Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hái Trăng

Bạn đang đọc truyện Hái Trăng của tác giả Trúc Dĩ. Ngày mà Vân Ly quyết tâm từ bỏ việc theo đuổi người con trai kia, đôi mắt cô đỏ hoe, lặng lẽ xóa phương thức liên lạc cũng như những thứ liên quan đến anh. Sau này, một ngày nọ, khi Vân Ly và Phó Thức Tắc đã chính thức trở thành một cặp… Vân Ly vốn không giỏi đối nhân xử thế, do dự một hồi, cân nhắc có nên xóa phương thức liên lạc của một anh chàng gần đây có một số thái độ, hành vi không rõ ràng với mình hay không. Phó Thức Tắc đang dựa vào sofa ngồi ngay kế bên, lười biếng liếc nhìn cô, đột nhiên bật cười, giọng điệu cực kỳ lạnh nhạt: “Được đấy.” Vân Ly ngẩng đầu: “?” “Xóa WeChat của anh thì nhanh lắm.” “…” *** Reviewer: AI_Dưa Trong cuộc thi nào đó, một cậu thiếu niên điển trai, dong dỏng cao, mặc đồng phục đội Unique màu đen, trên tay còn đeo một chiếc huy hiệu hình Mặt Trăng, khuôn mặt lạnh lùng, trầm tĩnh, ít nói ít cười, tập trung điều khiển máy bay không người lái.   Khi công bố đội chiến thắng, mấy người đồng đội bên cạnh nhảy dựng lên hoan hô. Sau đó, một người trong đó dùng sức ôm lấy cậu, cậu nhíu mày giãy giụa vài cái, cuối cùng không kìm được mà cười rộ lên.   Đó là Phó Thức Tắc, Thủ khoa Đại học khối Khoa học Tự nhiên khoá 8 của Thành phố Nam Vu.   Hình ảnh khinh cuồng, nhiệt huyết đó đã trở thành động lực, khát khao, thành một tồn tại đặc biệt trong lòng Vân Ly năm lớp Mười hồi ấy.   Khi ấy thành tích của cô ở mức trung bình, may mắn thi đậu trường cấp ba tốt nhất ở Tây Phục. Cô hướng nội, ít nói, chăm chỉ, cần cù nhưng năng lực có hạn, bị các bạn học trời sinh thông minh, ưu tú cùng lớp ép tới mức thở không nổi. Nhưng ai chẳng có khát vọng trong mình tồn tại tài năng thiên phú, trở thành một con người đặc biệt và phi thường. Nhân gian vẫn tồn tại Mặt Trăng, cớ gì cô lại cam nguyện chịu làm một kẻ tầm thường.   Nhưng biết bao nhiêu cố gắng của cô cũng không thể đổi được sự ghi nhận của ba mình. Ba cô luôn coi cô là một cô con gái không có năng lực lo cho bản thân, không có khả năng làm bất cứ điều gì. Dù cô biết ba yêu thương lo lắng cho mình, nhưng sự kiểm soát độc đoán đó luôn bủa vây lấy cô, không để cho cô được một ngày dễ chịu.   Cô muốn thoát ra, muốn chứng minh bản thân mình, muốn tạo dựng một khung trời riêng. Cô chọn một việc làm phản nghịch nhất trong cuộc đời, đó là đăng ký học cao học ở một thành phố phương Nam xa xôi. Trong vô thức, thành phố Nam Vu xuất hiện trong lòng cô vì có lẽ nơi ấy cất chứa Mặt Trăng mà cô luôn mong ngóng.   *   Khi một lần nữa nhìn thấy Mặt Trăng năm ấy, anh vẫn cao ráo, lạnh lùng, ít nói và trầm tĩnh như thế. Nét thiếu niên nhiệt huyết đã chẳng thấy đâu, chỉ còn lại sự thờ ơ, sa sút.   Sâu bên trong cái vẻ ngoài lạnh lùng khắc nghiệt đó là một trái tim ấm áp và cẩn thận. Những hành động quan tâm chăm sóc dù rất nhỏ và kín đáo của anh khiến Vân Ly không kiềm chế được mà sa vào lưới tình.   Con người sợ xã hội, luôn yếu đuối, thụ động như cô lại bắt đầu chủ động theo đuổi anh. Người ta nói nữ theo đuổi nam chỉ cách một tầng sa, nhưng sao đến khi cô theo đuổi anh thì lại cách xa như khoảng cách từ Trái Đất đến Mặt Trăng vậy.   Khi tình cảm nảy nở và lớn dần lên trong lòng cô, cô tiến về phía anh không chút e dè. Nhưng quá nhiều lời từ chối khiến cô chùn bước. Chính cô lặng lẽ bắt đầu cũng là người buộc bản thân mình phải từ bỏ tình cảm đó trong im lặng.   Cô không biết rằng, dù tình cảm của cô không nóng như lửa nhưng lại dịu dàng như dòng nước, gội rửa, xoa dịu và khiến trái tim anh mềm đi. Nhưng một người không có tương lai, không đáng được yêu thương như anh thì làm sao có thể đón nhận thứ tình cảm nồng nàn ấy.   Hai người ở bên nhau không chỉ có mỗi hạnh phúc mà còn ẩn chứa biết bao sóng ngầm. Khi cô nghĩ tình cảm của anh đối với cô không đủ lớn, cô luôn lo được lo mất cần anh phải chứng minh. Còn anh những tưởng cô yêu anh vì ánh hào quang ngày đó, nên với con người u ám, thất bại như lúc này của anh, thật sự anh không dám níu kéo khi cô buông lời chia tay.   Trong đêm tối tăm nơi bệnh viện ấy, con tim Vân Ly nát tan trong cảm xúc bàng hoàng, đau khổ, cô mong mỏi Phó Thức Tắc có thể bay đến bên cô như Doãn Vân Y. Cô không hề hay biết rằng khi cô đang mong anh từng giây từng phút, người đàn ông cô yêu ấy cũng vừa mới mất đi người thân yêu nhất, kiệt quệ và gục ngã, nằm trong phòng phẫu thuật.   Chia tay không phải bởi vì hết yêu, chỉ vì một người quá xúc động, quá mệt mỏi khi liên tục phải cắm đầu bước về phía trước, một người lại không dám níu kéo khi anh chẳng có gì trong tay. Cô xứng đáng có được một người hoàn mỹ hơn bản thân anh lúc này.   Hai năm xa nhau, Vân Ly học cách vật lộn với cuộc sống, cố gắng bươn chải, tự lập nơi đất khách quê người. Cô học cách giao tiếp với xã hội, học cách đối nhân xử thế, cũng đồng thời học cách quên đi một người.   