Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đỉnh Cao Phú Quý

Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Đỉnh Cao Phú Quý: Một định kiến từ thời trước cho rằng những người đàn ông ở rể nhà vợ thì là những người có gia đình nghèo khó, bản thân người đó thì vô dụng không thể đi làm, chỉ biết ở nhà ăn bám vợ mình. Nhưng thời buổi hiện giờ việc ở rể cũng không phải là gì quá nghiêm trọng, nếu người phụ nữ có thể qua làm dâu nhà chồng thì người đàn ông cũng có thể qua ở rể nhà vợ. Nếu người chồng là người thành đạt, có công ăn việc làm ổn định mà vẫn chịu ở rể nhà vợ thì chứng minh đó là người đàn ông trưởng thành, thương vợ, bỏ qua những ánh nhìn tiêu cực xung quanh, chấp nhận bỏ môi trường mà mình thân quen để đến với nơi xa lạ, vì thương mà hi sinh cho vợ. Nói thật, rất hiếm người đàn ông nào dám hi sinh vì vợ như vậy, nếu thật sự có thì cô gái đó quả thật là một người may mắn. Và lí do mình nói về những định kiến của việc ở rể là vì mình sẽ Review truyện Đỉnh Cao Phú Quý, một bộ truyện về nam chính ở rể nhà vợ. Ngoài ra, các bạn có thể tìm đọc truyện bằng những cách khác nhau ghi tên truyện kèm với tên hai nhân vật chính nếu sợ nhầm lẫn hoặc thay chữ “truyện” bằng chữ “tiểu thuyết” ví dụ như: Đỉnh cao phú quý- Trình Uyên, Bạch An Tương, ĐỈNH CAO PHÚ QUÝ.  Đỉnh cao phú quý- Trình Uyên, Bạch An Tương thuộc thể loại truyện ngôn tình, đô thị, lãng mạn nhưng cũng có chút ngược. Hiện đang có hơn 600 chương và vẫn đang được cập nhật. Hai năm trước khi ở rể, nam chính Trình Uyên của chúng ta là một thanh niên vừa mới ra trường, đang trong thời gian tuổi trẻ hừng hực đầy năng lực, đang cố gắng tìm một công việc tốt để mang lại cuộc sống sung túc đầy đủ cho mẹ của mình thì đột nhiên, mẹ anh bệnh nặng, anh cần một số tiền lớn để chữa trị cho mẹ, nhưng với khả năng tài chính của anh lúc đó thì làm sao có thể chi trả đủ được. May thay có một người đàn ông trung niên đến giúp đỡ anh nhưng với điều kiện là anh phải ký hợp đồng kết hôn ba năm với con gái của ông ấy, cô ấy tên là Bạch An Tương cũng chính là nữ chính của chúng ta. Lúc đó vì bệnh tình của mẹ không thể chậm trễ được nên anh đã đồng ý và trở thành con rể ở rể nhà họ Bạch như hiện giờ. Nguyên nhân ba của Bạch An Tương làm vậy là vì muốn con gái của mình tránh được việc hôn nhân thương nghiệp, ông muốn cô có một đám cưới với người bình thường không hề chứa những tâm cơ, những âm mưu đằng sau hôn nhân đó. Đó là lí do ông muốn gả con gái mình cho một chàng thanh niên vừa ra trường không hề có của cải tài sản gì. Mở đầu truyện là vào bữa tiệc sinh nhật của ông nội nữ chính - tên Bạch An Tương, khi các con cháu trong nhà đang tranh nhau tặng quà cho ông nội rồi chúc mừng sinh nhật nịnh nọt các thứ để ông vui