Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tứ Cầm Thú Và Tứ Hoa Khôi

Thể loại: Xuyên không, hài hước, 1x1 Nhân vật: Tứ cầm thú: Phong Chi Lâu, Hoa Chi Phá, Tuyết Chi Lạc, Nguyệt Chi Loạn. Tứ hoa khôi: Vị Triều, Niệm Khanh, Du Lăng, Ly Tuyệt Trạng thái: Hoàn, 125 chương + 5 phiên ngoại Editor: gru2110 Văn án: Nhìn tên là biết *** Đây là một bộ tiểu thuyết bách hợp dành cho những ai không thích mấy tình tiết lâm li bi đát Bốn người Phong Hoa Tuyết Nguyệt vô tình xuyên không về một triều đại không có trong lịch sử, và cũng từ đây bọn họ bắt đầu cuộc sống nhàn hạ làm tiểu bạch kiếm Tứ hoa khôi, xinh đẹp ngút trời, khí chất không ai bằng, vô số người theo đuổi họ nhưng điều nhận được lời từ chối, cuối cùng lại rơi vào tay tứ cầm thú Có người từng hỏi "Tại sao lại gọi Phong Hoa Tuyết Nguyệt là cầm thú?" Thật ra cũng do bốn kẻ này ăn no rảnh rỗi liền đi trêu ghẹo thiên hạ, tư tưởng dâm đãng không thôi, đã vậy còn rất vô sĩ Còn về tài năng của bọn họ á? Trích lời Tuyết Chi Lạc mà nói thì: Văn không có, võ cũng không, trừ bộ mặt lớn lên coi như dễ nhìn thì chỉ có chuyện ăn cơm là giỏi nhất Theo lời Tứ hoa khôi thì: Bọn ta là mù mắt mới nhìn trúng mấy tên bại hoại này Có thể tìm đọc trên wattpat hoặc bách gia trang nha *** TỨ CẦM THÚ VÀ TỨ HOA KHÔI Phá Quân Tinh dtv-ebook.com Chương 1 - Ta nói này lão đại, cho dù chúng ta không ngồi nổi Audi cũng không nghèo túng đến độ phải ngồi Alto chứ? - Phong Chi Lâu vuốt đệm xe vẻ ghét bỏ, tiếp tục nói - Đúng là tiền nào của nấy! Tuyết Chi Lạc ngồi ở ghế cạnh tay lái, tay cầm bản đồ, mắt không buồn nhìn lên: - Lâu, ta chờ ngươi mua Audi, nhưng mà ngươi đừng để ta chờ lâu quá, ta sợ đến chết ta cũng không được ngồi. - Sao ngươi có thể nói Lâu như vậy? Lâu không thể phát tài trong tích tắc, muốn thế thì phải ngồi tên lửa bay lên trời, lúc đó đừng nói là Audi mà tàu vũ trụ cũng có khả năng - Nguyệt Chi Loạn xì một tiếng vỗ bả vai Lâu, nén cười biện hộ thay. - Ta nói này, ba người các ngươi không thể im lặng một chút sao? - Hoa Chi Phá thật không biết nói gì, nhìn ba người lắc đầu, nói với Tuyết Chi Lạc - Lạc, ngươi chắc chắn không chỉ sai đường chứ? Sao ta càng ngày càng cảm thấy không đúng, vừa nãy còn có ánh sáng mặt trời chiếu sao lập tức đã có sương mù bay? Hơn nữa, các ngươi không phát hiện ra bây giờ chúng ta không phải ở trên đường cao tốc sao? Ba người vừa nghe lập tức nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên không phải là cảnh quan đường nhựa thường thấy mà là cây cối xanh um tươi tốt. - Lão đại, ngươi không định chạy lên núi chứ? Lạc Lạc, ngươi chỉ đường thế nào vậy? - Phong Chi Lâu hiển nhiên không hài lòng với Tuyết Chi Lạc - Ta không biết ngoài H văn thì ngươi còn biết xem cái gì? - Cái đít! Ngươi là heo sao, dù khác thế nào cũng có thể là cao tốc mà, làm sao có thể là hoang sơn dã lĩnh (nơi hoang vu không có người ở) được? Ngươi cảm thấy chúng ta sẽ gặp phải chuyện quái lạ dị thường được sao! - Có quỷ! - Nguyệt Chi Loạn bình luận ngắn gọn. Trong lúc nhất thời trong xe yên