Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Long Uy Chiến Thần

Chiến thần bao năm ẩn mình Chịu bao nhiêu ủy khuất xem thường, chịu sự nhục mạ của mọi người. Chiến thần xuất trời đất cuồng quay. *** "Tôi đã yên phận buông súng và không muốn can thiệp vấn đề chiến tranh gì đó nữa. Hãy để chỉ huy mời Huy Vũ!" Trên đường phố, một người với quân phục, bên cạnh là người tùy tùng, đang quỳ gối trên mặt đất. Đứng trước mặt anh ta là một người đàn ông cao lớn, mặc bộ quần áo tả tơi, dáng vẻ tiều tụy trông rất tội nghiệp. Người đàn ông nọ - Uy Long đáp dửng dưng, sắc mặt không chút biến đổi. Những người đi ngang ngại ngần tránh xa, không dám lại gần. "Uy Tướng, bây giờ biên giới phía tây thực sự đang gặp nguy hiểm, Hoài Anh cũng được yêu cầu tập trung để giải quyết các vấn đề này..." Thiên Thành tiếp tục khẩn khoản. Uy Long xua xua tay, bộ dạng ra vẻ rất khó chịu: "Đừng nói nữa! Tôi còn phải cùng vợ đi dự tiệc, không có thời gian để nói chuyện với anh!" Nói xong, Uy Long quay lưng lại rồi bỏ đi mất. Thiên Thành như đóng băng tại chỗ, Soái Tướng thực sự đã kết hôn? Rốt cục, ai lại có thể lọt vào mắt ngài ấy chứ? Ba năm trước, vào thời điểm Uy Tướng, hộ vệ quân đội quốc gia, phá vỡ giới luật của quân đội, anh đã bất ngờ đánh mất con dấu vàng và bị trục xuất khỏi đơn vị. Do vậy anh phải trở về quê nhà, thành phố Quốc Hòa. Đây là một bí mật còn chưa có lời giải, ngay cả Thiên Thành, người đã đi theo Uy Long trong nhiều năm, cũng không biết được lý do. ... Tại bữa tiệc gia đình của Chu gia, tất cả mọi người đang cùng nhau trò chuyện và cười đùa vui vẻ. "Mau lại đây, Lệ Ngọc, anh lấy một cốc cho em." "Trần thiếu, tôi cũng mời cậu một ly. Cảm ơn vì đã giúp Lệ Ngọc giành được hợp đồng này." "Chu gia có thể được lợi nhuận hơn mười tỷ từ hợp đồng này! Uống thêm ba cốc nữa nhé!" Hôm nay, Chu Lệ Ngọc, với sự giúp đỡ của vị hôn phu là Trần An Khang, đã thành công có được hợp đồng hợp tác với Tập đoàn DG. Thật là một chuyện tốt, bởi vậy, họ đã tổ chức một bữa tiệc gia đình để ăn mừng. "Xin lỗi mọi người vì đã làm trì hoãn cuộc vui, đã bắt mọi người phải chờ lâu rồi." Lúc này, Uy Long bước vào xin lỗi. Những tiếng cười bỗng dừng lại đột ngột. Mọi người nhìn nhau, hầu như tất cả đều có chung một câu hỏi: Chúng ta đâu có chờ đợi anh ta? Uy Long đã trở thành một thành viên của Chu gia ba năm nay. Không ai ngờ là anh ta lại tới như thế này. "Không cần phải ra vẻ thân thiết, cậu không thấy sao? Chúng tôi vốn không hề đợi cậu!" Thúy Họa, mẹ của Chu Lệ Ngọc, lạnh lùng nói. "Cậu có thể làm gì để trì hoãn buổi tiệc này cơ chứ, làm hỏng cái xe cà tàng của cậu à?" Chu Hoàng Lâm – anh trai của Chu Lệ Ngọc cười nói. Uy Long cảm thấy có chút xấu hổ. Lúc nãy, anh chỉ muốn tỏ ra lịch sự, nói xin chào, không hề nghĩ điều này sẽ gây ra sự chế giễu. Anh từ lâu đã quen với cảnh bị châm biếm này. Anh không muốn giải thích thêm nữa, ngồi im lặng bên cạnh một người phụ nữ xinh đẹp. Người phụ nữ hấp dẫn này là Chu Nhược Mai, vợ anh. Chu Nhược Mai chính là người phụ nữ đẹp nhất thành phố Quốc Hòa, nữ thần trong trái tim của vô số đàn ông. Ba năm trước, không rõ Chu lão gia suy nghĩ thế nào, lại gả cháu gái yêu quý của mình, Chu Nhược Mai, cho Uy Long – một người vừa giải ngũ, và để Uy Long gia nhập Chu gia. Người đẹp nhất thành phố Quốc Hòa lại kết hôn với một kẻ nghèo khó, việc này quả thực đã trở thành trò cười khi đó. "Chú ý cái miệng của anh, đừng nói chuyện vô nghĩa nữa, lo mà ăn cho xong đi." Chu Nhược Mai thì thầm một cách lạnh lùng. "Hiểu rồi." Uy Long bắt đầu im lặng ăn nốt phần của mình. Chợt nhớ lại việc Thiên Thành đề nghị mình quay lại đơn vị, trong lòng anh bỗng cảm thấy thật nặng nề. Sự xuất hiện của Uy Long cũng chẳng có gì quan trọng. Những người có mặt ở đó coi anh như không khí, họ tiếp tục nhảy và cười nói. "Có thể thiết lập mối quan hệ với Tập đoàn DG, Chu gia chúng tôi là một trong những người may mắn nhất, đây chỉ mới là khởi đầu!", bà nội của gia đình Chu nói cùng với một nụ cười. "Vâng, con rể của tôi rất giỏi, ký được hợp đồng rất nhanh. Không giống như con rể của ai đó, chỉ biết ăn tạp và chờ chết." Chu Hữu Lộc liếc nhìn Uy Long đang cúi đầu ăn. Ông là con trai thứ hai của bà Chu, là cha của Chu Lệ Ngọc và Chu Hoàng Lâm. Ông và Chu Hòa, cha của Chu Nhược Mai, có mối quan hệ không tốt. Tất nhiên, ông ta sẽ không bỏ lỡ một cơ hội tốt như vậy để chế giễu gia đình Chu Hòa. Hiển nhiên là Chu Nhược Mai và cha cô Chu Hòa, Tô Ánh Tuyết - mẹ của Nhược Mai cảm thấy xấu hổ khi nghe Chu Hữu Lộc nói điều này. "Kìa bố, sao bố lại đi so sánh anh Trần với một người như thế làm gì?" Chu Lệ Ngọc cũng như anh trai và cha mình đã nhân cơ hội này để chế giễu Uy Long. "An Khang được giáo dục trong một gia đình bề thế, cậu ấy là rồng trong loài người, không phải ai cũng có thể so sánh. Không như cái thùng gạo chỉ biết ăn cả ngày lẫn đêm, Chu gia cũng sẽ sớm bị hắn ăn hết