Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đích Nữ Vương Phi - Nam Quang

Đoạn ngắn đặc sắc một: Đêm động phòng hoa chúc, một nam một nữ ngồi trên giường.  Nữ tử hỏi nhỏ: "Làm sao bây giờ?"  Nam tử thản nhiên đáp: "Ta ngủ trên giường, nàng ngủ dưới đất!"  Nữ tử tức giận: "Ta là nữ nhân!"  Nam tử không chút do dự trả lời: "Ta là tướng công của nàng, nữ tử nên lấy phu quân làm trời!"  Nữ tử phẫn nộ: "Ta là mẫu thân của con chàng, chàng phải nhường ta!"  Nam tử nhíu mày, thích thú nói: "Nói đúng lắm, đã đến giờ vi phu làm tròn nghĩa vụ phu quân rồi."  Cuối cùng nam tử nào đó cũng đạt được sự thỏa mãn, còn nữ tử kia thì bủn rủn hết hơi sức, trong lòng tức giận mắng: Tư Nam Tuyệt, chàng đúng là cầm thú!  Đoạn ngắn đặc sắc hai:  "Phỉ nhi, quay về với ta đi, ta đã biết sai rồi!" Hoàng đế hối hận nói.  "Hoàng thượng nhận lầm người rồi, ta là Vân Tuyết Phi, không phải Tiết Phỉ!" Nữ tử nào đó bình tĩnh đáp.  "Phỉ nhi, chúng ta hãy làm lại từ đầu đi, nàng vẫn là Hoàng hậu tôn quý nhất trong thiên hạ này, ta hứa suốt đời chỉ có mình nàng mà thôi, bảo đảm về sau tuyệt đối sẽ không nạp phi nữa." Hoàng đế nọ xuất ra đòn sát thủ.  Nữ tử còn chưa kịp mở miệng thì cơn gió mạnh bỗng từ đâu thổi tới, bên hông bị một cánh tay vòng qua siết chặt.  Nam tử nào đó ôm nương tử của mình âu yếm hôn nhẹ, đắc ý liếc nhìn Hoàng đế: "Vương phi của bổn vương chỉ để mình bổn vương yêu chiều, nếu nàng muốn làm Hoàng hậu, ta sẽ chẳng ngại vì nàng mà lập tức tranh đoạt cả thiên hạ này?" (*) *** Tiết Phỉ vốn là hoàng hậu của nước Đại Hạ.  Người nàng yêu là Hạ Hậu Huyền, cũng chính là phu quân của nàng - hoàng đế Đại Hạ. Bởi vì Tiết Phỉ yêu Hạ Hầu Huyền, nên nàng muốn hắn chỉ có mình nàng, không có một nữ nhân nào khác. Hạ Hậu Huyền cũng hứa hẹn với nàng rằng hắn nguyện cùng nàng một đời một kiếp. Thế nhưng nhân sinh đã bao giờ thuận theo ý con người, lòng người liên tục đổi trắng thay đen. Vốn tưởng nàng và hắn có thể tạo nên một giai thoại tình ái đẹp đẽ khiến hậu thế trầm trồ, nhưng hóa ra từ đầu đến cuối chỉ có một mình Tiết Phỉ ôm mộng viển vông.  Tiết Phỉ đã từng cứu một nữ tử mang tên Mộ Dung Thanh Y. Từ đó cả hai quen biết nhau, trở nên vô cùng thân thiết, chỉ hận quen biết quá muộn. Tiết Phỉ coi nàng ta như tỷ muội ruột thịt mà đối xử.  Mộ Dung Thanh Y chỉ là con của tiểu thiếp, ở nhà luôn bị ức hiếp. Tiết Phỉ vì giúp đỡ nàng ta nâng cao địa vị, thường xuyên triệu nàng ta vào cung bồi chuyện. Nhưng không ngờ điều này lại tạo điều kiện để Mộ Dung Thanh Y câu dẫn Hạ Hầu Huyền.  Hạ Hầu Huyền yêu thích Mộ Dung Thanh Y và có ý định nạp nàng ta làm phi. Thế nhưng Tiết Phỉ vẫn còn đó, việc nạp phi không thể diễn ra được. Hạ Hầu Huyền liền điều Tiết Phỉ dẫn quân giết giặc chốn sa trường. Trong khi Tiết Phỉ đến nơi chiến trường xa xôi, hắn liền nhân lúc nàng vắng mặt mà cử hành hôn lễ cùng Mộ Dung Thanh Y, phong nàng ta trở thành Quý phi. Tiết Phỉ ở nơi xa, nghe tin tức về chuyện của Hạ Hầu Huyền và Mộ Dung Thanh Y, nhưng nàng không tin. Nàng ngây ngô tin vào lời hứa của nam nhân mà nàng yêu sâu đậm, đồng thời tin tưởng người mà nàng xem là tỉ muội, làm sao họ có thể phản bội nàng được. Nhưng Tiết Phỉ lại không thể nào ngờ, giữa chiến trường, nàng lại chết dưới kiếm của người muội muội ruột của mình.  Tiết Phỉ không cam lòng mà chết đi. Nhưng may mắn thay ông trời lại thương xót nàng, cho nàng cơ hội trọng sinh sống lại lần nữa. Linh hồn Tiết Phỉ xuyên vào thân xác của Hộ quốc Vương Phi - Tuyết Vân Phi.  Tuyết Vân Phi nguyên chủ vốn là một nữ tử yếu đuối nhu nhược. Mẫu thân qua đời sớm, Tuyết Vân Phi tuy là đích nữ nhưng địa vị lại vô cùng thấp kém, bị tỷ muội ức hiếp, phụ thân lạnh nhạt. Nàng được gả tới phủ Hộ Quốc Vương gia cũng là nhờ ân oán của người đi trước. Khi trở thành Hộ Quốc vương phi cũng vì tính cách nhu nhược mà bị đám tiểu thiếp của Vương gia ức hiếp. Tuyết Vân Phi bị một tiểu thiếp đẩy xuống nước mất mạng, vì vậy mà Tiết Phỉ mới có thể xuyên qua.  