Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngọc Bội Thái Tử Gia - Cửu Nguyệt Lưu Hỏa

Cô năm nhà Trường Hưng hầu lúc bé bị người đánh tráo, khiến cô con gái nhà nông một bước lên trời, trở thành tiểu thư hầu phủ, còn tiểu thư chân chính lưu lạc nhân gian, trải qua mười ba năm gian khổ. Sau mười ba năm, rốt cuộc Sở Cẩm Dao cũng quay về bên cha mẹ ruột, nhưng đáng xẩu hổ là, mẹ chê cô cử chỉ thô tục, một lòng yêu thương “cô con gái ban đầu”, đến bà nội cũng luyến tiếc không rời cô cháu gái đã nuôi mười ba năm, đứng ra làm chủ, để cô ả giả mạo tiếp tục làm thiên kim phủ hầu. Sở Cẩm Dao lớn lên trong nghèo khó, không hoà hợp với người trong phủ, sau lần thứ n bị em họ ngáng chân, Sở Cẩm Dao lén trốn trong phòng lau nước mắt, bất ngờ phát hiện ngọc bội của cô vậy mà biết nói. Tính tình của ngọc bội không tốt, nhưng sẽ nhẫn nại nghe cô than thở, dạy cô trạch đấu, hướng dẫn cô ngược tra. Cho đến một ngày, Sở Cẩm Dao gặp được Thái tử điện hạ tiếng xấu đầy đường. “Nói ra chắc các người không tin, nhưng nhìn ngọc bội tinh của ta và Thái tử điện hạ giống nhau như đúc.” Lời tác giả: Vì có yếu tố hồn lìa khỏi xác nên mới gắn mác huyền huyễn, cả truyện không còn yếu tố ma quỷ tu chân tu tiên nào khác, cứ xem như đây là một bộ cổ đại bình thường là được. *** Ít có bộ nào mà chưa đọc hết mình đã phải nhảy lên review thế này. Truyện hay, cực lực đề cử!!!!  Truyện mở đầu với motip 'ly miêu hoán chúa' quen thuộc nhưng diễn biến về sau thì không theo lối cũ tí nào.  Nữ chính vốn là tiểu thư hầu phủ bị nhà nông hộ đánh tráo, sống 13 năm nơi thôn nghèo thì được cha ruột đón về hầu phủ. Tính cách của nữ chính khá là đặc biệt và mình cực kỳ thích cô nàng nữ chính này. Cô nàng thẳng thắn thừa nhận niềm vui lớn nhất khi được đón về là thoát khỏi cảnh đói nghèo, làm lụng vất vả đến nỗi sưng tay phù chân, thoát khỏi những trận đòn vô cớ của đôi cha mẹ nông dân, chứ không phải là niềm vui sum vầy bên cha mẹ ruột. Trở về hầu phủ, nữ chính phải đối mặt với người mẹ ruột thương con nuôi hơn con đẻ, người tổ mẫu lấy ích lợi gia tộc làm đầu, cha thì tất bật xã giao chẳng mấy khi nhìn mặt con cái, một loạt anh chị em họ thì càng khỏi phải nói, chỉ rình rập dẫm nhau xuống nước để bản thân được biến thành 'nhân thượng nhân'. Phong cách hầu phủ thanh kỳ thế nào mình xin phép không nói trước, tránh chị em mất hứng thú khi đọc. Nữ chính tuy là kiên cường, thông minh những giữa rừng yêu quái đã tẩm dâm nơi hậu trạch nửa đời người thì có thông minh đến đâu nữ chính cũng phải ăn bẹp. Và tèn tén ten, nữ chính không vấp ngã thì làm sao tác giả để nam chính lên sàn được.  Nam chính là đương triều Thái tử, do vết thương trí mạng khi hành quân đánh giặc mà hồn lìa khỏi xác, nhập vô mảnh ngọc bội của nữ chính. Không thể đứng ngoài nhìn nữ chính loạn đâm đầu bị người khác cười nhạo được nữa, anh quyết tâm đứng ra dạy cho nữ chính biết, thế nào mới là cao thủ cung... à nhầm trạch đấu. Dạy ở đây không có nghĩa là nữ chính bị phụ thuộc vào nam chính, gặp phải vấn đề anh sẽ để chị tự nghĩ, nghĩ hồi lâu không ra thì chỉ điểm đôi chút, đã chỉ điểm 1 lần thì sẽ không có lần 2 cho cùng một sự việc.  