Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Đường Tinh Khanh bước qua hàng người đang ngoái theo nhìn mình, cô biết rõ họ đang nghĩ gì trong đầu. Không phải ai cũng may mắn được trở thành bạn đời của Đông Phùng Lưu, có kẻ chỉ muốn làm nhân tình cũng không có cửa. Vậy mà Tinh Khanh cô vừa chớm hai mươi đã đường đường chính chính bước qua cửa Phùng gia. Nhưng những kẻ kia đâu biết được, làm phu nhân của tổng giám đốc vốn dĩ chẳng dễ dàng gì... *** Đường Tinh Khanh mới vừa tròn 20 tuổi lại đột nhiên phải gả cho Đông Phùng Lưu, đối với cô mà nói, hắn chỉ là một người hoàn toàn xa lạ. Từ một người nghèo túng trở thành phu nhân tổng giám đốc được người người hâm mộ! Nhưng phu nhân của tổng giám đốc đâu có dễ làm vậy chứ… Một bước lên mây là câu nói ám chỉ một ai đó từ nghèo khó trở nên giàu có chỉ trong nháy mắt. Và truyện Vợ Của Tổng Tài Không Dễ cũng là một trong số đó, Đường Tinh Khanh, một cô gái chỉ mới tròn 20 tuổi, còn đi học nhưng lại bị ép gả cho một người đàn ông giàu có. Tự nhiên được làm “phu nhân của tổng giám đốc”, một vị trí mà hàng ngàn cô gái đều mơ ước dù chỉ trong thời gian ngắn. Nhưng với cô gái Tinh Khanh còn quá trẻ này liệu có phải là chuột sa hũ nếp hay không? Chúng ta hãy cùng xem qua review Vợ Của Tổng Tài Không Dễ để biết được vị trí phu nhân này có dễ làm hay không? Mở đầu câu truyện là tình huống một cô gái con nhà nghèo, còn độ tuổi đi học bị mẹ kế là Tiết Bình Hương ép gả cho một người hoàn toàn xa lạ với lý do chính là có tiền chữa bệnh cho ba. Thật sự có phải đây là nguyên nhân lấy chồng chỉ sau khi biết tin trước có ba ngày hay không? Hay là một màn kịch của “mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng” của bà Tiết hay không? Câu trả lời sẽ dần hé mở khi chúng ta dần thời gian đi hết Truyện full. Oái oăm thay, trong lúc tâm trạng không tốt, Tinh Khanh đã đến quán bar uống rượu và đã bị cưỡng hiếp. Ngay cả ngọc bội gia truyền cũng bị đánh rơi. Đúng quả thật là làm Vợ Của Tổng Tài Không Dễ. Ngoài cái danh xưng là phu nhân, Đường Tinh Khanh không hề có gì cả, ngoài chịu đựng những cơn thịnh nộ và chà đạp từ người chồng có tên là Đông Phùng Lưu. Nữ nhân vật chính Đường Tinh Khanh trong truyện đúng là một cô gái đáng thương. Ngoài cái đẹp tâm hồn, vẻ ngoài xinh xắn, ưa nhìn thì không có cái gì để so sánh với các tiểu thư đài các khác. Nhưng tác giả đã tặng món quà hậu hĩnh, giúp cô “từ một người nghèo túng trở thành phu nhân tổng giám đốc được người người hâm mộ”. Nhưng phu nhân của tổng giám đốc có dễ hay không, hay là mở đầu cho chuỗi bi kịch của cô gái đáng thương này. Ngay “ngày đầu tiên bước vào nhà họ Đông đã bị nhốt lại”. Nhưng cô cũng không vì thế mà khuất phục. Cô vẫn luôn đấu tranh, giữ gìn phẩm chất “là học sinh giỏi, rất thuần khiết”. Xuyên suốt Truyện Ngôn Tình này thì nam nhân vật Đông Phùng Lưu luôn lạnh lùng, vô cảm với phụ nữ, nhất là cô vợ của mình. Khi bao người nhận định về Tinh Khanh là một “bé gái này không chỉ thuần khiết mà còn rất xinh đẹp, tao nhã, điềm tĩnh, ung dung, cũng rất xứng đôi với tiểu Lưu đấy chứ” thì anh lại cho rằng “trong mắt tôi, cô chính là con đàn bà dâm đãng không còn trinh trắng!”