Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ánh Sao Ban Ngày

Mấy ngày trước, khi dạo comment, mình thấy có bạn hỏi về truyện thuộc thể loại cưới trước yêu sau, mình chợt nghĩ “Hay thử review đề tài này xem sao”. Thực ra, cưới trước yêu sau luôn là một trong những thể loại yêu thích của mình, vậy nên hôm nay mình sẽ “khai trương” bằng một bộ truyện, mà theo ý kiến cá nhân mình, là một trong những cuốn hay nhất của thể loại này, “Ánh sao ban ngày.” Thông thường, mình sẽ bắt đầu một bài review với vài dòng giới thiệu về các nhân vật chính, sau đó là những tình tiết hấp dẫn của bộ truyện, những câu trích dẫn hay và cuối cùng là đánh giá cá nhân về văn phong và những nét nổi bật của bộ truyện. Nhưng hôm nay, mình sẽ chỉ đơn thuần đóng vai một người mai mối, đưa các bạn đi xem mắt, giúp các bạn tìm hiểu đối phương, giao lưu tình cảm và biết đâu, có thể tiến tới “đọc trước yêu sau” ^^. ***   Giai đoạn 1: Xem mắt “Ánh sao ban ngày” là bộ truyện đầu tiên của tác giả Mộc Phạn mà mình đọc. Cá nhân mình đánh giá đây là tác phẩm trọn vẹn nhất trong số những tác phẩm đã được dịch của tác giả này, xét cả về nội dung lẫn văn phong. Ngòi bút của Mộc Phạn trong “Ánh sao ban ngày” là sự pha trộn giữa phong cách thực tế, trần trụi thường thấy ở Bất Kinh Ngữ với nét lãng mạn giản dị của Sênh Ly.  Nếu bạn đang tìm kiếm một khoảng không xanh ngát dìu dịu nằm giữa mảnh đất thực tế xám xịt và bầu trời mộng mơ màu hồng phấn, đây sẽ là một cuốn truyện phù hợp với bạn. Nam chính, Triệu Vĩ Hàng, là một đối tượng hoàn hảo để kết hôn. Ngoại hình tốt: đã được nữ chính kiểm chứng. Gia thế tốt: cha mẹ đều là cán bộ cao cấp. Công việc tốt: viên chức Nhà nước, nghề nghiệp ổn đinh, có tiền đồ. Anh có nhà, có xe, có đủ tiền lương để nuôi vợ. Anh không phải “soái ca” vạn người mê, cũng chẳng có khả năng hô phong hoán vũ. Nhưng anh chính là hình mẫu người chồng lý tưởng mà rất nhiều cô gái đang tìm kiếm, trong đó có cả mình :v Nữ chính, Cố Thả Hỷ, là một đối tượng xem mắt không tệ. Cô không xinh đẹp nhưng trong mắt một người đàn ông như Triệu Vĩ Hàng thì cô “rất phụ nữ”. Cha mẹ đều là giảng viên Đại học, bản thân cô cũng là nhân viên phòng giáo vụ của trường. Cô chỉ thích ăn pizza nhưng vẫn thạo việc bếp núc. Cô khá lười làm việc nhà nhưng cũng biết ngoan ngoãn nghe lời. Anh đang cần một người vợ. Cô đang cần một người chồng. Họ kết hôn vì nhiều lý do. Ngoại trừ tình yêu. * * * * * Giai đoạn 2: Kết hôn Nếu bạn đang hy vọng một tình yêu bùng cháy giữa hai nhân vật chính thì rất tiếc, bạn phải thất vọng rồi… Mộc Phạn không miêu tả quá nhiều về cuộc sống sau hôn nhân của Cố Thả Hỷ và Triệu Vĩ Hàng. Thay vào đó, tác giả lại khắc hoạ rất rõ nét mối tình đầu của Cố Thả Hỷ. Như bao cô gái khác, Cố Thả Hỷ cũng ôm ấp một mối tình thiếu nữ từ thời học sinh. “Người đó”, đối với cô, vừa là một người bạn, một người anh, một giấc mơ ngọt ngào nhưng đồng thời cũng là vết thương rất sâu chưa bao giờ lành lại nơi trái tim cô. Trong ký ức của Cố Thả Hỷ có những khoảnh khắc thanh xuân ngọt ngào, trong sáng, có những ngày tháng yêu thầm lặng lẽ nhưng mãnh liệt và có cả khoảng tối ngập trong đau đớn và lo sợ. Ngòi bút của Mộc Phạn xoáy sâu vào từng diễn biến tâm lý của Cố Thả Hỷ, tập trung khai thác những cảm xúc mà cô luôn gắng chôn giấu đằng sau hình ảnh cô vợ nhỏ ngoan ngoãn. Bằng cách đó, vô hình chung độc giả có thể thấy rõ sự tương phản giữa mối tình khắc cốt ghi tâm