Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xin Đừng Quên

Mỗi câu chuyện đều có một tiền truyện mở đầu. Ai ai cũng đều có quãng thời gian tuổi trẻ ngông cuồng, kể cả Thái tử tràn đầy nhiệt huyết. Điều đó không sai nhưng vinh quang của chàng tổn thương đến người khác. Mấy vị Hoàng thúc đều bị Tô Du lạnh lùng ra lệnh sát hại. Minh tranh ám đấu không thể tránh khỏi. Ngay lúc Tô Du chán nản nhất, chính Khinh Ninh đã cứu chàng. Đến đây thì tôi đã hiểu. Tô Du, đôi ta đều không sai, chỉ do gặp gỡ quá muộn. *** Tôi nhìn lướt qua Tiểu Bao đến truyền tin, sau đó ngoảnh lại gọi Hương nhi: “Hương nhi, em tìm cho ta một bộ quần áo nam rồi chuẩn bị ra ngoài phủ.” “Thái tử phi, nương nương muốn đi đâu ạ?” Tiểu Bao cất cao cái giọng vịt đực của mình: “Nương nương ơi, người nên nghe lời Thái tử đi ạ!” Tôi ngoáy lỗ tai: “Tiểu Bao này, hôm qua Cầm nhi còn định để ta nói cho ngươi biết…” “Nương nương đi ngay đi ạ, nô tài không biết gì cả.” “Thật không?’ “Dạ, nô tài sẽ báo lại cho Thái tử rằng nương nương đang ở trong phòng thành tâm hối lỗi. À… thế Cầm nhi nói gì vậy ạ?” “…” . Tô Du ghét tôi, cho nên dẫu tôi đã làm rất nhiều chuyện quá đáng, chàng cũng chẳng muốn lãng phí thời gian tranh cãi với tôi. Tôi hiểu rõ điều này nên không sợ phạm vào địa vị của chàng. Rõ ràng không chỉ có mình tôi hiểu điều này nên khi tôi đường hoàng chạy ra khỏi phủ Thái tử lần nữa, một loạt thị vệ gác cửa đều ngoảnh mặt làm ngơ coi như không thấy tôi. Làm mặt xấu với bọn họ mà bọn họ chẳng có phản ứng nào khiến tôi cảm thấy quá mất mặt, thà chạy đến lầu Hương Mãn xem ông già đầu tóc bạc phơ huơ chân múa tay kể chuyện ma quỷ còn vui hơn. Lầu Hương Mãn cực kì đông đúc, không giống những quán rượu khác nay đây mai đó, điều này phải kể công của ông già kể chuyện đầu tóc bạc phơ. Hôm nay tôi đến hơi muộn, bởi ông già đã khai màn. Tôi tìm một chỗ ngồi xuống rồi gọi một đĩa lạc. Có điều bầu không khí trong quán hôm nay hơi lạ, tôi mỉm cười với chàng trai bên trái, tên đó đỏ lựng mặt né tránh; tôi lại mỉm cười với ông già bên phải, ông ta toát mồ hôi ngoảnh ngay sang chỗ khác; tôi đứng lên nhìn quanh một vòng, đám người nhìn lén xung quanh tôi đồng loạt nghiêng đầu nhìn qua chỗ khác. Tôi sờ mặt mình, tin chắc rằng nó sẽ không còn hi sinh trong cuộc chiến ác liệt với Tô Du lần trước đâu. Tại sao hôm nay không có người nào tiếp đãi nhỉ? Ôi, chỉ cần về sớm hơn chút là được. Tôi lưu luyến nhìn người kể chuyện râu tóc bạc phơ khi phải rời khỏi lầu Hương Mãn, sau đó rẽ vào một con ngõ nhỏ và vào quán rượu. Vừa trông thấy khách quen tôi đây, bà chủ quán bèn đon đả bưng thịt bò và hai bầu rượu lên. Tôi cầm một cái rồi dốc vào miệng uống. Rượu ở đây vẫn ngon như thế, nồng nàn hương thơm làm người ta càng tỉnh táo. Rượu chỉ còn non nửa, một ông lão râu tóc bạc phơ đã ngồi đối diện với tôi tự lúc nào. Tôi cười hỏi: “Sao ông đến nhanh vậy, hôm nay không kể chuyện ư?” “Còn không phải để xem nhóc đến à… Sao còn chưa cho ta bầu rượu này!” Ông ấy nói được nửa câu đã bị tôi đập cái tay đang muốn rớ vào bầu rượu. Tôi đẩy đĩa thịt bò đến trước mặt ông ấy: “Rượu không cho được, còn thịt thì ông cứ thoải mái. Chỉ cần ông không sợ bị người khác chỉ trỏ vì