thì có tiếng nói vang lên, tiếng nói này không phải là lời chúc sinh nhật càng không phải xu nịnh mà là lời nói xin mượn tiền, và người nói câu này không ai khác chính là nam chính của chúng ta Trình Uyên, nguyên nhân là vì mẹ của nam chính đột nhiên bệnh cũ tái phát nên cần số tiền lớn gấp để phẫu thuật. Có lẽ tác giả muốn thông qua tình huống này để thể hiện việc nam chính ở rể nên lời nói không có giá trị và bị tất cả mọi người trong nhà vợ khinh thường, chê cười. Nhưng đọc tới chi tiết này mình lại thấy nam chính Trình Uyên của chúng ta xử lý không tinh tế lắm, nếu cần tiền gấp vẫn có thể xử sự lịch sự và phải phép hơn là nói chêm vào khi mọi người đang vui vẻ chúc sinh nhật. Anh có thể đi qua nói nhỏ với ông cụ hơn là nói thẳng trước mặt nhiều họ hàng bạn bè xung quanh như vậy. Hoặc nếu biết ông cụ không thích mình thì có thể nhờ vợ mình là nữ chính nói giúp để làm dịu tình hình lại và khả năng mượn được tiền sẽ cao hơn. Đương nhiên đó cũng chỉ là suy nghĩ của mình, có lẽ trong lúc gấp gáp thì chúng ta cũng khó suy nghĩ thấu đáo được. Và đương nhiên kết quả của việc nam chính lên tiếng mượn tiền là sự không hài lòng thậm chí là khó chịu của ông nội, sự chê cười chỉ trích của người thân trong nhà vợ và những người xung quanh. Sau đó anh mượn được tiền từ anh họ của nữ chính, nhưng trước đó đã bị sỉ nhục vô cùng quá đáng và số tiền vay đó phải trả lãi cực kỳ cao. Nhưng vì bệnh tình của mẹ mà anh không quan tâm nhiều vậy, lập tức lấy tiền chạy đến bệnh viện. Nhưng kí lạ thay khi đến thì tiền viện phí đã được thanh toán rồi. Anh gặp một người tự xưng là mẹ của anh còn đưa anh một tấm thẻ đen, giải thích nguyên nhân năm đó vứt bỏ mình. Biết được thân phận thật của mình là con của một gia đình cực kỳ giàu có với khối tài sản kếch xù, liệu nam chính có chấp nhận tha thứ cho ba mẹ ruột để sống cuộc sống sung túc hơn không?  *** Tóm tắt: Trình Uyên là một thanh niên trẻ, đầy nhiệt huyết và khát vọng. Anh có ước mơ trở thành một người thành đạt, giàu có để có thể lo cho mẹ và những người thân yêu của mình. Tuy nhiên, cuộc sống của anh đã rẽ sang một hướng khác khi mẹ anh bị bệnh nặng và cần một số tiền lớn để chữa trị. Không có tiền, Trình Uyên đã đồng ý ký hợp đồng kết hôn với Bạch An Tương, một cô gái xinh đẹp, thông minh và giàu có. Review: Nội dung: Đỉnh Cao Phú Quý là một câu chuyện ngôn tình, đô thị, lãng mạn nhưng cũng có chút ngược. Truyện kể về hành trình của Trình Uyên từ một thanh niên nghèo khó, bị khinh thường trở thành một người đàn ông thành đạt, giàu có và được mọi người kính trọng. Ngay từ đầu truyện, tác giả đã xây dựng một tình huống khá cao trào khi nam chính Trình Uyên phải xin mượn tiền từ gia đình vợ mình để chữa bệnh cho mẹ. Điều này đã khiến anh bị