Trong cổ ngôn, có 3 điều kiện khiến cho mình quyết định có nên đọc tiếp bộ truyện này hay không: 1. Lễ giáo các loại. 2. Tính cách tuyến nhân vật phụ 3. Sự logic trong từng sự việc  Không phải nói ngoa chứ bộ truyện này khiến mình thực sự bất ngờ từ chương đầu tiên cũng như phải lập tức xếp nó vào danh sách yêu thích khi mới đọc tới chương 10. Lễ giáo thì khỏi nói, không quá rườm rà nhưng quy củ đầy đủ. Tuyến nhân vật phụ mỗi người một vẻ, chỉ có đại trí giả ngu chứ không một ai thiếu não. Cách các sự việc diễn ra hoàn toàn không gượng ép, loáng thoáng có thể thấy được phục bút của tác giả từ những chương trước. Mình xin trích 1 vài chi tiết nhỏ trong truyện: "Sở lão phu nhân muốn mượn Sở Cẩm Dao để mà trèo cao, Sở Cẩm Dao cũng có ý mượn danh lão phu nhân nuôi trồng thế lực của mình, hiện giờ bọn họ là quan hệ 'sống chết có nhau'. Vấn đề duy nhất là, Sở lão phu nhân tính toán gả nàng cho nhà nào? Nếu là gả làm vợ kế cho ông già 70 80 nào đó, vậy thì lại khác, Sở Cẩm Dao dù có bỏ mạng cũng phải làm ầm lên cho cái nhà này biết tay. Sở lão phu nhân nhìn Sở Cẩm Dao chuyển từ ngờ vực, đến bừng tỉnh, lại tới trấn định bình tĩnh. Sở lão phu nhân rất là vừa lòng, đây mới là nhân tài đáng giá gia tộc khuynh lực bồi dưỡng, với mình, với gia tộc, với nhà chồng tương lai, đều rất có ích. Chỉ có người như vậy, mới đáng để quý tộc liên hôn, kết hai họ chi hảo. Nếu không, nơi nào là kết thân, có mà kết thù thì có.” "Sở lão phu nhân mấy ngày nay cả nằm mơ cũng cười ra tiếng. Bà sảng khoái cực kỳ, Sở Cẩm Dao cướp vị trí Thái Tử Phi của huyện chủ, chảng khác nào hung hăng đánh mặt đối phương, Sở lão phu nhân quả thực là vui sướng nói không nên lời. Đến nỗi đoạt đồ vật của người khác là tốt hay xấu tính…… Sở lão phu nhân nghĩ thầm, trách không được trước kia đám tiểu thiếp thích đoạt đồ của bà như vậy, quả nhiên, đoạt được mới là thoải mái nhất.”  Mình sẽ không tiết lộ quá nhiều về tính tiết bộ truyện, viết review này chủ yếu là để bày tỏ quan điểm cá nhân, hội mình có ai ưng bộ cổ ngôn trạch đấu nào thấy ok thì giới thiệu mình với nhá! *** Sở Cẩm Dao vừa vào cửa, ánh mắt của mọi người đều dừng lại ở nàng. Sở Cẩm Dao hơi hoảng sợ, hôm nay có chuyện gì vậy, sao mọi người lại mặc như thế này. Lẽ nào có khách đến nhà sao? Hôm qua Sở Châu hồi phủ, Sở Cẩm Dao cũng mặc y phục mới may để gặp khách, nhưng là vì lúc ấy Sở Cẩm Nhàn và Sở Cẩm Dao đang ở cạnh Sở lão phu nhân ngồi ở noãn các mà thiêu thùa may vá, sau đó Thất tiểu thư đến. Khi rời khỏi đây, Thất tiểu thư vô ý làm đổ trà lên y phục của Sở Cẩm Dao. Thật đúng là đủ “cố ý” cùng “không cẩn thận” đây. Sở Cẩm Dao dù có rất nhiều lời cần nói cũng chỉ đành nhanh chóng trở về đổi xiêm y. Mà ngay lúc nàng quay trở về, trời đã muộn rồi. Cho nên hôm nay rất nhiều người chưa nhìn thấy y phục mới của Sở Cẩm Dao. Hôm nay thấy nàng đã giặt sạch sẽ váy áo, rồi mặc đến đây, những người trong nhà chính vừa thấy thì trong mắt chỉ hiện lên kinh diễm lại kinh ngạc không thôi. Sở Cẩm Dao từ nhỏ đã phải làm việc đồng áng, so với mấy vị tiểu thư ngày ngày tháng tháng không rời cửa thì phải hoạt động hơn rất nhiều. Sức khỏe tốt, dáng người cũng cao. Trên người nàng là áo giao lĩnh, tay áo dài rộng. Cổ tay có thiêu hoa phù dung màu hồng nhạt. Váy dài phía dưới là váy mã diện, thiêu hoa tím nhạt trên nền váy trắng Vân Cẩm. Ở trên sườn nếp gấp đều dùng tơ lụa để viền hoa, đè sát nếp gấp. Phía dưới quả thật phẳng phiu mà tự nhiên. Bên dưới còn một dải lụa, còn đánh tua cuối váy hoa. Dải lụa có màu tím đậm hơn so với hoa văn tím, một dải đè một dải, khi đi lại giống như khổng tước xòe đuôi. Mà Sở Cẩm Dao vốn cao mà thon thả, ăn mặc như vậy vừa áo ngắn lại váy mã diện, càng lộ rõ vòng eo thon gọn, duyên dáng mà yêu kiều. Sở lão phu nhân nhìn thấy Sở Cẩm Dao mặc trang phục này nên nhìn kỹ hơn nhưng không nói gì. Lão phu nhân trong lòng nghĩ thầm, Ngũ tiểu thư tuy rằng lớn lên là cực phẩm, nhưng quy củ chung quy không thể bằng cô nương lớn lên ở Hầu phủ được. Quả là đáng tiếc. Mà Sở Châu nhìn một lúc sau, nhịn không được mà rằng: “Y phục này… là thiêu phường nhà nào làm nên?” Sở Cẩm Dao