Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Kế Hoạch Chinh Phục Quân Y

Văn án : Bác sĩ ngoại khoa Niếp Duy An tính cách mạnh mẽ, có đôi tay phẫu thuật tiếng tăm lẫy lừng. Cái tên Niếp Duy An rốt cuộc làm người ta sợ kinh hồn bạt vía đến mức nào? Cô cầm lấy một con ễnh ương beo lớn, rút ra một cây kim dài đâm dọc theo xương cổ. Sau đó bàn tay khẽ di chuyển, chọc nát đại não. Rồi cô lại rút cây kim ra, đâm dọc theo cột sống, đưa cây kim làm nát tủy sống. Con ếch mới rồi còn tung tăng vui vẻ trong nháy mắt chết không thấy máu. Niếp Duy An ngay cả mắt cũng không thèm chớp, đưa xác con ếch cho trợ thủ đứng phía sau, thản nhiên dặn dò: “Bữa trưa thêm món, làm cay một chút.” Nam quân nhân x Nữ quân y Nhân vật chính: Niếp Duy An, Nguyên Soái *** Bác sĩ ngoại khoa Niếp Duy An tính cách mạnh mẽ, có đôi tay phẫu thuật tiếng tăm lẫy lừng. Cái tên Niếp Duy An rốt cuộc làm người ta sợ kinh hồn bạt vía đến mức nào? Cô cầm lấy một con ếch ương beo lớn, rút ra một cây kim dài đâm dọc theo xương cổ. Sau đó bàn tay khẽ di chuyển, chọc nát đại não. Rồi cô lại rút cây kim ra, đâm dọc theo cột sống, đưa cây kim làm nát tủy sống. Con ếch mới rồi còn tung tăng vui vẻ trong nháy mắt chết không thấy máu. Niếp Duy An ngay cả mắt cũng không thèm chớp, đưa xác con ếch cho trợ thủ đứng phía sau, thản nhiên dặn dò: “Bữa trưa thêm món, làm cay một chút.” Nếu như phần văn án chỉ tập trung giới thiệu nữ chính “xưng bá” thì bắt đầu vào truyện ngay từ chương một, chỉ vì một câu nói vu vơ, nửa đùa nửa thật với đồng nghiệp mà cô chính thức bị cho vào tầm ngắm của đại đội trưởng có cái tên rất oách “Nguyên Soái”. Tên như người, cao ráo, đẹp trai, ngầu lòi và khuôn mặt lạnh hơn cả ngăn đá của tủ lạnh nhà bạn :)) “Em không biết sao, phàm những người tên có chữ ‘Soái’, thì sẽ không đẹp trai đâu! Chị thấy em đừng ôm hi vọng lớn quá! Ngộ nhỡ đối phương mắt tam giác mũi tẹt thì…” Ai ngờ, người thật hóa ra… “Khuôn mặt góc cạnh, màu da rám nắng, mày rậm, sắc như lưỡi mác. Đôi mắt sáng như ánh điện trong đêm đen, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Sống mũi cao thẳng, chiếc cằm cương nghị…cảm giác vô cùng mạnh mẽ ngang tàng.”  Một trạm y tế gồm 1 nam 2 nữ đóng đô giữa vùng rừng núi hẻo lánh, chốn quân đội quy tụ một đám thanh niên mười mấy hai mươi tràn đầy hormone, có khi ném cái đầu heo đến cũng thu hút được ánh mắt của bọn họ. Niếp Duy An tuy là nữ nhưng lại luôn mang vẻ mặt lãnh đạm, không giống kẻ thích buôn chuyện, ngồi một chỗ cũng khiến người khác vô cùng áp lực. Kế đến là Ngụy Tuyết tuổi còn trẻ, người này đích thực là một cô gái ngốc nghếch thiếu logic, không thèm làm việc tại bệnh viện mà lại ấm đầu xung phong chạy đến chốn núi non khỉ ho cò gáy này để trải nghiệm cuộc sống ăn ngon ngủ kĩ đến lúc mặt trời lên cao. Mong ước của nàng ta ấp ủ khi đến nơi đây chính là muốn theo đuổi lí tưởng tìm một ông chồng “nhị thập tứ hiếu”, còn lại tất nhiên là để ngắm trai đẹp chốn doanh trại, đặc biệt là Đại soái =)). Người còn lại, nam bác sĩ duy nhất tên Tống Đình Ngọc, nói một câu đã ngượng ngùng đỏ mặt, tay chân yếu ớt thư sinh, suốt ngày tám chuyện như các bà chị. Niếp Duy An mới đến được mấy hôm đã đưa hai con người