tranh giành đồ ăn với cháu và không ai đến nghe ông kể chuyện nữa là được.” Ông ấy đáp: “Không sợ, có nhóc kể cho ta là được rồi.” Tôi cười, day day cái đầu đang chếnh choáng: “Ông già, ông bảo cháu nên làm thế nào đây? Cháu chỉ thích Tô Du, còn chàng lại thích người khác. Tại sao có nhiều người ghét cháu vậy chứ?” Ông ấy không đáp vì đang bận ăn thịt, mãn nguyện gật đầu: “Ừm, hôm nay thịt nấu vừa tới.” Tôi hỏi tiếp: “Chẳng lẽ là do cháu chia rẽ Tô Du và Khinh Ninh… Ha ha, nếu không chia rẽ bọn họ thì sao Tô Du mới nhìn cháu.” Ông già vẫn cứ ăn thịt, chả thèm nhìn tôi lấy một cái. Tôi không nói nữa, quán rượu im ắng hẳn. Tôi cảm thấy thật vô vị, trời đã tối bèn sửa sang lại quần áo trên người: “Ông già, trong lòng cháu luôn có nỗi nhớ nhung da diết, và có cảm giác điều gì đó đang xảy ra. Cháu vừa muốn thôi nhớ nhung lại vừa không muốn.” “Nhóc con.” Ông già gọi tôi lại: “Thôi cũng tốt. Mấy đứa đều không sai, đều do duyên phận trêu ngươi.” Tôi ngoảnh lại nhìn ông ấy: “Có một số thứ cháu không muốn nói, cũng không muốn làm, thế nhưng chuyện đã cần cũng cũng đã làm, điều cần nói cũng đã nói, vậy cháu nên làm gì tiếp theo đây?” Ông lắc đầu: “Nhóc con, cháu là con gái. Đừng tự hạ thấp chính mình.” “Cháu đâu có!” Tôi phản bác. Tôi không hề tự hạ thấp bản thân, chẳng qua tôi chỉ muốn tìm một phương thuốc để huyễn hoặc mình thôi. Ông già thở dài, không nói nữa. Tôi vẫy tay chào ông, dọc theo con ngõ nhỏ một mình đi về phủ Thái tử. Trời tối đen như mực. Trong phủ rất im ắng, tôi chợt nhớ hôm qua Hương nhi hỏi mình có muốn tham gia bữa tiệc của Cảnh phi không, khi đó tôi đang hoang mang nên trả lời không muốn. Cảnh phi là dì của Tô Du, có lẽ đêm nay Tô Du dẫn Khinh Ninh đi dự tiệc, thảo nào trong phủ không có ai. Tôi không đi, thể nào Cảnh phi cũng sẽ nhắc nhở mấy ngày. Chẳng sao, xưa nay tôi đã không hợp với bà ấy lắm. Tôi không đi, bà ấy càng đỡ phải phiền lòng. Vào cửa, lính gác không hề nhìn tôi, vẫn nhớ để một khe cửa nhỏ cho tôi vào. Ngược lại tôi đưa cho bọn họ chút đồ ăn hồi sáng. Hôm nay không có Tô Du và Khinh Ninh ở đây, trong cái phòng ăn Thái tử phi là tôi đây chưa từng thất lễ bao giờ, mấy chục đĩa thức ăn được đặt đầy ắp trên bàn, tôi ăn cái nào cũng không ngon miệng nên chỉ động đũa vài món rồi giơ tay bảo người hầu thu dọn. Tắm rửa xong, tôi chuẩn bị đi ngủ. Khi dọn dẹp quần áo cho tôi, Hương nhi ngửi thấy mùi rượu, lông mày lập tức chau lại đến mức có thể vắt được ra nước. Tôi sợ em ấy cằn nhằn chuyện mình đi uống rượu bèn nhảy xuống giường, thổi tắt nến rồi đẩy em ấy ra ngoài. Kết quả là, tuy tôi tránh được lời cằn nhằn của Hương nhi nhưng lại quên dặn Hương nhi đóng cửa sổ cho mình. Trời khuya, gió lạnh thổi vù vù vào phòng, tôi che kín người vẫn lạnh. Tôi sợ ma nên không dám ra đóng cửa sổ, đành nằm trên giường chịu cơn run. Lạnh nên không ngủ được, tôi bắt đầu nhớ đến Tô Du. Có lẽ khắp đất nước này cũng chỉ có duy mình tôi dám gọi thẳng tên của Thái tử điện hạ. Tô Du cười đẹp lắm, không ngờ ở trong gia đình hoàng tộc đầy cạm bẫy này lại có người có nụ cười và ánh mắt sáng tựa bầu trời vậy. Tôi đã bị nụ cười ấy cuốn hút ngay từ lần gặp đầu tiên. Khi ấy, chúng tôi còn chưa quen nhau. Với