trả lời: “Là nha hoàn cắt ạ” Sở Cẩm Dao cũng có chút suy nghĩ, không thể nói là chính mình làm. Nếu không, sau này có thể được người ta hỏi đến. Hơn nữa, nếu sau này có người đến cửa nhờ làm, vậy thì phải giải quyết ra sao? Sở Châu nghe thấy nha hoàn làm, chỉ gật đầu nói: “Tẩu tẩu an bài cho con mấy nha hoàn tốt lắm” Này váy hoa, quả thật rất đẹp. Sở Cẩm Diệu vừa rồi còn phong quang vô hạn, áp xuống chúng tỷ muội. Nhưng mà Sở Cẩm Dao vừa đến thì mọi người đều bị hấp dẫn đi rồi. Luận quý trọng, váy áo của Sở Cẩm Dao thật sự không thể bằng được Sở Cẩm Diệu. Nhưng làm người khác không thể chấp nhận được chính là, người ta quần áo cắt may rất đẹp, cũng có phần mới mẻ. Sở Cẩm Diệu thấy nếu bực có thể chết người thì nàng đã sớm ức chết rồi. Đặc biệt là Lâm Hi Ninh, Sở Cẩm Diệu vừa vào, quả thật Sở Cẩm Diệu nhìn thấy trong ánh mắt Lâm Hi Ninh sáng lên một chút. Bây giờ Sở Cẩm Diệu nhìn sang, oán hận mà nắm chặt khăn tay của mình. Quả nhiên, nam nhân đều có đức hạnh này. Không cần biết bên ngoài miệng bọn họ nói gì, trong lòng vẫn cảm thấy nhan sắc là trên hết. Sở Cẩm Diệu và Lâm Hi Ninh từ nhỏ đã là huynh muội, Sở Châu quả thật rất thích Sở Cẩm Diệu. Khi còn nhỏ, Sở Châu còn cười nói với Triệu phu nhân trêu ghẹo, không bằng về sau cho hai người làm một đôi hoan hỉ oan gia. Triệu phu nhân khi ấy chỉ cười mà qua, nhưng trong lòng lại nhớ kỹ, trong lúc không có ai mới nhẹ nhàng hỏi dò Sở Cẩm Diệu. ... Mời các bạn đón đọc Ngọc Bội Thái Tử Gia của tác giả Cửu Nguyệt Lưu Hỏa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phiến Đá Nở Ra Hoa Dâm Bụt - Bạch Nhất Mặc
Nếu các bạn đã chán với những thể loại ngôn tình tổng tài hay diễn viên thì có thể chuyển qua thể loại ngôn tình đan xen trinh thám. Câu chuyện tình yêu giữa một vị đội trưởng vẻ ngoài nghiêm nghị lạnh lùng nhưng có một trái tim ấm áp. Anh được những người anh em trong cục yêu mến phong tặng anh biệt danh:"Bàng tướng quân”. Nhưng bỗng một ngày hình ảnh một  " Bành tướng quân" anh tuấn dũng mãnh của họ giáo huấn người khác đã không còn nữa mà là một anh chàng bị người phụ nữ bí ẩn lấy mất trái tim. Người chưa bao giờ đọc thơ, viết thư tình lại đi ghép vần nối câu, dù lá thư không bao giờ được gửi đi. Người cương quyết, khó thuần lại vào vai học sinh khôn khéo. Người ghét phòng tập thể hình lại chủ động làm huấn luyện viên riêng cho cô… Tóm lại, không nơi nào là không đuổi tới. Có người đưa ra tổng kết sâu sắc cho hiện tượng ngược lẽ này: Đóa hoa tươi cắm trên đá, quá bất ngờ! Sau đó, thư tình của anh bất hạnh truyền tới tay cô. Cô nhìn thư tình anh cố công nhào nặn, chỉ vào câu “Sông cạn đá mòn, anh đều ở bên em” rồi cười hỏi: “Nếu tới sông cũng cạn, đá cũng mòn, vậy có thể chứng minh thế giới này không có gì trường tồn vĩnh cửu, ai có thể bên ai mãi mãi?” Đây là đạo lý cô hiểu thấu từ năm lên 10. Anh xé nát thư tình: “Không cần mãi mãi, anh chỉ cần dùng cả đời để chứng minh: Em có anh là đủ!” Anh đem tới tình yêu cứng rắn như đá, không gì có thể bẻ gãy. Không trường tồn mãi mãi, nhưng có thể sánh với vĩnh hằng. Truyện này còn có tên: 《Thì Ra Vẫn Luôn Có Anh》 * Chú thích: Hoa phù tang hay còn gọi là hoa dâm bụt, mộc cận, chu cận, đại hồng hoa, phật tang. Có một số cho rằng loài hoa này vốn có tên gốc là hoa dâng bụt (hoa để dâng lên cho Bụt, tức Phật), về sau do đọc trại mà thành dâm bụt. Có ý kiến khác, dâm bụt nguyên tên là râm bụt. Râm: che bóng, Bụt: Phật. Râm Bụt là cái lọng che Phật (vì hoa có hình dạng giống cái lọng) (Nguồn: Wikipedia) Tên nữ chính trong truyện là Tang Cẩn, chữ Cẩn cũng có nghĩa là hoa dâm bụt. *** Lỗi trong Bàng Lỗi, nghĩa là đá. Cẩn trong Tang