như sống trên giời này thực hiện đúng tiêu chuẩn của bộ đôi đặc chủng, mỗi ngày rời giường lúc 5 rưỡi chạy việt dã 10 km khiến cho bọn họ khóc ngất kêu cha gọi mẹ. Cũng từ đây, cuộc sống bình thường luôn có quy luật của cô khi đặt chân đến doanh trại này bắt đầu có những thay đổi đáng kể. Lần chính thức gặp mặt giữa Nguyên Soái và Niếp Duy An chính là nhờ tên binh nhì giảo hoạt Thiệu Chính gây nên chuyện mà thành. Thiệu Chính vốn nổi danh chuyên đi gây sự nhưng lại có người chống lưng, trừ đại soái ra thì không có ai có thể làm cho cậu ta nghe lời. Ngày Niếp Duy An mới về trạm y tế, chưa ngồi ấm chỗ đã thấy hắn hùng hổ xông vào phòng giơ cái tay bởi vì “hoạt động sinh lý” bị thương cho cô kiểm tra, lấy lí do tay đau nên không thể tham gia luyện tập. Cô không những không phê duyệt cho cậu ta mà còn đứng ra thay mặt Tống Đình Ngọc dạy dỗ tên ngỗ ngược này một phen khiến Thiệu Chính ôm một bụng tức. Trước những mánh khóe của Thiệu Chính, Niếp Duy An chính thức mở lời khiêu chiến với ông giời con này trong cái nhìn ngỡ ngàng của mọi người. Mấy chục tên lính trẻ ban đầu kiêu ngạo, coi thường thách thức là thế, đâu thể ngờ chính Niếp Duy An có thể dùng một cước đạp cho Thiếu Chính nằm bẹp dí dưới đất, muốn nói mà không dám mở miệng vì quá nhục. Mà chính lần đối đầu này, thông tin của vị bác sĩ mới tới Niếp Duy An đã đến tai Nguyên Soái. Binh sĩ dưới trướng của mình bị nữ một bác sĩ chỉ dùng một chiêu duy nhất đã hạ gục quả thực khiến anh mặt đen như đít nồi. Nói gì thì nói, cô gái này đã dẫm nát toàn bộ thể diện của đại đội đặc chủng =))) . Niếp Duy An nhìn từ trên cao xuống, cười lạnh, “Tài không bằng người khác thôi không tính, nhưng sao da mặt có thể dày tới vậy chứ? Thua rồi thì thế nào, thì trở về tập luyện, bao giờ thắng được thì trở lại đây. Có chút bản lĩnh mà dám động tới cấp trên sao? Thật không hiểu cậu dựa vào cái gì mà trà trộn vào đây. Là ai dạy cậu cái thói du côn vô lại, ăn trộm hèn hạ thế?”  “Là tôi.” Phía sau đám người vang lên hai chữ, giọng nói không giận mà uy, âm thanh vừa vang lên, mấy người đứng xem vội đứng ngay ngắn, vẻ mặt run rẩy. Chân Niếp Duy An vẫn ở trên người Thiệu Chính, cô đưa mắt nhìn đối phương, lãnh đạm hỏi: “Anh là ai?”  Tay bộ đội đặc chủng bị đá ban nãy ôm ngực nói “Giáo quan…”  Giáo quan hờ hững liếc cậu ta, nhàn nhạt châm chọc, “Thua à?” =)))))) Niếp Duy An mặt đối mặt với Nguyên Soái, trải qua những lần đấu võ mồm chẳng ai nhường ai, giữa cái chốn nam nữ đối xử như nhau này, lâu ngày tình cảm bén rễ cho đến lúc chính chủ giật mình nhận ra cũng là một quá trình đầy ắp những chuyện khôi hài dở khóc dở cười. Thiệu Chính quen thói ức hiếp Tống Đình Ngọc, Niếp Duy An thẳng tay trị cậu ta, Nguyên Soái ban đầu còn đứng ra hòa giải, cuối cùng thì phát điên vì mấy người này, muốn ở bên người mình thích lâu hơn một chút mà cũng không xong. Người trong cuộc đều là đầu gỗ, người ngoài cuộc tinh ý nhìn thấy gian tình cũng hoang mang, cứ thế chuyện tình ta đuổi ngươi chạy giữa hai kẻ chả biết “tình thú” là cái gì bắt đầu. Khi những cuộc thực chiến gian nan khắc nghiệt chính thức diễn ra, Niếp Duy An và Nguyên Soái chung đụng ngày một nhiều. Họ cùng nhau đi qua những đêm