Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trộm Một Mùa Xuân

Tên gốc: Giám thủ bị đạo Tên bản dịch: Trộm một mùa xuân (tài trợ bởi Lữ :3) Tác giả: Giác Giác Kim Thiên Dã Yếu Thùy Giác Độ dài: 65 chương + 3 ngoại truyện Bìa truyện: vẫn là Lữ tài trợ ♡ Nguồn: Trường Bội Thể loại: Niên hạ, tính chiếm hữu cao sói con ngọt ngào công x bác sĩ thú y dịu dàng thụ ღ Giới thiệu ღ Anh đã không thích con trai nhỏ tuổi hiền lành dễ thương thì em cũng thôi giả vờ vậy. Lâm Giác Hiểu nợ ân tình của bạn bè, vì vậy mà đồng ý chăm sóc em trai của bạn mình một thời gian. Những tưởng người em này sẽ là một cậu sói con kiêu căng khó thuần, ngờ đâu sói con lại vô cùng nghe lời anh: anh nói gì Chu Kính Dã cũng răm rắp làm theo. Nhưng có một chuyện Lâm Giác Hiểu có khuyên thế nào Chu Kính Dã cũng không thay đổi: anh muốn Chu Kính Dã ngừng thích anh, Chu Kính Dã tuyệt nhiên không chịu. *** Lần đầu tiên Chu Kính Dã gặp Lâm Giác Hiểu, Chu Kính Dã đã thấy anh là một người đẹp, đẹp vô cùng đẹp. Lâm Giác Hiểu tới đón cậu đương lúc trời nổi cơn mưa bão. Áo sơ mi anh mặc đã bị nước mưa xối ướt một nửa, chiếc ô đang cầm trên tay cũng bị gió thổi ngả nghiêng, nhưng khi anh ngẩng đầu mỉm cười, trên gương mặt lại chẳng hề có ý khó chịu nào. Anh gọi cậu: “Kính Dã.” Thế rồi rất nhiều lần sau đó, lần nào cậu cũng mơ về Lâm Giác Hiểu với chiếc áo sơ mi đã thấm ướt một nửa, đôi tay anh choàng lên cổ cậu, chóp mũi dụi trên hõm vai cậu, ẩm ướt cùng ái muội mà ôm lấy cậu. Vì thế, cậu quyết định không giấu nữa, cậu để lộ đuôi sói và tai sói của mình, hé răng nanh hờ cắn lên phần cổ yếu ớt của Lâm Giác Hiểu, hết lần này đến lần khác lặp lại: “Em rất thích anh.” *** “Em sẽ ngoan khi anh ở đây.” *** ღ Hướng dẫn sử dụng ღ 1. Không yêu sớm, bắt đầu từ tui. 2. Công là học sinh cấp ba, nhưng sẽ không có gì ảnh hưởng đến việc học hành, trước khi tốt nghiệp sẽ không yêu đương. 3. Thụ là bác sĩ thú y, kiến thức chuyên ngành lấy từ phóng sự với baidu. Niên hạ, tính chiếm hữu cao sói con ngọt ngào công x bác sĩ thú y dịu dàng thụ *sói con ám chỉ tính cách thui, công không phải sói đâu". *** Ngày Lâm Giác Hiểu tới đón Chu Kính Dã, trời đổ cơn mưa bão, cái nắng hè oi ả bị nước mưa xối dội cho tan xong vẫn tụ lại, hơi nóng gay gắt chuyển thành nóng ẩm, cảm giác cứ như đang trong một căn phòng ẩm thấp. Lâm Giác Hiểu mở bung chiếc ô màu đen, đứng bên xe ô tô nhãn hiệu bình dân mà anh mượn được từ bố. Tuổi đời xe đã lớn, nhưng lái vẫn rất êm tay. Anh vốn định ngồi trong xe đợi Chu Kính Dã, nhưng lại cảm thấy như thế là không coi trọng cậu, vậy nên anh đứng luôn ngoài xe. Anh cũng không ghét mưa, mưa xối trên ô nghe rõ từng tiếng lộp bộp, anh rũ mi mắt nhìn đồng hồ trên tay phải. Sắp tới giờ rồi, tàu cao tốc cũng sắp đến. Lâm Giác Hiểu lấy điện thoại ra xem, trên màn hình là lịch sử cuộc trò chuyện của hai người. Cậu con trai có vẻ ngầu, ảnh đại diện là bóng lưng đang đội mũ của chính cậu. Ảnh được chụp từ phía sau, nơi chụp có lẽ là bên bờ biển, bờ vai rộng của cậu con trai chỉ chiếm một góc nhỏ, phần còn lại của tấm ảnh là bọt sóng trắng xóa. Bố cục ảnh đẹp, nhưng lại có phần hiu quạnh. Cách cậu con trai nói chuyện cũng lành lạnh như thế, lễ phép mà xa cách, nhưng không gây cho người khác cảm giác khó chịu. Xuân miên bất giác hiểu*: Kính Dã, em đi chuyến mấy giờ, anh đến đón. *Say sưa giấc xuân không biết trời đã sáng. Z: Ngài đưa địa chỉ cho tôi là được rồi, tôi tự qua. Xuân miên bất giác hiểu: … Không cần trang trọng vậy đâu, gọi như bình thường là được rồi. Xuân miên bất giác hiểu: Anh đang ở gần ga tàu, qua đó rất tiện