Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Tốt Nghiệp Tôi Làm Long Vương

VĂN ÁN Rồng đời hai Tiết Trầm bị người khác hãm hại, bất đắc dĩ phải lưu lạc nhân gian, chỉ có thể mượn một cơ thể bình thường không có gì đặc biệt mà lớn lên. — Nhân gian có tà vật quấy rối, thậm chí còn có yêu quái tác loạn. Người bình thường run bần bật, người tu đạo sứt đầu mẻ trán. Anh đẹp trai Giản Lan Tư thâm tình nhìn Tiết Trầm: “Đừng sợ, anh là kỵ sĩ diệt rồng, sở hữu năng lực của Rồng, anh sẽ bảo vệ em.” Tiết Trầm bình tĩnh đẩy cánh tay hắn, cất cánh tại chỗ: “Xấu hổ quá, tôi chính là Rồng.” — Lấy sĩ diện của một con Rồng ra mà nói, thực lực không cho phép cậu tiếp tục khiêm tốn. Tiết Trầm: Đám yêu quái kia xem Long quyền của bố đây! Giản Lan Tư: “…….?” Người tu đạo:??? ………. Sau một khoảng thời gian, phàm thế có một vị Long Quân từ từ nổi lên, trực tiếp đăng cai ngôi vị Long Vương. Nghe nói vị Long Quân kia tốt nghiệp đại học chính quy, đã từng công tác ở những tập đoàn nổi tiếng và có kinh nghiệp quản lý bậc thầy. Long Tộc:??? Kỵ sĩ Diệt Rồng Giản Lan Tư trơ mắt nhìn bạn trai Tiết Trầm sau khi tốt nghiệp nhận chức….Long Vương, bình tĩnh thay đổi chí hướng của bản thân: Từ nay về sau, Kỵ Sĩ Diệt rồng sẽ lấy sứ mệnh chính là bản vệ Long Vương, cố gắng nghe lời Long Vương. Tiết Trầm: Hế lô? Đừng tưởng anh là Kỵ Sĩ Diệt Rồng là anh thực sự có thể cưỡi rồng nhé?! *** [Bổn long hiện tại lưu lạc nhân gian, không thể bị người ta tóm vào tù.] Loài rồng cai quản mọi mạch nước trên thế gian, là dòng thủy tộc đứng đầu thiên hạ. Mỗi khi có một con rồng thành công tu luyện được hình dáng con người, Thiên Đình sẽ dựa vào công đức tích góp mà phân đất phong hầu, giao cho trị vì vùng nước một phương. Nghe thì có vẻ đáng mơ mộng, nhưng trên thực tế huyết mạch của long tộc vô cùng khổng lồ, đông con nhiều cháu. Người đời có câu “rồng sinh chín con” (*) quả thực không sai, các thế hệ sau của long tộc không con nào giống con nào, lớn lên khác nhau một trời một vực. (*): Truyền thuyết thời xa xưa, một con rồng sinh được chín con, hình dạng và tính cách của chúng không giống nhau, ví với việc anh em cùng một mẹ sinh ra nhưng mỗi người mỗi tính“cha mẹ sinh con, trời sinh tính”. Thời buổi hiện nay, con rồng tu luyện tốt có thể chủ quản cả một vùng biển, nhưng năng lực yếu kém thì đến một cái giếng cũng không được phân cho, ranh giới giữa giàu có và nghèo nàn thật sự rất lớn. Cũng bởi sự cạnh tranh trong công việc khắc nghiệt như vậy, mỗi con rồng vừa ra đời đã bị người lớn trong nhà bắt buộc tu luyện cực khổ, áp lực đè nặng lên thân thể và tinh thần. Đương nhiên những điều đó đều chỉ dùng để nói về những con rồng bình thường, Tiết Trầm không hề lo lắng vấn đề này. Từ ngày sinh ra đến nay, cậu chỉ mất 3 năm để tu tiên, 5 năm để đắc đạo, trình độ như thế này chắc chắn sẽ được chủ quản một vùng biển rộng lớn cho mà xem! ———————————- Tiết Trầm chậm rãi mở mắt ra, ánh sáng đột ngột làm chân mày cậu nhíu chặt, mất một lúc lâu mới có thể thích ứng. Dựa vào ánh sáng, Tiết Trầm nhìn thấy rõ cảnh tượng trước mắt mình. Đây là một căn phòng nhỏ, bốn phía là những bức tường trắng tinh, cậu đang nằm trên chiếc giường cùng màu đơn điệu. Nhìn qua trông như phòng khám bệnh của con người. Tiết Trầm vội vã chống thân ngồi dậy, theo bản năng đánh giá cơ thể hiện tại của mình, chỉ thấy một đôi tay nhỏ nhắn trắng như ngọc, khớp xương rõ ràng, vóc người thon dài, còn có hai cái đùi… Là thân thể của con người, hơn nữa khá giống vóc dáng cậu khi lớn lên, nhưng đây không phải hình người mà cậu luyện thành. “Đậu má!” Tiết Trầm không nhịn được mắng một tiếng. Bởi vấn đề huyết thống, sau khi ra đời cậu không sinh hoạt cùng một chỗ với những con rồng nhỏ khác, mà một mình tu luyện trong kết giới mười mấy năm, vất vả lắm mới thành công, đúng lúc muốn bắt đầu chiếm lĩnh một vùng nước, hưởng thụ khoái lạc long sinh (*), lại bất ngờ phải hứng chịu một đợt công kích mạnh mẽ. (*): giống như “khoái lạc nhân sinh”, nhưng là phiên bản long tộc. Đối phương có pháp thuật cao cường, thâm sâu khó đoán, hơn nữa còn có chuẩn bị mà đến, Tiết Trầm không cẩn thận bị đánh trúng, chẳng những hình người bị hủy, nguyên thần đan cũng vỡ tan, may mắn cậu không hoảng loạn trong hiểm cảnh, vào những giây phút cuối cùng níu được một sợi hồn phách chạy xuống nhân gian. Hiện tại, cậu dùng sợi hồn phách này nhập vào thân thể của một người thường. Chủ nhân của thân thể này mới chết không lâu, lúc Tiết Trần nhập vào còn cảm nhận được chấp niệm sâu sắc và sự không cam lòng của người đó, và cả một phần ký ức còn sót lại trong đầu. Chủ nhân của thân thể này trùng hợp thay cũng tên là Tiết Trầm, sinh viên năm 4 đại học Phù Thành, hiện đang làm thực tập sinh tại tập đoàn Vân Giác. Vì sắp tới tập đoàn Vân Giác khai trương hạng mục du lịch mới ở ngoại thành Lan Quang, thân chủ cũng là một trong những thực tập sinh được cử tới đây hỗ trợ. Gia cảnh của thân chủ có chút phức tạp, dần dần tạo thành tính cách hướng nội nhút nhát, càng lớn lên càng phát hiện ra xu hướng giới tính không giống người thường, còn yêu thích một học trưởng khóa trên. Dùng hết tất cả can đảm đi tỏ tình với học trưởng trong lễ tốt nghiệp, kết quả bị từ chối không nói, còn bị thực tập sinh nam khác phát hiện ra, vạch trần rồi cười nhạo trước mặt mọi người một phen. Thân chủ buồn khổ mượn rượu giải sầu, uống nhiều tới mức vô tình bước hụt, rơi xuống con sông trong khu du lịch. Nơi này nằm ở vị trí hẻo lánh, vừa mới khai trường nên không đông người, chờ đến lúc có người phát hiện ra đưa đến phòng khám gần đó, thân chủ đã chết đuối rồi. Đúng lúc Tiết Trầm theo sợi hồn phách bay tới đây, mượn luôn cơ thể để nhập vào. Thân chủ này vận khí đúng là kém thật. Nghĩ lại, Tiết Trầm cười nhạt một tiếng, vận khí của chính mình cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu, đường đường là một con rồng trẻ tuổi mạnh mẽ, bây giờ phải lưu lạc dưới hạ giới, hồn phách còn bất ổn như vậy… Đang lúc thổn thức, cậu bỗng nghe được tiếng nói chuyện ồn ào bên ngoài cánh cửa. Một nam sinh không kiên nhẫn nói: “Tiết Trầm thật là tệ. Khuya rồi còn làm phiền đến người khác, có còn là trẻ con nữa đâu.” “Này, cậu đừng như vậy.” Một nữ sinh đáp, “Lúc gọi điện bác sĩ còn nói, khi cậu ấy đến đây đã ngừng thở rồi, may mà mạng lớn, nếu không hậu quả khó lường trước được.” Một người khác cũng đệm thêm vào: “Cậu còn dám phàn nàn à? Nếu không phải do cậu, Tiết Trầm sẽ không uống nhiều rượu như vậy…” Nam sinh kia “xuy” một tiếng ngắt lời, giọng nói xen lẫn khinh thường: “Đã là gay còn làm ra vẻ. Tôi chỉ ăn ngay nói thật thôi, đâu có oan uổng cậu ta…” Đây đều là thực tập sinh của tập đoàn Vân Giác, mấy ngày trước công trình ở vùng ngoại thành Lan Quang này khai trường, không đủ nhân lực, cử bọn họ tới đây chạy vặt. Phúc lợi của tập đoàn không tồi, sau khi kết thúc công việc còn cho bọn họ lương thưởng và một bữa liên hoan lớn, kết quả trong buổi liên hoan, một cậu con trai bừng bừng khí thế tung tin chủ nhân của thân thể này là đồng tính luyến ái, còn cợt nhả trào phúng thân chủ một phen. Nỗi tức giận đầu tiên mà cậu cảm nhận được ở thân chủ chính là đối tượng tung tin này, tên Chu Quang. Chỉ khi nhóm thực tập sinh phát hiện thân chủ mất tích, gọi điện thoại tìm người được bác sĩ địa phương bắt máy, họ mới biết sự việc ngoài ý muốn này, vội vàng chạy tới phòng khám. Tuy Chu Quang đi theo tới đây, nhưng lại không tình nguyện một chút nào. Trong lúc nhóm thực tập sinh tranh cãi ầm ĩ, cửa phòng đột nhiên bật mở ra, “rầm” một tiếng đập vào vách tường, khiến bọn họ giật mình hoảng sợ. Nhóm người theo bản năng quay đầu nhìn, phát hiện bên cạnh cánh cửa không có ai, không hiểu vì sao lại tự động mở, còn người thì đang ngồi trên chiếc giường trong phòng, dùng khuôn mặt đen thui nhìn bọn họ, giọng điệu cực kỳ khó chịu: “Mấy người ồn muốn chết.” “Tiết Trầm, cuối cùng cậu cũng tỉnh!” “Cậu có khỏe không?” “Thân thể thế nào rồi?” Bọn họ quên bẵng đi sự kì dị khác thường lúc trước ở căn phòng này, chỉ nhanh nhẹn chạy vào thăm Tiết Trầm, một cô gái còn cẩn thận gọi bác sĩ trực ban tới. Tiết Trầm bị một đám người vây quanh, lại bị bác sĩ dùng dụng cụ dò xét một lần, sắc mặt càng ngày càng kém. Nếu đổi lại trước kia khi vẫn có thể biến thành hình rồng, nhất định cậu sẽ dùng móng vuốt quất bay đám người này tại chỗ. Nhưng hiện tại cậu đang ở trong thân xác con người. Trong lòng Tiết Trầm mặc niệm: giết người là phạm pháp, bổn long hiện tại lưu lạc nhân gian, không thể bị người ta tóm vào tù. Nhịn! Điều kiện của phòng khám có hạn, bác sĩ chỉ có thể kiểm tra đơn giản cho Tiết Trầm, tuy vậy, sắc mặt ông cực kì ngạc nhiên: “Tất cả chỉ số đều rất tốt, xem ra không còn vấn đề gì nữa.” Phải biết rằng, thời điểm người trẻ tuổi này vừa được đưa tới đây, hơi thở và nhịp đập trái tim đều không thể đo