Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tham Hoan - Bát Trà Hương

Đều mang đến những tình khúc vàng như trong Cho Tới Bây Giờ Tùy Em, tựa truyện hay của tác giả Bát Trà Hương, lại ví tình yêu như tráo cúp, sự nghiệp như đai an toàn, hôn nhân là giọng đỡ. Đai an toàn của Lâm Tiểu Kiều đã chặt đứt từ lâu. Thẩm Gia Mộc lại nói, anh có thể che chở, không cần phải lo lắng đến giọt sương. Lâm Tiểu Kiều tùy tiện hai mươi năm, đưa lời nói của anh trịnh trọng đặt trong lòng. Kết quả, Thẩm Gia Mộc không cho cô sợi đai an toàn nhưng cũng cho cô một cuộc sống tốt. *** Có lúc, Lâm Tiểu Kiều hoài nghi có phải là cha mẹ không mong chờ mình đến thế giới này. Bọn họ đối với mình rất tốt, tốt đến nổi không có một tỳ vết nào, những thứ gì chị gái có thì cô cũng có một phần. Nhưng, so sánh với Lâm Tĩnh Hảo, cô cảm thấy từ nhỏ lớn lên, cha mẹ cho cô tất cả đều giống nhau cũng chỉ là thuận tiện mà thôi. Ngày hôm qua, Lâm Tĩnh Hảo làm ồn muốn mua chiếc váy xinh đẹp, vì vậy, Lâm Tiểu Kiều ngoan ngoãn chơi đất dẻo cao su bên cạnh cũng có một cái. Hôm nay, Lâm Tĩnh Hảo náo loạn muốn có một cái xích đu, như vậy, Lâm Tiểu Kiều ngồi một bên đọc truyện tranh cũng có một cái. Ở trong trí nhớ của Lâm Tiểu Kiều, những thứ đồ chơi mới lại kia, giống như tất cả đều là Lâm Tĩnh Hảo muốn, vì thế mình cũng có một phần, cho tới bây giờ cô chưa ngửa tay yêu cầu cha mẹ cái gì, cho nên, cô không thể nào biết, có phải bởi vì Lâm Tĩnh Hảo mà mình cũng thuận tiện có được một phần này nọ hay không Cố định hai mươi năm không có thay đổi hình thức dưới, hình như Lâm Tiểu Kiều cũng hiểu rõ hơn, ở nhà họ Lâm, cô "thuận tiện" cũng là chuyện đương nhiên. Lâm Tĩnh Hảo, xinh đẹp tao nhã, cử chỉ phóng khoáng,vũ đạo và piano không có gì là không giỏi, ở trong khu vườn, chị ấy chính là viên minh châu nhỏ, có rất nhiều đứa nhỏ vây quanh . Nhìn lại chính mình, diện mạo bình thường, nhiều nhất cũng chỉ là thanh tú mà thôi, cũng có piano và vũ đạo, cũng chỉ bình thường thôi. Ánh trăng làm cho người ta cảm thấy nhẹ nhàng, bởi vì đối lập với ánh mặt trời mạnh mẽ. Lâm Tiểu Kiều nghe được hai bé gái ở trong vườn nói lời này, cười cười tự giễu, mình và Lâm Tĩnh Hảo là mặt trăng với mặt trời sao? Chỉ là, Lâm Tĩnh Hảo rất thích được nhiều người khen ngợi, còn mình thì thanh tĩnh vui vẻ, muốn làm gì cũng được, tâm tư của cha mẹ không đặt vào mình, không có quản thúc nên cũng thấy nhẹ nhàng. Hôm nay trong nhà có khách, Lâm Tĩnh Hảo phải có mặt, mà Lâm Tiểu Kiều thì có cũng được không có cũng không sao. Ở siêu thị đi dạo đến tốt mới về nhà, hai tay lại trống trơn, không phải không có tiền,là không có cái gì thích hợp, mua cũng lãng phí. Đèn đuốc trong nhà vẫn sáng trưng, thỉnh thoảng còn có tiếng cười sang sảng của ba truyền ra, Lâm Tiểu Kiều cảm thấy đi vào lúc này thì rất xấu hổ, cắn môi suy nghĩ một chút, dù sao tối nay quán ăn ven đường rất nhiều, đúng lúc có thể đi dạo sau bữa ăn. Khi đi đến vòng thứ ba thì cửa nhà họ Lâm mở ra, đi ra là một nam một nữ. Lâm Tiểu Kiều dựa theo ánh đèn đường mờ nhạt thấy rõ người phụ nữ là Lâm Tiểu Kiều, còn người đàn ông kia mặc một bộ quân trang, vành nón bị ép thấp nên thấy không rõ mặt. Đang do dự có nên đi tiếp vòng thứ bốn hay là qua đó chào hỏi, Lâm Tĩnh Hảo vẫy vẫy tay, hô một tiếng: "Tiểu Kiều." Lâm Tiểu Kiều sờ mũi, người đầy mồ hôi, cô chạy chậm qua, thở hổn hển cười ha ha hô một tiếng "chị", trước mặt người ngoài Lâm Tĩnh Hảo vĩnh viễn là một người dịu dàng, cười thỏa đáng, thân thiết kéo tay Lâm Tiểu Kiều, đến bên Thẩm Gia Mộc giới thiệu: "Đây là em gái của em, Lâm Tiểu Kiều.... .......Đây là con trai của dì Tần Tĩnh, Thẩm Gia Mộc." Trên mặt Thẩm Gia Mộc vẫn không có biểu tình gì như cũ, chỉ nhìn Lâm Tiểu Kiều gật đầu, không mặn không nhạt chào hỏi một tiếng: "Chào em." Lâm Tiểu Kiều đưa tay ra giữa không trung có chút xấu hổ, có hơi sửng sốt, nhanh chóng thu tay lại, bỏ tay vào trong túi áo khoác, cười nói: "Chào anh" Ba người cứ như vậy im lặng trong chốc lát, không khí yên tĩnh có vài phần quỷ dị, Lâm Tiểu Kiều không thoải mái nên nhíu cái mũi. Động tác nhỏ này của cô lại bị Thẩm Gia Mộc nhìn thấy, mặc dù trong lòng có chút ngạc nhiên vì sao trong bữa tiệc tối vừa rồi, con gái nhỏ của nhà họ Lâm không xuất hiện, nhưng cũng lễ phép không nói ra miệng, cái mũi của cô nhíu lại thì kéo theo mấy sợi tóc đen khóa trong mấy tầng nếp nhăn, trong lòng Thẩm Gia Mộc cảm thấy khó chịu, luôn muốn đem sợi tóc kia xuống. Ngón trỏ động đậy mấy lần, rồi sau đó thở nhẹ ra một hơi, Lâm Tiểu Kiều đưa tay lên vô tình làm rơi sợi tóc kia xuống, buông nhẹ tay, sợi tóc đen kia nhẹ nhàng rơi trên mặt tuyết. Thị lực của Thẩm Gia Mộc rất tốt, sợi tóc rất nhỏ kia tạo nên trắng đen đối lập nhưng lại có vẻ chói mắt. "Em đang làm cái gì vậy? Thở mạnh như vậy, còn đầu đầy mồ hôi là sao?" Lâm Tĩnh Hảo chút bất mãn nhìn sang, trong giọng nói có dấu vết hết sức nhẫn nại. "Buổi tối ăn hơi nhiều nên chạy vài vòng." Lâm Tiểu Kiều đã sớm quen sự ghét bỏ của chị ấy, vỗ tuyết trên quần áo, tính tình dễ chịu trả lời chị. "Mũ đâu?" Lâm Tĩnh Hảo thấy em ấy không chút để ý như vậy lại cảm thấy không thoải mái, trong lòng cảm thấy vướng mắc. "A?" Hai tay Lâm Tiểu Kiều ôm đầu, trong chốc lát nhớ lại: "Thôi rồi, để quên trong quán ăn rồi." "Chừng nào em có thể không vứt đồ lung tung? Đi ra ngoài một chuyến, chưa mua được cái gì hết, lại ném mất đồ." "Không có việc gì, ngày mai em sẽ đi tìm, ông chủ quán rất tốt, sẽ giữ lại giúp em." Lâm Tiểu Kiều vẫn cười ha ha, quay đầu liếc mắt nhìn Thẩm Gia Mộc, thấy đối phương đang nhìn mình, ngượng ngùng cười thu tầm mắt tầm: "Chị, hai người muốn đi ra ngoài hả? Lúc này bên ngoài rất lạnh, chị mặc nhiều áo vào, đừng để bị cảm." Lâm Tĩnh Hảo mặc một bộ đồ chống lạnh, bên trong còn mặc áo len dày, còn Lâm Tiểu Kiều thì trên cổ quấn đại một chiếc khăn quàng cổ, không vui vẻ khẽ hừ một tiếng. Thính lực của Thẩm Gia Mộc cũng không kém, cũng tự nhiên