đường, không phiền đến anh đâu, đừng lo. Z: Chuyến 14:20. Z: Phiền ngài. Lâm Giác Hiểu xoa huyệt thái dương, hơi bị đau đầu rồi đây. Cuộc trò chuyện của anh và Chu Kính Dã dừng lại ở đó, nhưng chỉ qua vài câu đơn giản như vậy cũng đủ để anh đoán được, cậu chàng này hơi ngang ngạnh. Kể ra thì dài, anh có một người anh em tốt, tên Chu Ngọc Thần. Rất rõ ràng, Chu Kính Dã là em trai ruột của Chu Ngọc Thần. Nghe nói bố mẹ Chu Kính Dã ly hôn ngay khi vừa sinh cậu, hồi đó Chu Kính Dã vẫn còn bám mẹ nên được tòa phán cho sống cùng mẹ. Chu Ngọc Thần chưa gặp em trai mình lần nào. Nhưng mấy hôm trước mẹ của Chu Kính Dã qua đời vì tai nạn giao thông, người thiếu niên đang trưởng thành phút chốc trở thành một cô nhi không nơi nương tựa, Chu Ngọc Thần hay tin, chẳng còn cách nào khác, đành phải đón người em này về chăm sóc. Không may là bố của hai người vừa bị cử sang nước ngoài công tác một năm, về nước cũng được thôi, nhưng ông ấy đã tới cái tuổi này rồi, có lẽ đây là cơ hội cuối cùng để thăng tiến; Chu Ngọc Thần thì bận sứt đầu mẻ trán với công việc mới, trời chưa sáng đã phải đi làm, tối về nhà là ngã lăn ra ngủ, lại còn rất hay bị cử đi công tác. Bất đắc dĩ, Chu Ngọc Thần chỉ có thể tìm tới con người đang tỏa ra hào quang người tốt chói lòa là Lâm Giác Hiểu đây. Lúc Chu Ngọc Thần gọi điện thoại cho anh, Chu Ngọc Thần cuống tới độ chỉ thiếu nước sụp xuống quỳ lạy. Anh thì vốn mềm lòng, thở dài rồi cũng đồng ý. Anh và Chu Ngọc Thần là bạn bè đã hơn mười năm, thậm chí tiền chăm sóc Chu Kính Dã anh cũng từ chối không nhận. Trở về với hiện tại. Tiếng kim đồng hồ nhích từng chút một vang lên rõ ràng, sắp tới giờ rồi, Chu Kính Dã sắp xuống tàu. Hai giờ chiều, tiết trời oi bức. Ai nấy đều xách theo túi lớn túi nhỏ lao ra khi tàu vừa mở cửa. Có lẽ là do trực giác, Lâm Giác Hiểu cảm thấy mình đã tìm được Chu Kính Dã. Cậu mặc chiếc áo tay ngắn trơn đen không hình trang trí, quần cũng chỉ là một chiếc quần túi hộp kiểu dáng phổ biến, trên vai đeo túi đựng máy ảnh, một cây đen từ đầu tới chân, dường như rất ăn nhập với màn mưa xám xịt bên ngoài. Dáng người cậu cao lớn, tóc mái không dài quá lông mày, lông mày dày rậm, độ cong của đôi mắt vừa đẹp, nhưng nhìn chung lại có vẻ khá khó gần. Lâm Giác Hiểu so sánh cậu với ảnh thẻ học sinh mà Chu Ngọc Thần gửi, người trong ảnh ngô nghê hơn một chút, nhưng trên mặt không có biểu cảm gì, cứ như có ai đó đang thiếu nợ cậu năm trăm vạn vậy. Đúng là cậu ấy rồi. Lâm Giác Hiểu che ô, lướt qua những vũng nước mưa rải rác trên mặt đường, đi về phía Chu Kính Dã. Cậu con trai đứng trên bậc thềm của ga tàu, tay phải chống trên chiếc va-li cỡ lớn, ngay lúc này có một cô gái đi ngang qua, chốc chốc lại ngoảnh lại đánh giá cậu. Chu Kính Dã nhắm mắt làm ngơ, trên mặt viết to hai chữ “hững hờ”, tai còn đang đeo airpods. Lần đầu tiên Lâm Giác Hiểu gặp một cậu con trai như vậy, không phải cố tỏ ra ngầu, mà là thật sự ngầu. Anh hơi căng thẳng, đứng dưới bậc thềm ngập ngừng gọi: “Kính Dã?” Cậu ngẩng đầu, vì đứng trên bậc thềm nên cậu cao hơn anh rất nhiều, đôi mắt cậu đen nhánh như đá hắc diệu, khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Giác Hiểu, ánh mắt cậu như ngưng lại. Cánh tay cậu gầy gầy giống như bao thiếu niên khác, nhưng bên dưới ẩn giấu cơ bắp chắc khỏe, lúc cậu cúi người nhấc hành lý lên, các đường nét trên cánh tay hiện lên thật hài hòa. “Vâng.” Chu Kính Dã đáp, có lẽ vì đang trong thời kỳ vỡ giọng nên tiếng cậu hơi khàn. Hình như cậu nghĩ như vậy là bất lịch sự, nên lại bổ sung thêm một câu: “Làm phiền ngài rồi.” Lâm Giác Hiểu bật cười vì câu