Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lưỡi Dao Dịu Dàng

Khi Lê Tranh 22 tuổi, cô yêu Phó Thành Lẫm, anh là bạn của chú cô. Vào ngày sinh nhật cô, món quà chú của cô tặng là cổ phần của một công ty, ông chủ của công ty đó là Phó Thành Lẫm. Cô bắt đầu có tính toán nho nhỏ, muốn sử dụng thân phận cổ đông để dùng quy tắc ngầm với Phó Thành Lẫm. Phó Thành Lẫm đã nhắc cô một sự thật phũ phàng: “Em chỉ nắm giữ 0,1% cổ phần, chút cổ phần này không đáng kể.” Lê Tranh: “…” Chuyện gì xảy ra sau đó, chỉ có trợ lý biết.  Hôm đó, Lê Tranh đến gặp Phó Thành Lẫm, sau khi rời đi, Phó Thành Lẫm đã nhờ trợ lý đi mua khẩu trang. Trợ lý phát hiện ra rằng môi của ông chủ đã bị cắn sưng lên. Ông chủ đã phải mang khẩu trang mấy ngày liền. Từ lúc ấy, Lê Tranh không bao giờ đến văn phòng của ông chủ nữa. Sau này anh mới biết, Lê Tranh đã tỏ tình với ông chủ của anh và ông chủ đã từ chối cô ấy rồi. Nửa năm sau. Lê Tranh đeo nhẫn kim cương, xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của Phó Thành Lẫm. Cô mỉm cười, nhẹ nhàng như dao, “Chú Phó, sinh nhật vui vẻ.” Phó Thành Lẫm: “…” Đôi mắt anh sâu thẳm, nhìn cô một lúc lâu. Cuối buổi tiệc, Lê Tranh bị Phó Thành Lẫm ôm lấy, “Không phải em muốn dùng quy tắc ngầm với anh sao, cho em dùng.” Liền sau đó, anh tháo chiếc nhẫn chướng mắt trên tay cô ra, cúi đầu hôn lên môi cô. Đáp lại anh là hai ly rượu vang đỏ, được đổ từ trên đầu xuống. -- Trong ván bài xì tố, đám bạn bè vui sướng khi anh gặp họa: Nghe nói cậu bị đổ rượu, ai mà to gan thế? Phó Thành Lẫm liếc mắt nhìn bạn mình, không nói một lời. Một người bạn khác lại nói: Lê Tranh sắp đính hôn. Phó Thành Lẫm ném bài trong tay, đứng dậy rời đi. Người bạn nhìn theo anh: Sao cậu lại đi? Không chơi nữa à? Phó Thành Lẫm: Đi cướp người. Một câu chuyện ngọt ngào. *** Lê Tranh vẫn chưa tỉnh giấc, thật hiếm khi cô được ngủ một giấc mà không bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức. Với tay lấy điện thoại để xem giờ, bảy giờ rưỡi. Lúc này Lê Tranh mới nhận ra trên người đang mang một chiếc áo sơ mi nam màu trắng rộng, phần tay áo được xắn lên đến khuỷu tay. Đây là áo của Phó Thành Lẫm. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Cô nhẹ nhàng quay lại, Phó Thành Lẫm cũng vừa thức dậy. “Chào buổi sáng.” Cô mỉm cười. Phó Thành Lẫm “ừm” nhẹ. Đèn không bật, cả căn phòng không đủ sáng nên Lê Tranh không thể nhìn rõ nét mặt của Phó Thành Lẫm. Cô lăn vào vòng tay của Phó Thành Lẫm, ngay lập tức được bao quanh bởi hơi thở tươi mát của anh. Lúc này, cô mới thấy rõ được đường nét khuôn mặt anh, lạnh lùng và thâm trầm. Phó Thành Lẫm nhìn cô, “Hôm nay không muốn dậy sớm sao?” Lê Tranh vòng hai tay ôm lấy cổ anh, “Anh hôn em đi rồi em sẽ dậy.” Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Nhìn nhau vài giây, Phó Thành Lẫm một tay ôm eo cô, xoay người sang, một nửa trọng lượng đè trên người cô. Anh cúi đầu, im lặng nhìn cô, môi anh ngày càng gần môi cô hơn. Hơi thở của cô trở nên rối loạn, nhịp tim cũng loạn nhịp. “Ong-Ong-Ong” Đầu cô bị rung đến phát ngốc. Rõ ràng cô vẫn đang đợi Phó Thành Lẫm hôn mình nhưng bên tai lại đột nhiên trở nên ồn ào. “Lê Tranh, em đã viết báo cáo thực tập chưa?” “Lê Tranh, thu dọn nhanh một chút, rồi đi đến hiện trường khu dựng phim với tôi.” Cảnh hôn trong phòng ngủ không hiểu sao bỗng nhiên biến mất. Lê Tranh không muốn thức dậy nhưng cô biết rằng nụ hôn với Phó Thành Lẫm vào buổi sáng chỉ là một giấc mơ. Tất cả những âm thanh đột ngột lúc nãy là khúc dạo đầu để kéo cô khỏi giấc mơ của mình. Sau đó âm thanh ồn ào im bặt. Giấc mộng đẹp đã hoàn toàn bị phá hủy. “Ong-Ong-Ong” Âm thanh cứ vang lên. Lê Tranh miễn cưỡng từ từ mở mắt. Xốc lại tinh thần. Đây là phòng khách ở tầng dưới. Tối qua sau khi tăng ca mệt mỏi trở về, cô nằm trên sô pha xem tin tức nóng rồi ôm di động ngủ lúc nào không hay. Cô có một giấc mộng xuân với Phó Thành Lẫm, được ngủ chung giường với anh và chuẩn bị được anh hôn. Điện thoại gối dưới đầu vẫn rung lên không ngừng. Lê Tranh rút điện thoại nhanh chóng ngồi dậy, tên của Giang Tiểu Nam nhấp nháy trên màn hình. Cô và Giang Tiểu Nam không quá thân, nếu đổi lại người gọi là chú của cô, cô sẽ lập tức bóp chết chú ấy sau đó đè xuống đất cọ xát 300 lần. Lê Tranh vừa buộc lại mái tóc dài của mình vừa thuận miệng trả lời. Giọng Giang Tiều Nam yếu ớt: “Giờ này vẫn còn tăng ca sao?” “Không có. Tớ và anh ấy sắp hôn nhau thì bị cậu cắt ngang giữa chừng. Cậu tính sao đây.” “...” Giang Tiểu Nam khó hiểu, mới trưa nay Lê Tranh vẫn còn chưa có bạn trai mà. Trên bàn trà có bật lửa. Lê Tranh nghiêng người cầm lên, “Cậu không thể gọi tớ trễ hơn hai phút được à? Chỉ vì một cuộc gọi không quan trọng, giấc mơ của tớ bị cậu đánh thức, người cũng đi rồi.” Giang Tiểu Nam lúc này mới hiểu được chuyện gì xảy