Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bích Lạc

Truyện Phù Sinh Mộng Chi Bích Lạc của tác giả Trần Ấn/ Thiên Thương là một truyện đam mỹ cổ trang, ngược luyến. Y sinh ra, đã là sai lầm. Trời xanh còn cố tình ban cho y vẻ ngoài xinh đẹp, định sẵn y cả đời đều phải sống mơ mơ màng màng. Nếu nhân sinh có thể lựa chọn, y chỉ cầu một mảnh chân tình. Nhưng vận mệnh tàn nhẫn, một lần lại một lần phá tan giấc mộng mà y đang cố sức thêu dệt. Thượng cùng Bích Lạc, hạ Hoàng Tuyền, y vẫn cứ cô độc như cũ. Nếu đây là mệnh của y, y tuyệt đối không cam tâm! *** ~o0o~ Lần đầu tiên mình Edit truyện từ QT, tác phẩm đầu tiên mình chọn là Bích Lạc, một phần là vì thích giọng văn của Trần Ấn, phần còn lại là vì mình rất thích Bích Lạc. Dạo một vòng google, bộ này tuy đã có nhiều nhà edit, nhưng vẫn chưa hoàn. Mà mình lại muốn đọc hết tác phẩm bằng tiếng Việt, nên tự lăn vào bếp thôi ^^. Có thể bản edit không hay, chỉ giữ được khoảng 70% nguyên tác, nhưng mình vẫn mong mọi người góp ý và ủng hộ. ^^  Cảm ơn Ami – chan đã Beta giúp Chương 1 ^^ ~oOo~ [Văn Án] Y sinh ra, đã là sai lầm. Trời xanh còn cố tình ban cho y vẻ ngoài xinh đẹp, định sẵn y cả đời đều phải sống mơ mơ màng màng. Nếu nhân sinh có thể lựa chọn, y chỉ cầu một mảnh chân tình. Nhưng vận mệnh tàn nhẫn, một lần lại một lần phá tan giấc mộng mà y đang cố sức thêu dệt. Thượng cùng Bích Lạc, hạ Hoàng Tuyền, y vẫn cứ cô độc như cũ. Nếu đây là mệnh của y, y tuyệt đối không cam tâm! Chẳng sợ nghịch thiên giảm thọ, y muốn làm cho tất cả những kẻ đã phụ y phải trả giá tương xứng. Cung đình trong ngoài sát khí tứ phía, y dùng nụ cười của một nam kỹ thanh lâu trói buộc tâm tư kẻ làm hoàng đế. Mà khi thù đã báo, hận đã tan, yêu cũng như tro tàn bay theo gió, y lại vì cái gì mà sống? Nếu có thể ít chấp nhất một chút, liền có thể vui sướng nhiều một chút. Nhớ kỹ, ở nơi này, có thể sống mơ mơ màng màng, nhưng tuyệt đối không thể si tình. *** Đầu tháng ba, Huyên đế quay về kinh. Sau đó liền treo hoàng bảng khắp cả nước, tìm họ Quân cùng thần y họ Phong đến chữa trị cho Yến đế, nếu ai có tung tích của bọn họ, liền thưởng vạn lượng hoàng kim, phong làm Thiên Hộ hầu. Nhất thời người người đều hứng khởi đua nhau tìm kiếm, nhưng thời gian trôi qua đã mấy tháng vẫn bặt vô âm tín. Chớp mắt một cái đã là ngày hè nắng chói chang, các loại tin đồn về Yến đế đã sớm biến mất trong trí nhớ của bách tính. Chỉ còn lại vài người thích ngồi lê đôi mách, mỗi lúc rỗi rãi thường đem chuyện cũ về Huyên Yến hai người ra bàn luận. Tất nhiên đều có thêm mắm dặm muối, nói đến cả nước bọt đều tung bay, thậm chí có người bảo, Yến đế kỳ thực đang ẩn cư ở Thiên Sơn, bởi vì mỗi tháng Huyên đế