Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cả Người Đều Là Bảo

Nguyên tác: Vị lai chi toàn thân thị bảo Thể loại: đam mỹ, hài hước, tương lai, chủ thụ, sinh tử, 1×1, HE Nhân vật chính : Nhậm Sinh, Triệu Lăng Vũ.. Vốn là một củ nhân sâm tu luyện thành hình người nhưng trong lúc Nhậm Sinh lại phải nhảy vào khe hở thời không vì không muốn rơi vào miệng của cừu nhân  do bị kẻ thù đuổi giết. Nhưng lại không ngờ được lại bị xuyên tới tương lai, trong lúc đang trong tình trạng hôn mê lại bị ép trở thành thế thân của cô dâu đào hôn. Bừng tỉnh dậy,bản thân tự nhiên lại mọc ra thêm một trượng phu....  Tuy vậy nhưng Nhâm Sinh lại tỏ về vô cùng yêu thích... Sống lâu như vậy, đây là lần đầu tiên gặp được khối "tức nhưỡng" ngon miệng như vậy! Thực chỉ muốn đem rễ chọt lên a a a a a a a a!Thế là, Nguyên soái đại nhân, bản thân đang bị trọng thương tê liệt trên giường đã có một cái "tiểu thê tử" cả ngày đối với y động thủ động cước kiêm chảy nước miếng. *** Review theo ý kiến cá nhân Đây là truyện tình giữa cậu Cây nhân sâm và anh Phân bón =]]] Thể loại (tự thêm): hài hước, ngốc bạch ngọt, bàn tay vàng, đánh mặt, sủng, ngây ngơ hồn nhiên nhây nhây thụ, cuồng bá suất cao quý mê vợ trung khuyển công   Tóm tắt: Nvc – thụ – là một cây nhân sâm tu luyện đến hóa hình được vạn năm, cho nên cậu đồng thời cũng là một cây thuốc đại bổ mà mọi người tu tiên đều muốn căn một cái. Sau khi sư phụ cậu, cũng là một người tu tiên, phi thăng, cậu không còn ai bảo vệ nên bị những người tu tiên khác truy sát. Khi chạy trốn rơi vào điểm rách của không gian nên rơi vào thế giới của bạn công. Trùng hợp thay, nơi cậu rơi xuống là một rừng cây nơi vị hôn thê (bị ép buộc) của anh công đang trốn. Gã phát hiện ra cậu, đồng thời trùng hợp nhận ra cậu có dáng người và dị năng thực vật tương tự gã. Thế là gã liền cải trang cậu thành gã. Anh công là một vị tướng quân của Đế quốc Người thú, người đã giết được Nữ hoàng tộc Trùng và xui xẻo hấp thụ năng lượng của Nữ hoàng tộc Trùng đang tích tụ trong người để cho kì sinh nở gần đến. Cũng may mắn là trong những năng lượng đó có Tức nhưỡng (là một loại đất rất quý rất bổ cho cây cối) vì thế anh không chết mà bị năng lượng đó xé nát cơ thể mỗi ngày rồi phục hồi rồi xé nát. Thế là em thụ đến đây, dạy anh tu chân, hấp thụ năng lương trong người anh công. Cuối cùng cứu vớt anh công. Trở thành người yêu của anh Công, cùng trải qua sinh hoạt hài hước đến ngã ngửa. Nhờ đó đạt được sự thừa nhận của cha mẹ anh công. Có con một cách thần kỳ bằng cách đổ tinh dịch của anh công vào nhụy hoa của mình. (Thiệt ra cũng bình thường nếu xét trong thế giới tu chân, vì anh công cũng tu chân rồi – bình thường mới lạ là ấy!!!) (Tái) phát minh thuốc dưỡng nhan/thai, đậu thai… Trải qua một hồi tranh đấu, âm mưu quỷ kế trong Đế quốc, ngoài đế quốc rồi HE. Nếu cảm thấy bài nhà mình hay và muốn ủng hộ nhà, mời nhấn vào 123link =]]] Ưu điểm: Cách đậu thai, sinh con thú vị Thụ rõ ràng với cảm tình và là người chủ động trong tình cảm. Bản cũng rất nhây nhây rất đáng yêu. ❤ 1/3 bộ truyện đầu rất hài hước Đan xen nhiều tình tiết khó đỡ trong cuộc sống của hai người như xxoo, như sinh con hoặc bạn thụ học tập kiến thức của Văn minh công nghệ cao. (Bạn thụ thì suốt ngày cứ quấy rối anh Công, anh Công lúc thì không thể ** vì còn đang bị thương, lúc lại bận luyện công, lúc thì lại vì mặt bạn thụ quá trẻ con mà không ** nổi. Vì bạn thụ là Cây, có rễ, hay dùng rễ để hút dinh dưỡng hoặc năng lượng từ người Công, nên lâu dần ảnh hơi bị ám ảnh Xúc tu =]]]) Còn có rất nhiều tình tiết hài hước té ghé liên quan đến những người trong gia đình Công và thế giới Thú nhân. Nhược điểm: Thụ ngây, thấy mà mệt Tình tiết chả mới mẻ. Tranh đấu đọc không đã, không hại não. Bàn tay vàng đập đập vào mặt mãi thấy mệt. Đặt biệt 1/3 truyện khúc cuối. Logic trước tình yêu đều là mây bay. Văn phong cũng bình bình thường thường.   Được rồi, bạn thụ kỳ thực là thực vật tinh nên không thể yêu cầu bản mưu mô hiểm độc như con người được. Nhưng cũng vì bản là thực vật tinh nên tâm tính phải trong suốt (cả 2 nghĩa: trong sạch và rõ ràng, thông tuệ). Chưa kể bạn có một sư phụ. (tuy dạy ban ấy đạo lý lẽ đời không nhiều nhưng sư phụ bản luôn dạy bản tâm phòng người) Cho nên cái tâm tính ngây ngây ngơ ngơ trong truyện làm người khác nhìn mà ớn.   Truyện có chút tương tự với Hướng dẫn chăn nuôi thiên địch (cùng tác giả) ở chỗ bạn thụ vì lý do nào đó gặp được anh công đang bị thương, chăm sóc anh công. Rồi hai người từ đó sinh tình. Bạn thụ ở hai truyện đều có tình cách ngốc bạch ngọt, ngây thơ, ngây ngô hồn nhiên con cá cảnh, khả năng tu chân và đẻ mắn. Bàn tay vàng chính là: khả năng trị liệu (bằng linh lực hoặc thuốc trong tu tiên) và khả năng học tập nhanh (cũng nhờ tu chân) nên được mọi người truy đuổi như thần tượng… So sánh lại thì truyện Hướng dẫn chăn nuôi thiên địch đọc dễ vào hơn. (Vì hài hước nhiều hơn)   Tổng quan: 5/10 + Đề cử đọc đoạn hai người bắt đầu quen nhau và yêu đương vì cái hài khó đỡ của hai người. *** Hạnh Phúc tinh cầu là một tinh cầu nông nghiệp, hầu hết diện tích đất trên tinh cầu đều được bao phủ bởi thảm thực vật, chỉ 5% được dùng để xây dựng cảng hàng không cực lớn, để tiện cho các chiến hạm vận tải neo đậu và phục vụ các phi thuyền lui tới bổ sung vật tư. Dino đang công tác tại cảng hàng không, trước giờ vẫn luôn tận tâm tẫn trách, nhưng mấy ngày nay anh luôn có chút bồn chồn bất an, cơ hồ cứ vài phút lại phải xem tin tức mới nhất một lần. “Dino, lại xem tin mới về Nguyên soái à?” Đồng nghiệp của Dino bước đến gần, tay cầm cơm phần đưa cho anh, miệng hỏi. Dino gật đầu, tư tác khí trên tay đang biểu hiện hình ảnh của biên tập viên với diện mạo xinh đẹp ngọt ngào thông báo tin tức mới nhất về tình trạng của Nguyên soái Triệu Lăng Vũ. “Nguyên soái đại nhân bị thương đến nay đã gần 3 tháng, viện nghiên cứu liên bang và tổng bộ y cục liên bang vẫn không tìm ra giải pháp cho tình trạng thương thế của Nguyên soái, số lượng thư cầu nguyện của dân chúng quan tâm đến vết thương của Nguyên soái đại nhân trên mạng đã lên đến 760.500.000.000 lượt…” Nhìn vẻ mặt bi thương của Dino, đồng nghiệp vỗ vai anh an ủi “Dino, Nguyên soái là người tốt, ngài ấy sẽ không sao.” “Đúng vậy, Nguyên soái nhất định sẽ không sao! Nếu không có Nguyên soái, lúc trước tôi đã mất mạng rồi, nếu không có Nguyên soái, Mộng Tưởng tinh cầu cũng đã bị trùng tộc hủy diệt…” Thanh âm của Dino pha lẫn nghẹn ngào. Dino từng là binh lính phục vụ dưới trướng của Nguyên soái, mấy năm trước vì vết thương nặng mà buộc lòng phải xuất ngũ, vốn định để dành tiền mua dược liệu chữa trị cho thân thể khỏe mạnh trở lại rồi mới tiếp tục vì Nguyên soái cống hiến sức lực, vậy mà Nguyên soái lại gặp chuyện không may! Dạo trước bởi vì đại quân của trùng tộc tập kích tinh cầu Mộng Tưởng, Nguyên soái đại nhân dựa vào thực lực bản thân giết chết nữ vương trùng tộc đang trong giai đoạn chuẩn bị đẻ trứng, nhưng cũng vì vậy mà suýt bỏ mình, hiện tại vẫn nằm liệt giường, không còn khả năng khôi phục. Hiện tại điều duy nhất mọi người cảm thấy may mắn, có lẽ là vì nữ vương trùng tộc đã chết, trong thời gian ngắn sắp tới trùng tộc sẽ không đủ khả năng uy hiếp được liên bang. “Đâu chỉ Mộng Tưởng tinh, nghe nói trước lúc nữ vương trùng tộc đẻ trứng đã từng thôn tính rất nhiều tinh cầu, lại chuyên chọn tinh cầu năng lượng cao thôn tính, nếu không có Nguyên soái, không biết sẽ có bao nhiêu người phải chết, bao nhiêu tài nguyên mất đi đâu.” Đồng nghiệp thở dài, nếu để nữ vương trùng tộc đẻ trứng trên lãnh địa của liên bang, nhân loại sẽ bị hủy diệt mất! Chỉ là, nữ vương trùng tộc tuy đã bị tiêu diệt, nhưng liên bang cũng mất đi vị Nguyên soái cường giả trẻ tuổi Triệu Lăng Vũ, về sau liên bang cùng nhân loại biết phải trông cậy vào ai đây? “Dino, đừng nghĩ đến mấy chuyện này nữa, nói anh nghe tin này, phi thuyền của Liên minh tự do dự định sẽ đỗ lại Mộng Tưởng tinh để tiếp viện vật tư, nghe nói trên phi thuyền lần này chính là phu nhân Nguyên soái tương lai.” “Thuyền của phu nhân Nguyên soái sẽ đến Mộng Tưởng tinh tiếp viện vật tư?” Dino kinh hỉ mở lớn hai mắt, Triệu Lăng Vũ Nguyên soái thân là dị năng giả cấp song S, cho nên trước giờ vẫn chưa tìm được phối ngẫu có gen thích hợp, hiện tại Nguyên soái thân lâm trọng thương, muốn tìm được phối ngẫu phù hợp càng khó hơn. Nhưng mà vào lúc này, Liên minh tự do vốn là láng giềng của Liên bang, vì nữ vương trùng tộc bừa bãi tàn sát mà đại thương nguyên khí lại chủ động tiếp xúc Triệu gia, tỏ vẻ nguyện ý kết thông gia. Liên minh tự do ngoại trừ nhân loại còn có rất nhiều sinh vật ngoại tinh, mà “cô dâu” sắp được đưa đến Liên bang nhân loại lần này chính là con lai giữa nhân loại và tộc người Kayi, nghe nói không chỉ kế thừa dị năng hệ thực vật của phụ thân mình, còn kế thừa đặc chế không phân biệt giới tính của người Kayi. Người Kayi ngoại hình tương tự như nhân loại, nhưng lại không phân biệt giới tính, tất cả đều có thể mang thai sinh sản, nhưng chỉ số thông minh của họ không cao lắm, cơ thể lại nhỏ xinh, em bé được sinh ra khả năng là người Kayi rất cao, cho nên đại bộ phận nhân loại không thích tìm phối ngẫu là người Kayi, đứa trẻ hỗn huyết giữa nhân loại cùng người Kayi cũng luôn bị phân vào hàng ngũ người Kayi, không được đối xử bình đẳng công bằng. Có điều “cô dâu” mà lần này Liên minh tự do đưa tới lại là một ngoại lệ, vị này vốn là kết quả một đêm tình giữa một người Kayi hỗn huyết cùng hội trưởng Thương hội Kinh Chỉ của Liên minh tự do, hội trưởng Thương hội Kinh Chỉ thân mình là một dị năng giả hệ thực vật hiếm thấy, gia sản đồ sộ, lúc đầu y vốn dĩ không muốn thừa nhận đứa bé vô dụng với mình này, nhưng kết quả lại xảy ra ngoài ý muốn. Vị người Kayi này, thế mà lại sinh ra một đứa trẻ kế thừa dị năng hệ thực vật của y! Dị năng giả dù là cấp thấp, nhưng đối với nhân loại cũng đã là vô cùng trân quý. Bởi vậy đứa bé này mặc dù hỗn huyết, nhưng hội trưởng vẫn thừa nhận nó, y vốn dĩ định lợi dụng “đứa con này” làm đối tượng kết thân đám hỏi trong tương lai. Thông thường, một đối tượng hỗn huyết như vậy cùng lắm chỉ có thể kết thân với một dị năng giả nhân loại không có cường đại gia tộc làm hậu thuẫn, nhưng cố tình vào lúc này, Triệu Lăng Vũ Nguyên soái bản thân lại trọng thương hấp hối. Từng là đối tượng muốn được gả nhất của nữ nhân toàn nhân loại Triệu Lăng Vũ, Triệu Nguyên soái, hiện giờ lại thành một phế nhân, thậm chí còn không khống chế được năng lượng bạo động trên thân thể mà công kích người xung quanh. Người bình thường nếu bị năng lượng công kích sẽ bị giết chết ngay lập tức, ngay cả những dị năng giả hệ công kích cũng không cách nào ngăn được năng lượng bạo động sinh ra từ thân thể Nguyên soái, cuối cùng chỉ có những người dị năng phi thường nhu hòa mới có thể tiếp xúc ở cự ly gần. Mà vị “cô dâu” hỗn huyết này, vừa khéo lại là người sở hữu dị năng phi thường nhu hòa. Hội trưởng Thương hội Kinh Chỉ vô cùng mẫn tuệ nắm lấy điểm này, đưa ra yêu cầu đám hỏi, dùng đứa con hỗn huyết của mình để đổi lấy rất nhiều vật tư từ Triệu gia — lần tàn phá này của nữ vương trùng tộc quả thật đã khiến thương hội bị tổn thất vô cùng thảm trọng. “Qua nửa giờ nữa, phi thuyền của phu nhân Nguyên soái sẽ đáp xuống Mộng Tưởng tinh, chúng ta mau đi xem thử đi, nghe nói người Kayi chỉ số thông minh thấp, tính cách có hơi ngốc nghếch, nhưng mà vẻ ngoài lại vô cùng xinh đẹp, bởi vậy không ít nhân loại đều nuôi dưỡng người Kayi trong nhà đấy thôi.” Đồng nghiệp cười nói. “Đó là phu nhân Nguyên soái! Hơn nữa, tự ý nuôi dưỡng người Kayi là trái pháp luật!” Dino cau mày nhìn đồng nghiệp, đang muốn nói gì, đột nhiên kinh ngạc nhìn về phía không trung “Đó là cái gì vậy?” Trên bầu trời, một điểm đen đang lao nhanh xuống tinh cầu! Dino nhanh chóng đeo kính viễn không, mới phát hiện điểm đen kia chính là một chiếc phi thuyền, một chiếc phi thuyền mang theo dấu hiệu của Liên minh tự do! Chiếc phi thuyền này dùng tốc độ cực nhanh tiếp cận tinh cầu Hạnh Phúc, lúc sắp sửa va chạm nó lại đột nhiên nổ mạnh, nhiệt lượng khủng khiếp khiến hình ảnh bị vặn vẹo, hết thảy mọi thứ tựa hồ như muốn hóa thành tro bụi. “Mau đi cứu người!” Dino hoảng sợ hô to, tuy rằng trong thâm tâm anh cảm thấy vị phu nhân kia không xứng với Nguyên soái của mình, nhưng người này dù gì cũng là phu nhân tương lai của Nguyên soái! Tất cả các nhân viên trên cảng hàng không ngay giờ khắc này đều lập tức hành động. Nhưng khi ấy, tại chỗ phi thuyền nổ tung, một chiếc phi thuyền cứu sinh ngụy trang đang từ từ tiến nhập một phiến rừng rậm của tinh cầu Hạnh Phúc, ngay sau đó, có hai người từ bên trong phi thuyền bước ra. Hai người này, một vị thân