Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng - Hạ Lan Âm

Đây là bộ truyện có bối cảnh rộng lớn, liên quan đến chống khủng bố, hắc đạo, hải tặc, đấu tranh thương nghiệp, mưa bom bão đạn, chém giết đánh nhau, ấm áp cưng chiều, khẩu vị nặng. *** "Tiểu Nhu, anh yêu em." Trong buổi tiệc sinh nhật của bạn trai, hắn công khai dẫn theo em gái sinh đôi của cô xuất hiện, coi như cô không hề tồn tại, nói với nhau lời yêu. Cô tan nát cõi lòng, nhưng trên mặt lại là nụ cười diễm lệ trước nay chưa từng có " Nếu đã như vậy, tôi chúc hai người sẽ trở thành một đôi vợ chồng không hạnh phúc." Chỉ để lại cho bọn họ một bóng lưng kiêu ngạo, không ai có thể nhìn thấy, sau khi xoay người, hai hàng lệ im lặng chảy xuống từ khóe mắt cô, cùng với nỗi tuyệt vọng áp chế nơi đáy lòng.(tyvy.diendanlequydon) Hai năm tình cảm, quay đầu lại, cũng chỉ là một câu chuyện cười… Cho đến khi gặp anh, Bạch Thắng - con cháu của nữ hoàng trong Hoàng thất Anh quốc, con trai của Bạch Trì - cục trưởng Cục Quốc An, đội trưởng đội đặc vụ chống khủng bố của Cục Quốc An, gia đình ba đời đều là quân nhân hoa hoa lệ lệ, là người đàn ông độc thân trị giá hoàng kim sáng chói nhất Hongkong. Anh dùng thâm tình của mình, hứa cho cô cả vũ trụ. *** 【Lời nói phúc hắc】 "Chị, ba đã đồng ý hôn sự của em và Thiếu Tuyền rồi, sẽ cử hành ở khách sạn vương thất quốc tế, Thiếu Tuyền nói làm càng long trọng càng tốt, nhưng mà em mong muốn nhất, vẫn là lời chúc phúc của chị, chị có thể đến dự chứ?" Quý Nhu thành khẩn nói, nhưng trong lời nói đó lại cố ý để lộ ra sự khoe khoang vô hạn. Cô âm thầm trào phúng, kỹ năng diễn suất của em ấy càng ngày càng đạt, cũng có thể đi thi lấy giải Oscar rồi. Đang muốn mở miệng, thì người đàn ông bên cạnh lại nhẹ nhàng nói: "Thật tiếc quá, anh đã đồng ý với nữ hoàng Anh hôm đó sẽ dẫn Nghiên Nghiên đi tham dự thịnh yến hoàng tộc ở Điện Buckingham rồi, nếu Quý tiểu thư không chê, vào ngày hôn lễ đó anh có thể cho mở một cuộc tổng giảm giá, coi như là quà mừng anh và Nghiên Nghiên tặng cho em."(tyvy.diendanlequydon) Thấy vẻ mặt Quý Nhu y hệt như bị táo bón, cô không phúc hậu nghĩ muốn vỗ bàn cười to. Sau đó, cô đùa giỡn hỏi anh: "Anh đó, đã sớm là một quý ông rồi, còn dùng cái chiêu này, không cảm thấy ấu trĩ à?" Người nọ nhếch môi, trên mặt là nụ cười tao nhã hời hợt: "Không có chiêu nào là ấu trĩ hay không ấu trĩ, chỉ cần có tác dụng là được, em không cảm thấy, lấy gậy ông đập lưng ông, đối với bọn họ mà nói không phải là đả kích nhất sao?" *** 【 Dịu dàng cưng chiều 】 Trong hội đấu giá, anh thẳng tay ném một trăm triệu, chỉ vì muốn đổi được một tiếng cười của người đẹp. Cô yếu ớt hỏi: "Em có phải là quá phá của không?" Người nọ thản nhiên đáp: "Không, theo anh kiếm tiền chính là để cho vợ phá, nếu không anh kiếm nhiều tiền như vậy, ngay cả người giúp anh xài bớt cũng không có, thật sự rất không có cảm giác thành tựu. (các độc giả của cê quy hắc, truyện các bạn đang đọc đc ed bởi lequydon) Anh hiện tại là đang thiếu