nghe được, anh nhíu mày, lên tiếng: "Nếu bên ngoài lạnh, vậy trở về đi, bị cảm cũng không tốt." Lâm Tĩnh Hảo nheo mắt lại, liếc nhìn Thẩm Gia Mộc một cái, xoay người đi mở cửa. Lâm Tiểu Kiều tiến lên, đi bên cạnh Thẩm Gia Mộc, nói một tiếng "Cảm ơn nha", nhanh như chớp chui vào phòng. Thẩm Gia Mộc vuốt cằm gật đầu, cuối cùng vào cửa chính, thuận tay đóng cửa chính lại, khi xoay người lại, chỉ thấy Lâm Tiểu Kiều, dán lưng vào góc tường của một cái phòng đối diện phòng ăn. Trong phòng khách vẫn còn mấy người vui vẻ nói chuyện trời đất, Lâm Tĩnh Hảo trở lại ngồi lên ghế sofa,hai tay khuôn phép đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp, hai chân thon dài hơi nghiêng về một phía, tác phong của một thục nữ cần có. Thẩm Gia Mộc nhìn thấy Lâm Tĩnh Hảo như vậy, đột nhiên cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, theo bản năng quay đầu nhìn Lâm Tiểu Kiều đang về phòng,còn chưa kịp hồi tầm mắt, chợt nghe thấy âm thanh của mẹ mình. "Gia Mộc, con nên mang Lâm Tĩnh Hảo vào trong quân đội chơi, người trẻ tuổi tìm hiểu nhau không phải là chuyện xấu." Thẩm Gia Mộc hiểu được, hôm nay hai nhà cùng nhau tụ một chỗ, là vì chuyện tốt của mình và Lâm Tĩnh Hảo. Bọn họ giống như là một gia đình, đám hỏi, thân càng thêm thân. Nhiều năm anh ở quân đội, trên cơ bản chưa tiếp xúc qua con gái. Đến tuổi, trong nhà làm chủ kiếm một cô gái, không có trở ngại liền kết hôn. Đây là chuyện anh đã sớm chấp nhận, mà mẹ mình thích Lâm Tĩnh Hảo, anh cũng biết, cho nên, kết giao cùng Lâm Tĩnh Hảo. Mặc dù hai người ngầm hiểu nhau, nhưng cha mẹ hai bên không khép lại được. Thẩm Gia Mộc nhớ tới bộ dạng Lâm Tĩnh Hảo trách cứ Lâm Tiểu Kiều, cười cười, thuận nước đẩy thuyền chọn trúng cô gái trong ngoài bất đồng. Tần Tĩnh thấy tâm tư của Thẩm Gia Mộc không còn ở đây, nên cũng không nhiều lời, nhanh trí nói đến chuyện khác. "Trần Nhã, trong nhà em còn một cô con gái nữa đâu?" Lúc Tần Tĩnh nói lời này vẫn nắm tay Lâm Tĩnh Hảo, hai người thân thiết như hai mẹ con, "Chị nghe nói Tiểu Kiều cũng rất lễ phép." Thẩm Gia Mộc nghe được tên của cô, mi mắt giơ lên. Trần Nhã cười hỏi Lâm Tĩnh Hảo, người sau bĩu môi, nói Tiểu Kiều vừa mới trở về. Trần Nhã vừa nghe xong lời này có chút quở trách Lâm Tiểu Kiều, người làm trong nhà chạy nhanh đến gõ cửa phòng Lâm Tiểu Kiều, chắc cô gái nhỏ muốn ngủ, mặc áo ngủ ra mở cửa. "Trong nhà có khách, nhanh đi thay quần áo." Trong mắt Trần Nhã có chút bất mãn, ở ngoài miệng thì không trách cứ nhiều. Thẩm Gia Mộc đi qua xem, chỉ thấy Lâm Tiểu Kiều gạt hai sợi tóc, một tiếng "Vâng", rồi xoay người vào phòng, trên người cô mặc áo ngủ mỏng màu hồng nhạt, cả người giống như nụ hoa sen vừa mới nở, trẻ trung, non nớt, có lẽ sự đáng yêu cũng có chút trùng lặp. Tần Tĩnh che miệng ho khan hai tiếng, còn chưa ra tiếng, Thẩm Gia Mộc liền đứng dậy. "Mẹ, thời gian không còn sớm, ngày mai con còn phải về quân đội, nên đi về được chứ." Tần Tĩnh có chút không thỏa mãn, lôi kéo tay