Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đừng Nên Gặp Lại

Số chương: 103 chương (đã bao gồm ngoại truyện) Nội dung: Đô thị tình yêu, hào môn thế gia, có yêu có hận, gương vỡ lại lành, HE. Trong cuộc sống này có rất nhiều loại cặn bã, cũng có người lười tiền, nhưng cũng có người gạt sắc. Tuy nhiên cũng có loại người vừa ra tay lại liền muốn mạng người như Kỷ Tùy Châu thì không nhiều lắm. Năm năm trước Doãn Ước đã được nếm qua một lần, cho nên thời điểm tên cặn bã họ Kỷ lại đến, cô cắn chặt răng không mở miệng. Kỷ Tùy Châu: Doãn Ước, lại hẹn hò nhé? Doãn Ước: Biến! Kỷ Tùy Châu, anh thương tổn tôi triệt để, đều dựa vào việc tôi thích anh. (Doãn Ước) Trải qua nhiều năm hận thù gặp lại. Doãn Ước: “Kỷ Tùy Châu, mắt tôi mù, nhưng tim tôi không mù.” Kỷ Tùy Châu: “Vậy thì tôi sẽ khiến trái tim em phải mù đi.” *** #REVIEW: ĐỪNG NÊN GẶP LẠI Tác giả: Tô Lưu Thể loại: Hiện đại Tình trạng: Hoàn Review bởi: Tit Mit - fb/hoinhieuchu Sau một quá trình lang thang không bến đỗ, lại tìm thấy cuốn này. Nghe chừng hứa hẹn đây. Nếu bây giờ bạn gặp lại người yêu cũ bạn sẽ làm gì? Bạn lơ đi hay đi theo người ta? Mở đầu truyện bằng tình cảnh anh chàng Kỷ Tùy Châu bố là chính trị gia tai to mặt lớn, bản thân là ông chủ tập đoàn nhưng chẳng thể nào nói chuyện với phụ nữ quá 2 câu gặp lại người yêu cũ. Những tưởng anh sẽ lơ đẹp người ta thì anh lại tò mò đi theo cô nàng Doãn Ước đó. Anh không ngờ cô bị mù. Và sau đó hình như cuộc sống này có chữ duyên. 2 người đã chia tay trong đau đớn sau 5 năm nhiều biến động lại liên tục gặp nhau. Họ gặp nhau nhưng chẳng ai có ý nghĩ sẽ quay lại với nhau vì giữa họ quá nhiều điều khúc mắc. Em trai Doãn Ước phải đi tù vì đã suýt giết chết em gái của Kỷ Tùy Châu. Đọc đến đây có phải bạn nghĩ màn máu chó lại xuất hiện. 2 người yêu nhau đến chết đi sống lại sẽ đau khổ mà chia tay chứ? Nhưng không tình yêu của 2 người là sự lừa gạt của Kỷ Tùy Châu . Anh tiếp cận cô vì tìm tung tích của Doãn Hàm, trừng phạt Doãn Hàm vì tội lỗi đã gây ra. Anh lừa đẹp cô đến khi cô biết thì vụ tai nạn làm cô mù đã xảy ra. Mọi chuyện của 5 năm trước kết thúc tại đó, không ai còn oán hận và dằn vặt, tình yêu dù lớn cũng chết rồi. 5 năm sau, Doãn Ước sau khi phẫu thuật khỏi mắt đã trưởng thành hơn, biết đắn đo suy nghĩ mọi điều, biết gió chiều nào xoay chiều đó mà tránh được khá nhiều tình huống oái oăm, hoàn toàn không nghĩ mình sẽ quay lại bên cạnh Kỷ Tùy Châu với cương vị trợ lý của anh. Lại càng không ngờ anh có đối xử với mình nữa gần nửa xa, lúc nóng lúc lạnh mà với tâm thế của Doãn Ước hiện nay anh chẳng cần phải chú tâm đến cô chút nào. Phải chăng tình yêu có tiếng nói riêng của mình như câu nam chính nói với em gái của mình "Nếu anh có thể buông bỏ thì đã buông bỏ từ lâu rồi." Tình yêu của 2 người chỉ là một gia vị cho câu truyện bởi mối dây liên hệ xuyên suốt nó chính là vụ án của Doãn Hàm gây ra cho Tùy Ý. Dường như cách đây 5 năm không một ai nghi ngờ sự thật đó nhưng nay nó lại là án oan. 2 người từng bước được dẫn dắt tới gần với vụ án và những bí mật ẩn dấu sau bức màn càng ngày càng nhiều. Phải chăng Trịnh Đạc phó chủ nhiệm khoa mắt đã chữa khỏi cho Doãn Ước chỉ là 1 người theo đuổi Doãn Ước hay đằng sau đó là thế lực không tưởng, là con người không ai ngờ tới. Thân phận của Doãn Ước và Doãn Hàm? Vì sau Doãn Hàm lại bị oan. Tình bạn giữa Kỷ Tùy Châu và Bùi Nam vì sao lại phai nhạt? Vì sao thư ký Diệp lại phản bội. Vô cùng nhiều những con rối bị giật dây.Vụ án ban đầu càng tìm hiểu càng thấy mọi chuyện không đơn giản. Vừa lần được manh mối này thì đầu mối