Cẩn, nghĩa là hoa dâm bụt. Phiến đá Bàng Lỗi lạnh lùng khô khan, ấy vậy mà lại có thể nở ra hoa dâm bụt xinh đẹp dịu dàng Tang Cẩn. Đều là duyên phận. Tang Cẩn thật ra không phải là tên thật của cô, nhưng trong huyết án 15 năm trước, cô cùng bà ngoại may mắn tránh được nên đã mang theo cái tên này đến nước Đức xa xôi để sinh sống. Đến thời điểm hiện tại, Tang Cẩn một lần nữa quay lại nơi mọi chuyện bắt đầu, chỉ với một tâm nguyện duy nhất, có thể mang hài cốt của bà ngoại về mộ phần tổ tiên. Và nếu có thể, cô thật sự muốn biết, năm xưa đã xảy ra chuyện gì. Thật tình cờ, trên chuyến bay về quê hương, Tang Cẩn đã gặp phải một vụ án. Khả năng quan sát và sự bình tĩnh trong suy luận của cô đã giúp phi hành đoàn tìm ra chân tướng trong thời gian ngắn nhất. Ấn tượng mà cô để lại, cũng rất đặc sắc. Nhưng đó chỉ là một nốt nhạc đệm trong hành trình lần này của Tang Cẩn. Việc cô phải xử lý còn rất nhiều. Mà việc trước tiên chính là quay về thôn cũ để chôn cất bà ngoại. Thế nhưng, thật bất ngờ là toàn bộ hồ sơ về cô và bà ngoại đều không còn tồn tại nữa. Trong sự thất vọng và hoang mang vô cùng, Tang Cẩn gặp được Bàng Lỗi. Anh là đội trưởng đội cảnh sát thành phố, đẹp trai cương nghị, nhưng quá lạnh lùng. Đặc biệt là khi Tang Cẩn tìm mọi cách để xem lại hồ sơ vụ huyết án năm xưa, Bàng Lỗi từ chối vô cùng nghiêm khắc. Sự việc cứ như vậy rơi vào bế tắc nếu như không có một vụ án xảy ra ngay tại trường học mà Tang Cẩn đang theo dạy. Người bị sát hại là một trong những sinh viên của cô, cho nên không công thì tư, Tang Cẩn bắt buộc phải tham gia vào quá trình phá án. Chính vì vậy, cô mới thấy được một mặt khác của Bàng Lỗi. Tuy rằng bên ngoài anh vẫn gắt gỏng và khó tính, nhưng thỉnh thoảng anh cũng sẽ để ý và quan tâm đến cô hơn một chút. Cuối cùng, người xao động cũng không chỉ có mình cô. Bàng Lỗi phát hiện, cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp này, quả thật là có năng khiếu đối với tâm lý học tội phạm. Từ những chứng cứ hiện trường để lại, cô đã có thể đưa ra những suy luận và phân tích gần như là trùng khớp với anh. Những vụ án tiếp theo cũng nhờ có sự ăn ý này mà nhanh chóng được phá giải.  Cùng lúc đó, có hai trái tim cũng tìm được lời hồi đáp. Bàng Lỗi và Tang Cẩn qua quá trình tiếp xúc đã xác định, sự rung động này không phải chỉ đơn thuần là cơn gió thoáng qua, mà chính là từ sự hoà hợp tạo thành. Anh nhanh nhạy dũng cảm, cô thông minh sắc sảo, hai người đứng cạnh nhau lại có thể khăng khít đến không có kẽ hở. Rào cản duy nhất của việc này, có lẽ đến từ thân phận thật sự của cô. Nhưng Bàng Lỗi vốn là một người ngang ngạnh, anh đã xác định cái gì rồi thì sẽ dốc hết sức để bảo vệ. Cho nên, huyết án 15 năm về gia đình Tang Cẩn được anh kiên quyết lật lại từng chút một. Anh tin cô, cũng tin gia đình cô đã nhận hàm oan. Một đường nỗ lực đến cuối cùng, trải qua thật nhiều vụ án dây mơ rễ má, cuối cùng sự thật cũng được sáng tỏ. Rất nhiều sinh mệnh, rất nhiều sự hy sinh, để đổi lấy một kết thúc tốt đẹp hơn. Một thanh mai trúc mã với thật nhiều băn khoăn do dự của Tang Cẩn, một đồng nghiệp với mối tình đơn phương nhiều năm không dám nói của Bàng Lỗi, mỗi một sự xuất hiện của họ, đều là duyên phận. Với sự hỗ trợ của Bàng Lỗi, Tang Cẩn hoàn thành khoá học tâm lý học tội phạm, chính thức trở thành cộng sự của anh. Hai người bọn họ, sẽ vì lý tưởng, vì sự an toàn của xã hội mà dốc lòng, cũng sẽ vì tình yêu với người kia mà cố gắng. Tang Cẩn, em là bông hoa dâm bụt đẹp nhất mà anh từng nhìn thấy. Đó là bởi vì, em nở trên phiến đá của anh, Bàng Lỗi.   Mời các bạn đón đọc Phiến Đá Nở Ra Hoa Dâm Bụt của tác giả Bạch Nhất Mặc.