đều sẽ rời kinh đến Thiên Sơn một lần… Trong thạch thất âm hàn, sương trắng phủ dày đặc, phải rất lâu sau mới có thể nhìn rõ có một cỗ quan tài lớn được bày trên mặt đất, toàn bộ đều sử dụng Huyền Băng chạm khắc thành, hàn khí không ngừng từ bên trong quan tài tràn ra ngoài. Phía trong, một bích sam thiếu niên lẳng lặng nằm ở đó, khuôn mặt diễm lệ nhìn sống động như thật, khóe mặt ẩn chứa ý cười, tựa như đang mỉm cười trong mộng. Sau khi đứng ngắm nhìn thật lâu, nam tử thân mặc hoa phục, đầu đội kim quan mới chậm rãi quỳ xuống bên cạnh quan tài, hắn vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của thiếu niên, tuy lạnh lẽo nhưng vẫn co giãn giống như trước — “… Bích Lạc, ta lại tới nhìn ngươi đây…” Tiếng nói trầm thấp ôn nhu không ngừng vang vọng lại trong thạch thất vắng vẻ. “… Trước khi lên núi, ta đã ghé qua sơn cốc, đám hạt giống trước kia ngươi gieo trồng đã nở thành một vườn hoa rất đẹp…” “Ta vẫn còn dán hoàng bảng, tuy rằng mấy tháng qua không có người đến yết bảng, cũng không có ai phát hiện tung tích Quân Vô Song hoặc Phong Kinh Lôi, nhưng mà ngươi không cần phải sốt ruột. Ta đã phái người ngày đêm tìm kiếm, chỉ cần tìm được một người bọn họ, chắc chắn có thể khiến ngươi tỉnh lại, Bích Lạc…” Hắn cúi đầu hôn lên trán thiếu niên: “Thời gian qua, mỗi ngày ta đều nghĩ đến ngươi a! Quên nói cho ngươi biết, ta rốt cuộc đã học được cách làm món cơm xào trứng, ha ha, chờ ngươi tỉnh lại, ta sẽ mang ngươi quay về sơn cốc, nhất định phải để ngươi nếm thử tay nghề của ta. Ta nấu ngon lắm đó…” “…” Tiếng thì thào không dứt bay ra khỏi thạch thất, toàn bộ đều tiến vào trong tai của ba người đang đứng ở bên ngoài. “Thất thiếu gia còn có thể sống lại sao?” Thiếu niên vận thanh y kinh ngạc nhìn nam tử tuấn nhã trước mặt: “Mạnh Thiên Dương, không phải ngươi thích y sao? Từ ngày ngươi cùng Long Diễn Diệu đưa y tới đây cũng đã mấy tháng trôi qua rồi, tại sao ngươi không đi vào nhìn y một cái?” Thế nhưng mỗi ngày đều ở ngoài động ngơ ngẩn xuất thần? Mạnh Thiên Dương cười chua chát, lắc đầu: “Bích Lạc thích thanh tịnh, ta cũng đã đáp ứng với y, sẽ không vô cớ tới quấy rối y…” Nhìn thấy vẻ mặt thanh y thiếu niên có chút ngẩn ra, hắn cười cười, hòa nhã nói: “Phi Tình, lúc ngươi còn ở Phong Nhã lâu, từng nói là ta thích y, quả thật không hề nói sai. A, chỉ tiếc, khi ta phát hiện ra thì đã là quá muộn.” Hắn thở một hơi thật dài, ngửa đầu nhìn bầu trời — đã quá muộn, Bích Lạc đã mất, ngay cả cơ hội tranh đoạt hắn cũng đã mất đi. “Nếu lúc đầu không phải bởi vì ta đẩy y ra, Bích Lạc hôm nay vẫn sẽ sống tốt ở Phong Nhã lâu, làm thất thiếu gia của y, sao có thể chết? … Xét đến cùng, là ta đã hại y…” Khuôn mặt tao nhã của