Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nam Nữ Độc Thân

Vì truyện này văn án có mà như không nên mình tóm lược sơ qua về nội dung truyện. “Độc thân nam nữ” kể về bốn năm cuộc đời (từ 24 tuổi đến 27 tuổi) của cô gái Hứa Tĩnh. Hăm bốn tuổi, đúng là độ tuổi vàng trong văn hóa Á Đông để các mẹ, các dì, các cô, các bác, bà con xa láng giềng gần, bạn thân đồng nghiệp hối thúc bạn… kết hôn. Hứa Tĩnh cũng không ngoại lệ, tuy cô học hành tới nơi tới chốn, có được một công việc khá tốt song chuyện cô hăm bốn vẫn chưa mảnh tình vắt vai trở thành đề tài nóng sốt mà mỗi độ lễ tết là mọi người lại lôi ra bàn tán. Với một cuốn ngôn tình sủng ngọt văn thông thường thì đây chính là thời điểm vàng để nam chính xuất hiện, nhưng không, vì đây là một cuốn nữ cường sảng văn cho nên nữ chính tự mình đánh bay bảy bảy bốn chín loại yêu quái, vượt qua chín chín tám mốt kiếp nạn để giữ vững chủ nghĩa độc thân của mình. Muốn độc thân có dễ không? Xin thưa là khó hơn nhiều so với lấy đại một tấm chồng. Để được độc thân, điều kiện tiên quyết là phải độc lập về kinh tế. Mấy cụ Các Mác mà nói thì cấm có sai, cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng, nếu trong tay mà không có tiền thì nói chẳng ai thèm nghe, đặc biệt là bậc cha mẹ trong nhà. Hứa Tĩnh cũng hiểu rõ điểm này cho nên trọng tâm cuộc đời cô dồn hết vào chuyện kiếm tiền. Phải kiếm được nhiều tiền thì mới mua được nhà, phải kiếm được nhiều tiền thì đời sống mới thoải mái, và hơn hết là, nếu cô kiếm được nhiều tiền thì cô có thể mua được tự do cho chính bản thân mình. Tuy đây là một cuốn sảng văn nhưng tác giả không quá o bế nữ chính, cho cô một bước lên mây, kiếm tiền dễ như trở bàn tay mà tiến hành tuần tự từng bước một. Mới đầu nữ chính cũng phải cật lực làm việc chốn công sở, sau đó tìm thấy con đường khác có tương lai hơn mới bung ra làm riêng, cá nhân mình cảm thấy đây là con đường thực tế mà bất cứ kỹ sư công nghệ thông tin nào cũng có thể học hỏi theo (nữ chính là dân IT lập trình game). Nếu có chi tiết nào trong truyện mình cảm thấy hơi hư cấu thì đó là giá nhà trong truyện này có vẻ thấp hơn mặt bằng chung giá nhà trong các truyện khác rất nhiều, điều này cũng khiến hành trình tự thân kiếm tiền mua được một căn chung cư nho nhỏ cho riêng mình của nữ chính không phải là một ước mơ quá sức xa vời. Điều kiện thứ hai để được độc thân đó là phải có một cái đầu lạnh và một ý chí sắt đá. Khi bạn tới tuổi kết hôn, xung quanh bạn sẽ có biết bao nhiêu người hối thúc, thậm chí ép buộc bạn phải cân nhắc tới vấn đề đó. Nếu bạn là một người yếu lòng thì đôi khi sẽ đi một bước sai bỏ lỡ cả đời. Hứa Tĩnh thì không như vậy, cô hứng chịu áp lực từ chuyện bị