May mắn được sống lại lần nữa, Tiết Phỉ đã thông suốt mọi chuyện. Nàng không thể để bản thân chịu thiệt như đời trước nữa, nàng phải sống cho thật đáng giá. Những ai ức hiếp nàng, nàng tuyệt đối sẽ không nhân nhượng. Đám tiểu thiếp dám gây sự với nàng, nàng sẽ xử lý từng người thích đáng bằng sự thông minh khôn khéo của mình. Tiết Phỉ nàng, đã không còn là Tiết Phỉ của đời trước nữa.  Đối với phu quân của nàng - Hộ quốc Vương gia Tư Nam Tuyệt. Chàng vốn nắm trong tay quyền lực vô hạn, đến hoàng đế Hạ Hầu Huyền cũng phải nể nang vài phần. Tư Nam Tuyệt vốn đối với phu nhân mình là Tuyết Vân Phi không có tình cảm, cưới nàng cũng là do bất đắc dĩ.  Thế nhưng không biết vì sao, chàng cảm giác được phu nhân của mình đã thay đổi, nàng không còn là một nữ tử nhu nhược dễ bắt nạt, mà đã trở thành một nữ nhân khéo léo, bản lĩnh, giống như trở thành một người khác vậy. Chàng bất giác thân cận với nàng hơn rất nhiều, cũng dần hiểu rõ con người của nàng hơn.  Vốn dĩ cả hai chỉ là phu thê hữu danh vô thực nhưng hiện giờ Tư Nam Tuyệt không mong muốn như thế nữa. Chàng muốn có được trái tim của phu nhân mình, muốn nàng mãi ở bên cạnh mình, muốn nhìn nàng giở trò giảo hoạt, muốn bảo vệ nàng. Chàng muốn chàng và nàng trở thành phu thê chân chính, muốn nàng toàn tâm toàn ý yêu mình.  Tiết Phỉ nàng được sống lại, vốn nàng cho rằng sẽ không động lòng trước bất kỳ ai, để tránh nỗi đau từ đời trước. Ấy vậy mà khi hằng ngày đối mặt với Tư Nam Tuyệt phóng khoáng tiêu sái, luôn bảo vệ nàng lúc nàng gặp khó khăn, luôn trở thành chỗ dựa khi nàng yếu đuối nhất, luôn ở bên cạnh chia sẻ với nàng bao niềm vui nỗi buồn, Tiết Phỉ làm sao có thể không rung động. Nàng quyết định buông bỏ và quên đi mọi chuyện xảy ra ở kiếp trước, toàn tâm toàn ý sánh bước bên cạnh Tư Nam Tuyệt.  Vậy mà, nàng lại gặp lại Hạ Hầu Huyền.  Hạ Hầu Huyền vốn luôn tưởng rằng mình yêu Mộ Dung Thanh Y. Vì vậy mà hắn đã lừa dối Hoàng hậu của mình là Tiết Phỉ. Vào ngày Tiết Phỉ dẫn quân ra trận, hắn cử hành hôn lễ với nàng ta. Nhưng khoảnh khắc vén lên khăn voan trùm đầu của tân nương, trước mắt hắn lại hiện ra khuôn mặt của Tiết Phỉ. Hạ Hầu Huyền mới nhận ra nữ nhân mà mình yêu là Tiết Phỉ, là hắn nhầm lẫn giữa sự hứng thú nhất thời vời tình yêu một đời một kiếp.  Hạ Hầu Huyền nhận ra sai lầm của bản thân, hắn vốn định khi nàng dẫn quân trở về sẽ tự mình đón nàng, sẽ bù đắp cho Tiết Phỉ thật tốt. Nhưng hắn đâu ngờ rằng thứ mà hắn gặp được lại là cỗ quan tài lạnh lẽo chứa đầy di vật của Tiết Phỉ, tin mà hắn nghe được lại là Hoàng hậu của hắn đã mất mạng trên chiến trường.  Hạ Hầu Huyền kể từ khi ấy không có phút nào là không sống trong hối hận thống khổ. Ngay khi hắn nhận ra nữ nhân mình yêu thật lòng, thì ông Trời lại tàn nhẫn cướp nàng xa khỏi hắn. Những ngày tháng tiếp theo, hắn đều nhớ tới nàng nhưng điều hắn có thể làm là gì? Hắn chỉ có thể để một nữ nhân có khuôn mặt tương tự Tiết Phỉ bên cạnh mình, để tìm lại một chút cảm giác rằng nàng vẫn ở bên cạnh hắn.  Khi Hạ Hầu Huyền phát hiện Tuyết Vân Phi chính là Tiết Phỉ trọng sinh, hắn giống như kẻ bộ hành trên sa mạc suýt mất mạng thì tìm được nguồn nước mát, hắn từ trong tuyệt vọng đau khổ tìm được tia hy vọng le lói.  Hạ Hầu Huyền tìm Tiết Phỉ, bày tỏ sự hối hận của mình, mong nàng có thể lần nữa quay về bên hắn, thậm chí không màng phép tắc mà bất chấp giữ nàng lại bên mình. Thế nhưng hắn có làm thế nào, cũng không thể giữ lại người mà bản thân đã từng đánh mất.  Tiết Phỉ giờ đây đối với Hạ Hầu Huyền chỉ còn lại sự chán ghét, hơn nữa nàng đã quyết định ở bên Tư Nam Tuyệt, làm sao có thể tha thứ cho hắn - kẻ đã gián tiếp gây ra cái chết của mình.  Nhưng dần dần, Tiết Phỉ dần nhận ra có rất nhiều điểm đáng ngờ trong kết cục bi thảm ngày ấy, hóa ra đằng sau đó là cả một âm mưu vô cùng thâm độc. Càng ngày, Tiết Phỉ càng bước gần hơn đến sự thật, tự tay vén lên bức màn chân tướng của câu chuyện quá khứ...  "Đích nữ vương phi" là một câu chuyện có nội dung sủng ngọt đan xen các tình tiết trạch đấu, cung đấu, báo thù rửa hận. Có lẽ do thời gian ra đời đã lâu nên khi mình đọc có cảm giác không được chắc tay lắm. Các tình tiết đấu trí khá nhanh chóng và nhạt nhòa, khiến một người thích đọc cung đấu như tớ không có ấn tượng. Mạch truyện còn sạn và vài điều hơi vô lý, tình cảm của nam chính ở những đoạn đầu không được tác giả miêu tả rõ ràng khiến tớ có hơi hoang mang.  