Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ánh Hoàng Hôn Rực Rỡ

1. Từ khi còn bé, mọi người đã gọi cô là nhóc mập, béo ú, lợn béo. Cô cũng nhanh chóng quên mất tên thật của mình. Vào một buổi chiều năm lớp 10, cô bị cả lớp bỏ lại, một mình quét dọn những chiếc lá rụng ở khu vườn sau trường. Cơn gió thổi bay những chiếc lá, đang lúc ngẩn ngơ, cô nhìn thấy nắng chiều chiếu lên gương mặt xa lạ nào đó, anh mỉm cười dịu dàng: “Phương Nam Chi, em cần giúp một tay không?” [Có một người đã gọi tên em vào thời khắc em tự ti nhất, vì thế, em nhớ anh cả đời.] 2. Sau này, Phương Nam Chi tốn rất nhiều công sức để mình ngày một xuất sắc hơn. Nhưng vào lúc cụm từ “rực rỡ chói loà” đã được dùng để miêu tả cô, cô vẫn không thể tỏ tình được với anh. Vào năm hai đại học, cô lén đi với bạn để đến xem anh chơi bóng rổ, nhìn thấy một bạn nữ vẫn luôn theo đuổi anh ráo riết đang xin số WeChat của anh. Cổ họng Phương Nam Chi đắng chát, đứng dậy rời đi. Nhưng vừa mới rời khỏi khán đài thì đã thấy người nào đó băng qua mọi người, đứng chắn trước mặt cô... “Tôi không muốn add friend cậu.” “Em đừng đi mà.” * Hướng dẫn đọc: 1. Nữ chính là ngọc quý bị phủ bụi trần, sẽ biến thành mỹ nữ. 2. Chênh lệch hai tuổi, nửa vườn trường, yêu thầm. Tag: Hiện đại, Ngọt, Cưng chiều, Yêu thầm, Thanh xuân vườn trường *** Cuối tháng mười, Hàng Châu trở lạnh, khi màn đêm buông xuống, không khí trong mưa hơi ẩm ướt nhớp nháp. Xe dừng lại, Phương Nam Chi bước xuống từ ghế sau, ngoan ngoãn đứng bên cạnh. “Mẹ, đưa sách cho con đi, con cầm vào.” Cốp xe được mở ra, bố mẹ vội vàng lấy đồ bên trong. Hôm nay, sau khi làm xong thủ tục chuyển trường thì họ đến trung tâm mua sắm, bà Triệu Lợi Vân đã mua cho cô rất nhiều đồ. Quần áo, giày dép, còn có những mỹ phẩm dưỡng da ở các thành phố lớn mà cô chưa từng thấy nay đều chất đầy trong cốp xe. “Không cần không cần, trời mưa rồi, mẹ mau vào đi, bố mẹ tới lấy là xong.”  Phương Nam Chi rời đi không quay đầu lại, nhân lúc Triệu Lợi Vân không chú ý, bèn chạy đến bên cạnh ôm một chồng sách đi. Triệu Lợi Vân: “Con bé này… Nhiều đồ như vậy, có nặng không?”  “Không nặng ạ.” Phương Nam Chi thấp giọng trả lời, cô đi đến trước cửa, cố gắng vươn một ngón trỏ mở khoá cửa mới. Đây là ngày thứ năm cô sống trong căn biệt thự lớn xinh đẹp này, dấu vân tay mới được lấy ngày hôm qua. Ở quê cô chưa từng gặp loại cửa này, đây là lần đầu tiên cô tự mình mở khóa. Lúc này, nhìn thấy cửa “tích” một tiếng rồi mở ra, cô vẫn còn cảm giác mới lạ. Dì được thuê tới đang nấu bữa tối trong nhà, Triệu Lợi Vân vội vàng đặt đồ trong tay xuống rồi xoay người đi vào phòng bếp. Hôm nay cả nhà muốn mời hàng xóm cách vách tới ăn cơm, vừa rồi ở trên xe Triệu Lợi Vân đã nói qua với Phương Nam Chi về việc này. “Sắp xếp lại sách vở ngày mai đi học, rồi thu dọn qua chỗ quần áo mới mua là được, đợi lát nữa nhóm dì Hoàng tới, con nên xuống sớm một chút.”  “Vâng.” Phương Nam Chi ôm sách hôm nay nhận ở trường lên tầng, trở về phòng của mình. Sau khi cất sách đi, cô lấy bộ đồ mua cùng với ba ra, đeo túi xách lên. Quần áo mới mua bày khắp giường, Phương Nam Chi rũ mắt nhìn, hít sâu một hơi. Những bộ quần áo này có nhiều màu sắc khác nhau, be, xanh nhạt, hồng nhạt… Cách đây không lâu, Triệu Lợi Vân vui vẻ hứng khởi mua cho cô những món đồ nữ tính này. Nhưng thật ra, trước đây cô ít khi mặc những bộ quần áo có màu sắc như thế. Cô chỉ thích mặc màu đen. Bởi vì màu đen không phơi bày rõ nét dáng người cô, không bó chặt đến nỗi lộ ra cả những miếng thịt khiến người ta căm ghét, cũng sẽ không lộ hoàn toàn cặp đùi kém thon gọn. Mặc dù cô biết mình mặc quần áo gì cũng không đẹp, nhưng màu đen khiến cô có cảm giác an toàn. Nhưng cô không nói những lời này với Triệu Lợi Vân. Bởi vì cô không muốn mình vừa tới đã khiến cho mẹ cảm thấy mình rất kén chọn, cô cũng không muốn phá hỏng sự nhiệt tình bà dành cho mình. Phương Nam Chi hơi mím môi, cẩn thận treo quần áo vào tủ. Đúng lúc này, điện thoại vang lên, cô bắt máy, là giọng của người già. “Liễu Liễu, trường mới có được không? Con có ổn không?” Liễu Liễu là biệt danh của cô, còn đầu bên kia điện thoại là người bà đang ở cách xa cô hàng nghìn cây số. Khi còn nhỏ, nhà cô nghèo, bố mẹ đi làm ăn xa, cô là đứa trẻ bị bỏ lại, lớn lên bên cạnh ông bà. Theo ký ức của cô, cô vẫn luôn sống ở một thị trấn nhỏ trong đất liền, mẫu giáo, tiểu học, cấp hai… Cô đều trải qua tất cả ở nơi đó. Trong ấn tượng của cô, bố mẹ chỉ có thể trở về lúc ăn Tết, được mấy ngày ngắn ngủi rồi họ lại vội vàng rời đi. Khi còn nhỏ, cô luôn mong chờ những ngày bố mẹ về nhà ăn Tết, nhưng vì ít tiếp xúc với bố mẹ nên họ dần trở nên xa cách dù cô có mong chờ ngày đoàn tụ đến đâu. Tuy nhiên, cô vẫn yêu bố mẹ, cũng chưa từng trách họ vì chuyện này. Bởi vì cô biết, tất cả đều bất đắc dĩ, họ ở bên ngoài cũng rất khó khăn, từ kiếm tiền đến sinh sống, họ không thể đưa cô theo vì cô cần phải đi học. Bà thường nói tất cả rồi sẽ tốt thôi. Phương Nam Chi luôn tin vào điều đó, cho nên cô vẫn luôn cố gắng học tập, cô muốn thi vào một trường tốt, sau này tìm một công việc tốt, giảm bớt gánh nặng cho gia đình. Nhưng điều làm cả cô và bà đều không nghĩ tới là, cái từ “sẽ tốt” này lại tới nhanh và đột ngột như vậy. Cuộc sống của họ đã có sự thay đổi lớn vào một năm trước. Từ trước tới giờ ba đều mua vé số, năm ấy gặp may, trúng một giải thưởng vô cùng lớn. Đó là một dãy số mà họ không thể tưởng tượng được, nó đã trực tiếp thay đổi vận mệnh của cả gia đình. Căn nhà cô sống với ông bà ở quê nhanh chóng bị phá bỏ, tu sửa thành một tòa nhà lớn, rất nhiều quần áo và đồ dùng sinh hoạt được bố mẹ gửi về. Cuộc sống của họ ở thị trấn nhỏ đột nhiên trở nên rất tốt, mọi người ở đây đều cực kỳ hâm mộ. Ban đầu, lúc đó bố mẹ cô định đưa cô từ thị trấn nhỏ lên Hàng Châu để đi học, nhưng vì lúc ấy cô đang trong giai đoạn quan trọng của lớp 9, kỳ thi tốt nghiệp sắp tới, nên họ muốn nói sau. Sau đó, đến lúc chọn trường cấp ba, mới phát hiện ra rằng hộ khẩu là một