trong quá khứ và cuộc sống hôn nhân tẻ nhạt của thời hiện tại. Tình yêu trong quá khứ khiến cho Cố Thả Hỷ nếm đủ đắng cay ngọt bùi. Hôn nhân của hiện tại đem đến cho Cố Thả Hỷ mùi củi gạo dầu muối. Người yêu đầu tiên là giấc mơ, là khát vọng mà cô không bao giờ chạm tới. Người chồng hiện giờ lại chỉ là một người đàn ông cùng cô sống chung một nhà, nằm chung một giường. Đối với Cố Thả Hỷ, “ly hôn hay không ly hôn, chỉ khác nhau ở chỗ bên mình có một hơi thở hay không”. * * * * * Giai đoạn 3: Sóng gió cẩu huyết mang tên “người cũ” Cuộc sống hôn nhân nào chẳng có sóng gió. Và một trong những sóng gió kinh điển nhất phải kể đến là “sự trở về của tình cũ”. Không những thế, tác giả còn để hai người “tình cũ” của cả hai vợ chồng cùng dắt tay nhau từ Mỹ trở về.  Mình rất thích cách tác giả Mộc Phạn sắp xếp tình tiết, để hai nhân vật chính cùng đối mặt với một vấn đề nhằm khắc hoạ sự khác biệt trong tính cách của hai người. Sự trở về của Tần Mẫn Dữ giống như cơn sóng lớn tràn vào cuộc sống đang yên ả của Cố Thả Hỷ, mang theo bao hồi ức cùng khát vọng, đồng thời cũng đập tan lớp vỏ bọc mà cô cố gắng dựng nên. Sau những năm tháng thu mình trong hôn nhân, một lần nữa Cố Thả Hỷ cảm nhận được nhịp đập trái tim đang nhanh dần, cảm thấy được khát vọng tình yêu cùng những xúc cảm thời thiếu nữ đang sống lại trong cô. Trước mặt Triệu Vĩ Hàng, cô từ một một cô vợ nhỏ ngoan ngoãn đột nhiên trở thành một cô bé bướng bỉnh, ương ngạnh có chút vô lối. Chính sự dao động đó của Cố Thả Hỷ vô tình đã khiến cho tình cảm vợ chồng, vốn đã không mặn nồng, càng trở nên lạnh nhạt. Trong khi Cố Thả Hỷ giãy dụa trong những cảm xúc “ngoài luồng hôn nhân” thì Triệu Vĩ Hàng lại thản nhiên đối mặt với Ngô Hoạch. Anh không phải người máu lạnh, tình cảm của anh cũng không phải giả dối. Đã có một thời anh yêu Ngô Hoạch, yêu với tất cả sự chân thành, nồng nhiệt. Vì cô, anh sẵn sàng từ bỏ cả sự nghiệp và tiền đồ. Nhưng là một người đàn ông chín chắn, trưởng thành, Triệu Vĩ Hàng luôn rạch ròi giữa quá khứ và hiện tại. Vậy nên, anh không để cho Ngô Hoạch có được dù chỉ một chút hy vọng mong manh. Đối với anh, Cố Thả Hỷ mới là vợ anh, là hiện tại và tương lai của anh, bất kể giữa anh và cô có tình yêu hay không. * * * * * Giai đoạn 4: Rung động Đã có những lúc, mình nghi ngờ liệu “Ánh sao ban ngày” có thể có một kết thúc hạnh phúc được hay không. Một Cố Thả Hỷ bướng bỉnh, nông nổi, trẻ con, dễ dao động; một Triệu Vĩ Hàng trầm ổn, quyết đoán, có phần lạnh lùng, gia trưởng, liệu hai con người với tính cách quá khác biệt này có thể hạnh phúc bên nhau? Nhưng hoá ra, thời gian và tình yêu khi sánh đôi bên nhau có thể tạo nên những điều kỳ diệu. Chính vào thời khắc dao động của Cố Thả Hỷ, Triệu Vĩ Hàng nhận ra rằng đối với anh, cô quan trọng biết bao nhiêu. Anh không thích cách cô quan tâm đến người “bạn cũ” Tần Mẫn Dữ, không thích việc cô quyến luyến ngôi nhà cũ. “Thái độ bực bội của Triệu Vĩ Hàng lại dần chuyển sang bi thương, “Cố Thả Hỷ, trong lòng em không có cái nhà này, cũng không có…”  Triệu Vĩ Hàng đã kịp dừng lại, anh không muốn nói từ “anh” và cũng không dễ nói ra từ đó. … Lưu tâm và yêu là hai phạm trù khác hẳn nhau. Hoá ra, bản thân anh đã yêu cô. Trong những ngày tháng sống chung với nhau, anh đã dần dần yêu cô, yêu một Cố Thả Hỷ chẳng biết ăn nói cho ra đầu ra đũa nhưng lại khiến người ta cảm thấy hấp dẫn này. Hoá ra, nguyên nhân của sự nổi cáu cũng chỉ vì anh hy vọng cô cũng yêu anh, chỉ là ý muốn thăm dò của anh. Tình yêu, mặc dù không phải là sự nhiệt tình cuồng loạn, nhưng cũng không thể đơn giản thay đổi là được.  "Cố Thả Hỷ, anh muốn em cũng yêu anh, từ trước đến giờ đều chỉ yêu anh, em sẽ thay đổi như thế nào đây?” Sự giận dữ và xa cách của Triệu Vĩ Hàng kéo một Cố Thả Hỷ đang ngây ngô rối bời ra khỏi mộng tưởng quá khứ và ném cô về với thực tại. Cố Thả Hỷ trở nên sợ hãi. Lần đầu tiên trong hai năm chung sống, Cố Thả Hỷ hiểu được cô cần Triệu Vĩ Hàng đến nhường nào.  Lần đầu tiên kể từ khi kết hôn, Cố Thả Hỷ hiểu được hôn nhân không chỉ đơn thuần là hai người về sống chung một nhà mà cần có sự quan tâm, thấu hiểu và cố công bồi đắp cho mái ấm của mình. Thay vì thái độ lạnh nhạt, thờ ơ trước kia, Cố Thả Hỷ tìm mọi cách để níu kéo người chồng đang dần xa mình, chú tâm chăm sóc cho căn nhà chung của hai người. Yêu Triệu Vĩ Hàng, đối với Cố Thả Hỷ, cũng là một bước trưởng thành. * * * * * Giai đoạn 5: Yêu Cố Thả Hỷ và Triệu Vỹ Hàng yêu nhau. Nhưng họ yêu nhau như thế nào, một kiểu tình yêu mãnh liệt, nóng bỏng hay nhẹ nhàng, sâu lắng? Họ sẽ làm cách nào để bước qua quá khứ và trân trọng hiện tại? Hai con người với tính cách trái ngược nhau, môi trường sống quá khác nhau phải làm sao để dung hoà và thu hẹp khoảng cách, cùng nhau sưởi ấm căn nhà chung vốn luôn lạnh lẽo? Như đã nói ở trên, hôm nay mình chỉ là người mai mối.  Nhiệm vụ của người mai mối chỉ dừng lại ở việc “xúc tiến hôn nhân”, còn về câu chuyện sau hôn nhân, hãy để các bạn tự khám phá và trải nghiệm thôi. Hy vọng các bạn có thể tìm thấy tình yêu với “Ánh sao ban ngày.” * * * * * “Kết hôn là mong đợi được cùng anh đi đến hết cuộc đời, là cùng nhau gánh vác mọi việc, là sự tin tưởng lẫn nhau và cũng là trách nhiệm.” --------------- " ": Trích dẫn từ sách Review by #Linh_Hy Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Kết hôn là mong đợi được cùng bên anh đi hết cuộc đời, là cùng nhau gánh vác mọi việc, là sự tin tưởng lẫn nhau và cũng là trách nhiệm. Thả Hỷ cảm động: “Cả hai lần anh đều lựa chọn em, quả là vô cùng dũng cảm”. *** Chẳng điều gì có thể khiến con người bị đảo lộn như tình yêu, đặc biệt lại là khi thời gian được ở bên nhau lại bị đem ra đếm ngược như lúc này. Chỉ còn bảy ngày nữa là Triệu Vĩ Hàng phải lên đường đi Bắc KInh. Vì vết thương nhỏ ở chân nên Thả Hỷ lấy lý do xin nghỉ ở nhà, đây cũng là dịp để họ được ở bên nhau thêm một chút. Hai ngày sau, chân của Thả Hỷ đã khỏi hẳn, điều này phải cảm ơn sự chăm sóc vô cùng chu đáo, tỉ mỉ của Triệu Vĩ Hàng. Cô chưa từng được sống một cuộc sống có người phục vụ bên cạnh suốt hai mươi tư giờ, thậm chí cô còn không cần phải chạm chân xuống đất. Nếu phải di chuyển từ chỗ này sang chỗ khác trong nhà, đã có Triệu Vĩ Hàng lo liệu việc “ di chuyển trên không” cho cô. Thời khắc chia tay đang đến rất gần, Thả Hỷ cảm thấy ngay cả việc ngủ cũng rất lãng phí thời gian. Cô biết việc đi Tây Tạng của Triệu Vĩ Hàng đã được ấn định, việc có thể làm bây giờ là làm thế nào để có thể ở bên nhau thêm một chút nữa, gần nhau thêm một chút. Thế nhưng vẫn có người muốn quấy rối những thời khắc quý giá mà cô và Triệu Vĩ Hàng đang trân trọng từng ngày. “ Triệu Vĩ Hàng, liệu mà trông coi vợ cậu đi, đừng có suốt ngày phóng điện về phía tớ thế”, Kiều Duy Nhạc vừa nói vừa làm ra vẻ bị điện giật. “ Chút điện cỏn con đó thì làm gì đươc cậu nào, chẳng phảo đã tỏa đi hết rồi hay sao?” Triệu Vĩ Hàng