mọi người trong nhà vợ khinh thường, chê cười. Tuy nhiên, anh vẫn không hề nản chí, vẫn cố gắng nỗ lực để thay đổi bản thân và chứng minh cho mọi người thấy rằng anh không hề thua kém ai. Trải qua nhiều khó khăn, thử thách, Trình Uyên đã dần thay đổi bản thân và trở thành một người đàn ông thành đạt. Anh không chỉ có tiền bạc, quyền lực mà còn có được tình yêu của người phụ nữ mình yêu. Nhân vật: Trình Uyên là một nhân vật chính rất đáng yêu và đáng ngưỡng mộ. Anh là một người có nghị lực, kiên cường, không bao giờ bỏ cuộc. Anh cũng là một người con hiếu thảo, luôn yêu thương và chăm sóc mẹ mình. Bạch An Tương là một nhân vật nữ chính rất xinh đẹp, thông minh và mạnh mẽ. Cô là người luôn đứng về phía Trình Uyên, luôn tin tưởng và ủng hộ anh. Cốt truyện: Cốt truyện của Đỉnh Cao Phú Quý khá hấp dẫn, lôi cuốn với nhiều tình huống bất ngờ và kịch tính. Truyện có nhiều chi tiết hài hước, giúp người đọc giải trí. Đánh giá: Đỉnh Cao Phú Quý là một câu chuyện ngôn tình hay và đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Truyện rất hay, nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu. Mình rất thích cách Trình Uyên thay đổi bản thân và trở thành một người đàn ông thành đạt. Anh ấy là một tấm gương sáng cho những người trẻ tuổi." Ý kiến 2: "Truyện khá sến nhưng cũng rất ngọt ngào. Mình thích nhất là mối tình của Trình Uyên và Bạch An Tương. Họ rất xứng đôi vừa lứa." Ý kiến 3: "Truyện có một số tình tiết hơi phi logic nhưng nhìn chung vẫn rất đáng đọc. Mình sẽ recommend truyện này cho những bạn thích truyện ngôn tình sủng ngọt ngào." Kết luận: Đỉnh Cao Phú Quý là một câu chuyện ngôn tình hay và đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Giải thích thêm: Về tình tiết Trình Uyên xin mượn tiền từ gia đình vợ: Tình tiết này đã thể hiện rõ sự bất công mà Trình Uyên phải chịu đựng khi là một người đàn ông ở rể. Trong xã hội Á Đông, người đàn ông ở rể thường bị coi là thấp kém hơn người đàn ông ở nhà vợ. Họ thường bị coi là không có quyền lực, không có tiếng nói và không được tôn trọng. Tình tiết này cũng đã thể hiện nghị lực và ý chí của Trình Uyên. Anh không ngại bị khinh thường, chê cười để có thể cứu mẹ của mình. Về hành trình thay đổi của Trình Uyên: Trình Uyên đã thay đổi từ một thanh niên nghèo khó, bị khinh thường trở thành một người đàn ông thành đạt, giàu có và được mọi người kính trọng. Sự thay đổi này của anh không phải là một điều dễ dàng. Anh đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, thử thách.  Mời các bạn mượn đọc sách Đỉnh Cao Phú Quý của tác giả Khuyết Danh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Gió Thổi Mùa Hè - Lâm Địch Nhi