khác lại lộ diện, tất cả như dẫn bạn vào mê cung của kẻ chủ mưu cuối cùng. Càng đọc bạn sẽ càng tò mò, càng muốn đọc tiếp. Nói vậy thôi, truyện không phải là không có những điểm chưa tốt. Bạn đọc sẽ thấy hình như tác giả đưa hơi nhiều drama vào trong tác phẩm của mình làm nó hơi không thật. Giọng văn chậm, tình tiết đưa vào ít làm cho người đọc thấy rùng mình ớn lạnh như đọc truyện trinh thám thông thường.Nhân vật nữ chính đuối so với nam chính. Nếu đánh giá chắc cuốn này được 3/5 điểm. Đọc ổn nhưng chưa xuất sắc. *** Review Truyện Đừng Nên Gặp Lại ĐỪNG NÊN GẶP LẠI   Tác giả: Tô Lưu   Thể loại: Hiện đại, hào môn, cường thủ, yêu hận tình thù, trinh thám, chơi độc   Độ dài: 103 chương   Tình trạng: Hoàn edit   Link đọc: https://truyen5s.com/dung-nen-gap-lai   _______   Giới thiệu truyện:   Trên đời này, có rất nhiều loại cặn bã.   Có người lừa tiền, có người gạt sắc.   Nhưng loại vừa ra tay liền muốn mạng người như Kỷ Tùy Châu thì không nhiều lắm.   Doãn Ước năm năm trước đã nếm qua một lần, cho nên thời điểm tên cặn bã họ Kỷ lại đến, cô cắn chặt răng không mở miệng.   Kỷ Tùy Châu: “Doãn Ước, lại hẹn hò nhé?”   Doãn Ước: “Biến!”   Kỷ Tùy Châu, anh thương tổn tôi triệt để, đều dựa vào việc tôi thích anh.   Trải qua nhiều năm hận thù gặp lại.   Doãn Ước: “Kỷ Tùy Châu, mắt tôi mù, nhưng tim tôi không mù.”   Kỷ Tùy Châu: “Vậy thì tôi sẽ khiến trái tim em phải mù đi.”   ____________   Doãn Ước đã cho rằng mình sẽ quên được đoạn tình cảm yêu hận từng có với Kỷ Tùy Châu. Bởi lẽ, chính anh là người đã tàn nhẫn cắt đứt sợi dây yêu thương giữa họ. Và chính anh cũng đã cho cô biết được, để làm trái tim một người tan vỡ thì cần có bao nhiêu độc ác.   Năm đó, khi rơi vào lưới tình với Kỷ Tùy Châu, Doãn Ước không hề biết rằng những năm tháng sau này của cô lại là mảnh ký ức tang thương đến vậy. Cô cứ như thế mà yêu anh. Nào ngờ, xoay người một cái chính là đau đớn đến không cách nào thở nổi.   Giờ đây, sau 5 năm xa cách, họ đã gặp lại nhau. Anh vẫn là Kỷ Tùy Châu cao ngạo thâm trầm và lạnh nhạt. Nhưng Doãn Ước thì không như lúc trước được nữa. Cái giá cho tình yêu và thù hận của anh là đôi mắt cùng toàn bộ cuộc sống bình yên đã có. Doãn Ước - không thể nhìn thấy ánh sáng.   Cô đã phải mò mẫm từng bước đi trong bóng tối, đã từng sợ hãi và sụp đổ khi những biến cố lớn bất ngờ xảy ra. Cuối cùng, người đàn ông mà cô đem lòng yêu thương, người đã cùng cô đi qua đoạn đường thanh xuân tươi đẹp lại là người sẵn lòng biến cô thành quân cờ cho ván bài thù hận của mình.   Năm ấy, cô mất đi ánh sáng.   Năm ấy, em trai cô vào tù.   Năm ấy, tình yêu cô tan vỡ.   Năm ấy, cô trở về với trái tim đầy thương tổn và đau đớn.   Hóa ra, cô đánh mất tất cả rồi…   Bởi, “có những người trên đời, quen là để quên.” (*)   * * *   Kỷ Tùy Châu đã cho rằng mình sẽ quên được người con gái ấy. Nhưng đến khi gặp lại mới biết rằng lý trí chỉ đang đánh lừa trái tim anh mà thôi. “Doãn Ước” - mỗi khi cái tên ấy cất lên là lòng anh lại đau nhói. Bởi vì, anh không cách nào quên được, cũng không hề muốn quên đi những yêu thương đã có. Chỉ là, đứng giữa ranh giới tình yêu và thù hận, mỗi bước đi của anh đều là thương tổn dành cho cả hai.   Chuyện năm ấy xảy ra như một vết dao rạch vào lòng anh. Bởi em trai cô chính là hung thủ muốn mưu sát em gái anh. Em gái anh may mắn sống sót nhưng đôi chân thì không thể đi lại như trước. Cho nên, tất cả mọi người đều phải trả giá, kể cả Doãn Ước.   