ra. Hóa ra Lê Tranh đã có một giấc mộng xuân. Cô ấy bật cười: “Sao tớ lại có ngón tay tùy tiện thế này, chờ mai tớ sẽ bắt nó viết bản kiểm điểm, thật ngại quá.” Lê Tranh dựa người vào sô pha, dòng suy nghĩ vẫn còn hơi hỗn loạn, trong đầu cô cảnh tượng trong mơ cứ lặp đi lặp lại. Hơi thở của anh lúc sắp hôn cô. Mọi thứ đều rất thật. “Phụt.” Cô bật lửa. Cô không hút thuốc hay thắp nến và bật lửa cũng không có lợi ích gì đối với cô. Nhưng nó thuộc về Phó Thành Lẫm. Cô thổi nhẹ, ngọn lửa đung đưa trước mắt cô. “Này, ai là đối tượng trong giấc mộng xuân của cậu đấy?” Giang Tiều Nam muốn dùng những câu chuyện phiếm để dời nỗi buồn hiện rõ trong giọng nói của cô. Theo bản năng, Lê Tranh không muốn nói thật: “Tớ đã bị cậu đánh thức trước khi tớ kịp thấy anh ấy trông như thế nào.” Cô không muốn nhắc đến Phó Thành Lẫm. Lê Tranh và Giang Tiểu Nam là bạn thời đại học nhưng họ không thân nhau. Trước kỳ nghỉ hè, Giang Tiểu Nam muốn đi thực tập ở một tạp chí tài chính, cô tình cờ quen một người ở đó và giới thiệu Giang Tiểu Nam vào. Nhưng chuyện gia đình và chuyện riêng tư cô chưa bao giờ đề cập với Giang Tiều Nam. Mối quan hệ giữa hai người chỉ giới hạn trong việc thảo luận về công việc và những quy tắc bất thành văn khác trong nghề. Lại nói về người đàn ông xuất hiện trong giấc mơ, Lê Tranh nói thêm: “Vóc dáng cao, về dáng người không chê được điểm nào.” “Chẳng trách cậu không muốn nghe điện thoại của tớ.” Giang Tiểu Nam an ủi cô: “Nói không chừng một lát nữa cậu có thể tiếp tục giấc mộng lúc nãy.” “Ừm. Tốt nhất nên như thế, nếu không tớ sẽ không tha cho cậu.” Lê Tranh nửa đùa nửa thật nói chuyện: “Cậu còn đang tăng ca à?” Giang Tiểu Nam: “Leo lên giường rồi, dì cả đến.” “Có đau lắm không? Uống nhiều nước ấm vào.” “Không đáng ngại đâu.” Giang Tiểu Nam lúc này mới nói vào chuyện chính, Lê Tranh giới thiệu chỗ thực tập cho cô ấy nên cô ấy muốn bày tỏ chút lòng biết ơn. Cuối tuần tới là sinh nhật của Lê Tranh, chắc chắn cô sẽ dành thời gian ở bên cạnh gia đình cho nên cô ấy muốn mời Lê Tranh đi ăn tối trước và tặng cô một món quà sinh nhật. “Cuối tuần này cậu có rảnh không? Tụi mình cùng đi ăn gì đó rồi đi mua sắm.” Lê Tranh trả lời không chắc chắn: “Có lẽ tớ sẽ phải đi theo giáo viên hướng dẫn của tớ. Thật chẳng biết khi nào thầy ấy mới cho tớ một kỳ nghỉ.” Cuối cùng thời gian gặp mặt không quyết định được, hai người nói chuyện phiếm với nhau vài câu, chúc nhau ngủ ngon sau đó cúp điện thoại. Lê Tranh nhìn chiếc bật lửa trong tay, vừa rồi vẫn còn chìm đắm trong giấc mộng. Cô thật sự không muốn thoát ra. - - Di chứng của giấc mộng mị kéo dài đến tận chiều hôm sau. Sau khi Lê Tranh và giáo viên hướng dẫn của mình là Hà Dập phỏng vấn xong trở về đài đã là buổi trưa, cô không có thời gian nghỉ ngơi, phải vội vàng viết bản thảo, Hà Dập chỉ đưa ra ý tưởng và yêu cầu cô phải cố gắng hoàn thành một cách độc lập. Ngay khi Hà Dập vừa ngồi xuống liền có cuộc gọi đến, là giám đốc Ngụy. Nếu là việc không quan trọng thì sếp Ngụy sẽ không gọi trực tiếp. Hà Dập quay sang nói với Lê Tranh: “Cô viết đi rồi sau khi hoàn thành gửi trực tiếp cho tổng biên tập. Tôi có việc phải ra ngoài.” Anh ấy cầm điện thoại lên rồi bước nhanh ra ngoài. Bản thảo đã hoàn thành nhưng Hà Dập vẫn chưa quay lại. Lê Tranh đã kiểm tra nội dung bản thảo hai lần, đảm bảo không có vấn đề gì liền lưu lại và gửi đến hộp thư của tổng biên tập. Cô đi đến phòng trà để rót ly cà phê. Không đợi cô kịp uống hai ngụm cà phê, một giọng nói trong trẻo của tổng biên tập chuyển đến khu vực văn phòng phóng viên của họ: “Lê Tranh, bản thảo do cô viết. Không phải chỗ phóng viên ký tên phải là tên cô sao? Sao cô lại ký là Phó Thành Lẫm làm gì?” Phó Thành Lẫm là ông trùm giới tài chính, không ai là không biết. Cả văn phòng im ắng hai giây bỗng nhiên vang lên một tràng cười. Lê Tranh: “…” Nháy mắt trong lòng cô là một loạt câu chửi thầm. Vừa rồi lúc kiểm tra cô chỉ dò nội dung mà bỏ qua chi tiết này. “Chuyên mục tin tức cũng không mời nổi Phó Thành Lẫm cho chúng ta đưa tin nữa.” Trêu ghẹo cô xong, tổng biên tập trở lại chuyện chính: “Đừng quên sửa rồi gửi lại cho tôi.” “Vâng ạ, cảm ơn tổng biên tập.” Tổng biên tập bình thường là người nói chuyện sắc bén, có lẽ vì cô chỉ là thực tập sinh nên để lại cho cô vài phần mặt mũi mà không nặng lời. Lê Tranh nhanh chóng mở lại bản thảo vừa gửi, mục phóng viên ghi: Hà Dập, Phó Thành Lẫm (thực tập). Cô vốn nên viết là: Hà Dập, Lê Tranh (thực tập). Không biết sợi dây thần kinh nào bị gắn sai, cô tự viết tên mình thành thành Phó Thành Lẫm. Các đồng nghiệp đều coi cô như kẻ ngốc, không ai thực sự coi trọng cô. Xét cho cùng, cuộc sống của Phó Thành Lẫm có khoảng cách quá xa so với họ, một cuộc sống mà không phải ai cũng có thể chạm đến. - - “Ting ting,” tiếng thông báo