Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cung Loạn Thanh Ti

Tên tác phẩm: Cung Loạn Thanh Ti Tác giả: Trương Hiểu Thần Thể loại: BHTT, NP - Nhất công đa thụ (1x2), niên hạ công, giá không lịch sử, cổ đại, cung đấu - quyền đấu, ngược tâm, (có chút) ngược thân, ngược luyến tình thâm, HE... Chủ diễn: Cố Thanh Sanh (nữ chủ) x Đoan Nhược Hoa, Trữ Tử Mộc Phối diễn: Dụ Nguyệt Tịch x Lâm Mi Nhi, Vân Khuynh, Cảnh Đồng đế Độ dài: Trường thiên Rate: 15+ Văn Án: Nàng xuyên không trở thành một cung nữ trong lãnh cung, không có khát vọng, lại không có nơi thể hiện bản thân, buộc lòng ở dưới vương quyền hơi tàn mà sống, tiểu tâm cẩn thận, lo lắng chu toàn. Nàng là Hoàng hậu bị phế truất vào lãnh cung, thanh lãnh như hồ nước, dù là ai cũng không thể nào nhìn thấu đôi mắt u lãnh, bị tầng tầng lớp lớp giả dối bao phủ. Nàng là Quý phi cao cao tại thượng, kiêu căng lộng lẫy, dung mạo băng lãnh lại xen lẫn phần ôn nhu khó thấy. Thanh khiết như lá sen giữa hồ, trong trẻo như giọt sương dưới trăng, đỏ hồng rực rỡ như lửa múa. Một người là trăng sáng chiếu rọi trên hồ, một người là trong lòng vẽ một điểm chu sa, tiến thoái lưỡng nan, vô pháp chu toàn. Là cúi đầu giữ trong tay một đạo nguyệt quang, hay vẫn là ngẩng đầu nhìn hào quang vạn trượng, một người là thời gian kinh diễm, một người là năm tháng ôn nhu. Lời của editor: Tui, tui đã trở lại rồi đây. Chuyện là một năm qua tui có quá nhiều biến động, không có thời gian rảnh mà edit, mà thỉnh thoảng có thời gian rảnh cũng không có tâm trạng mà edit luôn, xin thứ lỗi:<< Giờ cũng ổn định lại rồi, có thời gian rảnh, định trồi lên lấp nốt hố Từng bước trộm tâm của Nam Mệnh Vũ đó, mà thấy đã có bạn edit mất tiêu rồi... Thôi cũng mừng hớ hớ:vv Vậy nên là, tui chuyển sang đào hố mới, sẽ nghiêm túc theo cái hố này. Vì là tui yêu thương bộ này cực kỳ luôn, thấy dân tình gào thét người edit mãi, mà chưa có ai edit cả... Ờm, thực ra là có 2 bạn edit rồi, bạn tới chương 7, bạn tới chương 5...  Nên là tui mạn phép nghiêm túc đào cái hố này và cũng nghiêm túc (not sure) lấp cái hố này nha... Bộ NP tui thích nhất, tình cảm sâu đậm nhất, hình tượng nhân vật ấn tượng nhất, diễn biến tình cảm logic nhất, văn phong cung đấu khá nhất, cũng là bộ NP ngược tâm ngược thân nhất tui từng đọc... 4 chương đầu tiên là tui lấy của bạn Xiaonai trước khi bản xóa truyện. Bắt đầu từ chương 5 là tui tự thân vận động. Văn án tui lấy từ bên Bachgiatrang, vì là văn án bển dịch hay quá trời hay. Bạn nào dịch nếu thấy được thì cho mình có lời xin phép nha. Truyện này tui thấy là khó, mà mỗi chương cũng dài nữa... Nhưng vì tui rất rất thích nên vẫn cố đào. Mong mọi người ủng hộ thả tim các thứ để tui lấy đó làm động lực, haha, Cực lực đề cử bộ này, dù là fan NP hay không phải fan, đều đáng đọc thử. Enjoy nha *bắn tim* ***   Lúc Cố Thanh Trần mở mắt ra, trước mắt hết thảy đã vô cùng xa lạ, giường gỗ lim khắc hoa gần cửa sổ, trên bàn gỗ cách đó không xa, ánh sáng của ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu. Dưới ánh nến, chút mùi máu tươi từ đầu lưỡi truyền đến, đau đớn cháy đốt lan tràn khắp toàn thân. Trí nhớ nàng dừng lại ở hình ảnh tiếng âm thanh phanh xe chói tai lúc nàng qua đường. Một nha đầu chừng mười lăm tuổi đang mặc trang phục cổ đại bưng thuốc đi vào, thấy nàng tỉnh sắc mặt liền vui mừng, để chén thuốc xuống, lao đến. Cố Thanh Trần nâng trán, không dám tin. Nàng đang ở phim trường sao? Nha đầu quỳ gối dưới giường, nước mắt từng giọt to lăn xuống, lẩm bẩm nói, cuối cùng cũng lấy về một mạng, Thanh tỷ tỷ, tỷ người xấu hù dọa muội, dứt lời chôn đầu khóc rống lên. Khóe miệng Cố Thanh Trần run rẩy, kỹ năng diễn xuất này đúng là trời sinh hoàn mỹ, ngay lập tức có thể nhận Oscar. Há hốc mồm, cổ họng nóng như thiêu như đốt nghẹn ra một câu, "Nước", nha đầu ngẩng đầu, nước mắt mông lung, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú khiến người ta muốn trìu mến. Cố Thanh Trần thở dài, diễn viên a. Nha đầu đi tới trước bàn lấy nước, Cố Thanh Trần uống xong, cảm giác mát mẻ theo cổ họng chảy xuôi xuống, chỉ là nuốt một cái, cả một hồi đau đớn lại đánh tới. Xảy ra tai nạn xe cộ sao cổ họng lại đau như thế, đầu Cố Thanh Trần lúc này có chút loạn, chợt choáng váng một hồi, bóng tối lại ụp xuống, bất tỉnh, cảm giác mát mẻ mơ hồ vuốt lên vài phần nóng rực đau đớn trên người. Tỉnh lại lần nữa là lúc trời đang mờ sáng, Cố Thanh Trần lấy tay mò tới cái vật thể ấm áp bên giường, chính là nha đầu nằm ở một bên liền phát giác động tĩnh, mơ hồ mở mắt, thản nhiên cười: "Thanh tỷ tỷ, khát không?". Trong lòng chợt nổi lên cảm giác ấm áp, lắc đầu hỏi nhẹ nha đầu, tên ngươi là gì, nha đầu liền phát ra thần sắc kinh ngạc, gương mặt nhăn thành một đoàn. "Tên muội là Thanh Trúc, là tên tỷ đặt, tỷ đã quên sao?", Cố Thanh Trần không hiểu ra sao, hỏi, "Đây là nơi nào, ngày mấy tháng mấy?". Kinh sắc trên mặt Thanh Trúc càng đậm, nói, "Nơi đây là Trường Trữ cung, hôm nay đã là đầu tháng tư". "Trường Trữ cung", ba chữ tiến vào đầu Cố Thanh Trần, trong đầu nàng nhanh chóng hiện lên một ý nghĩ không bình thường, cũng là gấp đến độ cuống quýt ngồi dậy, nhanh kéo cánh tay Thanh Trúc, giọng rốt cuộc không tự chủ mà run rẩy. "Có phải các ngươi là người của đoàn phim, có phải các ngươi ở đây chọc ghẹo ta không, tại sao ta lại ở chỗ này, có phải ở phía sau ta có camera không, ta biết, đây nhất định là có người sắp xếp có đúng hay không?". Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Thanh Trúc nhăn lợi hại hơn, khó coi như đến sắp khóc rồi, "Thanh tỷ tỷ, ngươi đừng làm muội sợ, muội nghe không hiểu lời ngươi nói. Tỷ bị Quý phi nương nương trách phạt, đã hôn mê ba ngày rồi". Ý niệm trong lòng Cố Thanh Trần phát ra ngày càng rõ ràng, chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi: " Đây là triều đại gì?" "Chu Hướng, Cảnh Đồng đế tại vị, tên tỷ là Thanh Sanh, là cung nữ quản sự Trường Trữ cung, mấy ngày trước đây chọc giận Trữ quý phi, bị quất đến hấp hối, thật không dễ dàng mới lấy về được một mạng." Giọng nói Thanh Trúc nghẹn ngào, lại sợ kinh hoảng Cố Thanh Trần, đành miễn cưỡng đem nước mắt giấu ở