Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bác Sĩ, Kê Cho Tôi Ít Thuốc - Hồng Tâm Hữu Tử Hạch

"Thực ra, chờ đợi và thời gian chẳng có gì liên quan đến nhau, đó là một thói quen tự nảy sinh, còn anh không thể cưỡng lại."* Chuyện xưa kể rằng, khi còn nhỏ, lúc tổ chức chọn đồ vật đoán tương lai (một phong tục quen thuộc của người Trung Quốc), bác sĩ Trình của gia đình vốn có truyền thống y học cổ truyền ngày hôm đó giữa một đống đồ vật không chọn, gối bắt mạch cũng đá phăng sang bên, lại chọn ngay....một chiếc vòng tay bằng vàng. Bà nội cu cậu khi đó đã nói: lúc chọn đồ vật đoán tương lai lại bắt phải đồ của con gái thế kia, xem ra đứa nhỏ này trưởng thành sợ là sẽ chìm đắm vì một cô gái đây. Chỉ là, khi Trình Dịch An thực sự trưởng thành rồi, lời tiên đoán quả nhiên đã thành hiện thực, thì nếu bà anh còn sống, có lẽ cũng chẳng thể ngờ được đứa cháu trai bảo bối này của bà đã thua ngã tận ngay từ thời cấp ba. Lần đầu Trình Dịch An gặp được Sở Thanh là ở ngoài văn phòng giáo viên năm lớp 11. Khi đó cô cắt tóc ngắn ngang vai, dáng vẻ không son phấn kia khiến tim anh đập lỡ một nhịp. Có lẽ một cái nhìn ấy, chính là cả một đời. Từ hôm đó, người con gái tên Sở Thanh đã cứ như thế xông vào cuộc đời của anh. Sự hoạt bát đáng yêu của cô đã khuấy động cuộc sống bình yên của nam học bá kiệm lời Dịch An, khiến nó rực rỡ màu sắc hơn. Dù chưa kịp thừa nhận, nhưng giữa họ đã có sự ngầm hiểu về tình cảm dành cho nhau. Chỉ là đúng lúc họ đang gắn bó thắm thiết nhất, ngày ngày kề cận bên nhau, cùng học tập cùng phấn đấu, thì cô vì những biến cố gia đình, lại đột nhiên biến mất không một lời giải thích. Tình yêu của Trình Dĩ An dành cho Sở Thanh làm cho mình có chút nhớ đến tình yêu mà Hà Dĩ Thâm dành cho Triệu Mặc Sênh trong tác phẩm Bên Nhau Trọn Đời. Nếu xếp Hà Dĩ Thâm là nam chính ngôn tình thâm tình số một, vậy thì Trình Dĩ An quả thật cũng không thể đứng thứ hai được. Người đàn ông quá mức si tình này đã vì một tình yêu thậm chí còn chưa kịp nảy mầm, không lời hứa hẹn mà từ bỏ ngành học tài chính đã đam mê từ nhỏ để quay sang học y, vì biết Sở Thanh nhiều bệnh hay ốm, nếu làm bác sĩ thì cơ hội gặp được cô sẽ cao hơn. Anh đã dùng những năm tháng tuổi trẻ dài đằng đẵng chờ đợi cô, dù anh không hề biết sẽ phải chờ đến bao giờ. Cũng bởi muốn gặp lại cô, mà anh đã quyết định chuyển đến thành phố M làm việc, ôm cây đợi thỏ, do biết đó là thành phố yêu thích của Sở Thanh. Thậm chí sau khi trùng phùng, ngỡ rằng cô đã có người đàn ông khác, anh còn nuôi ý định chuyển sang làm bác sĩ khoa sản; lý do là, để sau này khi Sở Thanh sinh con, anh sẽ đỡ đẻ và là người mà cháu bé nhìn thấy đầu tiên, rồi khi lớn lên nó sẽ có ngoại hình giống anh... (Khoa ngoại thần kinh có lời muốn nói: may mà đó chỉ là hiểu nhầm, Trình Dịch An cuối cùng cũng lấy được Sở Thanh, nếu không khoa ngoại chúng ta không phải lại mất đi một nhân tài mãi mới dụ dỗ về được sao ????) Một người đàn ông thâm tình đến như thế, có lẽ chỉ có thể cầu, chứ nào mấy ai may mắn gặp được như Sở