Mạnh Thiên Dương lộ vẻ vô cùng hối tiếc, từ sau ngày theo Vân Thương đến sơn cốc thấy thi thể của Bích Lạc, nỗi hổ thẹn vẫn thủy chung quanh quẩn trong lòng hắn. Hao hết miệng lưỡi mới khiến Long Diễn Diệu đần độn tỉnh ngộ, cùng đưa Bích Lạc tới Lăng Tiêu thành, mượn hàn khí của Huyền Băng trong thạch thất để bảo vệ thi thể của Bích Lạc. Sau đó, hắn cùng Long Diễn Diệu chia nhau tìm kiếm hành tung của Phong Kinh Lôi cùng Quân Vô Song, nhất định phải cứu được Bích Lạc trở về, để chuộc lại tội lỗi lúc trước. Vậy mà hai người kia tựa như nê ngưu nhập hải, biến mất không dấu vết. Mắt thấy thời gian từng ngày từng ngày trôi qua, sự thất vọng trong lòng hắn cũng càng lúc càng sâu thêm — Bích Lạc, chỉ sợ vĩnh viễn đều phải chờ đợi trong thạch thất băng lãnh này… *Nê ngưu nhập hải: Trâu đất xuống biển (ví với việc một đi không trở lại). “Ta không cứu được y…” Mạnh Thiên Dương buồn bã thì thầm. “… Có lẽ sẽ có kỳ tích a…” Đôi mắt trong vắt của Ti Phi Tình khẽ chuyển động: “Ta lúc trước cũng cho rằng bản thân mình chắn chắn phải chết, may mắn Lăng Tiêu dẫn theo vị dị nhân Miêu Cương kia chạy đến đúng lúc. Nếu ngươi thật sự thích một người, thì không nên từ bỏ đơn giản như vậy, trời xanh nhất định sẽ giúp ngươi… Cho dù kỳ tích không xảy ra, chí ít bản thân cũng đã nỗ lực, sẽ không cảm thấy hối hận.” Hắn quay đầu lại, kéo tay tuyết y nhân bên cạnh: “Lăng Tiêu, ta nói có đúng hay không?” “Không sai!” Tuyết y nhân thản nhiên cười, gương mặt tuấn mỹ sắc sảo khiến kẻ khác không thể đến gần, nhưng biểu tình lúc nhìn Ti Phi Tình thì cực kỳ dịu dàng: “Ngươi nghe y ở bên trong nói cái gì?” Ti Phi Tình sửng sốt, tập trung lắng nghe, mơ hồ nghe thấy tiếng khóc nức nở. “… Y lại bắt đầu khóc…” Ti Phi Tình rầu rĩ, mỗi lần Long Diễn Diệu tự mình lẩm bẩm, y nhất định sẽ khóc. “Đi thôi, chúng ta không nên đến quấy rối hai người bọn họ.” Tay áo phất lên, tuyết y nhân nắm lấy cánh tay của Ti Phi Tình, hai người họ biến mất trong làn băng tuyết mờ mịt. Mạnh Thiên Dương đứng lặng hồi lâu sau đó mới thở dài, chậm rãi rời đi. Trong thạch thất, tiếng khóc vẫn vang vọng như cũ. *Nàng nào muốn biết thêm chuyện về Lăng Tiêu và Ti Phi Tình thì tham khảo Phi Tình Quyển nhé. Mời các bạn đón đọc Bích Lạc của tác giả Trần Ấn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hãy Để Anh Ở Bên Em - Vân Nghê