Và anh đã làm được điều ấy. Anh đẩy cô một cái từ thiên đường xuống địa ngục. Anh biến một cô gái nhỏ hoạt bát vui tươi trở thành một cô gái mù lòa. Thậm chí, anh không hề biết rằng cô ấy đã từng suýt mất mạng… Mọi thứ bị thù hận che lấp mà nào đâu biết sự thật vẫn đang ẩn dấu đằng sau.   * * *   “Hồi ức như cơn mưa lá phong nhè nhẹ rơi xuống mặt đất.” (**)   Còn Doãn Ước chính là cơn mưa ký ức của Kỷ Tùy Châu.   Gặp lại cơn mưa ấy, anh bỗng nhiên không còn là chính mình.   Nhớ nhung.   Đau đớn.   Chua xót.   Và anh nhận ra, cho dù thế nào thì anh vẫn không thể buông tay cô được.   Vì thế, nếu đoạn đường kia là bóng tối, hãy cùng nhau nhuộm đen lên thế giới này.   Tất cả những lời nói những hành động của Kỷ Tùy Châu bây giờ đều khiến Doãn Ước sợ hãi. Nhưng cô biết được cô cần anh. Vì chỉ có tên anh cùng quyền thế địa vị mà anh đang nắm giữ ở thành phố này mới có thể giúp cô tìm ra được sự thật vẫn đang ẩn dấu đằng sau để giải oan cho em trai và thoát khỏi bàn tay chết chóc của kẻ thù thật sự.   Nào ngờ, Doãn Ước lại bị cuốn vào vòng xoáy của những âm mưu đen tối. Mà cô chỉ là quân cờ nhỏ bé dẫn dắt mọi thứ biến chuyển theo. Mỗi người bên cạnh cô đều mang một chiếc mặt nạ giả dối.   Người ấy, đang đứng đằng sau thao túng cho câu chuyện thảm khốc này.   Người ấy, đang từng bước lấy đi mạng sống của những người bên cạnh cô.   Và người ấy, muốn đặt dấu chấm hết cho vận mệnh cùng tình yêu của cô và anh.   Người ấy, cứ thế ở bên cô, biết hết tất cả, nghiền nát tất cả, hận thù tất cả. Nhưng cô, lại không hề hay biết.   Liệu Kỷ Tùy Châu có thể khám phá ra những bí mật trong bóng tối đó và bảo vệ cho Doãn Ước được hay không? Khi mà đôi lúc anh đã để cho thù hận che mờ đôi mắt cùng lý trí của mình? Tình yêu này, đi đến tận cùng có chăng là bi kịch? Mời các bạn theo chân Doãn Ước và Kỷ Tùy Châu khám phá những âm mưu được dấu đằng sau và đem ra ánh sáng nhé ^^(giống truyện cinderella 12 giờ)   * * *   Nội dung truyện “Đừng nên gặp lại” thuộc motif khá quen thuộc của yêu hận tình thù nhưng vẫn rất thu hút và đáng đọc. Ban đầu khi đọc truyện hẳn mn sẽ nghĩ truyện rất ngược nhưng tin mình đi là không hề nhé. Bởi những phân đoạn ngược đều chỉ là chi tiết được nhớ lại qua hồi ức và không gây cảm giác nặng nề chút nào. Còn ở phần hiện tại thì mình cảm nhận được là nam chính hối hận và muốn bù đắp lại tất cả cho nữ chính dù khi ấy sự thật về biến cố năm xưa vẫn chưa được sáng tỏ. Cho nên, chính là sủng ngầm đấy ạ.   Bởi Kỷ Tùy Châu là một người thâm trầm cao ngạo và có phần thủ đoạn độc ác. Anh ấy có thể từng bước lột da róc thịt bạn mà không hề để cho bạn thấy bất kì con dao nào. Tỷ như khi có người muốn gài bẫy anh thành tình một đêm để leo cao. Anh đã chẳng ngần ngại vờ đồng ý rồi ném ả ta cho một người đàn ông khác rồi phủi phui rời khỏi. Sau đó thì hủy đi tất cả mọi thứ của cô ta mà không chút do dự nào. Lại tỷ như có người vì muốn chiến thắng trận đấu tenis với anh mà gây thương tổn cho Doãn Ước, anh đã cố tính đánh bóng cho tên kia lệch mũi phải phẫu thuật cả đêm… Cuối cùng, sau những việc xấu anh làm thì anh chỉ thản nhiên bảo vô tình thôi ạ :v :v   Tình cảm anh dành cho Doãn Ước rất chân thành và sâu đậm, sợi tơ yêu thương ấy đã được dệt nên qua những năm tháng dài. Đáng tiếc, biến cố lớn xảy ra khi ấy đã biến anh thành người tàn nhẫn với tình yêu của chính bản thân mình và gây nên những sai lầm không đáng có. Cũng may, khi trở về và gặp lại nhau anh đã bù đắp lại tất cả và đem cô trở về bên cạnh. Vì Doãn Ước chỉ là một cô gái bé nhỏ, đem trọn trái tim yêu dâng cho anh mất rồi.   Vậy nên, nếu bạn đã chán với những câu chuyện chuyên sủng ngọt ngào thì hãy nhảy hố “Đừng nên gặp lại” để tìm chút sủng trong ngược và cùng khám phá những bí ẩn đằng sau nó nhé. Đảm bảo, bạn sẽ bất ngờ giống truyện nàng dâu cực phẩm khi chiếc mặt nạ của tên ác quỷ ẩn dấu được tháo xuống đấy ạ ^^ Mời các bạn đón đọc Đừng Nên Gặp Lại của tác giả Tô Lưu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ly Hôn - Thần Vụ Quang