vấn đề lớn, các trường công lập ở Hàng Châu không nhận học sinh từ các tỉnh khác, ba đã dùng rất nhiều tiền, nghĩ rất nhiều cách, cuối cùng mới xin được cho cô vào một trường tư thục chất lượng cao gần nhà. Vì ở giữa đã tiêu tốn quá nhiều thời gian, nên lúc cô nhập học thì lớp mười đã khai giảng được một tháng, cũng may, vì đề phòng sự cố xảy ra nên khi còn ở quê, bà đã bảo cô đọc qua chương trình lớp mười, trình độ của cô cũng xem như theo kịp. “Trường mới rất tốt, lớn lắm ạ, cái sân thể dục kia còn to hơn cả trường học chỗ chúng ta… Bà à, con vẫn ổn. Bà thì sao? Cơ thể bà thế nào rồi? Bà có uống thuốc đúng giờ không?” Ở đầu dây bên kia, bà cười: “Bà không sao, bà có uống thuốc, con cứ yên tâm.”  “Vâng, vậy là tốt rồi. Mẹ bảo là lúc nghỉ con có thể trở về thăm bà.” Bà nói: “Vừa mới đi chưa được mấy ngày con đã tính trở về rồi à, đọc sách cho tốt đi, đừng nghĩ những chuyện khác nhiều quá.” Chỉ trong một năm ngắn ngủi, từ nghèo thành giàu. Trong vài ngày, từ thị trấn nhỏ đến đô thị sầm uất. Quá nhanh. Nhanh đến nỗi Phương Nam Chi không kịp thích ứng, nửa đêm nằm mơ, cô thường cảm thấy mọi thứ thật khó mà tin nổi. Đã ở đây vài ngày nhưng cô vẫn cảm thấy nơi này còn xa lạ, cô luôn nhớ đến bà. “… Con biết rồi.”  “Bố mẹ con đâu?”  Phương Nam Chi: “Bố mẹ ở dưới tầng, mẹ nói hôm nay mời vài người hàng xóm tới ăn cơm, mẹ đang nấu ăn… Bà muốn nói chuyện với bố mẹ con ạ?” “Không nói nữa, họ đang bận rồi. Liễu Liễu, con cứ chăm sóc tốt cho bản thân mình là được.”  “Vâng.”  “Bà cúp máy nhé.”  “Bà ơi…” Tút tút —— Điện thoại truyền đến âm thanh bận rộn, bà nội không nghe được cô định nói gì, bà cúp máy rất nhanh. Phương Nam Chi khẽ thở dài, nuốt câu nói “con nhớ bà” nghe hơi giả trân lại. Lúc cô xuống nhà, Triệu Lợi Vân vẫn đang nấu ăn trong phòng bếp. Khoảng vài phút sau, dì Hoàng ở cách vách tới. Dì Hoàng tên là Hoàng Ngữ Nhu, qua lời của bố mẹ, Phương Nam Chi mới biết nhà hàng xóm bên cạnh không phải dạng vừa. Khác với sự  “một bước đổi đời” của nhà cô, mấy đời nhà họ đều giàu có, công việc kinh doanh của gia đình rất lớn. Mẹ cô – bà Triệu Lợi Vân quen biết với Hoàng Ngữ Nhu cũng là một sự tình cờ, lúc ấy vừa mới chuyển đến không lâu, khi Triệu Lợi Vân đi trên đường ở tiểu khu thì vô tình phát hiện phía trước có người ngất xỉu, bà là một người tốt bụng, thấy vậy, bà vội vàng gọi 120, sau đó bà đưa người đi cùng bác sĩ, đợi ở hành lang bệnh viện cho tới khi người nhà của người đó đến bà mới lặng lẽ rời đi. Sau đó, Triệu Lợi Vân mới biết được, người bà đưa đến bệnh viện ngày đó lại chính là hàng xóm cách vách của mình. Tim của hàng xóm Hoàng Ngữ Nhu không tốt lắm, lúc đi tản bộ bên ngoài đột nhiên phát bệnh nên ngất xỉu. Vì Triệu Lợi Vân đã cứu mạng Hoàng Ngữ Nhu, hai người lại sống gần nhau, thường xuyên qua lại nên trở thành bạn tốt. “Tới rồi à, mời vào mời vào, dép lê đây.” Triệu Lợi Vân đi ra khỏi phòng bếp, nhiệt tình tiếp đón Hoàng Ngữ Nhu vào nhà. Phương Nam Chi đứng ở một bên, khẽ lên tiếng chào