hối thúc hôn nhân, nhất là từ mẹ cô và bà bác cực phẩm, nhưng cực kỳ tỉnh táo mà tự định đoạt số phận của chính mình và thành công thuyết phục mẹ cô tin tưởng quyết định của cô là đúng. Có trong tay hai điều kiện này, thì không những nữ chính Hứa Tĩnh mà chắc chắn ai cũng có thể yên tâm thoải mái mà độc thân. Truyện này có hai kết cục, kết cục một no couple, nữ chính vẫn giữ vững chủ nghĩa độc thân không gì lay chuyển được của mình. Kết cục hai có nam chính, nam chính này có tình đồng chí đồng cam cộng khổ vì bị hối thúc hôn nhân với nữ chính, anh này tính cách có xu hướng củi gạo mắm muối hơn mấy anh nam chính thông thường. Hai người từ bạn lâu ngày thành người yêu, nam chính nảy sinh tình cảm và theo đuổi nữ chính trước, Cách Mạng tới mãi ngoại truyện hai mới thành công (ngoại truyện 1 là no couple nên tất nhiên là anh rớt đài rồi). “Độc thân nam nữ” không chỉ là một cuốn ngôn tình chỉ đọc để giải trí rồi quên đi, mà nó còn có tác dụng cổ vũ chị em bạn dì hãy tranh đấu cho hạnh phúc và tiền đồ của bản thân. Trong truyện không chỉ toàn nhân vật chính diện mà còn có cả những thể loại cực phẩm đến câm nín, chẳng hạn như bà bác ngoa ngoắt của Hứa Tĩnh, hay những vị đồng nghiệp bề ngoài đon đả nhưng lại bằng mặt không bằng lòng với nữ chính. Truyện mở ra một bầu không khí cuộc sống rất thực tế, chẳng có màng gió tanh mưa máu nào song lại khiến người đọc nhiều khi thấy nghẹn ngào vì thấy chính mình và những vấp váp, khó xử mình đã từng chịu trong đó. Cuốn truyện này rất thích hợp để an ủi những cô gái đang tới tuổi lấy chồng, đứng trước áp lực bốn bề của việc bị thúc ép hôn nhân song vẫn không cam lòng mà lấy đại một tấm chồng cho xong. Truyện này mình đã đọc hơn một năm trước, vì dạo này có đọc bộ combo ba cuốn của tác giả Vãn Tình, thấy tư tưởng hai tác giả khá giống nhau nên mới chợt nhớ ra và đề cử. Dưới đây là một trích đoạn trong phần giới thiệu tác phẩm “Độc thân nam nữ”, có thể xem như đại diện cho thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm xuyên suốt cuốn truyện (mà hình như đoạn này tác giả trích dẫn từ một tác phẩm khác thì phải). "Sao cô không kết hôn đi? Cô xinh xắn nhường ấy kia mà." "Tôi nói cô nghe, ngay cả ý định kết hôn tôi cũng không có. Cho dù có nhiều đàn ông ưu tú tìm tới cửa thì cũng thế thôi, tôi nhất định sẽ không suy suyển. "Đàn bà con gái mà có suy nghĩ như vậy thật kỳ cục." "Tôi nghĩ chắc tôi sẽ mãi mãi không kết hôn đâu. Nếu duyên phận chưa tới thì sao tôi phải vội vã làm gì? Tôi cơm áo không lo, cuộc sống thú vị, tôi không tin mấy bà nội trợ có thể sống hạnh phúc hơn tôi bây giờ." "Nhưng nếu thành gái lỡ thì thì đáng sợ lắm." "Nếu như tôi dốt đặc cán mai, suốt ngày