Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông

Ông chủ cửa hàng tiện lợi 38 tuổi sau năm năm cấm dục đóng cửa trái tim đã lại lần nữa rung (động) động (dục). Ps: Sinh viên đại học 20 cái xuân xanh. Chữ “già” trong anh già chỉ là nói tương đối thôi, 38 tuổi không hề già chút nào! Anh già thương vợ nhất đó! *** Lần đầu Ngụy Viễn Đông trông thấy Lan Tử Nhan, anh đã rất linh hoạt nhạy bén ý thức được rằng tương lai của mình sẽ không đi theo hướng anh từng hình dung nữa. Anh quay về khu dân cư cũ của huyện lỵ này ngót nghét năm năm rồi, cuộc sống yên bình thong dong trong năm năm qua đã khiến thể xác lẫn tâm hồn anh thả lỏng, những tổn thương của quá khứ dần được thời gian chữa lành. Vào một buổi trưa vô cùng nhàn nhã ấm áp, Lan Tử Nhan đã xuất hiện ở cửa hàng tiện lợi của Ngụy Viễn Đông. Tiệm của Ngụy Viễn Đông tên là "Cửa hàng tiện lợi xưởng phân bón", nhưng xưởng phân bón đã đóng cửa mười mấy năm trước, chỉ còn sót lại khu nhà trọ công nhân viên cũ mèm cùng cư dân lác đác. Cửa hàng tiện lợi của Ngụy Viễn Đông chẳng hề tiên tiến hay cao cấp, nó chỉ như tiệm bán tạp hóa chật hẹp xập xệ có thể bắt gặp ở khắp thị trấn nhỏ mà thôi. Điều anh theo đuổi chính là mùi vị tuổi thơ nguyên thủy này, dẫu có tiền đi chăng nữa cũng chẳng định tân trang, chỉ sửa chữa chắp vá, nom không đến mức quá xấu xí. Lúc ấy anh vừa ăn cơm trưa xong, đang rảnh rỗi ngồi trong cửa tiệm nhà mình lướt video ngắn. Video lồng tiếng về một chú chó làm anh cười sặc sụa mất luôn cả hình tượng. Thường ngày khách tới đều là hàng xóm quen thuộc, Ngụy Viễn Đông cũng không bận tâm về cái nhìn của bọn họ. "Ông chủ, cho hỏi lấy đồ giao hàng ở đâu ạ?" Một câu nói bất thình lình của cậu thanh niên trong veo như nước giếng sau vườn nhà, khiến Ngụy Viễn Đông cảm thấy khoan khoái quá đỗi. Không ngoài dự đoán, khi ngẩng đầu lên, anh lập tức bị chấn động bởi vẻ đẹp của thanh niên này. Đường nét gương mặt của thanh niên cực kỳ sạch sẽ thanh tú, trên sống mũi cao trắng bóc có đeo cặp kính gọng kim loại, bờ môi mỏng hơi cong lên như vầng trăng khuyết vương ý cười ôn hòa. Cậu mặc áo phông trắng thuần, khí chất toàn thân cứ như thư sinh chuyển kiếp đến từ thời cổ đại, nhẹ nhàng lịch sự, nho nhã bất phàm, nhưng hơi thiếu một chút cảm giác không thể đến gần, khiến Ngụy Viễn Đông rất muốn bắt người lại gặm một cái. Quả là hồ ly tinh không nhận thức được sự quyến rũ của mình. Ngụy Viễn Đông làm chủ ở đây đã năm năm, xưa nay chưa từng gặp ai đáng yêu thế này, ấy không đúng, anh cảm thấy trong cuộc đời bốn mươi năm dài đằng đẵng của mình cũng chưa từng gặp nhân vật nào thần tiên như vậy. Có vẻ là sinh viên đại học. Anh sững sờ mười mấy giây mới phản ứng kịp: "À giao hàng nhanh, em giao cái gì?" "Người đó gửi