hỏi. Hoàng Ngữ Nhu đưa một chiếc cặp cho cô: “Liễu Liễu, cặp sách này dì tặng con, ngày mai con đi học ở trường mới, dì chúc con đi học vui vẻ nhé.” Phương Nam Chi không dám nhận, cô nhìn về phía Triệu Lợi Vân. Triệu Lợi Vân vội nói: “Cậu khách sáo quá, sao còn mua đồ cho con bé chứ, thật ngại quá.” Hoàng Ngữ Nhu nói: “Ngại gì chứ, tớ muốn tặng mà. Liễu Liễu, nhận đi, không nhận dì sẽ không vui đâu.” Cuối cùng, chiếc cặp kia vẫn nằm trên tay Phương Nam Chi. Chắc là một chiếc ba lô rất đắt tiền, cô không biết nhãn hiệu, nhưng cô có thể cảm nhận được, vì túi của nó nhìn qua rất xinh đẹp. Cũng giống như dì Hoàng. Dì Hoàng tầm 40 tuổi, nhưng trông dì như thể 30 vậy. Dì ấy khác với mẹ cô, Triệu Lợi Vân là khổ tận cam lai, còn dì ấy lại sống an nhàn sung sướng. Tuy là sống trong nhung lụa nhưng dì rất hiền, chẳng hề trịch thượng, cũng không kiêu ngạo chút nào. “Sao cậu lại đến một mình, bọn nhỏ đâu rồi?” Sau khi ngồi vào phòng khách, Triệu Lợi Vân hỏi. “Vẫn đang ở nhà, ban nãy tớ đã gọi rồi, hai đứa nhỏ bảo đang dở ván game, chơi xong mới tới. Đứa lớn vừa mới ra ngoài về, thay quần áo xong sẽ qua. Ôi, bọn nhỏ này chẳng bao giờ khiến người ta bớt lo được, chỉ có Liễu Liễu ngoan, vừa đáng yêu vừa nghe lời.”  “Đâu có đâu, ba đứa nhỏ nhà cậu cũng rất ngoan mà.” … Hai người ngồi hàn huyên rất lâu, Phương Nam Chi ngồi bên cạnh, yên lặng đợi. Trong phòng ăn, dì đang bê thức ăn ra ngoài. “Nói một lúc rồi, sao mấy đứa trẻ này vẫn chưa tới, tớ đi xem thử đã.” Hoàng Ngữ Nhu cảm thấy xấu hổ vì tới nhà người ta ăn tối mà còn đến muộn, bà đứng dậy định đi gọi người. “Không sao không sao, không phải đồ ăn còn chưa chuẩn bị xong sao. Nếu không thì như này, để Liễu Liễu đi đi.” Triệu Lợi Vân quay sang nhìn Phương Nam Chi đang rảnh rỗi, dịu dàng nói: “Con sang bên cạnh gọi người nhé.” Bỗng nhiên bị gọi tên, Phương Chi Nam dứt ra khỏi thế giới của bản thân, cô ngước mắt lên. “Cũng được.” Hoàng Ngữ Nhu nói: “Vừa hay bọn trẻ vừa là bạn học vừa là hàng xóm. Liễu Liễu mới đến đây không lâu, nên làm quen nhiều hơn mới được.”  “Đúng đúng đúng.” Triệu Lợi Vân cổ vũ: “Liễu Liễu, đi đi.” Biệt thự có cổng và sân riêng, hai nhà chỉ cách nhau một con đường. Bên ngoài vẫn còn mưa nhỏ, sương mù dày đặc, lúc ra khỏi cổng, Phương Nam Chi quên mang ô, nhưng chút mưa nhỏ này cô chẳng để ý, dù sao cũng rất gần. Vì nguyên nhân khác nên trong lòng cô hơi căng thẳng. Hai hôm trước, cô vô tình gặp ba người con của dì Hoàng ở cửa nhà, lúc ấy dì Hoàng còn giới thiệu họ, con trai cả là Hứa Nguyên Hách, lớn hơn cô hai tuổi, học lớp 12 ở trường thực nghiệm Quận Hoa. Cặp sinh đôi còn lại bằng tuổi cô, là học sinh lớp 10 trường Quận Hoa. Cô không biết cách hòa nhập với bạn bè cùng trang lứa, hơn nữa lại toàn là người xinh đẹp như ngọc. Bây giờ đột nhiên để mình cô đi mời ba người họ, cô rất lúng túng. Sau khi đến sân sau nhà họ, Phương Nam Chi đẩy cổng đi vào. Cô bước mấy bậc cầu thang, đứng trước cửa lớn. Cô hít một hơi thật sâu, trong lòng thầm