được, mà bây giờ các chỉ số đã khôi phục bình thường, thậm chí còn khỏe mạnh hơn mức bình thường… dường như không ngoa khi dùng từ “cường tráng!” Nếu không phải tình huống không thích hợp, bác sĩ còn muốn hỏi Tiết Trầm hàng ngày rèn luyện thân thể như thế nào, thời buổi này người trẻ tuổi mà khỏe mạnh có số lượng quá ít. Nghe bác sĩ nói vậy, mọi người mới nhẹ nhàng thở ra, vốn cho rằng Tiết trầm muốn ở lại bệnh viện quan sát thêm một buổi tối, bây giờ xem ra không cần nữa rồi. Bác sĩ còn rất có trách nhiệm, dặn dò Tiết Trầm tốt nhất vẫn nên tới bệnh viện lớn kiểm tra lại, mua thêm thuốc đề phòng tình huống khẩn cấp. Một người trong nhóm theo bác sĩ ra ngoài lấy thuốc, những người khác giúp Tiết Trầm thu dọn đồ đạc, có người đưa áo khoác cho cậu: “Tiết Trầm, buổi tối gió mạnh, cậu mặc thêm áo khoác vào trước đi.” Vốn dĩ Tiết Trầm không còn tí kiên nhẫn nào, vừa nghe vậy nâng mí mắt lên liếc người kia, cuối cùng chỉ “Ừ” một tiếng, hời hợt khoác chiếc áo lên người. Mọi người đều không nhận ra sự khác thường của Tiết Trầm, chỉ cho rằng tâm trạng cậu không tốt, vậy nên không để trong lòng. Lúc này Chu Quang vẫn luôn bàng quan lại đột nhiên hừ lạnh một tiếng, chua ngoa nói: “Còn tỏ ra yếu ớt như vậy sao? Bác sĩ đã nói không có vấn đề gì rồi.” “Không thể nói những câu như thế.” Một nữ sinh trừng mắt nhìn cậu ta, “Tiết Trầm vừa tìm được đường sống từ chỗ chết, mọi thứ đều nên chú ý cẩn thận.” “Tìm được đường sống từ trong chỗ chết? Lời này của cậu quá khoa trương rồi.” Chu Quang trợn trắng mắt, từ khi nhận được điện thoại của bệnh viện, đám thực tập sinh này vẫn luôn trách cứ cậu ta, cho rằng do vài lời nói của cậu ta mới phát sinh chuyện ngoài ý muốn. Lúc đầu trong lòng Chu Quang có chút luống cuống, sợ hãi phải gánh trách nhiệm trên lưng, vì vậy dù đêm khuya cậu ta vẫn muốn cùng đi tới bệnh viện nhìn Tiết Trầm, đến khi vừa nghe được Tiết Trầm không có mệnh hệ gì, cậu ta đột nhiên phủi sạch quan hệ. Hiện tại Tiết Trầm đã bình thường, cậu ta càng cảm thấy bản thân không sai, đồng thời thêm bất mãn với Tiết Trầm, cười lạnh nói: “Tiết Trầm, tôi bảo cậu này, cậu đừng có uống nhiều rượu như vậy, có chuyện xảy ra lại làm phiền đến người khác, suýt chút nữa liên lụy tới tôi rồi. Còn nữa, đúng ra cậu nên xin lỗi tôi mới phải?” Những người khác nghe vậy không khỏi nhíu mày, một người nói: “Chu Quang, cậu đừng nói chuyện quá đáng.” “Như thế nào là quá đáng? Những điều tôi nói không phải sự thật à?” Mọi người càng lên tiếng, Chu Quang càng phải khẳng định lập trường của mình, vênh váo với Tiết Trầm: “Tiết Trầm, cậu nói xem như thế có hợp lý không?” Nhóm người vừa thấy Chu Quang “đá quả bóng” sang cho Tiết Trầm, bất đắc dĩ thở dài. Bọn họ cùng nhóm thực tập sinh nhưng không chung trường đại học, chỉ có Chu Quang và Tiết Trầm là tới từ đại học Phù Thành, nhưng không vì thế mà có quan hệ tốt với nhau, ngược lại Chu Quang thấy Tiết Trầm dễ tính, luôn vênh mặt hất hàm sai khiến cậu. Tiết Trầm rất tốt, chỉ là tính cách có chút mềm mỏng, sợ xung đột, mỗi lần bị bắt nạt đều không lên tiếng, còn thường xuyên giúp đỡ cậu ta. Dựa vào cá tính của Tiết Trầm, phỏng chừng lần này cũng không dám phản bác lại Chu Quang, yên lặng mà cho qua. Đương sự đã không truy cứu, người ngoài cũng không nên tham gia vào. Chu Quang rõ ràng biết điều này mới đẩy vấn đề cho Tiết Trầm giải quyết. Nhưng ngay lúc này đây, Tiết Trầm lại khác hẳn mọi khi, không hề đứng ra khuyên can mà ngược lại yên lặng nhìn Chu Quang từ trên xuống dưới, giống như đánh giá cậu ta. Chu Quang đợi một lúc lâu vẫn không thấy Tiết Trầm trả lời, đang muốn ra lệnh cho cậu theo thói quen, bất ngờ đụng phải ánh mắt của cậu, cả người giật thót một cái. Không biết là sự thật hay ảo giác, ánh mắt Tiết Trầm dường như có sự khác biệt so với thường ngày … sắc bén hơn? Chu Quang theo bản năng hỏi: “Cậu nhìn cái gì?” Ngón tay Tiết Trầm chạm nhẹ xuống mép giường, thong thả ung dung phun ra hai chữ: “Xem tướng” Nhóm thực tập sinh vốn cho rằng Tiết Trầm là người hiền lành “…?” Chu Quang cũng nhăn mày lại, ngay sau đó nhếch khóe miệng. Mệt cho cậu ta còn bị ánh mắt Tiết Trầm dọa hoảng sợ, sự tức giận nhỏ con này có tác dụng gì đâu, vẫn chỉ là nói hươu nói vượn, còn không dám đối mặt tranh cãi với cậu ta. Chu Quang giễu cợt “A” một tiếng, trào phúng nói: “Vậy cậu nhìn ra cái gì?” Cậu ta cho rằng Tiết Trầm sẽ lảng sang truyện khác, lời này chỉ nhằm mục