. Chính vì thế mà anh luôn thẳng tay chà đạp cô mọi lúc có thể ngay cả khi trên giường. Tác giả đã miêu tả vẻ đẹp hoàn hảo của Đông Phùng Lưu này có “gương mặt giống như tạc tượng trong thần thoại Hy Lạp vậy, ngũ quan như được điêu khắc rất tuấn tú, đôi mắt âm u sâu thẳm. Nhưng “cả người tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, khóe miệng cong lên một nụ cười, lộ ra vẻ không ngông cuồng không câu nệ, sức quyến rũ ma mị”. Cả người anh ta có khí chất của một vị vua uy phong chấn động thiên hạ, gian ác nhưng lại tuấn tú, khiến người ta không nhịn được mà cả người phải run lên. Và chính vì vậy mà nó là nỗi ám ảnh của Đường Tinh Khanh. Tại sao nam nữ chính trong Vợ Của Tổng Tài Không Dễ lại toàn là ngược từ đầu cho đến cuối? Phải chăng giữa họ đã có quá nhiều hiểu lầm và rào cản? “Nếu tiểu Lưu có thể buông bỏ được thù hận trong lòng” đã dấy lên phần nào câu trả lời cho thái độ của anh với phụ nữ, nhất là Tinh Khanh". Và hoàn toàn đúng khi anh cho rằng “Tiện nhân, ra vẻ trong trắng trinh tiết gì cơ chứ, cô cũng giống mẹ cô thôi, đều là loại đàn bà hèn hạ vô liêm sỉ!” mỗi khi trò chuyện với cô. Một tình tiết khác cũng gây nên sự tò mò của độc giả. Đó chính là miếng ngọc bội cổ mà Phùng Lưu luôn quý và giữ bên mình. Anh thường hay “cầm lấy miếng ngọc bội, khóe môi cong lên một nụ cười, không hề làm mất đồ vật của con mèo hoang nhỏ đó”. Nhằm lôi cuốn và giữ chân người đọc, tác giả Mộc Thất Thất đã tạo nên tình tiết chạm mặt rồi nhưng lại không phát hiện ra nhau. Cô hoàn toàn không biết đêm mà mình bị cưỡng hiếp là ai. Và anh phát hiện “miếng ngọc bội cổ dưới gối, màu xanh biếc, không chút tì vết, vừa nhìn là biết là hàng của Thượng Quai. Chỉ sợ đây là của cô gái đó để lại thôi!” của “con mèo hoang nhỏ”. Ngay ban đầu hai người đã nhận ra nhau, Phùng Lưu cũng không biết chủ nhân thật sự của miếng ngọc bội đó và sự hiểu lầm với mẹ của Tinh Khanh luôn sâu sắc giống như là một chiếc hộp bí ẩn mà câu trả lời nằm ở sự kiên nhẫn của độc giả. Sự xuất hiện của nhân vật nhí Đường Ngũ Tuấn sẽ làm giảm đi cuộc đời đầy nước mắt của Đường Tinh Khanh. Một cậu bé có “vóc dáng bé nhỏ, ăn mặc chỉnh tề, cặp kính râm che đi nửa khuôn mặt tạo ra cảm giác bí ẩn, cái miệng xinh xắn cùng vùng mặt hở ra đủ để thấy sự khôi ngô dưới cặp kính”. Điểm đặc biệt ở cậu bé này chính có tạo nên sự “kinh ngạc khi đôi mắt của cậu bé giống Đông Phùng Lưu đến như thế, rõ ràng là cùng một khuôn khắc ra”. Ngay khi còn nhỏ tuổi, “học cái gì mà chẳng được, ai lại đi học Đông Phùng Lưu, lạnh lùng và chẳng có chút tình người nào”. Đúng là một khuôn đổ ra nhưng cái khuôn này đã giúp cho nửa phần sau của Vợ Của Tổng Tài Không Dễ là sự thay da đổi thịt của nữ nhân vật chính. Sau 6 năm sang Mỹ, ngoài số tuổi tăng thì cô còn “có một cậu con bảo bối năm tuổi”. Rốt cuộc thì mơ ước học chuyên ngành thiết kế thời trang tại ngôi trường danh tiếng của Ý cũng đã thành hiện thực. Nếu nửa phần đầu của truyện là chuỗi dài sống trong ám ảnh và nước mắt thì ngay lúc cô quay trở về là một con người mới, không bị ai chi phối cuộc sống của mình. Tại Vợ Của Tổng Tài Không dễ chương 488 là khởi đầu mới cho cuộc sống tươi đẹp của nhân vật nữ chính Đường Tinh Khanh. Qua review Vợ Của Tổng Tài Không Dễ đã giúp các bhấy rõ các chi tiết sáng giá nhất của truyện. Đến khi nào Phùng Lưu mới biết được chủ nhân thật sự của miếng ngọc bội? Vì sao Đông Phùng Lưu lại hận mẹ của Tinh Khanh trong khi “trong ấn tượng của cô, mẹ cô là một người phụ nữ tao nhã lại dịu dàng khiêm tốn, mọi người bên cạnh đều rất kính trọng bà”? Hãy đến với Vietwriter.com để tìm câu trả lời cho mọi khúc mắc. *** “Kết hôn?!” Đường Tinh Khanh kinh ngạc, trợn tròn mắt nhìn người phụ nữ trung tuổi mặc chiếc sườn xám lộng lẫy đang đứng trước mặt cô, mẹ kế của cô-Tiết Bình Hương! “Đúng vậy!” Tiết Bình Hương chán ngán đáp: “Bố con thấy con cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên kiếm nhà nào thích hợp cho con rồi!” “Tìm đối tượng cho con? Năm nay