Thanh đâu! Nhưng cũng thật đáng thương thay cho vị bác sĩ nghĩa nặng tình sâu, học hành giỏi giang, cuộc đời một đường thẳng tiến ấy, bởi 8 năm sau tình cờ tương ngộ, Trình Dịch An suốt ngày chỉ biết chuyên tâm nghiên cứu, chữa bệnh cứu người đã lần đầu nhận ra, có một thứ anh không hề làm tốt: ấy là làm sao để theo đuổi lại được cô gái là chấp niệm thanh xuân của mình?! Ít nói như cái hũ nút thì cũng thôi đi, lại thêm cái tật giận dai, ấm ức mà không hỏi không rằng, độc giả cũng phát sốt ruột không biết khi nào bác sĩ Trình mới bắt được vợ về đây ???? May mắn thay là bên cạnh bác sĩ Trình chưa bao giờ thiếu quân sư. Từ ông anh trai vừa tu thành chính quả "lừa được vợ" (nhân vật này cũng siêu cấp thú vị và có hẳn truyện riêng nhé), đến những anh bạn đồng học và bạn thân chí cốt. Toàn những thành phần ranh mãnh, giảo hoạt, lắm mưu nhiều mẹo, đặc biệt là luôn có mong muốn mãnh liệt là cây vạn tuế lâu năm Trình Dịch An có thể nở hoa. Vậy nên, sau khi bác sĩ Trình cuối cùng cũng chịu lĩnh hội rằng muốn theo đuổi được vợ thì phải dùng chiến thuật mặt dày vô sỉ (aizz, dù sao da mặt đâu quan trọng bằng việc ôm vợ về nhà đúng không?!), mà chiêu đầu tiên trong đó là say rượu làm loạn, thì quan hệ giữa hai người mới có bước tiến triển đột phá. Vốn dĩ đối với anh thì Sở Thanh ngay từ lần đầu gặp lại đã thấy lòng dao động lắm rồi, thế nên hai người cứ thế thuận lý thành chương và ở bên nhau thôi. Và rồi, độc giả là tôi đây bỗng nhiên ngộ ra một chân lý, hoá ra mấy vị bác sĩ cứ tỏ vẻ lãnh đạm kiêu ngạo vậy thôi, chứ có vợ rồi, ai cũng như thế cả. Bác sĩ Trình trầm mặc ít nói nổi tiếng khắp bệnh viện đâu rồi, thanh niên đang học lên tiến sĩ lạnh lùng đâu rồi, người đàn ông có chính kiến có nguyên tắc đâu rồi, sao bỗng trở nên ấu trĩ, bám dính vợ, suốt ngày giở thói lưu manh, đụng tay đụng chân, chỉ hận không thể một ngày 24h luôn có vợ kề bên thế?!!! Cho nên, có thể nói, sau khi hai người xác định quan hệ, thì phân nửa truyện còn lại chỉ là quá trình cưng chiều vợ, cưng chiều vợ hơn nữa, cưng chiều vợ đến vô pháp vô thiên đánh mất liêm sỉ tiết tháo của bác sĩ Trình mà thôi~ ---reviewer xin phép tạm nghỉ một lát để quay vô tường tự kỉ, tui bị ghen tỵ quá mà ????--- "Bác sĩ, kê cho tôi ít thuốc" là một câu chuyện rất nhẹ nhàng, rất ấm áp, rất sủng (ngược tí tẹo tèo teo lúc đầu thôi). Dù khai thác đề tài gương vỡ lại lành nhưng phần lớn truyện diễn ra trong không khí đầm ấm, chan hoà của tình yêu, tình bạn bè và tình thân trong gia đình. Bên cạnh nam nữ chính thì truyện có một dàn nhân vật phụ thật sự là vô cùng đặc sắc, có thể nói chính họ đã khiến câu chuyện trở nên thú vị và đáng yêu hơn rất rất nhiều... Vậy nên, nếu bạn thích những kiểu tình yêu có thể không phải là cảm giác xao xuyến, kích thích từng phút từng giây, nhưng mang lại cho chúng ta cảm giác một cái ôm cũng đủ rũ bỏ hết mọi mỏi mệt, đau khổ, ấm ức; kiểu tình yêu mà khi hai người cùng đi làm, cùng ăn cơm, cùng trải qua những chuyện vụn vặt hàng ngày và đêm về thì có một vòng tay ấm áp