Nhưng đó chỉ là ý kiến cá nhân của tớ, còn nếu đây là thể loại bạn thích thì có thể thử nhảy hố nhé! *** Lại là một năm xuân sắc nồng đậm, trong Hộ quốc vương phủ, ánh mặt trời vẩy đầy mỗi một góc, một mảnh sinh cơ dạt dào. Nữ tử da thịt trắng nõn như ngọc trong như gương đồng, mặt mày tinh xảo, sớm đã rút đi vẻ thiếu nữ non nớt, càng thêm quyến rũ động lòng người, khóe miệng trước sau cười như có như không.diendanlleqquyyddonn Sợi tóc đen nhánh như mực được một đôi tay linh hoạt như tơ lụa nhẹ nhàng giơ lên, chảy xuống, lại bị thuần thục kéo lên, chải thành một búi tóc mỹ lệ. Bước cuối cùng cắm một trâm vào trong búi tócVân Tuyết Phi lộ ra nụ cười vừa lòng: “Ngươi nha đầu này tay nghề càng ngày càng tốt!” Ngoài cửa sổ ánh mặt trời xuyên thấu qua song cửa sổ, chiếu vào trên mặt Ngũ Trà hiện ra vầng sáng nhàn nhạt, nàng nhẹ nhàng sửa sợi bên mặt Vân Tuyết Phi, nhìn bóng hình xinh đẹp mỹ lệ trong gương đồng, tự đắc cười: “Là tiểu thư thiên sinh lệ chất, nô tỳ chẳng qua là dệt hoa trên gấm!” Nha đầu này nói ngọt, Vân Tuyết Phi không phải lần đầu tiên lĩnh hội, lại như cũ thực sự hưởng thụ, đã trải qua nhiều mưa mưa gió như vậy, nha đầu này vẫn luôn ở bên người mình không rời không bỏ, nàng sớm đã xem nàng như như vậy thân nhất người, coi như muội muội của mình, thanh xuân của nữ nhân hữu hạn, nàng không thể ích kỷ lưu nàng ở bên người cả đời!diendanlleqquyyddonn Nghĩ đến sắc mặt nàng buồn bã, đứng dậy giữ chặt tay Ngũ Trà, nhìn nha đầu duyên dáng yêu kiều trước mắt, cầm lòng không được cảm thán: “Mười bảy tuổi, đều thành đại cô nương, Ngũ Trà có yêu thích nam tử?” Đột nhiên dời đề tài, khóe miệng Ngũ Trà cười dấu đi, có chút không biết làm sao, theo sau thẹn thùng cúi đầu, thanh âm nhỏ như muỗi kêu ruồi: “Tiểu thư, ngươi lại trêu ghẹo ta ~” “Không cần ngượng ngùng, ngươi ta cùng là nữ tử, ta bằng tuổi ngươi, đã thành thân với Nam Tuyệt!” Vân Tuyết Phi bỏ qua cay chát trong lòng, nhấp miệng cười nói: “Tới nói cho tiểu thư nghe, có không thích công tử nhà ai, tiểu thư đi làm mối cho ngươi!” Ngũ Trà chậm rãi ngẩng đầu, con ngươi đen nhánh hoang mang nhìn chằm chằm nữ tử mỉm cười xinh đẹp trước mặt, đối với việc nam nữ, nàng phía trước không hề nghĩ ngợi quá, thậm chí một lần cho rằng sẽ vĩnh viễn làm bạn ở bên người tiểu thư. Thẳng đến nàng tận mắt nhìn thấy tiểu thư hạnh phúc, trong lòng nhiều ít có chút hướng tới, thường thường sẽ nghĩ phu quân tương lai của mình sẽ là dạng gì? Đặc biệt sau khi gặp nam tử thanh lãnh nho nhã nư vậy, loại ý tưởng này càng thêm mãnh liệt, nàng khát vọng được hắn chú ý, khát vọng bồi ở bên người hắn. Thân phận của nàng nhất định không xứng với hắn, cho nên nàng không dám hy vọng xa vời cùng hắn ở bên nhau, chỉ là nghĩ ở xa nhìn đến hắn, có thể cùng hắn ngẫu nhiên trò chuyện, nàng đã thỏa mãn, đây là hạnh phúc của nàng! “Ngũ Trà không cần gả chồng, Ngũ Trà muố luôn bồi ở bên người tiểu thư!” Mê mang trong mắt Ngũ Trà dần dần tan đi, thay thế chính là kiên định, nàng tưởng kỳ thật nàng đã thực hạnh phúc, có thể có chủ tử thiện lương như tiểu thư, có thể gặp được nam nhân khuynh tâm mình, cho dù nam nhân kia không yêu nàng, thậm chí căn bản không biết tâm nàng đối với hắn.diendanlleqquyyddonn Vân Tuyết Phi mày hơi hơi nhăn lại, không nghĩ tới nha đầu ngốc sẽ trả lời như vậy, rốt cuộc cảm tình nàng ấy đối Tần Lan nàng đã xem ở trong mắt, cho dù nàng luyến tiếc Ngũ Trà, cũng không thể đi cướp đoạt quyền lợi theo đuổi hạnh phúc của nàng ấy, cho nên…… “Ngũ Trà, ngày kia Tần Lan phải rời đi!” Vân Tuyết Phi không quanh co lòng vòng, nàng hôm nay sở dĩ trực tiếp muốn thám thính tâm tư Ngũ Trà, chính bởi vì nàng không muooan Ngũ Trà bỏ qua hạnh phúc chính mình. “Cái gì?” Cả người Ngũ Trà sửng sốt, sau khi phản ứng kịp, trên mặt huyết sắc tức khắc mất hết, giọng điệu có chút cấp bách: “Hắn, hắn phải đi sao?” ... Mời các bạn đón đọc Đích Nữ Vương Phi của tác giả Nam Quang.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vân Trung Ca - Đồng Hoa.