đương nhiên hiểu được tại sao Thả Hỷ lại làm mặt lạnh với Kiều Duy Nhạc. Anh đã đồng ý sẽ đưa cô đi chơi chợ đêm. Hai người không mấy hiểu biết về việc đi chơi của những cặp đôi bình thường khác nên nghĩ ra điều gì họ bèn cố gắng để thực hiện, cố gắng tận hưởng nốt mấy ngày trước khi Triệu Vĩ Hàng lên đường. Hôm qua, họ cùng nhau đi xem phim, vào hiệu sách, rồi lại đi ăn đồ ăn nhanh. Hôm nay, họ cùng nhau đến những nơi lưu giữ kỷ niệm chung của hai người, cùng nhau chụp ảnh để ghi lại những giây phút đó. Những địa điểm không nhiều nhưng cũng đủ khiến cả hai mệt nhoài. Chưa kịp chuẩn bị bữa tối, họ lại định cùng nhau đi dạo chợ đêm, thưởng thức các mon từ quán đầu tiên đến quán cuối cùng. Thật tình cờ, khi về đến nhà, Triệu Vĩ Hàng và Thả Hỷ không hẹn mà gặp cả Tô Thiêm Cơ và Kiều Duy Nhạc. Cái anh chàng Kiều Duy Nhạc này, lúc đầu là kể công,nói rằng đã có công lớn trong việc Triệu Vĩ Hàng và Thả Hỷ gương vỡ lại lành nên nhất định phải mời anh ta ăn cơm, cảm ơn. Sau đó lại nói là muốn tiễn Triệu Vĩ Hàng, cứ nói đi nói lại như vậy, nhất định không chịu buông tha họ. “ Triệu Vĩ Hàng, đừng trách tớ không cảnh báo trước, cậu đi Tây Tạng rồi, vợ cậu chẳng phải sẽ nhờ bọn tớ chăm sóc hay sao. Cậu mà đắc tội với tớ tổn thất không nhỏ đâu nhé” Mời các bạn đón đọc Ánh Sao Ban Ngày của tác giả Mộc Phạn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Truy tìm kí ức - Đinh Mặc
Truy tìm ký ức là tác phẩm thứ ba về đề tài trinh thám phá án của tác giả Đinh Mặc sau Nếu ốc sên có tình yêu - tải eBook và Hãy nhắm mắt khi anh đến - tải eBook. Với lối viết logic, những tình tiết bất ngờ, khắc họa nội tâm nhân vật sâu sắc từ nhân vật chính đến các nhân vật phụ, từ nhân vật chính diện đến các nhân vật phản diện, Truy tìm ký ức đem đến cho bạn sự tò mò trong mỗi trang sách. Trước mặt người khác, Hàn Trầm là người đàn ông anh tuấn, lạnh lùng và khó gần. Anh thanh lạnh trong trẻo như sương tuyết, cũng trầm tĩnh như dòng nước trong đêm đen. Trong con mắt của mọi người, anh là nam thần khó với tới. Chỉ có trước mặt Bạch Cẩm Hi, người sĩ quan cảnh sát cấp một vang danh thiên hạ này mới bộc lộ bản chất lưu manh được che giấu kỹ. "Ngồi lại gần một chút, anh sẽ không "ăn" em, trừ khi em yêu cầu." "Anh chưa từng chạm đến người phụ nữ khác. Em cần kiểm tra thân thể không?" "Bạch Cẩm Hi, vĩnh viễn đừng rời xa anh. Hãy ở bên anh từng giây từng phút, năm năm tháng tháng.". Anh là cảnh sát hình sự giỏi nhất, cũng là cảnh sát hình sự xấu xa nhất. Trong lòng anh luôn tồn tại một ông già cố chấp, yêu thương cô không biết mệt mỏi. Mời các bạn đón đọc Truy Tìm Ký Ức của tác giả Đinh Mặc.
Vân Trung Ca - Đồng Hoa.
AudioBook Vân Trung Ca Vân Trung Ca là một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Trung Quốc, Đồng Hoa được xuất bản vào năm 2007 bởi nhà xuất bản Nhà văn. Cuốn tiểu thuyết này là phần tiếp theo của Đại mạc dao - tải eBook.   Vân Trung Ca lấy bối cảnh vào thời Tây Hán, Hán Chiêu Đế năm lên 8 tuổi tình cờ gặp cô bé Vân Ca (con gái của Hoắc Khứ Bệnh và Ngọc Cẩn của tác phẩm Đại mạc dao) và được Vân Ca cứu thoát khỏi chết rét trên sa mạc. 10 năm sau, Vân Ca lớn lên thành thiếu nữ xinh đẹp nhưng không nguôi nhớ về cậu bé năm xưa mà cô gọi là Lăng ca. Nhưng không may cô lại nhận nhầm một Lưu Bệnh Dĩ khác là Lưu Phất Lăng. Và cô vô cùng tuyệt vọng khi nhìn thấy anh kết hôn với người khác. ..... Mời các bạn đón đọc Vân Trung Ca của tác giả Đồng Hoa.
