉ lấy ra một cây bút ghi âm, cô bấm nút phát ra. Sự tĩnh lặng lúc có lúc không chợt bị phá vỡ. “Cô làm vậy không sợ nhà họ Giang trả thù sao?” “Tại sao phải sợ? Là nhà họ Giang chủ động liên lạc với tôi, bảo tôi ra tay đối phó với Giang Lăng. Bọn họ còn hứa với tôi sau khi sự việc thành công sẽ bảo giáo sư Stellis nhận tôi làm học trò.” “Nếu đã tìm cô hợp tác vậy khiến cô ta rút khỏi cuộc thi là được rồi, vì sao phải để truyền thông tuyên bố những điều kia… Lỡ như để người bên Chu thị biết…” “Sợ cái gì? Cho dù bên Chu thị muốn tìm người tính sổ thì cũng chỉ nghĩ tới Giang Lăng.” Trong đoạn ghi âm, Tô Tùng Khê cười lạnh, “Ai bảo Giang Lăng giành lấy sự chú ý của tôi, tôi sẽ khiến cô ta thân bại danh liệt! Đợi đến lúc đó ——” Tô Tùng Khê thay đổi sắc mặt trong nháy mắt, theo bản năng vươn tay ra muốn giành lấy. Giang Lăng tắt bút ghi âm cất lại trước một bước. “Giang Lăng!” Tô Tùng Khê nhìn chằm chằm bàn tay cô, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin, “Cô, cô làm sao có được đoạn ghi âm này!” Cô ta lại ngẩng đầu, trợn mắt nhìn Giang Lăng, “Rốt cuộc cô muốn thế nào?” Giang Lăng mỉm cười nói: “Cô Tô, tôi cũng không muốn làm khó cô, chỉ cần cô có thể làm sáng tỏ những tin đồn không đúng sự thật trên mạng, đoạn ghi âm này vĩnh viễn sẽ không công khai.” Tô Tùng Khê cắn môi mấy lần, cuối cùng nói: “Tôi biết làm thế nào.” Thẩm Ức Âu tiến lên trước, ánh mắt thu hồi từ trên người Tô Tùng Khê: “Lăng Lăng, tại sao không công khai đoạn ghi âm này với phóng viên?” Giang Lăng nhìn bóng dáng hỗn loạn của cô ta rời khỏi, giọng điệu mang theo chút sâu xa: “Chị không cảm thấy việc lựa chọn giữa làm sáng tỏ lời đồn và đắc tội Giang Thiệu Quân sẽ càng khiến cô ta khó xử hơn sao?” Vì ép cô bằng lòng chuyện liên hôn, Giang Thiệu Quân quả thật hao hết tâm tư. Tiếc là… Mời các bạn mượn đọc sách Hoa Hồng Trao Kền Kền của tác giả Phong Hiểu Anh Hàn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bông Cúc Nhỏ - Lạc Tâm
“Bông cúc nhỏ” - nguyên tác của “Đấu ngư – Những ngã rẽ cuộc đời” bộ phim truyền hình về tuổi thanh xuân nổi tiếng khắp Đài Loan và Trung hoa Đại lục một thời, chính thức được xuất bản tại Việt Nam vào tháng 8/2019. “Bông cúc nhỏ” kể về quãng thanh xuân của một nhóm bạn trẻ trung học vào đời với số phận và tính cách khác nhau. Cô nữ sinh ngây thơ, thánh thiện được các bạn đặt tên là “Bông cúc nhỏ” đem lòng yêu Lý Hoa Thành, chàng nam sinh có nụ cười và ánh mắt khiến trái tim mọi thiếu nữ xao động, nhưng cũng là thủ lĩnh của học sinh trong trường. Dù hoàn cảnh gia đình rất nhiều khác biệt nhưng chính sự chân thành của Lý Hoa Thành đã khiến Bông cúc nhỏ - cô gái nhỏ được cha mẹ yêu chiều - chấp nhận rời xa vòng tay gia đình để đi theo anh, dấn thân vào cuộc sống đầy gai góc và hiểm nguy của anh. Lựa chọn một thời tuổi trẻ để lại những tiếc nuối, xót xa với cả nhân vật chính và độc giả, nhưng đọng lại nơi sâu thẳm tâm hồn mỗi chúng ta khi đọc tác phẩm này là vẻ đẹp, sự hi sinh của tình yêu, tình bạn, tình huynh đệ đáng quý. Từng câu từng chữ trong truyện