AudioBook Vân Trung Ca Vân Trung Ca là một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Trung Quốc, Đồng Hoa được xuất bản vào năm 2007 bởi nhà xuất bản Nhà văn. Cuốn tiểu thuyết này là phần tiếp theo của Đại mạc dao - tải eBook.   Vân Trung Ca lấy bối cảnh vào thời Tây Hán, Hán Chiêu Đế năm lên 8 tuổi tình cờ gặp cô bé Vân Ca (con gái của Hoắc Khứ Bệnh và Ngọc Cẩn của tác phẩm Đại mạc dao) và được Vân Ca cứu thoát khỏi chết rét trên sa mạc. 10 năm sau, Vân Ca lớn lên thành thiếu nữ xinh đẹp nhưng không nguôi nhớ về cậu bé năm xưa mà cô gọi là Lăng ca. Nhưng không may cô lại nhận nhầm một Lưu Bệnh Dĩ khác là Lưu Phất Lăng. Và cô vô cùng tuyệt vọng khi nhìn thấy anh kết hôn với người khác. ..... Mời các bạn đón đọc Vân Trung Ca của tác giả Đồng Hoa.
Nàng Tiên Nhỏ Của Ảnh Đế
Có những người nuôi thú cưng luôn thích đặt tên cho chúng bằng những cái tên thật oai hùng theo sở thích của chủ nhân. Không ngoại lệ An Tâm thích nuôi thú cưng nên đặt tên cho con chó Shiba Inu tên là " Thái Tử Điện Hạ ". Trong giới giải trí có một vị ảnh đế họ Phó nào đó vốn xuất đạo từ vai diễn thái tử, Fan hâm mộ cũng gọi anh là " Thái Tử Điện Hạ. " Một hôm nọ, hai người một chó chạm mặt nhau ở cửa thang máy, An Tâm tức giận gọi tên chó nhà mình: " thái tử điện hạ. " *** " ANH - NÓI - CÁI - GÌ? " Trên tầng cao nhất của Hương Vũ - khu chung cư sang trọng bậc nhất thành phố bỗng phát ra một giọng nữ the thé, giận giữ như muốn xé toạc bầu trời. An Tâm đang mặc một cái áo thun, phối với chiếc quần dài màu trắng và thắt lưng đen. Cô đi chân trần trên đất, đứng bên cạnh ghế sô pha bằng da đắt tiền được đặt mua từ nước ngoài, tức tối trừng mắt nhìn người đại diện của mình - Vương Tiểu Ngọc. Người kia bị giọng la oai oái của cô dọa sợ chết khiếp, bèn vỗ mạnh hai bắp đùi, mang hết " chí khí nam nhi " của mình ra để đáp lại: " Ôi chao, cô hai của tôi, em nhỏ tiếng dùm anh một chút được không? Người khác mà nghe được thì chúng ta chết chắc. " An Tâm liếc anh ta một cái: " Tầng này ngoài trừ ba mạng chúng ta ra thì đến cả quỷ cũng không có. Ai nghe được chứ? " " Còn Thái Tử. " Có tiếng sủa nho nhỏ vang lên, phát ra từ " trợ lý nhỏ " của An Tâm. Chú nhóc Shiba Inu Thái Tử nghe thấy tên mình thì đáp lại một tiếng, vẫy vẫy đuôi với cô chủ. An Tâm:... " Nghịch tử " - Cô trừng mắt với nó. " Gâu! " Thái Tử không biết An Tâm đang mắng mình, nó nghĩ cô chủ muốn chơi đùa với nó, thế là nó nghiêng đầu, híp hai mắt lại lao vào lòng của cô. An Tâm phải bất đắc dĩ xoa đầu nó, sau đó cô ngồi lên ghế sô pha, dứt khoác trả lời Vương Tiểu Ngọc: " Nói tóm lại là em không muốn thương lượng gì thêm nữa, ức hiếp người quá đáng, số cát sê đó em không cần. Anh đi nhắn lại với bọn họ, em không diễn, bảo họ tìm người khác đi. " " Bà hai của tôi ơi, em nghe anh một lần này thôi, có được không? " - Vương Tiểu Ngọc ngồi xuống bên cạnh cô, chắp hai tay van nài khẩn thiết: " Anh bảo đảm với em, nhất định là sau vai diễn này em có thể bạo hồng, nổi tiếng như cồn. Các đoàn phim sẽ đổ xô đến tranh mời em diễn, lúc đó chẳng phải tiền vào như nước hay sao? " An Tâm khinh thường chép miệng, nhích xa ra khỏi người bên cạnh: " Anh tưởng em bị ngu chắc? Đóng vai phụ mà đòi bạo hồng? Sao anh không nói em tiến vào Hollywood luôn đi? " Vương Tiểu Ngọc vội vã nhích đến: " Với những vai phụ khác thì không được, nhưng mà lần này thì khác, có Phó ảnh để giải thưởng đầy nhà tham gia, không chừng em còn có thể đạt được giải diễn viên phụ xuất sắc nhất đấy! " " Em không nghe, không nghe cái gì hết. Dù có chết đói em cũng không diễn! " An Tâm gào lên với Vương Tiểu Ngọc, sau đó nằm ăn vạ luôn trên ghế sô pha, nhìn thế nào cũng thấy không muốn phối hợp. Vương Tiểu Ngọc phiền lòng, hận không thể đánh An Tâm mấy cái cho hả tức, nhưng mà anh ta không làm được! Bà cô trước mặt này vừa là ân nhân, vừa là cây hái tiền của anh đấy! . " Nâng trên tay còn sợ vỡ, ngậm trong miệng còn sợ tan. " nữa mà, nói chi là đánh! An Tâm - nghệ sĩ của công ty giải trí Thần Phong, năm nay hai mươi hai tuổi, tuyệt đối là một trong những nghệ sĩ trẻ nhất của làng giải trí. Biệt danh : Tiểu Tiên Nữ!   Mời các bạn đón đọc Nàng Tiên Nhỏ Của Ảnh Đế của tác giả Thâm Hải Lí Đích Vân Đóa.