có thư mới trong hộp thư. Lê Tranh mở ra xem, bản thảo đã gửi cho tổng biên tập đã được thông qua, cô phải đến phòng máy để cắt phim. “Lê Tranh, chị gái em tìm kìa.” Hà Dập vừa mới từ bên ngoài đi vào. “?” Lê Tranh đang định lưu nội dung bài phỏng vấn vừa được quay hôm nay thì bỗng ngẩng đầu lên, “Chị gái…của em?” “Ừ, cô ấy nói cô ấy họ Lê.” Lê Tranh cảm thấy hơi hoang mang, cô lấy họ mẹ, cả nhà cậu của cô đều chỉ có con trai, cô không có chị gái nào mang họ Lê cả. Hà Dập hất cằm về phía cửa, “Nhanh đi đi, để tôi cắt phim.” Lê Tranh trong lòng tràn đầy nghi hoặc, cô chẳng thể đoán được ai tới tìm mình. Cô vội lưu bài phỏng vấn rồi đưa thẻ nhớ cho Hà Dập. Hà Dập đọc qua bài phỏng vấn cảm thấy rất hài lòng, vượt ra khỏi sự mong đợi của anh ta. Được sự thông qua của giáo viên hướng dẫn, Lê Tranh cầm điện thoại rồi bước nhanh ra ngoài. Ở bên ngoài sảnh, phía dưới tấm áp phích chương trình “Thành phố lúc 6 giờ”, có một bóng người xinh đẹp đang đứng ngẩng đầu nhìn phần giới thiệu về chuyên mục tin tức.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Khi nhìn thấy người trước mắt, bước chân Lê Tranh không khỏi dừng lại một nhịp, “Mẹ.” Vừa rồi Hà Dập nói rằng có chị gái đến tìm mình, cô không khỏi đè âm thanh lại khi cất tiếng gọi mẹ. Nghe thấy tiếng, Lê Tân Hòa vội quay người lại. Lê Tranh bước đến ngày càng nhanh. Nhìn thấy con gái, nụ cười trên môi Lê Tân Hòa càng lúc càng sâu. Không đợi con gái hỏi, bà đã giải thích: “Bạn của mẹ qua bàn chuyện hợp tác với đài truyền hình, mẹ tiện đường đến thăm con một chút.” Không hẹn trước, cả hai người cùng tiến đến phía cửa sổ ít người qua lại. Lê Tân Hòa nhìn qua thẻ công tác của con gái rồi nhìn một lượt từ trên xuống, khuôn mặt không giấu được nét buồn bã: “Sao con lại gầy thế này.” Lê Tranh: “...Mẹ, con vẫn như vậy mà.” Cô lười biếng dựa vào bệ cửa sổ, “Con mới đi thực tập chưa đầy một tuần, dù con có uống thuốc giảm cân thì cũng không giảm cân nhanh thế đâu.” Mẹ vẫn luôn xem cô như là một đứa trẻ mới ngày đầu đến lớp mẫu giáo. Cô nhìn mẹ, “Tại sao mẹ lại nói với giáo viên hướng dẫn của con rằng mẹ là chị của con?” Lê Tân Hòa sửa sang lại mái tóc cho con gái: “Đó chỉ là một cách gọi thôi mà, không quan trọng. Mẹ có muốn nói rằng mẹ là mẹ của con thì người khác cũng không ai tin.” Thật đúng như vậy. Mẹ cô luôn có chế độ chăm sóc cơ thể và làn da của mình một cách nghiêm ngặt, nhìn bề ngoài chỉ mới như mới ngoài 30 tuổi nên làm sao lại có đứa con gái lớn như cô được. “Người phóng viên đi vào vừa rồi là giáo viên hướng dẫn của con à?” Lê Tân Hòa hỏi con gái. Lê Tranh gật đầu, “Dạ, anh ấy là Hà Dập. Không chỉ đối với riêng kênh của con, anh ấy còn là một phóng viên tin tức rất giỏi.” Anh ấy đứng ra nói lên sự thật, vạch trần những việc đen tối trong ai dám nói. Nửa câu sau cô không nói ra với mẹ, mẹ vốn dĩ không đồng ý việc cô trở thành phóng viên tin tức. Lê Tranh liền dẫn cuộc nói chuyện sang hướng khác: “Mẹ, hôm nay mẹ không bận sao?” “Không bận.” Lê Tân Hòa quay về với chủ đề trước, “Con có thể đổi kênh thực tập không? Chuyển sang kênh tài chính, ở đó con có thể rèn luyện thêm về năng lực kinh doanh, con ở kênh tin tức...” Lê Tranh tỏ thái độ mẹ đừng nói thêm, cô thật sự không muốn tranh cãi với mẹ về kế hoạch nghề nghiệp. Lời Lê Tân Hòa muốn nói đành phải nuốt xuống, “Vậy thôi không nói chuyện này nữa, nói mấy chuyện vui vui ha. Con không định yêu đương nhân lúc còn trẻ à?” Lê Tranh: “...” Cái gì thì có gì vui vẻ, rõ ràng rất là đau lòng mà. Cô nhấn mạnh: “Mẹ ơi, sinh nhật lần thứ 22 của con còn chưa tới, sao không còn trẻ được ạ?” “Sinh nhật của con cũng sắp đến rồi. Hồi mẹ 22 tuổi mẹ với bố con đã yêu nhau được vài năm, bố mẹ đã bắt đầu kế hoạch để sinh con rồi.” “Chúng con không giống như mẹ vào lúc đó. Chúng con bây giờ đều muốn kết hôn và sinh con muộn.” Lê Tân Hòa: “...” Vẫn luôn có nhiều lý do như vậy. Bà không muốn con gái chậm trễ công việc nên không nói gì, lấy ra một ít thẻ nhớ đưa cho cô, “Cất thêm vài cái trong túi xách mà dùng.” Đây là loại thẻ nhớ mà các phóng viên như cô dùng hàng ngày. Nói đi vẫn phải nói lại, mẹ cô vẫn là quan tâm đến việc thực tập của cô. Lê Tranh cất thẻ đi, ôm lấy mẹ, “Nếu không phải tăng ca thì con sẽ về nhà với mẹ.” Hiện tại cô đã dọn ra riêng, một căn hộ gần với đài truyền hình, tiết kiệm được không ít thời gian kẹt xe trên đường. Lê Tân Hòa xua tay, “Con vào nhanh đi, mẹ về đây.” Lê Tranh không trở vào ngay mà nhìn theo bóng mẹ rời đi. Bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng, bóng lưng thướt tha khiến người đi qua không khỏi ngoái lại nhìn. Sau hơn 20 năm kết hôn, mẹ cô là chứng minh rõ ràng cho câu nói “chỉ cần khiến cho mình đẹp.” Điện thoại rung lên. Lê Tranh thu lại ánh nhìn. Là cuộc gọi của Giang Tiểu Nam. “Cậu đã kết thúc