lải nhải mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, tán dóc cho qua ngày đoạn tháng thì tôi sẽ kết hôn ngay. Nhưng mà, đừng lo, vì tôi sẽ trở thành một cô gái lỡ thì giàu có, chỉ có loại gái lỡ thì chán nản nghèo khó thì mới trở thành trò cười cho người ta mà thôi." *** 28 tuổi đầu mùa hè. Hứa Tĩnh mặc vào đầu màu xanh biếc ngang gối váy dài, thân trên dựng cái nát hoa nhỏ áo choàng, trên chân phối chính là màu trắng đáy dốc giày. Cách ăn mặc tốt về sau, nàng nghiêm túc chiếu chiếu tấm gương, bảo đảm mình mỹ mỹ sau chuẩn bị đi ra ngoài. Trước khi đi, nàng chuyên môn trấn an ngốc nữu, "Cơm trưa đặt ở bát cơm bên trong a, một người ở lại nhà phải ngoan a, ban đêm ta liền trở lại." Ngốc nữu lắc lắc cái đuôi, an tĩnh nhìn xem chủ nhân rời đi. Mười một giờ trưa, Hứa Tĩnh tại hẹn xong nhà hàng Tây bên trong nhìn thấy Vệ Giang, gặp mặt câu nói đầu tiên là, "Ngày hôm nay ta có thể đánh ngươi rồi sao?" "Không thể." Vệ Giang nghiêm túc lật xem menu, thuận miệng đáp câu, sau đó hỏi, "Ngày hôm nay ăn bò bít tết, ngươi muốn mấy phần quen?" "Tám phần." Hứa Tĩnh hơi bất đắc dĩ, "Kết giao đều nửa năm, ngươi còn chưa hết hi vọng đâu?" "Ngươi chán ghét ta a?" Vệ Giang hỏi. "Không ghét." Hứa Tĩnh thành thật lắc đầu. Cái gọi là hẹn hò, nàng một mực là coi như bằng hữu tụ hội tới. Cùng Vệ Giang ở chung, nàng cảm thấy rất nhẹ nhõm, cũng không căm ghét. "Vậy ta tại sao phải hết hi vọng? Vạn nhất ngày nào ngươi liền động tâm đâu?" Vệ Giang rất bình tĩnh. Lần thứ nhất bị Hứa Tĩnh hỏi "Ngày hôm nay ta có thể đánh ngươi sao" lúc, thật sự là hắn hốt hoảng hạ. Bất quá về sau hắn liền phát hiện, mỗi lần hẹn hò Hứa Tĩnh đều sẽ hỏi vấn đề này, tựa như là tại trưng cầu ý kiến của hắn, nhưng kỳ thật cùng gặp mặt nói "Chào ngươi" không có khác nhau. Cho nên dần dần, hắn lựa chọn không nhìn thẳng. "Biết ta có bao nhiêu kiên quyết, ngươi không sai biệt lắm cũng nên từ bỏ đi?" Hứa Tĩnh hỏi. "Ngươi hiểu được ta đối với ngươi quấn quít chặt lấy, không chịu bỏ qua, làm sao không mềm lòng nhận lấy ta?" Vệ Giang hỏi lại. Liếc mắt đối diện, hắn cười lên, "Cùng gặp mặt ta, thế mà xuyên xinh đẹp như vậy, giống như là tỉ mỉ cách ăn mặc qua." "Đó là bởi vì muốn mặc cho mình nhìn. Nhìn thấy mình thật xinh đẹp, ta tâm tình sẽ biến tốt." Hứa Tĩnh thở dài, "Ngươi rất tốt, thật sự rất tốt, chỉ là ngươi yêu đương tìm nhầm người. Làm gì không phải tại ta trên ngọn cây này treo cổ? Nếu như ngươi đưa ánh mắt thả tại cái khác trên người cô gái, còn nhiều người nguyện ý cùng ngươi ngọt ngào yêu đương." Mời các bạn đón đọc Nam Nữ Độc Thân của tác giả Khinh Vân Đạm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Diệp Gia - Triệt Dạ Lưu Hương