hốc mắt. Cố Thanh Trần như hoàn toàn phát điên đứng lên: "Tên quay phim đâu, mau nói có đúng hay không, mau nói đi, ngươi giấu camera ở đâu? Đừng đùa ta, ta làm sao có thể xuyên qua chứ.", giãy dụa đứng dậy, trên người truyền đến trận đau nhức như nhắc nhở nàng, có lẽ đây là sự thật. Thanh Trúc dìu nàng, nước mắt lẫn lộn, "Thanh tỷ tỷ, tỷ không nhớ rõ Trúc sao, trong cung này ngươi đối ta là tốt nhất, đừng dọa Trúc nữa a". Cố Thanh Trần hít một hơi thật dài, lại chầm chậm thở ra, thất thường như thế làm cho tâm tình nàng kinh hãi một phen, vậy mà sau một nén nhang nàng đã có thể từ từ trấn định lại, nàng quả thật là một người biết chấp nhận thực tế một cách dễ dàng. "Nói ta nghe chút chuyện đi, chuyện trước kia ta đã đều không nhớ rõ." Thanh Trúc vừa khóc vừa cười, rù rì kể tới. Thì ra Cố Thanh Trần xuyên đến một triều đại vô căn cứ, mười lăm tuổi vào cung, nay đã qua sáu năm, coi như là một lão cung nữ, cá tính luôn đần độn không linh hoạt, lại không giỏi nói năng nên đắc tội nhiều người, bị chèn ép đẩy đến Trường Trữ cung làm cung nữ quản sự, thu xếp cho các chủ tử bị Hoàng thượng biếm truất, cũng chính là lãnh cung. Mấy ngày trước đây, Trữ quý phi được Hoàng thượng ân sủng không biết vì sao lại tới đây, mong muốn gặp một người, mà hai người này miễn cưỡng gặp nhau nói mấy lời lạnh nhạt liền "giận cá chém thớt", đem tức giận đổ vào trên người cung nữ. Thanh Sang che chở cho Thanh Trúc chịu phạt thay năm mươi roi, sau đó sốt cao hôn mê. Thái y miễn cưỡng chữa trị, một hơi bất tỉnh ba ngày ba đêm mới có thể tỉnh lại. Cố Thanh Trần thầm nghĩ, chủ nhân thân thể này không biết đã chết hay đã hoán đổi linh hồn vào thân thể ta ở hiện đại rồi. Cung đình tranh đấu chính là loại xuyên không nguy hiểm nhất trong tiểu thuyết, nhất định sẽ không phải là một nơi tốt đẹp. Cũng may lãnh cung cũng coi như là chỗ an toàn, nếu không một ngày nào đó bị Hoàng thượng tới mạnh tay chộp lấy mới gọi là xui xẻo. Nghe Thanh Trúc nói Hoàng đế hai lăm tuổi lên ngôi, tới nay đã tại vị thống trị thiên hạ được bảy năm, thái bình thịnh thế, dân giàu nước mạnh. Nghĩ xong Cổ Thanh Trần bảo Thanh Trúc cầm cái gương đồng lại, cẩn thận chu đáo nhìn ngắm gương mặt hiện tại, mặt trái xoan, cằm nhọn, nước da trắng nõn, mắt nhỏ môi mỏng, cùng mình cũng có mấy phần tương tự, dung mạo thanh tú không sâu sắc ném trong đám đông cũng an toàn, lúc này mới yên tâm thả lỏng. Ở trên giường nghỉ ngơi mấy ngày, Thanh Trúc nói người nọ phái người tặng lọ thuốc cao, mấy ngày trước bôi lên giờ vết thương đã liền miệng, thành những vết sẹo nhỏ, xem ra là thuốc vô cùng tốt. Thanh Trúc lại đem quan hệ nhân mạch trong cung cùng các quy củ lễ nghi nói qua, vừa nghe đến các lễ thức quỳ lạy, thỉnh an quy củ đầu Cổ Thanh Trần dường như bị làm đau, may mà Trường Trữ cung cũng là lãnh cung không nhiều người cao quý, không cần nói quá nhiều về quy củ. Thì ra Cảnh Đồng đế hai lăm tuổi lên ngôi, tính đến nay đã được bảy năm chấp chính, lập thiên kim Thừa tướng trong triều lên làm Hậu, phong làm Đoan Hậu. Nhà mẹ đẻ Hoàng