Những chuyện đã cũ coi như hãy để nó qua đi, giống như một mảng ký ức đẹp, không cần khiến bản thân khó xử, chúng ta về sau nếu như có duyên sẽ còn gặp lại. Lâm An Nhàn cô là một người yếu đuối chỉ biết chịu đựng, cô vẫn sống cuộc sống bình dị của chính mình cho đến khi gặp lại Qúy Văn Nghiêu, người mà sáu năm qua cô không muốn nhớ đến. Đối mặt với Quý Văn Nghêu công thành danh toại, nắm trong tay nhiều quyền thế, cuộc sống của Lâm An Nhàn không còn có thể “an nhàn” được nữa mà bắt đầu trở nên hỗn loạn. *** Lâm An Nhàn là một cô gái hiền lành và khá nhu nhược, từ nhỏ đến lớn mọi chuyện cô đều nghe lời cha mẹ sắp đặt: từ học tập, hẹn hò cho đến kết hôn. Mà cha mẹ Lâm cũng chẳng phải cha mẹ tốt gì, chọn con rể hoàn toàn dựa vào nhà cửa, tiền tài của đối phương. Chính vì vậy chọn tới chọn lui mới quyết định gả cho nam phụ Phó Minh Hạo mà bỏ qua nam chính Qúy Văn Nghêu.  Một phần vì bản tính, một phần vì muốn yên ổn sống qua ngày nên sau khi gả về Phó gia, Lâm An Nhàn vẫn tiếp tục nhẫn nhịn gia đình chồng “cực phẩm” này. Nhưng cuộc sống ẩn nhẫn và yên ổn của cô đã bị khuấy đảo bởi một người đàn ông, phải đó chính là Qúy Văn Nghêu. Lâm An Nhàn không nhớ nhưng Qúy Văn Nghêu lại chưa từng quên, người con gái đã ở trong tim anh suốt 6 năm qua. Thời niên thiếu vì bị Lâm An Nhàn hay chính xác hơn là Lâm gia từ chối vì gia cảnh nghèo, Qúy Văn Nghêu đã quyết tâm phấn đấu từ một thanh niên không có gì trở thành một người đàn ông vàng mà nhiều cô gái mong ước. Tình cờ gặp lại Lâm An Nhàn, Qúy Văn Nghêu lúc đầu chỉ muốn trả thù người con gái đã bỏ mình năm xưa, nhưng dần dân anh đã nhận ra rằng, thì ra từ đó đến giờ, tình cảm anh dành cho cô vẫn chưa hề thay đổi.  Chính vì vậy Qúy Văn Nghêu đã quyết tâm lên kế hoạch đem người con gái mình yêu trở về trong vòng tay mình. Thế là gian tình giữa hai người này bắt đầu rồi đấy :v Phải nói anh Qúy này mặt không những dày mà tính còn lầy không chịu nổi. Không chỉ cưỡng ép con gái nhà lành mà còn uy hiếp con nhà người ta nữa chứ. Qúy Văn Nghêu một bên thì ra sức vừa ép vừa dụ dỗ, một bên vẫn không quên tính kế gia đình chồng cũng như người chồng hiện tại của Lâm An Nhàn. Cuối cùng, sau một sự việc ngoài ý muốn, anh Qúy yêu “vợ” như mạng đã nổi danh thanh niên đốt tiền nhanh nhất trong các quý ông ngôn tình cũng đã chinh phục được người đẹp - Ý mình ở đây là đốt tiền theo nghĩa đen đấy :v  Cuối truyện có xuất hiện một hiểu lầm nho nhỏ, nhưng nhờ vậy chúng ta mới biết được thêm một tính xấu của nam chính nhà Thần Vụ Quang: ''giận cá chém thớt''! Chẳng là anh lỡ dại chọc chị nhà nổi giận, không thể đánh, không thể mắng, thế là anh quyết định trút tất cả lên những người mà anh cho là gián tiếp làm cô giận anh :v Chồng cũ cặn bã bị anh chỉnh “cúc hoa” te tua, nam phụ khác cũng bị anh chỉnh về kinh tế, em gái, cha mẹ thì được một phen hốt hoảng đến nổi phải tức tốc đi qua nhà Lâm An Nhàn “để đem vợ về cho con trai”.  Truyện này có phần nào giống với ''Hơn Cả Hôn Nhân'' về một số tình tiết như nữ chính đã có gia đình, nam chính xuất hiện và phá tan gia đình đó, gia đình chồng là cực phẩm hay những ức chế từ các nhân vật phụ gây ra cho nữ chính. Nhưng mình cảm thấy bộ này không hay như ''Hơn Cả Hôn Nhân'' và mình đặc biệt không thích tính cách nữ chính trong truyện này. Lúc đầu thì nhu nhược, về sau nữa thì không rõ ràng, cứ dây dưa giữa hai bên làm mình rất khó chịu - cực kỳ khó chịu. Về cuối tác giả cũng cho mọi người nhận ra là nữ chính thật ra biết tất cả, chẳng qua muốn nhẫn nhịn để đáp trả từ từ… nhưng nói chung là vẫn không đủ thỏa mãn bù đắp cho những ức chế lúc trước gây ra cho độc giả :v.  