Trong hai năm đó, Phó Thức Tắc quay lại trường, ép bản thân nở nụ cười, tìm lại ánh hào quang ngày đó.   Sau hai năm, tự lập, xã giao Vân Ly đều đã học được, Phó Thức Tắc cũng đã tìm lại được ánh hào quang. Nhưng Vân Ly vẫn không học được cách quên Phó Thức Tắc. Anh vẫn không thể nào nở nụ cười thật tâm khi không có cô bên cạnh.   Cô biết, chỉ cần gặp lại người đàn ông này, cô sẽ lại yêu anh.   Cô không thể tưởng tượng ra bất cứ mối quan hệ nào khác giữa hai người mà không phải là người yêu cả.   Phó Thức Tắc cũng thế.   Vân Ly dùng tình yêu của mình để tìm lại nụ cười chân thành cho Phó Thức Tắc, giải quyết khúc mắc trong lòng anh, để chàng thiếu niên trong sáng năm ấy vẫn tiếp tục vững tin vào bản thân mình. Để khi bên anh không còn người anh em tốt, không còn người bà hết mực yêu thương thì anh vẫn không cô đơn vì có cô ở đó.   Phó Thức Tắc dạy Vân Ly biết cách sống với người khác, cũng đồng thời để cô được sống đúng với bản thân mình. Vân Ly chỉ cần ở bên cạnh anh, những mối quan hệ của cô anh sẽ giúp cô gắn kết cho hoà hảo. Ba cô sẽ nhìn thấy được một Vân Ly không bị bắt nạt, một cô con gái đã tỏa sáng từ lúc nào không cần đến cái lồng bảo vệ của ông nữa, cô cũng không cần phải đau khổ vì chứng minh giá trị bản thân mình với bất kỳ ai.   *   Chín năm trước, em nhìn thấy anh, anh là Mặt Trăng của bao người, xa ngoài tầm với nhưng là tồn tại đặc biệt nhất trong lòng em.   Bảy năm trước, anh nhìn thấy em nhưng em không hề biết. Trên đường đua màu đỏ, một cô gái chăm chú điều khiển chú robot ngốc nghếch không từ bỏ cuốn hút tầm mắt anh.   Cũng cùng năm đó, cô gái nhỏ trông mong mấy tuần, đến xem anh thi đấu, anh lại nghĩ cô đến vì anh bạn thân của mình.   Hai năm trước, anh và em gặp nhau, bên nhau, đúng người, đúng thời điểm nhưng chưa biết cách yêu để rồi làm tổn thương nhau.   Bây giờ, anh đã gặp lại em, anh sẽ không để em rời khỏi anh thêm một lần nào nữa.   Lúc này, em đã hái được vầng trăng trên cao kia cho riêng mình rồi.   *   “Hái Trăng” là một câu chuyện nhẹ nhàng, đầy cảm xúc của Trúc Dĩ. Cũng như những bộ truyện khác đã từng làm mưa làm gió của tác giả, “Hái Trăng” có sự trưởng thành về mặt nhận thức và tình cảm của các nhân vật từ thời cấp ba, đại học cho đến sau này. Thông qua quá trình cọ xát, va vấp và trưởng thành, những vết thương sẽ được chữa lành cho liền sẹo bằng những tình cảm đáng trân quý.   Trong truyện Trúc Dĩ thường không có nhân vật phản diện, chỉ là cách những con người bình thường cùng nhau vượt qua những khó khăn, vướng mắc của bản thân để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Giọng văn nhẹ nhàng, cốt truyện đơn giản nhưng kèm những tình cảm sâu lắng, là một tách trà nhiều dư vị cho một buổi chiều mát mẻ. Hi vọng mọi người thích bộ truyện này.   _____   *Trong bài viết có trích dẫn nhiều đoạn trong bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Bản edit của team Kẻ cướp mặt trăng (All In Letters), có điều chỉnh một vài chỗ cho phù hợp với bài review.   *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Trời đêm vẫn còn đang chìm trong giấc mộng, sét đánh mãi cũng không chịu tỉnh. Dưới màn mưa tầm tã thì bên trong sân bay Nam Vu mọi thứ vẫn yên bình như Thái Sơn, ánh đèn sáng choang, ấm áp. Giống như một chiếc hộp khổng lồ, nhốt được cả ban ngày dù đã kết thúc ca làm việc. Lúc này mới hơn hai giờ sáng nhưng người đi lại không ít. Du khách ra bắc vào nam tấp nập không ngừng, Vân Ly đứng một mình một góc, thỉnh thoảng liếc nhìn màn hình điện thoại di động. Đây là lần thứ hai cô tới Nam Vu. Lần trước là đầu xuân năm nay, cô đến để tham gia cuộc thi của Đại học Khoa học Tự nhiên dành cho Nghiên cứu sinh vòng hai, ở chưa được mấy ngày đã phải vội vã rời đi. Còn nguyên nhân chủ yếu của chuyến đi này là lời mời từ trung tâm Công nghệ thực tế ảo EAW. (*) (*) Thực tế ảo, tên tiếng anh virtual reality (Viết tắt là VR) là công nghệ giúp con người có thể “cảm nhận” không gian mô phỏng một cách chân thực hơn nhờ vào một loại kính nhìn 3 chiều (kính thực tế ảo). Môi trường 3D ảo này được tạo ra và điều khiển bởi một hệ thống máy tính cấu hình cao. EAW là trung tâm trải nghiệm VR đầu tiên do Ưu Thánh Technology ra mắt. Thời gian mở cửa dự kiến vào cuối tháng sau . Trước đó trung tâm đã cho thử nghiệm trong ba ngày nhưng hiệu quả không mấy khả quan, vì thế rất nhiều blogger và các bên truyền thông được mời tới trải nghiệm, nhằm mục đích tuyên truyền và quảng bá rộng rãi trước thềm khai trương. Vân Ly là một trong số đó. Thông qua trao đổi email, Vân Ly đã làm quen với một cô gái họ Hà. Vé máy bay và chỗ ăn ở đều do ban tổ chức bao trọn gói, trước đó cô Hà cũng thông tin sẽ sắp xếp người đến đón Vân Ly sau khi cô hạ cánh đến sân bay. Không ngờ thời tiết đột ngột thay đổi, chuyến bay của cô bị delay hơn 3 tiếng đồng hồ. Biết được thời gian hạ cánh mới của cô, cô Hà bày tỏ sẽ bố trí người đến tận nơi đón Vân Ly. Sau khi xuống máy bay, Vân Ly lại hỏi thăm lại lần nữa. Đối phương nói tài xế đã xuất phát, nhắn cô kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng cho đến hiện tại vẫn không thấy bóng dáng người nào, mà cô Hà cũng không trả lời tin nhắn. Vân Ly khuỵu chân, ngồi tựa vào vali, gương mặt căng lên, nghiêm túc soạn tin nhắn gửi cho đối phương. Gõ xong cô lại cẩn thận kiểm tra một lượt từ đầu đến cuối xem có sai sót gì không. Rất ổn. Không có câu nào thô tục. Giọng điệu bình thản nhưng không mất khí thế. Trình bày rõ ràng sự thất trách của đối phương. Tuy thế, dù nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu, cuối cùng Vân Ly vẫn không hạ được quyết tâm ấn nút gửi đi. Hừm. Mời các bạn mượn đọc sách Hái Trăng của tác giả Trúc Dĩ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngư Hương Tứ Dật
Một con cá tung tăng bơi lội dưới nước, bạn nhìn thấy sẽ nghĩ con cá thật tự do, cứ thả mình trôi theo dòng nước. Ừm, nhưng A Liên thì khác, A Liên cũng có phiền não và hoài bão riêng của một con cá. Tâm nguyện của A Liên rất đơn giản, chỉ mong mình sẽ là món ăn chính của đệ nhất mĩ nam thiên giới, Chiến thần Dung Lâm. A Liên cố gắng nuôi mình béo trắng đẫy đà, đợi đến khi nàng có thể mang ra nấu. A Liên: Thượng thần, ngài thích ăn kho hay ăn hấp? Dung Lâm:...Ta ăn chay. A Liên: QAQ ... n lần sau đó. #chuyện lạ# thượng thần cao phú soái đệ nhất thiên giới Dung Lâm đã bị một con cá mè hoa ngoại lai cướp mất! Chúng tiên: Mẹ nó!! (nói đơn giản, đây là một câu chuyện ngọt ngào của một con cá ngốc mê muội mỗi ngày cứ quấn quýt lấy một tượng đất ăn chay xin ngài hãy ăn mình, đương nhiên... cuối cùng sẽ bị ăn sạch bách  _(:з" ∠)_) *** A Liên bình tĩnh đứng trong kim quang lấp lánh, mây mù rập rờn quanh Cửu Tiêu các, tuy nàng đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn bị sự xa hoa trước mặt làm cho sững sờ. Không hổ danh là Cửu Tiêu các! Cửu Tiêu các là thánh địa tu tiên tốt nhất của ba giới, vốn dĩ chỉ thu nhận đệ tử Thiên giới nhưng hiện giờ ba giới ở chung hòa thuận nên Cửu Tiêu các dần dần rộng mở đối ngoại, thậm chí còn thu nhận cả học sinh yêu giới. Dẫu vậy, điều kiện tương đối hà khắc. Phải biết rằng, nếu yêu quái bước vào được cửa lớn của Cửu Tiêu các thì cũng có nghĩa là đã tiến một bước dài tới gần việc thành tiên. A Liên là một con cá mè ở hồ Động Trạch. Mỗi khóa, số học sinh mà Cửu Tiêu các thu nhận từ bên ngoài vốn không nhiều, nhắc đến cái chốn nhỏ như hồ Động Trạch thì chắc không quá hai người. A Liên chỉ có vẻn vẹn ba trăm năm đạo hạnh, một con cá nhỏ đạo hạnh ít ỏi kiểu như nàng, ở hồ Động Trạch không phải một nghìn thì cũng là năm trăm con, đương nhiên nếu bạn thân A Bàng biết được chuyện nàng muốn báo danh dự thi lập tức sẽ khuyên nhủ nàng. Theo như lời của A Bàng, kiểu trắng trắng tròn tròn như nàng, có thể sống đến giờ đã chẳng dễ dàng gì, hà tất lại ảo tưởng đi đến Cửu Tiêu các đó nữa. Song A Bàng cũng hiểu rõ, xưa nay con cá ngốc này rất cứng đầu, chuyện nàng muốn làm thì chẳng ai có thể ngăn nổi. A Bàng là người bạn duy nhất của nàng, là một con cua đồng đạo hạnh năm trăm năm. Từ nhỏ nàng ấy đã xinh đẹp, thường ỷ mình đẹp đẽ đi gây chuyện, nhân duyên ở hồ Động Trạch không tốt lắm; còn A Liên, nhát gan sợ sệt, vì rất ít ra khỏi nhà nên bên cạnh cũng chẳng có bạn bè nào. Thực ra, trước đây nàng cũng có bạn nhưng bọn họ từng người từng người đều bị ngư dân đánh bắt lên, chế biến thành thức ăn trong mâm, lâu ngày, dần dần chỉ còn sót lại mỗi mình A Liên. Sau đó có tin đồn nói nàng sinh ra đã xúi quẩy, tôm cá tiếp xúc với nàng đều bị vớt cả lên mà nàng lại bình yên vô sự. A Liên vốn đã đau lòng, nghe thấy những lời này lại càng tủi thân hơn. Suy nghĩ kỹ lại cũng cảm thấy có lý, từ đó nàng không chủ động kết bạn với ai nữa, tránh lại gieo họa cho tôm cá khác. Gặp gỡ A Bàng, âu cũng là duyên phận. Ngày đó A Bàng bị kẹt trong khe hở giữa hai tảng đá lớn, đang giương nanh múa vuốt, nàng hơi do nhưng cuối cùng vẫn tiến lên cứu nàng ấy thoát ra. Hai người quen biết từ đó, về sau thì thân thiết như chị em. Chuyện Cửu Tiêu các, A Bàng khuyên mấy lần nhưng nàng không nghe, hiểu rằng nàng chưa thấy quan tài chưa đổ lệ* nên dứt khoát cho nàng đi. Song, không ngờ một con cá nhỏ như thế, chỉ dựa vào một lòng nhiệt huyết lại có thể qua năm quan trảm sáu tướng, mạo hiểm lọt vào danh sách! Mà lại còn là lọt vào danh sách của Cửu Tiêu các! (ND: Câu gốc: “Chưa đụng tường Nam chưa quay đầu”. Tường Nam là chỉ bức tường xây làm bình phong ở cổng, theo kiến trúc xây dựng của Trung Quốc, cửa chính thường hướng về phía Nam, cho nên ra khỏi cửa hoặc rẽ trái hoặc rẽ phải, đi thẳng sẽ đụng vào tường. Dùng để chỉ người cố chấp, không chịu nghe ý kiến của người khác, chưa sứt đầu mẻ trán chưa chịu thôi.) Thế nhưng trong mấy lượt thi cử này, A Liên cũng chịu đủ khổ sở. Vốn là một con cá trắng trẻo