đích gây khó dễ, vốn không cảm thấy Tiết Trầm có thể nhìn ra cái gì. Không ngờ Tiết Trầm nghe vậy thật sự đứng lên, nhìn cậu ta nói: “Lông mày thô to, đuôi mắt nhọn xếch lên, ánh mắt hung ác, tất cả nói lên cậu là người lòng dạ thâm độc dối trá, nếu không kịp thời ăn năn hối lỗi thì nửa đời sau sẽ trôi qua trong khó khăn.” Tiết Trầm nghiêm túc, mọi người xung quanh lại không nhịn được cười ra tiếng. Không nghĩ tới Tiết Trầm đã không tức giận thì thôi, một khi giận lên thì lời nói rất độc. Mặt Chu Quang cũng biến sắc, bọn họ đều không nghĩ những điều Tiết Trầm nói là sự thật, chỉ cho rằng Tiết Trầm cố ý trả đũa Chu Quang. Sắc mặt Chu Quang lúc xanh lúc trắng, nhưng rất nhanh hồi phục lại. Suy cho cùng, Tiết Trầm chính là hèn nhát, không dám quang minh chính đại mắng cậu ta, chỉ biết dựa vào vài câu huyền học mờ mịt vớ vẩn. Sau khi thông suốt, Chu Quang thu hồi vẻ mặt, khiêu khích nói: “Tiết Trầm, nếu cậu có ý kiến với tôi cứ việc nói thẳng, không cần quanh co lòng vòng như vậy.” “Vậy tôi nói thẳng nhé.” Tiết Trầm rất nghe lời, cười như không mà nhìn cậu ta: “Tôi nhìn thấy ấn đường cậu đang biến thành màu đen, biểu thị sắp tới cậu sẽ gặp phải tai nạn đổ máu.” Chu Quang càng cảm thấy nực cười: “Tôi nghĩ cậu ngã đến mức hỏng đầu rồi nhỉ? Cậu nghĩ lời nói như vậy có thể dọa tôi sao? Quả nhiên là đồ gay ẻo lả, không thể giống đàn ông con trai hơn chút nào.” Cậu ta nói rất khó nghe, mọi người đang muốn can thiệp, đột nhiên khó tin trợn mắt há mồm. Nắm đấm của Tiết Trầm vung lên, Chu Quang không kịp phòng bị ăn trọn cú đánh vào mũi. Chu Quang không thể tưởng tượng được Tiết Trầm bất ngờ gây khó dễ, vóc dáng thon gầy nhã nhặn hàng ngày sao lại có sức lực lớn đến vậy, một cú đấm đủ khiến mắt cậu ta bắn đầy sao, trực tiếp ngã xuống đất. Sự cố đột ngột xảy ra, nhóm thực tập sinh không phản ứng kịp, trơ mắt nhìn Chu Quang ngã. Chu Quang vừa kinh hoàng vừa giận dữ, nhìn Tiết Trầm, cả giận nói: “Cậu làm cái gì…?” Lời còn chưa dứt, Tiết Trầm tiến lên một bước, dẫm chân lên ngực cậu ta, khiến cậu ta suýt chút nữa phun cả mật ra ngoài. Tiết Trầm khoang tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống, giọng điệu cực kỳ chân thành: “Xem xem, tôi đã nói cậu sẽ gặp tai nạn đổ máu rồi mà.” Nghe cậu nói, Chu Quang cảm thấy xoang mũi nóng lên, cậu ta theo bản năng duỗi tay chà một cái, ngón tay dính đầy máu đỏ tươi. Chu Quang:!!! Nhóm thực tập sinh: “……?” Mời các bạn mượn đọc sách Sau Khi Tốt Nghiệp Tôi Làm Long Vương của tác giả Lâm Tri Lạc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Viên Tiên Sinh Luôn Không Vui - Từ Từ Đồ Chi
Công: Trịnh tiên sinh cao 1m86, thích các cô nàng da trắng ngực to đã hơn 30 năm, không cẩn thận yêu phải Viên tiên sinh da nâu ngực phẳng, đã vậy còn cao tới 1m89, từ đó về sau không thể không cùng giày độn đế làm bạn, ngày ngày sống chung hòa thuận. Thụ: Viên tiên sinh FA đã 27 năm, đơn phương N lần đều không có kết quả, cuối cùng cũng gặp được tình yêu đích thực là Trịnh tiên sinh, nhưng Trịnh tiên sinh lại là một tên cuồng bóp vếu, vì vậy cậu không thể không mua… miếng dán ngực hết hộp này đến hộp khác. … Viên Thụy rất phiền não. Bởi vì Trịnh Thu Dương thích ngực lớn, nghiện bóp ngực, cho nên mỗi lần XXX xong, ngực của Viên Thụy đều bị sưng thê thảm. Viên Thụy rất phiền não. Vì Trịnh Thu Dương thích ngực lớn, nên cậu không biết rằng ảnh có thật sự “cong” hay chưa. Vì dù sao trước khi yêu Viên Thụy, Trịnh Thu Dương cũng đã từng có bạn gái. Trịnh Thu Dương cũng rất phiền não. Viên Tiểu Thụy nhà anh quá mê giai, cứ thấy giai đẹp mắt sẽ sáng lên, tuy biết rằng giai đẹp cũng chỉ để ngắm, còn anh mới là để yêu; thế nhưng Trịnh Thu Dương vẫn không nhịn được mà uống hết hũ dấm này đến hũ dấm khác. Trịnh Thu Dương vô cùng phiền não. Tình cũ của Viên Tiểu Thụy tới rồi, còn cái gì mà mẹ nuôi, anh trai nuôi xuất hiện. Trịnh Thu Dương sâu sắc cảm thấy bị đe dọa. Trước kia anh phải mất rất lâu mới quen được với việc dùng miếng lót giày (vì Viên Thụy cao hơn anh), thì giờ khi đứng trước sắc đẹp và chiều cao của “anh trai nuôi” Viên Tiểu Thụy, Trịnh Thu Dương lại một lần nghiến răng ken két. Đây tóm lại là một câu chuyện tình yêu của hai người yêu nhau say đắm, tính phúc sinh hoạt hài hòa, XXX thường xuyên và khoa học, câu chuyện của một trung khuyển công và ngốc nghếch thụ. ᏊꈍꈊꈍᏊ Mời các bạn đón đọc Viên Tiên Sinh Luôn Không Vui của tác giả Từ Từ Đồ Chi.