Lâm Tĩnh Hảo không thể buông ra được, Trần Nhã không phải không thấy được, thấy được, liền để cho Lâm Tĩnh Hảo tiễn mọi người ra cửa chung cư. Cô là cô gái mà đi ban đêm, thật là bất tiện, Thẩm Kiến Quần luôn miệng nói không cần, lúc này Trần Nhã mới thôi. Cả nhà lái xe đến, đi được nửa đường, chị Thẩm Gia Mộc là Thẩm Gia Giai không biết có chuyện gì, nhận được điện thoại thì vô cùng lo lắng lái xe đi, chỉ nói đợi lát nữa tới đón bọn họ. Nhà họ Lâm cách chung cư cũng không xa, Tần Tĩnh cảm thấy con gái không cần đến đón liền gọi điện thoại đợi ở chung cư. Một nhà ba người chậm rãi đi về phía trước, nhưng Tần Tĩnh rất hăng hái, lôi kéo Thẩm Gia Mộc nói chuyện về Lâm Tĩnh Hảo. "Gia Mộc, mẹ thấy Tĩnh Hảo rất tốt, vừa xinh đẹp, vừa có nhận thức, tin tưởng cách nhìn người của mẹ, tuyệt đối sẽ không sai!" Thẩm Gia Mộc nghe xong, khẽ nhíu mày, nhưng cũng không nói chuyện. Biết rõ đạo lý, trước mặt người lớn thì ngoan ngoãn dịu dàng, sau lưng thì đối với em gái mình là răn dạy và ghét bỏ. Vừa nghĩ tới, bộ dạng của Lâm Tiểu Kiều cười ha ha khi bị nhắc nhở, Thẩm Gia Mộc cảm thấy trong lòng có một cảm giác khác lạ. Tần Tĩnh thấy Thẩm Gia Mộc có chút không đúng, liền kiên nhẫn khuyên nhủ: "Con cũng đã trưởng thành, không nên kéo dài, kết hôn sớm rồi có con như vậy tốt hơn không? Con làm trong quân đội cả ngày thường mệt sống mệt chết, về đến nhà không có ai bưng cho một ly trà nóng, mẹ thấy đau lòng. Mẹ thấy Lâm Tĩnh Hảo rất thích hợp với con, thích hợp làm con dâu của nhà họ Thẩm chúng ta, con nên nắm chặt nha." "Mẹ.... ..." Thẩm Gia Mộc thật bất đắc dĩ ,"Con với cô ấy chỉ gặp nhau vài lần, còn chưa hiểu nhau, làm sao có thể kết hôn nhanh như vậy?" "Cho nên vừa rồi mẹ nói con dẫn cô ấy vào quân đội chơi, xây dựng tình cảm cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi." Tần Tĩnh thấy chủ ý này rất tốt, nên vô cùng cao hứng đi về phía trước. Thẩm Gia Mộc đi theo phía sau, một tay để trong túi, lại nghĩ tới lúc trước Lâm Tiểu Kiều đưa tay kia ra, nhờ ánh đèn đường mờ nhạt, tuy không có trắng nõn cho lắm, thấy cũng non nớt, như vậy mới là bàn tay của cô gái, không giống như anh, có vài vết chai. Cho nên, khi cô ấy đưa tay ra thì anh cũng không đưa tay mình ra để bắt tay với cô, một bàn tay non nớt như vậy, sợ mấy vết chai trong lòng bàn tay của mình sẽ làm cho cô ấy đau. "Gia Mộc, chị con đang chờ, nhanh chút." Anh ta đáp một tiếng, vội vàng bước tới, lên xe. ... Mời các bạn đón đọc Tham Hoan của tác giả Bát Trà Hương.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hải Yêu - Phạn Ca