Hậu dòng dõi thư hương, mấy đời làm quan, thao lược tung hoành, Hoàng đế tin cậy sâu sắc, việc lập Hậu cũng là theo ý Đoan gia. Đoan Hậu cầm kỳ thi họa đều tinh thông, quốc sách, quốc lộ đều đã học đến quen thuộc, lại từng viết sử liệt kê gốc rễ từng triều đại. Mười bốn tuổi mạo danh tham dự khoa cử, khi thi Đình tranh Trạng Nguyên thì bị bắt lại nhưng được Thừa tướng bưng bít chịu tội thay, ngay lúc đó Hoàng đế chẳng những không giận mà còn vui vẻ hài lòng, tán thành rằng nữ tử Chu Hướng cũng có thể có người tài văn chương hơn người như thế, đó là cái đại phúc. Khi nhìn thấy Đoan Nhược Hoa khi đó mười bốn tuổi thông minh thanh tú, là người có tư thái vui vẻ, liền thích thủ gả cho Thái tử. Thái tử lên ngôi, mà Đoan Nhược Hoa khi đó mười sáu tuổi trở thành Đoan Hậu thống lĩnh lục cung, tuấn lãng oai hùng thiếu niên cùng nữ tử ôn nhuận như ngọc, ngắm trăng chơi thuyền, cầm sắt cùng kêu, kiêm điệp tình thân, tạo nên một màn lương duyên đồn đãi. Đáng tiếc ân sủng của bậc đế vương luôn mỏng, tiệc vui chóng tàn, Hoàng hậu tính tình trong trẻo lạnh lùng, bất thiện quyến rũ, mà Hoàng thượng lại tráng niên chín chắn, sau khi lên ngôi không chỉ nổi danh trong phủ thái tử thị thiếp mà còn mở cuộc tổng tuyển cử tú nữ. Phi tần trong hậu cung vờn quanh, các vị chủ tử hoặc ôn nhu thanh tao lịch sự, hoặc có tư thế oai hùng nghiêm nghị, lại có người quyến rũ muôn vẻ, không có chỗ nào mà không phải dùng hết thủ đoạn để lưu lại ân sủng của bậc quân vương. Sau có Trữ thị - chi nữ của Trấn Bắc Tướng quân, Tiết thị - chi nữ của Hộ bộ Thị lang tiến cung, trước sau phong phi, sau lập Trữ thị làm Trữ quý phi. Hoàng hậu ẩn dật trong Phượng Tê cung, tuy quản lý lục cung vẫn bình an vô sự, vẫn nhận ân sủng của Hoàng Thượng nhưng là ngày càng phai nhạt, sau bởi vì lệnh vu cổ để cho Thục phi đẻ non, Hoàng thượng mất đi một vị hoàng tử nên mặt rồng liền biến giận dữ, phán, "Hoàng hậu mất tự, mê hoặc vu chúc, không thể nhận thiên mệnh, truất xuống Trường Trữ Cung. Từ nay Trữ quý phi nhiếp chuyện lục cung, cùng với Thục phi giải quyết mọi chuyện." Hoàng thượng đem Đoan Hậu đày vào lãnh cung nhưng bởi vì thế lực Đoan gia mà không thể phế truất phong hào, việc quản lí lục cung rơi vào tay Trữ quý phi cùng Thục phi, thân thế hai người vì vậy mà càng lên cao bành trướng. Cố Thanh Trần trầm tư một chút, hỏi "Hôm đó người Trữ quý phi bái phỏng mà không được chắc là Đoan Hậu." Thanh Trúc đáp "Đúng vậy, thuốc kia cũng là được Đoan Hậu phái người đưa tới." Cố Thanh Trần lại gật đầu, "Xem ra ngày kia đi thỉnh an nói lời cảm ơn mới được." Đếm ngày qua đi, Cố Thanh Trần đã có thể xuống giường đi lại, lúc chưa đi được nằm trên giường vẫn hay gọi Thanh Trúc cầm chút sách để học. Nay chữ phồn thể đều đã biết đọc, chỉ không biết viết, Thanh Trúc lại cẩn thận chỉ rõ các loại quy củ, thì ra đây chính là Thanh Sanh kia trì độn mềm yếu, trong cung không có người quen, cũng giấu giếm được. ---Hết chương 1--- Editor lảm nhảm: Thanh Sanh đại nữ chủ giá lâm. Dù là y phục không phải là y phục cung nữ, cơ mà spoil chút là dù sao thì sau này bản cũng bôn ba giang hồ mờ, hơn nữa cũng là xiêm y màu thanh thiên màu bản hay mặc, nên là cứ quăng ảnh lên. Khí chất, gương mặt đều tương đồng với miêu tả nha. Dù sao thì người ta cũng là ngự tỷ U30 thời hiện đại đó ah...   Mời các bạn đón đọc Cung Loạn Thanh Ti của tác giả Trương Hiểu Thần.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ăn No Mới Có Sức Yêu Đương