Nàng Tiên Nhỏ Của Ảnh Đế
Có những người nuôi thú cưng luôn thích đặt tên cho chúng bằng những cái tên thật oai hùng theo sở thích của chủ nhân. Không ngoại lệ An Tâm thích nuôi thú cưng nên đặt tên cho con chó Shiba Inu tên là " Thái Tử Điện Hạ ". Trong giới giải trí có một vị ảnh đế họ Phó nào đó vốn xuất đạo từ vai diễn thái tử, Fan hâm mộ cũng gọi anh là " Thái Tử Điện Hạ. " Một hôm nọ, hai người một chó chạm mặt nhau ở cửa thang máy, An Tâm tức giận gọi tên chó nhà mình: " thái tử điện hạ. " *** " ANH - NÓI - CÁI - GÌ? " Trên tầng cao nhất của Hương Vũ - khu chung cư sang trọng bậc nhất thành phố bỗng phát ra một giọng nữ the thé, giận giữ như muốn xé toạc bầu trời. An Tâm đang mặc một cái áo thun, phối với chiếc quần dài màu trắng và thắt lưng đen. Cô đi chân trần trên đất, đứng bên cạnh ghế sô pha bằng da đắt tiền được đặt mua từ nước ngoài, tức tối trừng mắt nhìn người đại diện của mình - Vương Tiểu Ngọc. Người kia bị giọng la oai oái của cô dọa sợ chết khiếp, bèn vỗ mạnh hai bắp đùi, mang hết " chí khí nam nhi " của mình ra để đáp lại: " Ôi chao, cô hai của tôi, em nhỏ tiếng dùm anh một chút được không? Người khác mà nghe được thì chúng ta chết chắc. " An Tâm liếc anh ta một cái: " Tầng này ngoài trừ ba mạng chúng ta ra thì đến cả quỷ cũng không có. Ai nghe được chứ? " " Còn Thái Tử. " Có tiếng sủa nho nhỏ vang lên, phát ra từ " trợ lý nhỏ " của An Tâm. Chú nhóc Shiba Inu Thái Tử nghe thấy tên mình thì đáp lại một tiếng, vẫy vẫy đuôi với cô chủ. An Tâm:... " Nghịch tử " - Cô trừng mắt với nó. " Gâu! " Thái Tử không biết An Tâm đang mắng mình, nó nghĩ cô chủ muốn chơi đùa với nó, thế là nó nghiêng đầu, híp hai mắt lại lao vào lòng của cô. An Tâm phải bất đắc dĩ xoa đầu nó, sau đó cô ngồi lên ghế sô pha, dứt khoác trả lời Vương Tiểu Ngọc: " Nói tóm lại là em không muốn thương lượng gì thêm nữa, ức hiếp người quá đáng, số cát sê đó em không cần. Anh đi nhắn lại với bọn họ, em không diễn, bảo họ tìm người khác đi. " " Bà hai của tôi ơi, em nghe anh một lần này thôi, có được không? " - Vương Tiểu Ngọc ngồi xuống bên cạnh cô, chắp hai tay van nài khẩn thiết: " Anh bảo đảm với em, nhất định là sau vai diễn này em có thể bạo hồng, nổi tiếng như cồn. Các đoàn phim sẽ đổ xô đến tranh mời em diễn, lúc đó chẳng phải tiền vào như nước hay sao? " An Tâm khinh thường chép miệng, nhích xa ra khỏi người bên cạnh: " Anh tưởng em bị ngu chắc? Đóng vai phụ mà đòi bạo hồng? Sao anh không nói em tiến vào Hollywood luôn đi? " Vương Tiểu Ngọc vội vã nhích đến: " Với những vai phụ khác thì không được, nhưng mà lần này thì khác, có Phó ảnh để giải thưởng đầy nhà tham gia, không chừng em còn có thể đạt được giải diễn viên phụ xuất sắc nhất đấy! " " Em không nghe, không nghe cái gì hết. Dù có chết đói em cũng không diễn! " An Tâm gào lên với Vương Tiểu Ngọc, sau đó nằm ăn vạ luôn trên ghế sô pha, nhìn thế nào cũng thấy không muốn phối hợp. Vương Tiểu Ngọc phiền lòng, hận không thể đánh An Tâm mấy cái cho hả tức, nhưng mà anh ta không làm được! Bà cô trước mặt này vừa là ân nhân, vừa là cây hái tiền của anh đấy! . " Nâng trên tay còn sợ vỡ, ngậm trong miệng còn sợ tan. " nữa mà, nói chi là đánh! An Tâm - nghệ sĩ của công ty giải trí Thần Phong, năm nay hai mươi hai tuổi, tuyệt đối là một trong những nghệ sĩ trẻ nhất của làng giải trí. Biệt danh : Tiểu Tiên Nữ!   Mời các bạn đón đọc Nàng Tiên Nhỏ Của Ảnh Đế của tác giả Thâm Hải Lí Đích Vân Đóa.