đều rất chân thật và giàu tính hình ảnh, vì vậy, với nhiều người, “Bông cúc nhỏ” là bài ca của những tháng năm thanh xuân khó quên, mà trong đó ai cũng thấy mình được sống, hơn nữa còn sống rất ý nghĩa trong câu chuyện. *** Tình yêu là gì mà khiến ta đau buồn, nhung nhớ, hạnh phúc đến thế? Duyên phận là gì mà khiến ta day dứt mãi không quên? Sau khi đọc xong "Bông cúc nhỏ", tâm trí tôi không ngừng đặt ra những câu hỏi như vậy. "Bông cúc nhỏ" - cái tên thật đúng với con người cô: Thanh cao, trong sáng. Mọi việc có lẽ sẽ không xảy ra nếu như Bông cúc nhỏ không bất chấp nguy hiểm mà cứu Lý Hoa Thành - thủ lĩnh nhóm học sinh của một trường trung học. Nhưng không có nếu như, cô cứu anh, còn anh, anh đã tự tay hái đi bông cúc hoạ mi trắng trong cô... Anh từng bước bước vào cuộc sống của Bông cúc nhỏ, khiến trái tim ngây thơ, không chút phòng ngự của cô lạc nhịp. Cô thích gì, anh sẽ làm điều đó, cô ghét gì, anh sẽ cố tránh, trừ một thứ: Anh không bao giờ gọi tên cô, chỉ gọi cô là Bông cúc nhỏ. "Bông cúc nhỏ, em là của anh, hiểu không?" Nụ hôn đầu của cô đã bị anh cướp mất. Anh là người con trai cô yêu, là người cô không nên yêu, nhưng cô đã yêu. Bị chia cắt khỏi anh, Bông cúc nhỏ như một cái xác vô hồn: khóc lóc, gào thét, đập phá đồ đạc, giam mình trong căn phòng u tối. Cô quyết tâm bỏ nhà đi tìm anh. Năm 15 tuổi ấy, Bông cúc nhỏ từ bỏ gia đình, cùng Hoa Thành chạy trốn, đi tìm hạnh phúc. Lý Hoa Thành bảo vệ Bông cúc nhỏ vô cùng chặt chẽ, luôn ở bên cô nhiều nhất có thể. Hoa Thành không có nhược điểm, nhưng giờ anh có rồi, đó chính là Bông cúc nhỏ. Niềm hạnh phúc mới chỉ là khởi đầu, những đen tối đang kéo dần tới. Cái gì gọi là đen tối? Thế giới của anh là đen tối. Cô đã dẫm vào một vòng xoáy thật sâu, thật đen nhưng không thể ngoái đầu, cô yêu anh biết bao. Nhận thức được mình là gánh nặng của Thành, cô lột xác, thay đổi bản thân. Năm 18 tuổi, Bông cúc nhỏ là người đàn bà của Lý Hoa Thành. Trên lưng cô ngang dọc những vết sẹo mà chính cô cũng quên chúng có từ bao giờ. Cái hôn của anh nhạt dần, không còn như xưa nữa. Đối mặt với người tình nhỏ bé của Thành - cô gái mang hình bóng của mình năm nào, Bông cúc nhỏ bình thản nói: "Cô nhìn tôi đi, trước ngực bị chém 3 dao. Đây là vết bỏng bị đầu thuốc là cháy dí vào. Đây, đây là một chai bia vỡ đập vào đầu. Kinh ngạc chưa? Đau đớn không phải là từ những vết sẹo đó, mà là từ trái tim. Cô biết tôi đã đi theo Lý Hoa Thành bao lâu nay không? 5 năm, không nhiều không ít. Suốt 5 năm bị truy sát, bị truỵ thai, lại còn... đã từng bị cưỡng hiếp. Nếu cô cảm thấy ngai vị này rất hấp dẫn, tôi nhường cho cô đấy, tôi đã mệt mỏi rồi." Trái tim lạnh giá, chiếc môtô ngược chiều, tiếng còi cực đại, ánh đèn chói mắt, trong đầu cô hiện lên nụ cười khinh mạn của Thành thời tuổi trẻ và nói của anh: "Bông cúc nhỏ, em là của anh, hiểu không?" Nước mắt hoà vào máu, trải đầy trên con đường. Thật may, Bông cúc nhỏ vẫn giữ được tính mạng mong manh của mình. "Tôi đã gặp con bé đó, anh yêu nó chứ? Nếu thích thì, mang nó về đây...dù sao cũng là