mất thôi!" Trần An Khang khẽ mỉm cười và nói: "Em có nền tảng tốt. Không như một số người sinh ra trong nghèo khó và chẳng có mấy bữa được ăn ngon. Cứ để cho anh ta ăn nhiều một chút, vẫn tốt hơn là nuôi một con chó. Anh ta không thể làm hại gì Chu gia đâu." Họ Trần kia từ lâu đã không ưa gì Uy Long. Một kẻ vô dụng như vậy lại có thể kết hôn với hoa khôi. Đúng là “đ ĩa đeo chân hạt”. Trong mắt anh ta, vẻ ngoài và khí chất của Chu đại tiểu thư đều lần át Chu Lệ Ngọc. Nếu không phải vì Uy Long kết hôn với Chu Nhược Mai, thì làm sao anh có thể hạ mình kết hôn với Chu Lệ Ngọc, người kém cỏi Nhược Mai ở mọi mặt? Người xưa đã nói, anh hùng không có người vợ tốt, và kẻ vô dụng sẽ cưới một nhánh hoa. Câu này thực sự có vẻ đúng! "Vâng, em thích chó. Mặc dù em đã có một con Alasaka, em không ngại nuôi thêm một con nữa đâu." Chu Lệ Ngọc cười khẩy. .... Trước sự chế nhạo của mọi người, Uy Long đột nhiên trở thành mục tiêu công kích. Chu Nhược Mai thấy chồng mình bị làm khó. Khuôn mặt xinh đẹp của cô đỏ lên, thực sự cảm thấy xấu hổ. Chế nhạo Uy Long cũng giống như chế nhạo cô, kể cả bố mẹ cô cũng đang bị đem ra sỉ nhục. Lúc này, Chu Nhược Mai càng nhớ ông của mình. Ba năm trước, khi Uy Long trở về sau khi bị trục xuất khỏi quân ngũ, anh ta không có gì trong tay, ông của Nhược Mai dù biết vậy vẫn đề nghị Uy Long làm rể và buộc anh cưới cháu gái mình. Vào thời điểm đó, Uy Long nghèo đến mức không có đủ tiền để chi trả cho đám cưới! Điều khiến cô khó hiểu nhất là ông nội liên tục nói với cô trước khi chết rằng cô không nên coi thường Uy Long. Ông cũng nói rằng đến một lúc, cô sẽ hiểu được ý tốt của ông. Tuy nhiên, đã ba năm kể từ khi kết hôn, Uy Long vẫn chẳng thay đổi chút nào, vẫn y hệt như hồi mới gặp! Uy Long này, ngoài việc dung mạo có phần tuấn tú đẹp trai, rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ vô dụng. Đẹp trai thì có ích gì? Đẹp trai thì có thể mài ra ăn được sao? Cô càng nghi ngờ việc ông cô đã yêu cầu cô kết hôn với Uy Long là vì ông không tỉnh táo. "Cô có thể để cho tôi có một bữa ăn yên tĩnh không? Vì cô đã ký được hợp đồng với Tập đoàn DG nên cô nghĩ mình có quyền tự mãn hay sao? Cô không thể tử tế hơn một chút à!" Uy Long cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa, gằn giọng nói một cách khinh bỉ. Chỉ cần bây giờ Thiên Thành đến mời anh ra khỏi đây, anh sẽ chẳng bận tâm gì khác mà bỏ đi ngay lập tức. Nhưng rốt cục suy nghĩ đó cũng chỉ tự khiến tâm trí anh dậy sóng. Tâm trí đầy những ngựa, vàng và sắt, những người lính ở chiến trường, hàng triệu xác chết, và hàng ngàn dặm máu tươi. Những người này cứ cãi nhau, làm gián đoạn suy nghĩ của Uy Long và anh thực sự khó chịu. Ngay khi những lời của Uy Long thốt ra, tất cả mọi người im lặng. Không ai nghĩ rằng một kẻ vô dụng, chưa bao giờ dám hó hé một lời mà hôm nay lại dám lên tiếng! Lại là lời nói thiếu suy nghĩ đến vậy! "Cậu đang nói gì vậy? Dám mắng chúng tôi sao?" Bà Chu gần như phun ra lời nói. "Có lẽ anh không biết Tập đoàn DG, vì vậy mới nói như thế." "Nói cho cậu biết, giá trị thị trường của Tập đoàn DG là hơn mười nghìn tỷ đồng, là doanh nghiệp mạnh nhất ở thành phố Quốc Hòa. Bất kỳ gia đình nào cũng có thể lên đến đỉnh cao nếu họ có thể có một mối quan hệ dù là nhỏ với Tập đoàn DG!" "Có bao nhiêu gia đình phải cúi đầu trước Tập đoàn DG, bởi vì đó là hoàng đế của khu thương mại toàn tỉnh này!" "Bà nói làm gì với thứ phế vật này? Nó còn chưa bao giờ nhìn ra thế giới xung quanh. Bà mong đợi nó có thể hiểu được thương trường sao?" Đối mặt với những chỉ trích, Uy Long không muốn tranh luận. Một khi anh trở về đơn vị Đại Long, đừng nói một Tập đoàn DG bé nhỏ, ngay cả toàn thành phố Quốc Hòa cũng phải run sợ dưới chân anh! Đúng lúc này, một người đàn ông to lớn mặc quân phục cùng sát khí như muốn giết người đột nhiên xông vào! Những người có mặt, ngoại trừ Uy Long, ai cũng bị sốc. Người đàn ông to lớn này chính là Thiên Thành, người đã cầu xin Uy Long trở lại quân đội! "Uy Tướng! Mọi người cần ngài, kẻ thù kia đang cận kề, biên giới lâm nguy! Chỉ huy đã hứa, miễn là anh trở về, bất kể điều kiện là gì cũng được đáp ứng. Xin hãy quay lại!" Khi Thiên Thành đi vào, anh ta quỳ xuống trước mặt Uy Long, cầu xin một cách lo lắng. Nhìn thấy cảnh này, mọi người đều sững sờ và không thể tin vào mắt mình! "Long Quốc vĩ đại có rất nhiều tài năng. Chẳng lẽ không có ai ở bên kia có thể phá tan kẻ thù ngoại trừ Uy Long này ư?" Mời các bạn mượn đọc sách Long Uy Chiến Thần của tác giả Lam Nha.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Địa Chủ