Hôm Nay Mật Đường Có Chút Ngọt
Đã 28 năm qua lúc nào Tạ Cửu  cũng chỉ sống một mình trái tim anh vẫn chưa tìm được chủ nhân của nó. Mà nếu có gặp được ý trung nhân thì chắc là năm trong bụng mẹ... Rỗi cũng một ngày định mệnh sắp đặt cho  anh gặp được một cô nàng búp bê. Đây chính là quá trình một đại thúc thanh tâm quả dục được một cô búp bê mềm mại theo đuổi, sau đó quyết định quăng hết mặt mũi mà " gặm cỏ non ". Nhãn: Hào môn thế gia, tình hữu độc chung, giới giải trí, 1vs1, song xử, ngọt văn, cẩn thận bị sâu răng. Nhân vật chính: Tạ Cửu, Điềm Mật Lời Editor: Bộ này cực sủng, nữ chính là kiểu có chút loli, bạn nào không thích thì đừng xem nhé, không thì hoanh nghênh đến hố hì hì. Bạn nữ chính truyện này tên là Điềm Mật, cũng có nghĩ là ngọt ngào đấy. Mọi góp ý xin gửi về Facebook của mình ạ. Truyện sẽ được đăng chính bên blog riêng của mình. Bạn nào thích thì hãy follow Facebook của mình để biết thêm chi tiết. Hãy bình chọn cho mình để mình có động lực hơn nhé! *** Đây là lần đầu Điềm Mật tham gia lễ khai máy của một bộ phim, tất cả là do cô bị Mộc Niên, bạn thân đồng thời cũng là diễn viên đóng vai phụ kéo đến. Mà bởi vì mới tham gia xong buổi ký hợp đồng, cô nhanh nhẹn vớ lấy cuốn tiểu thuyết của mình trên tay liền chạy được vào đây, sau đó bản thân lại cảm thấy có chút không hợp lắm. "Mật Mật, người đại diện của mình vừa gọi, mình đi đây một chút. Cậu đừng có chạy lung tung, cũng đừng trả lời câu hỏi của bất cứ ai, có hiểu không hả?" - Lời nói của Mộc Niên vẫn còn văng vẳng trong đầu cô. Điềm Mật liếc mắt nhìn về phía xa xa, ngay lập tức nhận ra được nhiều khuôn mặt minh tinh khá quen thuộc, vì thế bèn gật đầu. Cô nàng bảo cô tìm một chỗ ngồi chờ cô ấy quay lại. Nhưng mà... Không phải nơi này là lễ khai máy phim hay sao, hà cớ gì mà cô nhìn đi nhìn lại cũng thấy giống lò mổ heo thế nhỉ? Rõ ràng mấy cái bụng kia đều chính là bụng chứa heo của "khách" Điềm Mật bèn len lén lấy chút thức ăn rồi chui vào góc phòng. Xung quanh cô là một đám diễn viên đang đứng nói chuyện bát quái. "Tôi nghe nói lát nữa Cửu gia của Thành Ngu cũng đến đây đó" "Thật sao? Là cái người được ca ngợi là đệ nhất công tử của thành phố gì đó đúng không?" "Không phải người đó thì còn ai vào đây nữa? Tôi nghe nói người ta là chủ sở hữu một tài khoản hơn ba mươi triệu fan đấy, cũng không thua kém gì ảnh đế đâu" "Đó đích thực là một viên kim cương độc thân sáng chói à, đến cái cô minh tinh hoa đán Hứa Nghệ Dao đang được nâng đỡ của công ty chúng ta cũng muốn dựa vào anh ta để đi lên đấy!" ... Điềm Mật vừa dỏng tai nghe vừa nhét một miếng Tiramisu vào miệng. Cô còn đang định đến gần nghe cho rõ thì vai đã bị vỗ một cái. Điềm Mật bèn nghiêng đầu, đối diện với cặp mắt của Mộc Niên. "Mật Mật, cậu đang làm gì vậy?" - Cô nàng tò mò hỏi. "Tất nhiên là nghe chuyện bát quái rồi" - Điềm Mật nuốt nước miếng, tiếp tục ăn miếng Tiramisu cuối cùng rồi chà chà hai bàn tay vào nhau, trông hệt như một con chuột đang ăn vụn. Mộc Niên bĩu môi, kích động nói: "Chắc chắn lại đi nói xấu ảnh đế rồi chứ gì" Điềm Mật trừng mắt cãi: "Không phải đâu, mình nghe họ nhắc đến Cửu gia nào đó mà..." Mộc Niên nghe vậy thì hơi sửng sốt, không ngờ bọn họ lại nhắc đến người đàn ông đó... Cô không phải diễn viên chính tông, vất vả hết năm năm mới có thể leo lên đến chỗ đứng hiện tại, tất nhiên đã từng nghe qua về người đang đứng ở