tôi, chàng chỉ là một Thái tử nước lạ, người chồng tương lai của tôi sẽ do chính phụ vương tự tay tuyển chọn và cũng chính là người quan trọng đưa tôi ra khỏi cái lãnh cung, nơi lạnh lẽo mẹ tôi đã bầu bạn hơn mười năm trời ấy. Còn với chàng, tôi chỉ là một công chúa hòa thân, một con cờ nhất định sẽ bị vứt bỏ, đồng thời cũng là một cái đinh trong mắt chàng và Khinh Ninh. Mỗi người chúng tôi đều có toan tính của riêng mình, đây là một cuộc chiến, ai đánh tan rã hết thảy vũ trang của đối phương trước là người thắng. Và cuối cùng tôi là kẻ thua, thua bởi người trao nụ cười đầu tiên khiến tôi đắm chìm ấy. Cũng ở một nơi lạnh lẽo như vậy, tôi ghì chặt lấy người mẹ phát điên của mình để cố ngăn bà lại. Bà cắn tôi đến chảy máu, vậy mà cung nhân chỉ hững hờ nhìn, không mảy may quan tâm. Có lẽ ai cũng đoán được, thân phận Công chúa này của tôi cũng chỉ là hữu danh vô thực mà thôi. Lúc ấy đôi mắt tôi đỏ ngầu, còn Tô Du bình tĩnh mỉm cười, ôm chầm lấy mẹ từ trong lòng tôi, chàng vỗ về, bà dần dần yêu tĩnh lại. Thật sự đến nước bước này tôi chẳng còn gì nữa… Tôi cứ ngỡ mình đã gặp được một người chồng tốt song đã quên mất nó chỉ là một ván cờ, chỉ cần là kẻ thắng thì dẫu có dùng bất cứ thủ đoạn gì cũng đều quang minh chính đại. Mà giờ đây chúng tôi đã quen biết nhau nhưng chẳng thể ở gần bên. Tôi biết mình chỉ là quân cờ chính trị không hơn không kém, còn chàng đã có tình yêu đích thực trong lòng. Bề ngoài tôi làm tròn bổn phận vai Thái tử phi này nhưng trong sâu thẳm cõi lòng luôn khát khao những điều tầm thường nhất, mỉm cười với chàng. Có lẽ chẳng bao lâu nữa tôi sẽ tìm một cơ hội rời xa và từ đó chúng tôi sẽ không còn gặp nữa. Tôi choáng váng nghĩ đến điều này. Ai đó bước vào đóng cửa sổ cho tôi và còn đắp chăn nữa. Gió lạnh không còn thổi vào, tôi co người vào trong chăn, khẽ lẩm bẩm cảm ơn với người ấy. Có thể là Hương nhi, chỉ em ấy mới hay lo lắng cho tôi khi đêm xuống. Mà không biết Tô Du đã trở về chưa. Có lẽ ngày mai tôi nên đi xin lỗi hắn, suy cho cùng việc đập vỡ bình hoa của người ấy vẫn là lỗi của tôi. Mời các bạn đón đọc .

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhập Hí - Donggua1986
Nhập Hí   Nhập Hí Giới Thiệu Tác giả: Donggua1986 Thể loại: Hiện đại, Trọng sinh, Huynh đệ, Đam mỹ, HE, Văn học phương Đông Nguồn: Sưu tầm, bachhoacac.wordpress.com Edit: Nấm Beta: Vũ Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Nội Dung:    Paparazzi mới vào nghề – Diệp Nhuận Hành một lần ngoài ý muốn trọng sinh vào đệ đệ của ảnh đế Trần Chi Mặc – Trần Mộc Ngôn. Này xem như thoát khỏi mệnh khổ hay là vận đào hoa?   Khi hắn chậm rãi xé mở chiếc mặt nạ hoàn mỹ của Trần Chi Mặc….. Thấy  hóa ra là một chiếc mặt nạ khác…… Là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi~ Diễn viên chính: Trần Mộc Ngôn (Diệp Nhuận Hành), Trần Chi Mặc Diễn viên phụ: Đinh San San, Khương Phi, Vương Đại Hữu…
Tái Thế Phi Xà - Phi Ngữ