mập mạp lại biến thành sắp hấp hối, cả người trên dưới chẳng có chỗ nào tốt. A Bàng đau lòng chết đi được, giận dữ trách mắng, sau đó A Liên tĩnh dưỡng gần một tháng mới khôi phục nguyên khí. Trong thời gian dưỡng thương, A Liên suýt nữa bị ngư dân vớt lên, cũng may nàng mạng lớn, giãy rách cả lưới mới may mắn thoát được một kiếp. A Bàng cảm thán không dưới một lần, con cá ngốc này thật sự có phúc ngốc. A Liên lấy lại tinh thần, hít sâu một hơi, sau đó cõng túi sách nhỏ, hăm hở tiến vào thánh địa phúc trạch này. Nàng vừa đến đã có sư huynh sư tỷ đến trước tiếp đón, người đến cùng nàng từ hồ Động Trạch hôm nay là một con cá tầm trắng giống đực. Từ nhỏ Bạch Tầm đã hung dữ, vốn là nhất bá trong vùng ở hồ Động Trạch. Loại động vật hung mãnh này, dĩ nhiên A Liên không dám chọc vào nên nàng cố gắng giữ khoảng cách với y trên suốt đường đi. Sư huynh dẫn Bạch Tầm đi rồi, một sư tỷ trên người mặc váy xanh nhạt, tóc búi hình con ốc, cao ráo thanh tú, dẫn nàng đi đến chỗ nữ đệ tử báo danh. Vị sư tỷ này ngũ quan đoan chính, dung mạo xinh đẹp, A Liên nhớ kỹ lời A Bàng nói, ra khỏi cửa miệng phải ngọt, cười thật tươi, đôi mắt như trăng non, nói: “Sư tỷ thật xinh đẹp, không biết xưng hô thế nào ạ?” Sư tỷ dẫn đường cho A Liên tuy khá xinh đẹp nhưng lại trưng một bộ mặt không cảm xúc, chẳng thèm để ý đến A Liên. Thực ra không thể trách vị sư tỷ này, đợt này tiếp đón đệ tử mới và khách khứa đều là tiên đời thứ hai của thiên giới, nếu không phải có chỗ dựa thì cũng là tinh anh của các giới tương lai sang lạn mà lại bị phái tới tiếp đón mấy tiểu ngư tinh chốn thâm sơn cùng cốc này. Nghe lời này của A Liên, tất nhiên vị sư tỷ này chẳng thể vui nổi, lời khen chẳng ai không thích nghe nhưng nếu lời nói ninh nọt rõ ràng quá thì lại thành mỉa mai trần trụi. A Liên ngượng ngùng nhưng nàng hiểu học sinh của Cửu Tiêu các đều là hậu duệ thiên giới, tinh anh các phái, ai ai cũng đều mắt cao hơn đầu, không thích để ý nên đương nhiên nàng có thể hiểu được. Một đường im lặng, hồi lâu A Liên mới cẩn thận dè dặt cất tiếng: “Sư tỷ ơi, muội nghe nói thượng thần Dung Lâm sẽ qua đây giảng bài…” Sư tỷ đó vốn chẳng để ý tới nàng nhưng sau khi nghe thấy câu hỏi này của A Liên liền dừng bước lại, từ từ ngoảnh đầu, đối diện với đôi mắt to long lanh ánh nước kia. Nàng ta trả lời lạnh lùng: “Ngươi muốn gặp thượng thần Dung Lâm?” Thượng thần Dung Lâm là chiến thần thiên giới, vô cùng tuấn tú. Sư tỷ vốn đã có ấn tượng không tốt với nàng, lúc này nghe nàng hỏi đến thượng thần Dung Lâm, ánh mắt nàng ta lại càng khinh thường hơn. Thượng thần Dung Lâm không thích ra khỏi cửa, không thích tiếp khách, cơ hội duy nhất có thể nhìn thấy ngài chính là ở Cửu Tiêu các. Người trước mặt không phải nữ đệ tử đầu tiên nàng ta tiếp đón mà cũng không phải nữ đệ tử đầu tiên nghe ngóng về thượng thần Dung Lâm. Không khoa trương khi nói, quá nửa nữ đệ tử của Cửu Tiêu các là vì thượng thần Dung Lâm mà đến. Người trước mặt này… Sư tỷ tỉ mỉ đánh giá, không thể không thừa nhận quả thực con cá đầu to* này có vài phần tư sắc, nhưng thầy giáo thuộc kiểu trời quang trăng sáng, thanh nhã vô song như thượng tiên Dung Lâm sao có thể nhớ tới tiểu yêu này được, thậm chí còn âm thầm khinh thường ấy chứ! Nàng ta chau mày, nói: “Xưa nay thượng thần Dung Lâm không giảng bài cho đệ tử mới, ngay cả bọn ta cũng rất ít có cơ hội được thấy ngài ấy… Ta khuyên ngươi nên sớm hiểu rõ, đừng lãng phí tâm tư nữa.” (ND: Cá đầu to là tên gọi khác của cá mè hoa, nhưng trong truyện được sử dụng với ngữ điệu mỉa mai A Liên.) Tuy giọng điệu không tốt cho lắm nhưng cũng xem như trả lời vấn đề của nàng. Thế nhưng, nghe lời này của sư tỷ, ánh mắt A Liên thoáng ảm đạm đi, tận đáy lòng có vài phần thất vọng. Quả thực nàng đến Cửu Tiêu các là vì thượng thần Dung Lâm. Vừa nghe nói ngài ấy không giảng bài cho đệ tử mới thì khó tránh cảm thấy thất vọng. Tuy nhiên, trước đây nàng ở hồ Động Trạch vẫn có thể có ý chí chiến đấu hiên ngang như thế, mà bây giờ gần thượng thần hơn lại không thấy hài long. Đây thực sự không phải tác phong của nàng. A Liên cung kính nói: “Cảm ơn sư tỷ.” Thấy bộ dạng này của nàng, sư tỷ cho rằng nàng nghe hiểu rồi. Thực ra lời này của nàng ta không hề giả, đúng là từ trước đến nay thượng thần Dung Lâm chưa từng giảng bài cho đệ tử mới. Mà những người nhập học lâu năm như bọn họ cũng chỉ có thể chiêm ngưỡng phong thái của thượng thần Dung Lâm từ xa, còn giảng bài ở cự ly gần thì lại là một mong ước xa vời. A Liên vẫn rất nghi ngờ, tuy nhìn nàng ngốc nghếch nhưng không phải không có chút tinh ý nào. Thấy vị sư tỷ này không thích nàng, cũng không thích nàng hỏi đến chuyện của thượng thần Dung Lâm nên nàng chỉ biết giấu sự nghi vấn này ở trong long. Trước sau gì nàng cũng đã vào trong Cửu Tiêu Các rồi, ngày sau chắc chắn có cơ hội gặp mặt thượng thần. Mời các bạn đón đọc Ngư Hương Tứ Dật của tác giả Matcha Cookie.