lựa cách diễn đạt. “Xin hỏi, các cậu xong việc chưa, mẹ tôi muốn mời mọi người qua ăn cơm.” Kể cũng lạ… Có khi họ còn chẳng nhớ nổi cô là ai, dù sao hôm đó cũng chỉ vội vàng gặp mặt. Phương Nam Chi nhíu mày, vẫn nên tự giới thiệu trước đi. “Xin chào, tôi là Phương Nam Chi ở nhà bên cạnh, cơm đã nấu xong rồi, các cậu có thể đến ăn.” Ừm… Dì Hoàng cũng đã gọi trước rồi, cô nói thế này nhất định họ sẽ hiểu. Phương Nam Chi giơ tay lên, chuẩn bị ấn chuông cửa, nhưng đầu ngón tay lại chậm chạp không đặt lên đó. Lạ thật, với người khác việc này rất đơn giản, nhưng lại trở nên vô cùng khó khăn đối với cô. Sau khi do dự thêm mấy chục giây, cuối cùng cô cũng gom đủ dũng khí. Nhưng ngay khi cô định ấn chuông cửa, cánh cửa đột nhiên tự mở ra. Nói đúng hơn là có người mở cửa từ bên trong. Phương Nam Chi hơi giật mình, lập tức buông tay xuống, nhanh chóng nhẩm lại những lời muốn nói mấy lần trong đầu. Thế nhưng vừa nhìn thấy người đứng ở trong cửa, những lời này bỗng nghẹn giữa cổ họng. Tới Hàng Châu mấy ngày rồi, Phương Nam Chi vẫn luôn cảm thấy nơi đây là một thế giới khác, nhà cửa, đường xá, trường học, trung tâm mua sắm… Tất cả đều huy hoàng tráng lệ, khác hoàn toàn với nơi cô sống khi còn nhỏ. Cô trải qua mấy ngày nay trong sự mơ hồ và lo lắng, khi nhìn thấy người trước mắt, cảm giác hư ảo và cô đơn trong lòng dường như lên tới đỉnh điểm. Đến người sinh sống ở thành phố này cũng đẹp như vậy sao. Người trước mắt không phải con của dì Hoàng. Anh mặc đồng phục trường thực nghiệm Quận Hoa, quần đen, áo khoác đen trắng, trên ngực phải là logo trường Quận Hoa. Thân hình cao lớn, đẹp trai, vì trong phòng có ánh sáng nên đường nét gương mặt chìm trong bóng tối càng đẹp quá đỗi, đôi mắt sâu thẳm lạ thường. Khi anh nhìn xuống, cô thấy hàng mi dày và sự ngạc nhiên thoáng qua trong mắt cậu. “Cậu tìm ai?” Hẳn là cậu không ngờ  có một người xa lạ đứng ở cửa. Ngực Phương Nam Chi bỗng đập mạnh, cô vội vàng dời ánh mắt khỏi người anh rồi rũ mắt theo thói quen. Không phải Hứa Nguyên Hách, cũng không phải đôi song sinh kia, vậy anh là… “Tôi, tôi tới gọi bọn họ đến ăn cơm, cậu là ai?” Hỏi xong rồi cô mới thấy mình rất mất lịch sự, Phương Nam Chi lập tức bổ sung: “Tôi tìm người nhà này, tôi ở cách vách… Tối nay bọn họ sẽ ăn tối ở nhà tôi, mẹ tôi và dì Hoàng bảo tôi đến gọi.” Người trước mắt ngừng lại một chút, hiểu ra rồi, anh nói: “Vậy cậu chờ một lát, bọn họ sắp xuống rồi.” Vì hướng mắt xuống dưới nên cô không nhìn thấy mặt anh, nhưng cô cảm giác lúc nói chuyện anh nhìn cô. Cũng có thể nghe thấy giọng nói của anh từ trên đỉnh đầu truyền đến, hơi trầm thấp nhưng rõ ràng, vô cùng dễ nghe. Bình thường thậm chí cô còn tự thấy được ngoại hình của mình không đẹp, cô dễ xấu hổ, mặc cảm, tự ti khi bắt gặp một làn da đẹp. Cô không thể nào giống như các bạn nữ xinh đẹp hoạt bát, sau khi kinh ngạc vì vẻ đẹp của cậu thì tiến lên kết bạn, mà chỉ muốn thu mình vào vỏ ốc của mình ngay lập tức. Bên tai Phương Nam Chi nóng lên. Cô bỗng