Hôm Nay Mật Đường Có Chút Ngọt
Đã 28 năm qua lúc nào Tạ Cửu  cũng chỉ sống một mình trái tim anh vẫn chưa tìm được chủ nhân của nó. Mà nếu có gặp được ý trung nhân thì chắc là năm trong bụng mẹ... Rỗi cũng một ngày định mệnh sắp đặt cho  anh gặp được một cô nàng búp bê. Đây chính là quá trình một đại thúc thanh tâm quả dục được một cô búp bê mềm mại theo đuổi, sau đó quyết định quăng hết mặt mũi mà " gặm cỏ non ". Nhãn: Hào môn thế gia, tình hữu độc chung, giới giải trí, 1vs1, song xử, ngọt văn, cẩn thận bị sâu răng. Nhân vật chính: Tạ Cửu, Điềm Mật Lời Editor: Bộ này cực sủng, nữ chính là kiểu có chút loli, bạn nào không thích thì đừng xem nhé, không thì hoanh nghênh đến hố hì hì. Bạn nữ chính truyện này tên là Điềm Mật, cũng có nghĩ là ngọt ngào đấy. Mọi góp ý xin gửi về Facebook của mình ạ. Truyện sẽ được đăng chính bên blog riêng của mình. Bạn nào thích thì hãy follow Facebook của mình để biết thêm chi tiết. Hãy bình chọn cho mình để mình có động lực hơn nhé! *** Đây là lần đầu Điềm Mật tham gia lễ khai máy của một bộ phim, tất cả là do cô bị Mộc Niên, bạn thân đồng thời cũng là diễn viên đóng vai phụ kéo đến. Mà bởi vì mới tham gia xong buổi ký hợp đồng, cô nhanh nhẹn vớ lấy cuốn tiểu thuyết của mình trên tay liền chạy được vào đây, sau đó bản thân lại cảm thấy có chút không hợp lắm. "Mật Mật, người đại diện của mình vừa gọi, mình đi đây một chút. Cậu đừng có chạy lung tung, cũng đừng trả lời câu hỏi của bất cứ ai, có hiểu không hả?" - Lời nói của Mộc Niên vẫn còn văng vẳng trong đầu cô. Điềm Mật liếc mắt nhìn về phía xa xa, ngay lập tức nhận ra được nhiều khuôn mặt minh tinh khá quen thuộc, vì thế bèn gật đầu. Cô nàng bảo cô tìm một chỗ ngồi chờ cô ấy quay lại. Nhưng mà... Không phải nơi này là lễ khai máy phim hay sao, hà cớ gì mà cô nhìn đi nhìn lại cũng thấy giống lò mổ heo thế nhỉ? Rõ ràng mấy cái bụng kia đều chính là bụng chứa heo của "khách" Điềm Mật bèn len lén lấy chút thức ăn rồi chui vào góc phòng. Xung quanh cô là một đám diễn viên đang đứng nói chuyện bát quái. "Tôi nghe nói lát nữa Cửu gia của Thành Ngu cũng đến đây đó" "Thật sao? Là cái người được ca ngợi là đệ nhất công tử của thành phố gì đó đúng không?" "Không phải người đó thì còn ai vào đây nữa? Tôi nghe nói người ta là chủ sở hữu một tài khoản hơn ba mươi triệu fan đấy, cũng không thua kém gì ảnh đế đâu" "Đó đích thực là một viên kim cương độc thân sáng chói à, đến cái cô minh tinh hoa đán Hứa Nghệ Dao đang được nâng đỡ của công ty chúng ta cũng muốn dựa vào anh ta để đi lên đấy!" ... Điềm Mật vừa dỏng tai nghe vừa nhét một miếng Tiramisu vào miệng. Cô còn đang định đến gần nghe cho rõ thì vai đã bị vỗ một cái. Điềm Mật bèn nghiêng đầu, đối diện với cặp mắt của Mộc Niên. "Mật Mật, cậu đang làm gì vậy?" - Cô nàng tò mò hỏi. "Tất nhiên là nghe chuyện bát quái rồi" - Điềm Mật nuốt nước miếng, tiếp tục ăn miếng Tiramisu cuối cùng rồi chà chà hai bàn tay vào nhau, trông hệt như một con chuột đang ăn vụn. Mộc Niên bĩu môi, kích động nói: "Chắc chắn lại đi nói xấu ảnh đế rồi chứ gì" Điềm Mật trừng mắt cãi: "Không phải đâu, mình nghe họ nhắc đến Cửu gia nào đó mà..." Mộc Niên nghe vậy thì hơi sửng sốt, không ngờ bọn họ lại nhắc đến người đàn ông đó... Cô không phải diễn viên chính tông, vất vả hết năm năm mới có thể leo lên đến chỗ đứng hiện tại, tất nhiên đã từng nghe qua về người đang đứng ở đỉnh cao kia. Mộc Niên ngây ra hồi lâu mới nói tiếp: "Mật Mật, đừng nói với mình là cậu thích anh ta nhé!" Tất nhiên Điềm Mật không hề có ý đó, nhưng nghe đến đây cũng hơi tò mò: "Vì sao vậy?" Mộc Niên cũng không biết trả lời như thế nào, làm sao cô có thể giải thích với Mật Mật rằng người kia thật sự rất giống Thôi Nhiêu ngoài đời thật chứ? May là cô nghe được âm thanh của thiên thần nhỏ: "Mình cũng chưa gặp, thích thú gì chứ?" Mộc Niên vỗ vỗ ngực: "Vậy thì tốt" Mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng cũng lo lắng một chút. Bỗng nhiên toàn bộ khán phòng chợt im bặt... Điềm Mật khó hiểu quay đầu qua, cũng phát hiện ra tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn về phía cửa lớn. Không biết từ khi nào mà bữa tiệc xuất hiện một đám người mới nói cười vui vẻ, mà người đi đầu kia... Một người đàn ông với một cái Trench Coat* khoác hờ bên ngoài áo sơ mi màu tím đậm, mắt phải lại điểm một nốt ruồi lệ, tựa như hằn vết mà Thượng Đế vô tình để lại chốn nhân gian, cũng vô tình khắc sâu trên đầu tim của Điềm Mật, khiến cho lưỡi cô líu lại trong vô thức: "Thôi... Nhiêu..." Mộc Niên nghe được mấy chữ kia thì lắc đầu... Hỏng rồi! Cái tên Thôi Nhiêu kia cô còn lạ gì nữa? Đó chính là nam chính trong tác phẩm bán chạy nhất mà Điềm Mật sáng tác, nhân vật mà cô nàng thích đến nỗi muốn biến người ta thành sự thật, hình mẫu hoàn hảo đến mức khó tin. Cô nhớ trong sách từng miêu tả Thôi Nhiêu cầm một cây dù cổ, tay nâng chén rượu thơm, dưới ánh trăng sáng hoàn mỹ như ngọc không tì vết. Mộc Niên đã từng cho rằng người đàn ông có khí chất như vậy vốn không thể tồn tại trên đời, mãi cho đến khi cô nhìn thấy vị Cửu gia trong truyền thuyết