cuộc phỏng vấn của hôm nay chưa?” “Về đài rồi.” Lê Tranh vừa nói vừa quay lại phòng làm việc. Cô hỏi Giang Tiểu Nam đã xảy ra chuyện gì. “Nói chuyện phiếm thôi.” Giang Tiểu Nam vội vàng nói: “Cậu gác công việc lại đi, nói chuyện với tớ mấy phút. Hôm nay cậu đã xem tin nóng chưa?” “Tớ bận quá, không có thời gian xem.” Vừa nói Lê Tranh vừa ngồi trước máy tính, mở tin nóng. #Tình yêu mới của Hướng Thư# #Bạn trai bí ẩn ngoài vòng giải trí của Hướng Thư bị lộ# Lê Tranh mở tin nóng đầu tiên của Hướng Thư, nhìn mấy tấm ảnh chụp Hướng Thư. Hướng Thư là ngôi sao hạng nhất trong vài năm qua, với làn da trắng như tuyết và khí chất tốt, cô được mệnh danh là người đẹp 360 độ không góc chết. Kỹ năng diễn xuất vững vàng, có chính kiến, tính cách thẳng thắn nhưng cuộc sống lại khá bình dị. Kể từ lúc nổi tiếng, chuyện tình cảm của cô luôn là chủ đề tìm kiếm được bàn tán sôi nổi trong các diễn đàn. Theo tìm hiểu trên mạng, bạn trai cô là người ngoài giới giải trí, mối quan hệ tình cảm giữa hai người rất bền vững. Bên kia đầu dây điện thoại, Giang Tiều Nam hạ giọng: “Buổi sáng trong buổi phỏng vấn, tớ gặp được rất nhiều ông lớn trong ngành tài chính, nghe được không ít chuyện.” Lê Tranh phối hợp cùng Giang Tiểu Nam buôn chuyện, “Ừm, thế cậu nghe được chuyện gì rồi?” “Phó Thành Lẫm, cậu có biết không?” Sao cô lại không biết chứ. Nam chính trong giấc mộng xuân của cô. Cô đã yêu thầm anh từ rất rất lâu, đến bây giờ cô vẫn chưa thể nào quên được anh. Lê Tranh lấy lại bình tĩnh nói: “Phó Thành Lẫm làm sao à?” “Chẳng phải tớ nói với cậu rằng hotsearch hôm nay là về tình yêu của Hướng Thư rồi à? Tớ nghe các đồng nghiệp nói, Phó Thành Lẫm chính là bạn trai ngoài giới giải trí của Hướng Thư. Hai người bọn họ bị paparazzi chụp chung một khung hình cách đây vài ngày. Chính Phó Thành Lẫmchủ động theo đuổi Hướng Thư. Một số phóng viên tò mò và chuẩn bị khi hội nghị này kết thúc sẽ đi theo Phó Thành Lẫm để chứng thực.” Mời các bạn mượn đọc sách Lưỡi Dao Dịu Dàng của tác giả Mộng Tiêu Nhị.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tái Sinh Duyên Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta - Mặc Vũ Bích Ca
Kiếp trước: Tía Tô – Long Vương Long Hạo trong một lần dạo chơi ở thiên đình gặp Tía Tô, đem lòng mến nàng, nhưng Tía Tô đang giả dạng cung nữ trốn ra ngoài nên Long Hạo sau này gặp lại Tía Tô lại ko nhận ra nàng. Tía Tô là con gái út của Ngọc Hoàng, vì lý do chính trị mà đem nàng gả cho Long Hạo làm vương hậu. Không nhận ra Tía Tô, ko hài lòng với cuộc hôn nhân chính trị, nên Long Hạo để mặc Tía Tô bị thiếp thất của mình khi dễ. Tới khi binh biến, Tía Tô vì cứu Long Hạo và nữ nhân của Long Hạo mà chết, lúc này Long Hạo mới phát hiện người mình yêu thì ra là Tía Tô, nhưng đã muộn. Thế giới hiện đại: Tiểu Thất trong một lần chạy trốn xuyên qua Tây Lương hoàng triều. Tây Lương hoàng triều: Đoạn đầu của truyện thật ra không phải là khúc mở đầu nên gây nhiều khó hiểu, nhưng đây cũng là khúc ta thích nhất trong truyện. Mọi người cứ hỏi anh có đem chị chém không? Tại sao lại chém ngang eo ác vậy? Thật ra chỉ cần Tiểu Thất lên tiếng cầu xin thì A Ly (ta thích tên này hơn) sẽ không bao giờ chém. Thật ra, cho dù Tiểu Thất không có cầu xin, thì A Ly cũng không nỡ chém. Mọi người đọc tiếp sẽ thấy, A Ly đem Tiểu Thất ra pháp trường chỉ vì nóng giận nhất thời, giam nàng vào ngục nhưng cũng cho người đem thuốc trị thương tốt nhất cho nàng (người này lại lén A Ly ko đem thuốc) nên mới làm Tiểu Thất suy yếu. Đọc truyện mà thấy thương cho hai người này. Tiểu Thất yêu A Ly nhưng nghĩ A Ly yêu Như Ý  sườn phi sau này của cung Tuyết Tùng đó). A Ly yêu Tiểu Thất nhưng không nhận ra, khi nhận ra thì ko biết diễn đạt. Hai người cứ hiểu lầm đối phương ko yêu mình. *** Quang Tú năm thứ ba. Hoàng cung, trong tàng thư các. Niên Lâm Lang đi trong bóng đêm. Nàng mới vừa hầu hạ Đoạn Hiểu Đồng uống chén thuốc, thuốc kia hết sức đắng, nàng ra ngoài lấy chút mứt hoa quả cho Hiểu Đồng để làm giảm đi vị đắng. Lúc đi vào hành lang, cách cửa còn một khoảng cách, nghe được bên trong thanh âm trách móc nho nhỏ ngượng ngùng truyền đến, "Vô Sương, ngươi làm quá mức rồi! Lâm Lang sắp tới, nếu nàng nhìn thấy ta và ngươi - - " Lâm Lang toàn thân chấn động, mứt từ trong tay rơi xuống, may mà võ công của nàng mặc dù không tốt lắm, khinh công lại thật tốt, tay chân nhanh nhẹn, hơi cong lưng, đã tiếp được chỗ mứt sắp rơi xuống đất. Long Vô Sương đến! Võ công của hắn trác tuyệt, hơi có tiếng vang sẽ bị phát hiện. Hiểu Đồng vừa rồi xấu hổ, nàng nghe được rõ ràng, Long Vô Sương hắn cùng với Hiểu Đồng làm cái gì ở bên trong? Nàng giật mình, trong nội tâm chua xót, nhất thời cũng không biết nên đi hay ở. Thanh âm nam tử truyền ra, trầm thấp lạnh lẽo không vui, "Thân thể ngươi không tốt, còn