đen không một tín hiệu nơi rừng sâu, vượt qua phòng tuyến nguy hiểm của địch, dùng bản lĩnh của mình chỉnh đốn tinh thần quân lính, giúp cho toàn đội vững vàng tinh thần chiến đấu giành lấy phần thắng sau cùng. Đối mặt với ranh giới sinh tử, ở trên chiến trường ngươi chết ta sống, cùng trải qua những khoảnh khắc đứng tim khi ngỡ rằng đồng đội đã hi sinh, chứng kiến gương mặt lem luốc đầy nước mắt tự trách mình của Thiệu Chính, là phút giây xông lên cứu đồng đội bất chấp tất cả của Chu Tường, và những thân ảnh quân nhân mặt mũi bôi kín thuốc màu chịu đựng cái đói cái lạnh, tay cầm chắc súng kiên trì đến giây cuối cùng. Tiếng khóc yếu ớt khi rời khỏi bụng mẹ của sinh linh đỏ hỏn nằm trong tay Niếp Duy An là những gì còn lại sau một vụ giải thoát con tin, đứa bé chào đời trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất như một nhân chứng nhắc nhở về những mất mát đau thương, đồng thời cũng thắp lên trong lòng mọi người hi vọng về sự sống quật cường. Ẩn sâu trong vẻ nghiêm khắc, cứng rắn không khoan nhượng của một huấn luyện viên là những phút yếu mềm xúc động của người đàn ông đã quen gánh vác trách nhiệm nặng trĩu trên vai như cánh chim đầu đàn. Đằng sau sự trấn tĩnh, mồ hôi đầm đìa tay vẫn cầm chặt dao mổ của người bác sĩ là cả một câu chuyện bi thương không muốn kể cùng ai, là nỗi đau chưa ngày nào nguôi ngoai giằng xé chuyện đúng sai khi buộc phải lựa chọn giữa đạo đức và nguyên tắc trong nghề của một người học y. Không chỉ là câu chuyện về tình yêu nảy sinh dưới mảnh trời đầy khói đạn mà còn là tiếng ngợi ca chân thành hướng đến những con người đã lựa chọn gian khổ thầm lặng, đem an nguy của tổ quốc đặt lên trên tính mạng và hạnh phúc cá nhân. “Em nhìn lại bản thân xem… Em nghĩ mình vĩnh viễn ở cái tuổi mười tám thanh xuân ư? Em thật sự muốn học cô nhỏ cả đời không kết hôn?” “Nếu không quan tâm đến em thì ba cần gì lãng phí thời gian đi giáo huấn như vậy. Em muốn quãng đời còn lại sống trong cô độc chứ gì, muốn học cô nhỏ vì nước hi sinh thân mình chứ gì…Được thôi, anh cũng lười quản…” Ngày kề vai sát cánh chiến đấu nơi xứ người, Nguyên Soái trúng đạn một thân đẫm máu cầm tay cô kiên trì động viên “Đừng khóc”. Trong điều kiện gian khổ thiếu thốn dụng cụ y tế, không thuốc tê, vết thương cắt sâu vào da thịt, Niếp Duy An lần đầu tiên bật khóc trước mặt cấp dưới, vừa mắng Nguyên Soái là tên khốn khiếp: “Trở về em liền gả cho anh, chúng ta kết hôn” “Đừng khóc. Như thế này hóa ra lại tốt, trước đây em vẫn luôn ghét bỏ tôi mặt đen, chảy nhiều máu như vậy, mặt mũi cũng trắng bệch…” Người đó không hiểu thế nào là dịu dàng khoan nhượng, đối với quân lính đều quán triệt rõ ràng nói một không nhắc lại lần hai, mánh khóe của học trò chưa bao giờ qua được đôi mắt anh. Thế nhưng có lẽ khi đã yêu thì con người ai cũng giống nhau, đều sẽ ngốc nghếch thiếu tinh tường, chỉ cần một chút giả vờ lừa gạt “dì cả tới thăm” của cô đã khiến anh giật mình tưởng thật, sau đó ngượng ngùng chạy đi tìm nước đường đỏ để cho cô uống. Người đó luôn luôn mang gương mặt nghiêm nghị lạnh lùng, kiêu ngạo nhưng đầy chính trực, thâm trầm xa cách nhưng thật ra rất trọng tình trọng nghĩa. Người đó trước mặt tất cả mọi người