kia. Đó hoàn toàn chính là Thôi Nhiêu tái thế! Mộc Niên liếc nhìn bộ dáng xuân tâm động đậy của Điềm Mật, không khỏi lắc đầu: "Mật Mật, Mật Mật, cậu có khỏe không đấy?" - Cô khẽ lấy tay đẩy vai bạn mình... Điềm Mật bị Mộc Niên gọi tỉnh, bèn luống cuống sửa sang lại quần áo đầu tóc, miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Có nên hay không, có nên hay không?..." Mộc Niên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vô tội của người bên cạnh: chiếc mũi nhỏ nhắn, mắt nhỏ, miệng môi chúm chím, tất cả đều tinh xảo như búp bê trong hàng trưng bày. Huống hồ gì hôm nay cô ấy còn mang một đôi tất tai, đầu đội mũ con thỏ, trên mình lại mặc váy loli cổ điển nữa chứ... Không biết ma xui quỷ khiến như thế nào đó, Điềm Mật run rẩy đi đến chỗ người kia, tay xiết chặt cuốn sách vừa ký ban nãy, tim đập thình thịch, lại còn xém té ngã không ít lần. Ai ngờ lúc Điềm Mật tưởng chừng như tim mình sắp nổ tung thì cô bị một diễn viên chặn mất lối, gương mặt thẹn thùng giống như muốn nhào vào lòng người kia. Chỉ thấy người đàn ông nhíu mày lùi lại hai bước, một chút phản ứng cũng không có, còn cảm giác được sự khó chịu. Người đàn ông nổi bật như hạt giữa bầy gà, ánh mắt cũng không thèm liếc đến, chỉ cần gọi một tiếng là vị minh tinh kia đã bị bảo vệ kéo ra khỏi cửa. Nhưng mà hành động kia lại khiến cho mắt của Điềm Mật sáng như sao: Đàn ông tốt không gần nữ sắc.. Quả nhiên là Thôi Nhiêu của cô! Điềm Mật bèn đi đến trước mặt người kia, gương gạo nói ra khao khát của mình:"Anh... Anh có thể ký tên cho tôi không?" Thôi Nhiêu.... sống... Âm thanh của cô run run, lại có chút vội vã... Điềm Mật len lén đưa mắt nhìn anh, cũng không tìm được nét khó chịu nào... Tạ Cửu hơi ngạc nhiên, cau mày nhìn miếng khăn giấy tùy ý vơ đại của ai đó... Sao anh không biết khăn ăn của khách sạn nhà mình có chứa cái chức năng này nhỉ? "Cô biết tôi là ai sao?" - Âm thanh trầm khàn lướt qua tai của Điềm Mật. Có thể nhầm lẫn anh với minh tinh mà xin chữ ký? Còn nữa... Bây giờ tổ kịch bản cho diễn viên phụ ăn mặc như thế này sao? Anh liếc nhìn cô bé đang lúng túng trước mặt mình, thấy mặt cô đỏ ửng như cánh hồng Mân Côi thì ý nghĩ trong đầu càng chắc chắn hơn... Đúng là nhận lầm người. Mặt Điềm Mật ửng hồng, bước chân vô thức trì hoãn.... Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng lại thì người kia đã bị một nhà đầu tư kéo đi. Cô bèn rụt tay về, cắn cắn môi, Thôi Nhiêu của cô chỉ nói với cô mỗi một câu, duy nhất một câu thôi. Điềm Mật ủ rũ quay về xó xỉnh của mình. Mộc Niên thấy vậy thì lo lắng hỏi: "Cậu ổn chứ?" "Mình không sao" - Điềm Mật lắc đầu "Còn chưa nói quá một câu thì anh ta đã bị kéo đi rồi" Mộc Niên đồng cảm: "Mấy vị boss lớn đếu giống như vậy cả, tính luôn hôm nay thì người ấy chỉ mới xuất hiện được hai lần, chứ đừng nói chi đến chuyện trả lời cậu" Buổi họp báo sắp được bắt đầu, phóng viên cũng tìm được chỗ để ngồi xuống, chỉ có Mộc Niên là không thèm sắp xếp gì cả, chỉ bắt Điềm Mật đứng nhìn lên khán đài, nghe MC đặt mấy câu hỏi vô cùng lắc léo. Điềm Mật lo lắng nhìn xấp kịch bản trong tay mình. Đây là một bộ phim cổ trang được viết lại từ một câu chuyện xưa, tên là: 《 Hương Phấn 》. Nhân vật chính là bà chủ của một cửa hàng bán đồ trang điểm*, mà bạn thân Mộc Niên của cô đóng vai phụ - Sính Đình quận chúa Khương Đào Yểu. Nhân vật chính bị quốc sư mưu hại nhốt vào thiên lao, không ngờ lại được trở thành bạn tốt của quận chúa, bèn được quận chúa cầu hoàng thượng thả ra ngoài. Tạ Cửu đi đến, kéo một cái ghế ra rồi tao nhã ngồi xuống, ánh mắt chạm đến bóng dáng của cô gái kia. "Buổi họp báo đã kết thúc rồi, cô đã tìm được vị minh tinh thần tượng của cô chưa?" Điềm Mật: "..." Giọng nói nghe quen quá... Điềm Mật ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đẹp của ai kia thì giật mình. "Sao?" Điềm Mật: "..." Bóng dáng như trẻ con rơi vào trong mắt khiến Tạ Cửu có chút nhức đầu... Sao lại đầu tư vào một cô bé như thế này chứ? Anh chỉ là hơi tò mò, không ngờ lại dọa cô bé. .... Vẫn im lặng sao?... Tạ Cửu lúng túng sờ mũi, bản thân cũng ý thức được hành động đường đột của mình, anh bèn có ý định bỏ của chạy lấy người. "Anh..." Tạ Cửu còn chưa kịp qua đầu thì đã nghe thấy tiếng gọi khẽ vô cùng mềm mại... Tạ Cửu mím môi, cố gắng giữ lại hình tượng của bản thân... Hay là anh đưa cô nhóc này đến chỗ của đám diễn viên nổi tiếng kia? Việc này có tính là việc thiện đầu tiên trong 28 năm cuộc đời của anh không nhỉ? Điềm Mật có cảm giác bản thân mình bị nhúng vào trong ngọt ngào, tim đập mạnh đến mức sắp nhảy ra ngoài. Cô đi đến trước mặt người đàn ông, cười đầy ngốc nghếch. Nụ cười bay vào mắt Tạ Cửu bèn thay đổi ý vị... "Đây là nụ cười vui vẻ khi sắp được thấy mấy ngôi sao nổi tiếng à?" Mà ở bên kia, mấy nhân viên đang trò chuyện về 《 Hương Phấn 》bỗng nhiên im phăng phắc, mắt như muốn rớt ra khỏi tròng... Hôm nay mặt trời mọc ở phía Tây à? Bên cạnh Cửu gia có nhân vật khác giới? Mà khoan... Không phải đó là một cô bé sao? Mời các bạn đón đọc Hôm Nay Mật Đường Có Chút Ngọt của tác giả Nhất Chích Nịnh Mông Hà.