sưởi ấm chăn đệm, xua tan giá lạnh mùa đông cho bạn cũng là một loại hạnh phúc; kiểu tình yêu không có nhiều lời ngon tiếng ngọt nhưng có sự quan tâm, chăm sóc tỉ mỉ từng li từng tý...vậy thì bạn à, bạn đã tìm đúng chỗ rồi đấy. Bác sĩ Trình (cùng đội phù rể lầy lội) và biên tập viên mỹ thực Sở xin hân hạnh mời bạn về đội ạ ^^ *** Sau khi cơm nước xong xuôi, Sở Thanh và Triệu Triết Thành được Chu Vĩnh Cường dẫn đến gian nhà độc lập ở sân trong phía Tây. “Đây là gian năm ngoái tôi mới xây, tổng có hai gian phòng cho hai người ở, có gì thì gọi tôi lúc nào cũng được.” Chu Vĩnh Cương khách khí ôm hai bình nước đến, “Bình nước cũng là đồ mới đấy, hồi vợ tôi mới gả đến đem theo nó, chưa dùng bao giờ cả.” Bọn Sở Thanh vốn định xế chiều hôm nay là bắt tay làm việc luôn, Chu Vĩnh Cương cũng không phải là không cho, nhưng anh ta nói nơi này không lớn nên dành một ngày mai là có thể đi khắp rồi, bảo chiều nay bọn họ nghỉ ngơi cho tốt đã. Triệu Triết Thành vào hai căn phòng nhìn nhìn rồi để Sở Thanh ở căn phòng ở phía Nam. Trong phòng ấy có cửa sổ lớn hướng về phía Nam, ánh nắng rọi vào thoạt nhìn vô cùng ấm áp. Sở Thanh cũng không khiêm nhượng gì với anh ta, mang hành lý vào phòng. Cô thực sự rất mệt mỏi, hơn sáu giờ sáng đi rồi giày vò cả nửa ngày, tấm thân này cũng sắp vỡ ra thành từng mảnh rồi. Sở Thanh lấy áo ngủ trong vali ra thay, sau đó đổ nước nóng vào túi sưởi rồi nhét vào trong chăn. Chăn bông bồng bồng lỏng lẻo, sờ một cái là biết vừa phơi xong, còn mang theo chút… Như trên mạng nói thì là “Vị nắng giết chết mãn trùng*”, cũng không biết là thật hay giả nhưng mà ngửi ngửi thấy cũng khá được. *螨虫: Demodex là một chi Ve bét kích thước rất nhỏ, chúng là những loại ký sinh trùng. Khoảng 65 loài Demodex được biết đến *螨虫: Không biết đã ngủ bao lâu, Sở Thanh cảm thấy bụng nhói lên từng cơn đau nhức, xô mơ mơ màng màng mở mắt ra, mặt trời đã lặn. Mặc thêm áo lông rồi vào nhà vệ sinh, lúc này Sở Thanh đã cảm thấy có gì đó không thích hợp rồi. Cơn đau bụng vào lúc này không giống như thường ngày, giống như kiểu bị viêm dạ dày cấp tính vậy. Cô rót cốc nước nóng rồi uống hai viên thuốc, sau đó cầm thuốc đi gõ cửa phòng Triệu Triết Thành. ... Mời các bạn đón đọc Bác Sĩ, Kê Cho Tôi Ít Thuốc của tác giả Hồng Tâm Hữu Tử Hạch.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phi Thường Hoàn Mỹ - Cố Phán Nhi An Nhiên
Truyện sủng và rất ngọt, nam chính khá đáng yêu vì mới yêu. Anh chỉ được cái mạnh miệng thôi chứ rất là hay xấu hổ, và đang bước chân vào con đường thê nô. Nữ chính đã trải qua tám kiếp, kiếp này là kiếp thứ chín nhưng chưa một lần yêu. Hai người này khi yêu đương hết sức là ngây thơ. Mây chưa đọc hết nhưng mà chưa thấy ngược chỗ nào hết  :bighug:  Nữ phụ đủ loại, Mây liếc sơ qua thì hình như có một nàng là trùng sinh. *** Thời gian qua nhanh như nước chảy. Ở Hoằng La quốc không người nào không biết Hoàng đế chuyên sủng Hoàng hậu, ái thê như mạng, lúc bình dân bách tính tụ chung một chỗ luôn nói Hoàng hậu nương nương có phải đã tích đức