muốn chạy. “Bên ngoài hơi lạnh, cậu vào trong chờ đi.” Anh bỗng nói. Phương Nam Chi lập tức lắc đầu: “Không được không được, hay là cậu giúp tôi nói với họ một tiếng… Tôi đi về trước.” Cô không biết mình vừa lấy đâu ra dũng khí “sai bảo” người khác, nhưng lời cũng đã nói rồi, chẳng thể rút lại được. Cô nắm chặt tay, nhanh chóng xoay người bước xuống cầu thang. Nhưng không ngờ rằng, vì mưa nên cầu thang hơi trơn, cô vội vàng đi nên bước hụt một bước, phịch một tiếng,  cô lập tức ngồi trên bậc thềm! Cũng không đau lắm. Nhưng âm thanh quá lớn. Trong phút chốc đó, Phương Nam Chi cảm thấy tâm mình cũng lạnh đi. __________ Tác giả có lời muốn nói: Viết quyển mới ~~300 cái bao lì xì, cảm ơn các bạn đã ủng hộ! Tôi muốn viết một câu chuyện về một cô gái đang dần trở nên tốt hơn. Thanh xuân không phải một cơn ác mộng, nó là một sự cứu rỗi. Mời các bạn mượn đọc sách Ánh Hoàng Hôn Rực Rỡ của tác giả Lục Manh Tinh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chiến Hoả - Tâm Thường
Mỗi người đều có bí mật của riêng mình, con người dù mạnh mẽ đến đâu, trong tim cũng có chỗ mềm yếu, dù họ gan cường đến mấy, họ cũng sẽ vì điều họ muốn bảo vệ mà khuất phục Lệ Chiến nổi tiếng vì khả năng đánh đấm xưng hùng xưng bá của anh trong đại viện quân khu một, cô gái thắt hai bím tóc xinh xắn ở đại viện quân khu hai. Hai đứa nhóc vậy mà lại là oan gia cho tới lớn. Hiểu lầm chỉ một chút, trả giá là mười mấy năm căm hờn, là sự trả thù ngây thơ của hai kẻ trưởng thành, và cả tình cảm vốn nên nảy mầm đã bị đóng băng nhiêu năm Trời mới biết thế sự trêu người thế nào, bao năm không gặp lại, hình ảnh đối phương cũng chẳng thể nào xóa nhòa trong tâm trí. Cả cô và anh đều hiểu rõ đối phương, hơn cả chính bản thân mình, vì vậy chẳng thể nào nhìn ra được tình cảm của chính mình với người đó đã sâu đậm đến mức nào... *** Mọi người luôn nhận thấy Lệ Chiến và Hoả Đình Đình có vướng mắc với nhau. Sau sự việc “cấp dưới mạo phạm cấp trên” ngoài bãi tập, họ càng chắc chắn quan hệ giữa hai người không hề đơn giản. Sau khi Lệ Chiến biết lý do Hoả Đình Đình hận mình, anh buồn phiền vô cùng. Hoả Đình Đình nhất định không cho anh cơ hội giải thích. Từ lúc đó Lệ Chiến biến thành một ông già khó tính. Ngoài Nhan Trạch Tích ra, không ai dám đến gần anh. Mà Nhan Trạch Tích lại không muốn để ý đến anh. Lần đầu tiên anh ta biết đàn ông nói nhiều còn đáng sợ hơn phụ nữ. Lệ Chiến ôm một bụng ấm ức tìm Nhan Trạch Tích xả giận, anh mắng luôn cả Lệ Túc: “Mẹ kiếp, chắc kiếp trước mình nợ Lệ Túc! Nợ cả ả Mộc Vãn, nên bây giờ hạnh phúc của anh đây mới hỏng trong tay hai kẻ xấu xa đó!” Nhan Trạch Tích nhún vai tỏ vẻ không có ý kiến, anh ta nghe Lệ Chiến nói tiếp, “Trước kia, mình cũng giúp anh hai với Đường Tâm, nhưng Đường Tâm cùng lắm cũng chỉ làm loạn vặt vãnh. Không giống ả Mộc Vãn thâm hiểm thích giả bộ thánh thiện. Mẹ nó chứ! Nhìn ả mà buồn nôn, chẳng trách ngày xưa Lệ Túc cứ lẩn trốn!” .. Mời các bạn đón đọc Chiến Hoả của tác giả Tâm Thường.