người làm cho anh phá sản." Người nào đó đứng đối diện cảm động vô hạn T^T "Anh không cần đối với em quá tốt, sẽ chiều hư em." "Hư thì cứ việc hư, cho dù có một ngày em gác dao ở trên cổ anh, anh cũng chỉ biết mỉm cười nhắm mắt lại." *** 【 Như lang như hổ  】 "Anh Thắng, hôm nay lại có một cô gái tìm tới cửa, cô ta nói là bạn thanh mai trúc mã với anh, tình cảm thâm hậu." Giọng điệu của người nào đó thật không tốt. Người đàn ông đang gặm cắn ở bên cổ cô không chút để ý "À" một tiếng: "Vậy em nói sao?" "Em nói em là vợ của anh, cưới hỏi đàng hoàng, tình đầu ý hợp." Người đàn ông gật đầu một cái "Không tệ, lần sau nếu có người tới nữa, em hãy nói em là mẹ của con anh, cùng giường chung gối, keo sơn gắn bó." Cô gái nghi ngờ "Con cũng không có, mẹ ở đâu ra?" "Ngoan, không phải bây giờ chúng ta đang tạo ra sao. Anh cố gắng một chút, em rất nhanh sẽ được làm mẹ." Nói xong, quả quyết đè cô xuống… ăn cô. *** Ở biệt thự Mạnh gia, lần đầu tiên trong đời, Quý Nghiên trực tiếp đứng nghe lén ngoài cửa phòng bạn trai. Âm thanh cao thấp thỉnh thoảng từ trong phòng truyền ra, phụ nữ rên rỉ yêu kiều, đàn ông động tình gầm nhẹ, nếu như đây không phải là phòng của Mạnh Thiếu Tuyền, cô nhất định sẽ mặt đỏ tới mang tai, lúng túng không biết làm thế nào cho phải. Dù sao âm thanh bên trong thật sự rất lớn, cho dù bị ngăn cách bởi một cánh cửa cô cũng có thể cảm nhận được hai người kia đang kịch liệt như thế nào. "Bảo bối. . . . . . Em chặt quá. . . . . . Thả lỏng một chút. . . . . ." "Ư. . . . . . Thật sâu. . . . . . A. . . . . . Không cần. . . . . ." "Thiếu Tuyền. . . . . . Không cần. . . . . ." ". . . . . ." Quý Nghiên rất muốn thuyết phục mình là cô đã đi nhầm phòng. Thế nhưng âm thanh quen thuộc kia, hai năm qua đã sớm khắc thật sâu vào trong trí nhớ, muốn cô tự lừa mình dối người cũng khó. Nhưng tại sao giọng nữ đó lại nghe quen tai như vậy? Cực kỳ giống với. . . Sẽ không, em ấy bây giờ nên ở nước ngoài, không thể nào là em ấy! Cả người cô cứng ngắc, ngây ngốc nhìn cánh cửa kia, mắt khô khốc, giờ phút này ngay cả dũng khí đi mở cửa chất vấn một phen cô cũng không có, thì ra cô là người hèn nhát như thế. Không nhìn thấy, ít nhất còn có thể cất giữ một phần chờ mong, nhưng cũng có thể, là cô nghĩ sai rồi? Quý Nghiên vẫn đứng đó nhìn chằm chằm cửa phòng đang đóng chặt, dường như muốn đâm thủng hai cái lỗ trên đó, cho đến khi không thể chịu đựng nổi loại tra tấn này nữa mới xoay người, chết lặng nghiêng nghiêng ngã ngã đi về phía đại sảnh. Cô nghĩ, cô cần yên tĩnh một chút, sau đó sẽ hỏi hắn tất cả mọi chuyện, mặc kệ sự thật có tàn nhẫn đến mức nào đi nữa, cô cũng muốn một câu trả lời hợp lý. Từ cầu thang bước xuống, đại sảnh to như vậy, trang hoàng hoa lệ. Rất nhiều nam nam nữ nữ đi qua đó, quần áo sang trọng phù hợp, nói chuyện huyên náo, phong thái ưu nhã. Đúng là đặc điểm của con nhà giàu. Bản nhạc thanh thoát nhẹ nhàng vang vọng trong kháng phòng, không khí náo nhiệt càng làm cho lòng Quý Nghiên trùng xuống. Hôm