đều không thích nói nhiều, huống hồ là buôn chuyện vẩn vơ, thế nhưng ngày cùng cô về thăm gia đình lại lo lắng, xoắn xuýt hỏi han không ngừng. Cha con cô bất hòa, chuyện tình cảm vào độ tuổi hai mươi bảy nhạy cảm hơn bao giờ hết, cô lại chỉ một thân một mình nơi doanh trại xa xôi. Niếp Duy An cố chấp với lựa chọn của mình đến vậy, thế nhưng cũng chỉ là mạnh miệng lúc cứng đầu tranh cãi, đối mặt với bóng đêm nặng nề ngày ra đi, cô giống như bao người con xa nhà, không giấu nổi nét mặt muộn phiền tiếc nuối. Người đó chứng kiến tất cả, ôn nhu nắm tay cô, thản nhiên an ủi : “Yên tâm, có tôi ở đây…. em sẽ không phải cô độc sống quãng đời còn lại. Về sau còn có rất nhiều cơ hội về nhà”. Chỉ câu nói ấy thôi đã khiến cho cô dù đang trong lúc rối bời ngổn ngang cũng phải bật cười, còn nổi ý trêu ghẹo: “Anh? Dựa vào cái gì?”  “…Ngày hôm qua em hôn tôi” “Tôi lớn hơn em hai tuổi, cũng không quá già, vẫn chưa tới ba mươi”. Niếp Duy An cùng Nguyên Soái, hai người trong hoạn nạn nên duyên vợ chồng, là chiến hữu cùng kề vai nhau chiến đấu. Tình yêu vượt qua khó khăn, đau khổ, đi qua sinh tử, so với những lời “Anh yêu em” “em yêu anh” lãng mạn vẫn thường nghe lại càng khác biệt, mỗi một lần nhớ, lại thêm một phần khắc cốt ghi tâm ! ******* Bản hùng ca của người quân nhân, vinh quang chói lọi xé toang vùng trời mưa bom bão đạn ! Nhìn chung, bộ truyện có cái hay cũng như hạn chế nhất định. Truyện khai thác tương đối kĩ đời sống của quân nhân trong quân ngũ, khó tránh khỏi sự dài dòng, cứng nhắc, có vẻ như thiếu đi kha khá gia vị trong tình yêu đôi lứa. Tuy vậy, diễn biến của truyện không vì thế mà kém đi phần cuốn hút, nội dung bám sát với hiện thực, có những chi tiết kịch tính bất ngờ, thậm chí thót tim. Đan cài trong những câu thoại giữa các nhân vật là chia sẻ của họ về quá trình tôi luyện ý chí, là những chiêm nghiệm cá nhân, sự giác ngộ và thay đổi bản thân trước biến cố cuộc đời, dùng đôi mắt và nội tâm nhìn thật thấu đáo, từ đó mỗi người đều dần trưởng thành cứng cỏi. Những gương mặt xuất hiện trong truyện đại diện cho chủ nghĩa cá nhân và tinh thần tập thể, kỉ cương luật lệ trong quân đội cùng sự khốc liệt của chiến tranh đã dạy cho họ cách dung hòa giữa “cái tôi” và “chúng ta” , đồng thời ý thức được trách nhiệm và thái độ nên có của một người quân y, quân nhân chân chính. Giống như Tống Đình Ngọc và Ngụy Tuyết vốn ban đầu thể hiện sự thờ ơ, hời hợt, thiếu nghiêm túc với chức trách của một người quân y. Họ xuất hiện ở nơi này đơn giản là vì được tự do thoải mái theo ý thích của mình, họ không quan tâm cũng không đốc thúc bản thân phải chịu chung áp lực huấn luyện giống như binh lính, vậy nên cái tôi của họ khi gặp sự uy hiếp của Thiệu Chính thì nhún nhường sợ sệt dù mang quân hàm cao hơn, dưới sự quản thúc của Niếp Duy An thì đuối sức, dễ dàng ngã quỵ. Còn với Thiệu Chính hay Chu Tường…, cái tôi của họ là sự cố chấp, nóng nảy của tuổi trẻ háo thắng, còn thiếu sự rèn giũa kĩ càng đã vội vã muốn phô trương, vì vậy cuối cùng cũng gây ra những sai lầm nghiêm trọng. Qua góc nhìn của nữ chính, ta thấy được một Tống Đình Ngọc ẻo lả như con gái theo thời gian cuối cùng đã kiên trì việt dã được nghìn dặm, dù hốt hoảng