tám kiếp mới gặp được Hoàng thượng hay không, đế vương si tình như vậy quả thực là trăm năm hiếm có. Ý chỉ hủy bỏ tuyển tú vừa đưa ra, vài vị ngự sử đại thần đã cuống quýt cầm tổ tông gia pháp, mưa móc quân ân làm lý do khuyên can một phen. Bọn họ chuẩn bị lâu như vậy, mắt thấy đã sắp đến thời điểm quan trọng, Hoàng thượng lại không tuyển tú… Nhưng Hoàng thượng cũng rất quyết tâm, hủy bỏ tuyển tú cho tới ngày đại tuyển cho Thái tử. Đế - Hậu hòa hợp là sự may mắn cho Hoằng La quốc, huống chi hậu cung là chuyện nhà của Hoàng thượng, không đến lượt người khác khoa tay múa chân. Mấy đại thần có nhãn lực đều thấy tâm ý Hoàng thượng đã quyết, hơn nữa mấy người mới nhậm chức đều do một tay Hoàng thượng đề bạt, tự nhiên là nghe theo Hoàng thượng rồi. Hoàng thượng thuận thế giết gà dọa khỉ, nhất thời toàn bộ triều đình vô cùng hài hòa. Chung quy thì an nguy gia tộc vẫn quan trọng hơn là làm rạng danh gia tộc. ... Mời các bạn đón đọc Phi Thường Hoàn Mỹ của tác giả Cố Phán Nhi An Nhiên.
Nhật Ký Thăng Cấp Ở Hậu Cung Của Nữ Phụ - Cửu Nguyệt Vi Lam
Liễu Vi Dung có thể nói là xuyên không rất bi thống. Trong một cuốn tiểu thuyết cung đấu mà nàng vừa mới xem xong có một nữ phụ làm vật hi sinh, nàng ta trước ngày tuyển tú bị mẹ cả hạ dược kết quả bị người khác làm hủy hết trong sạch, nữ phụ làm vật hi sinh vì quá bi phẫn, đau khổ nên tự tử. . . Có phải quá bi kịch hay không? Thật may ông trời giúp đỡ --- ban cho nàng một không gian tùy thân. Vì thay đổi số mạng, thoát khỏi sự định đoạt của mẹ cả, biện pháp duy nhất chính là vào cung làm nữ nhân của Hoàng đế! Nguyên tác trong tiểu thuyết cung đấu chính là tác giả bịa đặt !!! Vì muốn cho nữ chủ mở rộng Bàn Tay Vàng ra mà thôi! *** Gần đây, Mộ Dung Triệt vẫn hay mơ một giấc mơ kỳ lạ. Mỗi lần hắn đều giật mình tỉnh lại từ trong mộng. Đêm nay hắn lại mơ thấy cái giấc mơ kia. Nhìn dung nhan thanh lệ của Hoàng hậu ngủ bên cạnh, nội tâm hoảng sợ của hắn mới từ từ an tĩnh lại, hồi tưởng lại giấc mộng vẫn lặp đi lặp lại mấy ngày qua. Giấc mơ kia vô cùng chân thật, tựa hồ giống như hắn tự mình trải qua. Bắt đầu từ lúc hắn đăng cơ tuyển tú xong, trong mộng của hắn vẫn xoay chung quanh một nữ tử tên là Liễu Tương Nhã, Liễu Tương Nhã, hắn biết, chính là tỷ tỷ độc ác của Hoàng hậu. Từ lúc hơn mười năm trước đã bị hắn ban rượu độc chết rồi. Nhưng hiện giờ lại vẫn lặp đi lặp lại, làm chất lượng giấc ngủ của hắn bị giảm xuống nghiêm trọng. Làm hắn cực kỳ sợ hãi chính là, trong mộng, Hoàng hậu hiện giờ của hắn vậy mà trước ngày tuyển tú mấy ngày liền chết bất đắc kỳ tử. Khiến cho hắn không khỏi nhớ đến lời Minh Viễn đại sư nói. Mệnh cách hai người, một mất một còn, cùng với sự kiện chết đuối trước tuyển tú, còn có chuyện nàng ấy có không gian thần bí kia, nhắm chặt mắt, thì ra là thế, nếu lúc trước Hoàng hậu không có được không gian thần bí kia, có phải toàn bộ đều hướng theo sự phát triển như trong mộng? ... Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Thăng Cấp Ở Hậu Cung Của Nữ Phụ của tác giả Cửu Nguyệt Vi Lam.