nay là đêm cuối cùng Mạnh Thiếu Tuyền là sinh viên đại học năm thứ tư, vừa vặn cũng là sinh nhật hắn, Mạnh Thiếu Tuyền mời mọi người đến nhà hắn tham dự party, cùng nhau ăn mừng một phen. Mọi người hớn hở đồng ý. Quý Nghiên từ trước đến giờ không có hứng thú với mấy loại hoạt động như vậy, nhưng dù sao cô cũng là bạn gái của Mạnh Thiếu Tuyền, tất nhiên không từ chối được. Hôm nay Quý Nghiên mặc một bộ lễ phục màu trắng ngắn đến đầu gối, tóc dài đen mượt hơi xoăn xõa bên vai, giữa ngực là một viên thủy tinh màu trắng tinh sảo, ở dưới ánh đèn lấp lánh lóe sáng. Cô gợi cho người ta một cảm giác vừa trong sáng vừa đáng yêu, khuôn mặt trái xoan đầy đặn, đôi mắt to xinh đẹp, chỉ là giờ phút này, trong cặp mắt luôn chứa ý cười kia lại không nhìn thấy một chút thần thái nào. Mấy cô bạn học thấy cô đi xuống, trên mặt liền lộ ra vẻ giễu cợt. "Ơ, đây không phải là bạn gái của Mạnh thiếu gia sao? Tại sao lại mặc một bộ quần áo nghèo nàn như vậy, không phải là bị người ta vứt bỏ chứ?" "Đúng vậy, bộ lễ phục này vừa nhìn liền biết là hàng thứ cấp, chất liệu kém không nói, nhưng ngay cả đường chỉ cũng đều lộ ra, chậc chậc…mình còn tưởng là hàng phế thải trong xưởng nào, đoán chừng cũng chưa tới một vạn." "Nếu là mình... mình thà núp ở nhà, chứ chết cũng không ra ngoài. Cũng may là thân phận cô ta đê tiện nên mới có thể mặc một bộ quần áo mất mặt như vậy, thật không biết Mạnh thiếu gia coi trọng cô ta ở điểm nào nữa, Đình Đình ha?!" Giọng điệu lộ ra sự xem thường không chút nào che giấu, cô gái gọi là Đình Đình kia khinh thường liếc cô một cái, hừ nói: "Anh Thiếu Tuyền cũng chỉ là vui đùa với cô ta một chút mà thôi, làm như mình có nhiều quyến rũ lắm vậy, cả ngày bày cái bộ mặt đáng ghét cho người ta nhìn, mặc bộ quần áo bỏ đi, còn vọng tưởng đàn ông có thể để mắt đến sao?" Quý Nghiên không phải là người nóng bỏng, lần đầu tiên gặp mặt, có thể sẽ cảm thấy cô rất lạnh lùng, không dễ ở chung. Nhưng thật ra, khi quen thuộc sẽ liền phát hiện, cô chỉ là không giỏi chủ động kết bạn với người khác, tính tình có chút bị động, còn lại thì đối với người thân thiết cực kì tốt. Cô rất bao dung, lúc ở trước mặt bạn bè cũng sẽ không chút kiêng kỵ đùa giỡn, vô cùng trọng tình trọng nghĩa. Có lẽ chính vì cái tính không nóng không lạnh này, mà làm cho người ta cảm thấy cô rất dễ ăn hiếp, cho nên luôn có người thích gây sự với cô. Những lời như thế cũng không phải lần đầu tiên cô nghe được, Quý Nghiên lười gây phiền toái, có thể không nhìn liền không nhìn. Dù sao cũng là người khác nhiều chuyện, cô còn có thể cầm băng dính dán lên miệng người ta hay sao? Bị người ta nói vài lời, cũng sẽ không đau. Đây là ý nghĩ trước kia, nhưng hiện tại, khi người khác dùng cái giọng khinh miệt nhẫn tâm này đâm trúng chỗ đau của cô thì cô mới biết, thì ra lời nói cũng có thể làm cho người ta đau lòng vô cùng. Trước kia cô không thèm để ý là bởi vì biết họ chỉ nói hưu nói vượn, họ không hề quen biết cô, chỉ là muốn hãm hại cô mà thôi. Không tin