con mới 20 tuổi thôi mà?” Đường Tinh Khanh gào thét lên, không ngờ cô vừa về nhà, Tiết Bình Hương đã tặng cho cô một phần “lễ trọng” như thế. Bà ta rốt cuộc đang có rắp tâm gì chứ? Đường Tinh Khanh chế giễu: “Vậy dì Tiết dì nói thử xem bố con tìm cho con người thế nào rồi nào? Hay nên nói là dì Tiết giúp con chọn được đối tượng thế nào rồi?” Tiết Bình Hương cười lạnh nhạt đáp: “Dì cũng chẳng ngại mà nói với con, chồng sắp cưới của con là tổng tài của tập đoàn quốc tế Đông Phùng, Đông Phùng Lưu! Với thân phận của chúng ta, có thể gả vào dòng họ nhà Đông Phùng đã là trèo cao lắm rồi, bố con tốn bao nhiêu sức lực mới lấy được hôn sự này đấy, con phải biết trân trọng cơ hội này đấy!” Hừm, nếu thật sự có chuyện tốt như vậy thì Tiết Bình Hương đời nào chịu để cô được hời thế chứ? Chỉ sợ trong chuyện này còn có trò gì khác thôi! “Mặc kệ anh ta là ai, con không lấy!” “Con không lấy? Chỉ sợ bố con sẽ là người đầu tiên không đồng ý thôi! Dòng họ nhà Đông Phùng đâu phải dạng để con nói lấy là lấy, nói không lấy là không lấy đâu, hậu quả của việc hủy hôn không phải đứa nhóc như con có thể gánh được đâu!” “Nếu con đã không gánh nổi, vậy con sẽ tự đi nói với bố con!” Đường Tinh Khanh nói xong liền cất bước định rời đi. “Giờ bố con đang phải tiếp nhận điều trị, không nên quấy rầy ông ấy, huống hồ giờ sức khỏe bố con không còn như trước nữa, nếu con thực sự là đứa con có hiếu thì đừng có đi chọc giận ông ấy nữa, vậy ông ấy mới có thể sớm ngày khỏi bệnh được. Nhưng nếu con không gả đi, thì chẳng ai mà biết được ông ấy có bị tức đến phát bệnh nữa không, đến lúc đó hai bố con con âm dương cách biệt thì cũng đừng trách dì không nhắc nhở con nhé!” “Dì đang uy hiếp con sao?” Đường Tinh Khanh phẫn nộ. “Hư, dì uy hiếp con đấy thì đã sao? Nếu con không chịu gả đi, dì sẽ khiến con không bao giờ có thể gặp lại bố con nữa! Được rồi, dì cũng chẳng muốn nói chuyện với con nữa đâu, giờ còn cách ngày con được gả vào nhà Đông Phùng đó ba ngày nữa, con tự mình suy nghĩ cho kĩ đi!” Nói rồi, Tiết Bình Hương cứ thế rời đi. Đường Tinh Khanh vẫn đứng ngây người ra đó, chỉ còn ba ngày nữa là phải gả vào nhà Đông Phùng rồi? Gấp gáp như vậy, trong này chắc chắn còn có âm mưu khác! ...... Quán bar Phi Văn Nghĩ đến chuyện mình sắp bị gả cho một người lạ, tâm trạng Đường Tinh Khanh liền trở nên không tốt, một mình ngồi rầu rĩ uống rượu ở quán rượu, trong lúc đang đợi hai người bạn thân là Sở Lương Ngư và Phương Minh đến, bỗng nhiên cô cảm thấy cả người bắt đầu mất hết sức lực... Không, cảm giác này không đúng! Đường Tinh Khanh ý thức được điều gì đó liền ra sức lắc đầu, lập tức nhớ lại li rượu để cạnh li rượu của cô lúc nãy, không phải li rượu của cô... là ai? Ai đã bỏ thuốc cô? Không kịp nghĩ nhiều nữa, Đường Tinh Khanh vội vàng trốn chạy khỏi chỗ đó, đi đến khách sạn bên trên quán bar, đặt một phòng. Vừa vào đến phòng, còn chưa kịp bật đèn, Đường Tinh Khanh liền cảm thấy toàn thân không ngừng nóng ran lên, đang nghĩ thì chỉ nghe thấy một tiếng “kẽo kẹt”, cửa phòng bỗng nhiên bị người ta mở ra từ bên ngoài, tiếp theo đó là một bóng đen lách mình chui vào. “Ai?!” Đường Tinh Khanh nghe thấy âm thanh đó liền giật bắn mình. Là ai xông vào phòng cô? “Cô gái...” Kèm theo giọng nói trầm mà gợi cảm ấy, người đó đột nhiên áp sát lại, kéo Đường Tinh Khanh vào lòng hắn ta. Mời các bạn đón đọc Vợ Của Tổng Tài Không Dễ của tác giả Mộc Thất Thất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Không Yêu Tôi