tĩnh không một tiếng động, thân xe rùng mình một cái rồi dừng hẳn. Khóe miệng Hoa Chi Phá hơi run rẩy: - Xe hỏng rồi... - Không phải chứ? Chẳng lẽ hôm nay ta sẽ chôn thân như thế này? Không được, ta còn chưa có bạn trai! - Lâu kêu thảm thiết thê lương. - Câm miệng, dù ngươi không chết cũng không có đàn ông thích ngươi! - Hứ! Ta không có ai thích thì ngươi cũng hơn gì, tất cả đều như vậy! Hừ! - Này mấy người, hiện tại là lúc thảo luận cái này sao? Xuống xe mau! - Hoa Chi Phá thật sự không chịu nổi hai người này nữa, mỗi ngày đều đấu khẩu, bảo sao mọi người đều nói các nàng có gian tình! Nguyệt Chi Loạn cũng không muốn nói tiếp nữa, lấy ba lô ở phía sau rồi mở cửa xe đi ra ngoài, vẫn là lão đại lý trí, trước tiên đi xuống đã. - Ê ê, đợi ta với... - Hai người trăm miệng một lời. Ngu ngốc! Hoa Chi Phá nhắm mắt ngửa mặt lên trời, nàng sai rồi, nàng không nên đem hai kẻ ngu ngốc này đi ra ngoài. Bốn người thu thập một chút hành lý rồi nhìn rừng cây rậm rạp thở dài một tiếng. - Đi thôi! - Hoa Chi Phá đội mũ lưỡi trai lên, nàng thật sự chán ghét tiết trời nóng nực như thế này! Mặt trời thật độc ác! Bốn người đi một hồi lâu cũng không nhìn thấy nửa bóng người. - Shit! Chúng ta đến vùng núi rồi sao? Sao ngay cả thú ăn cỏ cũng không thấy? - Phong Chi Lâu than thở - Lạc Lạc, lần này ngươi có thể tìm lấy một sơn muội tử (gái thôn dã)! - Ngươi đi chết cho ta! - Tuyết Chi Lạc sắp động chân tay đến nơi thì may mắn bị Nguyệt Chi Loạn một bên kéo lại. - Lạc Lạc, bình tĩnh bình tĩnh! Hoa Chi Phá cố nén ý nghĩ muốn đập chết hai người này, đúng vậy, phải bình tĩnh, nàng tháo cái mũ đã ngấm mồ hôi xuống để quạt gió rồi đặt mông ngồi xuống thảm cỏ, cũng không ngăn cản hai người đang đấu khẩu, ngược lại lại ngoắc tay với Loạn đang có vẻ mặt sốt ruột: - Loạn Loạn, đến đây, xem diễn! - Từ trong ba lô lấy ra một túi hạt dưa mở ra cắn. Nguyệt Chi Loạn nhìn hai người ngây thơ sắp "hi sinh" rồi lại nhìn Hoa Chi Phá vân đạm phong khinh.Lão đại, ngươi quả nhiên là cao nhân. Tọa sơn quan hổ đấu*, xem diễn là cảnh giới cao nhất! - Nguyệt Chi Loạn cảm thán trong lòng, cũng không quản hai người kia nữa, ngồi xuống bên cạnh lão đại bốc một nắm hạt dưa cắn cùng. * Trích Cổ Học tinh hoa, có hai con hổ đang ăn thịt một con trâu. Biện Trang muốn ra đâm hổ. Có đứa trẻ bảo rằng:"Hãy hượm, ông ạ. Hổ là giống tàn bạo, trâu bò là mồi ngon ngọt. Bây giờ hai con hổ đang cùng ăn một con trâu, thấy thịt trâu rất ngon, tất tranh nhau, đánh nhau. Đánh nhau thì hổ nhỏ chết mà hổ lớn cũng bị thương. Ông đợi đến bấy giờ hãy ra, thì có phải chỉ đâm một con, mà rồi được cả hai con không? Như thế thì chẳng là công dùng ít mà lợi được nhiều ư?" Biện Trang cho lời nói là phải, làm theo y như thế, quả nhiên bắt được cả hai con hổ. Lạc và Lâu trong lúc cãi nhau cũng bắt đầu phát hiện ra có điều không đúng, nhìn về phía lão đại và Loạn Loạn đang bận rộn cắn hạt dưa, mắt trợn ngược nhìn bọn họ. Oh Shit! Nửa ngày làm trò khỉ cho các ngươi! - Cầm thú! - Phong Chi Lâu nghiến răng. - Cặn bã! - Tuyết Chi Lạc