Khi đọc xong “Gió thổi mùa hè”, tôi đã ngồi rất lâu mới có thể quyết định mình sẽ bắt đầu như thế nào. Bởi vì lâu lắm rồi tôi mới đọc một câu chuyện nhẹ nhàng mà buồn bã đậm sâu như vậy cho nên không khỏi dè dặt, sợ rằng sẽ làm hỏng cảm xúc hiện đang có đối với Ngôn Mặc và Liễu Liễu. Chuyện tình của họ rất đẹp, nhưng cũng rất đau lòng. Ngôn Mặc, tôi nghĩ mình sẽ bắt đầu với người này. Ngôn Mặc vừa là một DJ cho đài phát thanh, vừa là thầy giáo dạy nhạc jazz của trường Kĩ thuật, cũng là một tay trống trong ban nhạc rock. Anh thường hát những bài hát có giai điệu cuồng nhiệt, nhưng thực chất Ngôn Mặc lại là người rất trầm lặng và hay suy nghĩ nhiều... Tôi thích điểm này ở Ngôn Mặc. Anh là kiểu người rất quyết đoán, nếu không thích thì tuyệt đối không dây dưa, kể cả ca sĩ đang nổi được anh sáng tác bài hát cho có tình ý với anh, hay là học trò bướng bỉnh luôn bám theo anh cũng thế. Ngôn Mặc giải quyết rất rõ ràng, bởi vì anh không hứng thú, cho nên không hề cho họ cơ hội nào. Nhưng Ngôn Mặc cũng là một người sống rất tình cảm. Nếu nói đến người có thể khiến Ngôn Mặc lưu luyến không thể rời xa, có lẽ chỉ một mình Liễu Liễu mà thôi. Liễu Liễu, Liễu Liễu. Tên cô gái này gợi cho người ta cảm giác yếu đuối, nhưng thực ra lại là một người rất mạnh mẽ. Một người phụ nữ như vậy, có thể tự quyết định mình nên dừng chân hay bước đi. Liễu Liễu không vương vấn người cũ, vì anh ta đã từng phản bội cô, cho nên dù có trở lại, cầu xin thế nào Liễu Liễu cũng không chấp nhận. Cô rất dứt khoát. Ở điểm này, Liễu Liễu và Ngôn Mặc giống nhau. Liễu Liễu có thể nhất thời tức giận vì những cô gái khác cố tình gần gũi Ngôn Mặc, nhưng cô vẫn kiên nhẫn nghe anh giải thích. Ngôn Mặc có thể ghen tị với người cũ của Liễu Liễu, nhưng anh vẫn tin tưởng cô, bởi vì “Tôi yêu Liễu Liễu, Liễu Liễu yêu tôi, không mang theo bất kì tia tạp chất nào, cảm giác tựa như mối tình đầu.” Bởi vì họ yêu nhau đậm sâu như vậy. Chỉ tiếc là, cuối cùng vẫn không vượt qua được thử thách. Liễu Liễu rời đi, bởi vì tình cũ của Ngôn Mặc, lúc đó là ca sĩ nổi tiếng, nói rằng Ngôn Mặc từng có con với cô ấy. Tự tôn của Liễu Liễu rất lớn, cô cũng chán ghét cảm giác bị phản bội. Mà Ngôn Mặc lại không hề biết việc này. Liễu Liễu cứ như vậy bỏ đi. Cô nghe anh nói rất nhiều điều, giải thích rất nhiều thứ, nhưng lại không cho anh một cơ hội tạm biệt cuối cùng. Cũng không thể chờ những bài hát mà Ngôn Mặc hứa sẽ sáng tác tặng cô vào ngày sinh nhật. Đó là tâm ý của anh. Liễu Liễu, đáng tiếc không đợi được rồi. “Vì sao anh nhìn qua lại đau buồn như vậy Trong mắt ánh lệ Đến đây đi, hiện tại đã đến với anh Không cần phải sợ, không cần phải khóc Để anh nhìn rõ em Anh cũng đã trải qua buồn bã, đau lòng Khi màn đêm buông xuống Em không biết làm sao Cho dù oán hận của em Cũng sẽ không thể làm giảm tình yêu của anh đối với em.” Lần sau họ gặp nhau, Liễu Liễu đã vì tai nạn mất trí nhớ. Cô không còn nhớ Ngôn Mặc là ai. Tất cả tựa như chưa từng xảy ra. Vậy thì tốt. Liễu Liễu không còn đau lòng nữa rồi. Nhưng còn Ngôn Mặc? Anh vẫn dịu dàng như vậy, chờ cô ấy hồi phục, nhìn cô ấy trong tay với người đàn ông khác, thật lòng chúc phúc cho cô ấy. Thú thực, tình yêu của Ngôn Mặc dành cho Liễu Liễu khiến tôi cảm thấy nghẹt thở. Bởi vì đẹp đẽ đến thế, mà lại thật đau lòng. Kết cục của câu truyện này, nhiều người vẫn cho là SE. Ngôn Mặc rời đi, Liễu Liễu bước vào lễ đường với một người đàn ông khác. Cô có lẽ vĩnh viễn không nhớ ra mình từng yêu sâu sắc một người đàn ông tên là Ngôn Mặc trên đời. Nhưng mà, tôi nghĩ rằng, đây lại là OE. Vì cuối cùng, có thể Liễu Liễu đã nhớ ra mọi chuyện. Trích chương cuối: “Tôi rất muốn nói, anh sẽ mang em bỏ trốn, đi đến một nơi không có ai biết chúng ta, làm một đôi vợ chồng bình thường, nắm tay nhau sống đến già. Nhưng cuối cùng tôi cũng không nói ra, chỉ rót cho em một chén nước thấm giọng. Sau đó tôi đưa em đến dưới lầu nhà trọ, cùng em đi đến đầu cầu thang. Nhưng khi em bước lên lầu, lại đột nhiên vịn lấy lan can, vẻ mặt mờ mịt như không biết mình đang ở chỗ nào. Tôi nghĩ có lẽ em thấy khó chịu nên bước lại đỡ em. Em chậm rãi xoay người lại, thở dài một tiếng, rồi đột nhiên ôm lấy thắt lưng tôi, kiễng chân hôn lên đôi môi hơi lạnh của tôi, nhẹ nhàng day cắn, bằng độ mạnh yếu mềm nhẹ quen thuộc. “Ngôn Mặc, hẹn gặp lại!” Còn bạn, kết quả của hai người họ mà bạn nghĩ sau khi đọc xong câu chuyện này sẽ là gì? Review by Ám dung hoa *** Cuối tháng năm, có một buổi biểu diễn âm nhạc tổ chức ở Hải Nam, dàn nhạc chúng tôi cũng được mời đi biểu diễn. Liễu Liễu tiễn tôi đến ga tàu, trong mắt tràn đầy lưu luyến. Buổi biểu diễn này chỉ mất ba bốn ngày, nhưng sau khi tôi trở về, Liễu Liễu phải dẫn học trò đi Giang Tô thực tập nửa tháng, như vậy là chúng tôi sẽ phải xa nhau tận hai mươi ngày. Lưu luyến dâng lên từ tận đáy lòng. Từ khi yêu nhau đến nay, chúng tôi chưa bao giờ xa nhau lâu như vậy. Tôi nắm tay Liễu Liễu đứng trên đài ngắm trăng, nhìn đoàn tàu không ngừng di chuyển, không biết tại sao đột nhiên cảm thấy toàn thân mệt mỏi. “Nhớ gửi tin nhắn, gọi điện hằng ngày cho em đấy.” Liễu Liễu nghiêng đầu, vẻ mặt hờn dỗi, quả thật hoàn toàn khác xa với hình tượng nghiêm túc khi lên lớp của em. Tôi hôn lên môi em: “Anh biết rồi, chỉ cần rảnh rỗi nhất định sẽ nhắn tin, gọi điện thoại cho em.” “Buổi biểu diễn chắc có không ít người đẹp, bầu không khí cũng nóng bỏng, anh… Không thể để người khác hôn anh. Chỗ này là độc quyền của em.” Liễu Liễu nhón chân, cắn lên môi tôi một cái, cảm giác hơi đau ngứa. “Tuyệt đối không có chuyện đó.” Tôi biết Liễu Liễu nhớ kỹ chuyện của tôi và Lưu Lộ trong quán