cho nên không có chuyện gì, nhưng bây giờ thì sao? Cô còn có thể tự tin nói Mạnh Thiếu Tuyền là yêu cô sao? Còn có thể xem tất cả những lời này là gió thoảng bên tai sao? Từng câu từng chữ rõ ràng rành mạch như thanh kiếm sắc nhọn nhất, đâm vào tim cô làm máu chảy đầm đìa. Quý Nghiên chỉ cảm thấy vô lực, muốn phản bác, há miệng, lại không nói ra được một câu. Dương Đình Đình thấy Quý Nghiên xem lời nói của bọn họ như không nghe thấy, thái độ chuyển thành tức giận và không cam lòng, cô ghét nhất chính là cái bộ dạng này của Quý Nghiên, giống như đang đánh vào không khí, một chút cảm giác thành tựu cũng không có. Những người khác cũng có chút thất vọng. Đang lúc ấy thì điện thoại di động của Dương Đình Đình vang lên, cô ta cầm lên nhìn một chút, trong mắt sáng lên, nháy mắt lại khôi phục nụ cười hả hê."Chờ đó, sắp có trò hay để xem rồi." Mấy người còn lại mặc dù nghi ngờ, nhưng vẫn làm theo. Ánh mắt Dương Đình Đình không có ý tốt nhìn chằm chằm Quý Nghiên -chị nuôi của cô, bạn gái của Mạnh Thiếu Tuyền. Hừ, cô cố ý để cho Quý Nghiên đi xem Mạnh Thiếu Tuyền thân là nhân vật chính của yến hội tại sao lại trễ như thế còn chưa có xuống? Nhưng không ngờ Quý Nghiên lại vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì. Cô không tin, đến cuối cùng Quý Nghiên vẫn còn có thể giữ được bình tĩnh như vậy. Quý Nghiên không có ý định đấu đá với cô ta, Dương Đình Đình từ nhỏ đã nhìn cô không vừa mắt, ở khắp nơi luôn nhằm vào cô, cô bởi vì cha nuôi mẹ nuôi nên vẫn nhẫn nhịn. Nhưng rốt cuộc, cô đã làm gì có lỗi với Dương Đình Đình hay sao mà cô ta vẫn luôn chán ghét cô như vậy. Họ từ nhỏ lớn lên cùng nhau nhưng Dương Đình Đình từ đầu đến cuối đều không muốn cô được sống tốt, cứ như hạnh phúc của cô ở trong mắt cô ta chính là một điều sai trái. ... Mời các bạn đón đọc Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng của tác giả Hạ Lan Âm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Năm Tháng Là Đóa Hoa Lưỡng Sinh Hoa - Đường Thất Công Tử
  AudioBook Năm Tháng Là Đóa Hoa Lưỡng Sinh Hoa   “Sự quên lãng khi đi lướt qua anh, đã trở thành sóng to gió lớn hãi hùng trong suốt cả cuộc đời em!” … Cuộc sống của cô bắt đầu từ năm 16 tuổi, bởi trước đó, ký ức của cô chỉ là một màu trắng xóa. 18 tuổi, gặp anh, yêu anh, mất cả gia đình, thậm chí suýt nữa là cả sinh mạng này cũng là vì anh, vì tình yêu dành cho anh. Anh khi đó – một chàng trai giống như tuyết trắng trên những ngọn trúc xanh -  đã yêu cô bằng một tình yêu tàn nhẫn như thế, vậy mà khi đối diện với cô của năm năm sau, tại sao tình yêu của anh lại trở nên tĩnh lặng như vậy, âm thầm như vậy? Đối diện với tình yêu không lời ấy, Lâm Kiều, anh muốn cô sẽ phải làm sao đây? Lãng quên anh, cô có thể không? Quên một người giống như một điều gì đó xảy ra khiến mọi ký ức về người đó đều biến mất, giống như cuộc sống lại một lần nữa bắt đầu lại, giống như tuổi 16 của cô bắt đầu với một ký ức trắng xóa. Giống như khi đó, cô cũng đã quên một người… Tình yêu đầu