Thể loại: Xuyên không, cổ trang, ấm áp, tranh đấu, sảng văn 1×1, HE Edit: Bạch Truật (Bachlongcac: C1-C93), Holy (C94 – C140), Himeko (C141 - hết) Trích đoạn ngắn: “ Không hay không hay rồi đại thiếu gia, tiểu thư đã bỏ trốn chỉ để lại dư thư" “ Hình như trong nhà vẫn còn nữ nhi của Tam nương và Nhị nương còn chưa lập gia đình” “ Không được a đại thiếu gia, lúc trước người nọ cùng lão thái gia ước định đối tượng tương thân chỉ có thể là Đại phu nhân sinh, Đại tiểu thư cùng Nhị tiểu thư không được.” An Tử Nhiên ánh mắt nhất thời chuyển qua trên người đệ đệ mới được bốn tháng, một lúc lâu mới nói:” Nam có thể chứ?” Quản gia:”…” An Tử Nhiên không nghĩ tới chính mình một câu thành tiên tri, nam đích thực là có thể, chẳng qua cùng hắn nghĩ có điểm không giống. ***   Nguồn: Review đam mỹ Tên truyện: Đại địa chủ Tác giả: Doãn Gia Thể loại: Xuyên qua, cổ đại, trạch đấu, thương nghiệp, quốc phòng, sảng văn, cường công cường thụ. Độ dài: 2275 trang word Nội dung: Thụ là bộ đội đặc chủng, hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ, sau đó vinh quang xuyên qua. An thiếu gia là người thừa kế của một gia đình phú thương có tiếng trong vùng, nghe nói rất được cha mẹ yêu thương. Thế nhưng thụ xuyên qua, chưa được hưởng phúc một ngày, lại đối mặt với tình cảnh hết sức bi thảm: cha mẹ trên đường về quê thăm ông bà ngoại bị kiếp phỉ sát hại; bản thân nguyên chủ không biết trúng kế của ai, ốm nặng không qua khỏi; trong nhà còn một thân muội ích kỷ, một thân đệ mới vài tháng tuổi và hai di nương, hai thứ muội lòng đầy quỷ kế; bên ngoài thì phải đối mặt gia đình bác ruột đang hăm he chiếm đoạt gia sản. Trước tình cảnh nguy cơ bốn phía, thụ đành chống thân thể béo ú của An Tử Nhiên đi gánh vác An gia. Nghe nói trưởng bối nhà mình từng sắp đặt một hôn sự rất tốt cho muội muội, An thiếu gia bèn mang gia nhân lên kinh thành tìm đến Phó vương phủ bàn chuyện hôn nhân. Chỉ cần có thể gả muội muội cho Phó vương gia quyền khuynh triều dã, An thiếu gia có thể yên tâm vào chỗ dựa vững chắc, buông tay đối phó thù trong giặc ngoài, phát triển An gia. Cứ tưởng rằng khó khăn lớn nhất là vương phủ không coi trọng An gia thấp cổ bé hỏng, không ngờ Phó gia cực kỳ giữ chữ tín, hôn sự dễ dàng thông qua. Bát tự đã thông, sính lễ đã nhận, An tiểu muội lại không nói một tiếng, lẳng lặng biến mất. An gia tìm kiếm khắp nơi cũng không thấy người, thứ nữ lại không thể gả vào vương phủ, cho nên An thiếu gia đành hy sinh thân mình... Văn phòng khá tốt, dù truyện rất dài nhưng vẫn giữ được sự lôi cuốn. Truyện có khá nhiều nhân vật, nhiều chi tiết, nhưng được sắp đặt khá tốt, hợp lý. Trạch đấu chỉ là phần đầu, về sau đa số là thương nghiệp, quốc phòng, một chút cung đấu. Điểm tốt là công thụ tính cách đều rất mạnh mẽ, thú vị, nhiều nhân vật phụ có cá tính và câu chuyện riêng hay ho. Tuy nhiên nhược điểm cũng khá rõ là cốt truyện quá dàn trải, tác giả khá tham khi ôm đồm quá nhiều. Mặc dù được xử lý ổn, không quá rối rắm, nhưng nhiều quá nên đọc cũng hơi mệt. Bên cạnh đó thì thụ quá toàn năng, từ kinh doanh, chính trị, vũ khí, chế tạo máy móc... cái gì cũng biết, cá nhân mình thấy điêu quá :)))), còn may là ẻm thuộc dạng ham tiền tư lợi, chứ mà hốt luôn thuộc tính thánh mẫu thì thua. Công cũng rất mạnh mẽ, rất phúc hắc, hơi vô lại, đáng tiếc đây là truyện chủ thụ nên đất diễn của thụ vẫn nhiều hơn. Tình cảm công thụ cũng không nhiều (so với độ dài của truyện). Hợp với những bạn thích chủng điền (dạng xây dựng sự nghiệp), thích âm mưu quỷ kế xen lẫn chút phiêu lưu mạo hiểm. 2. Nguồn: Phù Anh Các An Tử Nhiên là bộ đội đặc chủng, trong một lần làm nhiệm vụ thì gặp bom, xuyên đến nước Đại Á. Vì gia tộc không rơi vào tay kẻ khác mà mang theo muội muội đến kinh thành tìm đến Phó vương phủ yêu cầu thực hiện việc hôn ước hai nhà đã định từ chục năm trước. Lúc đầu thì cô em gái gật đầu đồng ý, ai dè giữa chừng nghe tin đồn anh công là người xấu xí nên đào hôn. Anh công lại coi trọng An Tử Nhiên, nên thuận thế ép em gả cho anh. Lúc đầu anh hứa hẹn không hợp thì sẽ để em đi, ai dè ăn xong em rồi thì trở mặt nói không biết có chuyện đó, quyết giữ em bên mình. Anh công là một Vương gia, có tài, có ngoại hình, tính cách bá đạo, nói chung là một hình ảnh công toàn mỹ. Em thụ theo mô típ bình thường của truyện xuyên không, quay về quá khứ nhờ kiến thức ở tương lai gây dựng sự nghiệp, chế tạo bom, súng, áo giáp giúp anh công đề sách lược phòng địch trong địch ngoài vân vân. Theo mình thì tác giả xây dựng hình ảnh nhân vật thụ này quá toàn tài. Em thụ là một bộ đội đặc chủng thì đánh nhau giỏi, chế tạo được bom áo giáp thì không nói gì, nhưng mà kinh thương cũng giỏi, chính trị cũng giỏi thì thật sự không có khuyết điểm nào để chê cả. Mình không thích thụ kiểu này lắm (⊙︿⊙)   3. Nguồn: Thanh Thạch Tác giả: Doãn Gia Tuỳ người thì tên tác giả có thể thành Duẫn Gia. Hồi trước đọc Sủng thê chi đạo của tác giả này thích lắm, giờ đọc được truyện này là kết luôn. Có vẻ tác giả chuyên văn ấm áp sủng nịch. :3 Đầu tiên phải nói là truyện rất dài! Cái Thứ tử quy lai đã thấy dài lắm rồi mà cái này dài hơn nhiều!! Chuyện này nói là trạch đấu thì không đúng lắm vì chả có mấy, mình thấy chủ yếu là thương nghiệp với quốc phòng. Kiếp trước của