phỉ nhổ. Hai người đi lại gần rồi bốc hạt dưa từ trong túi ra, ngồi dưới đất vui vẻ cắn, biến bi phẫn thành thèm ăn. Bốn người đang ca thán vận mệnh vô tình thì từ xa truyền đến tiếng đi đường không rõ ràng, lúc có lúc không, liếc nhìn nhau rồi lập tức cầm ba lô theo nơi phát ra tiếng động đi đến. Thời điểm nhìn thấy người nọ thì khóe miệng bốn người đều run rẩy. Một đại thúc mặc cổ trang? Trên lưng là một bó củi, trong tay cầm một cái rìu? Đang đóng phim hả? Các nàng còn chưa kịp mở miệng thì tiều phu đã bị cách ăn mặc quái dị của bốn người làm cho hoảng sợ: - Các ngươi là yêu quái? Shit! Con mắt nào của ngươi nhìn ra bọn ta là yêu quái! - Vị đại thúc, thật ngại quá, chúng ta bị lạc đường, xin hỏi nơi này là nơi nào? - Hoa Chi Phá trong lòng âm thầm cảm thấy không ổn, bèn phá vỡ cục diện căng thẳng. - Các ngươi không phải là yêu quái? Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi - Vỗ vỗ ngực, tiều phu có chút ngượng ngùng nói - Ta thấy các ngươi ăn mặc quái dị, có lẽ là do ta kiến thức nông cạn, nơi này là ngoại thành Ô Tô, chẳng qua nơi này vốn rất hẻo lánh, bình thường không có người đến. Ô Tô? Sao lại thế? Bốn người đều có cảm giác mất trí. - Chẳng lẽ các ngươi không phải người của Thiên Minh Quốc? Thiên Minh Quốc? Ta biến thành thần tiên rồi! - Chuyện là thế này, chúng ta là người từ phương xa đến, gia tộc của bọn ta đã nhiều thế hệ ẩn cư nên đối với chuyện thiên hạ không hiểu biết nhiều - Hoa Chi Phá giải thích, hiện tại nàng dám 100% khẳng định, các nàng xuyên không! Ba người còn lại sắc mặt cũng không tốt, chắc cũng đã nghĩ thông suốt điểm mấu chốt này. - Chẳng trách... nhưng các ngươi mặc như vậy mà vào thành Ô Tô thì sẽ không dễ làm gì, nếu không chê thì các ngươi theo ta về nhà một chuyến để đổi quần áo. - Vậy đa tạ đại thúc! - Hoa Chi Phá xấu hổ chắp tay, hướng ba người còn lại ra hiệu bằng mắt rồi thong thả theo tiều phu. Sự thật chứng minh, cổ nhân tốt hơn nhiều so với hiện đại, tuy rằng chỉ là quần áo vải thô nhưng với một gia đình hạng bần cùng thì cũng có thể coi là đồ trân quý. Chỉ có điều nhãn lực của cổ nhân thật sự không được tốt lắm, các nàng trông rất nam tính sao? Sao chưa gì đã cho rằng các nàng là nam! Cuối cùng thì bốn người cũng không giải thích gì, dù sao ở cổ đại thì thân phận nam tử vẫn tiện hơn. Bốn người để lại quần áo hiện đại cho lão tiều phu, Hoa Chi Phá trả cho tiều phu một đồng tiền xu, đối phương nhìn thấy đồng xu mắt liền sáng lên, dù không biết thứ đó ở nơi này có công dụng gì nhưng đoán rằng cũng có thể đổi lấy rất nhiều tiền. - Lão đại, ngươi thật đủ vô sỉ! Một đồng đổi bốn bộ quần áo, lão gia hỏa kia còn tặng ngươi một cục đá quái dị, không ngờ ở cổ đại những thứ như vậy lại không đáng tiền, làm ta còn cho rằng cổ đại là lạc hậu - Phong Chi Lâu quệt miệng, kéo quần áo trên người, thật sự rất bó người! Ta ghét cổ đại! Hoa Chi Phá nhún vai, có thể trách nàng sao? Nàng cũng có lòng tốt thôi. - Ngươi nói xem chúng ta làm sao để sống sót ở cổ đại? - Lạc Lạc khó có lúc không động kinh hỏi. - Chuyện