Bạn có tin trên đời này có chuyện thời gian quay ngược lại không? Thời gian là một thân dây leo mềm mại vươn mình về phía trước. Chúng ta là những bông hoa nhỏ bé nằm đối điện với nhau trên cái thân dây leo ấy. Anh muốn được lại gần em nhưng lại sợ em sẽ tàn úa và rơi rụng xuống mặt đất. Anh vẫn muốn được yêu cô như từ ngày đầu gặp gỡ nhưng lại sợ cô nhanh chóng biến mất khỏi tầm tay. Có thể chúng ta đã bỏ lỡ kiếp này, không biết bao giờ mới có thể gặp lại. Nhưng cũng rất có thể chúng ta sẽ gặp lại nhau giữa biển người mênh mông. Cô không biết nếu như ba năm sau cô chịu bỏ qua quá khứ, mở rộng tấm lòng, cái mà cô nhận được lại là một tình yêu càng nồng nàn hơn so với trong kí ức. Anh cũng không biết rằng, nếu như anh chịu ít yêu cô đi một chút, không cần phải cẩn thận che giấu bản thân, anh sẽ phát hiện ra rằng cô càng ở gần anh hơn. Tưởng chừng như nếu quá khứ trở lại thì cô và người ấy sẽ lại nắm tay nhau đi tới cuối con đường. Tưởng chừng như thời gian có thể quay ngược lại, thì người ấy vẫn đứng nguyên ở vị trí cũ, chờ đợi cô, để hai người lại được ở bên nhau, vượt qua bất cứ sóng gió nào của cuộc đời. Dù Giang Nhan có mất đi, dù kí ức về anh không bao giờ bị xóa mờ trong trái tim cô. Để cho cuộc sống của cô càng thêm hạnh phúc và viên mãn, anh có thể để cho thời gian quay ngược trở lại, mặc dù anh chẳng phải thần thánh, chỉ là một người đàn ông đời đời kiếp kiếp yêu cô. "Gửi một phần tâm tình cho tuổi xuân đã lâu không gặp lại Nhớ nhung một người dám yêu dám hận Tin tưởng cảm giác thủy chung sẽ vui vẻ hơn một chút Thà rằng bị tổn thương còn hơn là nói dối." *** Lúc bà Giang đến, Vân Vy đang chuẩn bị cơm nước. Cá chép đã ướp gia vị, còn chưa rán thì bà Giang đã đón lấy, nói: - Con đi vào nói chuyện với Giang Nguyên đi, để bác rán cá cho. Đám thanh niên nấu nướng làm sao ngon bằng người già được! Cô đã khía cá ra rồi, cho dù là không rán được giòn tan và vàng ươm nhưng cũng không đến mức nát bét. Nhưng giờ có mẹ Giang Nguyên tình nguyện giúp đỡ thì còn sợ gì không ngon? Cô định ở lại giúp bà Giang nhưng chẳng mấy chốc đã bị bà đuổi ra ngoài. Vân Vy rửa sạch tay rồi đi vào phòng với Giang Nguyên. Anh đang sắp xếp lại đồ đạc trong hai cái tủ bị khóa. Vân Vy vừa mở cửa ra, vừa hay trông thấy Giang Nguyên đang lấy ra một cái áo blu trắng tinh. Tim cô chợt run lên, vội vàng lùi lại, thế nhưng Giang Nguyên đã nhìn thấy và gọi cô lại. Là đồ đạc của Giang Nhan. Cô chỉ liếc qua cũng có thể nhận ra. Giang Nguyên sắp xếp lại đồ đạc rồi đặt từng chiếc một vào tay Vân Vy: - Đây là những thứ anh lấy về từ đồn cảnh sát và bệnh viện của Giang Nhan. Một phần anh đưa cho mẹ rồi, những thứ này anh vẫn giữ lại, thực ra anh biết nên sớm giao chúng cho em. Vân Vy sờ vào cái mác bệnh viện trên chiếc áo blu trắng, trong một cái túi khác có chứa những món đồ rất quen thuộc với cô: đồng hồ đôi, ví tiền, thắt lưng, còn cả một chiếc nhẫn kim cương... tất cả đều là những hồi ức chung của cô và Giang Nhan. ... Mời các bạn đón đọc Hãy Để Anh Ở Bên Em của tác giả Vân Nghê.
Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên - Ngữ Lục
Năm năm trước, tại một của tiệm thời trang, ngay khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ, cô đã biết mình không thể không yêu anh. Khi đó anh đang chọn quà sinh nhật cho người con gái mình yêu. Năm năm trôi qua, cô trở thành một người bạn tâm tình của anh, thân thiết và thấu hiểu. Anh tìm đến cô như một thói quen trong những khoảnh khắc cô đơn và trống rỗng. Cô vẫn âm thầm yêu anh, còn anh vẫn lặng lẽ yêu người con gái ấy. Người con gái ấy là Băng Lan, là cô em gái nuôi mà anh đã chăm sóc nâng niu từ bé. Băng Lan không yêu anh nhưng không dám từ chối anh vì cô ấy cảm thấy mình cần phải trả ơn nuôi dưỡng của gia đình anh. Ngay khi biết được tâm sự của Băng Lan, mặc dù đau khổ nhưng điều duy nhất anh nghĩ đến là giải thoát cho cô ấy khỏi gánh nặng trả ơn này. Giải pháp anh chọn chính là cưới một người con gái khác và người anh chọn chính là người con gái khiến anh cảm thấy gần gũi nhất, chính là cô. - "Chúng ta kết hôn được không?" Anh nói. Tôi cũng biết, anh sẽ nói như thế, không phải vì anh yêu tôi, mà vì anh yêu người đó. Chỉ vì không muốn người con gái kia phải cảm thấy dằn vặt và mặc cảm, anh chấp nhận rút lui. Anh làm tất cả những điều này là vì cô ấy. Vì một người anh yêu, lấy một người anh không yêu, có lẽ chỉ có anh mới làm được việc ngốc ngếch đó mà thôi. Đã biết rõ tất cả những điều đó, thế nhưng cũng không có cách nào để từ chối. Có phải tôi thực sự còn ngốc hơn anh không?.... *** Từ hai giờ tới năm giờ sáng ngày Mười ba tháng Tám năm 2002, mưa sao băng Anh Tiên [1] đạt tới mức cực đại, chỉ cần đứng ở một nơi rộng rãi là có thể quan sát được bằng mắt thường. [1] Tên tiếng Anh là Perseus Tôi đang tối mắt tối mũi vì bản thảo thì đọc được một bản tin, trong đầu liền xuất hiện biết bao nhiêu ảo tưởng đẹp đẽ, tôi lập tức gọi điện thoại cho A Vy: “Chúng ta có thể cùng thức đêm để viết truyện, đến lúc ba giờ sáng sẽ hẹn nhau đi ra ngoài để ngắm mưa sao băng. Thử nghĩ xem, chúng ta có thể cùng lúc nhìn thấy một ngôi sao lướt qua bầu trời. Điều này chẳng phải là rất lãng mạn sao?”, tôi rất vui vẻ, tấm tắc khen ngợi ý kiến mình vừa đưa ra. “Thức đêm viết truyện”, ở đầu dây bên kia A Vy nói, “Xin lỗi nhé, tớ nộp bản thảo rồi, không muốn tiếp tục thưởng thức mùi vị địa ngục đó nữa đâu. Tớ có thể gọi cậu dậy lúc ba giờ sáng, nhưng ở chỗ chúng tớ không ngắm được sao băng”. A Vy thấy đề nghị của tôi chẳng lãng mạn chút nào. Tôi không can tâm, lại tiếp tục gọi điện cho một người bạn khác là A Chi: “Thức đêm viết truyện? Thôi đi. Tớ đã viết đến chương chín rồi, việc gì phải thức đêm với cậu nữa.” Lại một gáo nước lạnh dội lên đầu tôi… Haizzz, mình quên mất! A Chi ngoan ngoãn chứ đâu giống mình. ... Mời các bạn đón đọc Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên của tác giả Ngữ Lục.
