Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bất Ái Kỷ - Mộ Dung Tỷ Tả

Ta già rồi.  Ta đã 27 tuổi, đêm bắt đầu với giấc mộng quá khứ, một đoạn một đoạn, như mới ngày hôm qua. Thức dậy, sự hỗn loạn và thảm liệt đã qua đi, duy chỉ còn lại cơn mưa ngoài cửa sổ, dường như sẽ không bao giờ dừng lại. Mạnh Đình đã rất lâu rồi không đến. Suốt mười năm, không thể nói rằng không có cảm giác, nhưng hoàn toàn không phải tình yêu. Không phải là yêu, làm thế nào có thể yêu được, trái tim ta từ khi bắt đầu đã chịu không nỗi mà vỡ tan. Chính là, bọn họ chỉ là vô tâm đùa giỡn ta, xem ta như con rối, con rối vô tâm mà thôi. Đêm mưa bụi dài, như nửa cuộc đời ta. Sau này thì sao? Mười năm trước khốn khổ cầu khẩn, cầu xin bỏ qua ta. Mạnh Đình ánh mắt cùng ngữ khí đều là tuyệt tình lãnh khốc. “Đến khi ngươi già rồi, không đi cũng phải đi.” Ta trần truồng quỳ trên mặt đất, cả người lạnh như băng. Cũng không phải ta không già, Mạnh Đình đã có nam hài trẻ khác. không hề băn khoăn, đắc ý hỏi ta: ” Có giống Nhân Nhân khi còn trẻ không? Ta liền đành phải ngủ ở sopha bên ngoài. Lắng nghe những tiếng rên rỉ vang lên từ cửa, khiến cả đời này mỗi khi chợp mắt lại mơ đến nó, lúc tỉnh chỉ cảm thấy tiêu điều. Tỉnh lại chỉ còn hoang vắng. Lần cuối cùng bị hắn đùa bỡn, đứng dậy liền nói, “Nơi đó của ngươi, nới lỏng rồi.” Ta chẳng qua là im lặng nhìn hắn. Hẳn mở thắt cả vạt, lạnh lùng lái xe đi, không để lại chút thanh âm. Ta kéo chăn che kín cơ thể. Cho dù hắn nói như vậy, cũng không làm ta xấu hổ. Bọn hắn hành hạ, cố ý khiến ta tủi nhục. Hôm nay lòng ta đã chết. Mộng thiếu niên đã sớm yên diệt, gương mặt trong gương không còn là gương mặt mười bảy tuổi ngây thơ ướt át. Cuộc đời to lớn, ta hai tay trống trơn, thứ duy nhất còn chừa lại chính là cái thân thể này, có thể mở rộng hai chân dưới thân của nam nhân mà không hề cảm thấy thẹn. Ôm chăn ngồi dậy, một thân mồ hôi lạnh, chỉ mong thoát khỏi giấc mơ. Nhưng đó không phải chỉ là giấc mơ,  đó là ta của ngày hôm qua. Ngoài cửa sổ thổi tới gió thu. Ta xuống giường, khoác y phục mỏng lên người. Giấy chứng minh thân phận không còn. Ta ô che mưa cũng không cần, liền tiến vào cơn mưa. Thật là lạnh. *** Đi qua nửa thành phố trong màn mưa, từng bước từng bước như trốn ly khỏi quá khứ khó chịu. Vậy mà bước chân ta, đến tột cùng có thể thoát được bao xa. Cuộn tròn trên chiếc ghế dài công viên, ta liền tiến thoái lưỡng nan. Chợp mắt sẽ là mộng cảnh đau khổ, mà tỉnh thức, nguyên lai so với mộng còn đau hơn. Đầu óc không thể nào tự do, hôm nay đưa tay nắm chặt, chỉ là băng lạnh mỏng manh. Trước mắt đều là hình ảnh của Mạnh Đình, nặng nề điệp điệp. Hắn ấn ta vào tường, đôi môi lại gần, nói: “Nhân Nhân thơm quá.” Ta đột nhiên tỉnh lại, nguyên lai bất giác trời đã sáng. Không có giấy tờ tuỳ thân, ta chỉ có thể tìm việc ở những địa bàn hắc công. Ban ngày làm công trường, đưa báo, ban đêm liền tìm một góc ở hầm đông người tụ tập mà ngủ. Tiền lương rất thấp, nhưng may mắn nhận được hằng ngày. Cầm tờ tiền mỏng, đây là ta lần đầu tiên kiếm được tiền. Mua một bát miến ở quầy nhỏ trên phố, nước mắt cũng rơi vào bên trong. Mỗi ngày đi ngang sạp báo, không nhịn