đỉnh cao kia. Mộc Niên ngây ra hồi lâu mới nói tiếp: "Mật Mật, đừng nói với mình là cậu thích anh ta nhé!" Tất nhiên Điềm Mật không hề có ý đó, nhưng nghe đến đây cũng hơi tò mò: "Vì sao vậy?" Mộc Niên cũng không biết trả lời như thế nào, làm sao cô có thể giải thích với Mật Mật rằng người kia thật sự rất giống Thôi Nhiêu ngoài đời thật chứ? May là cô nghe được âm thanh của thiên thần nhỏ: "Mình cũng chưa gặp, thích thú gì chứ?" Mộc Niên vỗ vỗ ngực: "Vậy thì tốt" Mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng cũng lo lắng một chút. Bỗng nhiên toàn bộ khán phòng chợt im bặt... Điềm Mật khó hiểu quay đầu qua, cũng phát hiện ra tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn về phía cửa lớn. Không biết từ khi nào mà bữa tiệc xuất hiện một đám người mới nói cười vui vẻ, mà người đi đầu kia... Một người đàn ông với một cái Trench Coat* khoác hờ bên ngoài áo sơ mi màu tím đậm, mắt phải lại điểm một nốt ruồi lệ, tựa như hằn vết mà Thượng Đế vô tình để lại chốn nhân gian, cũng vô tình khắc sâu trên đầu tim của Điềm Mật, khiến cho lưỡi cô líu lại trong vô thức: "Thôi... Nhiêu..." Mộc Niên nghe được mấy chữ kia thì lắc đầu... Hỏng rồi! Cái tên Thôi Nhiêu kia cô còn lạ gì nữa? Đó chính là nam chính trong tác phẩm bán chạy nhất mà Điềm Mật sáng tác, nhân vật mà cô nàng thích đến nỗi muốn biến người ta thành sự thật, hình mẫu hoàn hảo đến mức khó tin. Cô nhớ trong sách từng miêu tả Thôi Nhiêu cầm một cây dù cổ, tay nâng chén rượu thơm, dưới ánh trăng sáng hoàn mỹ như ngọc không tì vết. Mộc Niên đã từng cho rằng người đàn ông có khí chất như vậy vốn không thể tồn tại trên đời, mãi cho đến khi cô nhìn thấy vị Cửu gia trong truyền thuyết kia. Đó hoàn toàn chính là Thôi Nhiêu tái thế! Mộc Niên liếc nhìn bộ dáng xuân tâm động đậy của Điềm Mật, không khỏi lắc đầu: "Mật Mật, Mật Mật, cậu có khỏe không đấy?" - Cô khẽ lấy tay đẩy vai bạn mình... Điềm Mật bị Mộc Niên gọi tỉnh, bèn luống cuống sửa sang lại quần áo đầu tóc, miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Có nên hay không, có nên hay không?..." Mộc Niên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vô tội của người bên cạnh: chiếc mũi nhỏ nhắn, mắt nhỏ, miệng môi chúm chím, tất cả đều tinh xảo như búp bê trong hàng trưng bày. Huống hồ gì hôm nay cô ấy còn mang một đôi tất tai, đầu đội mũ con thỏ, trên mình lại mặc váy loli cổ điển nữa chứ... Không biết ma xui quỷ khiến như thế nào đó, Điềm Mật run rẩy đi đến chỗ người kia, tay xiết chặt cuốn sách vừa ký ban nãy, tim đập thình thịch, lại còn xém té ngã không ít lần. Ai ngờ lúc Điềm Mật tưởng chừng như tim mình sắp nổ tung thì cô bị một diễn viên chặn mất lối, gương mặt thẹn thùng giống như muốn nhào vào lòng người kia. Chỉ thấy người đàn ông nhíu mày lùi lại hai bước, một chút phản ứng cũng không có, còn cảm giác được sự khó chịu. Người đàn ông nổi bật như hạt giữa bầy gà, ánh mắt cũng không thèm liếc đến, chỉ cần gọi một tiếng là vị minh tinh kia đã bị bảo vệ kéo ra khỏi cửa. Nhưng mà hành động kia lại khiến cho mắt của Điềm Mật sáng như sao: Đàn ông tốt không gần nữ sắc.. Quả nhiên là Thôi Nhiêu của cô! Điềm Mật bèn đi đến trước mặt người kia, gương gạo nói ra khao khát của mình:"Anh... Anh có thể ký tên cho tôi không?" Thôi Nhiêu.... sống... Âm thanh của cô run run, lại có chút vội vã... Điềm Mật len lén đưa mắt nhìn anh, cũng không tìm được