Đây là cuốn tiểu thuyết viết về con thuyền cướp biển Hải Yêu ở bờ biển Algiers Đá quý, hương liệu, vàng ròng! Mạo hiểm, chiến đấu, tự do! Thời đại Hàng Hải đến rồi! Cướp tàu của quý tộc, chiến đấu với hạm đội vô địch Tây Ban Nha, tài sản, quyền thế, năng lực, danh dự,… Hết thảy thuộc về Barbarossa Hayreddin, người đàn ông được mệnh danh là “Vua cướp biển” trong lịch sử! “Cướp biển Caribe”, “Vua hải tặc”, “Thời đại hàng hải”, bạn đều thấy ở đây! Jack Sparrow, chiến thần Ares, Siren, Vua hải tặc, kỵ sĩ tóc vàng, ông chú tóc đỏ, lưỡi hái, lá cờ hình đầu lâu, bạn đều thấy ở đây! Còn đợi chờ gì nữa, các fan của cướp biển, các fan của kỵ sĩ, các fan của nữ đóng giả nam, tàu Hải Yêu của chúng ta sắp khởi hành, hãy mau chóng mua vé, quá giờ lên tàu chúng tôi không đợi! *** Khi ánh sáng của những vì sao đầu tiên xuất hiện phía chân trời, bên trong hậu hoa viên xa hoa tráng lệ của cung điện Topkapi, một người phụ nữ lặng lẽ đứng đó, nhìn về phía xa xăm. Bà ta đã sinh được bốn người con, nhưng dung mạo vẫn khiến người thường khó lòng đoán đúng tuổi thật: Mái tóc đen như mực, tư thế duyên dáng tao nhã như của một thiếu nữ, khuôn mặt trong sáng như vầng trăng luôn luôn mang nụ cười nhẹ nhàng vô lo vô nghĩ, chỉ có khi bật cười, mới nhìn thấy được những nếp nhăn be bé khó che giấu nơi khóe mắt. Trong chốn hậu cung này, tuổi thanh xuân và nhan sắc tuyệt trần ẩn chứa đủ mọi tai họa, người phụ nữ này được sủng ái không bởi vẻ đẹp bên ngoài, mà là bởi ma lực bẩm sinh trong tính cách: Bất kỳ ai nói chuyện với bà ta đều sẽ cảm thấy vui vẻ kỳ lạ. Tên của bà ta là Roxelana, người phụ nữ đứng trên đỉnh cao quyền lực của đế quốc Ottoman. Suleiman từng ban cho bà ta biệt danh “Hűrrem”, có nghĩa là cô gái thích cười. Trong tâm trí của ông ta, Roxelana là một thiên sứ trong sáng thông minh, mà vẻ đen tối lắng trong đáy đôi mắt lấp lánh ý cười đó, ông lại giả như không thấy. Roxelana định đánh một canh bạc. Bà ta nhớ đến hai người con trai còn sống của mình, một người bất tài độc ác, một người coi rượu như mạng sống, không ai đảm nhiệm được vương vị sultan. Trong ba người con trai và một cô con gái, duy chỉ có công chúa Mihrimah là kế thừa hoàn hảo dã tâm và trí tuệ của mẫu thân. Nhưng mỉa mai thay, ở Ottoman, phụ nữ chẳng có địa vị , muốn đạt được điều gì cũng chỉ có thể mượn sức của đám đàn ông. Roxelana đã dựa vào tình yêu của một người đàn ông, loại bỏ hết mọi chông gai chướng ngại trên con đường gian nan không gì bì kịp, cuối cùng trở thành một huyền thoại. Bà ta nhìn những ngôi sao phía chân trời, lòng trào lên hình ảnh của người đàn ông duy nhất trên đời không bị bà ta khống chế, màu đỏ rực như lửa kia… bà ta dựa vào một người đàn ông mà có được hết thảy, chắc chắn sẽ không bao giờ chịu mất đi hết thảy vì một người đàn ông khác. Trời càng lúc càng khuya, Roxelana ra khỏi hoa viên, đi tới hành lang gấp khúc được chế tác bằng đá cẩm thạch trắng, thị nữ đã đặt một cốc nước lựu ép lên chiếc bàn nhỏ, thứ nước màu đỏ này có thể khiến cho hai gò má của bà ta giữ được vẻ ửng hồng như những đóa hồng. Roxelana sẽ không lùi bước, người dễ dàng nhận thua như vậy sao có thể đi được tới đây, thế lực hai bên cân bằng, ai bại dưới tay ai vẫn còn chưa rõ. Bà ta tràn đầy tự tin bưng chiếc cốc thủy tinh rực rỡ tuyệt đẹp lên, chậm rãi uống cạn. ... Mời các bạn đón đọc Hải Yêu của tác giả Phạn Ca.