Sau khi Dương Dương thành thạo quấn băng chân cho tôi xong, cậu ngước cặp mắt đen sâu thẳm liếc nhìn tôi một cái. Cậu vốn là một người đàn ông cực kỳ khôi ngô, ngũ quan sắc nét, dáng người hoàn mỹ, nhất là cặp mắt xếch kia, ánh nhìn ngạo nghễ, phong tình vô hạn. Nhưng lúc này đây, ánh mắt Dương Dương lại có phần bất đắc dĩ, dường như còn hàm ẩn một tia đau lòng. Cậu thở dài một tiếng, cuối cùng không nhịn nổi nói: “A Thảo, lần này cậu định lấy cớ gì? Lần trước là đỡ bà lão qua đường, không cẩn thận đụng vào cây, trước nữa là bị một con chó dữ đuổi nên ngã trặc chân, trước trước nữa…” “Dương Dương.” Đối mặt với người đàn ông anh tuấn dài dòng này, tôi chỉ nhẹ nhàng ngắt lời: “Lần này… lần này thật sự là mình bất cẩn trượt chân.” Tôi không nói dối, quả thực tôi trượt chân nên mới ngã từ cầu thang tầng hai xuống, không liên quan gì đến Vân Tường cả. *** “Anh nghe rõ chưa?” Người đàn ông tên Dương Dương trừng mắt nhìn tôi, ném cho tôi một tập giấy chuyển nhượng. Không cần nhìn, tôi cũng biết đó là giấy chuyển nhượng tài sản của Lâm gia. Có điều, Dương Dương không rõ, chuyện này với tôi mà nói, đã chẳng còn tác dụng gì. Không có Lâm gia, Nhược Ức sẽ không cưới tôi. Kỳ lạ, khi biết chuyện này, tôi không không cảm thấy khó chịu lắm, chỉ có chút cảm thán, sự theo đuổi của tôi, cuối cùng sẽ thành hoa trong gương, trăng trong nước, công dã tràng. Người phụ nữ tôi cho rằng mình yêu, thật ra không yêu tôi như thế. Còn người phụ nữ tôi cho rằng mình không yêu, lại tàn nhẫn đâm một nhát vào tim tôi.   Mời các bạn đón đọc Anh Không Yêu Tôi của tác giả Phó Du.
Bao Dưỡng
Review Omachi:   Bộ này thật ra lúc đọc mình lại không nghĩ đây là văn của Tĩnh Thủy Biên lắm, vì nó khá ngọt, hài, tưng tửng. Nội dung kể về em thụ vì kiếm tiền chữa trị chạy thận cho mẹ mà tự bán mình làm ‘tình nhân’ cho anh công tổng tài. Ngờ đâu anh công này lại là kẻ #kỳ_thị_gay, thế nên mối quan hệ bao dưỡng đã kéo dài mấy năm mà anh vẫn chưa hề ‘ăn’ em thụ. Mối quan hệ này khá lạ lùng, khá hài, khá ‘ảo’, nhưng nhìn chung thì dễ thương, vì anh công chưa từng khinh thường em thụ, em thụ cũng chẳng hề có tí ti mặc cảm, yếu đuối nào trước anh công. Cả cậu và anh đều xem đây như là một công việc tiền trao tráo múc, tôi cần cậu xuất hiện cùng tôi ở những bữa tiệc xã giao, đổi lại tôi trả cậu tiền, thế thôi! Từ Niên trả lời lại: “Ông chủ có nói thích ăn vị gì không?” Trần Đệ: “Cái này thì không nói…” Từ Niên lắc não, gõ chữ trả lời: “Vậy lần sau em mua mỗi vị một cái.” Trần Đệ thấy hơi khó xử: “Như thế có lãng phí quá không?” Từ Niên thành thật trả lời: “Không sao, đều là tiền của ông chủ mà.” Giang Trạch cảm thấy chuyện này rất buồn cười: “Cậu bị bao dưỡng mà còn nói tốt?” “Thì tốt thật mà.” Từ Niên vô tư kể: “Em thiếu tiền ngài ấy sẽ cho em tiền, tiền chữa bệnh, tiền thuê nhà, tiền mua xe, tiền tiêu vặt, có chỗ nào mà không tốt đâu?” “…” Giang Trạch há hốc mồm, cả buổi mới hạ được một câu: “Vậy cậu cam lòng làm món đồ chơi cho họ?” “Sao lại là đồ chơi nhỉ? Anh có đưa tiền cho đồ chơi không?” Từ Niên lấy làm khó hiểu, hỏi anh ta, “Em phục vụ ông chủ, ông chủ cho em tiền, có qua có lại thì sao có thể gọi là đồ chơi?” Giang Trạch: “…” Từ Niên cười lộ hai cái răng khểnh: “Em rất cố gắng làm việc anh ạ, tốt nhất là làm luôn cả đời, thăng chức tăng lương, có trợ cấp bảo hiểm, đợi sau này già rồi ông chủ sẽ trả lương hưu, cả đời bình an, nhàn hạ hạnh phúc, ôi còn gì tốt bằng nữa đâu anh.” Anh công trong này moe như một thiếu nữ mới lớn, có tật là hễ gặp chuyện gì vui thì anh rung chân liên hồi như cái máy may, đến nỗi có lần rung sập luôn cái bức bình phong vừa dày vừa nặng ở quán ăn chỉ vì nghe được em thụ bảo thích mình (về