Nam chính của Thần Vụ Quang thì khỏi bàn :v cứ gọi là sủng nữ chính vô hạn, sắc bỉ vô đối :v, để có được nữ chính thì bất chấp luôn.  “Không ai có thể ngăn cản mình và An Nhàn bên nhau, kể cả An Nhàn cũng không được” Anh nam chính này là áp dụng triệt để tuyệt chiêu “Ăn vạ” - “một khóc, hai nháo, ba thắt cổ” đấy.  Có thể nói mình khá thích cách viết truyện sắc của Thần Vụ Quang, nhưng bộ này mình thật sự không đánh giá cao lắm. Xây dựng nam nữ chính trong truyện thì không có đột phá mấy, nhưng được cái tra nam thật làm mình bỡ ngỡ, vì lúc đầu đọc quả thật tác giả đã thành công làm mình “trách lầm” nữ chính:v Về sau vỡ lẽ mới biết tra nam lần này quá là khéo ngụy trang. Ngoài ra còn phải nói đến phần edit lúc đầu lại không mượt, làm tụt cảm xúc người đọc như mình rất nhiều. Hiện CQH đang beta lại, đọc hay hơn nhiều lắm. Nếu bạn là sắc nữ, hay muốn kiếm truyện thuộc gu giống "Hơn Cả Hôn Nhân" thể có thể đọc tạm bộ này xem sao. ________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Hôn_Quân Bìa: #Họa Gian Phi Mời các bạn đón đọc Ly Hôn của tác giả Thần Vụ Quang.
Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca
Nàng là huyết mạch duy nhất Thần Sáng Thế lưu lại, bị tộc nhân phản bội, linh mạch bị đoạt, moi tim mà chết, ngã xuống Vị Diện cấp bậc thấp nhất. Luân hồi chuyển thế, tái thế sống lại, mai kia trí nhớ sống lại, linh mạch thức tỉnh, một tay y thuật cứu sống người chết, hồi sinh bạch cốt, thần thú ngũ hệ gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, thiếu của nàng, đều phải trả lại tất cả cho nàng. Vị hôn phu vong ân bội nghĩa, đá rớt. Đại sư tỷ lòng dạ độc ác, phế bỏ. Trưởng lão học viện âm hiểm ngoan độc, tiêu diệt. Triệu Hoán Thú của ngươi hung tàn, bá đạo, chưng cách thủy. Nhặt được một mỹ nam núi băng. . . . .Ách, cái này phải xử lý như thế nào?    Mắt phượng của mỹ nam nheo lại: "Không bằng đóng gói đem đi, dù sao nàng cũng đã mua mạng của ta rồi."    "Hả? Ta dùng cái gì mà có thể mua được cái mạng cực kỳ tốt của ngươi?"    "Lòng của nàng."    "Nói vớ vẩn! Ta giao tâm của ta cho ngươi khi nào, làm sao ta lại không biết?" Bạch Vũ trừng mắt.    Mỹ nam bình tĩnh ôm lấy nàng: "Kiếp trước." *** Sau khi ba người cất bước, Ám Hồ đi ra từ sau sảnh đường, nhìn Ám Lân: "Ngươi có nắm chắc không cần Thánh Quân ra mặt cũng có thể giải quyết chuyện lời đồn?" Nói là lời đồn, nhưng trong lòng bọn họ đều rõ ràng thật ra là sự thật. Chính vì là sự thật, mới không dễ giải quyết. "Thánh Quân không thể ra mặt, ngươi cũng không thể thay Thánh Quân ra mặt. Cho dù ai trong các ngươi ra ngoài cũng có thể bị nhìn thấu, chỉ có thể dùng biện pháp khác." Ám Lân u lãnh nheo mắt lại, khóe miệng gợi lên một chút thâm ý: "Thật ra chuyện lời đồn nhảm gì gì đó, chỉ cần ba vị Vương không tin, vẫn giải quyết rất đơn giản." Ám Hồ nháy mắt mấy cái: "Ngươi nghĩ phải làm sao bây giờ?" "Nếu lời đồn đã bay đầy trời, dứt khoát truyền càng kỳ lạ hơn một chút." Ám Lân đã dự tính trong lòng trước nói. "Ám Lân đại nhân, Ám Ưng đại nhân trở lại." Lúc này, một ám vệ đến nhỏ giọng bẩm báo. Ám Lân biến sắc, lập tức cùng Ám Hồ đến mật thất. ... Mời các bạn đón đọc Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê của tác giả Nguyệt Hạ Khuynh Ca.