Gián Nhỏ
Tác giả: Một Chén Cháo Độ dài: 4 chương+1 phiên ngoại Thể loại: Truyện ngắn, tưởng tượng, hài hước Chuyển ngữ: Diệp Thần   Một con gián nhỏ nép người vào thành bát. Anh đẹp trai vừa hát vừa rửa chén, la lá la là la. Mấy anh rửa bát đẹp trai đều hát hay như vậy sao. Gián nhỏ yêu ai yêu cả đường đi, đã đẹp trai thì làm gì cũng đẹp. Khuôn mặt nhỏ nhắn của gián nhỏ đỏ bừng lên. Gián nhỏ năm nay mới tròn 1 tuổi, vừa dọn đến căn nhà này khoảng 3 tháng trước. Hết cách rồi, nhà trước phun thuốc lợi hại quá, gián em dính thuốc 1 lần đã chết. Gián nhỏ đau lòng hết sức, nhìn em gái bị bọc trong khăn giấy ném vào thùng rác. Gián nhỏ không dám ở lại căn nhà kia ăn vụng đồ ăn nữa, đói bụng đành chạy ra ngoài, lạc vào nhà anh đẹp trai. Tính anh đẹp trai vốn lười, đến thuốc diệt gián cũng không mua. Mẹ của anh đẹp trai từng đến phun thuốc hộ anh, lại không ngờ phun thuốc quá hạn. Về căn bản thì anh đẹp trai không sợ gián. Từ đó, gián nhỏ ở lại nhà anh. 3. Gián nhỏ bò đến thùng rác cạnh bồn nước, ăn vụng bánh mì quá hạn bên trong. Bánh mì anh đẹp trai mua là vị sữa trứng, gián con rất thích, ngọt ngọt ngậy ngậy rất dễ ăn. Phòng bếp nhà anh đẹp trai không có thuốc diệt gián. Gián nhỏ cảm thấy thật vui vẻ. Nhưng anh đẹp trai rất chăm đổ rác, nếu không nắm chặt thời gian sẽ không có đồ để ăn. Anh đẹp trai vẫn yêu sạch sẽ lắm. Gián nhỏ lại đau lòng, anh đẹp trai thích sạch sẽ sẽ không thích con gián bẩn thỉu. 4. Anh đẹp trai ngồi xem ti vi, vừa xem vừa bình luận hăng hái. Mấy anh đẹp trai xem bóng đá đều thế này à, gián nhỏ yên lặng nghĩ, bò đến đằng sau ti vi, tiếp tục ngắm anh đẹp trai. Bên ngoài trời đã tối. Đừng bị cảm đấy, anh đẹp trai thiếu ngủ, gián nhỏ lo lắng lắc lắc râu. 5. Đến lúc trận bóng nghỉ giữa hiệp, anh đẹp trai đi vệ sinh. Gián nhỏ cũng bò qua, đứng trên bậu cửa liếc mắt một cái, gián nhỏ đỏ mặt chạy mất. Lớn thật. Anh đẹp trai rửa sạch tay, đem một cái túi bỏ vào lò vi sóng, lát sau bên trong thơm mùi bắp rang. Lại là vì sữa trứng, hẳn là anh đẹp trai rất thích vị này. 6. Gián nhỏ nhìn anh đẹp trai cao giọng hò hét, không cẩn thận lộ ra 2 cái râu sau ti vi. Vừa vặn lại bị anh đẹp trai vô ý nhìn thấy. Gián nhỏ sợ tới mức quay đầu trốn về phòng bếp. Anh đẹp trai lắp bắp kinh hãi, cầm dép lê ném qua, ném trúng gián nhỏ làm gãy 3 cái chân. Gián nhỏ dùng cái chân còn lại che đôi mắt đang nhăn tít. Đau quá. 7. Thấy không có đồ đè lên chân mình nữa, gián nhỏ nhấc chân quan sát tình hình. Anh đẹp trai vẫn đang dơ dép lê nhắm vào nó, anh vẫn đang do dự có nên đập tiếp hay không. Gián nhỏ dùng sức bò dậy, kéo mấy cái chân gãy tìm cách bỏ trốn. Anh đẹp trai phía sau không đuổi theo. 8. Gián nhỏ núp trong chạn bát không dám đi ra. Bụng nó sôi ùng ục, nhưng mà anh đẹp trai vẫn đang xem bóng đá ở bên ngoài, thùng rác thì trống trơn, chả có cách nào để tìm đồ ăn. Tuy rằng gián nhỏ chịu đói được, nhưng cảm giác đói bụng vẫn thật khó chịu, nó lại nhớ về những ngày thấp thỏm, đề phòng ở nhà cũ. Từ ngày bước vào nhà anh đẹp trai, nó chưa từng bị đói ngày nào. Gián nhỏ sờ sờ cái bụng lép kẹp của mình, lại nhìn mấy cái chân gãy. Mũi nó thấy cay cay. 9. Gián nhỏ nghe thấy tiếng anh đẹp trai tắt ti vi chuẩn bị đi ngủ. Gián nhỏ chờ đến khi đèn tắt hết, lặng lẽ bò ra khỏi chạn bát, khập khiễng lết đến phòng khách. Gián nhỏ tìm thấy mấy viên bắp rang rơi trên mặt đất ở phòng khách, viên nào cũng tỏa ra mùi sữa trứng. Còn cả vị ngón tay của anh đẹp trai. Gián nhỏ vui vẻ bò đến chỗ bắp rang, đây là đồ anh đẹp trai để lại đó. 10. Ngày nào anh đẹp trai cũng ra ra vào vào phòng bếp rất nhiều lần, nấu cơm, rửa chén, lấy đồ ăn vặt. Anh đẹp trai làm cơm vừa thơm lại vừa ngon, gián nhỏ rất thích ăn cơm thừa soái ca để lại. Tuy rằng đồ ăn đều nguội hết rồi. Gián nhỏ muốn ngồi cùng anh đẹp trai trên bàn ăn ăn đồ ăn nóng. Giống như chị xinh đẹp hay tới nhà anh đẹp trai ấy. Mời các bạn đón đọc Gián Nhỏ của tác giả Một Chén Cháo.
Đến Lượt Em Yêu Anh
Thời gian gần đây trí nhớ của tôi ngày càng kém đi, rất nhiều kí ức lẫn lộn với nhau, việc mất công sức phỏng đoán những đoạn kí ức vụn vặt luẩn quẩn trong đầu chỉ khiến tôi thêm ngẩn người. Đôi khi tôi không nhớ nổi hình dáng của anh, cố gắng chắp vá nhưng đều vô ích, hoàn toàn thay đổi, dẫu phác họa trong đầu thế nào chăng nữa cũng đều khác xa với tưởng tượng. Thế nhưng, bạn có tin không, dẫu trở thành một khối hóa thạch, tôi cũng không thể nào quên được câu viết ở trang cuối cùng ấy. “Tô Cẩm Niên yêu Tôn Ca Duệ.” Tôi sẽ không để cho bất cứ ai nhìn thấy nó, mỗi khi ở một mình, tôi đều vuốt nhẹ từng con chữ ấy, lẳng lặng mỉm cười, và rồi trong lòng bỗng trào dâng đầy lo âu tựa như thủy triều cuồn cuộn, sau đó nhắm mắt lại. Nước mắt đẫm mặt. *** Tôn Ca Duệ Gặp Tôn Ca Duệ là khi tôi vừa tròn mười chín, cả tâm hồn vô cùng trong trắng và thuần khiết, không có bất cứ dấu vết nào của nước mắt và tổn thương ăn mòn. Tôi và Lan San kéo va li đứng giữa cổng trường quan sát dòng người xung quanh, không biết làm thế nào. Tân sinh viên và phụ huynh khắp nơi trong trường đông như mắc cửi, dòng người bốn phía chen chúc nhau càng khiến không gian thêm chật chội. Tôi vốn tưởng có thể dựa vào cô bạn Lan San vô cùng khéo miệng của mình để tìm được chỗ tiếp đón tân sinh viên, nào ngờ mới ngoảnh lại nhận được một gương mặt còn hốt hoảng hơn cả mình. Cô nàng lay mạnh cánh tay tôi, phải làm sao giờ, Cẩm Niên, bọn mình sẽ chết nóng ở chỗ này mất. Đúng như nó nói, trong không khí tràn ngập hơi người cực nóng, dường như đến hô hấp cũng trở thành một loại cực hình. Tôi tiện tay kéo cô bạn sang hỏi người mặc áo trắng gần đó, xin lỗi cho hỏi chỗ làm thủ tục nhập học cho tân sinh viên ở chỗ nào vậy ạ? Bóng người màu trắng quay người lại nhìn hai đứa chúng tôi đang đầm đìa mồ hôi