nói ấy của cậu. Ngoại hình của anh rất được lòng người, gương mặt hiền lành phù hợp với thẩm mỹ của người Trung Quốc, khi cười lên tựa như làn gió xuân ấm áp. Anh cười nói: “Anh đã bảo là không dùng mấy từ trang trọng thế rồi cơ mà, anh lớn hơn em vài tuổi, cứ gọi anh thôi là được rồi.” Ánh mắt Chu Kính Dã lướt qua lồng ngực hơi rung lên vì cười của Lâm Giác Hiểu, cậu xuôi theo ý của Lâm Giác Hiểu, đè thấp giọng: “Cảm ơn… anh.” Có lẽ cậu ít khi gọi người khác là “anh”, nên ban nãy giọng điệu có phần trúc trắc. Mắt Lâm Giác Hiểu khi cười cong cong như vầng trăng non, anh muốn giúp cậu xách hành lý, nhưng bị cậu né ra. Anh cũng không ép cậu, chỉ nghiêng ô về phía cậu nhiều hơn, chỉ về phía chiếc ô tô con đang đỗ gần đó: “Đi thôi, xe ở bên kia.” Chu Kính Dã vâng lời. Cơn mưa đến quá bất ngờ, anh lục tìm được chiếc ô cho một người này từ ghế sau xe, mặt trên của ô còn in một cái logo rõ to, vừa nhìn đã biết là đồ tặng để quảng cáo sản phẩm nào đó. Chu Kính Dã bước xuống, hơi cúi đầu cho vừa với cữ giương ô của Lâm Giác Hiểu. Lâm Giác Hiểu nâng ô cao hơn một chút, trong lòng thầm thở dài. Mấy đứa nhóc ngày nay ăn gì không biết, sắp cao hơn anh cả nửa cái đầu rồi, mà hình như Chu Kính Dã vẫn còn cao thêm được. Tiết trời quả biết phụ lòng người, bỗng nhiên mưa càng thêm phần xối xả, ô bị gió thốc lung lay như tấm bèo trôi giữa dòng, Lâm Giác Hiểu theo bản năng nghiêng phần nhiều ô hơn cho Chu Kính Dã. Chu Kính Dã được che chắn kỹ càng, còn Lâm Giác Hiểu thì ngược lại, bị mưa xối cho ướt hết bả vai. Chu Kính Dã nhận ra điều ấy, cậu không quen được người khác bao bọc như vậy: “Đừng nghiêng ô sang chỗ em.” “Không sao.” Lâm Giác Hiểu bị mưa xối ướt cũng không bận tâm, anh vô tư cười: “Anh ướt cả rồi, cứ vậy cũng được.” Chu Kính Dã vốn kiệm lời, cậu chỉ yên lặng chỉnh ô về phía Lâm Giác Hiểu. Cũng may đoạn đường không dài, hai người dầm mưa chẳng mấy hồi đã tới xe. Lâm Giác Hiểu đưa ô cho Chu Kính Dã, nhờ cậu cầm giúp một lát, anh đưa tay vào túi quần lần tìm chìa khóa. Chu Kính Dã nhận lấy ô, mưa rơi trên ô nghe như tiếng trân châu rơi trên đĩa ngọc, âm nhạc vẫn chạy trong tai nghe cậu, nhưng đã được chỉnh về âm lượng nhỏ nhất. Cậu nhìn về phía Lâm Giác Hiểu. Khoảng cách giữa Lâm Giác Hiểu và cậu đang rất gần, dưới cái nóng oi ả này cơ thể ai nấy đều như đang tỏa nhiệt, mà hiện giờ, bả vai Lâm Giác Hiểu đang gần sát cậu. Anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh, nhiệt độ ấm nóng không ngừng lan sang chỗ cậu. Chu Kính Dã đứng nguyên tại chỗ, yên lặng chùng vai mình xuống, tách ra một khe hở nhỏ giữa hai người. Mãi sau Lâm Giác Hiểu mới tìm thấy chìa khóa, anh nhường lại ô cho Chu Kính Dã, còn bản thân thì xuyên qua màn mưa ngồi vào ghế lái. Chu Kính Dã yên lặng cất hành lý vào cốp xe, ban đầu cậu định ngồi ghế sau, nhưng như thế thì hơi không phải phép, nên lại mở cửa lên ngồi vị trí phó lái. Cậu vừa mới yên vị, Lâm Giác Hiểu có vẻ càng căng thẳng hơn, tay anh siết chặt lấy vô lăng, nhắc nhở: “Nhớ thắt dây an toàn, anh mới lấy bằng được mấy hôm.” Anh nói sao thì Chu Kính Dã nghe vậy. Lâm Giác Hiểu cười cười, tai hơi đỏ lên vì xấu hổ. Cửa kính xe đã ướt đẫm nước mưa từ bao giờ. “Cách…” Chu Kính Dã thắt chặt dây an toàn, tai nghe cũng chuyển sang bài hát mới, giọng hát của nữ ca sĩ vang lên thật dịu êm. “Em sẽ gặp ai, sẽ tỏ tình với người ấy thế nào, Người em chờ đợi, đang ở tương lai ra sao phía trước, Em nghe tiếng gió vọng tới từ tàu điện ngầm và biển người…” Chu Kính Dã không biểu cảm gỡ tai nghe xuống, cậu ngồi ở ghế phó lái, nhưng ánh mắt lại dần dần chuyển dịch