cái tật rung chân này thì nó gây ra nhiều chuyện hài hước xuyên suốt truyện dữ lắm). Thế là từ đó anh lên mặt chảnh cún, nằng nặc bắt em phải theo đuổi mình, tặng quà cho mình, dắt mình đi ăn ở chỗ đắt tiền… Túm lại là, ảnh toàn làm mấy hành động mà không ít lần khiến em thụ đáng thương phải đau xót thốt lên “Rốt cuộc là ai đang bao dưỡng ai vậy chời?” Nói chung là truyện ngăn ngắn, đọc vèo cái hết, tính cách nhân vật hơi tưng tửng, thần kinh một tẹo. Đọc giải trí rất thích hợp! Cuối tuần này mà bạn chưa kiếm ra bộ nào vui vui thì nhảy thử luôn hố em này coi sao nhé ;) *** Kim chủ Trình Sâm là gay kín mà kiên quyết không nhận, thấy bạn bè bao dưỡng thiếu niên thì sĩ diện tìm giai cho đỡ thua sút. Sinh viên Từ Niên vì mẹ bệnh, thân học trường nổi tiếng phải ủy thân làm tình nhân của người ta. Cái cốt truyện nghe qua thì có vẻ ngược nhưng hoàn-toàn-không nhé. Từ Niên tỉnh như ruồi, kim chủ cho bao nhiêu tiền cũng nghĩ ra chỗ để xài, dịu dàng ngoan ngoãn hết mình chỉ mong tối về tài khoản tăng lên vài con số. Trình Sâm thủ thân như ngọc, tiểu tình nhi dụ dỗ từ đầu truyện tới cuối truyện, ròng rã suốt ba năm trời mới chịu để người ta ăn, à nhầm, ăn người ta. Truyện cute, xem không thể không cười trước độ moe của công (má ơi, moe không chịu nổi luôn) và độ tỉnh của thụ. Tuy ngắn nhưng đáng đọc. Mời các bạn đón đọc Bao Dưỡng của tác giả Tĩnh Thủy Biên.
Án Mạng Đêm Động Phòng
Review bởi: Mều Ngu fb//hoinhieuchu ---  Bạn nào từng đọc Công chúa quý tính chắc không còn lạ gì tác giả này. Theo đánh giá cá nhân thì tuy phong độ tác giả có hơi thất thường nhưng truyện này đọc giải trí ổn, dễ thương, nhẹ nhàng hài hước, không sóng gió gì mấy.  Truyện mở đầu bằng cảnh nữ chính Lâm Tiểu Chúc bị tên lưu manh Tiêu Ngân Đông trói lại nhét lên kiệu ép gả. Tiêu Ngân Đông cậy bố làm to nên hở ra là cưỡng bức gái nhà lành, trêu chọc phụ nữ, đi thanh lâu như cơm bữa. Nữ chính vì chống cự nên đêm động phòng lỡ tay đập 1 phát, Tiêu Ngân Đông chết queo... Chị sợ hết hồn mà vẫn phải ở lại với cái xác đã lạnh ngắt đến sáng để tìm đường trốn. Nào ngờ, trời sáng, "cái xác" tỉnh dậy... Cơ mà, con gấu chó ngốc nghếch 1 tiếng cô nương 2 tiếng cô nương, động 1 tí đỏ mặt này là ai... Tính cách nam nữ chính khá ổn, nữ chính thông minh tốt tính biết co dãn, nam chính thần kinh thô dễ thương, bà mẹ chồng yêu thương con mù quáng, lúc đầu phản đối quyết liệt cơ mà về sau cũng không gây khó dễ gì,... Nam chính là điểm sáng của truyện này, sống trong rừng từ bé, 10 tuổi mới học tiếng người (mà nữ chính nghi ngờ đến giờ vẫn chưa học xong, lại là tướng quân suốt ngày đánh đánh đấm đấm nên chuyện tình cảm như tờ giấy trắng, ngố hết chỗ nói, lắm lúc làm người ta chỉ biết câm lặng.  Trích đoạn: Tiêu Ngân Đông nghi ngờ: “Tiểu Chúc, sao nàng lại nói ta là con gấu?” Tiểu Chúc trợn mắt nghĩ thầm, vì huynh ngốc như gấu ấy… Nhưng bên ngoài nàng vẫn cười cười: “Bởi vì chàng giống như con gấu, nhìn rất đáng tin cậy.” Tiêu Ngân Đông vô cùng cảm động: “Thật ư… Tiểu Chúc à, nàng cũng rất giống con thỏ.” Tiểu Chúc dở khóc dở cười: “Vì sao?” Tiêu Ngân Đông thật thà nói: “Khi ta còn ở ngoài biên ải, thứ nhìn thấy vừa mắt nhất chính là thỏ trắng, có một binh sĩ được người thân tới thăm đã đem theo con thỏ đó đến, mỗi khi nhìn thấy nó, ta lại cảm thấy… nó đáng yêu hơn cáo trắng.” Tiêu Ngân Đông: “Hơn nữa, con gấu cũng có thể bảo vệ con thỏ!” Câu nói ấy, giống như một lời thề son sắt vậy… Gò má Tiểu Chúc ửng đỏ, nàng vội nói: “Sau đó con thỏ ấy thế nào?” Tiêu Ngân Đông lộ vẻ tiếc nuối: “Bị lột da rồi nướng ăn.”  