muốn đêm đại hàn tới đây chỉnh sửa những ghi chú này?" "Chính là thân thể không tốt, mới không thể từ đi chức thái sử lệnh này, sử quan mới nhậm chức nói, tư liệu lịch sử trên có liên quan mẫu hậu ngươi, sau Khánh gia năm mười tám cực kỳ vụn vặt, ghi chú thậm chí chỉ có danh xưng Niên Phi, nhưng lại không có nói đến Niên hậu. Ta trước kia ngược lại sơ sót, hôm nay chỉ muốn trước khi Lâm Lang đi, đem tu bổ toàn bộ những thứ này, ngươi biết, Lâm Lang chuyến này đi lâu dài, không biết khi nào thì mới trở lại Tây Lương, ta nghĩ bồi nàng một chút thời gian, xong chuyện, ta mới an tâm." "Hiểu Đồng, trẫm nói, không cần tu bổ toàn bộ, ngươi hiểu không?" "Không cần?" Nam nhân cười khẽ, "Nếu muốn nhớ, phụ hoàng ta sớm liền làm cho người ta ghi nhớ chuyện của mẫu hậu tại cung đình từng chút một. Trẫm cho rằng, phụ hoàng ta yêu mẫu hậu, cũng không muốn đời sau nhiều người tra cứu chuyện mẫu hậu ta. Mẫu hậu chỉ là của một mình hắn, nha đầu ngốc, làm sao ngươi cũng không hiểu!" Hiểu Đồng ngẩn ra, Long Vô Sương lại thản nhiên: "Hiểu Đồng, trẫm về sau cũng sẽ để cho sử quan không ghi nhớ chuyện của ngươi." ... Mời các bạn đón đọc Tái Sinh Duyên Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta của tác giả Mặc Vũ Bích Ca.
Oản Thanh Ti - Ba Ba
Oản Thanh Ti kể về cô gái hiện đại tên Diệp Hải Hoa, bị bệnh chết, nhờ Tá Thi Hoàn Hồn mà xuyên về cổ đại sống lại trong thân xác thiên kim đại tiểu thư, từ đó gặp nhiều khó khăn, thử thách để tìm được tình yêu đích thực của mình... *** "Ha ha, không thể tưởng được Ngọc Điệp Nhi ta hái hoa vô số ( ý nói trêu ghẹo con gái a ), từ trước đến nay đều là ta đùa người, lần này ta lại bị cô nương trêu đùa hí lộng , cô nương thật đúng là người mà Ngọc Điệp Nhi ta bình sinh ít thấy, cảm thấy thật đặc biệt." Trong mắt mỹ nam nhân mặc cẩm bào kia hiện lên một tia dị sắc, tà mị cười, lấn trên người trước, ta chỉ cảm thấy thân thể chợt nhẹ, đã bị hắn ôm vào trong ngực, Ngọc Điệp Nhi hì hì cười, tại bên cạnh tai ta nói khẽ,"Nghe nói cô nương chính là giai nhân xinh đẹp , mị cốt tự nhiên, rất có phong thái, ta không thắng được sự hiếu kì trong lòng mà tới đây. Tối nay "tử chính, phương đạp nguyệt tới lấy, quân thanh lịch đạt",thật không phí công ta tới đây." Ta quả thật đoán không sai, người này thật là một tên hái hoa tặc! Ai, cái này phải nói sao đây, ngay cả một tên hái hoa tặc cũng phong lưu duyên dáng như vậy, bỗng nhiên nhớ tới một câu quảng cáo "Soái (đẹp trai) a soái (đẹp trai) a, soái (đẹp trai) cũng là một cái tội a" ! Ta cảm thấy yết hầu thật khô khốc, dưới bụng nóng lên, trong nội tâm chợt rùng mình, muốn giãy giụa ra khỏi ngực hắn, lại hoảng sợ phát hiện, toàn thân mềm nhũn, không có nửa phần khí lực,ta nhướn lông mày, lườm, kinh sợ nói: "Ngươi dùng thuốc mê?" "Là mê hương." Ngọc Điệp Nhi cười nói, ôm ta hướng nội thất , "Cô nương chẳng lẽ không ngửi thấy được trong không khí có mùi thơm ngát? Đây là độc môn bí chế 'Ban kiều lộ' của Ngọc Điệp Nhi ta " ngoại trừ khiến cho cô nương toàn thân vô lực, còn có chút tác dụng thôi tình ( đại khái là tác dụng giống xuân dược á )." Thì ra mùi thơm trong không khí vừa rồi có lai lịch như vậy, lúc trước ta bị choáng váng đầu, trách không được sau đó có thể giảm bớt được đau đầu của ta , đã là mê hương lại còn là mị hương, ta thấy hắn ôm ta tiến vào nội thất, vừa vội vừa tức, đây là hậu quả xấu của thành danh sao? Ta đáng lý nên dự liệu được chuyện này, đã dính với khách làng chơi, tự nhiên cũng tránh không được sẽ đưa tới thâu hương thiết ngọc hái hoa tặc. Ta không phải người có quan niệm bảo thủ, Ngọc Điệp Nhi này lại là phong lưu tuấn tú mỹ nam tử, nhưng vẫn rất không thích bị rơi vào thế bị động, có cảm giác như bị tính kế. "Công tử ngày thường là người phong lưu phóng khoáng, muốn dạng nữ tử nào mà không có, cần gì sử dụng những... thủ đoạn ám muội này ?" Ta cảm thấy dưới bụng dòng khí nóng chậm rãi lan tỏa khắp nơi, toàn thân đều nóng lên, trong nội tâm càng ngày càng kinh sợ, lại không biết biện pháp gì ngăn hắn lại, chỉ biết phải hết sức kéo dài thời gian. "Cô nương không biết sao thâu hương thiết ngọc cũng là một niềm vui thú, đương nhiên không thể so sánh cùng lũ hái hoa tặc bỏ đi kia." Ngọc Điệp Nhi đem ta phóng tới trên giường, cúi người hôn ta, ta thở gấp một tiếng, chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, tựa như bột nhão, cái mũi linh mẫn cảm thấy trong không khí mùi thơm ngát càng phát ra nồng đậm, ta giãy nhưng không thễ thoát khỏi hắn, kỹ thuật hôn của tên hái hoa tặc này quả thật không phải là dùng để trưng cho đẹp, ta mơ mơ màng màng mà thở khẽ nói: "Ngươi... , không biết xấu hổ..." "Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, không có gì xấu hổ hay không xấu hổ ở đây." Ngọc Điệp Nhi tà tà cười, hôn lên cổ của ta, "Huống