đứa con gái trong sạch." "Vì sao lại nói thế? Em không giận?" "Em không muốn trở thành gánh nặng cho anh, nếu anh thích, anh cứ đi." "Vì sao? Vì sao em trở nên thờ ơ như thế?" "Vì sao? Tôi vì sao á? Tôi vì sao mà lại để tôi trở nên như thế này? Tôi vì sao nhuộm tóc, tôi vì sao mà đục mười mấy cái lỗ trên tai? Tôi vì sao mà ăn mặc cho tôi thành hình người này? Tôi là vì anh đấy, Lý Hoa Thành, anh hiểu chưa? Vì anh đấy! Vì tôi quá yêu anh, quá yêu anh, không muốn trở thành gánh nặng cho anh...không muốn một mình anh gánh vác trách nhiệm...không muốn làm anh mệt mỏi..." "Anh không hề yêu nó một tí nào, anh chỉ nhớ em...Bông cúc nhỏ, anh nhìn nó, anh tiếc nhớ em năm đó...Anh...rất nhớ...rất tiếc...em của hồi đó...Chính là anh đã hại em...anh lại...không dám đối mặt...anh chỉ chạy trốn, càng chạy trốn càng bế tắc." Hai người họ đã từng đổ máu cùng nhau, giờ đây, lệ của họ cũng đan vào nhau, hoà làm một. Trong một lần thất thủ, anh trở một dao, chắn cho cô một cú chí mạng. Anh nhìn cô trong khoảnh khắc, rồi thân hình ngã xuống, máu tuôn xối xả. "Bông cúc nhỏ...xin lỗi...anh vẫn luôn yêu em...yêu em...yêu em..." "Lý Hoa Thành, anh còn nợ em một mạng sống! Quên à? 6 năm trước, anh bảo anh nợ em một mạng sống..." "Thôi để kiếp sau...anh trả mạng sống...cho em..." Cô bước đi cùng đứa con trong bụng, rời xa 6 năm ân oán, rời xa 6 năm yêu hận tình sâu. "Bông cúc nhỏ" đã để lại cho tôi một ấn tượng không thể phai nhoà. Từng tình tiết hấp dẫn lôi cuốn tôi theo những giọt nước mắt tuôn dài từ đầu tới cuối truyện. Giá như Thành hoàn lương, bỏ cuộc thì đâu có bi kịch đau buồn này? Nhưng không thể, người giang hồ, thân đâu nào là của mình. Dẫu biết kết truyện SE là tất yếu, song tôi vẫn tha thiết mong chờ có sự bất ngờ, may mắn với cả hai nhân vật. Tôi mong rằng Bông cúc nhỏ sẽ đi qua quá khứ, nắm lấy tương lai bởi lúc này, bước đi cùng cô là em bé trong bụng-kết tinh của tình yêu giữa hai người. Mời các bạn đón đọc Bông Cúc Nhỏ của tác giả Lạc Tâm.
Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em (Một Đời Chỉ Cần Có Em) - Hốt Nhiên Chi Gian
Khi một sinh mệnh sinh ra lại có một sinh mệnh ra đi... Một quy luật của tự nhiên, rất đõi bình thường, như việc cái cũ không đi sao cái mới tới. Chỉ là đây là một sinh linh bé bỏng, chưa kịp nhận yêu thương lại vội vã xa rời Cả anh và cô vì một thời bồng bột, mà trả giá cả yêu thương, đổi lại là đau lòng, là dằn vặt Ai cũng lựa chọn một con đường riêng cho mình, người chọn cách trốn tránh, người chọn cách ra đi Nhớ lại thuở nhỏ, cô lúc nào cũng theo đuôi anh nhưng anh lại không đếm xỉa tới Vậy mà khi thiếu thời, anh ngược lại bá đạo muốn giữ cô làm của riêng, chỉ tham lam đôi mắt cô con tim cô và tâm hồn cô đều chỉ chứa mình anh Ai cũng ngỡ đối phương không yêu thương mình, ai cũng ngỡ mình chẳng bao giờ còn có thể gặp lại nhau được nữa, cũng ngỡ rằng nỗi đau khôn nguôi ấy sẽ mãi khắc ghi và tình yêu từ thuở bé mãi chẳng còn cơ hội nối liền hai con tim tan vỡ Có lẽ tuổi trẻ dại khờ, nhưng hôm nay, không phải yêu thì là gì? Hai