cao hai thước, cơ thể to lớn rắn chắc, thoạt nhìn vô cùng khôi ngô, vị còn lại vóc dáng chỉ độ khoảng mét rưỡi, dáng người nhỏ xinh, gương mặt khó phân biệt được giới tính. Bất quá, nhìn cách hai người này xử sự, thoạt nhìn vị kia nhỏ xinh mới là chủ đạo. “Thiếu gia, chúng ta cứ rời đi như vậy sẽ không sao chứ?” Cừu Tráng theo thói quen giãn gân cốt, sau đó lập tức khom lưng nhìn về phía thiếu niên nhỏ nhắn bên cạnh mình. “Tất nhiên là không có vấn đề rồi, ai ai cũng sẽ nghĩ là chúng ta đã chết trong tràng bạo liệt kia.” La Y vừa nói chuyện, động tác trên tay lại không ngừng, dùng bomb mini phá hủy khoang thuyền cứu sinh cạnh đó, động tác vô cùng dứt khoát, nhưng vẻ mặt lại mang theo chút bất an. “Nhưng mà…” Cừu Tráng vẻ mặt còn có chút rối rắm. “Nhưng cái gì mà nhưng, không lẽ ngươi muốn ta gả cho một tên phế nhân như vậy, còn tùy thời có thể bị năng lượng bạo động của hắn giết chết?” La Y cười nhạo một tiếng, thúc giục “Đi mau!” “Đó là Nguyên soái Triệu Lăng Vũ, hội trưởng còn lấy nhiều tài nguyên của Triệu gia như vậy…” “Triệu gia không lẽ lại thiếu chút vật tư ít ỏi đó? Còn nữa, ngươi đừng gọi tên kia là hội trưởng nữa! Số vật tư này coi như ta hoàn trả công ơn nuôi dưỡng của ông ta, sau này ta với thương hội kia không còn nửa điểm quan hệ nào nữa!” La Y lạnh lùng nhìn thanh niên cao lớn một cái, nói. Cừu Tráng bị nhìn cả người run lên, không dám tiếp tục nói nữa, La Y lại gõ gõ bả vai của thanh niên “Ngươi ôm ta đi, chúng ta phải mau chóng đến điểm tiếp ứng.” Cừu Tráng gật đầu, đang định ôm thiếu gia, đột nhiên cả người trở nên cứng ngắc. “Lại sao nữa?” La Y cau mày, theo tầm mắt của Cừu Tráng nhìn qua, bất ngờ khi thấy một màn làm y vô cùng ngạc nhiên. Ngay trước mắt cách bọn họ không xa, có mấy gốc đại thụ to cao hơn những cây xung quanh rất nhiều, ở giữa chúng, có một người đang nằm. Đó là một thiếu niên với gương mặt tinh xảo, ước chừng mười bốn mười lăm tuổi, thiếu niên nằm trên một mảnh hoa cỏ tươi tốt hơn hẳn xung quanh say ngủ, bên cạnh là một gốc thực nhân hoa đong đưa theo gió, càng khiến gương mặt tinh xảo của cậu thêm nổi bật, tựa như một thiên sứ hạ phàm. La Y tự nhận dung mạo của mình đã rất xuất sắc, nhưng so với thiếu niên lại thua xa… Áp chế khó chịu đang trỗi lên trong lòng, y nhíu mày nhìn về phía đóa thực nhân hoa. Tuy rằng thực nhân hoa lực công kích không cao, chỉ có thể tự bắt một ít động vật làm chất dinh dưỡng, nhưng ngoại trừ dị năng giả hệ thực vật ra, nó sẽ không hòa bình ở cạnh bất cứ nhân loại nào như vậy… Nơi đây làm sao có thể xuất hiện một thiếu niên dị năng giả hệ thực vật được? “Thiếu gia, nơi này sao lại có người?” Cừu Tráng lo lắng hỏi. “Ai biết… bất quá lần này với ta coi như chuyện tốt.” La Y cười nói. Hạnh Phúc tinh cầu tuy rằng bị cải tạo thành tinh cầu nông nghiệp, đa số diện tích đều là phục vụ gieo trồng cây cối, nhưng vẫn có nơi được đặc biệt ngăn ra cho thực vật bản thổ sinh trưởng, vị trí của bọn họ bây giờ chính là một trong số những khu rừng rậm nguyên sinh lớn nhất trên tinh cầu này. Nhân viên công tác trên tinh cầu này không nhiều lắm, phiến rừng rậm này lại nằm ngoài tầm quản lý của bọn họ, nên La Y muốn chạy trốn là chuyện vô cùng thuận lợi, nhưng Liên bang nhân tài lớp lớp, không chừng sẽ có người lần theo phế tích nổ tung của phi thuyền mà nhận ra được “phu nhân” chính là kẻ động tay động chân, sau đó bắt đầu truy bắt y. Mặc dù y có chuẩn bị trước, nhưng nếu trường hợp xấu nhất thật sự xảy ra, căn bản trốn không thoát, trừ phi… “cô dâu” của Triệu Lăng Vũ Nguyên soái vốn dĩ không hề mất tích. Lấy từ trong hành lý ra một bộ quần áo, La Y đến gần thiếu niên đang nằm bên kia, phát hiện đối phương vẫn không nhúc nhích, liền nhanh chóng mặc quần áo vào thiếu niên – vốn dĩ trên người chỉ có một vòng bện từ lá treo xung quanh hông. “Thiếu gia?” Cừu Tráng khó hiểu nhìn thiếu gia của mình. “Dù sao tất cả tư liệu hình ảnh về ta trên phi thuyền đều bị nổ tung, về sau tên này chính là La Y của Liên minh tự do.” La Y vừa nói, tay kéo vòng bện lá trên hông thiếu niên, phát hiện nó vô cùng rắn chắc, liền mặc kệ, trực tiếp đắp quần áo phủ lên. “Nhưng nếu bị bọn họ phát hiện…” “Nếu như bị phát hiện, vậy tức là có kẻ động tay động chân lên phi thuyền, sau đó giả mạo ta muốn trà trộn vào Triệu gia, đến lúc đó ta vẫn là kẻ bị hại.” La Y giúp thiếu niên đang hôn mê mặc quần áo vào, sau đó cầm dây leo quật mấy cái vào đóa thực nhân hoa bên cạnh đang chăm chăm vào chính mình, mới nhìn Cừu Tráng “Có người tới, chúng ta đi thôi!” Cừu Tráng ôm lấy y, nhanh chóng phi thân len lỏi vào rừng rậm, La Y dùng dị năng điều khiển thực vật, xóa đi hết thảy dấu vết lưu lại trên đường. Trong khu rừng rậm kia, cuối cùng chỉ còn lại một chiếc phi thuyền cứu sinh bị nổ tung, cùng với một thiếu niên thần bí hôn mê…   Mời các bạn đón đọc Cả Người Đều Là Bảo của tác giả Quyết Tuyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nại Hà
Đây là quá trình tìm mẹ của cậu trai nhỏ! Câu chuyện bắt đầu khi Sở Đoàn Đoàn thắc mắc mẹ mình ở đâu và cha cậu - Sở Hà đã lập một kế hoạch dụ dỗ người đẹp về nhà. “Gặp lại sau bao ngày xa cách, tất cả đều là mưu đồ đã lâu”.   Tưởng là vậy thôi nhưng câu chuyện cũ đâu dừng ở đó. Cô sinh viên vừa ra trường An Nại bất ngờ gặp lại đứa con mà trước đây cô từng muốn từ bỏ. Những ký ức tưởng chừng ngủ quên sống lại, đau đớn có, xót xa có, hận thù có. An Nại từng nghĩ rằng, tình yêu của mình dành cho Sở Hà đã kết thúc. “Tình yêu của cô đã khiến cô thật thảm hại, cô không muốn bản thân trông thật hèn mọn yếu đuối mà đứng trước mặt anh nữa”. Nhưng không, “Thì ra tình cảm ấy bị cô giấu kín trong góc khuất đã lâu, cảm giác đó giống như một vò rượu mạnh bị chôn sâu dưới lòng đất vậy, chẳng những không bị thời gian hòa tan, ngược lại càng tỏa ra mùi hương thơm nồng quyến rũ.” Ngay khi muốn từ bỏ tất cả, bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không có cậu bé Đoàn Đoàn đáng yêu, không có cả Sở Hà, người mang đến bao nỗi đau thì chính sợi dây mẫu tử, tưởng chừng mong manh đã kết nối họ lại với nhau. Và như bao đứa bé khác, Đoàn Đoàn thích ở cùng ba và mẹ. Cảm giác đó, hơn ai hết, An Nại và Sở Hà là những kẻ thấu hiểu nhất, những con người thiếu thốn tình cảm từ gia đình. Những sóng gió ập tới, câu chuyện cũ năm xưa lại được bóc tách từng lớp, Sở Hà chưa bao giờ nghĩ rằng, cô gái nhỏ kiên cường thế kia, từng vì anh mà khóc, từng vì anh mà có ý định tự tử. Anh biết, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho mình và những kẻ đã đẩy cô vào búa rìu dư luận, những kẻ đã phản bội, đẩy cô vào tuyệt vọng không lối thoát. Nhưng anh là một con người ích kỷ bởi “Anh thà rằng nhìn An Nại khóc trên vai mình chứ tuyệt đối không muốn thấy cô tươi cười với bất cứ người nào khác”. Nếu đọc đến đây, bạn ngỡ Sở Hà là tra nam thì nhầm rồi nhé. Sở Hà đích xác là anh chàng thô lỗ, không biết nói lời ngọt ngào: “Sở Hà không phải chàng thiếu niên dịu dàng ấm áp, anh chưa bao giờ biết mở miệng nói những lời nhẹ nhàng an ủi cô, nhưng anh lại là người dạy cô những điều quan trọng nhất trong cuộc sống này”. Những lúc An Nại yếu đuối nhất, khó khăn nhất, chính Sở Hà đã vươn tay cứu giúp cô, chỉ bảo từng ly từng tí một, như một người anh, như một người bạn. Tôi nghĩ rằng, An Nại và Sở Hà quay lại bên nhau như một điều hiển nhiên vậy. Bởi, tôi chắc chắn rằng, sau Sở Hà, cô không thể yêu ai đó hết mình như cách cô từng yêu anh. Và nếu anh bỏ lỡ cô, liệu ai đó có thể làm nhòa đi tình yêu của anh dành cho An Nại, thứ tình cảm bền bỉ nhiều năm trời. Nhân vật sáng nhất truyện này, cũng chính là nhân vật khiến tôi quyết sa hố chính là Sở Đoàn Đoàn. Trời ơi, tin tôi đi, bạn sẽ phải gục đổ trước một bầu trời đáng yêu, dễ thương quên luôn lối về. Nhân vật này rất “người” nhé, hoàn toàn đúng với tuổi lên ba (rưỡi) của cậu bé, chứ không phải kiểu trẻ con mà ranh quá trời như mấy truyện khác đâu. Cậu bé thích ở cùng với mẹ, nhưng cũng sợ ba bỏ đi, vì Đoàn Đoàn biết mẹ không thích ba. Những lời nói đậm chất trẻ con nhưng vô cùng giàu tình cảm sẽ hạ gục bất kì ai, dù là có thể trước giờ bạn không thích con nít đi chăng nữa. “Nại Hà” được tác giả viết ở một đẳng cấp trong sủng có ngược và trong ngược có sủng. Không quá sến cũng không quá mức bi lụy, các nhân vật trong truyện đều có cá tính riêng, không phải theo dạng mô típ nhân vật na ná giống nhau như bao truyện khác. Nội dung truyện không mới, nhưng tác giả biết cách khai thác đề tài và văn phong chắc tay cũng khiến truyện trở nên mới lạ hơn. Văn phong của editor cũng khá tốt, rất thuần Việt, hoàn toàn không có chuyện kiểu nửa nạc nửa mỡ làm người đọc khó chịu. Truyện đặc biệt  thích hợp để nhâm nhi gặm nhấm trong tiết trời mưa bão này đó, sự đáng yêu của Đoàn Đoàn sẽ khiến bạn chìm trong hũ mật cho mà xem :) ________________ " ": Trích dẫn được trích từ trong truyện.  Review by #An Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Vừa tan lớp, Sở Hà liền vội vàng tới bãi đậu xe, trên đường đi cũng gặp vài cậu bạn học chào hỏi anh nhưng anh cũng không kịp chào lại, liền đi nhanh tới bãi đậu xe lấy xe rồi lái thẳng về nhà. Tuy rằng lúc anh đi học đã thuê người chăm sóc Đoàn Đoàn, nhưng thằng bé ngốc nhà anh lúc tỉnh dậy mà không thấy anh đâu nhất định nó sẽ hậm hực khóc lớn đến khi thấy anh thì mới chịu ngừng. Cũng may, lần này lúc anh về nhà thì Sở Đoàn Đoàn đang ôm bình sữa ăn rất ngoan, Sở Đoàn Đoàn bây giờ đã hơn một tuổi, thân hình trắng trẻo mũm mĩm, so với những đứa nhỏ cùng tuổi khác thì phát triển hơn một chút. Sở Hà đứng cạnh nôi trêu đùa bé mập nhà mình, đưa tay giúp con trai đỡ bình sữa, nhìn thằng nhỏ hai tay nắm bình sữa thật chặt mà ngoãn ngoãn uống sữa, thì bắt đầu giáo dục:“Con trai, ba ba đưa con về tìm mẹ nhé.” Đoàn Đoàn hai mắt to ngây ngô, chăm chỉ uống sữa, phát ra giọng nói ô ô a a đáp lại lời ba mình:“Ô ô……” Sở Hà tiếp tục đùa bé, một tay nựng nựng cằm bé:“Đoàn mập, con có nhớ mẹ không?” Bị ba xoa cằm khiến sữa rớt ra ngoài làm Sở Đoàn Đoàn không vui kêu “A… a”, bé muốn gạt bàn tay to kia để có thể thoải mái uống sữa. Sở Hà hưng trí bừng bừng tiếp tục xoa xoa cái cằm mập của con trai:“Con nói trước đã nào, ma ma.” Đoàn Đoàn chớp chớp hai mắt, lắc lắc cái bình sữa đã hết dùng sức đập vào thành nôi:“I i a a”. Sở Hà nhanh tay kéo bình sữa Đoàn mập đang ôm trong lòng, chặt đứt ý nghĩa của Đoàn mập, không thèm quan tâm Đoàn mập đang vung vẩy móng vuốt kháng nghị:“Không nói sẽ không được uống sữa, nói theo ba này,ma ma,m-a-ma” Mất đi bình sữa Sở Đoàn Đoàn khóc:“Oa, oa oa oa oa……” Sở Hà vươn tay đỡ dưới nách Đoàn Đoàn ôm bé từ nôi đi ra, bàn tay to lau khuôn mặt đỏ bừng đầy nước mắt của con trai, nhận lệnh đi pha thêm sữa cho con trai, sau khi nhét núm vú vào miệng Đoàn mập, người nào đó vừa khóc thút thít hai mắt sáng lên vui vẻ tiếp tục uống sữa, Sở Hà thả con lại vào trong nôi mà đưa tay chạm nhẹ lên trán bé mắng “Ngốc quá.” Sở Đoàn Đoàn ăn no sữa vươn hai tay béo mập quẫy quẫy trong nôi, cố ý thu hút để muốn “ba ba” ôm bé. Sở Hà giơ tay xoa xoa mi tâm của mình, thằng con ngốc nhà anh một tuổi đã mở miệng gọi câu đầu tiên là Papa, chàng trai trẻ hai mươi ba tuổi lần đầu tiên làm ba kích động tới mức như muốn bay lên, lúc đó anh có cảm giác con trai anh quả nhiên là người thông minh, nhưng khi ấy anh còn chưa biết đây là hai chữ duy nhất con mình có thể nói được…… Sau đó, con trai anh cũng không hề đổi mới hệ thống nữa, toàn bộ giống như một cái máy cũ vậy, đói bụng cũng kêu ba ba, khóc cũng gào ba ba, buồn ngủ cũng hét ba ba…… “Ba ba” Không thấy ba ôm mình Sở Đoàn Đoàn dang rộng hai tay làm ra tư thế muốn ôm. Vừa mắng con trai ngốc nghếch Sở Hà vừa vươn tay ôm lấy Đoàn mập, hôn lên cái má bánh bèo phấn nộn mà cưng chiều gọi: “Bảo bối.” *** Sở Đoàn Đoàn hai tuổi, theo thông lệ đã đến tuổi nhận giáo dục từ gia đình. Sở Hà để Đoàn Đoàn nằm ngửa rồi thay quần áo cho bé, Đoàn Đoàn trở mình muốn ngồi dậy chạy ra ngoài chơi, chưa kịp dậy liền bị xốc lên ngồi trên sofa, Sở Đoàn Đoàn ngồi nghiêm chỉnh, hai cái tay mập mạp đập đập sofa thể hiện sự tức giận của mình. Sở Hà ngồi trên bàn trà, hai chân dài vắt chéo ngồi trên bàn, bởi vì Sở Đoàn Đoàn đang tập tễnh tập đi, mọi đồ đạc trong nhà đều để rất thấp, nên anh cũng không thể duỗi thẳng chân ra được. Sau khi Sở Hà ngồi xuống liền nghiêm túc nói:“Đoàn Đoàn, ba ba đưa con về tìm mẹ nhé.” Sở Đoàn Đoàn giãy giụa nhưng không thoát được liền nhại:“Mẹ.” Sở Hà vừa lòng, tiếp tục đề tài:“Mẹ con rất kiêu ngạo, nếu cô ấy không thích con gọi mẹ, con phải gọi cô ấy là chị biết không.” Biết là không thể thoát, Sở Đoàn Đoàn ngoan ngoãn đáp:“Chị”. Mời các bạn đón đọc Nại Hà của tác giả Hàn Mạch Mạch.