Nam An Thái Phi truyền kỳ - Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức
An Nam Thái phi truyền kỳ là một tình sử, dã sử cũng là ký sử về một thời biến động lẫn hưng thịnh của Đại Kim quốc, một chuyện tình ly kỳ đẹp đẽ như thần thoại và một bức tranh đa màu đa sắc của những con người dạt dào hơi thở trẻ tuổi, sống cùng nhiệt huyết và sống vì cống hiến. Từ nha đầu thông phòng đến Thái phi nương nương, con đường này nàng đã đi rất nhiều năm rồi. Bản văn án nặng khẩu vị: Nếu nói Nam An Vương gia là S, nha đầu thông phòng Chu Tử trong phòng Vương gia chính là M, Chu Tử được phù chính(*) chính là quá trình SM. Nhưng mà, rốt cuộc ai là S ai là M, chuyện này thật đúng là khó nói! Bản văn án phức tạp: Nam An Thái phi đang kể chuyện xưa cho cháu gái là tiểu Quận Chúa nghe: “Con có biết, bà đời này dựa vào cái gì lên làm Thái phi không? Một là không kiêng ăn, thân thể khỏe mạnh, dáng dấp phát triển đầy đủ; Hai là bụng rất giỏi sinh nở, liên tiếp sinh ba tiểu tử; Ba là biết khóc, đem lão Vương gia gia của cháu khóc đến mềm cả tim! Ha ha ha ha ha!” Đối với đoạn hội thoại này của Thái phi, lão Vương gia cười nhạt, rất là khinh bỉ. *** Không ai biết, năm ấy khi lần đầu tiên nhìn thấy Chu Tử, Chu Tử mười lăm, Liễu Liên mười sáu. Mười sáu tuổi, Liễu Liên có một loại xinh đẹp khó mà cưỡng lại —— da thịt trắng nõn như ngọc, mày lá liễu xinh đẹp tuyệt trần, mắt hoa đào nhẹ nhàng đầy nước, cánh mũi thẳng đẹp, môi trái tim đỏ tươi —— hắn mười sáu tuổi, có thể xem là thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần. Cho nên, Cao Quý phi không cho Vương Gia giữ hắn bên cạnh. Vương Gia sắp xếp cho hắn vào biệt viện Vân Trạch, khiến cho mười sáu tuổi như hắn trở thành thủ lĩnh Tinh Vệ của biệt viện vương phủ. Mùa thu năm ấy, Nam Man rục rịch nổi dậy, Vương Gia mang theo Liễu Liên, Phàn Duy Bân, Bạch Tử Hạ cùng Bạch Tử Xuân thống lĩnh quân phòng thủ Nam Cương đi dò xét biên quan. Sau khi trở về từ biên quan, Vương Gia lại bắt đầu chỉnh đốn quân đội, chuẩn bị cho đại quân xuất phát. Một ngày kia, Vương Gia bao trọn một viện của quán rượu lớn nhất trong thành Nhuận Dương, đãi tiệc mừng cùng cả đoàn người. Sau khi tàn tiệc, Liễu Liên cùng đám người Phàn Duy Bân, Bạch Tử Xuân và Bạch Tử Hạ vây quanh Vương Gia mặc áo đen giáp chiến đấu vàng mũ vàng kim cưỡi ngựa phía trước, Triệu Anh Triệu Dũng điều khiển xe ngựa theo sát phía sau —— trong xe chồng chất từng chồng tơ lụa sa mỏng vân the, từng hộp trang sức lớn nhỏ. Những vật này đều do Liễu Liên và Triệu Anh Triệu Dũng cùng đi mua. Lúc ở Phường Diên Khánh mua những thứ này, Liễu Liên thật sự tò mò, vì vậy đã hỏi Triệu Anh: "Sao Vương Gia lại mua những thứ này?" Không phải Vương Gia vẫn luôn luôn giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc đó sao? Triệu Anh cười bỉ ổi: "Liễu thống lĩnh, ngươi ở biệt viện lâu rồi, không biết chuyện của Vương Gia chúng ta đâu?!" Liễu Liên nhướng mày nhìn hắn. .... Mời các bạn đón đọc Nam An Thái Phi truyền kỳ của tác giả Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức.