được liền lật xem. Không thấy ta, Mạnh Đình cũng sẽ không lo lắng, sẽ không đăng báo tìm ta. Ta chỉ cười bản thân mình quá thảm hại. Vậy mà một tháng như vậy cũng trôi qua. Thời tiết đang trở lạnh, một lớp sương mỏng trên mặt đất. Ta đắp những tờ báo cũ để giữ lạnh cùng đôi giày đế cao su. Trừ một ngày ba bữa, phần tiền còn lại cũng không đủ thuê một chiếc giường. Ban đêm thu thập những thùng giấy mỏng, xếp lại coi như cũng có được cái giường. Con đường phía trước xa vời, nhưng ta chỉ có thể như thế. Buổi sáng đầu đông, ở vòi nước bên đường  rửa mặt. Nước chảy lạnh đến cực điểm, trán ta sanh sanh đau. Thời tiết ẩm ướt và lạnh, người không thể không đau, đau đến cả đêm cũng không ngủ được.  Mười năm bị nhốt và hành hạ, đã gần phá huỷ đi thân thể này. Vội vã đến công trường, cắn răng chịu đựng ngày lạnh rét. Quản đốc sai người tìm ta, đối ta nói: “Đưa tay ngươi ra.” Ta lặng lẽ lùi lại một chút, không thể làm gì khác hơn là đưa đôi tay sau lưng ra đến trước mặt hắn. Ngón tay đến lòng bàn tay, từng lớp máu không chịu nổi đập vào mắt. Bên tai liền có tiếng cười nhạo. Ta khốn quẫn nhìn lên, muốn xin hắn lưu lại ta. Trước mắt đột nhiên mờ đi, tay ta bắt vào khoảng không, từ từ ngã xuống mặt đất. Điều cuối cùng ta nghe được: “Không phải là không cấp ngươi cơ hội, sớm đã nói ngươi không làm được…” Tỉnh dậy, trời đã tối đen. Thật lâu mới rõ ràng, nguyên lai mình nằm ở trên đường phố. Muốn bò dậy, mi mắt cũng thật nặng nề. Đầu tê dại chết lặng, nhưng vẫn cảm thấy đau đớn, vẫn từ từ nhớ lại những gì đã xảy ra. Nguyên lai ta đã chạy đi, rời khỏi Mạnh Đình. Nguyên lai bọn họ thấy ta bất tỉnh, liền ném ta ra đường. Trên gương mặt một điểm, một điểm rơi xuống lạnh lẽo. Thì ra là mưa đông. ... Mời các bạn đón đọc Bất Ái Kỷ của tác giả Mộ Dung Tỷ Tả.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ác Ma Chi Danh
Tên eBook: Ác Ma Chi Danh (full prc, pdf, epub) Tác giả: Nhĩ Nhã Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Đô thị, Nhất công nhất thụ, Văn học phương Đông  Biên tập: 霙  Nguồn: wanei.wordpress.com  Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Văn án: Lâm Viễn vốn là một bác sĩ vô danh, trong lần nọ, do vô ý làm một ông già ra đi ngay trên bàn giải phẫu mà từ đấy rước lấy tai ương khôn lường. Ông già này chính là người đứng đầu của Hạ gia, tổ chức xã hội đen lớn mạnh nhất hiện thời. Theo quy định của Hạ gia, người duy nhất ở bên chủ nhân của Hạ gia trước khi qua đời, Lâm Viễn, sẽ trở thành di chúc sống. Để tự bảo vệ mình, Lâm Viễn đã ký kết một giao ước với con trưởng của Hạ gia – Hạ Vũ Thiên: trước khi công bố di chúc, trong vòng một năm, Lâm Viễn sẽ giả làm người tình của anh ta. Vừa biếng nhác lại hay ru rú trong nhà, khi không bị Hạ Vũ Thiên dối trá lạnh lùng kéo vào một hồi đấu đá đầy mưu mô quỷ quyệt. Một bác sĩ bình thường, trong thế giới ác ma mình đầy thương tích, đến khi ngã ngũ, anh mới hiểu, vì sinh tồn mà hoá thành ác ma chẳng qua chỉ là nguỵ biện. Dẫu vì tình yêu hay chỉ đơn giản là giao ước, ngay khi anh đã thề sẽ không tin lời của ác ma thì ác ma lại bắt đầu vì anh mà thay đổi. Mời các bạn đón đọc Ác Ma Chi Danh của tác giả Nhĩ Nhã.