tin nhắn, kêu tôi tới cửa hàng tiện lợi này lấy." Cậu sinh viên cho Ngụy Viễn Đông xem tin nhắn trên màn hình di động, nói một cách có trật tự. Cuối cùng Ngụy Viễn Đông cũng hoàn hồn triệt để: "Ồ ồ, nhắn tin cho em đúng không? Em xem thử ở cửa đi." Cậu sinh viên nói cảm ơn xong cất điện thoại tiến về phía cửa. Vóc dáng cao cao gầy gầy nhưng thân hình thì thẳng tắp như cây tùng, chiếc quần âu rộng màu xám tro cũng chẳng thể che giấu cặp mông đầy đặn của cậu. Làm trong đầu Ngụy Viễn Đông xuất hiện hình ảnh đè cậu lên đùi mình, lột cái quần xám của cậu xuống, vỗ mạnh bờ m0ng trắng đó đến khi sưng đỏ. Má! Đúng là đồ già dê không biết xấu hổ! Ngụy Viễn Đông nhẫn tâm khinh bỉ chính mình. "Ông chủ, cần ký tên không? Hay lấy đi luôn?" Thoắt cái cậu sinh viên đã tìm được gói hàng của mình, ló đầu ra hỏi Ngụy Viễn Đông. Ngụy Viễn Đông không nghe rõ, cậu bèn hỏi lại lần nữa. "Lấy đi luôn đi." Cậu sinh viên nói lời cảm ơn, rồi sau đó Ngụy Viễn Đông không nhìn thấy cậu nữa. Hồn bay phách lạc sau khi vừa thấy đã yêu là điều mà Ngụy Viễn Đông sống gần bốn mươi năm chưa bao giờ trải nghiệm. Lỡ va phải lưới tình với một cậu nhóc có lẽ còn chưa tới hai mươi tuổi. Không biết xấu hổ thật đó! Ngụy Viễn Đông! Anh thầm mắng bản thân nhưng nhanh chóng không nhịn cười nổi. Vốn dĩ có biết xấu hổ đâu! Ngụy Viễn Đông phân tích thử, nhóc sinh viên là gương mặt mới, thậm chí không biết cách lấy hàng thế nào, nhất định là vừa dọn tới. Hiện tại đang nghỉ hè, khả năng cao là vừa ra ngoài thuê phòng vừa đi làm. Đứa nhỏ ngoan quá đi. Ngụy Viễn Đông tự động tưởng tượng ra câu chuyện động lòng người rằng, sinh viên nghèo khó phải tự lực cánh sinh, dựa vào việc làm thêm để kiếm đủ học phí, giảm bớt gánh nặng giúp người nhà. Nhưng tình tiết tiếp theo bỗng đi theo hướng bất chính. Cậu sinh viên bề ngoài mạnh mẽ, nội tâm yếu ớt bất đắc dĩ bị một người đàn ông trưởng thành cường tráng nhiều tiền bao nuôi, cuối cùng đổ cái rụp dưới sức hấp dẫn của người đàn ông, hai người cùng nhau trải qua cuộc sống hạnh phúc không biết xấu hổ. "Cộc cộc cộc". Một bé gái mười tuổi gõ bàn của Ngụy Viễn Đông. "Bác ơi, con muốn mua kẹo que." Ngụy Viễn Đông đang mơ mộng hão huyền bị đánh thức, mất kiên nhẫn xua tay với cô bé: "Đi đi! Đừng gọi chú là bác, chú già lắm hả?" "Bác lớn hơn ba con thì là bác đúng mà ạ, với lại bác cũng 40 tuổi rồi." Cô bé vươn tay tự gỡ hai cây kẹo que trên cái giá. "Con bỏ tiền lên bàn bác rồi nha." Lúc đi tới cửa bé đột nhiên xoay người, hô về phía Ngụy Viễn Đông, "40 tuổi còn chưa có vợ, quê quá đi!" Ngụy Viễn Đông mặc kệ lời châm biếm của cô bé, dù sao anh giữ chức đồ chơi hình người cho đám trẻ ở đây cũng không phải ngày một ngày hai nữa. Chẳng qua vẫn lặng lẽ đứng trước tấm gương trên