bar lần trước. Đoàn tàu vào ga, lão Đỗ đứng trên đài giục tôi. Tôi đành buông tay Liễu Liễu ra, lên tàu. Đoàn tàu rời khỏi ga, tôi vẫn nhìn qua cửa sổ, nhìn bóng dáng càng ngày càng nhỏ của Liễu Liễu, chợt cảm thấy trong lòng trống vắng đến lạ. Chúng tôi dừng lại ở Thẩm Quyết mười lăm phút, tụ họp với dàn nhạc rồi mới ngồi thuyền đi Hải Nam. Buổi biểu diễn diễn ra ở thành phố Tam Á xinh đẹp. Ánh mặt trời, bãi cát, sóng biển, người đẹp, âm nhạc, toàn bộ Tam Á đều sôi trào. Đây là một nơi vô cùng vô cùng HOT vào thời gian này. Mạc Tri Văn là khách mời đặc biệt của buổi biểu diễn nên cũng đi tới Hải Nam. Bây giờ cô ta là ca sĩ nổi tiếng, ra vào đều có một đám fan hâm mộ đi theo. Chúng tôi gặp nhau lúc chiều tối trên bờ cát, mấy người lão Đỗ muốn đi bơi, nhưng tôi mệt mỏi, chỉ nằm phơi nắng chiều trên bờ cát, nắm một nắm cát, từ từ thả rơi theo chiều gió. Hôm nay tôi đã nhắn cho Liễu Liễu mấy tin nhắn, nhưng đến giờ em vẫn chưa trả lời, khiến tôi có chút lo lắng, bất an. Trước mắt đột nhiên tối sầm, một bóng người che khuất ánh sáng mờ nhạt của nắng chiều tiến lại gần. Tôi ngẩng đầu, là Mạc Tri Văn, lúc này cô ấy mặc một bộ đồ bơi vô cùng quyến rũ, trên mặt mang kính râm, hấp dẫn không ít ánh mắt trên bờ cát. “Hi!” Tôi giơ tay chào hỏi, tin tức cô ta tới đây đã sớm được truyền ra, tôi cũng không cảm thấy kinh ngạc lắm. Cô ta cười cười, nằm xuống bên cạnh tôi, thoải mái thở dài một tiếng. “Lâu rồi không được thả lỏng như vậy, khó khăn thật.” Cô ta nói. “Làm người nổi tiếng đúng là không dễ dàng, tất nhiên phải vất vả hơn người bình thường rồi.” Tôi đưa cho cô ta một chai nước. ... Mời các bạn đón đọc Gió Thổi Mùa Hè của tác giả Lâm Địch Nhi.
Chuyện Đêm Vong Xuyên Đường - Thất Nhật Minh
“Chuyện đêm Vong Xuyên đường” là tác phẩm kỳ ảo, lạ lùng, dành tặng cho những bạn đọc say mê những thứ độc đáo, kỳ dị. Sự hài hước và giản dị trong văn phong của Thất Nhật Minh đem đến một câu chuyện ly kỳ và hấp dẫn. Bạn sẽ trả lời thế nào khi có mỹ nam số một, vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết vừa mới gặp bạn lần đầu đã thì thầm: “Em, hãy ở lại bên tôi nhé!”? Trong lúc bạn vẫn đang hí hửng vì tưởng sắp thoát được kiếp FA thì chàng nói với mỹ nam số hai: “Tôi chỉ nói muốn giữ cô ấy ở lại làm việc thôi mà!”. Làm việc? Chính xác là làm tạp vụ. Tạp vụ trong một cửa hàng bụi bặm, cổ quái bán toàn đồ cũ. Đồ cũ nhưng lại rất đắt đỏ. Đắt đỏ nhưng vẫn đông khách mua. Mà khách hàng thì đều là những người kỳ dị.  