Nghịch Tập - Sài Kê Đản
Văn án: “Lúc trước em chia tay anh, không phải là vì em hám danh hám lợi đâu.” “Tôi biết.” “Anh ấy không yêu em, em với anh ấy cũng đã chia tay rồi .” “Tôi biết.” “Anh biết? Thì ra anh vẫn còn quan tâm em như vậy.” “Bởi vì hiện giờ anh ấy và tôi đang quen nhau.”     ___________________ Mình quyết định nhảy hố bộ này cũng vì mấy câu văn án ngắn gọn phía trên đấy ạ. Và quả thật là nó đã không làm mình thất vọng chút nào hết. Mình không chỉ được cười, mà còn cười như con điên. Nên mình sẽ rv truyện này cho mn cùng điên theo mình, chứ nếu điên một mình thì chán lắm á    Trong giới đam mỹ có một câu nói nổi tiếng rằng: "Đằng sau một người đàn ông thành công là một người đàn ông thành thụ". Còn đằng sau một người đàn ông thành thụ chính là một người đã bẻ thẳng thành cong . Và hôm nay chúng ta sẽ gặp một chuyện tình éo le cành me như vậy. Ngô Sở Úy cùng bạn gái Tiểu Duyệt quen nhau 7 năm thì chia tay. Mà anh thì vẫn còn tình cảm với cô ấy. Thế là cứ mỗi lần cô ấy nói lời chia tay anh liền lấy gạch đập đầu chứng minh tình cảm . Đập riết, đập riết anh thành đầu gạch luôn mn ạ. Sau bao nhiêu lần ra vào phòng khám để điều trị vết thương và được anh bác sĩ Khương Tiểu Soái châm dầu châm lửa, Sở Úy nhà ta cũng quyết định dứt khoát không níu kéo thêm nữa. Nhưng chia thì chia, gạch vẫn phải đập thêm một cái để thể hiện. Đọc đoạn này, nói thật mình chả thấy buồn hay thương gì bạn nhỏ Sở Úy bị bạn gái ham hư vinh đá cả, mà chỉ cảm thấy cười muốn nghẹn luôn ý   Rồi Sở Úy nhà ta lại thất nghiệp, anh quyết tâm làm giàu bằng cách đi bán cháo dạo vỉa hè với sự trợ giúp đắc lực của Tiểu Soái. Ngày đầu tiên đợi hoài chả ai thèm mua, đến lúc có khách anh lóng ngóng thế nào làm rớt nguyên cả cái dàn đồ dụng cụ vào nồi cháo. Khách thấy xong đứng hình rồi chạy biến không mua nữa. Anh lọ mọ đem về vớt ra chuẩn bị mai bán tiếp. Nhưng như thế cũng chưa có gì xui đâu. Đây mới là xui thật sự khi anh gặp Trì Sính. Oan gia đến rồi  Chia buồn cùng anh. Quả thật, những lần chạm mặt nhau của cả 2 đều là những lần mà không ai vui. Bạn nhỏ Sở Úy giống như là đắc tội anh chàng họ Trì này vậy, làm cái gì cũng bị anh ta bắt thóp. Đi bán cháo dạo thì anh ta là quản lý đô thị, đi mãi võ kiếm tiền thì anh ta phá, đi làm đạo tặc lại gặp anh ta làm cảnh sát. Đến khi cải tà quy chính đi lái xe thì anh ta làm cảnh sát giao thông. Móa, có chừa đường sống cho ông đây không chứ? Sở Úy đau thương nghĩ... Nhưng mà, chưa hết đâu, đến bạn gái ông đây quen 7 năm cũng bị họ Trì kia bắt đi thì đúng là không còn gì thê thảm hơn nữa. Thế là, bạn nhỏ Sở úy không nói 2 lời liền vạch ra kế hoạch báo thù với suy nghĩ: "Ông đây không kéo được bạn gái về thì dụ dỗ bạn trai của cô ấy, xem ai đau khổ hơn". Trì Sính kia, ông đây nhất định chà đạp ngươi. Vâng, kế hoạch rất chi là hoàn hảo nhưng mỗi lần thực hiện chả ra thể thống gì cả. Bạn nhỏ Sở Úy ngốc nghếch kia cứ bị họ Trì ta xoay như chong chóng mắc cười dã man. Cứ giả vờ giả vịt như thế, vậy mà thế quái nào Trì Sính lại động tâm thật. Mà anh này đúng chuẩn cường công luôn, bạn Úy chỉ có thể làm thụ nép cành cây thôi ạ. Bị bắt nạt đến thảm mà còn phải cười nữa chứ. Những lúc thế này, tâm trạng bạn Úy bất ổn lắm, cứ như người đa nhân cách ý, nghĩ một đằng nói một nẻo làm mình đọc mà cười lộn cả ruột. Đến mức, mấy lần tay run làm rơi điện thoại vào cả mặt. Vừa đau, vừa tức cười   Thế đấy, bạn gái Tiểu Duyệt kia cứ tưởng mình là nữ chính ngôn tình, ai ngờ chỉ là nữ phụ đam mỹ trong chuyện tình tay 3 này thôi ạ. Mà Trì Sính thì đúng là chuẩn công nhé, nam tính, ngầu đừng hỏi. Anh mỗi lần xuất hiện là cứ gây áp lực, lại còn hay đóng mặt lạnh. Nhưng mà dù có lạnh đến mấy cũng bị cái tên bạn nhỏ Sở Úy kia làm cho tan luôn. Ngốc ngốc vậy mà cũng thông minh phết. Tính kế tầm bậy tầm bạ mà trúng tùm lum tùm la ý. Cũng may, anh Trì đây nhân cách hơi xấu một tí nhưng lại cực sủng Sở Úy. Nếu không thì có mà chết chắc với anh. Mà anh Trì nhà ta rất chi là biến thái nhá. Cứ nhìn nhìn rồi sờ sờ tiện thể thì chạm chạm vào "mông" Sở Uý hoài ý. Có lúc còn bảo muốn cho "cúc" bạn Uý nở hoa luôn  Hại Uý ta vừa tức vừa thẹn vừa sợ nên hay làm mấy trò khùng điên vui lắm. Đây là truyện đam mỹ nổi bật nhất mà mình cực kỳ thích. Tác giả viết chắc tay và hài hước hết chỗ nói. Đọc nó, mình cứ lăn qua lăn lại cười hoài khiến ai cũng nghĩ mình điên hết. Nhân vật Trì Sính, Sở Úy, Tiểu Soái... đều có tính cách riêng biệt rất thu hút, không nhầm lẫn với nhau. Đặc biệt mình khoái nhất là anh chàng họ Trì, lạnh lạnh vậy thôi chứ khi cần thì cũng đáng yêu cute lắm á. Sở Úy thì khỏi nói rồi, dở dở điên điên gây ra biết bao nhiêu tình tiết cười té ghế. Nói chung, truyện đam mỹ nhưng cách viết nhẹ nhàng tinh tế không gây phản cảm chút nào hết, bạn nào chưa thử qua có thể thử xem sao. Đặc biệt, truyện được edit rất mượt, từ ngữ dùng vô cùng phong phú và "chất" nên làm cho câu chuyện trở nên hấp dẫn và thú vị lắm. Tuy nhiên, có một vài phân đoạn H nên cân nhắc trước khi đọc nhé. Còn lại thì mọi thứ rất tuyệt ^^ Mời các bạn đón đọc Nghịch Tập của tác giả Sài Kê Đản.
Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại - Phá Đầu
Văn án: Ân cần dạy bảo trước khi nhập học: Mẹ tôi nói, Lâm Lâm a, con nói xem con có cái vận cứ* chó gì mà có thể thi đỗ Bắc Đại. Khi vào đại học, nhiệm vụ thứ nhất con phải đảm nhận là bảo đảm không để bị đuổi. Nhiệm vụ thứ hai là giảm béo. Nhiệm vụ thứ ba là phải tìm một bạn trai ở đại học nổi tiếng, đảm bảo sau này con không còn vận cứ* chó nữa nên phải dựa vào gien di truyền để thi đỗ đại học nổi tiếng. (Đại học Bắc Đại chính là Đại học Bắc Kinh, một trong những đại học hàng đầu của Trung Quốc) *** Tại sao hôm nay mình lại đem cái truyện hơi cũ này ra review nhỉ? Lý do chỉ có một: Truyện gốc với tên "Sinh viên tồi trường Bắc Đại" đã được chuyển thể thành phim với tên "Thanh xuân của tôi đều là cậu" và có một anh nam chính siêu siêu siêu cấp đẹp trai. Siêu cấp đẹp trai xin được nhấn mạnh một nghìn lần nữa.  Truyện kể về cuộc sống đại học của hai nhân vật chính là Chu Lâm Lâm và Phương Dư Khả với tí nghiệt duyên khi cả trấn chỉ có hai người đỗ vào Bắc Đại và cùng nương tựa nhau khi ở nơi xa đất khách quê người. Chu Lâm Lâm đỗ Bắc Đại nhưng cũng không hiểu tại sao mình lại đỗ được vào đây? Cho nên mục tiêu lớn nhất của cô khi vào đại học là không bị đuổi khỏi trường và tuân mệnh mẫu hậu tìm được bạch mã hoàng tử cho mình để cải thiện gien cho đời sau. Để miêu tả về Chu Lâm Lâm mình xin dùng từ “hoạt bát”, còn hoạt bát như thế nào thì các bạn có thể đọc truyện để trải nghiệm nha. Cô sống rất vô tư, vô ưu vô lo, cuộc sống đầy thú vị và đầy sắc màu rực rỡ.  Chu Lâm Lâm có một vòng cung dây thần kinh dài như đường dây điện cao thế nối liền Bắc Nam và não cô thì có thể suy nghĩ những chuyện mà người thường không thể suy nghĩ tới. Đối với những người thông minh, những nhà bác học, những nhà khoa học, người ta gọi đó là suy nghĩ không theo lối mòn, còn đối với trường hợp của Chu Lâm Lâm, mình xin gọi đó là “xàm”.  Phương Dư Khả là nam thần học bá khoa máy tính Bắc Đại, thành tích luôn luôn đứng đầu. Nam thần toàn năng lên được phòng khách xuống được phòng bếp và siêu độc miệng.  Nhận lời nhờ vả của mẹ Chu Lâm Lâm, Phương Dư Khả đặc biệt chiếu cố cho Chu Lâm Lâm nơi đất khách quê người, lo lắng chăm nom cho cô gái có phần hơi “ngây ngô” này từng chút. Tuy nhiên hành động thì dịu dàng bao nhiêu thì mồm miệng anh lại độc địa bấy nhiêu, minh chứng hùng hồn của “khẩu xà tâm phật”.  Ban đầu khi bước chân vào trường, Chu Lâm Lâm đã đổ anh học trưởng đồng hương Tiểu Tây, sau khi ba lần bảy lượt bày tỏ tình cảm và bị từ chối, Chu Lâm Lâm với trái tim thủy tinh đã tan vỡ, cô sẽ để mặc cho hoa đào tự tìm tới. Và sau đó không lâu, Chu Lâm Lâm bàng hoàng nhận ra hình như mình thích Phương Dư Khả mất rồi, mà hình như cái tên mồm mép ác ôn kia cũng thích cô. Chu Lâm Lâm khi nhận ra lòng mình đã hướng về ai, cô lại không dám tỏ tình vì sợ Phương Dư Khả không thích mình. Phương Dư Khả thì đã thích cô từ rất lâu nhưnglại không dám nói vì sợ cô xa lánh, đến bạn bè cũng không làm được. Cứ thế thật lâu, thật lâu hai người mới nói rõ lòng mình, làm người đọc như minh chờ đợi, hồi hộp ngóng trông đến dài cả cổ.  Với một cô gái có phần “không giống ai” như Chu Lâm Lâm, việc Phương Dư Khả thích cô là do duyên số gặp nhau từ bé. Mười bốn năm trước học chung một lớp mầm non, cô bé ôm lấy cậu đòi lấy cậu về đã cướp đi trái tim cậu mất rồi. *“Tôi đợi ngày hôm nay đã mười bốn năm, mười bốn năm đợi cô ấy gọi lên tên của tôi. Từ ngây thơ lúc ban đầu tới sự kiên định hiện tại, tôi đều ở một mình trên sân khấu. Mà nay, tôi muốn chính thức mời cô ấy, mời cô ấy lên sân khấu của tôi, mời cô ấy nhảy cùng tôi. Nhạc không ngừng, màn không buông, cho đến khi đời người kết thúc, bạn nhảy của tôi chỉ có một mình