Dây Thường Xuân Vẫn Xanh Biếc - Chu Mẫn
Thực ra trong tim mỗi người luôn có một cái dằm. Có người chấp nhận sống với cái dằm đó, đau đớn âm ỉ từ ngày này sang ngày khác. Có người lại bằng mọi cách lôi cái dằm ấy ra, để chỉ đau đớn một lần, rồi sống tiếp với cái cảm xúc trơ trọi. Hoặc có người cố tìm kiếm miếng gạc để xoá đi nỗi đau do cái dằm gây ra. . . Bằng cách này hay cách khác, chúng ta luôn muốn quên đi cái dằm đó, để không phải nhức nhối mỗi khi nhớ lại bản thân đã từng ngu dại như thế nào. . . *** Trời mưa như muốn bão. Từng hạt mưa nặng trĩu xối xả lao xuống mặt đất, trắng xoá che mờ tầm nhìn. Trên tầng cao nhất của toà nhà C.est, người đàn ông sở hữu mọi chuẩn mực đẹp đẽ, từ ngoại hình đến sản nghiệp. Anh ngồi lặng lẽ uống rượu, loại rượu được ủ từ những năm 1962. Khi đã chếnh choáng say, anh lại thấm thía nỗi đau của người thất tình. ... Mời các bạn đón đọc Dây Thường Xuân Vẫn Xanh Biếc của tác giả Chu Mẫn.
Tương Tỉnh - Quân Ước
Người ta nói, cha mẹ đặt tên cho con cái thường mang theo mong muốn của bản thân mình trong đó, nhưng thực tế thì đứa trẻ khi lớn lên, lại có tính cách hoàn toàn ngược lại. Khương Tỉnh là một ví dụ. Cô tên Khương Tỉnh, nhưng hầu hết những chuyện mà cô đã làm, đều không “tỉnh”. Năm mười ba tuổi cô gặp mối tình đầu, Thẩm Bạc An.  Mười lăm tuổi, cô hẹn hò, bị ba Khương đánh suýt chết vẫn không từ bỏ.  Mười bảy tuổi, giấu cả nhà thay đổi nguyện vọng thi đại học, quyết tâm thi vào trường mà Thẩm Bạc An làm giảng viên.  Sau khi tốt nghiệp, vì bị la mắng mà tức giận bày ra một bữa tiệc rượu tuyên bố kết hôn.  Tiếp đến chính là, sống cùng Thẩm Bạc An. Khương Tỉnh, chính là một người sống bản năng như vậy. Trong mối quan hệ này, tất thảy cô đều tự mình đưa ra quyết định, cho nên, khi hậu quả xảy đến, cô cũng tự mình gánh chịu. Sự mài mòn của thời gian là có thật. Trong mười năm theo đuổi tình yêu, cô chưa bao giờ buông tay, nhưng anh ta không còn kiên trì nữa. Sự thay đổi tâm lý ở lứa tuổi này là rất lớn, Khương Tỉnh năm 13 tuổi làm sao giống Khương Tỉnh 23 tuổi? Nhưng cái mà cô thay đổi, không bao gồm tình cảm dành cho anh ta. Cô chỉ là trưởng thành hơn, hiểu chuyện hơn, cũng tự lập hơn, không còn phụ thuộc vào anh ta như trước kia nữa. Nhưng Thẩm Bạc An lại cảm thấy mất mát. Vì mất mát nên mới đi tìm nơi khác để lấp đầy. Ngoại tình. Khương Tỉnh là phóng viên du lịch, một năm phải đi công tác hết mấy tháng, nhưng tiểu biệt không thắng nổi tân hôn, sự lạnh nhạt lấn át tất cả. Khương Tỉnh mạnh mẽ, thẳng tính nhưng cô vẫn có sự nhạy cảm của phụ nữ. Khi phát hiện sự thay lòng của Thẩm Bạc An, cô chỉ nói: “Anh tự nói, đừng hy vọng là tôi. Anh tự nói, anh không yêu tôi, anh yêu người khác. Anh tự nói, Khương Tỉnh, chúng ta chia tay.” Cứ như vậy, một cái bạt tai trước mặt anh và người tình, Khương Tỉnh bước ra khỏi cuộc đời Thẩm Bạc An không một lần quay đầu. Có lẽ, đây mới chính là ý nghĩa của chữ “tỉnh” trong tên cô. Yêu, cuồng nhiệt như lửa. Kết thúc, lại lạnh lẽo như băng. Đoạn tình cảm không lý trí kia sẽ chẳng có gì đáng nói, nếu như giữa đường không xuất hiện một Trần Thứ. Mối quan hệ của hai người lúc đó, dính một chỗ với Thẩm Bạc An. Trần Thứ là sinh viên của anh ta. Nhưng nói một cách chính xác, anh chỉ là một người vô tình cô gặp phải. Gặp lần đầu là trên chuyến xe lửa, anh dùng cách riêng của mình, bảo vệ cô. Không ai ngờ, lần gặp tiếp theo, anh lại chứng kiến bước ngoặt cuộc đời Khương Tỉnh. Một mảng tối đen. Nhìn bóng lưng Khương Tỉnh quay đi, anh cũng không biết, trái tim mình đã lặng lẽ khắc ghi. Trong mắt mọi người, Khương Tỉnh uổng phí 10 năm thanh xuân bên một tên bất nghĩa, lại bỏ tiếp 5 năm để quên đi sự thật ấy. Nhưng không phải. 10 năm đầu thì đúng, nhưng cô không