thụ không được tả ở đầu mà dần dần hé lộ xuyên suốt câu chuyện, thậm chí đến gần cuối mới biết thụ làm nghề gì mà siêu vậy, cái gì cũng biết :v Thụ xuyên qua làm con trai trưởng nhà họ An, là một công tử bột, vừa béo vừa ngang ngạnh, không quá xấu xa nhưng cũng xưng bá một vùng. Thụ xuyên qua lúc cha mẹ thân thể này vừa mất, người này cũng bị ám hại mà tèo. Thụ khi nhìn thấy thân thể này quá béo thì quyết chí giảm cân, trở thành phiêu phiêu công tử. Trong nhà ngoài mẹ thụ là chính thê thì còn 3 thiếp thất. Cha thụ mất rồi, phu tử tòng tử nên thụ trở thành chủ gia đình. Thế nên là trạch đấu chả có mấy, quyền hành nằm hết trong tay rồi, 3 mụ kia có muốn làm gì cũng chịu. Chẳng qua thụ muốn điều tra người hại thân thể này mà không tìm thấy dấu vết. Trong nhà thì không sao nhưng bác thụ cũng nhăm nhe tài sản. Đấu qua đấu lại, tất nhiên là lão kia thua nhưng lại cấu kết đến tận quan trên, thời này thương hộ nằm bét, còn bị khinh thường hơn cả nông dân nên thụ đành phải dựa vào hôn ước từ nhỏ, mang theo em gái ruột lên kinh nhờ trợ giúp, người ấy chính là công :D. Lúc đầu nghe nói công là tướng quân uy phong thì cô em gái rất đồng ý, thụ cũng coi trọng tự nguyện nên hỏi lên hỏi xuống mới dám đến cửa nhà người ta xin kết làm thông gia. Ai dè cô em gái đi dạo ngoài phố nghe đồn đại rằng công lãnh huyết vô tình, lại còn rất xấu (vì công ít lộ mặt ra ngoài nên chả ai biết sự thật, đồn tứ lung tung), về nhà sợ quá lại không dám nói với thụ. Rốt cuộc trước ngày thành thân thì đào hôn. Thụ không biết thế nào đến hỏi công, công lúc này có hứng thú với thụ vì lần đầu tiên hai người gặp nhau, công đang xử lý tội nhân, máu be bét mà thụ nhìn thấy lại không thất sắc, thành ra công quyết định cưới thụ. Thụ vì gia đình cắn răng gả qua. Phải cái công rất vô lại, ban đầu hứa là sau một thời gian sẽ thả, thụ cũng nghĩ thế. Nhưng rồi công dần động tâm, nơi chốn ôn nhu, thụ siêu lòng rồi nhưng vẫn băn khoăn, công bảo đấy là nói dối đấy, còn lâu mới thả thụ. Thế là hai người tiến tới. Nói chung là tình cảm trong truyện diễn tiến khá nhanh và cũng chiếm thứ yếu, làm nền cho sự nghiệp của hai người. Thụ phát triển sự nghiệp từ sòng bài, quán ăn, rồi sau này mở cả khu công nghiệp chế tạo vũ khí, trợ giúp cho công rất nhiều. Sau này mấy nước đánh nhau, có vua 1 nước hùng mạnh biết được thụ giỏi, muốn cướp thụ từ tay công, bày mưu bắt cóc thụ. Nhưng thụ rất cường, tự cứu, chờ công đến đón. Đây là lần duy nhất thất thủ của hai người bởi tác giả miêu tả hai người quá cường, dường như luôn đứng trên đỉnh thiên hạ vậy, bá vương cường giả. Túm lại thì sự nghiệp để các bạn tự đọc tự cảm nhận, tình yêu làm gia vị ngọt ngọt ngào ngào. Công nhận là bái phục tác giả về khoản kiến thức liên quan đến bài bạc và vũ khí! Mời các bạn đón đọc Đại Địa Chủ của tác giả Doãn Gia.
Ma Xui Quỷ Khiến
Thể loại : Hiện đại, hài, thanh mai trúc mã, HE Couple : Trình Thiếu Dung x Chung Luyến Thần Trong truyện có nhắc đến nhân vật Trình Thiếu Thần trong bộ Khách qua đường vội vã của chị Hề, ngược lại trong Khách qua đường vội vã cũng có sự xuất hiện cực kỳ đáng yêu của hai bạn chẻ này, sau khi kết thúc mình sẽ dẫn thêm trích đoạn cho mọi người đọc ^o^ Nguồn : http://www.paipaitxt.com Convert : An Vi Edit : An Vi Translate : Nấm Độc Beta : An Vi & Nấm Độc Số chương : 17 + 3 phiên ngoại *** ๖ۣۜChung Luyến Thần nửa tỉnh nửa mê mở mắt ra liền ngạc nhiên phát hiện đập vào mắt cô là một trần nhà xa lạ, mái vòm vòng cung vừa cao vừa sâu, vẽ cảnh Thần Vệ Nữ ra đời, cơ thể trần trụi, có đại dương, có đám mây, có các thiên sứ nhỏ vờn quanh. Xuyên không ư ? Xuyên đến tận châu  Âu ? Trái tim cô đập trật hai nhịp rồi phát hiện điều kinh hoàng thứ hai: Cô không mặc quần áo! Phát hiện này làm trái tim cô lên xuống liên hồi tựa như ngồi trên chiếc tàu con thoi bị quá tải trọng vậy, cô ngồi bật dậy, cấp tốc lục lọi đại não đang say rượu để nhớ xem trong truyện xuyên không nữ nhân vật chính phải ứng phó với nam nhân vật chính trên sân khấu như thế nào. Sau đó cô nhận ra một thực tế khiến người ta phũ phàng. Tên tủ đầu giường có một tấm thẻ kim loại màu xanh nhạt bắt mắt, phía trên in dòng chữ lịch sự và tao nhã: Nhà hàng Khải Duyệt kính chào quý khách! Đầu óc Chung Luyến Thần trở nên u u mê mê, đúng lúc này cô nghe thấy tiếng nước chảy ào ào trong buồng tắm. Mạch suy nghĩ của cô nhanh chóng thông suốt, rất dễ hiểu thôi: a: Say rượu b: Tình một đêm Vấn đề là, tình trạng ngay tại lúc này rốt cuộc đã làm rồi hay đang chuẩn bị làm ? Rượu khiến cho cô đau đầu khủng khiếp, lấn át cả cảm giác khó chịu trong cơ thể nên cô khó mà đoán định được. Vấn đề thứ hai, người trong phòng tắm là ai ? Nhịp tim  Chung Luyến Thần tăng tốc lên một cách điên cuồng. Một phút đồng hồ sau cô mới nghĩ ra, cách giải quyết thông minh nhất lúc này là mình nên mặc quần áo và rời khỏi đây ngay lập tức. Cô vừa nhúc nhích người một chút thì cánh cửa phòng tắm chết tiệt mở ra. Cô nhìn những giọt nước tí tách thi nhau nhỏ xuống sàn, nhìn đến bàn chân, cẳng chân đẹp đẽ, cặp đùi rắn chắc, lướt qua phần hông được quấn khăn tắm, cái eo thon gọn cùng cơ ngực…….