Anh Đây Cóc Sợ Vợ
Review bởi: Rose Nguyễn Em đã đọc về đủ loại tình yêu, nhưng ngưỡng mộ nhất là tình yêu thanh mai trúc mã. Bởi vì, tình yêu thanh mai trúc mã chứng minh tình yêu sẽ không biến chất theo thời gian. Thời gian nuôi dưỡng tình yêu, khiến nó nở rộ thành cái cây xum xuê. Cố Thần là một chàng trai vừa kiêu ngạo vừa bá đạo. Cậu có vốn liếng để kiêu ngạo thì sao phải thu liễm chứ? Trong trường, Cố Thần nổi danh là đại ca vì khí thế hung ác và vì anh đánh nhau siêu giỏi. Cố Thần có một bí mật đã chôn giấu nhiều năm về một người con gái. Đoạn trích em tạm dịch từ convert: “Tháng thứ sáu sau khi biết nhau, tôi không muốn cô ấy chơi với người khác. . ." “Tháng thứ mười hai sau khi biết nhau, tôi đã nghĩ, tôi muốn thỏa mãn tất cả nguyện vọng của cô ấy.” “Năm thứ hai sau khi biết nhau, tôi muốn có một gia đình với cô ấy, tôi là ba, cô ấy là mẹ." ... “Năm thứ mười sau khi quen nhau, tôi nếm được hương vị ngọt ngào của tình yêu." Sở Dư là một cô bé có thân thể yếu ớt từ lúc mới sinh ra nên cô không được vui chơi như bao đứa trẻ đồng trang lứa. Đọc đến đây, chắc hẳn mọi người cảm thấy tội nghiệp cho Sở Dư lắm nhỉ? Nhưng đừng lo, đã có Cố Thần bên cạnh 24/7 với cô. Tuy Sở Dư yếu ớt nhưng cô không hề tầm thường nhé. Cô có thể chế ngự Cố Thần!!! Cố Thần biết Sở Dư đã hơn mười năm, từ lúc còn bé thơ đến tận bây giờ. Cậu hiểu rất rõ Sở Dư, ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất. Chỉ có một điều cậu không chắc chắn được, cũng không dám phỏng đoán: Liệu Sở Dư có thích mình không? Rõ ràng là thích đến chết mà vẫn cứ chảnh choẹ với con người ta, thả thính rồi bảo đừng hiểu lầm. Rồi sau đó là quá trình thả thính của nam chính và nữ chính giữ vững tâm trạng giữa dòng đời đầy thính này... Một ngày nọ, Cố Tiểu Gia đỏ mặt hỏi: “Có phải cậu biết rồi không?” Sở Dư: Biết cái gì? Cố Tiểu Gia: Biết tớ thích cậu. Sở Dư tiến thoái lưỡng nan. Cô thích Cố Thần nhưng không nỡ kéo anh theo, lỡ cô không thể hạnh phúc dài lâu bên anh thì sao? Cố Thần: Cậu mau trả lời đi. Mà thôi, đừng trả lời tớ. Ít nhất, cậu đừng từ chối tớ. Sở Dư: Đến lúc chúng ta trưởng thành, chúng ta sẽ thành một đôi nhé. Bây giờ thì chưa được. Cố Thần: Được thôi. Thề là em chưa thấy anh bạn trai tương lai nào như anh này, chưa phải bạn trai chính thức mà đã khoe tới khoe lui, chăm sóc người ta tận răng. Đám anh em: Chưa phải bạn trai chính thức mà đã như vầy, nếu thành bạn trai thật thì thê nô lắm. Nội dung thì chỉ có nhiêu đó, đôi trẻ yêu nhau rồi hạnh phúc đến suốt đời luôn. Nhận xét cá nhân: Về nhân vật: Cố Thần thuộc dạng đã nghiện còn ngại, mê nữ chính như điếu đổ. Vậy mà, lúc nào cũng mạnh miệng bảo nữ chính dính người lắm. À, anh này hay ngại ngùng lắm, thân thân tí xíu là tai đỏ liền. Lúc nào nghĩ đến nữ chính thì cũng nghĩ sao vợ đáng yêu thế hoặc là sao vợ xinh đẹp thế. Sở Dư trầm tính nên mới chế ngự được Cố Tiểu Gia. Lúc chưa yêu nhau thì chị còn có thể bình tĩnh trước thính mà nam chính thả. Lúc yêu nhau rồi thì toàn đớp thính của Cố Thần nhưng vẫn có uy nghiêm của chủ gia đình. Chị này có tính chiếm hữu cao nhưng không ai biết. May là, nam chính có thể toàn tâm toàn ý với chị, đáp ứng yêu cầu của chị. Đám anh em thì hài thôi rồi, toàn bị ngược. Lúc muốn vùng lên (xem Cố Thần mất mặt) thì luôn bị đàn áp bởi đại ca. Họ cũng rất nghĩa khí, sáng sủa như ánh mặt trời. À, ai trong này cũng khai trai hết rồi, chỉ có nam chính còn nguyên tem thôi. Ông ngoại của nữ chính vô tình nối giáo cho giặc, hồn nhiên đánh cờ với đám bạn. Đến lúc ông phát hiện ra Cố Thần cuỗm cháu gái của ông là ông lấy chổi ra đập liền. Ông bà nội của nam chính siêu đáng yêu. Bà nội thì tạo cơ hội cho cháu trai và cháu dâu phát triển tình cảm. Ông nội là cái cớ để Cố Tiểu Gia qua gặp bạn gái tương lai. Anh trai của Sở Dư là Sở Phong. Anh đối xử với em gái siêu tốt, hận không thể bù đắp “lỗi lầm” khi còn bé cho cô. Anh vợ là chướng ngại khó khăn nhất trên con đường Cố Thần rước vợ về nhà. Vu Lan là nữ phụ qua đường, xuất hiện được ba lần là xuống sân khấu rồi. Lần nào cũng tự rước nhục vào thân và bị ngược bởi đôi chính. Về văn phong: Bán Hạ Lương Lương chỉ tập trung vào đôi chính nên trường học xếp sau. Từ ngữ không trùng lặp, tình tiết giản dị nhưng chân thực, cách giải quyết siêu đáng yêu. Đã có bạn nhận, đã có bạn nhận, đã có bạn nhận (chuyện quan trọng phải nói ba lần) Đánh giá: 10/10 P/S: Không có nam phụ. *** Góc Review: Mình tình cờ tìm được bộ truyện này trong giai đoạn túng thiếu truyện. Lướt nhẹ qua văn án thì đây có vẻ không phải là gu của mình, nhưng vì thiếu truyện quá, đành nhảy hố thôi =)) Nam chính Cố Thần là một chàng trai đầy kiêu ngạo. Cũng phải thôi, gia thế đáng kiêu ngạo, khuôn mặt ưa nhìn, học giỏi, lại đánh nhau giỏi. Anh hội tụ đủ những điểm cần có rồi còn gì =)) Cố Thần có một thanh mai trúc mã, chính là nữ chính Sở Dư của chúng ta :3 Vì bị sanh non, nên từ nhỏ Sở Dư đã yếu ớt, nhưng tác giả không xoáy vào điểm này, cũng không miêu tả cô yếu ớt quá đà, nên ngoại trừ sức khoẻ không bằng bạn bè thì Sở Dư không khác gì người bình thường cả. Cả một cuốn truyện dài 60 chương đều chỉ là một viên kẹo ngọt ngào của đôi bạn trẻ. Là tình cảm rung động từ thuở còn đi học đến khi trưởng thành. Trong câu chuyện này, không hề có “Tuesday” nên không ngược chút nào. À thật ra là có một nữ phụ nhỏ xíu tên là Vu Lan. Mình dùng từ nhỏ xíu vì chưa xuất hiện được bao lâu thì cô ta đã bị bay màu rồi :3 Vì thế, tính ra thì truyện không có cục đá cản đường cản lối. Nhưng cũng chính vì thế, truyện không có sóng gió, cứ bình bình, đều đều như vậy đấy… Mình không hợp với