hối hận, chính vì vậy cô không cần dùng 5 năm kia để quên bất cứ điều gì cả. Chỉ đơn giản là, Khương Tỉnh chưa gặp được. Chưa gặp người mới, chứ không phải cô đơn vì chưa buông được người cũ. Người mới đến, là Trần Thứ. Hai người gặp lại sau 5 năm, hoàn cảnh thay đổi rất nhiều. Trần Thứ đã chuyển ngành, cũng đã tốt nghiệp thạc sĩ, đang làm ở viện thiết kế. Anh thuê nhà của chị họ Khương Tỉnh. Còn cô, vẫn là phóng viên du lịch, thỉnh thoảng mới về ở chỗ này. Hai người cứ tình cờ như vậy, gặp lại nhau. Nói nhân duyên hai người dai dẳng, không bằng nói ấn tượng về nhau quá mạnh. Khương Tỉnh nhớ như in lần đầu anh giúp cô trên xe lửa, vì nhớ, nên mới gặp lại đã nhận ra. Rồi anh lại một lần nữa giúp cô, khi cô gặp chuyện ngoài ý muốn, sau 5 năm anh vẫn cứ tốt đẹp như vậy khiến Khương Tỉnh giật mình. “Cô chỉ biết anh sắp 25 tuổi, có thể là người Giang Tây, từng học luật ở đại học T, là học trò của Thẩm Bạc An, hiện tại làm kiến trúc. Ngoài ra không còn gì nữa. Nhưng có một chuyện, cô hoàn toàn hiểu rõ, rất chắc chắn. Giờ khắc này, cô đã rung động trước anh.” Vì rung động, nên mới vài ngày đã không nhịn được hôn lên má anh, rồi lại hỏi: “Anh có ghét không? Nếu không ghét, tôi muốn làm lại lần nữa.” Anh nói, “việc cô làm, tôi không ghét.” Vậy là lần tiếp theo, Khương Tỉnh tiến thẳng tới môi anh. Đối với một cô gái như Khương Tỉnh, cho dù có yêu bao nhiêu lần, yêu bao nhiêu người cũng sẽ như vậy. Nồng nhiệt, đong đầy. Nhưng Trần Thứ thì khác, anh chưa từng yêu ai, chưa từng có cảm giác với ai. Nhưng anh không không chế được mình trước Khương Tỉnh. Cô châm một que diêm, anh bằng lòng phủ tất cả rơm lên đó, thiêu rụi mọi thứ cùng cô. Khi hai người ở cạnh nhau, không chỉ có ăn uống, yêu đương, ngủ nghỉ. Còn có gia đình, còn có một thứ đáng sợ gọi là “tương lai”. 5 năm trước, Khương Tỉnh mang mặc cảm tội lỗi về nhà, nhưng ba mẹ và chị cô, không ai nhắc một lời. Vết thương trong lòng ai cũng lớn, chỉ sợ chạm nhẹ sẽ nứt toác. Cho nên Trần Thứ bây giờ, đang phải gánh chịu sự liên lụy đó. Việc Trần Thứ nhỏ hơn Khương Tỉnh 4 tuổi sẽ không phải là vấn đề gì to tát, nhưng đối với sự tổn thương của Khương Tỉnh, cả nhà cô không muốn đánh cược nữa. Tất cả đều phản đối. Chị cô hỏi, em có đảm bảo được tương lai anh ta không giống Thẩm Bạc An không, cô nói: “Nếu ai cũng không có cách nào đảm bảo chuyện sau này, vậy em không muốn nghĩ, khi nào em không còn thích anh ấy, khi nào anh ấy sẽ thích người khác, không thể khống chế thì không cần khống chế.” Khương Tỉnh của bây giờ không khác trước kia là mấy. Nói đi là đi, muốn yêu là đến. Cô là người có kinh nghiệm, tất cả những “lần đầu tiên” của Trần Thứ, đều là cô dẫn dắt. Nhưng anh vốn là đàn ông, anh không cần cô dạy. Chỉ là, Khương Tỉnh hơi bất ngờ. Đến cả làm tình, anh cũng nghiêm túc và chân thành như vậy. “Em đừng động đậy.” “Sao thế?” Mặt Trần Thứ chưa hết đỏ, bây giờ còn đỏ hơn. Anh nói, “Em đừng động đậy nữa, anh lại muốn.” Anh muốn, nhưng anh không làm, vì sợ cô đau. Trần Thứ chính là như vậy, trầm lặng và ấm áp. Đứng trước áp lực từ gia đình Khương Tỉnh, anh không hề nản lòng. Nhưng khi thấy cô vì anh mà gặp nguy hiểm, anh lập tức từ bỏ. Tình yêu là chuyện của hai người. Hai bàn tay đan vào nhau, chỉ cần một người còn nắm thì người kia không thể buông được. Khương Tỉnh hiểu rõ, trong mối quan hệ của hai người, Trần Thứ là tờ giấy trắng. Nhưng anh tình nguyện chứa đựng những nét vẽ xám xịt của cô. Vì vậy, điều mà Khương Tỉnh muốn làm, chính là dùng cái màu xám xịt ấy của mình, vẽ ra tương lai cho hai người. Không cần màu hồng, chỉ cần rõ ràng và chắc chắn. “Em biết, anh ấy có nghiêm túc như thế nào, cố gắng nhiều thế nào, các người đều không quan tâm. Anh ấy tốt bao nhiêu, các