được đấy, được đấy, dáng dấp khá lắm……..Sau đó ánh mắt của cô di chuyển một đường dọc cơ thể lên đến khuôn mặt. “A –” Chung Luyến Thần hét lên đến nốt cao chói tai mà cô đã hát trong bài [Yêu Trung Hoa của tôi] thời còn học sinh. Người quen! Không ngờ lại là người quen! Cô thà rằng người vừa ra khỏi phòng tắm là người xa lạ còn hơn! ************************************** Trình Thiếu Dung bịt chặt lỗ tai bị chấn động, nửa ngồi nửa quỳ trước mặt Chung Luyến Thần, hơi ngửa đầu nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc và thái độ thành khẩn: “Tiểu Thần, anh sẽ chịu trách nhiệm với em”. “Trình Thiếu Dung, chúng ta chưa hề xảy ra chuyện gì hết, cậu hiểu nhầm rồi!” – Đổi sang cao độ quãng E, cô tiếp tục gào thét chói tai. Đáng tiếc khi cô nhìn thấy vết cào trên ngực Trình Thiếu Dung thì cô đã hiểu không thể nào coi như chưa xảy ra chuyện gì nữa rồi. “Anh sẽ nói với bố sang nhà bác Chung cầu hôn” – Trình Thiếu Dung kiên trì giữ thái độ thành khẩn. “Trình Thiếu Dung, cậu đang bị mộng du đấy!” – Chuyển sang quãng F, cô tiếp tục thét gào chói tai. Tiếc rằng ánh mắt cậu ta thật sự quá trong trẻo, không có khả năng bị mộng du. “Tiểu Thần, em bình tĩnh một chút. Đêm qua…….” – Trình Thiếu Dung thử giúp cô kéo tấm chăn đã tuột xuống tận eo lên, lúc ấy Chung Luyến Thần mới nhận ra mình đã lộ hàng hơn 70%. Lúc này cô ko còn thét chói tai nữa mà cuộn chăn lăn sang phía bên kia giường xuống dưới đất. Cô vừa nhanh chóng vơ quần áo mặc lên người vừa nhìn về phía người ở bên kia giường trịnh trọng tuyên bố: “Trình Thiếu Dung, sự việc kết thúc tại căn phòng này. Về sau cậu dám nhắc đến chuyện này một chữ, tôi sẽ không để yên cho cậu”. Ạch, câu “Không để yên” này ám muội quá, sửa lại một chút. “Về sau cậu dám nhắc đến chuyện này một chữ, tôi sẽ kể cho mẹ cậu!”. Ợ, cũng không đúng, đây là thủ đoạn thấp hèn dùng để hù dọa cậu ta khi còn bé, giờ dùng chiêu này không hiệu quả nữa. Lại sửa. “Về sau cậu dám nhắc đến chuyện này một chữ, tôi sẽ tố cáo lên đơn vị của cậu tội cưỡng gian!”. y da, vậy cũng không được, suy cho cùng ai cưỡng gian ai còn chưa thể xác định chính xác. Tiếp tục sửa. “Về sau cậu dám nhắc đến chuyện này một chữ, tôi tuyệt giao với cậu, không bao giờ gặp cậu nữa!”. Hô, lần này chắc đủ mạnh rồi. Chung Luyến Thần không nhìn đến sắc mặt hết trắng lại xanh của Trình Thiếu Dung, hấp ta hấp tấp ôm quần áo lẻn vào phòng tắm. Tắm rửa một hồi, cô cảm thấy xương sống, thắt lưng đau ê ẩm, trên người có dấu hôn tinh tế, giữa hai chân có vết máu lưu lại. Đêm đầu quý giá của cô. Cô đã chống chọi trước sự cám dỗ của rất nhiều người, bao gồm cả các anh chàng mắt xanh tóc vàng, tóc nâu; cô nghiên cứu tham khảo hơn nghìn bản tiểu thuyết ngôn tình, đủ để viết luận văn cũng không thành vấn đề; cô còn nghiên cứu qua rất nhiều bộ phim cấp 3, đối với các loại tư thế mỹ học đều có kiến giải độc đáo sâu sắc; cô đã từng vô số lần ảo tưởng tình cảnh lãng mạn như thế nào, hút hồn như thế nào, ý loạn tình mê…. Nhưng bây giờ có đập vỡ đầu cô cũng không thể nhớ ra bất kỳ một điểm liên quan nào đến chuyện đó cả. Chung Luyến Thần buồn bực ở trong phòng tắm ở quãng G trưởng tiếp tục thét nốt cao chói tai. Mời các bạn đón đọc Ma Xui Quỷ Khiến của tác giả Phiêu A Hề.
Cuộc Sống Hạnh Phúc
Chuyển Ngữ: ⚡️Hồng Hồng @kites (Chương 1->31), Xeko (31.2 -> hết) Hạ An An ở kiếp trước là một cô gái có mập mạp, cô bị chính mối tình thanh mai trúc mã của mình bỏ rơi để chạy theo người khác Đến ba mươi tuổi vẫn còn độc thân, Hạ An An đã nghĩ rằng mình sẽ phải cô độc cả đời. Nhưng một ngày nọ tỉnh dậy, cô phát hiện mình vừa xuyên qua đến một cuộc sống khác Cơ thể vừa đẹp vừa trắng mịn này là của cô? Hơn nữa, cô còn có một anh chồng tuấn tú, thành đạt và một cậu con trai nhỏ đáng yêu, ấm áp như chiếc bánh bao nóng hổi ngày đông. Cuộc đời như vậy không phải là quá mỹ mãn rồi sao? Có điều, cô lại nghe nói, ở “cuộc đời này”, dường như cô không thích chồng và con trai mình. Hạ An An tức giận đến đấm ngực dậm chân, lẽ nào “đời này” mình là con ngốc sao? Người chồng hết lòng hết dạ vì mình, mày lại không yêu? Đứa con trai đáng yêu hiền lành, ngoan ngoãn, mày lại không thích? Bị hỏng não rồi chắc?Nhìn người chồng luôn yên lặng nỗ lực dù cho bị cô ngang bướng kháng cự mỗi ngày, nhìn chiếc bánh bao nhỏ đáng yêu luôn tròn xoe đôi mắt to vô tội mong chờ được mẹ yêu thương, Hạ An An quyết định sẽ cải thiện cuộc hôn nhân này. *** #Review CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC Tác giả: Tử Thanh Du Thể loại: Hiện đại, trùng sinh, sủng ngọt, nam chính thâm tình, có baby, HE Độ dài: 52 chương +  PN Tình trạng: Hoàn edit Cảnh bảo: Đây là một bộ truyện mà yếu tố bất ngờ đóng một vai trò khá quan trọng trong việc làm truyện trở nên hấp dẫn hơn, mà bài review sẽ có tiết lộ vài chi tiết quan trọng trong truyện, vì thế các bạn hãy cân nhắc thật kĩ trước khi đọc review nhé!  ___________ Hạ An An từng là một diễn viên múa chuyên nghiệp xinh đẹp tài giỏi, từng có trong tay ánh hào quang sân khấu, từng có những người hâm mộ cuồng nhiệt, còn có một tương lai rộng mở trước mắt. Nhưng vào đúng khoảng thời gian cô đang tận hưởng niềm vinh quang từ giải nhất cuộc thi múa toàn quốc thì một tai nạn giao thông bất ngờ xảy ra với cô.  Chấn thương từ vụ tai nạn khiến cô không thể nào tiếp tục theo đuổi đam mê nhảy múa, mà những liều thuốc ở bệnh viện cũng khiến cân nặng của cô tăng lên gấp đôi. Trong phút chốc cả thế giới dường như đều quay lưng lại với cô, đồng nghiệp bạn bè dần dần rời bỏ cô, ngay cả người từng thề non hẹn biển sẽ chăm sóc cô cả đời cũng phản bội cô mà đi.  Hạ An An trong nháy mắt từ vị trí nữ thần vạn người mê rơi xuống thành một kẻ béo mập bị tất cả mọi người xua đuổi. Mười năm sau biến cố đó, Hạ An An ở hiện tại chỉ là một đầu bếp cả ngày phải vất vả cực nhọc làm một công việc mình không thích, còn phải tập sống chung với sự khinh khi của mọi người xung quanh. Cô đã từng rất nhiều lần nhìn khuôn mặt béo tròn của mình trong gương mà tự hỏi: một người phụ nữ 30 tuổi mập mạp vô dụng như cô, liệu có bao giờ tìm được một mái ấm hạnh phúc cho bản thân, hay cô sẽ mãi mãi phải sống những tháng ngày cô độc lạnh lẽo cho đến hết cuộc đời? Và giống như nghe được nỗi lòng của Hạ An An, vận mệnh đã quyết định trao cho cô một ‘cuộc sống mới’.  Sau một buổi sáng thức dậy, Hạ An An kinh ngạc phát hiện phát hiện ra cơ thể béo mập của mình chẳng hiểu sao đã biến mất, thay vào đó là thân hình thon thả xinh đẹp mà cô đã từng có được. Nhưng mà khoan đã khoan đã, tại sao bên cạnh đó cô lại còn được tặng kèm thêm một ông chồng đẹp trai thành đạt lạnh lùng thế này? Không những vậy còn có thêm một bạn bánh bao nhỏ trắng trắng tròn tròn đáng yêu gọi cô là ‘mẹ’? Điều quan trọng là người chồng này lại chính là Hoắc Minh Hiên - anh trai của cô bạn thân Hoắc Minh San của cô. Nhưng mà rõ ràng ở thực tại cô cũng chẳng mấy quen thân với anh mà, tại sao hai người lại kết hôn còn có con luôn rồi? Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy? Qua những lời kể của Hoắc Minh San, Hạ An An dần hiểu ra rằng mình giống như đang sống trong cơ thể của một Hạ An An khác ở thế giới song song. Cuộc sống thực của cô và cuộc sống của Hạ An An ấy giao nhau tại thời điểm trước cuộc thi múa, khi đó Hoắc Minh San vì muốn giúp cô mà cho cô mượn phòng của anh trai cô ấy để luyện tập cho cuộc thi. Hạ An An của thực tế năm đó đã không nhận lời đến nhà Hoắc Minh San, cô đã thành công đạt được giải nhất của cuộc thi, sau đó lại vì tai nạn giao thông mà trở nên mập mạp phải từ bỏ ước mơ của mình. Còn Hạ An An của thế giới này lại nhận lời giúp đỡ của Hoắc Minh San và sau đó thì sao? Sau đó, Hoắc Minh Hiên vốn dĩ phải đi công tác lại đột nhiên trở về, anh bị người khác chuốc thuốc, khi nhìn thấy ‘Hạ An An’ trong phòng mình, anh đã không thể kìm chế bản thân mà xâm phạm cô. Sau sự việc hôm đó, ‘Hạ An An’ bất ngờ mang thai rồi gả đến Hoắc gia, việc sinh con khiến cho cô ấy không thể nào tham gia cuộc thi múa nữa, cũng mất đi khả năng khiêu vũ linh hoạt dẻo dai.  Cô ấy vì oán hận những gì Hoắc Minh Hiên đã gây ra mà đối xử lạnh nhạt với anh, thậm chí còn xa cách với chính con trai của mình. Cuộc sống của cô chìm đắm trong rượu bia và thuốc lá. Cho đến khi đã không thể nào chịu nổi những ngày tháng sống đau khổ như thế nữa, ‘Hạ An An’ quyết định nhảy lầu tự kết liễu mạng sống của bản thân. Hạ An An ở thế giới này có một đứa con trai đáng yêu thông minh, có một người chồng luôn tình nguyện ở bên chăm sóc và chờ đợi cô ấy dù cuộc hôn nhân của họ không mấy hạnh phúc. Những thứ cô ấy vứt bỏ lại là những thứ mà Hạ An An luôn khao khát có được. Nếu đã được ông trời trao tặng một cuộc sống hạnh phúc như thế, Hạ An An tự nhủ mình phải biết trân trọng cơ hội này.  Cô từng bước sửa chữa những sai lầm mà ‘Hạ An An’ lúc trước gây ra, cô chăm lo cho tổ ấm nhiều hơn, cô hàn gắn lại tình cảm mẹ con đã bị rạn nứt giữa mình và bánh bao nhỏ Hoắc Thiên Dục, quay trở lại với đam mê nhảy múa của mình. Tất cả đều rất thuận lợi, chỉ có điều là đối với ông chồng ‘từ trên trời rơi xuống’ Hoắc Minh Hiên, cô thật sự không biết phải đối mặt thế nào với anh, nhất là trước sự ‘giúp đỡ’ vô cùng nhiệt tình từ bạn nhỏ Thiên Dục: “Papi, hôm qua con ngủ chung với mẹ.” “Ừ.” “Sau này papi cũng ngủ chung với mẹ và con đi.” “Khụ, khụ, khụ…” Hạ An An nghe thấy lời này, lập tức sặc một tràng. “Mami, sau này papi ngủ với chúng ta phải không?” “Đúng rồi. Papi sẽ ngủ chung với chúng ta, con ngủ ở giữa, mami và papi nằm ở hai bên ôm con được không?” “Không được. Mami ngủ ở giữa, con và papi cùng ôm mẹ có được không?” “Khụ, khụ, khụ, khụ!” Lần này, cuối cùng người chồng mặt lạnh cũng bị sặc!