Đói thì ăn Mệt thì ngủ Đau thì khóc Đã quyết định đi thì đừng bận tâm đến chuyện quay lại. Hi vọng bạn sẽ không bao giờ bị lời nói của người khác làm cho dao động. Vì những điều tốt đẹp nhất đã ở trong tim bạn rồi. Thức ăn vĩnh viễn là thứ thiện lương nhất, vì nó không khước từ những kẻ cô đơn. Đây là câu chuyện viết về thức ăn ngày đêm làm bạn với chúng ta, còn cả chuyện tình yêu mà sớm khuya chúng ta mong nhớ. Dùng trái tim dịu dàng và từ ngữ mềm mỏng, để kể về những chuyện đời thường bình dị liên quan đến thức ăn và thương mến. Chúng ta thích món ngon, và cũng đang mong chờ tình ái ngọt ngào. Thế nên cần phải học cách yêu thương bản thân trước, nếu bạn tốt đẹp thì tình yêu sẽ đến. *** Anh yêu “Hồi Oa Nhục*”, nhưng lại bắt em làm thịt bò bít-tết *Hồi Oa Nhục: “thịt 2 lần chín” có nguồn gốc từ Tứ Xuyên, Trung Quốc. Bảo Châu thích nấu cho Triều Vĩ một nồi “Hồi Oa Nhục”, một miếng thịt ba chỉ sáng lóng lánh, luộc cùng gừng và hành tây. Chờ thịt nguội, từ cắt thành từng miếng mỏng trong suốt. Món ăn đi kèm cũng cần được xem trọng, xuân dùng măng non, hạ dùng khoai tây, thu dùng đậu rang, đông dùng bắp cải ngọt Thiên Tân. Lúc này, Bảo Châu đã bắc chảo dầu, đổ ớt đã được bằm nhỏ và tiêu vào chảo, một hương thơm mê người từ dầu quyện với nước ớtbay ra, Bảo Châu sẽ nhanh chóng bỏ một phần thịt đã cắt lát vào, thêm một thìa đường trắng mịn, lại thêm nửa thìa rượu gạo, lửa lớn dưới bếp nhanh chóng biến miếng thịt trở thành mỹ vị thơm ngon. Sau đó, đem phần thịt đã cắt thành miếng mỏng còn lại cho vào chảo, đợi đến lúc gần chín, lại thêm một nhánh tỏi đen, lúc này, tuy có chút tầm thường nhưng nhiều hơn cả là sự kiêu ngạo của thức ăn ngon. Bảo Châu thích làm món này nhất. Món ăn kèm hợp với Hồi Oa Nhục nhất chính là cơm tẻ. Bảo Châu sẽ hấp gạo trong nồi, để hơi nước bốc lên từng ít một, đến khi từng hạt cơm đều chín, ăn chung với nước sốt của Hồi Oa Nhục là tuyệt nhất. Mỗi lần Bảo Châu nấu Hồi Oa Nhục, Triều Vĩ đều ăn ba bát cơm. Lúc Bảo Châu quen Triều Vĩ, cô chỉ là một cô gái hoang dã. Lúc đó, cô mới từ siêu thị đi ra, không biết túi nilong bị thủng, khoai tây, củ cải, giấy vệ sinh rơi đầy đất. Triều Vĩ nhặt lên giúp cô, nhìn vẻ mặt không biết làm sao của Bảo Châu mà không nhịn cười được. Sau đó Bảo Châu cứ thế ngây ngốc theo Triều Vĩ về nhà, nấu Hồi Oa Nhục cho anh, sau đó nhìn anh xắn tay áo sơ mi lên, ăn đến mức chóp mũi đổ mồ hôi. Bảo Châu vô cùng vui vẻ, thấy Triều Vĩ thích, cô liền không che giấu đắc ý mà cười to. Triều Vĩ nói, Bảo Châu à, em cái gì cũng tốt, nhưng lại rất giống Hồi Oa Nhục, mặc dù ăn rất ngon nhưng lại quá mức tầm thường. Đúng vậy, Bảo Châu