lo sợ nhưng ngay lập tức cố gắng trấn tĩnh chính mình, sẵn sàng phối hợp với Thiệu Chính để thay thế Niếp Duy An cứu người trong giờ khắc ngàn cân treo sợi tóc. Binh nhì Chu Thiệu hung hăng phách lối ngày nào đã biết nhận sai cúi đầu xin lỗi, trở thành một người lính kiên cường, quả cảm. Và cũng chính Niếp Duy An hay Nguyên Soái, sau những ngày sát cánh bên nhau trên chiến trường, hai người họ đều đồng thời nhận ra một điều rằng, chuyện tình cảm đôi lúc chỉ vì một người do dự trốn tránh quá lâu mà rất có thể giây phút sau sẽ phải hối hận bởi vì người kia đã không còn nữa rồi. Bên cạnh đó, phân đoạn viết về những trăn trở, đấu tranh trong nội tâm của nhân vật nữ chính khi nhớ lại thất bại trong nghề càng làm cho nội dung truyện có thêm chiều sâu: Trong cuộc đời, sẽ có lúc phải đứng trước lựa chọn hoặc nghe theo lương tâm hoặc làm đúng bổn phận, một khi đã thực hiện thì kết quả dù ra sao cũng là cái giá của sự “đánh đổi”, sai lầm hiện tại làm con người ta sáng suốt tháng năm về sau. Ngoài hai nhân vật chính thì tuyến nhân vật phụ chính là những nhân tố quan trọng góp phần làm cho bầu không khí trong truyện giảm bớt đi sự căng thẳng, thay vào đó là sự náo nhiệt, hài hước, tạo nên một doanh trại tập hợp những thành phần cá tính khác người ^^ Song hành cùng tình yêu quân nhân, tác phẩm còn tô đậm tình đồng đội đồng chí gắn bó keo sơn, đọng lại trong tâm trí người đọc hình ảnh đoàn binh trẻ tuổi hiên ngang chân dậm bước, tim tràn đầy nhiệt huyết dành cho tổ quốc quê hương ! Mời các bạn mượn đọc sách Kế Hoạch Chinh Phục Quân Y của tác giả Miêu Diệc Hữu Tú.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược - Đạm Anh
Việc tệ nhất mà A Chiêu đã làm trong cuộc đời mình chính là thầm thương trộm nhớ vị sư phụ nuôi mình lớn. Việc tốt nhất đã từng làm lại chính là vứt bỏ đi thứ tình cảm sai trái này. Nhưng.... Sư Phụ, A Chiêu làm chuyện xấu không cho, chuyện tốt cũng không cho, vậy thì sao có thể để người định đoạt hết mọi chuyện được. Vệ Cẩn xuống núi vì độ kiếp, không ngờ kết cục lại là chính mình bị độ kiếp.  Đọc tên truyện là biết ngược nam rồi đó ????Truyện dễ thương lắm luôn, cặp thầy trò đáng yêu hết mức, đọc mà cứ cười suốt thôi. Nữ chính thông minh cá tính, nam chính ôn nhu nho nhã, đúng gu của mình.  Môn phái Thiên Sơn có quy định cứ 5 năm lại có đệ tử xuất sắc xuống núi lịch lãm.  Ngày đầu tiên Vệ Cẩn tình cờ gặp cô bé ăn xin 6 tuổi và thu nhận cô làm đệ tử, đặt tên là A Chiêu. Vì có kinh nghiệm nuôi mèo mèo chết, nuôi chim chim ngủm nên Vệ Cẩn rất sợ sẽ nuôi chết đồ nhi của mình nên mới tìm vị quan nào đó đang nuôi bé gái để hỏi thăm cách chăm nuôi như nào.  Xui cho Vệ Cẩn, hỏi trúng ngay người đang nuôi bé gái để làm vợ. Vậy là sư phụ ngơ ngáo về nhà thực hiện cùng ăn cùng ngủ với đồ nhi suốt 8 năm trời ????.  A Chiêu thông minh nhưng cũng rất cố chấp bướng bỉnh, mỗi lần bị cô bé chọc giận là Vệ Cẩn lẩm bẩm: “A Chiêu không phải mèo, không phải chim. A Chiêu là bé gái, phải được nuông chiều”.  