 Tái thế vi xà Tác giả: Phi ngữ Thể loại: Cổ trang, Đam mỹ, Cung đình, Xuyên không, Huyền huyễn, Phúc hắc công ôn nhu thụ, Văn học phương Đông Nguồn: bachhoacac.wordpress.com Edit+Beta: Nấm eBook: www.dtv-ebook.com   Nội Dung   Sớm biết cuộc đời hắn được ngôi sao xui xẻo chiếu cố là không có chuyện gì tốt ,nhưng là quá xui đi nha! Lăng Duệ vừa tốt nghiệp,mới lần đầu tiên phá án, mới phá án chuẩn bị thăng chức…. Kết quả cuối cùng là trực tiếp thăng thiên luôn …. Mặc dù nói cùng lắm thì mười tám năm sau lại là một trang hảo hán,nhưng ông trời tựa hồ không dễ dàng buông tha cho hắn……. Hả!?Hắn xuyên đến đâu đây, còn biến thành tiểu xà siêu “Độc”!? Lục Nghiễn Đình nhìn hai cái lỗ do không cẩn thận bị cắn,Lăng Duệ tâm run lên run xuống Không biết vị đại nhân trước mắt này,có hay không tính kế “Tiểu xà” này………
Tiểu Quy Mô Chiến Tranh - Ngân Sâm
 Tiểu Quy Mô Chiến Tranh Giới Thiệu Tác giả: Ngân Sâm Thể Loại:  Đô thị, Hoan hỉ oan gia, Gương vỡ lại lành, 1×1, Đam mỹ, Văn học phương Đông Edit:   Vũ Nguồn: bachhoacac.wordpress.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Nội Dung Họ chia tay, sau đó, Trần Xuyên vừa hừ ca vừa dọn đò sang... căn hộ sát vách, để rồi mỗi ngày ra vào, hai người tiếp tục đấu khẩu như miêu với cẩu. Đêm 30 tết, Trầm Hàn bỏ về nhà mẹ đẻ, không dám nói thật là hai người đã chia tay, nhưng rồi lại âm thầm ngồi hút thuốc và... chưởi chồng một mình. Trần Xuyên lẳng lặng lái xe về quê vợ, nhưng rồi gọi điện cho vợ, ăn nói... lưu manh, bị vợ nói cho không kịp vuốt mặt, giả vờ lên núi ngắm cảnh, lại bị mưa xối ướt nhẹp, không có mặt mũi nào vào nhà vợ trọ qua đêm, lại một mình lủi thủi lái xe về thành phố. Tại công ty, tức mình Trầm Hàn, Trần Xuyên "lấy công làm tư" chê bai vợ trước cuộc họp, Trầm Hàn nổi điên; Trầm Hàn vắng nhà, Trần Xuyên lén lấy chìa khóa mở cửa căn hộ cũ, ăn đồ ăn của vợ, tắm phòng tắm của vợ, ngủ trên giường của vợ, vẫn còn giương giương tự đắc... Trầm Hàn về, đá bay Trần Xuyên ra khỏi cửa... Tình yêu cũ của Trầm Hàn về nước, theo đuổi bạn, Trần Xuyên nóng nảy bồn chồn, mỗi khi nhìn thấy/ nghe thấy/ nhận ra... một dấu hiệu xao động của Trầm Hàn trước sự si tình của người yêu cũ, Trần Xuyên lặng người...  Sự im lặng của Trần Xuyên khiến Trầm Hàn tuyệt vọng, muốn nhận lời người yêu cũ, bắt đầu mối quan hệ của họ một lần nữa. Đúng lúc đó, ba mẹ của Trầm Hàn từ quê lên thăm con trai và con rể, Trầm Hàn buộc phải ký hiệp ước hợp tác với Trần Xuyên để "giả làm tình nhân", cơ hội đã đến, Trần tổng đâu có thể để vuột mất... Vì yêu Trầm Hàn, biết người yêu mình quá tuấn tú đào hoa, Trần Xuyên tung tin vịt khiến Trầm Hàn rớt điểm trầm trọng trong mắt người già và phụ nữ, hại Trầm Hàn biến thành kẻ vô lại chỉ còn thiếu nước bị nghi là ...dính AIDS... Vì yêu Trầm Hàn, Trần Xuyên bỏ tiền ra mua chuộc chủ khảo chấm thiết kế để bản thiết kế của Trầm quản lý được chọn, kết cục bị Trầm quản lý biết được, bị bỏ đói vài ngày, còn phải đến đồn cảnh sát nộp tiền bảo lãnh chuộc vợ về...
Xuyên Việt Cự Nhân Quốc Độ - Thi Chức
Xuyên Việt Cự Nhân Quốc Độ Giới Thiệu Tác giả:  Thi Chức Thể Loại:  Xuyên việt, Chủng điền, Ôn nhu công, Cường thụ, 18+   Đam mỹ, Văn học phương Đông Edit+Beta: Vũ & Nấm Nguồn: bachhoacac.wordpress.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Nội Dung:   Ngụy nhược thụ xứng với ôn nhu công HE thoải mái tiểu phẩm Không có kinh thiên động địa, không có phản bội ngờ vực vô căn cứ  Tinh khiết cô dâu mới  luyến ái chuyện lý thú.