* Hạ An An dần dần phát hiện Hoắc Minh Hiên thật sự là mẫu người trong nóng ngoài lạnh. Dù có yêu thương và quan tâm cô đến mức nào đi chăng nữa thì ngoài mặt anh vẫn cứ tỏ ra dửng dưng chẳng nói lời nào, nhưng chỉ cần có ai dám đụng đến vợ anh thôi là anh sẽ ‘xử đẹp’ kẻ đó ngay lập tức. Và chẳng biết từ khi nào Hạ An An phát hiện ra mình đã thật sự yêu Hoắc Minh Hiên mất rồi.  Nhưng cuộc sống này vốn dĩ không phải là của cô, tình yêu của hai cha con Hoắc Minh Hiên cũng không phải dành cho cô, tất cả mọi thứ đều là cô cướp đi từ ‘Hạ An An’ mà thôi. Cô thật sự muốn mình có thể cứ như thế giữ lấy niềm hạnh phúc này cho bản thân, nhưng đúng lúc cuộc hôn nhân của họ tưởng chừng như đã êm ấm, Hạ An An lại đột nhiên tỉnh giấc và quay trở về hiện thực tàn khốc. "Chẳng lẽ tất cả những gì cô đã trải qua đều chỉ là giấc mộng? Chồng cô con cô, chẳng lẽ tất cả đều là mơ? Sao có thể như thế? Làm gì có giấc mơ nào chân thực như vậy? Chân thực đến nỗi khiến cô nhớ rõ từng chi tiết."* Cô trở về với thân thể béo mập và cuộc sống cô đơn lạnh lẽo trước kia, nhưng cuộc sống hạnh phúc trong giấc mơ khiến cô thật sự muốn gặp lại Hoắc Minh Hiên trong thực tại. Cô cố gắng biến bản thân thành một người tốt hơn để có thể đứng bên cạnh anh. Nhờ đó mà cô cũng biết được rằng, từ lúc cô 18 tuổi cho đến lúc cô 30, anh vẫn luôn thầm lặng dõi theo cô, cùng cô bước qua mười hai năm sóng gió cuộc đời.  Thật may mắn, vì Hạ An An và Hoắc Minh Hiên đã không bỏ lỡ nhau lần nữa. ____________ “Cuộc Sống Hạnh Phúc” là một câu chuyện ngọt ngào và ấm áp tựa như cái tên của nó vậy. Mình thích cách tác giả đưa cuộc sống của nữ chính từ thiên đường về lại trần gian một cách vô cùng bất ngờ. Mình cũng thú thật là đoạn miêu tả cuộc sống sủng ngọt của nam nữ chính ở giữa truyện có hơi nhàm chán một chút, nhưng mà plot twist thật sự đã làm câu chuyện thú vị hơn hẳn.  Mình đã hơi khó chịu một chút khi đọc đến chi tiết nam chính ép buộc xâm hại nữ chính (mặc dù chi tiết này không phải ở ‘thực tại’), nhưng mà sau khi biết được những điều mà anh đã trải qua thì mình cũng thông cảm được cho anh ấy, cho nên xin các bạn đừng ghét bỏ nam chính như mình lúc đầu nha, nam chính cũng đáng thương lắm đó. Đây là một bộ truyện hội tụ hết những yếu tố ngọt ngào, nhẹ nhàng, dễ thương và cảm động và mình thật sự nghĩ rằng đây là một bộ truyện mà các bạn team sủng ngọt không nên bỏ qua đâu nhé! __________ *: trích đoạn từ truyện. Review by #Niệm Dung Hoa Bìa: #Vy Tiệp Dư - lustaveland.com Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Hạnh Phúc của tác giả Tử Thanh Du.
Vân Tấn Y Hương
Editor: Aki Re, Bánh Bao Nhân Đậu Phụ, Diệp Thanh Thu, huyennn, Linh Li, Hly0208 Beta: Aki Re, Tranh Tử Tình trạng: 38 chương (Full) Du Uyển đời trước gả vào Lục gia, trong lòng chỉ mang ý nghĩ chạy trốn. Lục Quý Hàn nắm cằm nàng: "Theo ta, ta có thể cho cô sống sung sướng". Ba năm sống chung cũng không thể khiến Du Uyển thay đổi ý nghĩ đó. Kể cả khi trọng sinh, vẫn lại gả vào Lục gia, Lục Quý Hàn vẫn cứ dây dưa không chịu buông tha cô. Bế tắc trong phòng thử đồ nội y, hắn ở bên tai nàng nói: Theo ta, ta có thể cho nàng sung sướng. Chú thích: Hư cấu dân quốc, kiều hoa nhà thiết kế thời trang & bá đạo tiểu thúc tổng giám đốc yêu ta. Nhân vật chính: Du Uyển, Lục Quý Hàn ┃ vai phụ: ┃ cái khác: *** Trùng cửu*, thành phố phía nam khắp ngõ lớn nhỏ đều bay đầy hương hoa quế ngọt ngào. *Là ngày lễ ở Trung Quốc vào ngày 9 tháng 9 âm lịch hàng năm. Trời có chút sáng lên, Du Uyển mơ màng ngủ, nghe thấy người bên cạnh có động tĩnh đứng dậy, Du Uyển mở to mắt, chậm rãi quay người. Lục Tử Khiêm thấy vậy liền ngồi xuống quay đầu thay thê tử che đậy góc chăn đối mặt với gương mặt tú mỹ trắng nõn của Du Uyển. Ánh mắt mông lung, từng sợi tóc dài đen nhánh nổi bật lên làn da thịt tuyết trắng, mặt mày thanh tú tựa như một đóa hoa Lan nở giữa dòng nước suối trong. Trên người nàng, có một loại ôn nhu làm người khác an tâm. "Tỉnh?" Lục Tử Khiêm nhẹ giọng hỏi. Du Uyển gật gật đầu, một bên ngồi xuống, một bên nghi hoặc hỏi hắn: "Làm sao dậy sớm thế?" Lục Tử Khiêm trong mắt lướt qua một tia phức tạp rất nhanh lại biến mất, hơi có vẻ bất đắc dĩ nói: "Phụ thân muốn đi Thái Nguyên làm ăn, ta đi cùng, tối hôm qua trở về vội vàng đã quên nói với nàng." Du Uyển đã hiểu, muốn đứng lên thay hắn mặc quần áo, Lục Tử Khiêm đưa nàng về lại ổ chăn, ôn nhu nói: "Ta tự mình mặc, buổi sáng trời giá rét, ngươi ngủ thêm một chút rồi hẵn dậy." Trượng phu muốn đi xa, Du Uyển làm thế nào ngủ được nữa, vẫn là mặc thêm cái áo rồi dậy. Du Uyển thân thể nở nang, quần áo trong vạt áo căng phồng lên, Lục Tử Khiêm thủ lễ* dời ánh mắt, Du Uyển chú ý tới động tác né tránh của hắn, mặt đỏ lên, vội vàng chuyển hướng sang giữa giường, ngồi bên cạnh đưa lưng về phía hắn. Tia sáng mông lung chiếu vào