Trong mùa muôn hoa rơi rớt và héo rũ ấy, họ quen nhau. Vẻn vẹn một cái nhìn đã quyết định cả cuộc đời về sau. Có lẽ bởi anh trốn tránh, vờ hờ hững để quên đi mảng ký ức không nên có này; có lẽ bởi anh nhát gan, không đủ dũng khí mà đẩy người anh yêu vào vòng tay cô gái khác. Nhìn cậu kết hôn, nhìn cậu có con. Nhìn cậu từ một cô nhi nay đã gia đình đề huề. Thế nhưng, anh nào có hay, cậu vẫn hằng chôn sâu bóng hình cậu thật sự yêu thương vào đáy lòng. Để rồi khi bắt gặp bốn con chữ "W, H, H, L", mọi thứ mới hoàn toàn tan rã. Kén nhộng bấy lâu anh tạo ra khóa kín chính mình, bỗng chốc bị rạch toang… Hai người họ, một là đội trưởng đội phòng chống ma túy biên giới, một là cảnh sát cơ trí xuất thân cô nhi. Trong vụ án truy bắt tội phạm này, đã không chỉ là đấu tranh cho chính nghĩa, mà còn là cuộc đua của tình yêu. *** Có người từng nói với tôi, trong bốn mùa, chỉ có âm thanh mùa thu là có thể ngấm vào xương cốt bạn. Đó là thứ âm thanh phù hợp nhất với bản chất sinh mệnh. Nếu nói chết chính là vùi lấp trong băng tuyết mùa đông, thì những tháng ngày chúng ta còn sống chính là những tháng ngày lang thang trong mùa thu. Lúc ấy tôi nghe xong cũng chẳng thiết tha gì, xem đó như lời nghe được khi say. Mà mặc dù có tỉnh, tôi cũng sẽ không cảm thấy bi thương, vì vào mùa trăm hoa bị quên lãng ấy, tôi quen biết Diệp Gia. Đó là một ngày vừa qua đầu thu, ánh mặt trời vẫn rất nóng và gay gắt, nhưng gió đã có phần mạnh hơn. Diệp Gia cúi đầu, đi phía sau một đội người. Tôi lúc ấy cũng không biết cậu chính là Lâm Diệp Gia tôi hao tổn tâm trí muốn tìm, một Lâm Diệp Gia nghe nói trời sinh phải làm cảnh sát, người duy nhất ở trường trong giờ dạy vật lộn tự do đánh ngã huấn luyện viên, là học viên trong lớp mô phỏng đối kháng chỉ một mà đánh bại cả tổ. Nói thật thì, ảnh chụp cậu ấy trên lý lịch sơ lược khiến tôi có phần hoài nghi đây chỉ là một anh chàng ngây ngô, đơn thuần và phảng phất chút ngượng ngùng. Ấn tượng khắc sâu nhất chính là cậu có hàng mi rất đen, chỉ cần hàng mi ấy thôi đã có thể bắt gặp vài phần sát khí. Mặc dù kinh ngạc, nhưng tôi không hề do dự. Đại đội chống buôn lậu ma túy nơi biên giới khi ấy không đông đúc nhân tài như sau này, thay vào đó là thiếu người trầm trọng. Mà tôi, tôi cũng đang vô cùng hăng hái, vô cùng vội vã quyết tâm phải làm nên tên tuổi, để người cha cao cao tại thượng kia xem. Lâm Diệp Gia đúng là nhân tài mà người ở mỗi cục đều muốn cướp lấy, trải qua đấu đá, cuối cùng vẫn bị tôi đoạt đi. Nhân tài như vậy, cuối cùng tên tuổi làm sao có thể rơi xuống một đại đội nho nhỏ chống buôn ma túy chẳng tên tuổi như thế, tôi chưa từng nghĩ đến việc ấy có liên quan gì với cha mình, mãi đến khi thư ký Vương