một câu chuyện ngọt ngào đến rụng răng như vậy, nên mình vừa xem vừa ngáp lên ngáp xuống @@ Thật ra truyện cũng có những tình tiết hài được tạo ra bởi Cố Thần và những người bạn. Cố Thần bản tính kiêu ngạo, nên trước mặt đồng bọn, anh hay “tự dối lòng” bằng cách nói ngược sự việc. Có thể kể đến việc anh nằng nặc đòi mua áo đôi với Sở Dư nhưng lại bảo cô đòi mặc với anh. Còn nữa, anh ầm ĩ đòi tiễn cô về nhà, nhưng lại kể với bạn bè rằng cô đòi tiễn anh về =)) Bạn bè của anh cũng vì e ngại sự uy hùng của anh mà chẳng vạch trần lời nói dối, còn cùng anh hát tiếp vở kịch nữa chứ :v Nếu nói đến chất hài, chắc chỉ có chi tiết này thôi, nhưng mình vẫn không cảm thấy hài gì cả. Độ ngọt lịm của truyện làm mình hơi ngấy, chắc do mình vốn không hợp với kiểu này. Truyện thích hợp với những bạn yêu thích truyện sủng, nhẹ nhàng vì là một nồi ngược FA cực kỳ =)) Đối với mình, truyện đều đều không có một chút nút thắt gì cả nên khá nhàm chán. Mình chỉ cho 3.5/5 điểm thôi vì không hợp gu nhé! Mời các bạn đón đọc Anh Đây Cóc Sợ Vợ của tác giả Bán Hạ Lương Lương.
Thần Khiết
Vu Thần Khiết nghiêng đầu liếc nhìn bài làm của Lý Hồng trên màn hình máy tính, theo quán tính trả lời: "Nói nhảm" Vừa nói xong đã được nghe âm thanh trả lời: "Hử?" Gi ọng điệu không âm vang, ngữ điệu thì cảng thản nhiên không nghe thấy bất kỳ cảm xúc gì. Vu Thuần Khiết nhìn về nơi tiếng nói phát ra liền phát hiện Nghiêm Mặc đang đứng trước màn hình lớn của phòng tin học dùng biểu hiện kỳ quái nhìn chính mình. *** “Vu Thần Khiết!” Vu Thần Khiết vừa mang túi sách từ thư viện đi ra thì nghe được âm thanh quen thuộc kêu mình, cô quay đầu lại thấy một cô gái tóc ngắn mang túi sách, tay phải đặt ở phía sau túi sách chạy đến. Vu Thần Khiết bước về phía bên phải chờ Phương Úy Hân. Phương Úy Hân dừng lại, hỏi: “Cậu đi thư viện hả?” Cô đi sớm, không biết Vu Thân Khiết cũng đến thư viện. Vu Thần Khiết gật đầu: “Tớ đến mượn mấy quyển sách.” Đêm lạnh như nước, gió nhẹ phơ phất. Lúc này đã quá 10 giờ tối, nhiệt độ không khí tháng bốn vừa phải, hai người đều là sinh viên khoa tài chính đại học E, lại ở chung một ký túc xá, nên vừa cùng nhau đi về hướng ký túc xá vừa nói chuyện phiếm. Phương Úy Hân hỏi: “Cậu đã làm bài tập môn thống kê chưa?” Vu Thần Khiết dừng bước một chút, xuýt chút nữa thì quên. Cô đưa tay lên xoa trán: “Về ký túc xá tớ sẽ làm.” ”Tớ cũng chưa làm.” ” Chắc không cần nhiều thời gian lắm đâu, tớ nhớ rõ giáo sư chỉ ra 3 câu thôi.” Trong ấn tượng ủa Vu Thần Khiết, giáo sư môn dạy môn thống kê không bao giờ ra bài tập nhiều. ”Đúng vậy, hơn nữa tuần sau mới phải nộp.” Phương Úy Hân thường xuyên trước buổi nộp bài tập một ngày mới bắt đầu làm. Vu Thần Khiết lấy tay sờ quai túi sách. “ Giáo sư giảng bài rất dễ hiểu, lúc làm bài tập cũng không quá khó khăn.” Phương Úy Hân nói: “Lần trước bài tập của tớ sắp nộp mới làm, nên sai nhiều, kết quả chỉ được điểm B.” ”Do giáo sư sửa bài hả?” Vu Thần Khiết hỏi. ”Không phải, do Nghiêm Mặc sửa.” ”Nghiêm Mặc?” Vu Thần Khiết nhắc lại, cảm thấy cái tên này rất kỳ quái, vừa nghe qua cô còn tưởng là “Nghiên Mặc(*)”? (*)Nghiên Mặc dùng để mài mực, còn gọi là nghiên mực. Phương Úy Hân nghiêng đầu nhìn cô: “Chính là sinh viên được giáo sư nhắc tới, sẽ cùng học với chúng ta, nghe nói là sinh viên đắc ý nhất của cô.” Vu Thần Khiết nghe cô bạn nhắc tới rốt cuộc cũng nhớ ra. Giáo sư dạy bọn họ môn thống kê là một cô giáo trung niên họ La, ở giới thống kê học rất nổi tiếng. Tiết đầu tiên khi đi học, giáo sư La chỉ vào một sinh viên ngồi ở dãy cuối phòng học nói: “ Đây là học sinh của cô Nghiêm Mặc, môn thống kê của em ấy rất tốt, học kỳ này em ấy sẽ học cùng các em môn của cô, các em có gì không hiểu có thể hỏi Nghiêm Mặc.” Mỗi lần học môn của giáo sư La, Vu Thần Khiết đều chăm chú nghe giảng. Đôi lúc trong quá trình học giáo sư La thỉnh thoảng nhắc đến hạng mục nghiên cứu của mình đều nhắc đến một cái tên —— Nghiêm Mặc, nghe nhiều lần, mọi người đều quen thuộc với cái tên này. Thì ra bài tập do anh ta sửa. Môn sinh đắc ý(**), Vu Thần Khiết đương nhiên hiểu hàm ý của bốn chữ này, đây đúng là một danh hiệu không hề đơn giản. (**) Sinh viên giỏi nhất, được coi trọng nhất, chú ý đến nhất. Phương Úy Hân thấy cô không nói gì, còn nói thêm: “Lúc lên lớp giáo sư La nói tiết thí nghiệm tuần sau của chúng ta hình như do anh ấy đến giúp chúng ta giảng bài.” Lúc này hai người đã đi đến ký túc xá. Vu Thần Khiết gật đầu nói: “Giáo sư La bận rất nhiều việc.” Trở lại ký túc xá, Vu Thần Khiết ngồi lên giường chuẩn làm bài tập môn thống kê, bài tập bình thường sẽ cộng với điểm học kỳ chia ra. Cô mở bài tập của mình ra, nhìn phía trên có một chữ A màu đen. Cô lắc đầu suy nghĩ, tại sao sửa bài lại dùng bút màu đen chứ? trong lòng Vu Thần Khiết cảm thấy sửa bài tập nên dùng bút đỏ chứ. Sau đó cô lại nhìn đến dòng chữ, chữ viết không lớn, chỉ chiếm một diện tích nhỏ. Thu hồi tâm tư, bài tập môn thống kê trên laptop ra, bắt đầu làm bài tập. Buổi tối thứ ba có một tiết thí nghiệm thống kê. Mục đích của tiết thí nghiệm này chính là để cho sinh viên hiểu thêm về tần số trong SPSS(***) của môn thống kê. (***) SPSS (viết tắt của Statistical Package for the Social Sciences) là một phục vụ công tác phân tích. Môn thí nghiệm ở trường học được tiến hành trong phòng tin học, giáo sư La đã sớm dặn Nghiêm Mặc lắp đặt các trang bị thí nghiệm sẵn trong này. Tuy là tiết học thí nghiệm nhưng vì học trong phòng tin học nên có một số sinh viên mở máy tính bắt đầu dùng: Nói chuyện trên QQ, xem tần số,....   Mời các bạn đón đọc Thần Khiết của tác giả Như Thị Phi Nghênh​​​​​​​.