giá nhà mình, nhìn cái bóng ngược bên trong, lẩm bẩm: "Không già đâu nhỉ?" "Đẹp trai lắm mà nhỉ?" "Đủ tư cách tán em ấy mà nhỉ?" Bỏ bê bản thân đã năm năm nay, Ngụy Viễn Đông không còn chú ý tới hình tượng của mình nữa. Vừa lầm bầm vừa mở điện thoại, đặt một bộ mỹ phẩm dưỡng da đắt chết người. Còn định buổi tối đến trung tâm thương mại mua quần áo mới, rồi đăng ký khóa tập thể dục cá nhân. Anh đặt điện thoại xuống thở phào một hơi, vui mừng, dễ chịu. Nhóc sinh viên, phải thuộc về anh. Mời các bạn mượn đọc sách Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông của tác giả Độ Hải Bất Thị Y Sinh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển - Lục Nguyệt Hạo Tuyết
Trọng sinh đến cổ đại, không chỉ có trở thành người câm miệng không thể nói; mà còn tổ mẫu không thích, phụ thân không thương, mẹ kế ác độc, là người không may mắn khắc phụ khắc mẫu khắc cả nhà. Đối mặt với đủ loại gian khổ, các loại gây khó dễ, nàng vẫn nghênh khó khăn mà tiến lên, từng bước hóa giải. Trúng độc, ám sát, vá họa theo nhau mà đến, nàng cũng không run không sợ hãi. Nàng vốn chỉ muốn bình thản, an tĩnh mà sống đến già, nhưng mà số mệnh không như ý người. Nếu đã như thế, nàng cũng sẽ không muốn trên lưng phải gánh lấy cuộc sống u ám đáng thương nữa, vì vậy nàng nhất định phải sống một cuộc sống đầy màu sắc đẹp đẽ, sáng tạo ra một truyền kỳ thuộc về riêng nàng. *** Đại Tề mùa đông năm thứ ba mươi lăm, đặc biệt lạnh. Phía ngoài bông tuyết tung bay tự nhiên, những người trong nhà phú quý đều trốn ở trong phòng, không muốn đi ra ngoài. Nhưng nhà nghèo khó thì lo lắng, vì không biết có thể chịu đựng qua cái rét lạnh của mùa đông này hay không? Trong tiểu viện của một nhà nông, có một lão nhân đang bận rộn trong phòng bếp. Một bên thổi lửa nấu cơm, một bên vừa lau nước mắt. Vẻ mặt đau thương không dứt. Ôn Uyển nặng nề mở mắt, muốn cử động, thì lại phát hiện mình toàn thân mềm nhũn, không có một chút sức lực nào. Mờ mịt đánh giá chung quanh. Nóc phòng là đầu gỗ cùng mái ngói. Trong phòng ánh sáng lờ mờ, nhưng tương đối rộng rãi, trừ cái giường mình ngủ ra, bên trong nhà có một bộ ghế so sánh với ghế sa lon cao hơn một chút, vừa giống như giường vừa giống như đồ chơi. Trong nhà còn có một cái bàn tròn, bày bốn cái băng ngồi chung quanh; trên cái bàn tròn có đặt bình trà cùng chén trà, bình trà cùng chén trà đều đã bong tróc nước sơn. Cách giường hai mươi mấy bước có một cái bàn, đoán chừng chính là bàn trang điểm, phía trên bày lược, sợi tơ vân vân, cái bàn còn có một cái gương đồng tỏa ra ánh sáng xanh nhạt. Thoạt nhìn không giống như là nhà người có tiền, nhìn một cái liền biết. *** Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Chi Ôn Uyển của tác giả Lục Nguyệt Hạo Tuyết.