Hoàng Hậu Lười Y Nhân - Mỗ R
Y Nhân, nữ họa sĩ xuyên không vô tài vô mạo, mong ước lớn nhất là có thể quang minh chính đại hết ăn lại nằm, cả ngày chỉ biết mơ mơ màng màng. Hạ Lan Tuyết, luận bề ngoài thì nam hay nữ đều không sánh kịp, dù là Vương gia nhưng ngày ngày chỉ ham ngâm thơ uống rượu lại chơi gái, nhà có một chính phi, ba trắc phi, ái thiếp càng vô số. Ngày thành thân, khi y vén màn kiệu hoa… “Lần đầu tiên thấy nàng, nàng ngủ say như vậy, an ổn như vậy, khiến ta…” “Thế nào?” “Muốn đánh nàng!” *** Bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ, không chỉ có người của Viêm Quốc mà ngay cả Hạ Lan Khâm và Hạ Lan Tuyết nhìn thấy cũng đông mắt cứng lưỡi. Cuối cùng, vẫn là Hạ Lan Khâm phản ứng nhanh chóng, một mặt phân phó thuộc hạ dẫn người hỏa tốc gấp rút tiếp viện, một mặt tự mình gia nhập chiến cuộc. Hạ Lan Tuyết vốn cũng muốn đi xem thế nào, lại bị Hạ Lan Khâm không khách khí vỗ vai, “Đệ ở lại đây đi, không được cử động!” Cho dù Hạ Lan Tuyết đã trở thành hoàng đế nhưng ở trong mắt Hạ Lan Khâm, anh vẫn là một tiểu đệ đệ không để cho người khác yên tâm. Hạ Lan Tuyết lần này không kiên trì nữa, ngoan ngoãn ở lại tại chỗ, nhìn Hạ Lan Khâm dẫn một tiểu đội chạy về phía ánh lửa phần phật. Anh không cần chờ bao lâu, Hạ Lan Khâm đã chạy trở về. Hạ Lan Khâm trở về còn ôm theo một người, vẻ mặt lo lắng hô to: “Lập tức trở về nơi đóng quân, tìm Phượng Cửu tiên sinh!” Người hắn đang ôm, chính là Phượng Thất đã gần hấp hối. Hạ Lan Tuyết căn bản không kịp hỏi han điều gì, Hạ Lan Khâm đã lướt qua bên cạnh anh, chạy vọt đi. Rất hiếm khi nhìn thấy Hạ Lan Khâm có thần sắc như vậy, thất kinh thật sự. Trong ấn tượng của Hạ Lan Tuyết, Nhị ca luôn luôn khí định thần nhàn, là một tướng quân tuyệt thế nắm trọn chiến cuộc trong tay. Hạ Lan Tuyết vừa cảm thán vừa xoay người, định hỏi người cùng đi xem Y Nhân thế nào. Nào biết anh vừa mới xoay người lại, một người tòan thân vô cùng bẩn thỉu, trên khuôn mặt bé nhỏ cũng đen sì sì đã đứng trước mặt anh. Trên sa mạc không trăng không sao, chỉ có ánh đuốc lay động. ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Lười Y Nhân của tác giả Mỗ R.