Giả Yêu Làm Thật - Thánh Yêu
AudioBook Giả Yêu Làm Thật   Cô tên Phó Nhiễm, hắn gọi là Minh Thành Hữu. Hữu Nhiễm kết hợp lại là cấu kết... Minh Tam thiếu nói, tên của bọn họ xứng đôi như thế không cấu kết làm chút chuyện thì thật là uổng phí. Phó Nhiễm ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang kìm giữ mình, nở nụ cười, nhẹ nói: "Tôi không phải xử nữ, anh có cần không?" Chính cô cũng cảm thấy, lòng của cô so với sắt đá còn cứng hơn. Trong mắt cô hắn chỉ là một Tam thiếu gia phong lưu đã thành tính... Phó Nhiễm không biết, tình yêu là một khoản nợ, có mượn tất phải có trả. Đêm hôm trước, bọn họ còn triền miên với nhau, sau khi dục vọng qua đi, hắn ngồi bên giường lấy tư thế ngạo nghễ nhìn cô: "Em có yêu tôi không?'' "Yêu." Hắn cười nhẹ, dần dần, không thể kìm chế tiếng cười, tùy tiện ném cho cô một tờ giấy đăng ký kết hôn. Trên đó ghi tên Minh Thành Hữu đã kết hôn cùng một cái tên làm cho cô cảm thấy sụp đổ. Cái tên đó khiến cho cô nửa đời trước ở sai vị trí, lại vẫn muốn phá vỡ nửa đời sau của cô.... Tình yêu tới cũng nhanh, đi cũng nhanh. Nếu như nó khô héo còn có hi vọng để cứu vớt nhưng nếu đã chết rồi thì sao đây?... "Tôi đồng ý." Khi Minh Thành Hữu nói ra những lời này trước một cô gái khác thì hắn nhìn thấy Phó Nhiễm đang nấp ở một góc tối giữa đám đông. Cô có đau lòng không? Hắn vẫn cho là cô không có trái tim. Phó Nhiễm vò nát tờ kết quả trong tay. Thật châm chọc biết bao, vào ngày hắn kết hôn cô lại biết mình đã mang thai. Liệu cái kết của truyện này sẽ còn đi đến đâu, tình yêu của họ sẽ còn thế nào nữa, yêu thương sẽ ra sao.  Mời các bạn đón đọc Yêu Giả Làm Thật của tác giả Thánh Yêu.
Bạc Hà Đồ My Lê Hoa Bạch - Điện Tuyến
Tên eBook: Bạc hà đồ my lê hoa bạch (full prc, pdf, epub) Tác giả: Điện Tuyến Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, Xuyên không, Văn học phương Đông Editor: Cún con say sữa, Windy, EU, Lâm Linh Beta: H2O, Windy, Bạc Bạch Tạo prc: saral Nguồn: dongphuongbangdi.wordpress.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Hoàng đế tự mình tuyển chọn vương phi cho Thái tử. Thái tử mặc dù là một người rất tốt, nhưng so với “Tiểu Bạch ca ca” thanh mai trúc mã của nàng thì không thể nào so sánh được. Do thế, Vân Tưởng Dung vốn không sợ trời, không sợ đất liền tỉ mỉ bày ra một màn “tân nương thất lạc”. Những tưởng rằng chỉ là tư tình của nhi nữ, không ngờ lại khiến thiên hạ phân tranh. Thân thế của Tiểu Bạch ca ca mà nàng vẫn thương yêu là một bí ẩn. Kẻ được thế nhân gọi là “Yêu Vương”, Tử Hạ Phiêu Tuyết, cũng nhìn chằm chằm vào nữ tử mang trên người hương bạc hà truyền kỳ. Dung mạo xinh đẹp chính là sai lầm. Hồng nhan họa thủy! Mời các bạn đón đọc Bạc Hà Đồ My Lê Hoa Bạch của tác giả Điện Tuyến.