Tổ Trọng Án - Yên Thủy Tinh
Những vụ Tổ Trọng Án ly kỳ không lời giải, những án mạng kinh hoàng chưa có manh mối. Nhờ sự kết hợp giữa Triển tiểu miêu là một tiến sĩ tâm lý học kết hợp cùng một con phóng khoáng như điên, Bạch lão thử. Thử miêu liên thử án nào cũng phá. Thử miêu văn hiện đại. Những phân tích tâm lý học trong này đều được tham khảo trên một bộ phim truyền hình Mĩ. *** Thành phố D, tại khu ẩm thực thương mại, một thanh niên cao gầy, mặc cả thân áo đen lười biếng lê bước chân dạo trên đường phố. Tuy thời tiết bây giờ đã sớm là đầu xuân, nhưng gió xuân tháng 3 vẫn không có gì gọi là ấm áp, đập vào mặt người vẫn có mấy phần lạnh đến thấu xương… Quả thật, thành phố nhiều gió như vậy đôi khi khiến người ta cảm thấy phiền toái, nhưng hiển nhiên, nó cũng chẳng thể quấy nhiễu nổi Bạch Ngọc Đường. Bạch Ngọc Đường chính là tên thanh niên áo đen vừa nói, ở đây, chẳng ai biết đến hắn, tuy con người hắn nhìn qua cũng không phách lối, nhưng vô luận ở thanh thiên bạch nhật hay nơi làm việc, Bạch Ngọc Đường đều có thể dễ dàng đem mình hòa nhập vào, huống gì hiện tại chỉ là nơi đường phố tịch mịch ban đêm. Dùng lời của hắn mà nói thì, hắn vĩnh viễn sẽ không thoát khỏi nhịp điệu của thành phố này , hắn và nó, vĩnh viễn hòa hợp như vậy. Hắn yêu thành phố này, bất quá, từ lúc Bạch Ngọc Đường nói những lời đó, đã sớm trải qua hai năm, hai năm, lại có thể sửa đổi rất nhiều chuyện. Năm ấy, người nghe Bạch Ngọc Đường nói chuyện đã chết, mà hắn cũng đã sớm quên mất, cái gì gọi là yêu , bất kể đối với thành phố, hay bất kỳ người nào khác. *** Mời các bạn đón đọc Tổ Trọng Án của tác giả Yên Thủy Tinh.
Những tháng năm Hổ phách tập 2 - Tuyết Ảnh Sương Hồn
“Trong những phút giây rực rỡ cuối cùng của thời thanh xuân này, bạn có nhận ra mình càng lúc càng thích nhớ lại chuyện ngày xưa không? Những tháng ngày thuần khiết vô ưu đã qua, cái lứa tuổi trẻ dại mới bước chân qua ngưỡng cửa tình yêu, từ đơn giản tới thâm sâu, duyên và phận, gặp gỡ rồi chia ly... Cớ sao mới chỉ vừa chớp mắt mà thời gian đã vụt qua để rồi tháng năm vài bận lén trộm đổi, mang gương mặt trẻ trung năm xưa hóa thành dung nhan tang thương nhường này? Thanh xuân đã qua như cuộc vui đã tàn, giữa cuộc đời đằng đẵng, quãng thời gian đẹp nhất lại chính là thứ trôi qua nhanh nhất. Ký ức tựa như một khối hổ phách trong suốt bảo bọc lấy tuổi hoa. Thứ tôi muốn kể chính là một câu chuyện được bọc trong hổ phách như thế, một đoạn hồi ức gian nan. Nếu mọi người nguyện ý thì xin cùng tôi lần theo từng dòng chữ lời văn, ngược dòng sông thời gian, cùng tìm lại những tháng năm tựa thủy.” (Tuyết Ảnh Sương Hồn) Cuốn sách Những tháng năm hổ phách là cuốn sách hay của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn. Những năm tháng về quá khứ luôn làm cho chúng ta rất nhiều hoài niệm. Những mốc thời gian đã đi quá, những kỷ niệm của tuổi thơ làm cho con người ta luôn nhớ nhung khát khao trở lại. Cuốn sách "Những tháng năm hổ phách tập 1" sẽ cho bạn những hoài niệm nhớ nhung về một thời đã qua. Hẳn các bạn đã từng đọc cuốn sách "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ", chỉ cần cái tựa đề đó thôi cũng đủ cho chúng ta có một khát khao trở lại cái thời thơ ấu biết nhường nào. Cuốn sách Những tháng năm hổ phách cho chúng ta gợi nhớ về một thời đã qua, một thời mà chúng ta sống trong vỏ bọc của gia đình. Vô lo, vô nghĩ và chơi hết mình đó là thời thơ ấu của tôi, bạn có như vậy không. Cuộc đời con người ai cũng có một quá khứ để hoài niệm, ai cũng có những khoảnh khắc để nhớ nhung. Với cuốn sách Những năm tháng hổ phách bạn sẽ được sống lại những thời khắc đó. Cuốn sách Những tháng năm hổ phách sẽ cho bạn trở lại với thời gian, trở lại với những tháng năm của những khoảnh khắc đẹp nhất trên đời. Đã có ai chưa từng tắm sông, chưa từng chăn trâu cắt cỏ và bắt chuồn chuồn, tuổi thơ của tôi là vậy đó. Những tháng năm thuộc về ký ức, thuộc về những khoảnh khắc hoài niệm của quá khứ. Bạn có muốn sống lại những khoảnh khắc đó không, bạn có điều ước mong thời gian quay trở lại không. Tôi khuyên bạn đến với cuốn sách Những tháng năm hổ phách bạn sẽ được trải nghiệm và được sống cùng với những tháng năm mà bạn mong muốn. Mời các bạn đón đọc Những tháng năm Hổ phách tập 2 của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn.