Gửi Thời Đơn Thuần Đẹp Đẽ Của Chúng Ta - Triệu Kiền Kiền
GỬI THỜI ĐƠN THUẦN ĐẸP ĐẼ CỦA CHÚNG TA – Cho những người dùng cả thanh xuân để THÍCH một người.  “Năm tháng đó tôi đã hết lòng vì cậu, nên dù cậu có thích tôi hay không, thì tôi cũng không hối tiếc nữa.” Người ta thường bảo thanh xuân của chúng ta phần lớn là dành để chờ đợi một người không bao giờ đến. Những ngày ấy, chúng ta cứ ngây dại thích một người mà không toan tính, thậm chí cũng chẳng cần được hồi đáp. Giống như cô gái nhỏ Tiểu Hy trong "Gửi thời đơn thuần đẹp đẽ của chúng ta" đã từng nói: "Tôi không hiểu vì sao mình lại thích cậu ấy nhiều như vậy. Nhưng tôi luôn tin cậu ấy chính là định mệnh của đời mình. Giang Thần - Thanh mai trúc mã của tôi, người duy nhất tôi thích suốt cả cuộc đời." Năm tháng đó, chúng ta đều thích một người mà không hiểu lý do. Chúng ta cháy hết mình cho tình yêu, cho những ước vọng, nhiều khi là cho cả những thứ mơ hồ và xa xăm nhất. Nhưng cũng chính nhờ những khờ dại, ngô nghê đó, mà thanh xuân bỗng nhiên trở thành khoảng thời gian khiến lòng ta chùng lại, tim ta bồi hồi khi nhớ về. Thanh xuân tuyệt vời nhất chính là có thể vì ai đó mà muốn đến trường hơn, vì ai đó mà gắng sức vùi đầu vào sách vở, vì ai đó mà thoáng chốc đỏ mặt ngượng ngùng, lại cũng vì ai đó mà đôi khi hờn giận vô cớ. Thanh xuân tuyệt vời nhất có khi chỉ là những giây phút được cùng cậu ấy đạp xe đi học, được trộm ngắm cậu ấy tập trung làm bài, được cậu ấy xách cặp hộ và đỡ lên khi vấp ngã. Hay đơn giản hơn là cái vỗ trán khi trót nói những điều ngốc nghếch cũng đủ khiến trái tim xốn xang cả ngày. Nhưng...  Thanh xuân ấy đơn thuần mà đẹp đẽ,  Thanh xuân ấy đầy thương mến cũng đầy nuối tiếc.  Chúng ta đều sẽ lớn lên, ai rồi cũng sẽ phải trải qua những cảm giác bồi hồi, xúc động và tiếc nuối như thế để bước vào đời. Những ngã rẽ kéo chúng ta về những lối đi khác nhau. Càng ngày càng xa.  “Gửi thời đơn thuần đẹp đẽ của chúng ta” cuốn sách dành tặng tuổi trẻ của bạn. Tặng cho những cảm xúc chớm nở, những bối rối, những chấp chênh của mối tình đầu. Tặng cho những ai đang đứng giữa ngã ba đường của thương thương nhớ nhớ, của những điểm chạm trái tim.  Cùng với Giang Thần và Tiểu Hi sống những ngày thanh xuân đơn thuần mà lấp lánh như thế nhé!  *** Bạn không tin, tôi tin.   Tôi nhớ là không chỉ một người nói với tôi rằng, tiểu thuyết của bạn không có những tình tiết lên bổng xuống trầm tạo cảm giác gay cấn, hồi hộp cho người đọc.   Với tấm lòng vĩ đại vô cùng khiêm tốn, vô cùng bao dung của mình, tôi phải khách sáo nói rằng quả thực tôi không gánh vác nổi bốn chữ “tiểu thuyết của bạn”, hơn nữa, tôi cũng không biết sau này tôi sẽ viết ra cái quỷ gì. Nhưng hiện tại, đúng là tình tiết trong tiểu thuyết của tôi không có cao trào gì, không có phá thai, sảy thai, tự sát, mưu sát, loạn luân, thậm chí là không có cả phản bội và lừa gạt. Tóm lại là không có tất thảy những yếu tố kích thích mà thị trường muốn. Vì bạn bè của tôi đều là người tốt, vì tôi thường nghĩ về con người theo chiều hướng tốt đẹp, cho dù đó chỉ là nhân vật hư cấu. Bởi thế, cái đầu không chín chắn của tôi đã trực tiếp ảnh hưởng những thứ tôi viết, khẩu vị quả thực là nhạt.   Còn khẩu vị nặng của tôi, thường chỉ thể hiện ở việc đọc tiểu thuyết của người khác, ăn cay và uống trà đặc.   Tôi tin rằng, trên thế giới này tồn tại tình yêu đơn thuần, dẫu không có quá nhiều trắc trở, quá nhiều sóng gió gập ghềnh để minh chứng, thì vẫn là một tình yêu tươi đẹp.   Nếu bạn cũng tin, vậy thì cảm ơn bạn.   Nếu bạn không tin, tôi tin.   Hi, chúc cho những ai mở ra câu chuyện này một cuộc sống đơn thuần tươi đẹp.   Triệu Kiền Kiền   Mời các bạn đón đọc Gửi Thời Đơn Thuần Đẹp Đẽ Của Chúng Ta - Triệu Kiền Kiền.