này đáng giá lo lắng - Lâu. - Chuyện này đáng giá thảo luận - Loạn. - Ta cảm thấy... cơ hội của chúng ta tới! - Hoa Chi Phá chỉ vào xe ngựa xa hoa ở đình phía trước nói. - Trộm? - Lạc. - Cướp? - Loạn. - Lừa bịp tống tiền? - Lâu. Hoa Chi Phá gật đầu: - Không khác biệt lắm, trên TV không phải thường nhắc đến ăn vạ sao? Nghĩ xem, xe ngựa như vậy hẳn là kẻ có tiền, hơn nữa các ngươi nhìn nha hoàn đứng giữ xe là một thiếu nữ tử, cũng không có hộ vệ, chắc hẳn người ở trong xe phải là tiểu thư nhà có tiền hay đại loại như thế, ngươi nói xem, chúng ta có bốn người lại sợ hai thiếu nữ tử sao! - Lão đại, ngươi đủ vô sỉ! - Ba người vẻ mặt khâm phục nói - Nhưng mà ta thích! Mời các bạn đón đọc Tứ Cầm Thú Và Tứ Hoa Khôi của tác giả Phá Quân Tinh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thiên Đường quá xa, Nhân Gian lại gần - Quất Tử Thụ
Tên Ebook: Thiên Đường quá xa, Nhân Gian lại gần (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Quất Tử Thụ Thể Loại: Ngôn Tình, Lãng Mạn, Văn học phương Đông Dịch Giả: ngocquynh520 Nguồn: diendanlequydon.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Ebook Thiên Đường quá xa, Nhân Gian lại gần - Quất Tử Thụ Giới thiệu:   Thời gian gần đây, đàn ông tử tế hoặc là đã kết hôn còn không thì là gay Nếu một người đàn ông đã bước sang tuổi ba mươi hai, anh ta chưa kết hôn cũng chẳng phải gay, thậm chí chưa từng có cả bạn trai lẫn bạn gái, vậy thì chắc chắn anh ta có thiếu sót về sinh lý rồi. Nếu không có thiếu sót sinh lý, thì tâm lý nhất định bị tổn thương, nếu như chỗ nào cũng không có khiếm khuyết, vậy chỉ còn lại một lời giải thích mà thôi, anh ta là người sao Hỏa. Miêu Uyển chưa bao giờ nghĩ là có một ngày cô sẽ cùng người sao Hỏa nói chuyện yêu đương! Thời gian gần đây, con gái ngoài hai mươi luôn có vô số những ý tưởng kỳ quái.   Các cô khi thì giận dỗi lúc lại vui vẻ, khi thì giống mèo con ngoan ngoãn, lúc lại khóc lóc đòi chia tay. Trần Mặc cho rằng các cô gái nhỏ đều là sinh vật đến từ ngoài hành tinh, anh chưa từng nghĩ tới có một ngày, anh sẽ cùng sinh vật ngoài hành tinh sống trên Trái Đất.   Anh là một tay súng bắn tỉa, lặng lẽ tiếp cận mục tiêu, trăm phát trăm trúng chưa bao giờ thất bại, anh trời sinh là quân nhân, thứ duy nhất anh từng yêu là một cây súng thon dài. Cô là chuyên gia về bánh ngọt, trên đầu ngón tay tràn ngập hương thơm bánh kem và mật đường, dịu dàng mềm mại, nụ cười trong trẻo, giống như hoa tường vi mới nở. Khi họng súng băng giá gặp gỡ hoa tường vi dịu dàng. Khi bơ ngọt ngào hòa tan vết máu loang lổ. Cuộc sống, khiến cho những người không thể yêu nhau, yêu nhau.   Đó là một thời khắc vô cùng kỳ diệu, trong lòng Trần Mặc nghĩ: một tay anh cầm súng, trong cây súng này vừa mới bắn ra một viên đạn đoạt mạng một người, còn tay kia lại nắm tay một cô gái, một cô gái đơn thuần mà tốt đẹp, trong cuộc đời mình, có lẽ cô chưa từng tưởng tượng đến giết chóc và cái chết.   