về phía Lâm Giác Hiểu. Bờ vai anh nhỏ, trông có vẻ khá gầy. Vai phải của áo anh đã nhuốm nước mưa, làn da ẩn hiện bên dưới lớp áo, phác họa ra những đường nét tinh tế trên bả vai. Chu Kính Dã thôi không nhìn nữa, cậu cảm thấy anh như một bức tranh thủy mặc ít màu sắc, hiền hậu khiến người khác cứ muốn lại gần. Lúc dừng xe vì đèn đỏ, bỗng nhiên anh quay sang, đôi mắt trong veo chỉ nhìn một mình Chu Kính Dã: “Anh là Lâm Giác Hiểu, Giác Hiểu trong câu xuân miên bất giác hiểu.” Chu Kính Dã khẽ nói “vâng”. Hóa ra anh không phải bức tranh thủy mặc, mà là một cơn mưa xuân dời lại, để mùa hè rồi mới đến. Hết chương 1 Chú thích: 1. “Xuân miên bất giác hiểu” Trích thơ “Xuân hiểu” của Mạnh Hạo Nhiên: “Xuân miên bất giác hiểu, Xứ xứ văn đề điểu. Dạ lai phong vũ thanh, Hoa lạc tri đa thiểu?” Dịch nghĩa từng câu: Say sưa giấc xuân không biết trời đã sáng Khắp nơi vang lên tiếng chim hót Đêm qua có tiếng gió và mưa Hoa rụng không biết bao nhiêu? 2. “Em sẽ gặp ai, sẽ tỏ tình với người ấy thế nào, Người em chờ đợi, đang ở tương lai ra sao phía trước, Em nghe tiếng gió vọng tới từ tàu điện ngầm và biển người…” Lời bài hát “Gặp gỡ”, nhưng đã được tác giả sửa lại lời. Tui dịch theo lời tác giả nhé.  Bản gốc và lời dịch Hố này hơi sâu một xíu xiu (đối với tui là vậy), nhưng ngọt ngào nên nhảy bất chấp. ˊωˋ Chờ tui lấp hố nhe ~ Rút kinh nghiệm lần trước, tui sẽ không giếm hàng nữa, giếm xong mỗi lần đăng lại khóc ra máo luôn, đăng quài không hết ;;-;; Mời các bạn mượn đọc sách Trộm Một Mùa Xuân của tác giả Giác Giác Kim Thiên Dã Yếu Thùy Giác.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Xuyên Về Làm Sủng Phi
Nàng xuyên qua trở thành nhị tiểu thư nhà họ Lãnh - Thừa tướng phủ. Nhưng không ngờ chờ đợi nàng lại là việc phụ thân nàng đem nàng dâng cho Cửu vương gia phúc hắc yêu nghiệt. Trích: Tên cẩu, ngươi nhất định không được xảy ra chuyện gì không ta sẽ đau lòng. Cún nhỏ, nếu lạnh cứ đến đây rúc vào người ta. Hàn Tuệ, là ta có lỗi, đừng bỏ ta đi được không? Ngươi yên tâm, ta nhất định ở cạnh ngươi cho dù người đời có hắn hủi quay lưng lại với ngươi. *** . Cộc...cộc...tiếng gõ cửa phòng cô vang lên còn có tiếng nói vọng vào. - Chị biết mấy giờ rồi không? Mẹ đã ăn tối xong rồi! Chị xuống ăn rồi dọn dẹp đi. Đừng để lần nào tôi cũng phải nhắc! . Trong phòng vẫn im lặng cho đến khi người bên ngoài đã rời khỏi thì cánh cửa nhẹ mở. Cô lặng lẽ bước ra, tay trái vịn vào cầu thang từ từ đi xuống lầu. Hướng thẳng đến căn bếp nhỏ mặc dù xung quanh cô tối om chẳng có một chút ánh sáng. Cô bình thản lướt nhẹ đi như điều này đã quá quen thuộc, hằng ngày đều như thế mà! Cô ngồi xuống bàn ăn rồi nhìn những chiếc ghế trống cạnh bên. - Anh ăn miếng cá nè anh, nay em đi chợ thấy cá này tươi ngon nên mua cho anh ăn. - Em cũng ăn đi, công chúa của cha có muốn ăn cá không? - Cha, con muốn ăn!! - Hôn cha một cái cha cho ăn nè! - Hôn mẹ nữa - Con hôn cha mẹ rồi cha mẹ phải cho Hàn Tuệ ăn nhiều cá nhé! . Những tiếng cười khúc khích vui vẻ nhỏ dần, hình ảnh cũng biến mất chỉ còn lại cô bên chén cơm nguội lạnh. Cô cầm chén cơm lên cặm cuội ăn, vừa ăn xong bên ngoài phòng khách có tiếng ồn, cô đứng dậy đi ra ngoài vội chạy lại đỡ người cha đang say xỉn của mình. - Cha ngồi đây, con vào pha nước cho cha giải rượu. - Mày buông tao ra, khốn nạn! . Ông hất tay cô làm cô ngã nhoài về phía sau rồi ông đứng lên chỉ vào cô. - Tại sao lúc đó mày không chết đi! Tại sao lại không nghe lời mẹ mày! Mày hại mẹ mày! Mày không xứng đáng làm con! Đồ bất hiếu!   Mời các bạn đón đọc Xuyên Về Làm Sủng Phi của tác giả Nhan Song Tuyết.
Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh
Âu Dương thần --- Tổng giám đốc mặt lạnh của tập đoàn Âu thị, từ nhỏ trầm mặc ít lời, lại có năng lực hơn người, 22 tuổi tiếp nhận tập đoàn Âu thị, bằng vào thủ đoạn buôn bán phi thường đã sáng lập ra vương quốc buôn bán của chính mình, anh đẹp trai bức người, là đối tượng theo đuổi của các cô gái khắp cả nước, nhưng anh không gần gũi với bất kỳ người nào, bề ngoài lãnh khốc chỉ có tình cảm với cô, Lăng Phỉ Tuyết, cô là ánh sáng duy nhất trong anh, nhưng khi bọn họ thề non hẹn biển lại bỏ anh mà đi, về sau, trong sinh mệnh Âu Dương Thần không còn có ánh mặt trời, mãi đến khi cô xuất hiện... Lam Hân Nhi từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, chịu đựng sự lạnh nhạt, nhưng được Thạch Phong che chở mà vui vẻ lớn lên, cô cho rằng Thạch Phong là hoàng tử của mình, khi cô bị ức hiếp hắn sẽ bảo vệ cô ở phía sau, lúc cô cô đơn thì làm bạn cô, lúc cô vui vẻ sẽ chia sẻ niềm vui cùng cô, cô cho rằng đời này cô nhất định sẽ gả cho hắn, làm cô dâu của hắn, nhưng mà, hiện thực lại tàn khốc, lúc đẩy cửa phòng kia ra, thấy hoàng tử trong sinh mệnh cùng cô công chúa kia hai thân thể đang quấn lấy nhau, cô biết rõ, cô chỉ là Cô bé lọ lem, lại không biết, hoàng tử chân chính đang lặng yên không một tiếng động đi về phía cô. . . . *** "Chị Hân Nhi, tạm biệt", nhìn vẻ mặt lưu luyến của bọn trẻ Tiểu Bàn Tiểu Tề, trong lòng Hân Nhi vẫn xúc động cùng thương cảm, Đúng vậy a, mình đã từng ở cô nhi viện này từng bước một lại một anh trai chị gái chú gì, bọn họ đều nói sẽ trở lại thăm, trên thực tế, đã đi liền đi luôn, phần lớn mọi người đều không trở về thăm bọn họ, một lần lại một lần chờ mong, cuối cùng Hân Nhi cũng đã hiểu. Cô ngồi xuống, ôm bọn họ: "Tiểu Bàn Tiểu Tề, đừng buồn, tuần sau, chị Hân Nhi nhất định sẽ trở lại thăm của các em, còn mang cả bánh quy Micky nữa ..." "Có thật không? Chị Hân Nhi". Nhìn ánh mắt mong đợi của Tiểu Bàn, Hân Nhi xoa mặt Tiểu Bàn, "Đương nhiên là thật, chị Hân Nhi có khi nào đã lừa gạt các em chưa". A….. giọng nói hưng phấn của bọn nhỏ làm cho Hân Nhi nở nụ cười vui vẻ, cô nói với chính mình nhất định không thể để cho bọn nhỏ thất vọng, cô không muốn chúng nó thất vọng giống mình khi còn nhỏ. Hân Nhi đi trên đường phố, bất tri bất giác, đi tới một cửa tiệm, trong tủ kính bày bộ âu phục thật sự rất đẹp, cô tin mặc ở trên người Thạch Phong nhất định cực kỳ khôi ngô tuấn tú, anh Thạch Phong đi làm ở công ty mới được một thời gian, cực kỳ cố gắng, ông chủ cũng khen ngợi hắn, hắn nhất định có rất nhiều trường hợp cần phải mặc tây trang khóe léo, mà ngày mai chính là sinh nhật hắn, cắn môi dưới, cô đẩy cửa tiến vào, "Tiểu thư, cô khỏe, xin hỏi cần tôi giúp gì không? "   Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh của tác giả Hạ Thủy Liên Y.
Vợ Ngốc
Trong căn phòng tối, vang lên tiếng điện thoại chờ đã lâu mà không có người bắt máy. Một người đàn ông cầm ly rượu đã cạn từ lâu, cả thân thể anh đang dựa vào chiếc giường, nhếch miệng, anh bấm gọi lại một lần nữa. Khác với lần gọi trước, đầu dây bên kia đã có người bắt máy nhưng chỉ có một khoảng trống im lặng kéo dài. Anh lên tiếng hỏi thẳng: "Em yêu anh ta?" Thời gian chậm rãi trôi qua, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói dịu dàng mang theo sự đau thương: "Cha mẹ em đã quyết định, em không thể từ chối, em xin lỗi" --- Anh ngồi thật lâu, ly rượu không vẫn trên tay, một bộ dáng trầm mặc trong đêm tối, có lẽ lúc này không ai hiểu được suy nghĩ trong anh. Phải qua thời gian rất lâu, khi anh ngẩng mặt lên, đôi mắt bỗng nhiên bình thản không chút gợn sóng, anh thì thào: "Được, nếu như em đã quyết định thì anh chúc phúc cho em" ---- Trong một ngôi nhà ở một  khu phố khác cách  đây đến một ngày đêm đi đường, có một cô gái mặc bộ đồ ngủ màu xanh nhạt đang ngồi trên giường nhìn về phía chiếc đồng hồ hình con gấu. Kim giây cứ nhếch dần nhếch dần, 5 phút sau kim đồng hồ chỉ đúng 7h30, cô từ từ đứng dậy, đi về chiếc tủ nhỏ, giở hộc tủ lấy ra một cuốn đĩa hoạt hình yêu thích rồi ra phòng khách. Lại từ từ đi về phía chiếc tivi, không quan tâm nó đang chiếu gì, bỏ đĩa vào, đi về chiếc ghế sa lông ngồi xem. Cũng không nhìn quan tâm đến hai người đang ngồi bên cạnh mình giờ này, ông bà Nhạc, ông đang đọc báo, bà đang cắt dưa hấu cho cả nhà. Ông bà cũng đã quen thuộc những tình huống thế này đã 18 năm trời, xung quanh nhà ông ai chẳng biết ông bà có cô cháu gái xinh đẹp nhưng lại ngốc, ai chẳng tiếc thương cho đứa cháu của ông bà mồ côi cha mẹ từ nhỏ nhưng lại không bình thường. Ngày xưa nghe thấy cũng rất phiền muộn nhưng càng ngày càng không sao. Cô có ngốc cũng là cháu gái vàng cháu gái bạc của hai ông bà. Trách thì trách trên đời này có chứng bênh tự kỉ thì đúng hơn.  Ông đọc báo thấy tin tức một cô gái bị chồng đánh đập dã man, thấy tin tức thú vị liền trò chuyện với bà, bà lắc đầu ai oán thế giới muôn ngàn vạn trạng mà, tránh sao khỏi, Tiểu Ân nhà ta... Bà nói đến đó thì ngừng tay, quay qua ông nói:" Tiểu Ân nhà ta rồi cũng sẽ lấy chồng, chúng ta cũng sẽ có ngày không còn lo được cho nó nữa, nó như vậy thì làm sao bây giờ? ". Một câu hỏi khiến ông cũng nghẹn ngào. Cháu gái ngốc của ông ơi. --- ----- Anh với tính cách lạnh lùng, vô cảm, luôn luôn một thái độ thờ ơ với mọi thứ, thêm đoạn tình vừa dang dở. Cô bị chứng tự bế bẩm sinh, khác biệt với người bình thường. Hai con người quá khác nhau đến như vậy, không tìm được nữa điểm tương đồng, lại bị ép đến với nhau, cuộc đời hai người sẽ thế nào đây??? *** Review by Âu Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105: Những bộ truyện tôi từng đọc trước đó, đa phần đều lựa chọn ngẫu hứng. Duy chỉ có bộ "Vợ ngốc" của A Bối là do nghe “dụ dỗ” mà nhảy vào. Không phải kỳ thị, phàm những truyện có chữ “ngốc” tôi đặc biệt dị ứng, sa chân vào bao nhiêu bộ liền không nuốt trôi mà bỏ cuộc giữa chừng. Cũng may lần này lương tâm bạn tôi đột nhiên trỗi dậy, giới thiệu một bộ truyện xứng tầm cực phẩm. Dù đã đọc lần thứ nhất, thứ hai hay thứ hai mươi thì cảm xúc vẫn như lúc đầu… … Thành phố A, nhắc đến Diệp gia thì già trẻ gái trai ai ai cũng biết. Nhà họ Diệp nổi tiếng giàu có, tiền bạc nhiều không đếm xuể, muốn hô mưa gọi gió là chuyện dễ như trở bàn tay. Thế nhưng, người xưa vốn có câu “nhà nghèo có cái khó của nhà nghèo, nhà giàu có nỗi khổ của nhà giàu”. Nam chính Diệp Hạo chính là “nỗi khổ” của nhà họ Diệp. Thân phận Nhị thiếu gia chưa được công bố, cô đơn trong chính ngôi nhà của mình… Hơn 20 năm sống như “chiếc bóng” điều chờ đợi Diệp Hạo lại chính là một cuộc hôn nhân sắp đặt. Đối với người chỉ 3 ngày nữa sẽ chính thức trở thành vợ của mình, ngoài việc biết cô ấy vừa tròn 18 tuổi, tên Nhạc Ân… Diệp Hạo được ông nội của mình “tặng thêm” một món quà cưới nữa. Nhạc Ân mắc bệnh tự kỷ từ nhỏ, không thích nơi đông người. Thế giới của cô ấy chưa từng có người lạ xuất hiện. Người lạ… Vậy mối quan hệ giữa anh và cô ấy nên tính thế nào đây? … Người đàn ông này là ai? Nhạc Ân không biết. Ấn tượng ban đầu mà Diệp Hạo để lại cho cô chính là hình ảnh một người đàn ông xa lạ, hung dữ, hết đánh mông cô lại sẵn sàng cướp những món đồ chơi mà cô xem như báu vật. Khi ấy, Nhạc Ân ngờ nghệch không hề biết rằng, sự xuất hiện của Diệp Hạo đã khiến cuộc sống của cô có thêm màu sắc khác. Từ ngày có Diệp Hạo, Ân Ân từ một cô bé không biết nói trở thành người luyên thuyên không ngừng nghỉ… Từ ngày có Diệp Hạo, Ân Ân từ một người chẳng để ai trong mắt trở thành cô nàng dễ thương lượng. Chỉ cần cho cô gấu bông, cô liền nghe lời ăn cơm. Chỉ cần cho cô bánh gato, cô liền ngoan ngoãn bám theo anh. Diệp Hạo dạy cô nói, dạy cô ăn, dạy cô gọi tên người khác… Diệp Hạo dạy cô khóc, dạy cô cười, dạy cô biết ghét, biết yêu, biết chờ đợi nhớ nhung… Diệp Hạo chỉ cho phép một mình cô gọi anh là Andy… Andy là chồng của cô nha… Từ giờ trở đi, Andy ở đâu, Ân Ân ở đó… … Đọc ngôn tình nhiều năm, tất nhiên tôi cũng có sự “kén chọn” riêng của mình. Có lẽ thuộc tuýp người sống thiên về nội tâm nên tôi đặc biệt có cảm tình với những tác giả “lời ít ý nhiều”. A Bối chính là một người như thế. Hiếm có một tác giả nào khiến tôi ưng ý về văn