người vốn yêu nhau, lại chỉ có thể yên lặng chờ đợi. Họ yêu nhau sâu đậm như vậy, lại không có cách nào đến gần đối phương. Có thể hay không, cho họ gần lại một chút, có thể hay không, cho họ nhận ra trái tim nhau. Có thể hay không, khi nhìn nhau, không hề là mộng ước, có thể hay không, vứt bỏ tất cả, không trói buộc, không có gông xiềng. Không có tình yêu nào là thuận buồm xuôi gió, tình yêu đẹp phải qua quá trình tôi luyện. Con người ta nhiều người vô tình bỏ qua nhau, nhưng cũng vô cùng nhiều sự trùng hợp. Họ đã từng bỏ lỡ mười năm, nhưng duyên phận họ, từ lúc đó đã bắt đầu. Còn lại, là họ mười năm sau…. Nước chảy thành sông. Cho dù nước chảy thành sông nhưng đường chảy thật sự rất dài. Bôn ba trong tình yêu, thỉnh thoảng nhìn lại nhau, lướt qua một ngọn núi cao thăm thẳm, nhất định sẽ đến được hạnh phúc. *** Mạnh Tường ơi anh thật ngốc, đời người có mấy lần cái 10 năm anh có biết không, vì một người không đáng mà anh chờ đợi 10 năm chỉ để lấy một lần quay đâu của cô ta. Đọc hết truyện tôi chỉ tự hỏi mình là Chung Tình có thật sự yêu anh không, có thể nói là khi bên người cô ta không còn ai nữa thì cô ta mới nhớ đến anh, như nồi cháo nấu cho Chu Minh khi nhập viện, vì nấu nhiều nên mới có phần anh. Anh luôn tự bao biện rằng anh là đàn ông, có nghĩa vụ phải che chở cho người con gái mình yêu thương, nhưng thật sự là cô ta có đáng để anh thương yêu không nữa. Đọc xong câu truyện tôi chỉ có cảm giác cô ta quá ích kỉ, và không hề có chút tình cảm nào với anh cả, trong suốt câu chuyện tôi chỉ thấy bóng dáng anh luôn đi theo cô ta, nhưng từ đầu đến cuối cô ta không hề coi anh là cái gì cả, giúp vì số tiền kia ư, ân tình đó không bằng một phần vạn những gì anh dành cho cô ta, chỉ chút việc nhỏ nhoi đó thôi cũng làm anh cảm động rồi, Anh có nghĩ hay không nếu Chu Minh không hề hủy hôn thì cô ta liệu có chịu chú ý đến anh không, hay là lại tiếp tục làm anh đau khổ. Đọc truyện này tôi chỉ ước rằng Mạnh Tình sẽ tìm được một người thực sự yêu thương anh, một người luôn quan tâm anh từng ly từng tý chứ không phải là con người chỉ biết dựa dẫm ỷ lại, tình yêu của anh với cô ta là không hề mong hồi báo, chỉ cần được nhìn thấy cô ta là anh đã vui rồi, nhưng anh có biết không, khi con người ta dễ dàng có được một cái gì đó thì sẽ không bao giờ biết trân trọng và giữ gìn nó. Tình yêu của anh đối với cô ta chỉ là một loại gánh nặng, là thứ mà cô ta hưởng thụ lúc cô đơn mà thôi,  cô ta không phải trả bất cứ thứ gì để được tình yêu đó, anh có nghĩ đến một lúc nào đó khi gặp chuyện tương tự cô ta lại đổ hết lên đầu anh và chạy trốn để mặc anh với gánh nặng đó là vết thương trong lòng Anh luôn nghĩ là “Năm đó, anh luôn miệng nói người anh yêu nhất là cô, nhưng khi cô rơi vào tình trạng khốn khổ tự tra tấn mình, anh lại bị sự tức giận làm mờ mắt, không thể đối diện với cô, hận cô không biết tự ái, hận cô kéo thiên sứ trong lòng anh vào địa ngục. Đến mấy năm nay anh mới hiểu, nếu lúc ấy anh bao dung hơn một chút, có lẽ sẽ nhận ra sự thống khổ trong lòng cô, có thể tìm được