Trong những câu chuyện này, thứ tình cảm chỉ từng xảy ra trong câu chuyện của người khác, thứ tình cảm từng ghi lại trong sách của kẻ khác, vốn tưởng rằng nhiều năm bụi phủ như vậy đã sớm mất đi, khi bất chợt xuất hiện trong đời anh, tựa như một đóa hoa ngượng ngùng, bừng nở nơi góc tường.   Lãng mạn, chính là bạn sẵn lòng vì một ai đó, làm chuyện mà bình thường bạn sẽ chẳng bao giờ làm. Ngọt, là những ký ức hạnh phúc dịu dàng nhất, gần gũi nhất, non nớt nhất trong đời anh.   Anh muốn giấu em đi, chỉ thuộc về mình anh, giấu em trong chiếc hộp vững chắc, bỏ vào túi áo bên trái.   Thoạt đầu, chúng ta đều không hiểu yêu là gì, cũng không biết cảm giác yêu thương một người ra sao, cứ ngỡ rằng tinh yêu rất bí ẩn, nó đến từ chốn ảo tưởng hư không. Chúng ta cho rằng yêu tựa như sấm sét vang dội, như cuồng phong bão táp. Chúng ta làm rất nhiều việc, có rất nhiều nguyện vọng, chúng ta lo lắng bồn chồn, đau xót miên man, vừa hạnh phúc vừa đau khổ, cuối cùng mới hiểu được, tình yêu cũng không giống như tưởng tượng.   Mời các bạn đón đọc Thiên Đường quá xa, Nhân Gian lại gần của tác giả Quất Tử Thụ
Mệnh Phượng Hoàng Tập 2 - Hoại Phi Vãn Vãn
Sách Nói Mệnh Phượng Hoàng   Tên ebook: Mệnh Phượng Hoàng Tập 2 Tên gốc: Từ thứ nữ đến hoàng hậu   Bộ sách: Mệnh Phượng Hoàng   Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn   Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông   Dịch giả: Cẩm Ninh   Kích thước:16 x 23 cm   Số trang: 448   Ngày xuất bản:  01/12/2014   Giá bìa: 108.000 ₫   Công ty phát hành: Đinh Tị   Nhà xuất bản:  NXB Văn Học   Chụp pic:  narutoquyen   Type:  tutu84, kdu08, lamyenvi, milyle   Beta:  Tang Tử   Làm ebook: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Mệnh Phượng Hoàng Tập 2 - Hoại Phi Vãn Vãn Giới thiệu: Ta luôn cho rằng một khi nữ nhân khát vọng quyền lực sẽ càng tàn nhẫn và tuyệt tình hơn nam nhân. Ta là tam tiểu thư không được coi trọng nhất trong Tang gia, chỉ bởi ta là con của tiểu thiếp, mà tiểu thiếp này lại xuất thân từ chốn thanh lâu. Các tỷ tỷ của ta có thể có mệnh phượng hoàng, còn thân phận hèn mọn này của ta chỉ xứng làm thiếp. Ta không làm thiếp, họ muốn ta hèn mọn, ta lại muốn sống một cuộc sống được vạn dân kính nể. Tỉ muội cùng hầu hạ một vị vua, rốt cuộc là hận sâu hay là tình đậm? Trong mắt hắn bỗng tràn ngập nỗi đau. Bàn tay kéo áo ta ngừng lại, ta nghiến răng tát hắn một cái. Âm thanh đó lảnh lót tới nỗi tiếng vang cũng nghe thấy rõ ràng. Hắn sững người. Ta cũng sững sờ. Lợi hại biết bao, ta đã đánh hoàng đế của thiên triều, đánh Hạ Hầu Tử Khâm kiêu ngạo nhất. … Ta chỉ nghe thấy hắn khẽ nói: “Nàng cũng không hiểu trẫm!”   Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn Giới tính: Nữ Sinh nhật: 20 - 2 Chòm sao: Song Ngư Nhóm máu: O Nghề nghiệp: Nhà văn viết tiểu thuyết ngôn tình Sở thích: Ngủ, xem phim, viết tiểu thuyết… Các tác phẩm đã xuất bản của Tủ sách Văn học Amun: - Mệnh Phượng Hoàng - Đế Hoàng Phi - Yêu không lối thoát - Gặp anh giữa hàng vạn người - Ai là định mệnh của ai - Trọng tử - Âm mưu nơi công sở …    Mời các bạn đón đọc Mệnh Phượng Hoàng tập 2 của tác giả Hoại Phi Vãn Vãn.