phong đến vậy. Nếu thử làm một bảng xếp hạng những tác giả mà tôi yêu thích nhất, tác giả A Bối đứng vị trí thứ 3 chỉ sau Lâm Địch Nhi và Mạc Oanh. Ngay từ những chương đầu, từ nội dung cho đến motif nhân vật của bộ truyện này đã khiến một người nổi tiếng soi mói như tôi chính thức buông giáp đầu hàng. Yêu đương, oán hận, cam chịu và mất mát… Mỗi nhân vật là một câu chuyện, mỗi tính cách một lối hành xử riêng. Không một sơ hở, không một chi tiết thừa thải… ngay cả đến những nhân vật “Ất – Giáp – Bính – Đinh” qua đường góp mặt phản diện ở một vài phân đoạn trong truyện cũng khiến tôi không tài nào ghét được. Trong bộ truyện này, người bị bệnh là Nhạc Ân, có điều dưới góc nhìn của tôi thì người bị tự kỷ thật sự lại chính là Diệp Hạo. Kể từ ngày mẹ anh mất đi, bước chân vào nhà họ Diệp thì tình thân cũng trở thành thứ xa vời, rõ ràng nhìn thấy nhưng không sao nắm bắt được. Anh không cho ai bước vào cuộc sống của mình cũng không tùy tiện để mình góp mặt vào cuộc sống của một ai khác. Thế nhưng, vì một mối hôn ước được truyền lại từ đời ông nội, anh đã vứt bỏ đi quy tắc vốn có của mình. Mọi người đều cho rằng Diệp Hạo giúp Nhạc Ân khỏi bệnh nhưng tôi lại cho rằng Nhạc Ân mới chính là liều thuốc giúp Diệp Hạo rũ bỏ mọi nỗi đau trong quá khứ và đón nhận hạnh phúc gia đình mà từ lâu anh đã đánh mất. Rất nhiều phân đoạn, tôi cùng khóc cùng cười với hai người bọn họ; thậm chí ở phân đoạn Diệp Hạo khụy chân ngồi bệt xuống nền nhà chỉ để cắt móng chân cho cô vợ ngốc của mình cũng khiến tôi đột nhiên có chút ảo giác, cứ như thể người ở bên cạnh Diệp Hạo khi ấy không phải Ân Ân mà chính là tôi vậy. Ở một nơi nào đó, có một người vì một người mà tồn tại. Có những mối nhân duyên, từ khi bắt đầu đã định sẵn bên nhau trọn kiếp. Câu chuyện của hai người bọn họ thật đúng với những lời trên. Bỗng nhiên tôi lại có chút ngưỡng mộ với Ân Ân. Ngốc có khi là phúc chứ không phải họa. Nếu ngốc một chút mà có thể tìm được chân ái như cô nàng này, tôi tình nguyện giơ cả hai tay để đồng ý…. *** Review by Trang Mèo - fb/hoinhieuchu: Người ta hay nói gặp nhau là duyên, ở bên nhau và yêu nhau là phận, chẳng ai biết trước bản thân mình là mảnh ghép cuối cùng của ai đến khi cả hai cùng nhắm mắt nắm tay ở khoảnh khắc cuối đời. Có những người bạn yêu nhất, nhưng chưa hẳn là thích hợp nhất, lại có những người đơn giản chỉ là một màu sắc khác biệt, nhưng lại là sự thiếu hụt mà một người đang tìm kiếm. Vậy nên việc của số phận là sắp đặt, và việc của chúng ta là cố gắng vì sự sắp đặt đó được trở nên hoàn mỹ. Truyện kể về cuộc gặp gỡ số mệnh của Nhạc Ân - một cô bé mười tám tuổi bị mắc chứng tự bế, và chàng trai đã đi hơn một phần ba quãng đời với những sóng gió chông gai, một người từng nhận rõ sự ấm lạnh lòng người, đã muốn khép lòng lại với thứ gọi là yêu thương - Diệp Hạo. Nhạc Ân mất cả cha và mẹ do một tay ông bà Nhạc nuôi lớn, ngoại trừ việc không thể tư duy như một người trưởng thành và tự lập chủ động thì Nhạc Ân vẫn có những thói quen xử sự lành mạnh tự chủ: như cô sẽ đúng giờ đi ngủ, đúng giờ ăn cơm, tự xử lý việc cá nhân theo nếp sinh hoạt có sẵn... Diệp Hạo là con riêng của Diệp gia, một người đàn ông rắn rỏi tự vươn lên bằng đôi bàn tay của mình, anh có thể có được tất cả những thứ anh muốn, nhưng anh lại chỉ muốn những thứ anh cần từ chính anh tạo nên. Diệp Hạo cưới Nhạc Ân vì lời hứa của ông Diệp và ông bà Nhạc, hôn lễ đơn giản, cuộc sống trống vắng. Một người đàn ông bận rộn đi sớm về khuya và một cô bé tự kỉ, luôn sinh hoạt trong thế giới của bản thân lại có sự giao thoa, cộng hưởng. “Vợ Ngốc” - Nhạc Ân có lẽ là ngốc về lý trí, nhưng lại sáng tỏ về tâm hồn. Tác giả thành công phác hoạ lên một cô bé với đôi mắt ngây thơ tinh khiết, tâm hồn trong veo chưa hề bị vẫn đục. Trong thế giới của nữ chính chỉ có cô và những người đang yêu thương cô. Vì cô yêu họ, nên họ yêu cô, vì họ yêu cô, nên cô cũng yêu họ. Nữ chính làm mình vừa yêu vừa tiếc, vì sự dễ thương, trong sáng mà cô đang có, lại tiếc vì xã hội ngày hôm nay sẽ rất khó để tìm kiếm những mối tình đơn thuần chỉ vì