rồi mỉm cười, tôi và Lan San không hẹn mà cùng cảm thán: A! Đúng là cô gái xinh đẹp khiến người ta phải ngước nhìn, trong sự hối hả và nhộn nhịp với dòng người, chỉ có duy chị ấy cả người thoáng mát, xinh đẹp thoải mái, tựa như thiên thần hạ trần xuống Trái Đất. Đến tôi là con gái còn không cầm nổi lòng nữa là. Có thể dùng từ nào để miêu tả vẻ đẹp của chị ấy đây? Tôi chăm chú nghĩ hồi lâu, nhưng chỉ nghĩ được ra bốn chữ. Quà tặng trời ban. Chỉ cần bốn chữ này, không cần từ nào khác. Mái tóc dài đen nhánh, gương mặt trắng ngần, tuy không trang điểm nhưng cũng đủ để hạ gục một đống người béo gầy xung quanh. Chị ấy nắm tay tôi, giọng nói vui tươi thân thiết, để chị dẫn hai đứa đi. Trên đường chị ấy hỏi thăm tên hai đứa chúng tôi, tôi chân thành trả lời. Tô Cẩm Niên, Ninh Lan San. Chị ấy khen, tên hay quá. Chị tên là Cố Lương Tịch. Lan San khen, tên chị cũng rất hay. Chị ấy chán nản lắc đầu, cái tên này quá bạc bẽo, e là vô phúc. Tôi nghẹn lời, không biết đáp trả ra sao. Cũng may đã đến nơi cần đến, chị ấy chỉ tay vào trong, hai em tự vào nhé. Tôi vội vàng cám ơn, chị xinh đẹp, cảm ơn chị. Chị ấy ngẩn người, nheo mắt nhìn tôi, Cẩm Niên, em đúng là em bé đáng yêu, sau này có chuyện gì cứ đến tìm chị, khoa Tây Ban Nha – Cố Lương Tịch. Đẩy cửa ra, bên trong không ồn ã như tôi tưởng, tôi quan sát xung quanh rồi thản nhiên gõ lên bàn của một chàng trai gần đó, này! Người đó ngẩng đầu lên, tôi lập tức ngây người. Rốt cuộc đây là sao, sao hôm nay tôi toàn gặp được những gương mặt không phải của người phàm thế này. Tóc người ấy cắt rất ngắn, sạch sẽ nhưng quá sắc bén, tràng mày như mực vẽ, tóc mai như đao, trong đôi mắt dập dờn sự dịu dàng xao động, biểu hiện lười nhác, không nói lời nào nhìn tôi chăm chăm. Ánh mắt tôi lướt qua mái tóc rồi xuống khóe mắt, lông mày của người ấy, đứng hình tại chỗ, hoàn toàn đã quên đây không phải là trường cấp ba, miệng méo xệch, không phát ra được một tiếng. Một lúc sau, Lan San lên tiếng phá vỡ sự im lặng này, anh ơi, bọn em đến nhập học. Người ấy nhìn tôi bất giác nở nụ cười, anh không phụ trách việc tiếp đón. Sau đó người ấy chỉ vào người đối diện, hai em đến chỗ cậu ấy nhé. Trong lúc quay đi tôi chợt nhìn thấy bảng tên của người ấy, ba chữ đó từ đây gieo mầm vào trong xương tủy, không thể nhổ ra. Tôn Ca Duệ. Em và anh, thực sự không có duyên phận vậy ư? Gặp lại người ấy là nửa tháng sau. Hôm ấy, buổi trưa ở căn-tin, Lan San bỗng nhiên ném đũa xuống, khẽ rên y như tinh thần sụp đổ hoàn toàn vậy, Cẩm Niên, mấy thứ này đâu phải cho người ăn! Tôi thở dài, cũng ném đũa theo, tối đến mình đi ăn lẩu. Mấy chị khóa trên nói gần trường có một quán lẩu, đồ ăn rất ngon. Buổi tối chúng tôi mang theo cái bụng đói đến quán đánh chén. Vừa ngồi chưa ấm chỗ thì có người gọi tên tôi. Xuyên qua hơi nước mờ mịt, chị Lương Tịch vẫy tay với chúng tôi, lại đây ngồi. Chị ấy mặc váy hồng, trông cực kì quyến rũ. Nhìn sang, ngồi cạnh gắp rau giúp chị ấy là Tôn Ca Duệ áo trắng như tuyết. Tim tôi bỗng trật mất một nhịp, hô hấp như dừng lại. Móng tay vô thức đâm vào lòng bàn tay, đến hoa mắt chóng mặt. Lương Tịch nhiệt tình bắt chuyện với tôi đang ngồi bên phải chị ấy, cười hỏi tôi, sao không thấy em đến tìm chị? Tôi nhỏ giọng đáp, em còn chưa thuộc đường mà. Chị ấy cười ha ha, nói với người ấy, Cẩm Niên chính là em khóa dưới em vừa nhắc với anh đấy, hôm khai giảng đứng ở cổng trường như trẻ con bám em không rời ấy. Người ấy nhìn thoáng qua tôi rồi gật đầu mỉm cười. Tôi bỗng dưng mất khẩu vị. Mới ăn qua loa vài miếng rau tôi đã gác đũa, Lương Tịch tò mò hỏi, đồ không ngon hay em muốn giảm béo thế? Tôi còn chưa kịp mở miệng Lan San đã cướp lời, nó vẫn thế đấy ạ, khi còn bé em từng nghe bà ngoại nó kể, thức ăn đời người vô hạn, ai ăn xong trước thì người đó chết trước. Chắc nó muốn làm xà tinh ngàn năm ấy mà. Tôi nhoài người véo má nó một cái, mọi đều đều cười nghiêng ngả. Lương Tịch kéo chúng tôi lại, thân thiết nắm tay tôi, Cẩm Niên ngoan, nói cho chị biết, vì sao em muốn sống lâu thế? Tôi cúi đầu, khẽ đáp, bởi vì em muốn sống lâu hơn người em yêu… Xung quanh lại được một trận cười vang, chỉ có mình Lương Tịch dịu dàng ra hiệu cho tôi nói tiếp. Tôi sợ hãi ngẩng đầu, đối diện với người ấy, em nghĩ, nếu em chết trước, tất nhiên người yêu của em sẽ phải chịu đựng nỗi đau mất đi em, cho nên em nhất định phải sống thọ hơn người ấy, em muốn lấy thân phận vợ để tổ chức tang lễ cho người ấy, không muốn người ấy phải lưu luyến trần thế mà sống ở thế giới khác mỉm cười đón tiếp em. Cả bàn đều yên lặng, Lương Tịch thở dài, xoa mặt tôi. Cẩm Niên, em đúng là em bé ngoan. Nụ cười trên đôi môi người ấy hơi xa vời, chầm chậm tiến vào mắt tôi. Ánh mắt y như ngọn lửa. Từ đầu đến cuối, anh chưa nói một lời. Tạm biệt mọi người, tôi và Lan San đi thẳng vào một quán net. Tôi viết nhật kí blog: “Lần đầu tiên gặp được người ấy ở ngôi trường xa lạ này, sinh mệnh tôi khắc lên một vết thương đầu tiên, mang tên thất vọng. Thì ra tình yêu không cần nhiều thời gian để nuôi dưỡng bởi nó sẽ từ từ mọc lên. Đôi khi, tuy chỉ là một giây vội vã nhưng sai cả một đời.” Tôi đã nghe lời đồn về tình yêu của họ, đúng là rất đẹp đôi. Tôi cũng tin rằng, bên cạnh người ấy chỉ có chị ấy, dẫu là ai cũng không xứng. Tối nay tôi vô tình nhìn thấy sợi dây đỏ buộc trên cổ tay trái của người ấy, một đầu dây đỏ khác, buộc ở tay phải của chị ấy. Tôi che chắn lòng mình thật cẩn thận, sợ nó bỗng tuôn ra máu tươi. Thì ra, không chỉ kiếp này. Sang cả kiếp sau. Chị ấy đã xác định từ lâu. Đời đời kiếp kiếp, không xa không cách, đẹp đẽ biết bao. Nhưng là người ấy, em và anh, thực sự không có duyên phận vậy ư? Nhìn chiếc màu đen, và rồi, nước mắt lẳng lặng tuôn ra. Mời các bạn đón đọc Đến Lượt Em Yêu Anh của tác giả Độc Mộc Châu.