Gửi Người Tôi Yêu - Vũ Hoa
Thời học cấp hai, trong một lần đụng phải xe đạp địa hình mà Hứa An Ly gặp Đường Lý Dục, một cậu học sinh học trên mình mấy lớp. Tình cảm trong trẻo lớn dần theo năm tháng. Đường Lý Dục vào đại học B, tại Thanh Đảo. Hứa An Ly cũng nỗ lực thi vào đại học B. Tình yêu mà Hứa An Ly dành cho Đường Lý Dục vẫn tràn trề, nhưng phía Đường Lý Dục sau thời gian xa cách đã tìm thấy tình yêu với Thẩm Anh Xuân, một cô gái xinh đẹp, xuất thân trong gia đình giàu có, cha mẹ của Thẩm Anh Xuân đang sống bên Mỹ. Hứa An Ly vì muốn quên Đường Lý Dục nên đã yêu Tần Ca. Nhưng đó chỉ là mối tình lấp đầy khoảng trống. Để chứng tỏ sự cao thượng của mình với Thẩm Anh Xuân, Hứa An Ly đã nhiều lần đấu tranh tư tưởng để quên Đường Lý Dục. Nhưng càng nỗ lực, cô càng thấy đau khổ. Hứa An Ly đã quyết định dâng hiến cho Tần Ca để "dứt tình" với Đường Lý Dục. Có lẽ cuộc đời của Hứa An Ly đã yên phận và trở nên đẹp đẽ nếu Đường Lý Dục không bị tai nạn, nguy hiểm đến tính mạng, anh bị mất trí nhớ. Hứa An Ly đã bất chấp tất cả để quay về chăm sóc Đường Lý Dục, cô nhận ra tình yêu mình dành cho Đường Lý Dục thật mãnh liệt. Đúng lúc cô và Đường Lý Dục đang ở bên nhau, Thẩm Anh Xuân từ Mỹ trở về. Hứa An Ly, Thẩm Anh Xuân, liệu ai sẽ là người chiếm được trái tim Đường Lý Dục ở phần kết câu chuyện hấp dẫn này? *** Tần Ca lặng lẽ đứng trong góc khuất, nhìn theo bóng dáng bị hoàng hôn kéo dài của Đường Lý Dục và Hứa An Ly tựa lưng vào nhau, nghiêng nghiêng in trên mặt đường, họ đang tranh nhau một bông hoa, nhìn nhau mỉm cười, ánh mắt rất hiểu nhau, không cần ngôn ngữ. Anh ngẩn người ra nhìn theo họ. Mười ngón tay nắm chặt. Đó là một cảm giác vừa đau vừa chua xót, bỗng nhiên bị dồn nén đến không thể thở nổi. Mỗi lúc như vậy, anh sẽ vỗ vỗ vào đầu tự bảo mình đừng suy nghĩ lung tung, suy tính hơn thiệt! An Ly! Rất muốn anh và em cũng có thể được như vậy, cho dù không nói với nhau một lời nào, cho dù chỉ là nắm tay nhau trong ánh hoàng hôn, trong lúc em vui hay buồn. Anh cùng em đau khổ một cách vô duyên vô cớ. Anh cùng em ngắm nhìn sự thay đổi luôn phiên của ngày tàn tháng tàn. Anh cùng em mơ về tương lai tốt đẹp. Anh có thể cho em tất cả. Ở bên anh, em cũng rất dịu dàng. Nhưng tại sao anh đã cố gắng rồi lại cố gắng, em vẫn không thể yêu anh? Em đã từng nói cố gắng rồi lại cố gắng, thì sẽ yêu được anh. Em! Không! Yêu! Anh! ... Mời các bạn đón đọc Gửi Người Tôi Yêu của tác giả Vũ Hoa.
Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba - Liên Tâm
Cho dù tình yêu có hạn sử dụng. Dù cho sự phản bội chỉ là việc sớm muộn. Nhưng nếu không chiến đấu, sao có thể nuốt giận được chứ? Nào ta cùng xem... Cuộc chiến đấu giữa bà xã và bồ nhí chính thức mở màn... Đây là cuốn tiểu thuyết giúp cho các bà vợ được hả mối hận trong lòng nhất từ trước đến nay! Yêu nhau 10 năm, điều hạnh phúc nhất chính là có thể nằm bên anh, lặng lẽ nhìn anh đến lúc đầu bạc. Kết quả, xảy ra cuộc phong ba bão tố chống lại kẻ thứ ba, khiến cuộc hôn nhân của chúng ta rơi vào bước đường cùng. Cuối cùng, chúng ta chỉ còn lại con đường duy nhất, làm người dưng, chỉ có thể đi lướt qua nhau. Trước đây, anh từng nằm ngay bên cạnh em, giơ tay là có thể sờ thấy. Giờ đây, em chỉ buồn vì không thể nắm tay anh đi cùng đến cuối cuộc đời. Câu Chuyện bắt đầu với những sóng gió trong một gia đình trẻ. Một ngày nọ, Diệp Tử tình cờ phát hiện ra chồng mình có nhân tình, thậm chí, cô gái này còn chuyển đến sống ở cùng khu nhà với vợ chồng cô. Cô chấp nhận tha thứ, cho chồng một cơ hội để quay về với gia đình nhưng tình cảm giữa hai người đã bắt đầu có rạn nứt. Vừa giải quyết xong việc của cô bồ nhí của chồng, Diệp Tử lại phải đối mặt với cô người yêu cũ của chồng mới đi du học nước ngoài về. Cô ta tên Tiểu Nhã, là một người phụ nữ có nhiều mưu kế và rắp tâm cướp lại người yêu cũ từ tay Diệp Tử. Dù rằng tình yêu chỉ có hạn sử dụng, dù rằng với những khúc mắc và lừa dối liên tiếp xuất hiện khiến cho việc chia tay chỉ còn là sớm muộn, nhưng nếu không chiến đấu thì sao Diệp Tử có thể nuốt hận được? Có thể nói, đây là tác phẩm khiến cho các bà vợ được hả mối hận trong lòng nhất từ trước đến nay, là lời kêu gọi những người phụ nữ hãy mở to mắt nhìn v cuộc hôn nhân của mình, dũng cảm đối diện với sóng gió, kiên trì nhưng cũng nên biết buông tay đúng lúc….  *** Diệp Tử: “ Em đã từng nằm ngay bên cạnh anh, giơ tay ra là có thể sờ thấy. Giờ đây gần ngay trước mắt mà như xa tận chân trời, thật xa xôi diệu vợi.” Em đã từng yêu một người đàn ông, yêu suốt mười năm, em và anh ấy yêu nhau bảy năm, cưới nhau ba năm. Em vẫn luôn cho rằng, mười năm như vậy có thể kéo dài mãi mãi, sống với nhau trọn một đời. Em sẽ hạnh phúc đi cùng anh đến cuối cuộc đời. Cho đến tận khi tóc bạc phơ, chúng ta cùng nắm tay nhau hồi tưởng lại mấy chục năm cuộc đời, vẫn có thể ôm nhau thắm thiết ngọt ngào, trở về với dất Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là ước vọng xa xỉ. Em vẫn luôn sợ hãi cô đơn, sợ hãi ngày nào đó người khác sẽ cướp mất anh, sợ trái tim của anh không còn thuộc về em. Kết quả là, tất cả đều thành sự thực. Em đang giãy giụa trong đau khổ, em đang gào thét trong nỗi tuyệt vọng. Nhưng anh lại đang ôm người phụ nữ khác, đang nói những lời đường mật. Đến cuối, cuộc hôn nhân cùa chúng ta cuối cùng cũng bị sự phản bội nuốt chửng. Thứ duy nhất còn sót lại, chỉ là sự xa lạ, mối duyên phận đi lướt qua nhau. Còn em thì lại vẫn ngoan cố muốn nắm giữ bầu không khí hư vô này, một mối tình hư vô. Ông xã, em đã từng nước mắt đầm đìa hỏi anh, liệu đã bao giờ thực sự yêu em chưa. Anh không lên tiếng. Cho đến cuối, anh trả lời em. Anh nói tình cảm chưa bao giờ thay đổi. Tất cả mọi việc đều là âm mưu của Tiểu Nhã. ... Mời các bạn đón đọc Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba của tác giả Liên Tâm.