Cuộc Sống Sau Khi Trọng Sinh Của Bạch Nguyệt
Tên gốc: Bạch Nguyệt Quang trọng sinh sau Kiếp trước, bởi vì phụ thân chết trận sa trường, mẫu thân buồn bực tuẫn táng, Vân Nùng chịu sự ân sủng của hoàng gia, được phong quận chúa, cẩm y ngọc thực, vô lo vô nghĩ.    Một lần theo Cẩm Ninh công chúa đi nam phong quán, sau khi uống say còn nhặt được một nam nhân tướng mạo như hoa về phủ làm tình lang, được nuông chiều đến hô mưa gọi gió.   Thế rồi, trong một lần cung biến, kẻ qua đường như nàng lại không may mất mạng. Khi tỉnh lại, nàng đã chẳng còn là Hoài Chiêu quận chúa, mà trở thành Tạ Vân Nùng, một cô nhi nhà quan lại đã sa sút, đang trên đường đến cậy nhờ bên ngoại ở Lạc Dương. Mà vị tình lang cũ của nàng kia, nay đã trở thành quyền thần tay nắm quyền khuynh thiên hạ.    Vân Nùng nghĩ nghĩ, cảm thấy kiếp trước hai người chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, cũng không có cái gọi là hẹn ước, nay đã khác xưa, nên tránh xa mà đường ai nấy đi. Lại không ngờ Cố Tu Nguyên lại cho là thật, nhớ mãi không quên, cũng không cho phép nàng quên đi chuyện cũ.    Nàng nghĩ không muốn nhận, chàng lại không chịu buông tay, từng bước ép sát. Nếu đã chạy không khỏi ý trời, vậy thì lại giống như lúc trước, vì “tình” mà ở lại bên nhau.    Vân Nùng vốn cho rằng chỉ là dễ hợp dễ tan, lại không biết, một cái nắm tay, hai đời kề cận, dây tình trói chặt, trọn đời bên nhau.   ***   Vân Nùng từ nhỏ mồ côi, bởi vì công trạng của phụ thân mà được phong làm Hoài Chiêu quận chúa, được nuôi nấng dưới gối Thái Hậu cùng với Cẩm Ninh công chúa, cẩm y ngọc thực, vô lo vô nghĩ.    Nàng hiểu rõ, bản thân chính là một “bức tường hoa” thể hiện “ân đức” hoàng gia. Thế nên, nàng cũng rất tận lực diễn cho trọn vai này, không tranh, không giành, cũng không nhúng tay vào chuyện triều chính. Mỗi ngày cùng Cẩm Ninh công chúa chơi đùa vui vẻ.    Vân Nùng tính tình dễ chịu, không thường nổi giận, cũng không khó hầu hạ, cũng không hay thay lòng đổi dạ. Thế sự vô thường, nàng chỉ muốn thuận theo tự nhiên mà sống, đối với chuyện tình cảm cũng là “hảo tụ hảo tán”*.    Tính tình của nàng, nói cho dễ nghe là hiểu chuyện, nói khó nghe chính là bạc tình. Cả cuộc đời nàng, có lẽ, người duy nhất khiến nàng để tâm nhiều hơn một chút là Cố Tu Nguyên, cũng chỉ có chàng mới có thể khiến nàng vô ý thức ỷ lại, vô điều kiện mà tin tưởng.    Bốn năm trước, là do nàng bị sắc đẹp mê hoặc, mang chàng về phủ, sau lại vì hợp ý mà ân ái. Cho dù Vân Nùng có trốn tránh, nàng cũng không thể phủ nhận, bản thân thích Cố Tu Nguyên.    Bởi vì thích mới cố tình dung túng cho chàng.  Bởi vì thích mới có thể để chàng được nước lấn tới. Bởi vì thích mới có thể dây dưa cùng chàng hai kiếp.   Nàng luôn nghĩ “không còn thích thì từ bỏ”, không cần trói buộc, cũng chẳng cần ước hẹn. Thế nhưng, Vân Nùng lại không lường được rằng, “thích” trong trái tim nàng từ lâu đã là “yêu”. Bởi vì chỉ có vòng tay chàng cho nàng ấm áp, vỗ về nói với nàng một câu “Ta ở đây”.   Nàng đã trải qua hai kiếp, đi qua hết vinh hoa phú quý, chứng kiến đủ loại nhân tâm, cuối cùng cũng nhận ra nơi trái tim mình thuộc về. Cùng quân lập lời ước hẹn, nắm tay đi đến bạc đầu.   Kiếp trước, Cố Tu Nguyên tình cờ gặp nàng ở nam phong quán, một cái chớp mắt đã bị đôi mắt đào hoa của nàng cướp đi lý trí, để mặc nàng hiểu lầm bản thân là “trai lơ” mà mang về phủ làm tình lang.  Chàng vốn có thể rời đi, nhưng lại tham luyến nàng mà ở lại.    Kiếp trước, rõ ràng là thích nàng, nhưng thứ tình cảm đó lại trộn lẫn quá nhiều toan tính, khiến chàng không phân rõ trái tim. Chỉ cho đến khi mất nàng rồi, Cố Tu Nguyên mới hiểu được “tương tư khổ”.    Dù đã không có cách nào trở lại những năm tháng cũ, nhưng một lần nữa gặp lại nàng, Cố Tu Nguyên liền biết cho dù bất chấp tất cả, cho dù lời nàng nói khiến chàng thương tích đầy mình, chàng cũng muốn giữ nàng bên cạnh, tuyệt không buông tay.    Cố Tu Nguyên từ nhỏ đã được “cao nhân” dạy dỗ, cả cuộc đời đều sống vì mưu tính, lấy việc định đoạt thế cục làm thành tựu. Chỉ cho đến khi gặp được Vân Nùng, Cố Tu Nguyên mới hiểu được thế nào là có một thứ thuộc về mình.    Chàng không phải là một kẻ si tình không cần hồi báo, thứ chàng muốn nhất định sẽ mưu tính có được, còn muốn độc chiếm làm của riêng.   Cố Tu Nguyên bề ngoài nhã nhặn, cười lên như hoa nở mùa xuân, đối nhân xử thế càng thêm dịu dàng. Thế nhưng, người có thể chấp chưởng phủ quận chúa, một tay tính kế phế truất Thái tử, cầm tù Tam hoàng tử, đưa Lục hoàng tử lên ngôi, còn chiếm được thánh ân tuyệt không phải là kẻ đơn giản.    Nhưng cho dù chàng ở trên triều hô mưa gọi gió, thì trước mặt Vân Nùng cũng chỉ là một Cố lang trong mắt trong tim chỉ có một mình nàng.    Chàng đã từng đi qua vinh nhục, một bàn tay xoay chuyển càn khôn, cuối cùng, thứ chàng muốn, cũng chỉ là cùng nàng nắm tay, du ngoạn giang sơn, đi qua thiên trường địa cửu.   ***   Lúc mới đọc tựa truyện cùng văn án, tớ cho rằng “bạch nguyệt quang” ở đây sẽ là Vân Nùng. Thế nhưng, lúc dừng lại ở điểm cuối cùng, tớ mới chợt nhận ra, trong lòng Cố Tu Nguyên hay Vân Nùng, bọn họ chính là “bạch nguyệt quang” của nhau.    Tác giả xây dựng nhân vật cực kỳ thú vị khi đắp nặn ra một nữ chính không cầu tiến, không màng thế sự một cách thông minh và hiểu chuyện; một nam chính không mang theo vầng hào quang thần thánh mà nhuốm mùi khói lửa nhân gian.    Ngoài ra, tớ còn cực kỳ thích cách tác giả xây dựng mối quan hệ giữa Vân Nùng và Cẩm Ninh, một tình bạn đẹp, không toan tính và luôn luôn lo nghĩ cho nhau.    