chi cô nương đặc biệt như vậy, ta vừa thấy cô nương liền ái mộ." Ta chỉ cảm thấy khí tức nam nhân trên thân càng phát đậm đặc, thập phần dễ ngửi, trong nội tâm như dấy lên một đoàn hỏa, biết là không nên để mặc hắn trêu đùa hí lộng, nhưng thân thể lại phảng phất khát vọng hắn đụng chạm nhiều hơn nữa, ta biết rõ đây là tác dụng thôi tình của "Dính kiều lộ" nổi lên, lại khiến ham muốn của ta bừng bừng phấn chấn, ý chí bạc nhược yếu kém, chẳng lẽ đêm nay thật sự thất thân cho hắn? Ta cắn nát bờ môi, mùi huyết tanh tràn đầy khoang miệng, thần trí cũng khôi phục một tia thanh tỉnh. Trong thân thể hình như có một cổ nhiệt lượng sắp bộc phát, quanh thân đều buồn bực được khó chịu, tay chân lại không có một chút khí lực, ta giương giọng kêu cứu: "Tiểu Hồng..." Ngọc Điệp Nhi bỗng ngậm lấy môi của ta, tay cũng không biết hướng ta chỗ nào một điểm, ta miệng mở rộng, nhưng không phát ra được thanh âm, trong lòng biết hắn đã điểm á huyệt của ta, trong nội tâm oán thầm. Lại nghe đến hắn khẽ cười nói: "Cô nương , như thế nào lại học theo những oán phụ khuê phòng."Ban kiều lộ" tựa hồ dần dần có dấu hiệu cắn nuốt thần chí của ta, Ngọc Điệp Nhi cởi bỏ thắt lưng của ta, cởi áo ngoài của ta, mở ra vây bụng, lộ ra tiểu y dính sát vào da thịt, một đôi ngực sữa rắn chắc như muốn lộ ra trước mắt hắn, hết lần này tới lần khác ta lại không phát ra được thanh âm nào, gấp đến độ trên mặt ửng hồng, trán đầy mồ hôi, vừa tức lại [ọe gian : ở giữa], đột nhiên một đạo kiếm quang hiện lên, tựa sao trời rơi xuống , hướng đến đầu của Ngọc Điệp Nhi Ngọc Điệp Nhi cũng không biết dùng cái quỷ mị thân pháp gì, nghiêng người lăn một vòng, lại tránh được cái kia kiếm quang, lăng không nhảy lên, kiếm quang thật nhanh theo sau, hàn quang lập loè truy đuổi, vô số ánh sáng lóe lên, ta tập trung nhìn vào, một cái hắc y nhân bịt mặt đang cầm kiếm cùng Ngọc Điệp Nhi ở bên trong bắt đầu triền đấu , kiếm pháp cực nhanh,tuyệt tình , hung ác, Ngọc Điệp Nhi chỉ có thể tránh né liên tục. Ngọc Điệp Nhi quả thật như chính lời hắn nói, khinh công không tệ, thân hình hắn quỷ dị, bay vọt trong phòng, tuy là né tránh, lại vẫn tuyệt không chật vật. Chợt nghe một tiếng ["Sáng ngời đem làm"], hắc y nhân một kiếm chém vào bình phong gấm nội thất, Ngọc Điệp Nhi giống như sao băng bay ngược ra ngoài phòng, né tránh kiếm quang của hắc y nhân, hắc y nhân lạnh lùng cười, mũi kiếm run lên nghiêng một vòng nhỏ, kiếm quang bỗng nhiên đại thịnh, [quang vũ] tản ra như hải triều nhanh quay ngược trở lại, vòng xoáy cuồn cuộn, kiếm quang vô kiên bất tồi (mạnh mẽ không gì không phá nổi)(* Ta thấy để Hán Việt hay hơn nên giữ nguyên *^_^*), bàn tròn ở bên ngoài cũng bị bổ ra. Ngọc Điệp Nhi theo bàn tròn nhảy lùi lại, cười nói: "Vị huynh đài này giống như có thâm cừu đại hận với ta, xuất kiếm thật hung ác tuyệt tình ." Ngọc Điệp Nhi một bên né tránh kiếm quang của hắc y nhân, một bên quay đầu lại liếc ta một cái, cười tà nói: Khải Môn cô nương, ta nguyên muốn cùng cô nương triền miên trong chốc lát, hiện tại xem ra không được rồi. Cô nương, ngươi yên tâm, ta không nỡ bỏ ngươi, tái kiến!" Vừa dứt lời, quỷ mị thân hình đã bay ra ngoài cửa sổ, hắc y nhân truy đến phía trước cửa sổ thì Ngọc Điệp Nhi mất tung tích. Ta bị trước mắt một màn này làm kinh ngạc, Hắc y nhân thấy Ngọc Điệp Nhi chạy, cũng không đuổi theo, ngược lại đi đến giường của ta trước. Ta muốn hướng hắn nói lời cảm tạ, há to miệng, lại không phát ra được thanh âm nào, trên mặt của hắn che một cái khăn đen, ta nghênh tiếp ánh mắt của hắn, bỗng dưng cả kinh, cái này ánh mắt, khiếp sợ cùng hỗn loạn, ta nhận ra, hắn là người bịt mặt tối hôm qua hành thích Vũ công tử. Ta quần áo không chỉnh tề, toàn thân vô lực mà nằm ở trên giường, Hắc y nhân nhăn mày, kéo qua chăn,che trên người của ta, gặp ta không phát ra được thanh âm nào, thò tay cởi bỏ á huyệt của ta, nói: "Ngươi..." Vừa vặn ta cũng đồng thời mở miệng: "Ngươi..." Hai người đều sửng sốt một chút, đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Tiểu Hồng "Leng keng thùng thùng" mà chạy tới gõ cửa, ngữ khí lo lắng: "Cô nương, cô nương ngươi làm sao vậy, trong phòng có chuyện gì xảy ra?" Hắc y nhân quay đầu lại liếc nhìn ta, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, lại tựa như phảng phất có chỗ cố kỵ, không nói thêm gì nữa, quay người nhảy ra ngoài cửa sổ, trong nội tâm của ta cảm thấy buồn cười, người cổ đại đều ưa thích nhảy cửa sổ mà đi. "Phanh!" Cửa mạnh mẽ bị mở ra, Tiểu Hồng vọt đến, nhìn thấy bừa bộn đầy phòng, sợ tới mức thở nhẹ một tiếng, vội vàng bổ nhào vào trước giường, gấp giọng nói: "Cô nương, cô nương ngươi không sao chứ?" Bị nàng như vậy một trách móc, đầu óc ta lập tức thanh tỉnh một chút, cười khổ nói: "Sự tình hơi lớn, Tiểu Hồng, vừa rồi có hái hoa tặc tới , ta trúng mị hương, nhanh đi tìm Nguyệt Nương, xem xem nàng có biện pháp gì." Không cần nàng đi, Nguyệt Nương cùng Sở Thương đã tiến đến. Nam nhân kia như thế nào còn chưa đi? Chẳng lẽ là ở cùng chỗ với Nguyệt Nương ? Ta xuất mồ hôi trán, mị nhãn như tơ mà liếc nhìn Nguyệt Nương , hữu khí vô lực mà giễu cợt nói: "Nguyệt Nương, xem ra ... ,thủ vệ Ỷ Hồng lâu của ngươi ... , cũng không hề kiên cố nha..." Đầu óc một mảnh hôn mê,câu nói càng về sau âm thanh càng nhỏ như muỗi kêu, nghe như cùng rên rỉ giống nhau. Nguyệt Nương nhãn lực là dạng gì, chỉ cần liếc thấy ra ta sắc mặt đỏ đến không bình thường, ngắm nhìn bốn phía, ngửi được thanh đạm dư hương, trầm giọng đối với Sở Thương nói: "Cô nương là trúng'Ban kiều lộ' mị hương của Ngọc Điệp Nhi." Sở Thương trong mắt hừng hực lửa giận. Ngoài cửa lại truyền tới ầm ĩ tiếng người, có người ngó đầu ra hướng trong phòng ta nhìn: "Ai nha, đã xảy ra chuyện gì nha..." Ta lập tức nhớ tới đây là thanh lâu, nhất định là vừa rồi một phen kinh động, đã ảnh hưởng đến nhiều khách nhân cùng cô nương, Sở Thương giận tái mặt, đối với Nguyệt Nương nói: "Nguyệt Nương, đi ra ngoài trấn an khách nhân. Lại để cho Tiểu Hồng đi phòng tắm." Nguyệt Nương cũng không phản bác, lo lắng liếc nhìn ta, kéo Tiểu Hồng đi ra ngoài, một mặt cùng đám người tụ tập tại gian ngoài nhõng nhẽo cười: "Ai da, không có việc gì không có việc gì, vừa rồi chỉ có một mèo lớn chạy vào trong phòng cô nương, đánh nát mấy thứ đồ vật, đem cô nương dọa sợ..." Nguyệt Nương tại ngoài cửa nói. Trong phòng chỉ còn ta cùng với Sở Thương, đầu óc của ta càng ngày càng muốn hôn mê, càng ngày càng mơ hồ, thân thể càng ngày càng nóng, ta yết hầu khát khô muốn uống chút nước, muốn thò tay đi lấy, nhưng không cách nào động, nhịn không được nức nở nghẹn ngào lên tiếng: "Nóng quá..." Có người lật mở chăn mền che trên người ta, một cổ mát lạnh theo môi tự khai mở, trượt vào yết hầu, ta mở to mắt,Sở Thương nâng đầu của ta, cầm chén trà, đem nước trà lạnh đổ vào trong miệng của ta. Ta khôi phục một điểm thần trí, lúc này ta mới kịp phản ứng tình huống trước mắt, cảnh giác mà theo dõi hắn,Sở Thương nhàn nhạt liếc nhìn ta, nói: "Ngươi xem vừa rồi ta cái gì cũng không làm, trà này không giải được mị hương của Ngọc Điệp Nhi." "Ngươi..." Chẳng lẽ thật sự như những sách kia ghi, trúng mị hương phải tìm người giao hợp mới được sao? Ta mở to mắt nhìn Sở Thương, vừa tức vừa giận: "Ta không muốn thấy mặt ngươi !" "Ta muốn ngươi, ngươi ngăn cản được không?" Sở Thương cười như nghe được chuyện gì rất đáng cười , khóe môi gợi lên một tia mỉa mai, "Đợi thuốc mê hết tác dụng, thân thể người hồi phục, dù không cần ta muốn ngươi, ngươi đều sẽ tự động leo đến trên người của ta đến..." "Im miệng!" Ta vừa tức vừa giận, toàn thân như bị lửa đốt , thân thể bị sóng nhiệt đánh úp lại, trong lòng biết hắn không nói dối, cắn cắn môi, đáng thương mà lắc đầu, cầu xin mà nhìn qua hắn, rung giọng nói: "Cầu ngươi, không nên đụng..." "Cầu ta cái gì? Yêu ngươi? Hay là muốn ngươi?" Sở Thương cười rộ lên, ta bộ dáng đáng thương tựa hồ thỏa mãn hắn biến thái thú tính, hắn không cam lòng khi chỉ dùng ngôn ngữ nhục nhã ta, hắn cao lớn thân thể cúi xuống , ngăn chặn ta quần áo thất thân thân thể, đụng một cái đến thân thể của hắn, thân thể của ta nhịn không được một hồi run rẩy, cũng không biết là thống khổ vẫn là sung sướng, môi của hắn rơi xuống trên cổ của ta, nhẹ nhàng thè lưỡi ra liếm hôn, "Không nên đụng? Không nên đụng ở đâu... ? Ở đây... ? Vẫn là ở đây?" Môi của hắn như là một đoàn lửa chạy đến trước ngực của ta, "Oanh" đem toàn bộ thân thể của ta nhen nhóm lửa, ta khó nhịn mà cắn môi, chỉ cảm thấy cả người từng chút nhuyễn ra ,toàn thân như bị phỏng, có cái gì không tự chủ được mà chảy ra, khiến cho nơi ở phía trong chân của ta một mảnh trơn dính, [ta lập tức sợ được sáu hồn vô chủ], ra sức giãy dụa lần cuối: "Không muốn, cầu ngươi..." Sở Thương mắt điếc tai ngơ, tay của hắn vạch ra gấm tiểu y dán sát người ta, môi hôn xuống nhũ phong của, ngậm lấy đầu vú, từng đạo kỳ dị cảm giác theo nhũ phong lưu động lan tỏa ra toàn thân, cả thân thể ta tê dại thành một đoàn. Cảm giác được thân thể của ta biến hóa, hắn khẽ cười một tiếng, tay chậm rãi hướng dưới người của ta vuốt vòng quanh. Ta nhắm mắt lại, khóe mắt trượt ra một giọt nước mắt. Diệp Hải Hoa, ngươi tự xưng là thông minh, cho rằng có thể dựa vào ngươi thông minh mà tại thế giới hiểm ác này bảo toàn bản thân, lại tại nơi này thời không, tại những nam nhân trước mặt này, ngươi ngay nửa bước cũng khó đi. Nước mắt chảy xuống đến gò má, trong đầu của ta hiện lên ánh mắt ôn nhu như nai con của Minh Diễm, thực xin lỗi, Minh Diễm, thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi... Mời các bạn đón đọc Oản Thanh Ti của tác giả Ba Ba.