Bên cạnh gấu chó theo đuổi thỏ trắng thì cũng có chút âm mưu giành ngai vàng, cơ mà nhìn chung không ảnh hưởng đôi chính cho lắm. Nam chính bị hạ dược suýt làm thịt nữ chính nên sống chết đòi chịu trách nhiệm, theo đuổi dây dưa một hồi mới bắt đầu có tình cảm. Nữ chính biết thân phận của nam chính từ đầu nên không có khúc mắc hiểu lầm gì, giúp đỡ qua lại một thời gian thì nước chảy thành sông mà đến với nhau thôi. Truyện có 1 nam phụ, nữ chính trước đây từng có tình cảm với anh này, cơ mà sau nhận ra ảnh cũng không tốt như chị nghĩ, vẫn là gấu chó đáng yêu hơn nên không dây dưa lằng nhằng.  Ngoài ra còn có vài nhân vật phụ nữa cơ mà nhìn chung khá là nhạt nhòa, không để lại ấn tượng gì mấy. Truyện khá ngắn, nội dung đơn giản, đọc  *** Trên con phố ven sông, tiếng trống chiêng ồn ào náo nhiệt cả một góc phố, đi đầu là một chiếc kiệu hoa bình thường cùng đám người khua chiêng gõ trống kia đi thẳng về phía nhà họ Tiêu. Dân chúng đứng hai bên đường xem náo nhiệt thành hai hàng thẳng tắp, một người phụ nữ trung niên kéo kéo người bên cạnh nhỏ giọng khẽ hỏi: "Bà này, có phả iNhị công tử nhà họ Tiêu lấy vợ không thế?" "Làm gì có chuyện đó, tuy rằng cũng có phô trương đấy, nhưng nếu nhà họ Tiêu thật sự đón dâu, sao có thể bình thường thế này." Người kia lắc đầu. "Nghe nói mấy ngày trước Tiêu nhị công tử vừa mắt một cô gái nhỏ làm trong tú phường[1] phía đông thành, có lẽ chính là người đó đấy." "Gì cơ? Người làm trong tú phường ư? Có thể bước chân vào cửa nhà họ Tiêu cũng coi như cô ta tốt số." "Cũng chả phải tốt số gì đâu, tiếng xấu của tiểu ác bá nhà họ Tiêu kia không phải bà không biết. Cưới vào cửa chắc chắn không thể làm chính thê, miễn cưỡng lắm cũng chỉ làm một thị thiếp nhỏ bé... Nghe nói cô gái kia liều chết không theo, vì muốn danh chính ngôn thuận nên Tiêu nhị công tử mới dùng cách này... Trước đây chẳng phải gã toàn trực tiếp cưỡng bức rồi trả cho một ít bạc cho xong chuyện rồi sao? Haizz, đúng là gây nghiệp chướng mà!!!" "Thế có là gì, chỉ e cô gái kia cố ý làm thế. Có thể vào cửa nhà họ Tiêu, dù làm thị thiếp vẫn còn sướng hơn ngày đêm quần quật làm ở tú phường. Nếu không thì vì sao trước kia liều chết không theo, nay lại thành thân, chẳng phải cô ta đãđồng ý rồi đấy ư?" "Bà nói cũng có lý..." Hai người thảo luận vô cùng ồn ào, mà bên trong kiệu hoa, người được mệnh danh là "cô người làm đầy tâm cơ" Lâm Tiểu Chúc đang nước mắt lưng tròng, ra sức vặn vẹo tay chân, cố gắng làm dây thừng xiết chặt cơ thể nàng giãn bớt ra. Hôm nay nàng vẫn giống như thường ngày đến tú phường làm việc, mấy ngày qua không thấy gã ác bá Tiêu Ngân Đông lảng vảng quanh đây, Lâm Tiểu Chúc đã âm thầm thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng rằng mình cứ không chú ý tới hắn, hắn sẽ tự thấy mất mặt mà tự động rút lui, không trêu chọc mình nữa. Ai ngờ nàng vừa mới ngồi xuống thì có mấy người vạm vỡ xông vào, ngang nhiên vác nàng ra bên ngoài. Lâm Tiểu Chúc thét chói tai, những người làm xung quanh và bà chủ nhìn thấy đều trợn mắt há mồm, đang định ngăn cản thì một gã bặm trợn quay đầu lại nói: "Chúng ta là người của Tiêu nhị công tử, nếu các người dám cản trở, hậu quả các ngươi tự đi mà gánh lấy!" Vì thế nàng ngang nhiên bị chúng bắt đi.... Lâm Tiểu Chúc nhớ lại cảnh đó, đôi mắt lại rưng rưng rơi lê. Sau đó nàng bị trói cả chân lẫn tay, còn bị nhét khăn vào miệng khiến nàng không thể phát ra âm thanh kêu cứu. Sau đó lại bị ném vào tay mấy người đàn bà, họ tắm rửa cho nàng, rửa mặt chải đầu, thay y phục. Mấy lần nàng muốn chạy trốn đều bị đám người đó lạnh lùng chặn lại, cuối cùng bị trùm khăn voan lên đầu, ném vào trong kiệu hoa. Nghe thấy tiếng chiêng trống ồn ào bên ngoài, dù Lâm Tiểu Chúc không hiểu thì cũng vẫn đoán được mình đang bị dẫn tới nhà họ Tiêu, gả cho Tiêu Ngân Đông! Nàng sợ chết khiếp! Nàng cứ tưởng rằng Tiêu Ngân Đông chỉ giở trò trêu ghẹo nàng mà thôi, ai ngờ trêu ghẹo không được, hắn lại cố chấp muốn lấy nàng!!!! Đoạn đường này không quá dài, nhưng Lâm Tiểu Chúc lại cảm giác như mình sắp chết đến nơi... Nàng không cam lòng gả cho gã ác bá Tiêu Ngân Đông kia...  