Bản Sonata Đào Hôn - Bản Lật Tử
Mễ Quang vì phản đối hôn nhân thương mại, do gia đình sắp đặt mà trốn nhà đi. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc cô gặp phải thảm cảnh: Thẻ bị ngừng sử dụng, tiền thì bị trộm, tiền mặt còn khoảng một triệu đồng. Tại thành phố xa lạ không quen biết ai này, Mễ Quang bỗng bắt gặp một tấm quảng cáo. CĂN HỘ 100 MÉT VUÔNG, GIÁ THUÊ CHỈ 700.000Đ/THÁNG, NẾU CÓ NHU CẦU VUI LÒNG LIÊN HỆ: ANH TIẾU, SỐ 138XXXXXXXX! Lập tức, Mễ Quang chạy ngay tới địa chỉ này. Tiêu Cố nhìn cô gái đứng ở trước mặt, hơi nhíu mày, anh dán quảng cáo cho thuê phòng khi nào vậy không biết?! *** Lâm Tĩnh Dung đi theo sau Tiêu Cố bước về phía cầu thang: "Hay là để em giúp cô ấy bôi thuốc cho."    "Không cần đâu." Bước chân Tiêu Cố không dừng lại, anh chỉ quay đầu nhìn Mễ Tinh vẫn còn ngây người tại chỗ, "Còn đứng đấy làm gì?"    "À." Mễ Tinh đáp lại rồi bước nhanh lên cùng.    Lâm Tĩnh Dung nhìn theo bóng hai người họ biến mất khúc rẽ cầu thang, cô xoay người tiếp tục xuống dưới tầng tiếp khách.    Khu nghỉ của nhân viên nằm bên cạnh phòng thay quần áo, diện tích không lớn nhưng đủ kê thêm hai chiếc ghế sofa nho nhỏ, khi nào mệt thì có thể ngủ luôn.    Mặt bàn đặt trước ghế sofa còn vương vãi ít quà vặt chưa ăn hết, Tiêu Cố bảo Mễ Tinh ngồi xuống rồi cầm hòm thuốc tới để trên mặt bàn.    Hòm thuốc nhỏ này được Tiêu Cố đặt ở trong phòng nghỉ, lần đầu tiên Mễ Tinh nhìn thấy nó còn cảm thán không thôi, trông anh đúng là ông chủ tốt. ... Mời các bạn đón đọc Bản Sonata Đào Hôn của tác giả Bản Lật Tử.
Cổ Phong Hệ Liệt: Dung Quân - Công Tử Hoan Hỉ
Hết lòng hết dạ yêu ai đó bình thường đã khó, đối với các nhân vật chính trong câu chuyện này có lẽ càng khó hơn nữa. Vì trên vai họ là trọng trách với rất nhiều người khác, với cơ đồ mà tổ tiên gây dựng, với cả đất nước và trăm họ. Một người là hoàng đế, một người là đại thần đầu triều. Quen nhau từ bé, thân nhau từ bé, cũng hiểu lòng nhau từ bé, nhưng lời yêu cứ mãi không thể nói ra. Hắn không phải là một minh quân, tuy chẳng gây nên tội trạng gì nhưng cũng không lập công đủ lớn để sử sách ghi nhận. Y không phải là một đại thần tài năng, nếu không nhờ phúc ấm tổ tiên thì có thể đi thi cũng chẳng đỗ đạt, đừng nói trở thành thừa tướng. Tất cả những gì họ có thể làm, là cần mẫn, là chịu đựng, là đặt bản thân xuống dưới đại sự quốc gia. Cứ như thế, cho đến một ngày họ nhận ra, có thể làm chưa chắc đồng nghĩa với làm tốt, kỳ thực việc họ làm giỏi nhất, lại là yêu nhau. Cổ Phong Hệ Liệt gồm có: Dung Quân Vi Thần Hạ Tân Lang *** Nửa đêm, không gian tĩnh lặng, đám cung nữ thái giám làm việc mệt mỏi cả ngày dựa vào cửa cung, mơ mơ màng màng ngủ gật, thị vệ tuần tra ban đêm cầm đèn ***g vừa lúc đi qua trước cửa. Ánh nến trong tẩm cung vẫn còn sáng, cách một song cửa giấy tỏa ra thứ ánh sáng uân vàng. “Ưm… Ngươi… Chậm, chậm