Trọng Sinh Chu Chỉ Nhược - Phượng Vũ Linh Lạc
Lưu ý: Truyện thể hiện một góc nhìn khác của tác giả về những những nhân vật và tình tiết trong tiểu thuyết gốc Ỷ Thiên Đồ Long Ký của nhà văn Kim Dung, nếu các bạn là fan của tiểu thuyết gốc, đặc biệt là fan của cặp đôi Trương Vô Kỵ - Triệu Mẫn thì hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc truyện. Nói về các nhân vật nữ phụ trong tiểu thuyết và phim ảnh, Chu Chỉ Nhược luôn là một trong những nhân vật khiến tôi tiếc nuối nhất. Nàng thông minh, xinh đẹp, lương thiện, chân thành đem lòng yêu một người đàn ông, nhưng rồi sự mù quáng trong tình yêu và lòng trung thành cùng với một chút tham vọng đã khiến nàng rơi vào bước đường cùng không thể quay đầu.  Tôi nhớ có một người từng cảm thán như thế này: “Một người tin tưởng tình yêu như Chu Chỉ Nhược, rốt cuộc lại trở thành Diệt Tuyệt sư thái.”** Giá như Chu Chỉ Nhược đủ mạnh mẽ, đủ kiên định để có thể tự quyết định cuộc đời mình. Giá như nàng đủ khôn ngoan để không trao nhầm tình yêu cho một người không xứng đáng. Giá như nàng gặp được một người yêu nàng bằng tất cả sự chân thành, đủ để khiến cho nàng rung động.  Chu Chỉ Nhược của nhà văn Kim Dung không may mắn có được tất cả những cái “giá như” đó nhưng Chu Chỉ Nhược của Phượng Vũ Linh Lạc thì có. Chu Ôn Ôn vốn là một dược sĩ sống ở thế giới hiện đại, sau một tai nạn, cô thấy mình tồn tại dưới dạng một bào thai trong bụng mẹ. Bằng cách vận dụng tất cả vốn hiểu biết của mình, Chu Ôn Ôn may mắn giữ được ký ức của mình từ kiếp trước và một lần nữa chào đời ở thế giới mới - thế giới của Ỷ Thiên Đồ Long Ký.  Ngay khi nhận ra mình đã tái sinh vào nhân vật Chu Chỉ Nhược, Chu Ôn Ôn lập tức hiểu rằng con đường phía trước gập ghềnh và mù mịt biết bao nhiêu. Nhưng với sự già dặn, trưởng thành vốn có cộng thêm những hiểu biết về tương lai của thế giới này, Chu Chỉ Nhược không cho phép bản thân mình phạm phải sai lầm của nhân vật gốc. Bằng sự thông minh cộng với chút may mắn, Chu Chỉ Nhược thành công cứu được mạng sống của cha mình, thoát khỏi số phận mồ côi trong tiểu thuyết. Không những thế, cô và cha còn được Trương chân nhân Trương Tam Phong đón lên núi Võ Đang sinh sống, chính tại nơi này, Chu Chỉ Nhược gặp được chàng - Võ Đang Thất hiệp Mạc Thanh Cốc. Ngày đầu gặp gỡ, nàng vẫn chỉ là một cô nhóc mười mấy tuổi, luôn miệng gọi chàng “Thất thúc, Thất thúc”, còn chàng khi ấy đã là vị đại hiệp vang danh khắp giang hồ. Mọi người thường nói Mạc Thất hiệp tính tình lạnh nhạt, cổ hủ, cứng nhắc thế nhưng chàng đối với cô nhóc Chu Chỉ Nhược lại rất đỗi dịu dàng.  Chàng không coi thường thân phận nữ nhi của nàng, cũng không khinh bỉ xuất thân bần hàn của nàng. Chỉ Nhược muốn học chữ, chàng dạy; Chỉ Nhược muốn luyện viết, chàng uốn nắn từng nét một. Sự dịu dàng mà Mạc Thanh Cốc dành riêng cho Chu Chỉ Nhược đủ để khiến mấy đứa cháu trai khác nổ mắt vì ghen tị. Thế nhưng, một vị thúc thúc trưởng thành, điềm đạm tận tình quan tâm, chăm sóc cô cháu gái nhỏ thông minh, lanh lợi thì có gì mà lạ? Không một ai, bao gồm cả người trong cuộc, nhận thấy những biến đổi trong mối quan hệ giữa hai người họ. Không một ai, ngoại trừ một vị đạo sĩ già, trong đêm trăng sáng tình cờ bắt gặp đứa học trò nhỏ nhất của mình đang dốc bầu tâm sự với một cô bé con, khác hẳn với tính cách lạnh nhạt thường ngày của chàng.  