Chỉ Muốn Ôm Em Về Nhà
Nghe nói trước khi Trình Trì xuất hiện, 300 nội quy “thép” của trường học, không ai dám vi phạm. Sau khi Trình Trì đến, vì một trận đánh nhau tập thể long trời lở đất mà kể từ đó, quần chúng nhân dân trong trường liền tự giác nhớ thêm một cái: “Trình Trì ngang ngược hung hãn, là một tên cường hào ác bá, tuyệt đối không thể chọc!” Là học sinh chuyển từ lớp năm đến lớp một, trước khi đi, Nguyễn Âm Thư đã sớm nghe thầy cô và bạn bè dọa một trận: Hình như tên Trình Trì kia là học sinh bên đó, em/cậu phải cẩn thận một chút! Nguyễn Âm Thư chớp chớp đôi mắt nai yêu kiều, dịu dàng nói đồng ý, vô cùng ngoan ngoãn, lúc nào cũng cẩn thận cách xa người kia quá mười mét. Chỉ là, sau đó, Trình Trì bước đến chỗ của cô… Có một chân lý đã nói thế này: Tính khí của Trình Trì không tốt, bạn mà không nghe lời hắn, chết chắc rồi! Nhưng lần đó Nguyễn Âm Thư lại không thèm quan tâm đến cậu ta, cuối cùng môi cô bị bỏng hết một miếng. Hôm sau tan trường, có ai đó tới truyền tin, vừa nói vừa run rẩy: “Âm Âm, Trình… Trình… Trình… Trình… Trình Trì bảo bảo cậu lên sân thượng gặp… Gặp cậu ấy…” Lần này bạn Âm Âm vẫn ngoan ngoãn nghe lời dặn dò, không đi tìm cậu ta. Nhưng mà sau đó, lúc lên sân thượng làm bài tập, cô bị Trình Trì mạnh mẽ kéo vào một góc. Nguyễn Âm Thư sợ đến khiếp vía rồi, không ngờ thiếu niên lại lấy từ túi ra một lọ thuốc, bắt đầu thoa lên môi cô. Anh cau mày, nhưng đáy mắt lại tình ý cuồn cuộn, yết hầu không tự chủ được mà lăn lên lăn xuống. Nguyễn Âm Thư xiết chặt góc áo, tự nói với chính mình: “Nếu cậu ta mà tức giận, muốn đánh mình, mình phải chạy thật nhanh!” Không ngờ giây tiếp theo, Trình Trì xoay mặt sang hướng khác, giọng phát ra khàn khàn, vừa hăm dọa, vừa đè nén mà lẩm bẩm: “Bôi thuốc bôi thuốc, không được hôn.” Nguyễn Âm Thư: “…” Nhân vật chính: Nguyễn Âm Thư, Trình Trì/ Phối hợp diễn: Lý Sơ Từ, Trương Mục Chi. Tag: Nhân sinh một lòng ngọt ngào. Lời tác giả: Ác bá trường học VS em gái dịu dàng Biệt danh của bổn văn:《 Làm sao để thuần phục một tên thiếu gia quần áo là lượt? 》《Bàn về hiện trường kiềm chế một tên hung dữ thích thống trị 》《Từ lão đại trở thành thê nô? Chỉ cần một Nguyễn Âm Thư!》 Tag: Ngọt văn, cuộc sống hằng ngày. #Cam kết ngọt văn, không ngọt livestream ăn nón sắt #Nhưng mà tôi không có nón sắt #Đừng dụ tôi mua! Tôi sẽ không ăn đâu! Weibo: Lộc Linh – Lorine Lời Editor: Hello mọi người, mình đã quay trở lại và ăn hại hơn xưa nè. Mọi người nhớ ủng hộ truyện nhé. Mọi góp ý xin hãy gửi vào Facebook seleneleewritingismylife của mình, xin cảm ơn.  *** Tám giờ tối, tiệc chia tay của lớp B5 vừa dịp kết thúc. Đám học sinh dự lễ đã sớm không đợi được nữa, vội vã đeo cặp vào định bỏ chạy, cuối cùng bị Trần Lệ - chủ nhiệm lớp gọi ngược lại, miễn cưỡng đành quay trở về vị trí. "Thầy còn chưa nhận xét tổng kết gì đâu, sao mấy đứa đã vội bỏ của chạy lấy người cả rồi? Bình tĩnh ngồi xuống trước đã, thật là, lần phân ban này sẽ có thay đổi một chút, sợ là người xưa sẽ không còn chung một lớp, các em nên biết quý trọng từng giây từng phút còn lại này." Đám nam sinh nghe vậy thì hi hi ha ha kéo nhau ngồi xuống, sau đó là một trận trêu cười loạn xạ. Nguyễn Âm Thư ngẩng mặt lên, đôi con ngươi sáng như nước hồ thu khẽ chớp, chuyên tâm nhìn về phía Trần Lệ. Mà người kia cũng hướng ánh mắt về phía cô, mỉm cười: "Ngày mai chúng ta sẽ chia lại ban học dựa theo kết quả kỳ thi vừa rồi, các lớp cũng được xáo lại. Các em sẽ được chia đều ra năm lớp, nên sau này lớp chúng ta có thể sẽ không còn học chung với nhau nữa." "Cơ hội đã mở ra rồi, hy vọng các em có thể sớm hòa đồng với các bạn mới, quen dần với thầy cô mới. Nhưng, phải luôn nhớ kỹ, tuyệt