Độc Tình - Lục Xu
Nếu bạn đem sự hy vọng vào người khác giảm đến mức ít nhất, bạn sẽ không phải đối mặt với cảm giác thất vọng tràn trề... *** Gần đây chắc hẳn tất cả các mọt sách đều đang bấn loạn với tác phẩm vừa mới ra mắt “Độc tình” của Vanvietbooks’ Page, đặc biệt những bạn là fans của Lục Xu. Vậy "Độc tình" có gì khiến các bạn nô nức đổ đi mua sách như thế? Theo như lời ĐVPH Vanvietbook’s Page đã từng "nhá hàng": “Cuốn sách giúp bạn giữ vững niềm tin vào tình yêu sau những cơn bão lòng”(*), là “câu chuyện tình đầy bất ngờ và lãng mạn, đậm chất cổ tích ngọt lịm đến đáy tim” (*) và có khi “hơn cả một câu chuyện cổ tích” (*) . Ừm, nghe cũng hấp dẫn đấy chứ, tội gì mà các fan ngôn tình không nhảy hố này nào. Cá nhân mình khi mua cuốn truyện này, không phải vì Lục Xu, càng không phải bấn loạn chuyện tình của Lộ Thiếu Hành và Lê Họa, mà vì lý do vô cùng “chính đáng”: Yêu cái đẹp :’) :’) Cái đẹp đầu tiên mà mình muốn nhắc đến là bìa truyện. Bìa lấy tone màu chủ đạo là xanh rêu hơi ngả than - đen và phần chữ có hiệu ứng khắc nổi ở giữa trên nền màu đỏ khá nổi bật và bắt mắt. Giá mà ĐVPH có thể dùng kỹ thuật in dập nổi cho bìa này thì còn đẹp hơn nữa. Cái đẹp thứ hai là ba tấm THIỆP CƯỚI - quà tặng kèm trong bản sách đặc biệt. Mấy quà tặng như postcard hay bookmark thì hầu như sách nào cũng có, lâu cũng thấy hơi nhàm chán. Nhưng quà tặng lần này đánh trúng vào tâm lí yêu thích các cặp đôi của mình, và tấm thiệp cưới cũng khá đẹp (đến nỗi mình còn định sau này làm đám cưới phải dùng kiểu thiệp như vậy đi mời khách cơ :v). Về chất lượng, giấy in vẫn là loại giấy trắng ngà, mực in đều, không có tình trạng bị lem và nhòe chữ, tuy nhiên mình đang hơi phân vân không biết là do chất giấy lần này hơi mỏng hay có thể do mực in đậm quá, mà có tình trạng "chữ xuyên trang". Phần gáy sách được đóng chắc chắn, nhưng tình trạng keo dính vào gáy sách vẫn có, tuy đã được xử lý tương đối. Về nội dung, mình không rõ có phải do Lục Xu viết "không đến" cảm xúc nhân vật và diễn biến truyện cần có hay không, nên ý tứ câu chữ chưa thật sự rõ ràng. Vẫn còn những câu văn chưa trôi chảy cho lắm, đọc hơi khó chịu một chút. Theo như giới thiệu của VV thì đây là “câu chuyện tình đầy bất ngờ và lãng mạn, đậm chất cổ tích ngọt đến đáy tim” (*), Vanvietbook’s Page cũng đã đưa ý kiến của độc giả về Độc tình như thế này: “ 'Độc tình' thực sự là một cuốn sách mà bạn nên đọc trong những thời khắc giao mùa, trong những tiết trời ngày thu dịu dàng như thế này. Truyện không có nhiều cao trào gây đau đớn, giọng kể đều đặn như những đường bút vẽ lên bức tranh màu đỏ của tình yêu, của chất độc, khiến cho bạn chìm đắm vào trong đó. Gấp cuốn sách lại, biết đâu bạn sẽ nhận ra: hình như mình cũng đã trúng "độc" của câu chuyện này rồi cũng nên. Hãy thử đi! ❤”️ (*) "Độc tình", đúng như cái tên của nó, một cuốn sách 'có độc'! Các bạn fan Lục Xu hẳn đã quá quen với đặc điểm nhân vật trong truyện của tác giả này rồi phải không? Ở "Độc tình", tuy nam nữ chính đều là hoàng tử và lọ lem cả đấy, nhưng mỗi người lại có một tình huống "oái oăm" riêng. Họ tình cờ bị nhân duyên đưa đẩy, gặp gỡ nhau, rồi yêu nhau, dù cho tình yêu ấy có ngang trái đến đâu. Có thể tình yêu ấy của hai người trong mắt người đời là trái đạo lí, là vô liêm sỉ, nhưng đối với người trong cuộc, họ chỉ lựa chọn đi theo tiếng trái tim mách bảo. Cuộc tình dù đúng hay sai, cho đến khi gặp được đúng người, chúng ta chỉ đang yêu một cách