Sau ngày hôm đó, Trương chân nhân quyết định đưa Chu Chỉ Nhược tới phái Nga Mi học tập với hy vọng một ngày nào đó, cô bé này sẽ đủ trưởng thành để sánh vai bên người học trò của ông. Ngày hôm ấy, Mạc Thanh Cốc đích thân đưa Chu Chỉ Nhược lên núi Nga Mi, ước hẹn với cô nhóc đang buồn tủi rằng chỉ cần cô bé học tập thật tốt Thất thúc sẽ đến đón cô bé về.  Năm tháng trôi đi, cô bé con ngày nào đã không làm chàng thất vọng, nàng khéo léo tránh khỏi sự liên hệ với Diệt Tuyệt sư thái nhưng đồng thời cũng trổ mã thành một thiếu nữ xinh đẹp, thông minh và bản lĩnh. Sau rất nhiều trải nghiệm xương máu ở thế giới mới, Chu Chỉ Nhược đã ngộ ra một điều rằng có những thứ thuộc về dòng chảy của lịch sử mà nàng không thể thay đổi, dù cho có cố cứu vãn thì cái giá phải trả cũng không nhỏ. Kể từ đó, nàng luôn tiến một bước mà nhìn ba bước, luôn chuẩn bị sẵn sàng cho những tình tiết và sóng gió chắc chắn sẽ ập đến.  Thế nhưng nàng lại chẳng hề để ý tới một chi tiết đã rất khác so với nguyên tác, nàng không nhận ra rằng ở thế giới này Chu Chỉ Nhược đã không còn cô độc. Mỗi khi nàng gặp nguy hiểm, mỗi khi nàng bị ức hiếp, mỗi khi nàng đưa ra quyết định cho cuộc đời mình, luôn có một bóng hình ở bên nàng, sẵn sàng trấn an nàng, vỗ về nàng, giang tay chở che cho nàng.  Hoặc cũng có thể, nàng đã quá quen với sự hiện diện của người đó, khiến cho nàng mặc nhiên tin tưởng rằng dù có xảy ra bất cứ chuyện gì thì vẫn có một vị Thất thúc đứng sau ủng hộ, tiếp sức cho nàng. Cho tới khi, Chu Chỉ Nhược tận mắt chứng kiến chàng vì bảo vệ Trương Vô Kỵ mà ngã xuống biển sâu thăm thẳm. Vào giây phút đó, Chu Chỉ Nhược mới nhận ra rằng Thất thúc của nàng có thể sẽ tan biến và thực sự sẽ tan biến như trong tiểu thuyết gốc, ở giữa đại dương mênh mông này hoặc dưới đáy vực sâu trước mũi kiếm của kẻ thù. Nhưng ít nhất lần này nàng sẽ không để chàng ngã xuống một mình.  Trong cái giá lạnh của làn nước bao quanh, có một cô gái nhỏ ôm lấy Mạc Thanh Cốc, truyền cho chàng từng hơi thở của sự sống, đổi lại, chàng trao cho nàng nụ hôn nồng nhiệt nhất, chân thật nhất, đánh thức thứ tình cảm đã bị cả hai người chôn giấu quá lâu.  Dưới vực sâu thăm thẳm không thấy đáy, có một Chu Chỉ Nhược dùng cả thân mình nhỏ bé để níu lấy Mạc Thanh Cốc, nàng nói: “Chàng sống ta sống, chàng chết ta chết, ta nói rồi, ta không cho phép chàng rời khỏi ta, không cho phép chàng chết!”*.  Nguyên tác thì sao, dòng lịch sử thì sao? Đây là thế giới của Chu Chỉ Nhược. Trong thế giới ấy, nếu không có một Mạc Thanh Cốc thì cũng sẽ không tồn tại Chu Chỉ Nhược nàng.  Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Chu Chỉ Nhược của tác giả Phượng Vũ Linh Lạc.