Thời gian dần qua, hai thầy trò yêu nhau nhưng không dám vượt qua lễ giáo thế là tự ngược nhau quắn quéo cả lên. Đỉnh điểm là cô bé say rượu suýt nữa thành công mần thịt Vệ Cẩn, lo sợ sư phụ sẽ không tha thứ cho mình nên cô trốn nhà đi bụi. *** Gần đây Vệ Cẩn vô cùng buồn phiền, kể từ khi A Chiêu sinh một đôi long phượng, trong mắt A Chiêu không hề có vị trí của hắn, hai đứa nhỏ bốn tuổi Vệ Diên và Vệ Miên cả ngày lẫn đêm đều dính lấy A Chiêu. Kể cả lúc Vệ Cẩn cho rằng có thể thoải mái rồi, hai đứa nhỏ lại bám lấy Vệ Cẩn mỗi ngày đòi Vệ Cẩn nấu cho ăn. Ngày nào Vệ Cẩn cũng bận rộn trong phòng bếp, đối mặt với ba đôi mắt long lanh, hắn không hề có năng lực chống đỡ, không, phải nói rằng Vệ Cẩn còn chưa phản kháng đã cam tâm tình nguyện đầu hàng. Vào một buổi sáng sớm, Vệ Diên và Vệ Miên nằm bò trước cửa phòng, hai đứa bé vểnh tai lên, không biết đang cố nghe cái gì. Lát sau, Vệ Miên quẹt miệng: “Huynh gạt muội, Miên Miên có ngửi thấy mùi côn bằng đâu!” Vệ Diên nghiêm túc nói: “Nhất định là cha với nương giấu ở đâu rồi! Hôm qua ta vừa nghe thấy cha hỏi nương tối có muốn ăn côn bằng không thì nương nói tối mệt, để sáng mai dậy sớm ăn.” ... Mời các bạn đón đọc Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược của tác giả Đạm Anh.
Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính - Tiểu Thất Thích Ăn Đường
“Cứu vớt anh trai nam chính” không chỉ là quá trình Cố Nhược Ngu chinh phục Tưởng Trọng Lâm, mà còn là tháng ngày Tưởng đại thúc dỗ dành vợ. Thực sự thì ở kiếp trước, Tưởng đại thúc cũng không được tác giả miêu tả rõ ràng là gặp bi kịch gì, còn Cố tiểu thư thì chưa kịp hắc hóa đã nghẻo mất. Thế nên, nói là “cứu vớt” thì thực ra cũng không đúng lắm. Hơn nữa, mối quan hệ này là hai chiều, cả hai nhân vật chính đều phải tự mình bỏ vốn để xây đắp nên cuộc hôn nhân hạnh phúc của mình.  Nội dung mặc dù không mới, nhưng cách tác giả giả định tình huống khiến hai người ly hôn để lý giải việc hôn nhân không có cơ sở tình cảm làm chỗ dựa thì dễ lung lay khá tốt. Mạch truyện nhanh, tình tiết sắp xếp gọn gàng, đọc sảng khoái, nhất là mấy phân đoạn “quyến rũ” Tưởng đại thúc của Cố tiểu thư vô cùng hài hước. Truyện sủng là chính, rắc đường là chủ yếu, hiểu lầm với tiểu tam gì đó chỉ là mây bay, nên mấy bạn yếu tim cứ yên tâm nhảy hố, còn các “cẩu độc thân” thích tự ngược thì mại vô để tiếp tục ăn cẩu lương ngập mặt nhé. Nắng đã có nón, mưa đã có dù, còn rải đường rắc thính cứ để Cố tiểu thư lo. Nếu bạn muốn biết làm sao để khiến “cây cổ thụ” Tưởng đại thúc nở hoa thì mời nhảy hố nhé. *** Phía sau mỗi một anh nam chính là con riêng của nhà giàu, thông thường đều có một người anh do chính phòng sinh ra. Trước khi gặp được nữ chính thì anh ta sẽ có một vị hôn thê chẳng hiểu ra sao. Ai nha, nếu nam chính khăng khăng một mực muốn cùng cô bé lọ lem ở bên nhau, không bằng để đại ca tới tiếp nhận vị hôn thê của đệ đệ là được. Kỳ thật đây là một câu chuyện xưa về một vị hôn thê sớm có mưu mẹo, dạy dỗ anh trai EQ thấp. ... Đây là truyện về nữ chính trùng sinh, kiếp trước cô chính là nữ phụ trong câu chuyện Cinderella, trở thành vị hôn thê bị vứt bỏ của hoàng tử, lại phát hiện anh trai của hoàng tử cũng không tồi. Kiếp này cô mới không cần đồ khốn kia nữa, chuyển sang truy anh trai hoàng tử.   Mời các bạn đón đọc Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính của tác giả Tiểu Thất Thích Ăn Đường.
Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng! - Mộc Tiểu Ô
18 tuổi, cô mặc đồng phục màu xanh lam của học sinh, hớt ha hớt hải chạy vọt vào một ngôi biệt thự xa hoa, xé rách cổ áo tinh xảo của anh: "Tại sao lại nói tôi gian lận? Tôi hoàn toàn vô tội! Kì thi tốt nghiệp trung học của tôi đã bị anh phá hủy! Vết nhơ này sẽ theo tôi, ám ảnh tôi cả đời! Anh tại sao lại tàn nhẫn hủy hoại cuộc đời tôi!" Trong mắt cô đã ngập tràn nước mắt. Ánh mắt anh thâm thúy, cánh tay to lớn dùng sức thu hẹp thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực mình, hai chóp mũi đối nhau, giọng nói trầm thấp: "Nếu không thì phải làm sao? Không phải em định thi tốt nghiệp xong sẽ cao chạy xa bay, muốn thoát khỏi anh?" Anh nở nụ cười lạnh, bàn tay giữ chặt tóc cô, tiếp cận gần hơn: "… Em cho rằng anh sẽ cho phép?" *** Gia tộc Mộ thị to lớn đầy rắc rối phức tạp, bị những ông tai to mặt lớn tranh giành nhau quyền lực, đang bị rơi vào một cuộc khủng hoảng. Anh – Mộ Yến Thần từ nước ngoài đột ngột trở về, chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, sắp xếp lại trật tự hai giới thương chính, xoay chuyển tình thế, ngăn cơn tai họa giáng xuống đầu nhà họ Mộ. *** "Lan Khê, người này là anh trai của con, gọi anh đi!" —— “Một người anh trai hơn mình 10 tuổi?” Lan Khê ngạc nhiên! Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hoàn toàn tái nhợt lộ ra một tia giảo hoạt, bàn tay nhỏ bé nắm lại: "Anh trai này có phải là kết quả có được sau khi ba lén đi vụng trộm?" Một bạt tai nặng nề rơi xuống mặt cô. Cô run sợ nhắm chặt hai mắt. Bàn tay vung lên bị bắt chặt lại, con ngươi của anh lúc sáng lúc tối: "Em nó còn nhỏ, đừng dùng phương pháp này giải quyết vấn đề." *** Dụ dỗ cũng tốt, lừa gạt cũng không sao, chỉ vì lúc ban đầu là cô trầm luân trước, vì hèn nhát sợ cô đơn, nên chủ động giơ tay về phía anh, tiếp theo lại bị anh nhấn chìm trong một biển nhu tình nửa thật nửa giả! Năm ấy, cô gái bé nhỏ chỉ vừa trải qua mười mấy năm tuổi đời, chưa đụng phải mưa to gió lớn lại bị cuốn vào một tình yêu nồng nhiệt đầy cám dỗ. Cô bối rối, ngờ nghệch chẳng biết cách xử lí. Chỉ là, Lan Khê… Em đã từng dùng tâm tư tình cảm đơn thuần của một thiếu nữ để đối xử với anh chưa? P/s: Mình là nghiệp dư, đây là lần đầu tiên thử edit truyện. Vì thích anh nam chính nên nhắm mắt nhảy vào bộ này luôn. Truyện này nó siêu dài, trong qua trình edit, mong sự ủng hộ, góp ý, giúp đỡ của mọi người. Bộ này giả incest nhưng nửa đầu hai người vẫn tưởng mình là anh em ruột, vậy mà anh nam chính vẫn cầm thú nhất quyết "ăn" em nó, nên bạn nào dị ứng thể loại này, thì đừng nhảy hố. Giới thiệu chắc nhiều bạn nghĩ anh nam chính đáng ghét lắm, nhưng đừng bị lừa, đọc xong coi chừng chết chìm vì sự thâm tình của ảnh đó. Bạn nào thích sủng, mê ngọt ngào, khoái ngược tâm nam chính, nữ chính, kết thúc dĩ nhiên là HE thì hãy nhảy vào hố cùng mình nhé! *** Trong tiệm áo cưới, duy nhất chỉ có một màu trắng thánh khiết như tuyết làm kích thích ánh mắt người nhìn, khiến người khác không dám làm hỏng. Một bóng dáng mảnh khảnh quay lưng lại về phía anh, lúc này đang nhẹ nhàng hít thở khí hóp bụng lại, từ phần xương chậu trở xuống, đường cong hiện ra rất rõ. Phần đuôi của mái tóc dài tới eo được cô uốn tạo thành sóng nhỏ màu nâu nhìn rất tự nhiên. Kỷ Diêu đứng bên cạnh