cô ấy. Cô ấy không có chỗ nào tốt, không có chỗ nào bằng cậu, chỉ là, những khuyết điểm này mình đều có thể chịu được. Vì vậy mình cứ sống chết bám theo cô ấy thôi.” “Hiện giờ là 23 giờ 59 phút ngày 17, anh nói với em, anh thích em. Em cũng nên tại 0 giờ ngày 18 nói cho anh biết đáp án. Anh cũng đã cho em một ngày để suy nghĩ rồi.” Nhìn trên tổng thể, truyện được ưu tiên để đọc giải trí vì căn bản không cần dùng não, không cần suy nghĩ. Nữ chính có thể không vừa ý rất nhiều người vì cô ấy khá “ngộ nghĩnh” và có lẽ do truyện cũng lâu rồi nên nhân vật hợp với thị hiếu ngày xưa hơn, kiểu yêu đời hoạt bát tưng tưng ngáo ngáo. Tuy nhiên, lâu lâu quay về lại gu của ngày xưa cũng thú vị lắm đó ạ. Mn đọc thử xem nhé :) Một số trích đoạn về sự độc miệng của nam chính Phương Dư Khả:  *“Em thật sự là bông hoa hấp thụ tinh khí mặt trời mặt trăng, ngoại trừ tròng mắt, làm thế nào mà tất cả những thứ khác đều như bánh Oreo vậy? Anh thấy người khác cháy nắng đều trong phạm vi có thể chấp nhận được, làm sao em có thể giống như nước sơn quan tài thế này nhỉ?” "Anh đang ghen tị. Bản mặt của anh như kính khúc xạ, chẳng biến đổi sang được màu sắc nào khác, chỉ có mỗi một tạo hình, nhìn em đây, chính là trăm lần biến chuyển, uyển chuyển dẻo dai.” “Ừ, có thay đổi rất nhiều, từ Lí Quỳ chuyển thành Bao Công. Khi về trường học, buổi tối nhất định không được tùy tiện đạp xe, người ta còn tưởng gặp phải xe đạp không người lái ấy chứ. Còn nữa, trước khi kết thúc kỳ quân sự cũng không nên tùy tiện chụp ảnh chung với người khác, hắt ngược đèn flash của người ta, sẽ không chụp được hình.” :v *** Dưới đây là bản tin từ hiện trường của bà mẹ Phá Đầu: Phương Dư Khả là một người rất biết tính toán. Vào khoảng đầu tháng 5 năm 07, Phương Dư Khả kiên quyết từ bỏ mọi biện pháp an toàn, súng thật ra trận, thành công để nguyên thần của bạn nhỏ Phương Lỗi trú nhập vào trong tử cung của Chu Lâm Lâm. Tháng 7, trong lễ tốt nghiệp, đồng chí Chu Lâm Lâm mấy lần ra vào giảng đường có cả trăm năm lịch sử, ở trong nhà vệ sinh nữ nôn mửa đến mức mặt mày xanh mét. Đồng thời xông vào nhà vệ sinh nữ còn có Phương Dư Khả đẹp trai, thu hút, hăng hái ngời ngời. Người ta đồn rằng, ngày đó, hiệu trưởng Hứa còn đặc biệt giao nhiệm vụ cho cán bộ hội sinh viên Phương Dư Khả, bảo cậu ta quan tâm tới nữ sinh sắc mặt tái nhợt kia nhiều một chút. Thật sự là một vị hiệu trưởng tốt, thương dân như con nha ~ Chu Lâm Lâm có một câu nói đúng, cô ấy có khí thế có thể làm nữ vương. Từ khi mang thai, người nhà họ Phương coi cô ấy là động vật quý hiếm hơn cả tế bào não của cô ấy, chăm sóc vô cùng cẩn thận. Mỗi ngày ba cuộc điện thoại quốc tế, lần nào cũng phải suy nghĩ tới đồng hồ sinh học của Chu Lâm Lâm, tuyệt đối không quấy rầy mộng đẹp của cô. Chu Lâm Lâm có chút ngứa ngáy. Cuộc sống quá thanh bình, nhàm chán. Vì vậy, cô nói với Phương Dư Khả, chuyện kết hôn của chúng ta cứ chờ một thời gian đi. Phương Dư Khả dự định, sau khi lấy được bằng tốt nghiệp vào tháng 7 sẽ kết hôn. Tháng 7 là tháng Phương Dư Khả sinh ra, mặc áo cưới không đến mức rét run như mùa đông, bụng Chu Lâm Lâm cũng chưa to đến mức ảnh hưởng tới mỹ quan, quan trọng nhất là một nhà ba người có thể cùng bước vào lễ đường, đây là một chuyện rất có ý nghĩa nha. Để tập trung toàn bộ tinh thần vào việc chuẩn bị kết hôn, anh tạm thời giao công ty phần mềm anh mới thành lập năm ngoái cho bạn thân quản lý. Vậy mà, Chu Lâm Lâm lại không ra đề theo lẽ thường. Nhưng ai bảo người ta là phụ nữ có thai? Dù Phương Dư Khả có tức giận đến mức trợn trừng mắt cũng chỉ có thể cúi người nhẹ giọng khuyên nhủ. “Làm bà mẹ độc thân sẽ bị người ta ghét bỏ nha.” ... Mời các bạn đón đọc Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại của tác giả Phá Đầu.