Nếu là bạn, bạn có vì hai mỹ nam mà nhận lời để rồi phải gặp một anh chàng luôn đeo chiếc mặt nạ bằng ngọc để che đi khuôn mặt đã bị lột da; một con ma xó anh tuấn chuyên hút sinh khí của người sống, khiến họ trở thành oan hồn; một con ngạ quỷ trong lốt bác sỹ tài năng... hay không? Hạ Chí đã nhận lời. Những chuyện kỳ quái vẫn liên tiếp xảy ra, thậm chí cô còn gặp nhiều nguy hiểm hơn lúc trước. Nhưng giờ đây ở bên cô đã có Thanh Minh và Dao. *** Nhận xét của độc giả: “Thoạt tiên tôi cứ nghĩ rằng “Chuyện đêm Vong Xuyên đường” là tập hợp các câu chuyện kỳ lạ riêng lẻ. Nhưng khi đọc xong câu chuyện thứ nhất, rồi câu chuyện thứ hai, thứ ba... tôi mới thấy rằng kỳ thực các câu chuyện này đều liên quan đến nhau. Mỗi câu chuyện giống như một mắt xích quan trọng giúp làm sáng mối duyên tiền kiếp của bộ ba Thanh Minh - Hạ Chí - Dao. Sức cuốn hút của truyện tỏa ra từ cốt truyện ly kỳ, tình tiết gay cấn, không gian ma quái và văn phong giản dị, hài hước”. (- Độc giả Bảo Trang) “Tôi thích Dao, một anh chàng lúc nào cũng tỏ ra yêu bản thân, thích được người khác khen là đẹp trai, ham ăn, ham ngủ và thích mỹ nữ. Dao rất thích trêu chọc Hạ Chí khiến cho cô nổi cáu. Kỳ thực anh rất quan tâm, lo lắng và yêu thương cô. Từ thuở còn ở Thiên Đô - Côn Luân cho đến khi xuống nhân gian, anh luôn ở bên cô, bảo vệ cô trước mọi hiểm nguy. Tình cảm của anh dành cho cô không chỉ là tình yêu, mà còn giống như tình thân vậy”. (- Độc giả Huyền Tú)  *** Trong cơn gió lốc, cửa sổ nhà ai không đóng chặt, đập vào tường kêu rầm rầm. Nửa đêm canh ba, không có chuyện gì chứ? Mặc dù có chút lo lắng, nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn ngồi trong quầy không dám đi ra ngoài. Trong cửa hàng lặng phắt như tờ, nói ra cũng thấy kỳ, rõ ràng là cùng một nơi, chỉ có điều vắng đi hai người, sao cảm giác lại khác nhau đến vậy? Bình thường tôi không hề cảm thấy tĩnh lặng đến mức khó chịu như thế này, những đồ vật cũ kỹ nấp trong xó xỉnh dường như đều có sinh mệnh, trong bóng tối dường như có muôn vàn ánh mắt, chúng lén lút thì thầm. Tôi hơi thấp thỏm, co người lại, lập tức cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Bình thường những lúc Thanh Minh có ở đây, tôi không bao giờ đi vào trong quầy. Một là vì không gian bên trong chật hẹp, hai là vì như tôi thấy, cái tủ quầy này giống như thuộc về Thanh Minh, khắp nơi đều đánh dấu mấy chữ “Đồ riêng của Thanh Minh”. Lúc này nép mình trong địa bàn của anh, khắp nơi đều lưu dấu tích của Thanh Minh, tự nhiên tôi lại có cảm giác an toàn hơn một chút. Cảm giác căng thẳng ban nãy đã bay biến đi đâu mất, tôi định thần lại, sợ cái gì, tôi còn có dấu ấn bảo vệ cực mạnh nữa cơ mà. Hơn nữa Dao nói rồi, anh sẽ quay trở lại ngay. Anh chàng đó tuy có lúc mồm mép, nhưng lúc then chốt vẫn rất đáng tin cậy. Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới, cánh cửa “kẹt” một tiếng rồi mở ra, một luồng gió lạnh từ ngoài xộc thẳng vào trong. ... Mời các bạn đón đọc Chuyện Đêm Vong Xuyên Đường của tác giả Thất Nhật Minh.