cũng hít vào một hơi, vừa vẹt đôi tay cô đang che ở bụng ra vừa thuyết phục bạn, nói đến lúc đó có thể cầm bó hoa để che đi, làm gì có ai nhìn thấy được. Cô vốn gầy đến mức phần bụng dưới nhìn nghiêng cũng chỉ hơi nhô lên một đường vòng cung nhỏ tí tẹo! Lan Khê không cẩn thận bị tay của bạn tốt đụng phải bên eo, bị nhột liền bật cười lên, vội vã lui về phía sau để tránh. Vừa lui về phía sau liền đạp phải chân của một người, còn đụng phải ngực của người ta nữa. Lan Khê kinh hãi, vội vàng dừng bước, định quay lại nói xin lỗi, lại lảo đảo một cái, người ở phía sau ôm lấy vai cô kéo vào trong ngực. diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn Lúc này cô mới nhận thấy Mộ Yến Thần đã tới, khí thế mạnh mẽ quen thuộc này làm cho cô hơi sợ hãi choáng váng. "Này, anh trai, anh nhìn xem nhìn xem?" Kỷ Diêu nhảy nhót không ngừng nói luôn mồm: "Xinh đẹp chưa? Anh trai họ Mộ, anh khẩn trương ngó xem cái nhìn của em thế nào, anh phải nói thuê em để em bảo quản cho cô dâu của mình được đẹp nhất đấy nhé! !" Mộ Yến Thần liếc mắt nhìn, trong tròng mắt sâu thẳm thoáng hiện một ánh nhìn nóng rực. Đây thực sự là lần đầu tiên anh được nhìn bộ dạng cô mặc áo cưới, cộng thêm nét mặt đỏ ửng vì xấu hổ của Lan Khê, khiến anh dừng mắt nhìn cô thật lâu cũng không dời mắt nổi, tựa như không thể tin được đây chính là cô dâu ấm áp của mình. Ngón tay dài nhẹ nhàng giữ chặt lấy cái ót của cô, anh rất muốn ôm hôn cô, nhưng ngại trước mặt người ngoài nên đành nhịn lại. ... Mời các bạn đón đọc Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng! của tác giả Mộc Tiểu Ô.
Đuổi Tình Yêu Đi - Hân Hân Hướng Vinh
Thật tình, nuôi nhạn cả đời cuối cùng bị nhạn mổ, trên gương mặt quá mức nuột nà, xinh đẹp có con mắt bị mù, ngẫm lại hơn một năm qua mình có khác gì con hát hóa trang lên sân khấu để người ta đùa bỡn… Câu chuyện nói về tình yêu dây dưa cuồng nhiệt - Sở Dĩnh và Chu Tự Hàn. Cô gái này theo anh đã gần một năm, phụ nữ bên anh qúa ba tháng không nhiều, huống hồ một nam. Sở Dĩnh tuy đẹp nhưng so với các mỹ nữ như mây trong làng giải trí cũng chưa ăn thua gì, phụ nữ phong tình, xinh đẹp như cá diếc sáng sông, nhưng cô gái này có một thứ Chu Tự Hàn thích nhất – hiểu chuyện. *** Kể từ khi biết cháu trai Chu Lâm đạt trình độ người ngại chó chán ghét, Chu Tự Hàn cảm thấy may mắn vô số lần, bảo bối nhà anh không thể sinh được lại là chuyện hạnh phúc nhất, cũng đỡ phải sinh ra đứa con trai tức chết cha nó, nhìn gần đây anh trai anh đã có cả tóc bạc, nhất định là bị tiểu tử kia chọc tức. Đều do tính khí của anh trai anh, không nuông chiều đứa bé, lần đầu tiên tiểu tử Chu Lâm kia gây họa, bị anh trai hung ác quất một trận, cái mông nhỏ cũng rút vào rồi, gào khóc rung trời, chờ đến khi ông cụ nhà anh phát hiện, giận đến mức muốn giết chết anh trai, anh trai anh cũng không sợ. Nhưng sau đó tiểu tử này lại thay đổi chiến lược, bắt đầu phá hư chuyện tốt của anh trai anh, nó quấn lấy chị dâu Hựu An sống chết phải ngủ cùng, không để cho ở cùng chỗ thì sẽ khóc, nếu không thì ra sức làm nũng, làm cho anh trai anh cưới vợ mà cũng giống như không có vợ, thảm vậy . . . . . . Chu Tự Hàn ở một bên nhìn cũng vô cùng hoảng sợ, buổi tối ôm bảo bối nhà anh, cảm thấy sao lại hạnh phúc như vậy. ... Mời các bạn đón đọc Đuổi Tình Yêu Đi của tác giả Hân Hân Hướng Vinh.