một chút… Ha… A a a…” – Tiếng rên rỉ khe khẽ xuyên qua khe cửa, tản mát vào gió đêm, bất giác làm cho tiểu cung nữ còn chưa an giấc đỏ mặt. Một trận thở dốc gấp gáp qua đi, ngọn đèn cầy cháy sạch chỉ còn một đoạn ngắn ngủn lung lây chừng như sắp tắt, Ninh Hi Diệp vừa lòng thỏa ý ôm lấy thừa tướng bị y hành hạ hơn nửa đêm, tên trộm cười hề hề: “Cái này không được?” Lục Hằng Tu thở hổn hển không nói lời nào, xoay đầu lại hung hăng trừng y một cái, khóe mắt hồng hồng, đôi mắt đẫm nước, khóe môi còn vương lại sợi chỉ bạc do nụ hôn nồng thắm gây ra, thấy hạ phúc của Ninh Hi Diệp lại nóng lên, cái kia kia vừa mới an phận một chút vậy mà lại chậm rãi ngẩng đầu: “Tiểu Tu, trẫm còn muốn…” Đường đường là một hoàng đế, ngồi trên thiên hạ, ra lệnh cho bách quan, thế mà y còn có thể bày ra vẻ mặt ‘ngươi không chìu ta, ta khóc cho ngươi coi’, thừa tướng bị triệu vội vào nghị sự nhưng ngay cả chuyện cần bàn còn chưa tỏ đã bị đẩy ngã xuống long tháp, chợt có ý muốn bóp chết y ở trên giường: “Ngày mai còn phải lâm triều.” ... Mời các bạn đón đọc Cổ Phong Hệ Liệt: Dung Quân của tác giả Công Tử Hoan Hỉ.
Năm Tháng Bên Nhau (Sinh Thời) - Twentine
Vì tình cờ bắt gặp giám đốc trường học và một cô giáo nơi khác đến trao đổi giảng dạy đang vượt quá giới hạn mà Hà Lệ Chân cô đã bị lão ta thuyên chuyển công tác tới một trường cấp ba hạng ba ở thị xã làm việc. Cô được người bạn Thương Khiết của mình đưa đi giải sầu tại hộp đêm có tên là "Tứ Qúy". Ở đây cô cũng chính là lần đầu được gặp anh. Rồi mọi chuyện diễn ra như thế nào? Liệu hai người họ có đến được với nhau? *** Hà Lệ Chân cái hiểu cái không, sau đó đuổi theo Trần Lộ hỏi mới biết được đầu đuôi câu chuyện.    Mấy người này chính là đám người trước đây vẫn gây sự với Vạn Côn và Trần Lộ, nhưng hai người Vạn Côn Trần Lộ quá hung dữ, vẫn cứ giằng co mãi như vậy, đến sau này đã không còn tranh chấp mối làm ăn đơn thuần nữa, mà là trả thù trút giận.    Đến chiều tối hôm nay bọn chúng lại tới gây sự nữa, lúc đầu cũng chẳng sao, nhưng trong lúc bọn họ ra tay lại vướng thêm một người – Ngô Uy.    Ngô Uy cũng sống trong tòa nhà Huy Vận, hai tháng trước nhà cậu ta mới dọn đến, mấy ngày nay cậu ta nghỉ bệnh ở nhà, hôm nay đói nên đi mua đồ ăn vặt, không ngờ gặp phải đám người Vạn Côn.    Gặp cũng chẳng sao, chỉ cần tránh đi là được, nhưng Ngô Uy lại thẳng tính, cậu ta thấy tay Vạn Côn bó bột còn đánh nhau, vội muốn báo cảnh sát. Hai bên đều không muốn cảnh sát tới, đám người kia nóng nảy, cầm gậy định đánh Ngô Uy, Vạn Côn vì kéo Ngô Uy ra mới bị đánh một cái.    Trong lúc hỗn loạn, không biết kẻ nào đập trúng chiếc xe thể thao bên cạnh, đến khi chủ xe quay lại mới gây phiền tới mức này.    “Nếu không biết là ai, vậy thì tất cả phải bồi thường à?” Hà Lệ Chân hỏi Trần Lộ. ... Mời các bạn đón đọc Năm Tháng Bên Nhau của tác giả Twentine.