Mời các bạn đón đọc Án Mạng Đêm Động Phòng của tác giả Tựu Mộ,
Tôi Yêu Nhân Dân Tệ
Một nữ sinh điềm tĩnh ít nói, bề ngoài dịu dàng nhưng bản chất cầm thú; nguyên hình là một kẻ bại hoại lưu manh giả danh tri thức; xấu xa tới tận xương tuỷ nhưng có chết cũng không thừa nhận;... Những câu nói trên quả là hoàn toàn phù hợp để miêu tả không một ai khác ngoài Nhậm Minh Bích.  Trước những cơn giông bão thường là sự tĩnh lặng. Có lẽ cuộc sống mười bảy năm không sóng gió của Nhậm Minh Bích chỉ là giai đoạn bình yên trước khi bước vào hành trình nổi sóng của nửa sau cuộc đời. Mà khi Nhậm Minh Bích đánh nhau với Ngôn Tô Kính, gặp phải Ngôn Siêu Kế - chú nhỏ của Ngôn Tô Kính, chính là bước ngoặt báo hiệu, những tháng ngày yên ổn bình lặng của cô đã-kết-thúc-rồi. Như đã nói ở trên, Nhậm Minh Bích là một thiếu nữ trong ngoài không đồng nhất. Đứng trước gương mặt yêu nghiệt của Ngôn Siêu Kế, bản chất cầm thú bị lộ ra triệt để khiến cô phải thốt lên: "Em lôi chú của Ngôn Tô Kính ra #@%$..... Anh ấy là người của em!"... trước ánh mắt kinh hoảng của rất nhiều người... hơn nữa tất cả bọn họ đều là giáo viên...   Chỉ vì câu nói trong vô thức mà mọi tội lỗi bị truyền tới tai Thái Hậu nhà cô, bà bắt cô phải tới ngay nhà Ngôn Tô Kính một tháng để bồi thường cho người ta. Nhưng Ngôn Siêu Kế là chú nhỏ của Ngôn Tô Kính, tới nhà chú của cậu ta... nhìn từ mặt nào đó cũng là đến nhà cậu ta phải không. Nhậm Minh Bích giữ nguyên ý nghĩ ngây thơ đó trong đầu, đến nhà Ngôn Siêu Kế, vừa bắt đầu cuộc sống làm nữ giúp việc, cũng vừa phát triển vui thú gian tình... ---- Các bạn biết đến kiểu hình nam chính phúc hắc, độc đoán chuyên quyền, chỉ cần một ánh nhìn đã khiến bạn knock out nhưng vẫn làm bạn yêu muốn chết chưa? Nếu chưa thì cứ nhìn ông chủ Ngôn đây thì bạn sẽ hiểu thôi.  Biến thái và phúc hắc, phải nói họ là một đôi trời sinh, khi đọc những dòng văn tả về tình huống khi hai người ở bên nhau… tôi khuyên bạn không nên uống nước để tránh sặc :v  Vào ngày sinh nhật của ông chủ Ngôn cao quý, bạn nhỏ Nhậm đã giành tặng anh một món quà vô cùng đặc biệt: “Đây là trò quỷ gì?” “Quần lót siêu nhân điện quang đó! Loại nào cũng có, siêu nhân Leo, siêu nhân Ace, siêu nhân Deyja,..v.v…” Ông chủ Ngôn lên giọng, không dám tin hỏi: “Đây là món đồ em tặng tôi?” “Đúng rồi! Thích không?” “.........Tôi còn nhớ rõ quần lót quái thú của em. Em muốn tôi đánh em sao?” Ông chủ Ngôn không giải thích, chỉ cười đặc biệt thâm hiểm. O__O “......” (Về phần đánh như thế nào, đánh ra sao, tôi xin phép không tiếp tục bật mí :v) Ngôn Siêu Kế là một nhân vật nam chính được xây dựng với motif điển hình: có tiền, có quyền, có vóc dáng tốt, có khuôn mặt đẹp,... và hơn hết là có một bản tính vô cùng lưu manh. Anh không phải là một người sẽ nói lời đường mật, nhưng anh lại thuộc trường phái hành động, một khi đã yêu là phải thể hiện một cách mãnh liệt, bộc lộ tất cả tình cảm của anh với Nhậm Minh Bích, cho dù đôi khi những hành động ấy sẽ khiến bạn phải sa-mạc-lời… :v Đọc đến đây có lẽ bạn sẽ nghĩ ông chủ Ngôn là một vưu vật vừa tuyệt trần