Cảm Ơn Cậu Đã Xuất Hiện Trong Thanh Xuân Của Tớ
CUỐN SÁCH NÀY CHẮC CHẮN LÀM BẠN NHỚ:  Nhớ người mà bạn thầm thương trộm nhớ? Nhớ người luôn kề vai sát cánh bên bạn? Nhớ người hiểu rõ bạn từ những điều nhỏ nhặt nhất? Nhớ những đoạn thanh xuân đứt gãy, nhòe mờ, những cách xa, bỏ lỡ, nhớ cả nụ cười nhớ cả nước mắt.  “Mong hồi ức là thanh xuân, năm tháng là câu chuyện, tình cảm ấm áp và niềm cảm động, chảy mãi không ngừng.” Dành tặng “Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ”của hai tác giả Văn Tử & Kim Hạo Sâm đến người đã xuất hiện trong thanh xuân của bạn, người đã lưu lại cho bạn hồi ức không thể nào quên, người đã giúp bạn hiểu thế nào là tình bạn, thế nào là cùng nhau và thế nào là … tuổi trẻ.  Cuốn sách là những câu chuyện về thanh xuân, những trải nghiệm trong cuộc đời, những tâm sự trong lòng, tuy nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần sâu lắng.  Người cũ có phải là người tốt nhất? Tình yêu thanh xuân có phải là quý giá nhất ? Tôi không biết! Chỉ biết rằng có những thứ trên đời qua rồi không níu được nhưng cũng chẳng quên được.  Thật vui, vì cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ Thật vui, vì cậu đã cùng tớ trải qua quãng thời gian tươi đẹp ấ Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ. Cảm ơn cậu, vì tất cả. “Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ” dành tặng những năm tháng tuổi trẻ của bạn có ngọt có đắng và có cả xót xa của nước mắt. Có thêm gì nữa thì chậm rãi mà nhớ về, nha!  *** Cuối năm 2016, tôi cho các bạn ở studio nghỉ Tết hơn một tháng, còn tôi ở lại Besides, đọc sách, uống cà phê, viết cuốn sách này. Sau đó, hai mươi bảy tháng Chạp, tôi mới ngồi lên tàu cao tốc trở về nhà. Không phải là tôi không nhớ nhà, chỉ là càng trưởng thành, chuyện độc thân càng trở thành gánh nặng của gia đình, khiến mỗi lần sum họp, dù chỉ là trong cuộc điện thoại, đều không tránh khỏi chủ đề giục cưới, cảm nhận được sự nóng lòng chờ mong mỗi phút mỗi giây của họ. Lần này, đương nhiên không ngoại lệ. Vừa về tới nhà không lâu, hàng xóm đã chạy tới hỏi: “Sao năm nay lại về nhà ăn Tết một mình thế này?”. Tôi quay đầu nhìn mẹ tôi đang nấu nướng trong bếp, thở phào một hơi, hi vọng thời gian bà nhắc tới chủ đề này muộn hơn chút, muộn hơn chút nữa. Bữa cơm tối, họ hàng hỏi tôi: “Cháu mua được nhà ở Hàng Châu chưa?”. Tôi nói rồi. Sau đó, họ hỏi giá nhà, cảm thán rằng: “Ôi chao, nhiều tiền thế, phải trả tới sáu mươi tuổi mới hết ấy nhỉ. Tôi thực sự không hiểu mấy người trẻ các cô các cậu, thành phố lớn rốt cuộc có gì tốt chứ? Cháu nên học hỏi anh họ của cháu, ở tỉnh kết hôn, sinh con, nó muốn ăn gì, tôi lái xe là có thể đưa nó đi…”. Lần này e là tôi không tránh được. Quả nhiên, mẹ tôi nhìn tôi một cái, lắc đầu nói: “Những cái khác không quan trọng, dù thế nào cũng phải tìm được đối tượng trước, lại một năm trôi qua rồi, con nhìn xem con đã bao nhiêu tuổi rồi…” Những lời phía sau được lặp lại vô số lần trong suốt những năm qua, dường như đối với họ mà nói, kết hôn mới là trọng điểm duy nhất trong cuộc sống hiện tại của tôi. (2) Dịp Tết này, trên Weibo có một số dòng trạng thái nói về lời hỏi han và so sánh chuyện nhà chuyện cửa của các bậc tiền bối họ hàng thân thích. Trong đó, chuyện được người ta nhắc tới nhiều nhất chính là giục cưới. Từng có một khoảng thời gian dài, tôi luôn lo lắng và buồn bã về chuyện này, cảm thấy bản thân không thể thỏa mãn được kì vọng của cha mẹ, dằn vặt tự trách trước sự nhọc lòng của họ. Cho đến khi đọc được một câu nói trên Weibo của người tranh biện Hoàng Chấp Trung trong chương trình Let’s Talk[1], tôi như gặp được tri kỉ, bùi ngùi vô cùng. Anh ấy nói rằng: “Người thân, đến từ huyết thống, tình yêu của họ, đến từ thiên tính. Đối với phần lớn các bà mẹ mà nói, dõi mắt theo hành trình của bạn, bà thà rằng đứa con cưng của mình sống một cuộc đời bình thường, an ổn, chứ không nhẫn tâm nhìn thấy đứa con mất một cánh tay một bên chân, làm tướng quân trở về”. Hẳn nhiên là chúng ta đều biết rằng, cha mẹ bởi vì yêu, nên mới có kì vọng lớn lao như thế. Hi vọng con cái sớm ngày yên bề gia thất, có người chăm sóc, cả hai nương tựa vào nhau, gây dựng một gia đình hạnh phúc, họ mới có thể yên tâm. Chỉ có điều, các bậc cha mẹ không hiểu rằng, thời đại ngày nay đã khác xa thời đại trong quá khứ. Luôn có một số người, dù phải mất tay mất chân, vẫn hi vọng có thể đánh thắng trận trở về, chứ không phải là sống