tiên… Hạnh phúc đầu tiên… Đau thương đầu tiên… Tần Mạc, cứ nghĩ rằng cuộc chiến ở Tây Phi đã mang anh đi xa mãi mãi, để cô đau lòng vùi tất cả yêu thương và kỷ niệm trong một màu trắng xóa vô hồn, vô thức quên đi anh là ai và bắt đầu lại một lần nữa với tuổi 16 trống rỗng. Có ngờ đâu, một ngày của tám năm sau, anh lại một lần nữa ào vào cuộc sống của cô, bất chấp mọi sức mạnh của sự quên lãng. Vậy tình yêu của cô, cuối cùng rồi sẽ thế nào? Tình yêu ấy, là quá khứ không thể chịu đựng nổi của năm năm trước hay là sự quan tâm chăm sóc tới nhau một cách thầm lặng của năm năm sau? Tình yêu ấy, là ký ức còn sót lại của tám năm trước, hay là sự vấn vương không thể dứt bỏ của tám năm sau? (Lưỡng sinh hoa: Một loài hoa mọc khắp nơi trên một hòn đảo nhỏ ở Trung Quốc, mỗi đài hoa có hai bông, hai bông hoa này luôn nở về hai hướng khác nhau, không bao giờ đối diện với nhau, nhưng đến khi hoa tàn, đài hoa lại hướng về phía nhau, cùng nương tựa vào nhau trong những thời khắc cuối cùng.) Thông tin tác giả: Đường Thất Công Tử là một nhà văn nữ Trung Quốc thuộc thế hệ 8X, khi còn học trung học đã đọc sách của Oscar Wilde, trong đó có một câu mà cô luôn ghi nhớ: "Một người muốn trở lại tuổi thanh xuân chỉ cần làm lại những việc ngốc nghếch đã từng làm là đủ rồi". Thế nên hàng ngày cô đều làm những việc ngốc nghếch, vừa tươi trẻ, lại vừa cảm thấy mình cứ tiếp tục tươi trẻ mãi như thế này thật không hay *** Lúc tôi hồi phục lại tinh thần, anh chàng tuấn tú ngồi ở đối diện đã chuyển đề tài từ Chu Dịch đến Chu Ân Lai. Tôi nhẹ nhàng thở ra. Anh chàng dân kỹ thuật xuất thân danh giá này, khả năng tưởng tượng phong phú thật làm cho người khác giận sôi máu. Khi anh ta nói từ tài năng củaMendelssohn[1] đến sự nổi tiếng của núi Long Môn Sơn Chu Khẩu Điếm[2], chuyển sang Chu Dịch, tôi liền lo lắng anh ta sẽ từ Chu Dịch nói đến Dịch Cân Kinh. Trước khi ra ngoài, để bồi đắp cho lần gặp mặt này, cũng bởi ký thác rất nhiều kỳ vọng, cô bạn chí cốt Chu Việt Việt chân thành khuyên tôi: “Tống Tống, người bạn này của tôi đặc biệt coi trọng những cô gái tài năng, nhất là những cô gái tài năng cùng chung chí hướng. Cậu phải biết nắm lấy cơ hội. Đợi đến khi nắm chắc anh ta trong tay rồi, nhanh chóng đưa anh ta đến gặp Lâm Kiều và Hàn Mai Mai, bảo đảm tức giận thế nào cũng giải tỏa được hết, khí huyết lưu thông là khí huyết lưu thông.” Dứt lời khoác lên vai tôi chiếc áo choàng giá ba mươi lăm đồng tiền phong cách Bohemian, cũng ra lệnh cưỡng chế tôi đem đôi giầy đế bằng đổi thành một đôi giầy Converse thời thượng, làm tôi có thể thêm tự tin làm một cô nàng tài năng. Bởi vì hai mươi lăm năm sống ở trên đời tôi chưa từng mặc loại áo choàng này nên phô diễn không đủ thuần thục, cho nên khi cùng đối tượng hoành tráng này dùng cơm, vô ý quết qua ly nước làm ướt nguyên bộ dao nĩa. Anh chàng hoành tráng được giáo dục rất tốt kia liền nhíu nhíu đầu mày. ... Mời các bạn đón đọc Năm Tháng Là Đóa Hoa Lưỡng Sinh Hoa của tác giả Đường Thất Công Tử.