cách cứu cô ra. Nhưng anh đã không làm vậy, anh cũng giống như những người khác, cảm thấy cô gieo gió gặt bão, anh hận cô, rời khỏi cô, tiếp tục đẩy cô vào bóng đen mịt mờ.” Nhưng anh có biết không tại sao không phải là cô ta tự mình vượt qua được bóng đen chứ, cô ta đã làm anh đau lòng bởi những lời nói tàn nhẫn của mình để rồi giờ đây thay vì trách cô ta đã làm tổn thương mình thì anh lại ngồi trách mình đã không bao dung cô ta. Khi anh đau lòng muốn tìm cô ta thì mọi người lại tàn nhẫn nói với anh là cô ta đang cần yên tĩnh, đã có ai từng suy nghĩ cho anh chưa, Chung Tình luôn tự nhận rằng cô yêu Mạnh Tường, nhưng tôi nghĩ cô ta chỉ chỉ yêu chính bản thân mình mà thôi, cô ta luôn tìm cớ cho những việc làm của mình, rằng cô ta thiện lương, thuần khiết, yêu Mạnh Tường nên khi anh ốm cô ngồi trông ở bệnh viện một đêm ư, hay là cô giúp anh vay tiền? Thật ra nếu vì xét đến mối quan hệ giữa 2 nhà là thâm giao, Mạnh Tường đối với cô từ nhỏ đến lớn quan tâm chăm sóc thì những việc cô làm là thiên kinh địa nghĩa hoàn toàn không chứng tỏ được cái gì, chỉ tại Mạnh Tường ngốc thôi haizzzzzzz Không biết ngoại truyện có kéo lại được gì hơn về Chung Tình không nhưng mình cũng không còn hứng thú đọc nữa rồi. Mình không có hứng đi tìm hiểu cô ta còn lấy cái gì đã ngụy biện cho chính cô ta nữa. Mình cũng biết là mình quá bức xúc rồi, đọc hoài truyện nam chính đi ngược nữ chính đủ kiểu thì không sao, vẫn muốn hai người đến được với nhau nhưng đọc truyện nữ chính ngược nam chính thì lại bức xúc đến điên lên thế này, vừa đọc vừa khóc thương cho Mạnh Tường. Có lẽ là mình hoàn toàn không hợp với thể loại ngược tâm mà, tốt nhất là quay về ôm mấy cái truyện ngược thân cho đỡ phải nghĩ (vừa được coi H nữa chứ (_ _”)!! tự khinh bỉ mình trong một phút) đọc truyện là giải trí trong những lúc đầu óc không tốt (hình như đầu óc mình chả lúc nào tốt cả) vậy mà càng đọc càng điên. Có lẽ nên về ôm truyện của Rùa Mạn đọc lại cho bớt ức chế ^^truyện của ss ấy đọc mãi mà không chán được, lại nhẹ nhàng, … Cám ơn bạn Lạc Bối Bối đã dịch truyện này, giọng dịch của bạn rất mượt mà, những lời bình dưới mỗi chap  truyện rất hay và ý nghĩa, rất may mắn là mình đã không theo dõi truyện ra từng chap nếu không mình đến điên mất với cái truyện này, hic, không biết tâm trạng mình không tốt (hay cái tính mình nó thế ^^!!) nên mình có cái nhìn đen tối về truyện này thế, hic, *** Tác giả Hốt Nhiên Chi Gian thích dùng những từ ngữ đơn giản, mượt mà để biểu đạt nội tâm với những cảm xúc mãnh liệt, ngòi bút và lối viết của cô như bày ra trước mắt chúng ta những câu chuyện tràn ngập ấm áp và hạnh phúc, khiến chúng ta thêm quý trọng những gì mình đang có.   Các tác phẩm tiêu biểu:  Mờ Ám Xem Như Anh Lợi Hại Đồ Xấu Xa Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em (Một Đời Chỉ Cần Có Em) Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét) Thâm Thâm Lam Tình Yêu Judo ... Mời các bạn đón đọc Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em (Một Đời Chỉ Cần Có Em) của tác giả Hốt Nhiên Chi Gian.