Trái Tim Thiếu Nữ Của Lão Phu (Lão Phu Thiếu Nữ Tâm) - Nhất Oản Xoa Thiêu
Thiếu đế Duệ Tông thường luôn tự hỏi: Rốt cuộc thì phụ hoàng để lại cho hắn quần thần kiểu gì thế này? Thiếu đế vừa suy nghĩ vừa mặt lạnh nhìn xuống Trấn Quốc Công đang ôm chân hắn gào khóc, gào tới nửa ngày cũng không có nổi một giọt nước mắt, còn thuận tiện lấy vạt áo của hắn mà xoa xoa mặt.  Đối diện bên kia, Bàng thái sư đang tức tới giơ tay dậm chân, đôi hài trong tay cũng chỉ lăm le chờ thời cơ phát động, miệng còn không ngừng nghỉ kêu mắng: “Lão thất phu, hôm nay ta nhất định tiễn ông về bồi tiên hoàng”. Quần thần phía sau thì người lôi người kéo, ôm tay ôm chân, nhất trí khuyên giải: “Thái sư, thái sư, bình tĩnh, bình tĩnh…” Cảnh tượng này hầu như ngày nào cũng xảy ra... Còn nhớ 7 năm trước, khi Thiếu Đế mới chỉ là thiếu niên 12 tuổi, Trấn Quốc Công vẫn là bộ dáng như hôm nay, khóc lóc thảm thiết tỏ vẻ nhất định sẽ bảo vệ tốt Thiếu Đế, làm hắn khỏe mạnh trưởng thành, mà lúc ấy Thái Sư đứng kế bên vẫn còn giữ được vẻ nho nhã ổn trọng, nào có vứt hết phong thái như bây giờ.  Mà cũng không thể trách được Bàng Thái Sư, kể từ khi Thiếu Đế có thể tự mình chấp chính, Trấn Quốc Công mỗi khi lên triều lại ngủ gà ngủ gật, quần thần bàn luận cũng là tai phải vào tai trái ra. Cả ngày không ngủ gật trên triều thì buổi tối cũng lén rủ Thiếu Đế đi nướng khoai lang, vào rừng bắt rắn nấu canh, rảnh rảnh lại đi chợ mua hàng mặc cả, đến nỗi mỗi khi Trấn Quốc Công ra cửa là bà con tiểu thương lại xắn tay áo chuẩn bị đại chiến ba trăm hiệp... Chọc đến Bàng Thái Sư tức giận ngã ngửa, thẳng mắng Trấn Quốc Công dạy hư Thiếu Đế.  Cứ như vậy, một Trấn Quốc Công tưng tửng với một Bàng Thái Sư cổ hủ không gây nhau trên triều thì cũng cãi nhau ngoài chợ… “Hừ! Trấn Quốc Công!” “Nha nha nha ~ Thái sư, câu tiếp theo có phải hay không là “lão thất phu?”” “Lão thất phu nhà ông...” “Thái sư! thái sư! bình tĩnh, bình tĩnh…” “Chậc chậc chậc, mấy năm nay bản lĩnh mắng chửi người của thái sư lại được đề cao rồi đó ha.” “Thái sư thái sư! Làm như vậy là mất phong thái! Mất phong thái a!” “Ai ai ai! Thái sư lại cởi giày ném ta sao! Ta đều sưu tập đủ 17 đôi rồi ấy”  “Thái sư thái sư! Thái sư!....” “Ha ha ha ha! Đôi thứ 18!” “…………” Năm thứ bảy Duệ Tông, Thiếu Đế 19 tuổi, phiên vương phản loạn… Vì bảo vệ an nguy của Duệ Tông, vì ngăn cản phiên vương phản loạn đi vào, vài vị lão thần đứng chắn trước cửa điện, bị loạn đao chém chết. Vì tra khảo hành tung của Thiếu Đế, thái sư phải chịu đựng khổ hình, sau lại bị sống sờ sờ thiêu chết cũng chưa từng nói nửa chữ. Mà lúc ấy, Trấn Quốc Công là người duy nhất hộ bên cạnh Duệ Tông, sau khi bị phản quân phát hiện liền quyết chiến đến hơi thở cuối cùng. Cho dù quanh thân thi cốt chồng chất, cho dù toàn thân trọng thương cũng không cho người nào có cơ hội bước vào mật thất nửa bước. Mãi đến khi quân cứu viện tới mới kiệt lực mà chết. Rất nhiều năm về sau, khi Duệ Tông ngồi trên long ỷ nhìn xuống triều đình, im lặng thật lâu rồi nhịn không được mở miệng hỏi: “Các khanh còn nhớ khi Trấn Quốc Công và Thái Sư còn sống... Tình cảnh chó sủa gà bay trên triều đình sao?” Giờ nhớ lại cũng chỉ là cảnh còn người mất… Duệ Tông vốn dĩ cho rằng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại Trấn Quốc Công, gặp lại người bạn già đã cùng hắn đi qua thời niên thiếu đầy kỷ niệm. Nhưng rồi cứ như một giấc mộng Trang Chu, người tỉnh mộng tàn, thiếu niên Tống Dận tỉnh lại sau cơn hôn mê do tai nạn xe cộ... Đã từng là đế vương, giờ đây là Tống Dận... Và rồi, hắn gặp Tô Giản. Mời các bạn đón đọc Trái Tim Thiếu Nữ Của Lão Phu (Lão Phu Thiếu Nữ Tâm) của tác giả Nhất Oản Xoa Thiêu.