Du Long Tùy Nguyệt - Nhĩ Nhã
  AudioBook Du Long Tùy Nguyệt   Đồng nghiệp văn của chủ bộ Khai Phong phủ – Công Tôn Sách cùng Cửu Vương Gia Triệu Phổ. Một vị võ tướng oai hùng, vô cùng cẩu thả lưu manh cực kỳ ghét thư sinh. Một thần y tài giỏi, nóng nảy hung hãn cực kỳ ghét lưu manh. Định mệnh đã để họ gặp nhau, cãi nhau, ghét nhau và yêu nhau. Trong quá trình đó không thể thiếu được sự góp mặt của công thần bé bỏng Tiểu Tứ Tử, bảo bối không chỉ góp phần đưa võ tướng và thư sinh đến với nhau, hơn thế nữa, con mèo đen và con chuột bạch cũng không thể tránh thoát cặp mắt sáng như sao của bé. Và mọi chuyện đã bắt đầu như thế, tú tài đụng độ nhà binh, sau một loạt hiểu lầm và đá lửa văng tung tóe, những ai có tình thân rồi cũng sẽ trở thành quyến thuộc. *** Tháng giêng vừa qua đi, ven Kính hồ hạ xuống một trận tuyết lớn, toàn bộ huyện Sơn Âm đều bị phủ trong một tầng trắng thuần. Tại thị trấn phía tây, có một thôn nhỏ sinh sống vài trăm nhân khẩu, tên là thôn Nhã Trúc. Thôn này có vẻ không lớn, nhưng lại nổi danh trong toàn bộ vùng Chiết Giang. Có hai nguyên nhân khiến nó nổi danh, đó là trong tên thôn có một chữ “Nhã” và một chữ “Trúc”. Nhã, là chỉ nơi này lịch sự tao nhã, cũng có nhiều nhã khách xuất hiện. Thôn Nhã Trúc thịnh hành việc đọc sách, văn nhân được tôn kính, người người đều là nhã khách, cho dù là một tiểu đồng bốn năm tuổi chơi đùa ở ven đường, cũng có thể thuận miệng làm vài câu thi văn, nói ra nhiều lời có đạo lý. Trúc, là chỉ xung quanh nơi này có một rừng trúc rất lớn. Rừng trúc này rộng đến ngàn khoảnh, giống như một cái túi tiền, bao quanh toàn bộ thôn làng, măng non và trà trúc diệp của thôn Nhã Trúc cũng là vật phẩm thượng đẳng, lừng danh. Đầu thôn Nhã Trúc, có mảnh đất tròn với hàng rào vây quanh vài dãy nhà tường trắng ngói đen, trong đó có một căn nhà nhỏ lịch sự tao nhã, trên mái hiên còn đang đóng băng. “Cót két” một tiếng, cửa bị mở ra, phía trong cửa, một tiểu oa nhi bốn năm tuổi nhô đầu ra, hướng về rừng trúc xanh đang bị tuyết trắng bao phủ phía xa xa nhìn quanh. ... Mời các bạn đón đọc Du Long Tùy Nguyệt của tác giả Nhĩ Nhã.