người cũng không biết. Không sao, em quan tâm, em biết.” Muốn như vậy, cần đối diện sự thật. Sự phản đối của mọi người, không cần phải né tránh. “Chị không nói những lời đó thì cũng sẽ có người khác nói, em không ngăn được miệng người khác, cũng không bịt tai anh ấy được.” Biết khó khăn ở chỗ nào, thì mới có cách để giải quyết. Nghĩ lại, lúc đó Thẩm Bạc An chưa từng cố gắng cùng cô đối mặt với gia đình, nhưng Trần Thứ lại khác. Anh dám làm, dám nhận. Anh không nói lời hoa mỹ, chỉ nói thật lòng mình. “Loại cảm giác này, rất khó diễn tả cho người khác, con cũng chưa từng yêu ai, không có cách nào để so sánh nhưng bản thân con…. Bản thân con rất rõ… ở bên cạnh Khương Khương khiến con cảm thấy, dường như tất cả những cái không tốt đều trở nên tốt hơn.” “Là người mình thích, cho nên những chuyện bình thường đều trở nên khác biệt.” Chỉ như vậy, Khương Tỉnh và gia đình cô đã hiểu. “Sau khi gặp anh, những gì đã qua đều tan thành mây khói.” Anh đã tự mình dẹp bỏ rào cản của gia đình, Khương Tỉnh cũng muốn dọn đường cho anh. Đối với tình cảm cố chấp của thanh mai trúc mã, cô chỉ có thể một lời dứt khoát: “Anh nói rất đúng, em cũng không biết có thể ở bên anh ấy bao lâu, nhưng em sẽ cố gắng. Mặt khác, anh đừng chờ đợi, dù không có anh ấy, kết cục của em cũng không phải là anh.” Cuộc sống chính là như vậy, có khó khăn, có vấp ngã. Và tình yêu chính là động lực có thể khiến cho tất cả những thứ ấy, không còn quan trọng nữa. ... “Những thứ hỗn độn kia đều đã qua, quãng đời còn lại có anh.” ------------- P/S: Lời tôi muốn nói ở đây, chính là một lời xin lỗi. Xin lỗi vì đã có chút lòng riêng, lừa các bạn đến bây giờ. Lẽ ra ngay trên phần thể loại, tôi nên ghi chú rằng, nữ chính này không sạch và hơn nam chính 4 tuổi. Nhưng tôi đã không làm vậy, bởi vì tôi chỉ là không muốn các bạn, vì cái yếu tố đó mà bỏ qua câu chuyện ý nghĩa này. Khương Tỉnh có sạch hay không, để Trần Thứ cảm nhận là được. Hai người có xứng hay không, bản thân họ thấy là được. “Chọn tình yêu hay là nghe lý trí?” Khương Tỉnh và Trần Thứ đều chọn tình yêu và dùng lý trí để bảo vệ sự lựa chọn của mình.  Còn có điều gì trên đời ý nghĩa hơn, phải không? Tôi tin rằng, trong chúng ta ai cũng sẽ có lúc đối diện với sự lựa chọn như vậy. Tôi chúc cho các bạn, dù lựa chọn thế nào, cũng sẽ tìm được hạnh phúc, giống Khương Tỉnh và Trần Thứ. _________________ " '': Trích dẫn từ truyện Review by #Lâm Tần Bìa: #Họa Gian Phi *** Ở một mức độ nào đó mà nói, mùa đông ở phía Nam lạnh hơn so với phía Bắc. Khương Tỉnh đến bây giờ vẫn nhớ rõ lời của bạn cùng phòng Tề San San… “Ở phương Bắc chỉ lạnh đơn thuần thôi, đến phía nam, loại lạnh này giống như dội lên đầu một chậu nước đá rồi bật quạt thổi vào mặt vậy.” Khương Tỉnh cảm thấy Tề San San nói không sai tí nào, phía nam giá lạnh ẩm ướt thật sự khiến người ta khổ sở. Vậy mà Trần Thứ còn phải đi công tác cuối năm, ở bên ngoài hơn nửa tháng, Khương Tỉnh mua hai chiếc áo lông đã treo trong phòng mười ngày, đến bây giờ cũng chưa thể đưa cho anh thử. Sáng ngày hai mươi tháng chạp, rốt cục nhận được tin nhắn của Trần Thứ. Công việc của anh đã xong, buổi chiều có thể trở về. Đúng lúc là thứ sáu, công việc ở tòa soạn không nhiều, ba giờ Khương Tỉnh đã làm xong hết công việc, vội vàng chạy tới phòng họp, di động ở trong túi để chế độ im lặng, cứ một lát cô lại lấy ra xem nhưng vẫn không có tin nhắn hay cuộc gọi nào. Sáng nay Khương Tỉnh tra thời tiết, biết được Tây An hôm nay có thể có tuyết rơi, đoán là chuyến bay bị ảnh hưởng. Đến khi cuộc họp kết thúc, cô cầm túi lên, tùy tiện quàng khăn quàng cổ, vừa đi ra ngoài vừa gọi điện cho Trần Thứ. Vừa reo hai tiếng, bên kia đã nhận. ... Mời các bạn đón đọc Tương Tỉnh của tác giả Quân Ước.