đến đưa tư liệu cười nói, lần sau trở về nhớ nói tốt cho bọn chú với cha cháu. Vậy nên lúc Diệp Gia tiến vào, tôi kìm nén lửa giận trong bụng, vừa thấy có kẻ bước vô liền quát: “Đều ngẩng đầu lên cho tôi!” Và rồi, giữa nhiều người đến thế, tôi liếc mắt một cái chỉ thấy mỗi Diệp Gia. Hoặc có lẽ, mặc kệ là ai đi chăng nữa, nếu cậu đứng giữa bộn bề đám đông, người đầu tiên mắt tôi có thể nhìn thấy luôn là Diệp Gia. Tóc cậu không được coi là ngắn, nhưng cũng chẳng phải rất dài, lọn tóc trên trán rũ xuống như dòng chảy của biển, hàng mi rất đen, đôi mắt sáng ngời trong vắt, thứ lấp lánh trong mắt cậu dưới ánh nắng ban trưa như một con cá quẫy đuôi bơi lội. Cậu mặc một bộ quần áo màu trắng đơn giản, có hai khuy áo chưa cài, nhưng không vì vậy mà trông có vẻ tùy tiện hoặc biếng nhác. Sau đó, tôi đã nghĩ đến một lúc lâu mới nhớ được cậu giống thứ gì, cậu giống một chú hươu, sẽ làm người liên tưởng đến thảo nguyên mênh mông vô bờ, liên tưởng đến trời xanh mây trắng, thuần khiết mà tự do. Diệp Gia là người sẽ khơi dậy dục vọng chiếm giữ hoặc bảo vệ trong sâu thẳm con người. Tôi nghĩ, tôi thuộc vế sau. ... Mời các bạn đón đọc Diệp Gia của tác giả Triệt Dạ Lưu Hương.
Hủ Mộc Sung Đống Lương - Tô Du Bính
Kỷ Huy Hoàng là thần thoại võ lâm. Sinh thời là thần thoại, khuất bóng vẫn là thần thoại. Kỷ Vô Địch là con trai độc nhất của Kỷ Huy Hoàng, không chỉ thừa hưởng cơ đồ, mà thừa hưởng cả danh vọng của phụ thân.Nhưng khác ở chỗ, Kỷ Huy Hoàng là lửa cháy bừng bừng, còn Kỷ Vô Địch chỉ là đám khói bung xung mà tinh anh Huy Hoàng Môn phải dùng hết trí tuệ và thể lực mà quạt lên cho mù mịt… *** Hi Nháo Giang Hồ gồm có: Hủ Mộc Sung Đống Lương Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc Phồn Hoa Ánh Tình Không *** Kỷ Vô Địch bị nước lạnh dội cho tỉnh. Câu đầu tiên y nói sau khi mở mắt là: “Thúy Hoa, râu ngươi sau lại dài thế?” Mặt Tả Tư Văn nữu khúc, sau đó cắn răng cười nói: “Môn chủ, người lại đến Di Hồng viện sao?” Một chữ ‘lại’, đem căm giận ngút trời trong lòng hắn nói ra đến lâm li tẫn trí. Kỷ Vô Địch mở to mắt nhìn, thấy rõ người trước mắt xong, thở dài nói: “A Tả, ta là một nam nhân.” “Vậy sớm ngày cưới vợ!” “Thế nhưng A Tả, ta chỉ thích nam nhân.” Kỷ Vô Địch bi thương nói, “Ta nói rồi ta là một đoạn tụ a!” Tả Tư Văn giận dữ phản cười, “Một đoạn tụ suốt ngày tới kỹ viện chơi?” Kỷ Vô Địch xấu hổ lắc lắc tay áo, “Người ta là muốn hướng tỷ muội lãnh giáo biện pháp lung lạc trái tim nam nhân a. A Tả, ngươi thật không hiểu lòng ta.” . . . Tả Tư Văn che mặt chạy đi. Lúc Hữu Khổng Vũ vào thì Kỷ Vô Địch vừa vặn lau khô thân thể, thay đổi xong y phục. “Nga, A Tả lại hướng ngươi làm nũng ba?” Kỷ Vô Địch giả vờ lý giải vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Có một người vợ như vậy thực sự là bất hạnh a.” Hữu Khổng Vũ khóe miệng giật một cái, “Môn chủ! Tả Tư Văn cùng lão tử một điểm quan hệ cũng không có, ngươi đừng có luôn bả chúng ta xả làm một khối!” Kỷ Vô Địch nói: “A Hữu, đây là ngươi sai rồi. Vợ hư có hư đến đâu thì cũng là vợ a.” Hữu Khổng Vũ nhảy dựng lên, “Lão tử nói, cái kia tử bại hoại cùng ta cái thí quan hệ cũng không có!” Kỷ Vô Địch nháy mắt nói: “Loại sự tình này cùng cái thí không có quan hệ, cùng cái mông mới có quan hệ.” . . . Hữu Khổng Vũ chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy phẫn nộ. Kỷ Vô Địch nói: “A Hữu, ngươi đôi khi cũng nên khuyên nhủ A Tả. Hắn lúc nào cũng thừa dịp ta uống say đến phòng ta, ta thì không có gì quan hệ, thế nhưng truyền ra ngoài, đối với khuê dự của hắn không tốt.” Hữu Khổng Vũ cũng lui. Hắn là hướng ngoài cửa lao ra. Thượng Thước, Chung Vũ và Hạ Hối cùng nhau đến. Kỷ Vô Địch đang triển quyển lạc bút (mở giấy ra viết). Thượng Thước mỉm cười nói: “Môn chủ đang luyện tự?” Kỷ Vô Địch nói: “Không, ta chỉ là nghĩ đường cong trong bức tranh của Ngô Đạo Tử thiếu lưu sướng, ta cấp sửa sửa.” . . . Thượng Thước nghĩ, bức tranh Tả hộ pháp yêu nhất, may là hắn không phát hiện, nếu không hắn nhất định giận đến thổ huyết. Chung Vũ cúi đầu vờ không hiểu. Hạ Hối mở miệng nói: “Môn chủ a, ngươi chuẩn bị lúc nào luyện công ni?” Thượng Thước kính phục nhìn hắn. Không hổ là tên khờ nổi danh của Huy Hoàng Môn a, quả nhiên là không có đại não, lại còn nói như thế gọn gàng dứt khoát. Mỗi lần nghĩ đến trọng trách thủ vệ của Huy Hoàng Môn lại giao thác cho người như thế, hắn lại nghĩ đến ngủ cũng không nỡ. ... Mời các bạn đón đọc Hủ Mộc Sung Đống Lương của tác giả Tô Du Bính.
Kinh Thuế - Cuồng Thượng Gia Cuồng
Ái hận tình cừu giữa một tên nhà giàu mới nổi và một tiểu vương tử Con người thay đổi, ái tình được mất. *** Giữa trung tâm thành phố sầm uất mọc lên một trung tâm thương mại hiện đại. Một lượng vốn lớn cùng với thiết kế của kiến trúc sư nổi tiếng đã khiến cho bề ngoài của trung tâm này phô trương vô cùng. Thế nhưng đối lập với vẻ ngoài hiện đại này, chính là ở chỗ cao nhất trong trung tâm lại được xây thêm một miếu thờ cổ kính. Trung tâm còn chưa chính thức cắt băng khai trương thì trong miếu đã khói hương lượn lờ, những cái đầu bóng loáng tụ lại một chỗ. Thường Thanh thoả mãn nhìn các tăng mở tấm vải phủ trên bức tượng Phật dát vàng. Có người từng nói rằng thiết kế như thế này thì tổng thể không hài hoà. Cũng có rất nhiều người vụng trộm nói anh ta đang nghèo rớt chợt giàu lên cho nên chẳng biết cách khoe khoang. Bọn họ thì biết cái gì chứ! Mời Phật tới mới có