Cùng Giáo Chủ Kết Tóc Nhất Sinh - Nam Phong Bất Tẫn
  AudioBook Cùng Giáo Chủ Kết Tóc Nhất Sinh    Đời trước ta lòng tham vô đáy vì tư lợi, hại chết chính mình hại chết ngươi. Đời này ta sẽ ở xa xa đứng nhìn ngươi, che chở ngươi, bảo hộ ngươi, dùng cả đời cùng ngươi. —— Buông xuống ân oán, quyến luyến ẩn sâu. —— Nếu có ngày gặp lại, sinh tử không ly tán. Bạn học Dương trọng sinh thay đổi triệt để, một lần nữa làm người, làm bạn cùng giáo chủ vượt qua hồng trần cưỡi ngựa lao nhanh sống đến tiêu tiêu sái sái. Dương Liên Đình là công, cầu không khảo chứng, HE, không theo nội dung nguyên tác. Trong truyện sẽ có hai nhân vật ở truyện khác xuyên tới, một là Mạnh Tinh Hồn phiên bản nhỏ, một là Diệp Khai. Hai người kia sẽ không ảnh hưởng đến nguyên tác, không xem qua tiểu thuyết nguyên tác cũng không sao, vì ta không viết nhiều về bọn họ, Toàn bộ văn phong khả năng sẽ tương đối khói lửa (:з” ∠)_, Dù sao chính là câu chuyện giáo chủ và Dương Liên Đình manh manh nói yêu thương, thích liền vào đi ~ *** Biên tập đánh giá: Kiếp trước phụ Đông Phương, Dương Liên Đình chết sau đó trọng sinh, về tới mười năm trước. Cả đời này, hắn không muốn vì hư danh mà sống, quyết tâm dùng cả cuộc đời bảo hộ giáo chủ, vãn hồi kết cục bi kịch kiếp trước. Hắn tính tốt tất cả, lại tính không được ý trời, trong chốn giang hồ xuất thế vài vị cao thủ chưa bao giờ nghe danh, Họa lớn uy hiếp sinh mệnh lại bị kẻ thần bí cứu ra trước tiên. Dương Liên Đình phát hiện, sau khi trọng sinh, “Giang hồ” này dường như không giống trong trí nhớ của hắn, Vậy nguyện vọng hắn và giáo chủ “Kết tóc cùng quân, tương thủ sống quãng đời còn lại”, còn có thể thuận lợi thực hiện sao. . . Tác giả lấy thị giác của Dương Liên Đình khi trọng sinh (ngôi tôi – ta), dùng văn tự nhẵn nhụi miêu tả một giang hồ khác hẳn, Trong giang hồ này xuất hiện lớp lớp người mới, âm mưu càng ùn ùn, Toàn bộ câu chuyện làm động lòng người, ấm áp ngọt ngào, đáng giá xem. *** Phát ra một tiếng “Chi nha” sấm người, cửa sắt mở ra. Hơi hơi ngẩng đầu, bả vai liền bị ấn chặt trở về, ta cười lạnh một tiếng, tùy ý bọn họ nâng ta vào thông đạo đi xuống đất. Thông đạo âm lãnh uốn lượn, hai vách tường đốt mấy ngọn đèn, ngọn đèn dầu u ám phiêu phiêu, bóng người kéo dài vặn vẹo giống như ác quỷ vô mặt. Thượng Quan Vân nâng cáng đi phía trước hết sức cẩn thận, bước chân càng ngày càng chậm, sau khi quẹo vài lần, trước mắt liền trở nên sáng ngời. Gió thổi tới thoang thoảng hương mai. Núi đá xếp, đình đài lầu các, hồ nước ở một phương trong như gương được khảm tại giữa vườn, đẩy cửa sổ nhìn ra liền thấy sóng nước lâng lâng, vài cầu nổi ở trên mặt nước, tà tà đối diện là một vườn hồng mai nở rộ nhìn không thấy giới hạn. Tâm ta run lên, lại là hôm nay, lại là hôm nay! Phía sau truyền đến tiếng trêu đùa của Nhậm Doanh Doanh và Lệnh Hồ Xung, nữ tử yêu kiều giọng nói mềm mại, đang cùng tình lang thương lượng làm thế nào để giết chết Đông Phương Bất Bại đã nuôi nàng từ nhỏ đến lớn, chiếm lấy vườn này cho riêng mình. Ta cười lạnh, bất động thanh sắc nắm chặt nắm tay giấu vào trong tay áo, chỉ huy Thượng Quan Vân đi qua núi giả, dọc theo một con đường đá sỏi đi lên phía trước. ... Mời các bạn đón đọc Cùng Giáo Chủ Kết Tóc Nhất Sinh của tác giả Nam Phong Bất Tẫn.