Các mối quan hệ cũng được xử lý vừa khéo, nhất là chuyện cũ năm xưa cũng được khai thác hợp lý, vừa đủ cho cái gọi là “nhân quả báo ứng”, lại không khiến người đọc cảm thấy nặng nề, bức bối.   Cách hành văn mạch lạc, nhẹ nhàng, mang theo màu tâm sự, không có quá nhiều cao trào nhưng khiến con tim nhỏ bé của tớ thổn thức với tình yêu của cặp đôi nhân vật chính.    À, còn một điểm thú vị nữa là tác giả chỉ tập trung vào tình cảm của đôi chính, không tạo ra các tra nam, tiện nữ cũng như các cặp đôi phụ làm rối loạn mạch truyện.    Tớ xin đề cử truyện này cho tất cả các nam thanh nữ tú đang muốn tìm một bộ truyện vừa có nội hàm, vừa ngọt, vừa sủng, vừa sạch lại còn có thịt ăn. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ và hẹn gặp lại trong hố tiếp theo.    ____   Chú thích: *hảo hợp hảo tán: thích thì yêu, chán thì chia tay :v   Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sau giờ ngọ ngày vừa lúc, gió ấm huân người, xương cốt đều mềm mại vài phần. To như vậy đình viện một mảnh yên tĩnh, ngẫu nhiên có thị nữ đi qua, cũng đều là tay chân nhẹ nhàng, sợ kinh tới rồi nghỉ ngơi chủ tử. Nghe nói cảnh ninh trưởng công chúa giá lâm, xuân ấm vội vàng đón đi ra ngoài. “Vân nùng đâu?” Cảnh ninh hỏi. “Quận chúa sau giờ ngọ nghỉ ngơi, còn chưa tỉnh đâu.” Xuân ấm đáp, “Nàng tính tình ngài là biết đến, nô tỳ cũng không dám đi quấy rầy.” Cảnh ninh cũng không buồn bực, nửa là bất đắc dĩ nửa là dung túng mà lắc lắc đầu, lại cười hỏi: “Hôm nay là Hoàng Thượng tiệc mừng thọ, há là có thể trì hoãn? Các ngươi không dám đi, như thế nào không đi tìm cố tu nguyên tới?” Cố tu nguyên xem như vân nùng hậu trạch trung dưỡng trai lơ, này trong phủ người đều biết, hắn nói trong ngực chiêu quận chúa trước mặt là nhất dùng được. Xuân ấm lòng hạ thở dài, giải thích nói: “Cố công tử trước đây nói là phải về hương tế tổ, đã rời đi hơn phân nửa tháng, còn không biết khi nào mới trở về đâu.” Nếu không có như thế, nàng sáng sớm liền cầu đến cố công tử đi nơi nào rồi. Cảnh ninh chân mày hơi chọn: “Cũng chính là vân nùng, có thể dung đến hắn như vậy tự tại.” Xuân ấm cúi đầu rũ mi, cũng không dám nói thêm cái gì, rốt cuộc đây là chủ tử sự tình, không chấp nhận được nàng tới xen vào. Còn nữa, này trong phủ người hoặc nhiều hoặc ít đều chịu quá cố công tử ân huệ, nàng cũng không tốt ở sau lưng khua môi múa mép. Cảnh ninh phủi phủi ống tay áo, vào chính viện. Trong viện hoa dưới tàng cây bày cái trường kỷ, này thượng nằm cái thân hình yểu điệu mỹ nhân, vẩy mực tóc dài hợp lại ở một bên, da như ngưng chi, lại đáp thượng đỏ bừng môi, đảo như là một bộ mỹ nhân xuân ngủ đồ. Đúng là này phủ đệ chủ nhân, hoài chiêu quận chúa. Vân nùng xưa nay tính nết còn tính hảo, nhưng hận nhất người khác nhiễu nàng thanh mộng, cho nên bọn thị nữ căn bản không dám tiến lên. Cảnh ninh lại không có gì kiêng kị, hành đến giường trước, cười nói: “Đều canh giờ này, còn không tỉnh?” Thấy nàng lông mi khẽ run, lại chưa trợn mắt, cảnh ninh lại nâng tay áo ở trên mặt nàng phất một cái: “Ngươi nếu lại không tỉnh, ta đây liền tiến cung đi. Vãn chút thời điểm chính ngươi vào cung, nếu gặp Thái Tử, nhưng không ai giúp ngươi chắn.” Hai người quen biết nhiều năm như vậy, đối lẫn nhau có thể nói là thập phần hiểu biết, cảnh ninh một câu liền véo ở nàng tử huyệt thượng. Vân nùng sâu kín mà thở dài, tràn đầy không tình nguyện mà chống ngồi dậy tới. Nàng đôi mắt sinh đến cực hảo, là hơi hơi thượng chọn mắt đào hoa, sóng mắt lưu chuyển gian nhìn quanh rực rỡ. “Ta đó là đi, cũng bất quá là đương cái vách tường hoa thôi.” Vân nùng từ xuân ấm trong tay tiếp nhận trà đặc uống lên khẩu, miễn cưỡng đánh lên chút tinh thần tới, lại hướng cảnh ninh oán giận nói, “Bất quá mười mấy năm đều như vậy lại đây, cũng không kém lúc này đây là được.” Vân nùng là trung liệt lúc sau, khi còn bé phụ thân chết trận sa trường vì nước hy sinh thân mình, mẫu thân nghe nói sau bệnh nặng không dậy nổi, không bao lâu liền cũng buông tay nhân gian, chỉ chừa nàng như vậy một cái bé gái mồ côi. Là khi nam bắc giao chiến, vì chương hiển chính mình săn sóc công thần, hoàng gia nhân hậu, Hoàng Thượng đơn giản cho nàng quận chúa tên tuổi, phong hào hoài chiêu, dưỡng ở Hoàng Hậu trong cung. Tự kia về sau, ngày lễ ngày tết đều là muốn đem nàng kêu ra tới lưu một vòng cấp những người khác xem, hảo chương hiển chính mình nhân đức, làm triều thần tiếp tục khăng khăng một mực vì hắn bán mạng. Vân nùng thừa hoàng gia “Hậu ái”, tự nhiên đến tận tâm tận lực mà đương hảo cái này vách tường hoa. “Nói cẩn thận,” cảnh ninh không nhẹ không nặng mà ở nàng mu bàn tay trừu hạ, “Đừng tiêu ma canh giờ, tắm gội rửa mặt chải đầu đi.” Vân nùng biết nàng đây là vì chính mình suy nghĩ, mềm thanh âm cười nói: “Ngươi yên tâm, lời này ta cũng liền ở ngươi trước mặt nói nói.” Nếu tế luận lên, hai người xem như kém bối phận, nhưng lại là thật đánh thật bạn thân. Cảnh ninh trưởng công chúa là tiên đế nhỏ nhất nữ nhi, rất là được sủng ái, Hoàng Thượng kế vị lúc sau đãi nàng cũng rất là dung túng, coi như là hữu cầu tất ứng. Vân nùng phong quận chúa sau, dưỡng ở hứa Hoàng Hậu trong cung, chỉ là hứa Hoàng Hậu có chính mình con cái, đãi nàng cũng không tính để bụng, chỉ lo mặt mũi thượng không ra cái gì sai lầm là đủ rồi. Nhưng thật ra xem vân điện đậu Thái Hậu đãi nàng thực hảo, sau lại đơn giản đem nàng nhận được chính mình bên kia, cùng cảnh ninh trưởng công chúa dưỡng ở một chỗ. Này đây, hai người tuy kém năm sáu tuổi tuổi tác, nhưng giao tình lại là tốt lắm. Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Sau Khi Trọng Sinh Của Bạch Nguyệt của tác giả Thâm Bích Sắc.