Son Túy - Tiễu Nhiên Vô Âm
Tên Ebook: Son Túy (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Tiễu Nhiên Vô Âm Thể Loại: Ngôn tình cận đại, Cường thủ hào đoạt, Ngược tâm, HE, Văn học phương đông Converter: nothing_nhh Edit: Meimoko   Beta: Kunnie Nguồn: lacthuylinh.wordpress.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Ebook Son Túy - Tiễu Nhiên Vô Âm Giới thiệu:   Cố An An là cô gái đẹp như đóa hoa nở rộ. Không may, đóa hoa đó theo nhánh cành rơi, theo gió rớt xuống hồng trần, trôi dạt lênh đênh để rồi nàng trở thành cô gái thanh lâu nổi danh nơi đô hội. Không phải yêu phong trần, chỉ vì duyên lầm lúc trước. Nàng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể thuận theo dù không cam tâm. Từng bước “thân bất vô kỷ” (*), lặng lẽ chấp nhận số mệnh của bản thân, con người nàng thấm dần mùi hương son phấn phong trần.   Nàng khát khao có một cuộc sống bình thản, có một người chồng để nàng yêu thương và phó thác cả đời. Đáng tiếc tạo hóa trêu người, vận mệnh cố tình cho nàng gặp gỡ Hiên Viên Tư Cửu, một tư lệnh quân phiệt quyền khuynh thiên hạ. Nàng không hề cam lòng, chỉ là bất đắc dĩ không thể phản kháng lại số phận vô tình bất công, không biết đã chịu qua bao lần bi thương. Nhưng hắn là kẻ “sát phụ thí huynh”(**) để giành lấy thiên hạ, “cường thủ hào đoạt”(***) đã thành thói quen. Chỉ có thể là hắn nói không hoặc có, há làm sao lại có thể dung thứ cho một cô gái hồng lâu dám nói lời cự tuyệt với hắn.  Hắn nhìn trong mắt nàng có sự giãy giụa và bất đắc dĩ. Hắn không muốn làm tổn thương nàng, nhưng dục vọng chinh phục cùng tham luyến khiến hắn không thể buông tay, trói buộc nàng trong chiếc lồng son vô hình. Loạn thế kiêu hùng, hồng nhan khuynh thành, kết cục của họ rồi sẽ thế nào đây?   Mở quyển trục (Sách vở ngày xưa viết bằng lụa, dùng trục để cuốn lại nên gọi sách vở là quyển trục) thật chậm rãi, ta dần dần thấy được sự phồn hoa của nơi đó, lại cảm thấy trong đó có nhiều điểm tô tô chấm chấm, thấy được những đóa hoa cố vươn mình khoe sắc trong gió, đồng dạng tỏa ra hương thơm tự nhiên…. Chỉ có bụi hồng trần là như cũ.   * Thân bất vô kỷ: không có quyền tự chủ trong hành động nên đôi khi trong tình thế bắt buộc phải làm những việc ngoài ý muốn.   ** Sát phụ thi huynh:  giết cha hại anh.     *** Cường thủ hào đoạt: dùng sức mạnh và lời đe dọa để chiếm đoạt.   Mời các bạn đón đọc Son Túy của tác giả  Tiễu Nhiên Vô Âm
Trầm Hương Uyển tập 2 - Bộ Vi Lan