Thê Tử Là Chó Ta Nuôi - Lăng Thương Châu
Tần Diễn là huyết mạch cuối cùng của Cửu vương phủ quyền khuynh thiên hạ. Chàng từ nhỏ sinh ra đã yếu ớt, đi hai bước liền hít thở không thông, quanh năm phải ở trong viện dưỡng bệnh. Ấy vậy mà có một ngày thế tử gia phát bệnh, thế nhưng không giống mọi ngày ngất ở trên giường, mà lại giống như nổi điên, đem toàn bộ trong viện quậy đến gà bay chó sủa, còn không nể tình liên tiếp hạ dấu răng trên người đám thị vệ, khiến kẻ hầu người hạ ai nấy đều kinh sợ. Thế tử “phát bệnh” vốn bị cho là vô pháp khống chế. Thế nhưng có một ngày, tiểu nha hoàn tên Cố Tinh Hà được chọn đến “hầu hạ” thế tử gia không những không bị cắn, ngược lại còn được thế tử vô cùng “thương yêu”, giống như một tiểu trung khuyển, bám lấy nàng không rời. Trên dưới Cửu vương phủ, ai nấy đều kinh ngạc, thậm chí đến Cố Tinh Hà cũng không hiểu tại sao lại có chuyện kỳ lạ này. Nàng vốn là một cô nhi ở thế kỷ 21, bởi vì một tai nạn mà xuyên đến nơi được gọi là Đại Hạ triều này, trở thành gia nô Cố Tinh nhi của phủ Cửu vương.  Không giống như bạn bè đồng nghiệp xuyên không được bonus thêm skills tuyệt đỉnh hay hệ thống phụ trợ, thứ duy nhất nàng có là sự đồng hành của “nhi tử” Nhị Cẩu Tử yêu quý. Để có tiền mua thịt cho Nhị Cẩu Tử, Cố Tinh Hà buộc lòng phải nhận cái việc chăm sóc thế tử không ai dám làm kia. Thế gian đồn rằng, “Thế tử Tần Diễn tuấn mỹ vô trù, tách biệt thế nhân, giống như trích tiên hạ phàm. Thẳng đến khi gặp mặt, Cố Tinh Hà đen mặt nhìn trước mắt thế tử gia Tần Quan Chỉ. Tuấn mỹ vô trù? Tách biệt thế nhân? Không nhiễm khói bụi hồng trần? Thanh lãnh trích tiên? Vậy cái kẻ vừa gặp mặt đã nhảy lên liếm khắp mặt nàng kia là ai? Cái kẻ há mồm gặm ống tay áo nàng không buông kia là ai???”* Kẻ đó, là thế tử lại cũng không phải thế tử. Bởi vì, thế tử gia cùng linh hồn Nhị Cẩu Tử đổi chỗ. Thế tử vốn đinh ninh cho rằng, Nhị Cẩu Tử là một con sói con, ít nhất vẫn còn có chút thông minh. Lại không ngờ rằng, linh hồn đổi chỗ với mình là đời sau, kém cả ngàn bước mới giống tổ tiên của nó, vừa ngáo lại vừa nhây - Husky Nhị Cẩu Tử. Thế mới có cái cảnh, thế tử sau khi phát bệnh, thích cắn người, còn quậy phá lung tung, lại đặc biệt yêu thích quấn lấy Cố Tinh Hà làm nũng. Thực ra, thế tử cảm thấy sống trong thân xác con “sói” ngốc này cũng không tệ lắm, vừa được Cố Tinh Hà cung phụng, ăn ngon, ngủ ngon, vừa không cần suy nghĩ đến quốc gia xã tắc, phồn vinh gia tộc.  Thế nhưng, định mệnh đã chú định, có chạy trời cũng không khỏi nắng, kết cục vẫn phải trở về. Hơn nữa, “tên” Nhị Cẩu Tử kia quả thực không có tiền đồ, nhìn bộ dạng xuẩn ngốc mà nó gây ra khiến thế tử chỉ muốn nhào lên cắn chết chính mình. Nhưng, làm thế nào để trở lại là câu hỏi khiến chàng vô cùng đau đầu. Và rồi, trong một phút giây tình cờ, Tần Diễn phát hiện ra, chỉ cần hôn cô nàng Cố Tinh Hà kia một cái, thì cái chuyện hoán đổi linh hồn này liền có thể được giải quyết. Tần Diễn ban đầu cũng không có ý gì với Cố cô nương cả. Chẳng qua thời gian lúc nàng vừa cưng chiều mình trong thân xác con Husky kia cùng với việc nàng đứng ra bảo vệ “thế tử giả” dù không mảy may hay biết về cái chuyện hoán đổi linh hồn kỳ lạ này khiến cho trái tim chàng từng chút một dao động, để rồi cuối cùng biến thành một ý niệm chắc chắn, muốn đau nàng, sủng nàng trong trái tim chàng. Nhân duyên, chính là một thứ vô cùng kỳ diệu, trong lúc tất cả mọi người đều không chú ý, đã từng bước sắp đặt trói họ lại trong sợi dây định mệnh.  Thân phận thực sự của Cố Tinh Hà trong kiếp này, cái chết bí ẩn của toàn bộ tướng sĩ Tần gia cùng sóng ngầm mãnh liệt chốn thâm cung, tất cả đều giống như bàn cờ sắp sẵn, không thể chạy trốn. Thứ duy nhất mà Tần Diễn có được trong trò chơi vương quyền này, chính là cơ hội để được gặp nàng, nắm tay nàng, cùng nàng đi qua hết thảy phong ba. *** Hắn nhớ tới Hoa Dương công chúa đối hắn nói qua nói. Hoa Dương công chúa như cũ một thân hoa phục, mắt phượng thượng chọn, ngữ khí khinh thường: “Dựa vào cái gì bổn cung vận mệnh, muốn nắm giữ ở ở trong tay người khác? Dựa vào cái gì bổn cung muốn cùng thanh mai trúc mã chia lìa? Dựa vào cái gì bổn cung phải thân thủ giết chết chính mình phu quân cùng hài tử mới có thể sống sót?” “Dựa vào cái gì bổn cung không thể làm này chúa tể thiên hạ vạn dân chi chủ?!” Ánh nến mờ nhạt, hắn lại nghĩ tới Tuyên Bình Đế nói qua nói. Tuyên Bình Đế như cũ là trầm mê nữ sắc mắt say lờ đờ mê ly, thanh âm mơ hồ không chừng: “Cô ngôi vị hoàng đế, là tỷ tỷ tránh tới. Cô vẫn luôn biết, những cái đó sự tình đều là tỷ tỷ làm. Tỷ tỷ nghĩ muốn cái gì, lấy đi là được, chỉ là nàng không nên, giết cô vợ cả cùng hài tử.” “Kia Tần gia đâu?! Tần gia mãn môn các ngươi những người này có từng nghĩ tới?!” Cố Tinh Hà chợt ra tiếng: “Vì cái gì các ngươi này đó thượng vị giả, cũng không lấy người khác tánh mạng đương tánh mạng? Ta nương gì cô, ta tội gì? Mấy chục vạn tướng sĩ nuốt hận Côn Luân Quan, bọn họ đến chết đều không biết bọn họ là chết như thế nào!” “Bọn họ làm sao cô?!” ... Mời các bạn đón đọc Thê Tử Là Chó Ta Nuôi của tác giả Lăng Thương Châu.