tạm bợ mà thôi :v :v Nếu bạn hỏi mình có suy nghĩ gì về Lộ Thiếu Hành và Lê Họa, thì đây thực sự là một cặp đôi hoàn hảo và hợp với nhau. Nữ chính thực dụng nhưng tận sâu bên trong lại là một người tự cao đến ích kỉ, khép chặt trái tim mình lại với thế giới, nên không ai có thể hiểu cảm xúc của cô. Còn nam chính lại là người xuất sắc về mọi mặt, "con nhà người ta" trong mắt mọi người, nhưng nội tâm anh lại luôn bị dày vò vì phải cân bằng mọi thứ. Ai bảo hoàn hảo là sung sướng, là dễ dàng? Nhưng dù thế nào chăng nữa, Hoàng Tử sẽ tìm được Lọ Lem và câu chuyện cổ tích luôn luôn có cái kết đẹp. Giống như Vanvietbook’s Page từng nói: “Lê Họa vẫn phải về với Lộ Thiếu Hành, mọi thứ khác đều không quan trọng”. (*) Cũng như chính Lục Xu đã từng viết: “ ….BẠN THÂN MẾN, XIN ĐỪNG TÌM HIỂU SÂU, CON NGƯỜI CHỈ CẦN NHỚ ĐẾN CÁI KẾT TƯƠI ĐẸP KIA LÀ ĐỦ RỒI”... (**) Đúng vậy, bạn chỉ cần nhớ đến cái kết tươi đẹp kia là đủ. Bạn nào có cùng cách nghĩ giống mình thì like hoặc thả tim, share thì càng tốt, để các staff có động lực làm việc nhé. Bạn nào có ý kiến khác thì cmt góp ý, các staff sẽ tiếp nhận và trả lời. Cuối lời, chúc các bạn tìm được một cuốn sách hay, tranh thủ thời gian nằm ườn ra đọc nhé. Yêu thương mọi người. !! Chú thích: (*) : Trích nguyên văn từ Vanvietbook’s Page (**): Trích dẫn từ Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu 2. Review by Bảo Huỳnh công chúa Mời các bạn đón đọc Độc Tình của tác giả Lục Xu.
Cám Dỗ Chí Mạng - Mặc Bảo Phi Bảo
Vào nửa năm trước Trình Mục Vân và Ôn Hàn đã gặp nhau lần đầu tiên, khi đó Ôn Hàn quen biết với anh dưới danh nghĩa anh là một lạt ma quy y của Phật, một người đàn ông có Phật tính nhất mà cô từng gặp. Tuy nhiên trong một chuyến du lịch tới Nepal cùng bạn vào nửa năm sau thì cô vô tình gặp lại anh, vô tình ở chung trong một khách sạn, vô tình vướng vào một vụ án buôn lậu xuyên biên giới. Cô cho rằng anh là một lạt ma hoàn tục, nhưng kỳ thực anh mang trong mình một thân phận bí hiểm, một người đứng giữa ranh giới trắng và đen, thiện và ác, anh làm gì, nghĩ gì dường như không ai có thể đoán định. Họ như trúng tiếng sét ái tình, cứ như vậy mà chìm vào mối tình đầy nguy hiểm và kích thích. Lựa chọn ở bên anh, đồng nghĩa với việc cô lựa chọn một cuộc sống mà cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào... *** Trình Mục Vân uy danh vang cả đất nước Nga lẫn Trung Quốc năm xưa vì muốn tìm kiếm kẻ phản bội trong chiến dịch truy quét băng đảng buôn lậu xuyên quốc gia mà ẩn giấu thân phận, quy y làm lạt ma ở đất Tây Tạng. Tại đó, anh cùng Ôn Hàn có lần gặp mặt đầu tiên, cô coi anh là người đàn ông có phật tính nhất mà cô từng gặp, còn anh thì âm thầm e ngại trước sự xuất hiện của cô. Lần thứ hai gặp mặt là ở Nepal, Trình Mục Vân tưởng lầm cô gái nhỏ là người được gài tới thăm dò anh, nhưng anh không ngần ngại mà bộc lộ sự rung động của mình trước con người non nớt mà chấp nhất của Ôn Hàn. Lúc này, chuyến du lịch vui vẻ của Ôn Hàn cùng bạn bè bỗng đảo lộn hết vì những âm mưu đã được ấp ủ từ trước, còn cô thì cũng không có cách nào mà chìm đắm vào thứ cảm giác như chất rượu ủ lâu năm cùng nét hương thảo nồng ấm của vị lạt ma hoàn tục nguy hiểm mà quyến rũ kia. Người đàn ông ấy có quá khứ phức tạp, anh đứng giữa chính và tà, tự mình giữ giới theo phật từ năm mười lăm tuổi nhưng cũng chính là hiện thân của A tu la, là sự u ám của địa ngục giữa trần gian.   Mời các bạn đón đọc Cám Dỗ Chí Mạng - Mặc Bảo Phi Bảo.