đối không được buông thả bản thân mình, luôn luôn nỗ lực, cố gắng phát huy. Nếu gặp vấn đề khó khăn cũng có thể đến tìm thầy, thầy luôn sẵn sàng giúp đỡ các em." "Tốt lắm, buổi tiệc hôm nay kết thúc ở đây, sáng mai các em nhớ đến sớm một chút để dọn dẹp chỗ ngồi của mình nhé!" Tiếng vỗ tay vang như sấm, đám nam sinh vội vàng đứng dậy nối đuôi nhau đi ra ngoài, còn không quên nói "hẹn gặp lại" với Trần Lệ. Mà Nguyễn Âm Thư vốn đang đắm chìm trong thế giới riêng của mình, cũng nhanh chóng đem phần nến thừa và diêm quẹt bỏ vào một cái hộp nhỏ, sau đó cùng bạn học bước ra khỏi ghế. Cô không quên đi về phía giảng đường, nở một nụ cười rồi nói: "Thầy, hẹn gặp lại thầy ạ." "Chờ một lát." Nguyễn Âm Thư không nghĩ Trần Lệ sẽ gọi mình ở lại, hai hàng mi của cô bèn khẽ nâng lên, mắt sáng lấp lánh. Tính cách của cô vẫn luôn là thế, dù cho không phải nhân vật chính trong một cuộc nói chuyện, nhưng chỉ cần trong lời nói của đối phương có nhắc đến cô, Nguyễn Âm Thư sẽ theo thói quen mà ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt chăm chú và thuần khiết để nhìn người đó, cũng là biểu đạt thành ý tôn trọng của chính mình. Thành tích của Âm Thư rất tốt, vốn đã ổn định từ khi còn học cấp hai, hạnh kiểm cũng vô cùng hoàn hảo, tính cách lại khả ái dịu dàng, nên hầu như thầy cô giáo nào trong lớp cũng đều yêu mến cô. Mỗi lần đi dạy đều muốn chú ý đến em ấy nhiều một chút, dù Âm Thư có không nói gì suốt buổi học đi nữa, Trần Lệ cũng cảm thấy tâm trạng mình vô cùng thoải mái, cô học sinh với nụ cười tươi như hoa này quả thật có thể xoa dịu được lòng người. Trần Lệ hiền lành xoa đầu cô: "Lớp một chính là lớp trọng điểm của trường ta. Trừ một vài trường hợp quý tộc giàu có bỏ tiền để vào học thì đa số mọi người đều rất nghiêm túc. Thầy thật sự rất thích em, hy vọng em có thể tiếp tục cố gắng, còn có thể mang lại vẻ vang cho cả lớp." Âm Thư nghe vậy thì nở một nụ cười vui vẻ, thanh điệu trả lời mang giọng mũi đầy dịu dàng, nhưng cũng rất kiên định: "Dạ, em nhất định sẽ không để mọi người thất vọng." Trần Lệ lại quay sang nói chuyện với Lý Sơ Từ đứng cạnh cô thêm vài câu, sau đó hai người mới rời khỏi phòng học. Âm Thư và Lý Sơ Từ bắt đầu quen nhau cũng chưa lâu, nhưng quan hệ hai người rất tốt. Hai cô cùng ngồi một bàn, cùng nhau phấn đấu, trong đợt thi phân ban vừa rồi, may mắn là cả hai vẫn được ở cạnh nhau, cùng chuyển đến lớp một. Ngày mai chính là ngày đầu tiên đến lớp mới sau khi phân ban, vì thế Trần Lệ đã tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ cho lớp, xem như là tổng kết quãng thời gian mà họ đã trải qua cùng nhau. Mọi người đều đã thu dọn xong xuôi trước khi buổi tiệc kết thúc, bây giờ không còn ai ở lại cả. Chiều hôm nay Âm Thư bận phải đi phát bài thi, nên đến giờ cô vẫn chưa thu dọn xong cặp sách. Lý Sơ Từ phải đến lớp bồi dưỡng, không thể đi cùng cô được, nên chỉ còn một mình Âm Thư trở về lớp. Nhất Cao là trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, giáo viên lẫn học sinh đều rất xuất sắc, lực lượng cũng không kém phần giàu có, lại vì học sinh rất đông nên trường có tận ba dãy lầu. Học sinh đã sớm tan hết, đèn trong trường cũng đã tắt, trời lại tối, từ xa nhìn lại chỉ thấy một mảng đen ngòm. Âm Thư có bệnh quáng gà, lúc xuống lầu lại vội vàng nên cô đã quên mang theo đèn bin, cũng may là cô còn dư phần nến trong bữa tiệc ban nãy, trong người cũng có sẵn bật lửa để thắp sáng. Cô bèn nương theo ánh trăng để thắp nến. Nến được mua đến là để tăng phần không khí, vì thế nhìn qua rất đẹp mắt, màu xanh kem nhạt, bên trên còn dính rất nhiều kim tuyến từ bữa tiệc.   Mời các bạn đón đọc Chỉ Muốn Ôm Em Về Nhà của tác giả Lộc Linh.