Hoàng Phi Lính Đặc Công: Phượng Mưu Thiên Hạ - Dương Giai Ny
Truyện Hoàng Phi Lính Đặc Công Phượng Mưu Thiên Hạ là một bộ xuyên không mà trong đó cả hai nhân vật chính đều xuyên đến. Đây là một truyện mới được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online, một câu chuyện tưởng chừng như bắt đầu rồi sẽ kết thúc trong đau thương nhưng ai ngờ được nó lại dằn vặt đến tận tâm can. Truyện xuyên không thú vị này cũng bắt đầu với hoàn cảnh như những truyện khác, có cơ hội lật ngửa, viết lại những chuyện đã qua, những bi thương liệu có còn nữa không. Nàng là một lính đặc công được huấn luyện đặc biệt nhất ở một Quốc Gia của thế kỷ 21, trời sanh dị năng, có thể hô mưa gọi gió. Một chuyến xuyên qua đối với nàng mà nói cũng không phải hoàn toàn là cuộc sống mới, mà là liên tiếp một đống âm mưu khổng lồ, tạo nên vận mệnh ngoài ý muốn. Hoàng cung, giang hồ, cổ mộ, sa mạc hoang vắng! Tần Như Thương xuyên qua sống kiếp hung hiểm gập hềnh, từng bước Kinh Tâm.... Phía sau đàn tế, hai mươi bốn cái hố mộ lớn nhỏ đều nhau cũng đã làm xong, người hầu Thái Thú dìu hắn đi tới bên án, cùng với tên khốn khiếp thần toán dâng ba lần hương rồi cắm vào lư hương, một lần nữa quỳ xuống đất dập đầu ba cái, sau đó vung tay lên, các tướng sĩ đã chờ đợi từ lâu, vội vàng đem những hài tử kia đưa đi về phía bên trong hố mộ. Liệu tất cả đều có thể êm xuôi mà trôi đi, liệu mọi thứ có tiếp diễn thực tốt đẹp hay tất cả rồi sẽ tiêu tan, mời bạn tìm câu trả lời trong truyện. Bạn đọc cũng có thể đọc những truyện khác như: Vương Phi Mười Ba Tuổi, Cổ Thi Diễm Hậu,... *** Nói đến lính đặc biệt, đó là một quân đội Quốc Gia trên thế giới chuyên phụ trách phá vỡ tập kích của quân địch chủ yếu là kinh tế chính trị, mục tiêu quân sự cùng thi hành riêng biệt, khác với nhiệm vụ đặc biệt của lính đặc công. Bọn họ lên kế hoạch nhạy bén, nhân viên có năng lực cao, trang bị hoàn mỹ, huấn luyện nghiêm chỉnh, lực chiến đấu mạnh. Quấy rối phá hư tập kích, ám sát bắt cóc, điều tra quân địch, lấy trộm thông tin, là trung tâm truyền tin, bảo vệ đặc biệt cùng với đặc công lật đổ phản kháng, đột kích bất ngờ và uy hiếp.. vân.. vân.. không nhiệm vụ nào, không làm được! Bất luận có thi hành trong hoàn cảnh ác liệt hay không, cho dù là ở khói thuốc súng tràn ngập cũng phải vượt qua, lính đặc công thường thường cũng là nguyên nhân quan trọng quyết định chiến tranh. Nhưng, có rất ít người biết, ở nước Z, Bộ Quốc Phòng là nơi thống lĩnh sắp xếp cấp bậc của lính đặc biệt trong quân đội, còn có thêm một tiểu bộ phận, là người bí mật trong bí mật. Họ không muốn có người biết, thần bí như sương mù đêm khuya, như có như không. Nhưng đồng thời, cho dù là ai cũng đều không thể coi nhẹ sự tồn tại của mình! ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Phi Lính Đặc Công: Phượng Mưu Thiên Hạ của tác giả Dương Giai Ny.