Thiên Sơn Mộ Tuyết - Phỉ Ngã Tư Tồn
Thiên sơn mộ tuyết của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn nói về một cô gái bất hạnh tên là Đổng Tuyết; Cô là một cô gái mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống cùng cậu mợ của mình. Cuộc sống “ở nhờ” đó đối với cô giống như địa ngục, hàng ngày nhìn đứa con của cậu mợ được bao bọc trong tình yêu thương của cha mẹ, cô không khỏi cảm thấy chạnh lòng.   Tuổi ấu thơ vốn chẳng có niềm vui, nhưng may mắn thay, những năm tháng cấp ba, cô đã yêu được một chàng trai tốt. Người ấy là Tiêu Sơn học cùng cô, hai người đã có quãng thời gian bên nhau thật đẹp, nhưng chỉ vì một sự hiểu lầm mà họ chia tay. Cô lên thành phố học đại học, nhưng số phận lại đưa đẩy cô vào tay một người đàn ông mà cô luôn coi là tên quỷ dữ. Mạc Thiệu Khiêm đã có vợ, cô luôn nghĩ cô sống với anh ta như một “gái bao”, không hơn không kém, chỉ mong một ngày anh ta chán cô và đá cô ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, ngày ấy chẳng đến. Mọi chuyện vỡ lở, cô bị bạn bè khinh rẻ. Đúng lúc ấy cô gặp lại Tiêu Sơn, họ muốn quay lại với nhau, nhưng cô luôn tự ti về thân phận của mình. Cả anh và cô đều có nỗi đau riêng, có những mối quan tâm riêng, họ chưa thể quay về với nhau. Nhưng cô không hề biết Mạc Thiệu Khiêm – cái người mà cô luôn coi là tên quỷ dữ ấy cũng có nỗi đau khổ riêng. Anh ta yêu cô, yêu cô hơn chính bản thân mình, anh ta chỉ ngủ với một mình cô, thậm chí anh ta còn chưa đụng tới người của cô vợ anh ta lấy một lần. Sau đó, hàng loạt những bí mật, những dồn nén, những đau khổ được phơi bày. Đến cuối cùng, cô mới hiểu đươc “con quỷ dữ” ấy đã in sâu trong trái tim cô như thế nào. Và sau những nước mắt, họ có đến được với nhau? Kết thúc truyện thiên sơn mộ tuyết sẽ như thế nào đây ? *** Cả không gian rộng lớn chỉ còn lại hai người là tôi và anh, từ trước đến nay, chưa bao giờ thế giới lại yên tĩnh đến vậy. Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi được ngồi riêng với anh ở nơi này, thành phố ngoài ô cửa sổ kia đầy phồn hoa tấp nập mà cõi lòng tôi ngập tràn cô liêu. Ánh mắt tôi đăm đắm nhìn người đàn ông mình đã yêu tha thiết mười năm, cho đến tận lúc này, anh chưa từng ngó ngàng đến tôi dù chỉ một lần. Có lẽ giờ đây, bản thân anh cũng không hề nhận ra, khuôn mặt tôi khác trước ra sao, bởi lẽ trong trái tim anh chưa từng ghi lại dấu ấn của tôi. Nhưng tất cả đều do mình chọn lựa, tôi không hối hận bởi những việc đã làm. - Thiệu Khiêm... Trên khóe môi dần nở một nụ cười, nếu đây là lần cuối cùng, vậy tôi muốn mình phải cười thật rạng rỡ trước mặt anh. - Nếu đời người có thể làm lại từ đầu, em vẫn chọn yêu anh như lần đầu tiên. *** Mời các bạn đón đọc Thiên Sơn Mộ Tuyết của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.