đồng nhịp của hai con tim như vậy. Xã hội là cơm-áo-gạo-tiền, có những điều vốn rất đẹp, nhưng lại bị hoen ố bởi những thứ xung quanh. Một cô bé bị “bệnh”, liệu có gặp được một chàng trai bao dung như thế. Duyên phận giữa họ chỉ có thể dùng hai từ “kỳ diệu” để hình dung, vì nó bước ra từ “sách”. Nam chính là một kiến trúc sư bình thường, không phải dạng cao phú soái thường gặp. Nhưng lại được tác giả mang đến những gam màu đa dạng khác nhau, anh có sự lạ, cũng có sự quen của một nam chính ngôn tình nên có. Sự quen của nam chính thể hiện ở việc Diệp Hạo là mẫu đàn ông hoàn hảo “trong mơ”, có thể lên được phòng khách, xuống được nhà bếp. Nam chính có sự tỉ mỉ của một người làm nghệ thuật, bằng việc anh tự may những con búp bê cho nữ chính, có sự thông minh của người kinh doanh, khi anh biết dùng ưu thế của bản thân và nhược điểm của Nhạc Ân để rèn luyện cho cô, từng bước dẫn dắt Ân Ân bước ra khỏi thế giới phong bế của bản thân mà chạm tay vào cuộc sống bên ngoài, chạm tay vào tình yêu của những người quanh mình. Diệp Hạo yêu Nhạc Ân khởi đầu không bằng sự chung đụng của nam và nữ, mà bắt nguồn từ trách nhiệm, từ sự khao khát chở che, từ tấm lòng bao dung của người đàn ông vốn khát vọng về gia đình. Nhưng không vì thế mà nam chính của chúng ta được tác giả buff chói sáng, anh vẫn có những tính cách của một người bình thường. Có do dự, có hoài nghi, có ghen tuông, có bốc đồng, và có những thời điểm dở dở ương ương như chàng thiếu niên tuổi mới lớn. Chi tiết Diệp Hạo ghen vì Nhạc Ân thân thiết với các anh của mình mà quên mất Diệp Hạo khiến mình vừa bực vừa buồn cười. Bực vì rõ ràng Ân Ân của chúng ta chỉ là một “đứa trẻ”, chỉ vì lý do vớ vẩn lại trốn tránh cô, ai cũng hiểu, nhưng sao một người yêu cô nhất, đau cô nhất, sủng ái cô nhất giây phút này lại quên đi điều đó, để cuối cùng cả người xem và người trong cuộc đều đau lòng khi Nhạc Ân phát bệnh vì không tìm được AnDy. Lại buồn cười vì chàng trai “già đời” như nam chính lại dễ dàng giận dỗi như thế. Đây cũng là chi tiết đệm sáng cho cả bộ truyện. Câu chuyện mở đầu từ sự nhận biết của hai nhân vật, đến va chạm, quen thuộc, chấp nhận, yêu nhau, lệ thuộc vào nhau, đó là một quá trình ngọt ngào nhưng dễ gây nhàm chán. Giống như người ta thường nói, thông quá đôi khi lại tuột, nên chi tiết “ngược nhẹ” của hai nhân vật như vị cay cân bằng lại cả bố cục. Diệp Hạo nhận ra người vợ anh đang yêu thương dù có “trưởng thành” thì vẫn là một cô bé, Ân Ân cần anh che chở, cưng chiều, chăm sóc. Ân Ân của anh không là người bình thường, nhưng cô tuyệt vời hơn cả những điều tầm thường mà anh đang có. Câu chuyện là một hành trình ngọt ngào, đáng yêu, diễn biến chậm, đều đều nhưng ít gây nhàm chán, vì sự trùng điệp giữa tâm hồn của hai nhân vật chính. Truyện theo đúng motif 3S sạch-sủng-sắc. Nhưng chắc vì ngay từ đầu mình đã tiếp nhận nữ chính là một cô bé mặc váy xoè, thắt hai bím tóc, mang giày nơ và ôm búp bê, nên chi tiết “thịt” của hai nhân vật chính khiến mình hơi khó tiêu, có cảm giác con sói xám đuôi to đang dụ dỗ cô bé vị thành niên ngây ngốc vậy. Tác giả viết khá chắc tay, tình tiết hơp lý, các phân đoạn gắn bó chặt chẽ. Một điểm mà mình cũng không biết nên khen hay chê là nếu không phải do tình cờ xem được ở đâu đó A Bối là tác giả Việt Nam thì không-đời-nào mình có thể nghĩ được đây là một câu chuyện Việt, từ cách đặt tên nhân vật, đến lời thoại, bối cảnh,... Sự góp mặt của các nhân vật phụ được hình thành tương đối mang tính chất phụ trợ, chưa hoàn toàn được bộc lộ riêng biệt nhưng cũng không tạo thành nét bút hỏng cho cả tác phẩm. Tình yêu của nam nữ chính nhìn như đơn giản là duyên phận giữa hai con người, nhưng kỳ thật lại là sự cố gắng đồng điệu, sự thấu hiểu của hai trái tim bị thiếu khuyết. Vì Nhạc Ân đủ cố gắng, nên cô mới có thể bước ra, vì Diệp Hạo đủ bao dung, nên anh mới có thể bước vào, và vì cả hai cùng dùng sự chân thành nhất của bản thân để đối đãi với người còn lại, nên họ mới có thể bù đắp sự thiếu khuyết của nhau. Đánh giá: 8/10 điểm Mời các bạn đón đọc Vợ Ngốc của tác giả A Bối.