Mờ Ám - Hốt Nhiên Chi Gian
MỜ ÁM – có phải trong cuộc đời bạn cũng từng có một người nào đó, và một lúc nào đó… rất MỜ ÁM??? Tình yêu vốn rất đơn giản nhưng nếu trái tim hai người không hướng về nhau thì tình yêu chỉ như một trò chơi... Gia đình của hai chị em Vu Lâm và Vu Tiệp cùng gia đình của anh chàng Tấn Tuyên là thâm giao lâu đời. Vu Lâm từ nhỏ đã yêu thích Tấn Tuyên nhưng không có gan theo đuổi anh, chỉ biết đứng ngoài ghen tỵ với các cô gái của Tấn Tuyên, và châm chích, khích bác Vu Tiệp vì Tấn Tuyên tỏ ra rất thích chọc ghẹo cô em mình. Vu Tiệp lại có tính cách lạnh lùng, thờ ơ, luôn căm ghét Tấn Tuyên vì anh chỉ mang lại phiền phức và bày ra trăm phương ngàn kế chọc cô tức điên lên, cộng với những thú vui “quấy rối” rất MỜ ÁM của anh! Vu Tiệp ở trường cũng được một nam sinh tên gọi Trịnh Phong – đẹp trai, hiền lành – yêu thích. Cứ tưởng Vu Tiệp và Tấn Tuyên mãi mãi là “kẻ thù” của nhau, không ngờ những biến cố xảy ra đã đẩy họ lại gần nhau hơn… *** Tác giả Hốt Nhiên Chi Gian thích dùng những từ ngữ đơn giản, mượt mà để biểu đạt nội tâm với những cảm xúc mãnh liệt, ngòi bút và lối viết của cô như bày ra trước mắt chúng ta những câu chuyện tràn ngập ấm áp và hạnh phúc, khiến chúng ta thêm quý trọng những gì mình đang có.   Các tác phẩm tiêu biểu:  Mờ Ám Xem Như Anh Lợi Hại Đồ Xấu Xa Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em (Một Đời Chỉ Cần Có Em) Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét) Thâm Thâm Lam Tình Yêu Judo ... Mời các bạn đón đọc Mờ Ám của tác giả Hốt Nhiên Chi Gian.
Mây Che Mù Mịt Biết Là Đi Đâu - Cố Tây Tước
Về tựa truyện "Mây che mù mịt biết là đi đâu": Đây là một câu trong bài thơ "Tầm ẩn giả bất ngộ" (Tìm ẩn sĩ không gặp) của nhà thơ Giả Đảo thời Trung Đường, phiên âm Hán Việt là "Vân thâm bất tri xứ". Tựa đề bản edit được tham khảo từ bản dịch thơ của Tản Đà. Mặt khác, "Vân Thâm"cũng là tên nam chính trong tác phẩm, nên nhan đề trên cũng có thể hiểu là "Vân Thâm không biết đi đâu". Nói cách khác, đây có thể coi như lối chơi chữ của tác giả, nên chúng ta có hai cách hiểu. *** Năm 1967, Đoan Ngọ. Đứa con đầu tiên của Đường Tranh và Đàm Vân được sinh ra. Là con trai, bọn họ đặt tên cho cậu bé là Mục Lãng. Đường Vân Thâm và Trương Khởi Nguyệt cùng đi chúc mừng, nói ra cũng thật kỳ lạ, đứa nhỏ này vừa nhìn thấy Trương Khởi Nguyệt vậy mà lập tức cười khanh khách. Đàm Vân nói nhất định là cậu bé vô cùng thích Khởi Nguyệt. Nhưng vui mừng không được bao lâu, tai họa lại giáng xuống một lần nữa. Lần này, Đường Tranh là đối tượng chính. Mỗi lần khi xét xử Đường Tranh, Đường Vân Thâm và một thầy giáo khác họ Trương cũng sẽ bị kéo theo cùng. Trước ngực mỗi người bọn họ đều bị treo lên một tấm thẻ khác nhau, rồi sau đó ngồi "Hình thức bắn khí"(*) diễu phố thị chúng. (*) Raw là "喷气式", các bạn search google hình ảnh sẽ thấy được cái hình phạt này, nói trước là mấy cái hình phạt dính đến chính trị tra tấn tinh thần và thể xác kinh khủng, các bạn cân nhắc rồi hãy xem nhe. Tính tình Đường Tranh mạnh mẽ can trường, lần nào cũng bị thương thảm nhất. Đường Vân Thâm đã trải qua một lần trước nên cũng lạnh nhạt hơn nhiều. Mỗi lần xét xử xong đều tự mình về nhà, tấm thẻ trước ngực "Ngưu Quỷ Xà Thần" (*) không được tháo xuống. Dọc đường đi, còn có người đi theo phía sau giễu cợt, hô lớn "Đả đảo người có địa vị học theo phản động". Anh chỉ có thể cố gắng dùng sức nắm lấy Đường Tranh, cố gắng hết sức khuyên nhủ anh ấy một chút. (*)Ngưu Quỷ Xà Thần: yêu ma quỷ quái, đầu trâu mặt ngựa. Mời các bạn đón đọc Mây Che Mù Mịt Biết Là Đi Đâu của tác giả Cố Tây Tước.