phòng ngủ, thành thân ba năm có thừa tuổi trẻ cùng sức lực, hai vợ chồng cũng có chút suy nghĩ. *Thủ lễ: Lễ độ. "Lúc nào trở về?" Du Uyển tiến đến một bên thay Lục Tử Khiêm bưng nước rửa mặt, một bên hỏi. Lục Tử Khiêm nhìn nàng tinh tế khẽ buông lông mi xuống, nói: "Phụ thân nói, trước đông chí* có thể về." *Theo quy ước, tiết đông chí là khoảng thời gian bắt đầu từ khoảng ngày 21 hay 22 tháng 12 khi kết thúc tiết đại tuyết và kết thúc vào khoảng ngày 5 hay 6 tháng một trong lịch Gregory theo các múi giờ Đông Á khi tiết tiểu hàn bắt đầu. Du Uyển trong lòng trầm xuống, Đông Chí a, vậy có khác gì đi hơn hai tháng đâu. Nàng cúi đầu, cảm xúc không bỏ được đều giấu ở đáy mắt. Kỳ thật có cái gì không bỏ? Lục Tử Khiêm ôn nhuận như ngọc, người trước người sau đãi nàng khắp nơi chu đáo, Du Uyển mười sáu tuổi gả tới, Lục Tử Khiêm chăm sóc nàng tuy tốt, nhưng suốt ba năm không có chạm qua nàng dù chỉ một chút. Trời tối người yên, Du Uyển khóc hỏi hắn có phải bản thân mình không tốt đã làm sai điều gì, đáp lại chỉ có tiếng thở dài của Lục Tử Khiêm. Một nữ nhân, thành thân ba năm sinh không nổi một đứa bé, Du Uyển nhận hết sự châm chọc khiêu khích của nhà họ Lục cùng nhân dân Nam Thành từ trên xuống dưới. Nhà mẹ đẻ Du Uyển nghèo không giúp được nàng cái gì, Lục Tử Khiêm lại chỉ là con nuôi của Lục lão gia, ở Lục gia địa vị cũng rất xấu hổ, Du Uyển liền từng lần một thầm nhủ nói với chính mình, phải nhẫn nại, đừng lại rước thêm phiền toái cho Lục Tử Khiêm. Thế nhưng là ba năm a, bên người có trượng phu lại trải qua thời gian thủ hoạt*, Du Uyển dần dần không chịu nổi. *Thủ hoạt: Thủ tiết + sinh hoạt. Nàng không phải không chịu nổi cô đơn mà nàng thật sự chỉ muốn có một đứa bé. Lục gia không ai có thể thương lượng, mùa hè năm nay Du Uyển nhịn không được về nhà cùng mẫu thân kể khổ, mẫu thân sau khi biết chân tướng thương tâm khóc cùng nàng, khóc xong bà vụng trộm giúp nàng mua một bao thuốc, một bao này có thể để cho Lục Tử Khiêm đụng chạm với nàng. Du Uyển nhát gan vội cầm thuốc về, nàng hơi do dự, rốt cục vào tháng trước thời điểm Lục Tử Khiêm say rượu trở về, Du Uyển vụng trộm đem thuốc bỏ vào trong trà của Lục Tử Khiêm. Một đêm kia, Lục Tử Khiêm nhiệt tình giống một con sói, Du Uyển cũng không thoải mái, có thể trong nội tâm nàng thống khoái*! *Thống khoái: Thích thú, thỏa mãn. Ngày thứ hai tỉnh ngủ, nàng ngượng ngùng khẩn trương, Lục Tử Khiêm trầm mặc ôm nàng nửa ngày chỉ nói hắn tối hôm qua say rượu đùa nghịch tới điên truyền đi nhất định sẽ bị người khác nhạo báng, căn dặn nàng đừng nói với người ngoài chuyện này. Du Uyển mặt ửng hồng, hai vợ chồng trong phòng trải qua sự tình này, nàng không có việc gì vì sao muốn nói ra? Có thể Du Uyển không nghĩ tới, từ sau đêm đó, Lục Tử Khiêm như cũ không động vào nàng. Một nam nhân thân thể khoẻ mạnh vì sao không động vào thê tử của mình? Du Uyển tự nhận mình không xấu, nếu nói vấn đề mình không xứng với Lục Tử Khiêm, trừ nhà nghèo, chính là không có đọc bao nhiêu sách. Ở Lục gia các tiểu thư từng người đều đọc qua sách, đại tiểu thư còn đi Tây Dương du học, Lục Tử Khiêm lớn lên ở Lục gia cho nên chướng mắt nàng a? Du Uyển không có bất kỳ biện pháp nào, nàng duy nhất chờ đợi chính là mang thai một đứa bé, về sau quãng đời còn lại có tri kỷ bên người. Lục Tử Khiêm, nàng thật sự không trông cậy vào. "Ta đi rồi, nàng chiếu cố tốt cho bản thân mình, khi rảnh ta sẽ viết thư cho người mang về." Đứng ở trước cửa, Lục Tử Khiêm mang mũ, mắt đen nhìn thê tử đứng ở cổng nói. Du Uyển thuận theo gật đầu. Lục Tử Khiêm lại nhìn nàng một hồi rồi mới xuống cầu thang. Đi mau đến cửa sân, Lục Tử Khiêm chẳng biết tại sao lại quay đầu nhìn. Du Uyển như cũ vẫn còn đứng đấy, dịu dàng nhìn hắn cười. Nàng mặc trên thân một kiện quần áo màu đỏ nhạt, phía trên thêu sam hoa đào, phía dưới là mảnh váy trắng. Nàng khi trước mười sáu tuổi đã thành hôn trở thành tiểu phu nhân, nay đã mười chín giờ nhìn lại cùng ba năm trước đây vừa gả đi không có gì khác biệt. Khuôn mặt y nguyên vẫn kiều nộn, đôi mắt hạnh Thanh triệt* giống suối nước đang róc rách chảy. *Thanh triệt: Trong suốt. Lục Tử Khiêm đi theo lão gia vào Nam ra Bắc, gặp qua các loại nữ tử mỹ lệ nhưng Du Uyển là người thanh thuần nhất. Cô gái này tốt như vậy, hắn làm sao không thích được? Nhưng cái mạng này của hắn là lão gia cho, lão gia để hắn làm cái gì, hắn liền phải làm như thế, lão gia không cho phép hắn làm, hắn liền không thể làm. Du Uyển quá sạch sẽ, còn hắn thì quá bẩn. Lục Tử Khiêm thà rằng Du Uyển hận hắn, cũng không muốn nàng biết được những chuyện dơ dáy bẩn thỉu không chịu nổi. Hắn cuối cùng nhìn Du Uyển một chút, rốt cục cũng rời đi. Nam nhân đã rời đi không thấy, Du Uyển mất mát thất vọng, sau đó nàng nhẹ nhàng đưa tay đặt lên trên bụng. Re: Vì mình lười nên cứ thấy chương dài sẽ chia thành hai phần nhé. Mời các bạn đón đọc Vân Tấn Y Hương của tác giả Tiếu Giai Nhân.