Tên Ebook: Trầm Hương Uyển tập 2 (full prc, pdf, epub) Tác giả:  Bộ Vi Lan Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tiểu thuyết, Văn học phương Đông  Người dịch: Trần Thế Lâm  Nhà xuất bản: Thời Đại  Đơn vị phát hành: Bách Việt Kích thước:  13 x 20.5 cm Số trang : 400 Ngày xuất bản:  18 - 11 – 2013 Giá bìa:  85.000 ₫ Chụp sách: stupid.devil   Type:  silverysnow, pcy1127, vampire2392, chibilicious Beta: Vu Dinh  Tạo prc:  Dâu Lê Nguồn: luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com   Ebook Trầm Hương Uyển tập 2 - Bộ Vi Lan Giới Thiệu: “Anh nghĩ là em không có trái tim, nhưng thì ra trái tim em đã thuộc về người khác mất rồi.” Một cô gái luôn khép mình lại bởi một quá khứ đau lòng: mẹ mất sớm, cha cô vốn là một cán bộ nhà nước cũng bị người ta hãm hại nên phải nhảy lầu tự tử để lại mình cô bơ vơ. Từ sau đó, Trần Uyển được gia đình người cậu tốt bụng đón cô về ở cùng trong căn nhà đơn sơ của họ. Trong một lần đi khảo sát địa thế để đầu tư, Tần Hạo - vị công tử của một gia đình quyền thế và giàu có trong tỉnh đã tình cờ gặp Trần Uyển. Và ngay lần đầu tiên nhìn thấy vẻ đẹp tinh khiết cùng ánh mắt trong sáng mà lạnh lùng của cô, anh đã biết mình tìm thấy mục tiêu cho một cuộc chơi mới. Anh càng tìm cách tiếp cận cô, cô càng chạy xa khỏi anh. Cô càng trốn chạy lại càng kích thích tham muốn chinh phục của anh. Mặc cho cô lạnh lùng, cô coi thường, cô tức giận, cô sỉ nhục, anh vẫn tìm mọi cách xộc vào cuộc sống của cô. Trò chơi rượt đuổi điên cuồng không biết từ lúc nào đã trở thành những xúc cảm cháy bỏng trong tim anh. Anh chỉ biết rằng, anh muốn có được nụ cười của cô, tình yêu của cô, trái tim của cô và… cả chính cô nữa, dù cho điều đó sẽ khiến cho cô căm hận anh đi chăng nữa. “Dù sao thì đời này không có được tình yêu của em rồi. Em thích hận thì hận đi, hận thấu tâm can, hận tận xương tủy, hận cả đời không quên được anh cũng Anh cứu cô khỏi những kẻ đánh thuốc mê, rồi cũng chính là anh đã trở nên “cầm thú” với cô bởi tổn thương cô gây cho anh. Anh âm thầm bảo vệ gia đình cô rồi cũng chính anh ép buộc cô lừa dối gia đình để ở bên anh trong 3 năm. 3 năm có cô ở bên, 3 năm để xoa dịu tổn thương anh gây ra, chỉ cần 3 năm để cô có thể dần dần quen với anh và… yêu anh. Tần  Hạo - Trần Uyển, cả anh và cả cô, đều là những con người cao ngạo, giống như hai chú nhím, càng gần nhau càng làm tổn thương nhau. Liệu rằng cuối cùng tình yêu của anh có thể lấp đầy những tổn thương mà anh đã gây ra cho cô? Cô tin vào lương tâm lương tri, tin trên thế giới vẫn có tình yêu và kỳ tích, tin vào tất thảy những điều tốt đẹp động lòng người, tin rằng dù có là thứ xấu xí thì vẫn mang trong mình vẻ đẹp chưa hề hé lộ, tin rằng trong mịt mù tăm tối tất sẽ có ánh sáng và bền chặt, nó là con đường duy nhất để để nội tâm con người được hoàn thiện, để đời người được trọn vẹn. Mời các bạn đón đọc Trầm Hương Uyển của tác giả Bộ Vi Lan.