nét khó chịu nào... Tạ Cửu hơi ngạc nhiên, cau mày nhìn miếng khăn giấy tùy ý vơ đại của ai đó... Sao anh không biết khăn ăn của khách sạn nhà mình có chứa cái chức năng này nhỉ? "Cô biết tôi là ai sao?" - Âm thanh trầm khàn lướt qua tai của Điềm Mật. Có thể nhầm lẫn anh với minh tinh mà xin chữ ký? Còn nữa... Bây giờ tổ kịch bản cho diễn viên phụ ăn mặc như thế này sao? Anh liếc nhìn cô bé đang lúng túng trước mặt mình, thấy mặt cô đỏ ửng như cánh hồng Mân Côi thì ý nghĩ trong đầu càng chắc chắn hơn... Đúng là nhận lầm người. Mặt Điềm Mật ửng hồng, bước chân vô thức trì hoãn.... Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng lại thì người kia đã bị một nhà đầu tư kéo đi. Cô bèn rụt tay về, cắn cắn môi, Thôi Nhiêu của cô chỉ nói với cô mỗi một câu, duy nhất một câu thôi. Điềm Mật ủ rũ quay về xó xỉnh của mình. Mộc Niên thấy vậy thì lo lắng hỏi: "Cậu ổn chứ?" "Mình không sao" - Điềm Mật lắc đầu "Còn chưa nói quá một câu thì anh ta đã bị kéo đi rồi" Mộc Niên đồng cảm: "Mấy vị boss lớn đếu giống như vậy cả, tính luôn hôm nay thì người ấy chỉ mới xuất hiện được hai lần, chứ đừng nói chi đến chuyện trả lời cậu" Buổi họp báo sắp được bắt đầu, phóng viên cũng tìm được chỗ để ngồi xuống, chỉ có Mộc Niên là không thèm sắp xếp gì cả, chỉ bắt Điềm Mật đứng nhìn lên khán đài, nghe MC đặt mấy câu hỏi vô cùng lắc léo. Điềm Mật lo lắng nhìn xấp kịch bản trong tay mình. Đây là một bộ phim cổ trang được viết lại từ một câu chuyện xưa, tên là: 《 Hương Phấn 》. Nhân vật chính là bà chủ của một cửa hàng bán đồ trang điểm*, mà bạn thân Mộc Niên của cô đóng vai phụ - Sính Đình quận chúa Khương Đào Yểu. Nhân vật chính bị quốc sư mưu hại nhốt vào thiên lao, không ngờ lại được trở thành bạn tốt của quận chúa, bèn được quận chúa cầu hoàng thượng thả ra ngoài. Tạ Cửu đi đến, kéo một cái ghế ra rồi tao nhã ngồi xuống, ánh mắt chạm đến bóng dáng của cô gái kia. "Buổi họp báo đã kết thúc rồi, cô đã tìm được vị minh tinh thần tượng của cô chưa?" Điềm Mật: "..." Giọng nói nghe quen quá... Điềm Mật ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đẹp của ai kia thì giật mình. "Sao?" Điềm Mật: "..." Bóng dáng như trẻ con rơi vào trong mắt khiến Tạ Cửu có chút nhức đầu... Sao lại đầu tư vào một cô bé như thế này chứ? Anh chỉ là hơi tò mò, không ngờ lại dọa cô bé. .... Vẫn im lặng sao?... Tạ Cửu lúng túng sờ mũi, bản thân cũng ý thức được hành động đường đột của mình, anh bèn có ý định bỏ của chạy lấy người. "Anh..." Tạ Cửu còn chưa kịp qua đầu thì đã nghe thấy tiếng gọi khẽ vô cùng mềm mại... Tạ Cửu mím môi, cố gắng giữ lại hình tượng của bản thân... Hay là anh đưa cô nhóc này đến chỗ của đám diễn viên nổi tiếng kia? Việc này có tính là việc thiện đầu tiên trong 28 năm cuộc đời của anh không nhỉ? Điềm Mật có cảm giác bản thân mình bị nhúng vào trong ngọt ngào, tim đập mạnh đến mức sắp nhảy ra ngoài. Cô đi đến trước mặt người đàn ông, cười đầy ngốc nghếch. Nụ cười bay vào mắt Tạ Cửu bèn thay đổi ý vị... "Đây là nụ cười vui vẻ khi sắp được thấy mấy ngôi sao nổi tiếng à?" Mà ở bên kia, mấy nhân viên đang trò chuyện về 《 Hương Phấn 》bỗng nhiên im phăng phắc, mắt như muốn rớt ra khỏi tròng... Hôm nay mặt trời mọc ở phía Tây à? Bên cạnh Cửu gia có nhân vật khác giới? Mà khoan... Không phải đó là một cô bé sao? Mời các bạn đón đọc Hôm Nay Mật Đường Có Chút Ngọt của tác giả Nhất Chích Nịnh Mông Hà.