Nhàn Vân Công Tử - Vũ Hồng
Thân là Tả hộ pháp của Ma giáo lừng lẫy trong chốn giang hồ được người Trung nguyên truyền tụng. Lại thập phần vinh hạnh bị tên Giáo chủ điên rồ kia chỉ định làm người nối nghiệp… Aizz, thẳng thắn mà nói, cả đời này nàng là người theo chủ nghĩa cá nhân, rất có khuynh hướng tham sống sợ chết. Chỉ là, aizz….vận mệnh nàng luôn không tốt lắm. Khi được mười tuổi, Giáo chủ ban thưởng cho nàng một gã Thiên nô tuấn mỹ vô song. Vì sinh tồn, từ đó về sau nàng và gã Thiên nô đó một bước không rời, hợp tác vô cùng khăng khít chặt chẽ. Hắn chịu đi theo nàng suốt cả đời…Tốt lắm, suốt cả đời a! Khi được mười bốn tuổi, bị một gã thiếu niên lạc đường lặng lẽ lén nhìn hết tấm lưng trần của nàng. Ô…… Chỉ là lưng mà thôi, không sao, không sao…không có gì quan trọng. Nàng rất hào phóng, không cần tính toán với hắn làm gì. Nào ngờ tuy nàng hào phóng, nhưng người ta lại cứ cố chấp, khăng khăng không nhận nàng làm nghĩa muội không được! Nghĩa huynh – nghĩa muội? Nghe nói Vân gia trang có một thói hư tật xấu mà người giang hồ ai nấy đều biết… Aizz…Thất sách a! Thất sách a! Một khi đụng đến vị thiên tiên có diện mạo xuân sắc vô biên cách xa trần thế đến chín tầng trời nhưng âm độc đến nỗi người người run sợ này, nàng còn có thể toàn thân trở ra hay sao?  *** Một tiểu cô nương mười tuổi đi ra từ phòng bếp, nàng xem xem sắc trời, thật cẩn thận bưng một chén thuốc nóng bốc hơi nghi ngút, một đường đi thẳng về căn phòng ngủ của điệt nhi nàng. Nàng cười khúc khích như mèo…..Không được cười, không được cười, Hiển nhi bị cảm lạnh, nàng làm cô cô sao có thể cười như vậy chứ? Vì thế, nàng cố gắng nín cười, đi vào căn phòng ngủ. Trên giường có một nam hài đang ngủ. “Hiển nhi, dậy uống thuốc đi.” Nàng nói. Nam hài kia lập tức xoay lưng đi. “Hiển nhi, ngươi không thể không uống thuốc. Không uống thuốc sẽ không hết bệnh, đến đây, để cô cô đút thuốc cho ngươi.” Hắn vẫn đưa lưng về phía nàng như trước. Nàng mếu máo. “Ngươi cái tên tiểu hài tử này thực không nghe lời mà, bình thường ta uống thuốc đâu có khó khăn như ngươi vậy, từ nhỏ đến lớn chỉ có lần này ngươi mới bị bệnh, để ta đút thuốc một chút thì có gì ghê gớm lắm đâu?” “Ngươi nói bậy. Lần nào ngươi uống thuốc mà không lần lựa kéo dài? Ngay cả Ngũ thúc cũng hết cách với ngươi.” Thanh âm tên tiểu hài tử kia lạnh lùng bẩm sinh, có chút giống phụ thân của hắn. Nàng mím môi, rất muốn tranh cãi tiếp cùng hắn, nhưng lại sợ thuốc nguội đi. Nàng có nghe người lớn nói qua, người bình thường ít bệnh, một khi bị bệnh nhất định sẽ nghiêm trọng. Đừng giống như nàng mới tốt a! “Được rồi, được rồi! Ta biết là ngươi rất xấu xa, chỉ đợi cơ hội để chỉnh ta mà thôi. Nếu hôm nay ngươi ngoan ngoãn uống thuốc, lần sau khi ta bị bệnh, ta cam đoan sẽ tuyệt đối ngoan ngoãn, ngươi uống thuốc như thế nào, đến lúc đó ta cũng uống thuốc như thế đó.” Người trên giường từ từ ngồi dậy, liếc xéo nàng một cái. “Thật không?” Nàng mặt mày hớn hở, vội vàng đưa muỗng thuốc đến bên miệng hắn. “Thật sự, thật sự. Uống nhanh lên, uống nhanh lên, thuốc nguội rồi sẽ phải sắc lại.” “Ta có thể tự uống.” “Không được, phải đút!” Nàng cười đến ngay cả cặp mắt cũng mở không ra. Hắn lạnh lùng nghiêm mặt, kềm chế xúc động muốn đoạt lấy chén thuốc, mặc nàng đút cho hắn từng ngụm từng ngụm. Nàng giống như một tiểu mẫu thân nhỏ, thật cẩn thận đút thuốc, miệng lẩm nhẩm: “Uống thuốc điều độ, thân thể khỏe mạnh, sống đến bảy tám mươi tuổi.” Đây là câu thần chú mỗi ngày Ngũ thúc đọc khi đút thuốc cho nàng, hôm nay rốt cuộc đến phiên nàng khoe kinh nghiệm. “Công Tôn Yếu Bạch, ngươi đừng có quên lời hứa của mình!” Hắn chăm chú nghiêm nghị nói. Khi Công Tôn Hiển bưng thuốc đến gian phòng ngủ nho nhỏ kia, hắn nghe bốp một tiếng, lập tức thấy có người vì trở mình đột ngột mà bị đụng đầu vào thành giường. Mời các bạn đón đọc Nhàn Vân Công Tử của tác giả Vũ Hồng.