Không Thể Buông Tay - Úy Không
Thời thiếu nữ, Vệ Lam từng bị Đoàn Chi Dực dâm loạn gần một năm. Nhiều năm sau, khi cô tưởng rằng ác mộng đã trở thành quá khứ thì cơn ác mộng đúng nghĩa mới thực sự bắt đầu… Đề cử của Greenhouse: Đây là câu chuyện thầm mến ngốc xít của một tên ngốc BT, mặt ngoài kiêu căng lạnh lùng nhưng bên trong lại ngây ngô ngờ nghệch. Bởi không biết cách bày tỏ nên chỉ có thể dùng cách thức cực đoan nhất để có được người mình yêu. *** Mình cảm thấy truyện khá hợp lý, tình tiết diễn biến không nặng mùi "kịch bản", không trời ơi đất hỡi dù nó là thể loại "cường thủ hào đoạt". Truyện viết không lan man, bản dịch khá tốt, văn phong khá ổn. Nói chung đọc khá hay, nhập tâm quá là dễ khóc nha! Nam chính thâm tình, tính cách dễ thương, đúng là loại ngoài lạnh trong nóng điển hình... ôi nói chung một bộ truyện như vậy là khá rồi... giải trí được, dạo này không có gì hay để đọc cả!!! Vệ Lam có một người bạn trai vui tính và đáng mến, có một công việc ổn định, một cuộc sống có thể xem như bình yên hạnh phúc ở tuổi thanh xuân tươi trẻ. Cô dự tính sẽ kết hôn, sinh con, sống hết đời như bao phụ nữ khác. Thế nhưng, thâm tâm Vệ Lam có một nổi ám ảnh, một sự áy náy hay mong lung nào đó... nhiều năm qua rồi nhưng nó vẫn là vết thương dày sẹo, mãi mãi không xóa được... Đoạn Chi Dực - cái tên mà 8 năm nay cô cố gắng không nhớ tới. Anh lại lần nữa xuất hiện. Không thể buông tay... Không thể buông tay... 8 năm rồi, thật ra vẫn không thể buông tay... Khi ấy anh 20, cô vừa tròn 17. Cái thuở trẻ dại và ngốc nghếch. Tòa nhà màu trắng hoang vu giữa ngọn đồi. Trong cổ tích, nó gọi là lâu đài. Trong trí nhớ Vệ Lam, nó tên là Địa Ngục. Cứ tưởng một năm ấy Vệ Lam đã hoàn toàn thấu hiểu con người kì quái và biến thái của Đoàn Chi Dực, hóa ra cô chưa thực sự bước qua cánh cổng anh mở sẵn... Đoàn Chi Dực của thuở ấy và bây giờ rất khác biệt, có chăng là anh học được cách cân bằng tình cảm và lý trí của mình. Bạt tay của mẹ Vệ Lam năm ấy khiến anh hiểu ra nhiều việc. Anh chẳng là gì cả, chẳng qua may mắn mang họ Đoàn, cộ ấm cô chiêu sống như dây leo trên thân đại thụ. Anh chiếm đoạt một cô gái, không có nghĩa là lấy được trái tim cô ấy. Anh vấp ngã rồi lại đứng lên, đôi chân khập khiễng đau đớn bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn khao khát chứng minh bản thân: Tôi thật lòng yêu con gái của mẹ, tôi có thể bảo vệ và chăm sóc cô ấy! Không thể buông tay... Không thể buông tay... Lại sai lầm lần nữa, lại dùng cách cũ để đem Vệ Lam về bên mình. Lại làm những chuyện điên rồ mà lẽ ra một người trưởng thành không như vậy. Ông trời không thương anh tí nào, hạnh phúc như ngọn nến lung lay trc gió, chợt tắt, chợt bùng lên... Đứa con đến vội vã, đi vội vã, để lại phía sau là tổn thương vĩnh hằng trong lòng cha mẹ. Ai cũng cần nổi đau để trưởng thành, rồi cần tiếng an ủi để sống tiếp... "Chúng ta không thể nào nữa rồi... bao nhiêu năm rồi... không thể nữa đâu!" Sự thật phía sau một Đoàn Chi Dực điên rồ và ngang ngược là gì? Mềm lòng, lương thiện, quy tắc, hy sinh... sao có thể không yêu một người như vậy? Tám năm trc và tám năm sau, mẹ Vệ Lam vẫn oán hận gã nhà giàu bị tật một chân, vô pháp vô thiên, lừa gạt cưỡng ép con gái bà. Nhưng bà không biết rằng, nếu không có cái gã đáng ghét đó, cuộc sống của Vệ Lam đã kết thúc năm cô 15 tuổi, nhẹ nhất là cô bị tàn tật như anh. Không thể buông tay... Không thể buông tay... Thật ra là cô nợ anh, là nhà họ nợ anh, đòi phần đời còn lại của Vệ Lam có khi quá rẻ? không đúng, anh không đòi hỏi gì cả, không cần báo đáp gì cả, chỉ đơn thuần yêu và muốn được yêu. Mười năm nay, cánh cửa vẫn luôn mở, bây giờ em tình nguyện bước vào chưa? Mời các bạn đón đọc Không Thể Buông Tay của tác giả Úy Không.