thể giữ được tài khí! Đây là cảnh giới anh ta một mực theo đuổi — sự giàu sang. Lúc còn nhỏ, anh ta thích nghe chuyện Vương Khải và Thạch Sùng so giàu nhất(1). Nhìn cuộc sống của người ta kìa, xe xịn, rượu ngon, gái đẹp. Cho dù cuối cùng chết đầu đường xó chợ cũng đáng, là đàn ông thì nên sống như vậy một lần! Còn nhớ mỗi lần nghe đến đoạn dùng đường mạch nha rửa nồi, bao giờ nước miếng của anh ta cũng chảy tong tỏng. Nhưng khi từ câu chuyện quay trở lại đời thực, lại chỉ có thể ăn dưa muối, húp cháo loãng mà thôi. Khi ấy bọn họ ở trong một căn nhà nhỏ ngoài ngoại ô thành phố, người ở trong phòng, chuột thì chạy trên mái. Đôi lúc giấy dán nóc không được chắc, chuột còn rơi bịch xuống. Mình và mẹ đuổi chuột khắp nhà lúc đó, dù đánh chết cũng không nghĩ tới có ngày mình lại có thể đứng ở đỉnh cao nhất của thành phố này. “Chủ tịch Thường, ngài xem, nghi lễ đã chuẩn bị xong rồi, ngài lên thắp hương chứ?” Thư ký Lý nhỏ giọng nói với anh ta. Gọi ‘đổng sự trưởng’ quá tục nên nên anh ta toàn bảo cấp dưới gọi mình là ‘chủ tịch’ (cả 2 từ đều có nghĩa là chủ tịch), ẩn trong đó là mình lại lên một cấp. Thường Thanh tiếp nhận ba nén hương to, cao nửa mét, thành kính cầu nguyện trong lòng: cầu Phật tổ phù họ cho Thường Thanh con giống như cây vừng nở hoa, càng lúc càng cao! Bái lạy xong, anh ta lại bổ sung thêm một câu: khiến cả nhà họ Trì suốt đời không thể vùng mình! ... Mời các bạn đón đọc Kinh Thuế của tác giả Cuồng Thượng Gia Cuồng.
Liệu Dưỡng Viện Trực Bá Gian - Nhất Thế Hoa Thường
Truyện nằm trong hệ liệt: Trừu phong hhệ liệt, hiện tại đang có 3 truyện là: – Liệu dưỡng viện trực bá gian – Tướng quân, nhĩ đĩnh trụ (Tướng quân, ngài cố chịu đựng hay có tên khác là Long ngâm Cô khóc) – Giá thế giới phong liễu (Thế giới này điên rồi) *** Long Tuấn Hạo là một Vương gia, sau đó, cực kỳ bất hạnh xuyên đến hiện đại. Càng bất hạnh chính là, hắn xuyên vào thân thể của một người có vấn đề về tâm thần. Tiếp đó… Hắn phát hiện bản thân đang ở một nơi gọi là “viện an dưỡng”, mà theo như hắn quan sát mấy ngày nay —— Những người có cùng đãi ngộ như hắn ở đây… không có kẻ nào là bình thường. Chuyện này còn nhịn được thì có gì mà không nhịn được nữa!. Quyết đoán lật bàn, “Làm càn! Đám nô tài các ngươi định tạo phản phải không?! Tất cả lui xuống cho bản vương!” “Dạ dạ dạ, ngài là Vương gia, Vương gia cát tường, thỉnh an Vương gia, vậy… Vương gia ngài có thể uống thuốc trước không?” “…” Tiếp tục lật bàn, “Ta thật sự là Vương gia!” “Dạ dạ dạ, ngài là Vương gia, ai dám nói ngài không phải Vương gia, ta sẽ liều mạng với kẻ đó.” “…Các ngươi đủ rồi…” ... Mời các bạn đón đọc ​Liệu Dưỡng Viện Trực Bá Gian của tác giả Nhất Thế Hoa Thường.