an phận một đời, tầm thường được chăng hay chớ. Thế hệ trẻ chúng ta, ngoài việc nối dõi tông đường, sinh con đẻ cái ra, có nhiều chuyện chúng ta muốn làm hơn, chúng ta theo đuổi cuộc sống lí tưởng. Càng trưởng thành, chúng ta chỉ có thể càng nhẫn tâm từ chối sự kì vọng của cha mẹ, để vâng theo lòng mình, đồng ý với thời cơ và duyên phận, hiểu rõ ràng rằng, chuyện sống bên một người không chỉ là chuyện đơn giản củi gạo mắm muối. Đây là một loại trách nhiệm khác, đối với cuộc đời mình, đối với cuộc đời của người chưa biết kia. Kết hôn không phải là điều kiện duy nhất để hạnh phúc, chỉ có sống cuộc sống lí tưởng, mới là hạnh phúc. Đương nhiên là tôi hiểu rằng, trong cuộc sống này, chúng ta có quá nhiều vướng bận trong tình cảm và trách nhiệm. Nhưng, hi vọng các bậc cha chú có thể hiểu, thử tìm hiểu, cuộc đời mà chúng tôi thực sự muốn có, chẳng qua là sống vì mình. (3) Tôi quen với một số người bạn tuổi đã ngoài bốn mươi, vừa kết hôn không lâu, con cái mới dăm ba tuổi, nói ra cũng là kết hôn muộn. Nhưng khi họ còn trẻ, thỏa thích làm những thứ mà mình muốn, xông pha cho sự nghiệp của mình. Cho đến đúng thời gian gặp được đúng người, kết hôn, xây dựng gia đình, trở thành cha mẹ. Tất thảy những điều này, không phải là để thỏa mãn bất kì ai, mà chỉ là nghe theo tâm ý của mình để bước về phía trước. Tôi từng chụp ảnh cưới cho một cặp vợ chồng mới cưới, người đàn ông đã bốn mươi ba tuổi, hai năm trước anh gặp được cô vợ nhỏ hơn mình năm tuổi. Anh bảo rằng, đến độ tuổi này khó mà bị hớp hồn ngay từ ánh mắt đầu tiên lắm, đã qua cái tuổi nông nổi và nhiệt huyết căng tràn khi yêu đương thời trai trẻ từ lâu rồi. Thế nhưng, cũng chính bởi vậy mà càng trân trọng cuộc gặp gỡ hơn, càng hiểu phải gây dựng, chăm bón, yêu một người như thế nào hơn. Khi anh nói những lời này, vẻ đẹp trai ấy, là thứ không có được ở chàng trai hai mươi tuổi. Còn vợ của anh, lại cười nói: “Sau này tôi mới hiểu rằng, thì ra những năm tháng độc thân cứ kéo dài đằng đẵng như thế, chẳng qua chính là để chờ đợi anh ấy tới”, sau đó chị khẽ đấm vai anh ấy nói, “Nhưng anh cũng không biết đường đến sớm một chút!”. Hai người nhìn nhau cười, khiến người bên cạnh phải ngưỡng mộ. Tôi có một người bạn, ngày còn trẻ bởi vì bị gia đình thúc giục, nên đã tìm một người “tạm được” trên mọi phương diện, tạm coi là môn đăng hộ đối. Sau khi xem mặt, gặp nhau mấy lần đã quáng quàng làm đám cưới. Vài năm sau, bởi vì cả hai không yêu nhau, mâu thuẫn ngày một gia tăng, làm việc ở thành phố lớn mỗi ngày đã đủ đau đầu nhức óc, về nhà còn phải đối mặt với những trận cãi vã, cuối cùng họ đã bước vào con đường ly hôn. Khi cô gái một lần nữa quay trở về cuộc sống độc thân, cô bảo rằng: “Giờ tôi mới hiểu rằng, thì ra có những chuyện quả thực không thể tạm bợ, dù sao thì cuộc sống giống như chuyện uống nước vậy, ấm lạnh tự mình biết. Tất thảy những mừng giận buồn vui trong cuộc sống của mình, chỉ có mình hiểu rõ nhất. (4) Kể từ khi nhớ chuyện, cuộc đời của chúng ta luôn là nghe theo người khác. Khi đi học thì nghe cha mẹ và thầy cô, sau khi đi làm thì nghe cấp trên. Phần lớn cuộc đời của mọi người đều bị cuộc sống đẩy về phía trước, vứt bỏ con người đích thực của mình kia, vứt bỏ cả những thứ thuần túy nhất trong cuộc sống. Niềm vui đích thực của chúng ta là gì nhỉ? Cuộc sống mà chúng ta thực sự mong muốn là gì? Bạn có còn nhớ, có đi hỏi chính mình hay không? Tôi còn nhớ trong một chuyến du lịch, tôi từng chụp ảnh cho một cặp vợ chồng già tám mươi ba tuổi. Họ kết hôn năm mười tám tuổi. Vào độ tuổi đẹp nhất, họ cùng nhau xây dựng gia đình, chăm sóc lẫn nhau. Ngày hôm ấy, ông luôn nắm lấy tai bà, còn bà chăm chú chỉnh cổ áo sơ mi giúp ông. Lòng tôi bỗng dâng lên niềm cảm động sâu sắc trước những vụn vặt trong ống kính máy ảnh mà tôi nhìn thấy. Ở họ, tôi nhìn thấy sự đáng quý của việc nương tựa vào nhau. Họ khiến tôi hiểu rằng, tình yêu có thể khiến hai sinh mệnh hoàn toàn khác biệt nương tựa vào nhau, bầu bạn một đời. Tôi nghĩ, cuộc hôn nhân như thế này, mới là cuộc hôn nhân mà chúng ta mong đợi, đáng để chúng ta chờ đợi. Ở bất cứ thời khắc nào, xin đừng quên điều bạn muốn là gì. Bạn phải đứng ở chính giữa cuộc đời mình, quyết định phương hướng bạn muốn đi, sau đó chứng minh cho cả thế giới thấy, lựa chọn của bạn, chưa từng sai. Diary Bạn biết không, tôi luôn nhớ nhung Mời các bạn đón đọc Cảm Ơn Cậu Đã Xuất Hiện Trong Thanh Xuân Của Tớ của tác giả Văn Tử.