Cô Nàng Hổ Báo - Rapat
“Bạn đã từng nhìn về quá khứ khi bạn còn là một đứa trẻ chưa? Raman gặp Namjiu, một cô bé láu cá, khi anh mới mười ba tuổi. Cho dù cô bé nghịch ngợm ấy đã ban tặng cho anh một kỷ niệm “đau đớn” nhưng kể từ đó, hình bóng cô bé vẫn luôn hằn sâu trong tim anh như thể có một sợi dây vô hình nào đó đã gắn kết họ lại với nhau mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra… cho đến ngày cảm xúc ấy nở rộ khi anh vô tình gặp lại cô. Đôi khi, “định mệnh” đã xảy đến với cuộc đời bạn ngay từ lúc ấy rồi, chỉ có điều bạn không kịp nhận ra mà thôi.” *** "Đứa trẻ sinh ra vào ngày hôm nay sẽ rất có duyên, ai nhìn cũng thấy yêu mến, là đứa bé có tâm hồn trong sáng, thánh thiện, có sao may mắn chiếu mệnh. Đời nó sẽ gặp những may mắn lạ lùng, có phúc phận tốt đẹp như được thần hộ mệnh che chở. Ngay cả khi có kẻ thù, kẻ thù cũng không thể thắng được nó. Bạn đời của nó là người vốn đã có duyên với nó từ nhiều kiếp trước. Có thể nói, họ sinh ra để dành cho nhau...". Tiếng phát thanh viên trên một kênh radio nổi tiếng đang nói về số phận của những đứa trẻ sinh vào ngày hôm nay. "Anh, nếu con mình sinh vào ngày hôm nay thật, có vẻ như sẽ là đứa bé không tầm thường đâu". Jenjira đang ngồi trên xe vô tình bật radio nghe thấy những lời tiên đoán này liền quay sang nói với chồng, anh đang lái xe chở cô đến bệnh viện khám thai theo như đã hẹn với bác sĩ từ trước. ... Mời các bạn đón đọc Cô Nàng Hổ Báo của tác giả Rapat.
Cô Gái Tháng Sáu - Ngãi Mễ
Anh hỏi: “Em đã gặp được chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả chưa?”  “Hơ hơ, làm gì có chàng trai nào vì tình yêu mà bất chấp tất cả? Trước đây còn có cô gái vì tình yêu mà bất chấp tất cả, nhưng chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả thì chưa bao giờ có.” “Ai bảo thế?” “Em bảo.” “Em nói không đúng.” “Tại sao lại không đúng?” “Anh chính là chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả…” *** Triết gia A nói: Chồng cặp bồ, vợ luôn là người cuối cùng biết sự thật. Triết gia B nói: Chồng cặp bồ, nhờ trực giác mách bảo, vợ luôn là người biết chuyện đầu tiên. Kể từ khi chồng về nước, hai câu nói này luôn ám ảnh Vương Quân, cô là một research scientist (nhà nghiên cứu), sống bằng đồng lương nghiên cứu, đã quen với việc dùng các số liệu thí nghiệm để nói chuyện, mỗi khi thực hiện các đề tài nghiên cứu tại phòng thí nghiệm, cô đều đặt ra hai giả thiết mâu thuẫn, xung đột nhau. Giả thiết 1: Gen A có thể ức chế tế bào ung thư phát triển. Giả thiết 2: Gen A không thể sự phát triển của tế bào ung thư. Nhiệm vụ của cô dùng các thí nghiệm để xác định rốt cuộc giả thiết A vững chắc hay giả thiết B vững chắc. Chính vì thế cô không cảm thấy lạ trước sự xung đột giữa triết gia A và triết gia B, trái lại, vừa nhìn thấy hai mệnh đề đối lập này, cô vô cùng phấn chấn, chỉ muốn tiến hành ngay một thí nghiệm để kết luận ai đúng, ai sai. Chỉ có điều, việc cặp bồ không giống tế bào ung thư, dường như chưa có ai thông qua phương pháp thí nghiệm để chứng minh. ... Mời các bạn đón đọc Cô Gái Tháng Sáu của tác giả Ngãi Mễ.