thanh cao vừa hoàn hảo phải không? Ô no no, nhầm to rồi, hóa ra ai cũng có khuyết điểm, và khuyết điểm của anh… tôi khuyên bạn không nên ăn uống để tránh nghẹn :v … Ha ha! Ngôn Siêu Kế nhất định chưa từng học qua tiếng Anh! Lại thêm một phát hiện có ích có thể chế nhạo anh ta. Tôi không thể đợi được muốn thử: “You are pig.” Xe bất chợt dừng lại. Anh ta xoay đầu, lạnh lùng nhìn tôi: “Cô có ý gì?” “Tôi đang khen anh rất đẹp trai mà. You are dog.” Mặt anh ta hoàn toàn đen xuống. “Tôi đang khen anh xinh đẹp! Không phải cười nhạo anh không hiểu tiếng Anh….” ------- Đây không phải lần đầu tiên tôi đọc bộ truyện này, thế nhưng giọng văn hài hước của tác giả vẫn làm tôi cảm nhận được cảm giác vui vẻ, không nhàm chán. Tuy nhiên những tình huống không mới mẻ cho lắm, và đôi khi lại hơi cố tình để những tình huống truyện tiếp theo có thể xảy ra; thêm một điều tôi không thích lắm trong truyện là khi Trùng Tiền Hữu Điểu có vẻ như đã cưỡng ép, cưỡng ép làm cho Ngôn Tô Kính có tình cảm với “mợ nhỏ tương lai” của mình, phần nào đó tôi đã nghĩ diễn biến này là hoàn toàn không cần thiết. Nhưng trên tất cả, “Tôi yêu nhân dân tệ” vẫn sẽ mang đến cho bạn những tràng cười sảng khoái, tiểu thuyết này sẽ là một lựa chọn đáng được ưu tiên để giải trí giết thời gian, giúp bạn quên đi những áp lực. -------- Review by Tuệ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mười tám năm nay, trong mắt người lớn tôi là đứa trẻ thông minh hiểu chuyện, trong mắt thầy cô giáo là một học sinh lễ phép dịu dàng ít nói, trong mắt bạn học là một nữ sinh trầm lặng điềm tĩnh, nhưng ở trong mắt một người, tôi lại bị xé mất cái áo văn minh, lộ ra bản chất cầm thú. Người này chính là đồng đảng của tôi, Liễu Lam Lam. Liễu Lam Lam nói, cho dù là ai chỉ cần ở dưới ‘hỏa nhãn kim tinh’ sáng rực như tia X quang của cô ấy cũng sẽ lộ nguyên hình. Mà nguyên hình của tôi chính là một kẻ bại hoại, lưu manh giả danh trí thức trong ngoài không đồng nhất, xấu xa đến tận xương tủy nhưng có chết vẫn không chịu thừa nhận, mà làm việc thì kích động không nghĩ đến hậu quà, chỉ số IQ bẩm sinh thì chưa phát triển, càng ngày càng lười nhác khờ khạo…..những lời ở trên tôi kiên quyết không thừa nhận, Phật nói không thể đề cao chí khí của người khác mà hạ uy phong của bản thân. So (vì thế), sự cố bắt đầu. Lần đầu tiên tôi gặp Ngôn Siêu Kế là ở phòng giáo vụ của trường học. Vì sao tôi ở đó ư? Bởi vì tôi đánh nhau. Sự kiện này khiến cho nhiều thầy cô giáo hoảng hốt đến rơi vỡ mắt kính, bởi vì bình thường tôi coi như cũng là một nữ sinh lễ phép dịu dàng ít nói, gần ba năm qua ở trường trung học này căn bản không có làm chuyện gì khiến thầy cô giáo bận tâm. Ai ngờ lúc sắp đến kỳ thi tốt nghiệp trung học lại lòi ra một sự cố như vậy? Cho nên các thầy cô giáo khăng khăng cho rằng đây là vấn đề của một đương sự khác. “Ngôn Tô Kính! Mỗi ngày em gây chuyện còn chưa đủ? Bây giờ còn bắt nạt cả nữ sinh! Em, em có muốn hoàn toàn xéo khỏi cái trường này không!” Giáo viên chủ nhiệm giận dữ trừng mắt nhìn một cậu thiếu niên nhuộm tóc năm màu sáu sắc. “Con mẹ nó, ông đây đã nói không có bắt nạt cô ta! Ông đây xem thường việc bắt nạn con gái!” Cậu thiếu niên căm giận mắng. gương mặt trắng ngần có vài vết bần bầm tím, hơn nữa lại nằm ngay gần viền mắt. “Là đàn ông thì phải dám làm dám chịu, Ngôn Tô Kính rốt cuộc em có phải đàn ông không!” Giáo sư Giáp căm giận bất bình. "Ông đây là đàn ông" “Tốt, cậu ta đã thừa nhận cậu ta bắt nạt bạn học.” Giáo sư Ất quyết đoán khẳng định.!   Mời các bạn đón đọc Tôi Yêu Nhân Dân Tệ của tác giả Trùng Tiền Hữu Điểu.