sẽ không mặc váy bó, sẽ không dương ngón tay như Lan Hoa Chỉ (ngón tay xếp thành hình hoa lan) khi uống cà phê, cũng sẽ không mím môi cười. Cô thích mặc quần jean rách ngồi bắt chéo chân ở ven đường ăn cà rem, thích một hơi tu hết nửa lon Coca trong ngày hè nắng nóng, càng thích mở miệng cười to lộ ra một hàng răng trắng. Bảo Châu nghĩ, những chuyện này có liên quan gì đến nhau đâu, cô là một đĩa Hồi Oa Nhục, chỉ cần Triều Vĩ thích ăn, cô sẽ nấu cho anh. Lúc Triều Vĩ đưa Bảo Châu về nhà ra mắt cha mẹ, cô mặc quần rách đi giầy bẩn. Triều Vĩ nhíu mày, trách cứ Bảo Châu khiến anh mất mặt. Ăn cơm xong, khi Bảo Châu đang rửa bát trong nhà bếp, lại nghe mẹ Triều Vĩ nhỏ giọng nói ngoài phòng khách, cô gái nàykhông có chút đoan trang nào cả. Bảo Châu vừa rửa chén vừa khóc, vì cô thấy tủi thân, nhưng nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao mình tủi thân. Buổi tối lúc trở về, Triều Vĩ cau mày không nói lời nào, Bảo Châu giống như đã hạ quyết tâm, cô nói như thì thầm với bản thân: “Triều Vĩ, sau này em sẽ nấu thịt bò bít-tết cho anh.” Bảo Châu bắt đầu thay đổi, cô mua váy bó, khi ngồi xuống giống như một thục nữ chân chính, cô cũng bắt đầu dương ngón tay kiểu Lan Hoa Chỉ khi uống cà phê. Bảo Châu cũng không còn cười to như trước nữa, cô chỉ nhẹ nhàng nâng khóe miệng, lộ ra một nụ cười mỉm nhàn nhạt, mỗi lúc thế này, đôi mắt đẹp của cô cũng không còn cong nữa. Đương nhiên Triều Vĩ rất hài lòng, anh nghĩ Bảo Châu đã trở nên đoan trang đáng yêu, không còn là một cô gái hoang dã thô ráp nữa. Bảo Châu không còn làm Hồi Oa Nhục cho Triều Vĩ, cô chỉ lấy một miếng thịt bò bít tết đã được ướp sẵn mua ở siêu thị trong tủ lạnh ra, dùng một cái nồi đáy bằng đẹp mắt, chiên vừa chín tới, sau đó bưng cho Triều Vĩ. Mời các bạn đón đọc Ăn No Mới Có Sức Yêu Đương của tác giả Thái Yếu Yếu Bất Cật Dược.
Tôi Muốn Cùng Lão Công Ly Hôn
Editor: QUINNA LAURENT Thể loại : Đoản văn, ngọt văn, hiện đại, giá không hoan hỉ, oan gia, showbiz. Nhân vật chính : Lộ Yến x Tần Nghị Phối hợp diễn : Cha Tần, mẹ Tần, Thầy giáo Dương. Một câu chuyện mở đầu là việc tiểu thụ muốn ly hôn với lão công: Lộ tiểu thụ: Tôi muốn cùng lão công ly hôn! Tần lão công: Tiểu thụ nhà tôi lúc nào cũng nhõng nhẽo đòi ly hôn với tôi. *** Truyện ma của Mộc Hề Nương rất hay, thấy tác giả viết thể loại hài tình cảm thế này đọc cứ có cảm giác là lạ :)) Truyện ngắn lại hơi vụn, không biết tóm tắt thế nào. Kể về cuộc sống tình thú của hai vợ chồng nhà ảnh đế Tần và thầy giáo Lộ. Nghe vậy chứ không có thịt thà để chấm mút đâu :v ***   Bé thụ Lộ cùng lão Tần thành một đôi cũng đã bảy năm, trong những năm này tất nhiên cãi nhau cũng nhiều. Nhưng từ khi bé thụ Lộ đem Dương Tô Túc trở thành tín ngưỡng sùng bái thì vẫn luôn tìm các loại lý do đòi ly hôn. Về phần lão Tần, từ lần đầu gặp bé thụ Lộ thì vẫn yêu thương cậu cho đến bây giờ. Ở bên cậu, tùy ý cậu đòi ly hôn, tùy ý cậu quậy phá. Coi như là vì tăng thêm lạc thú cho sinh hoạt vợ chồng. Không sai, tuy rằng giới showbiz phồn hoa huy hoàng, xa hoa đồi trụy, nhưng anh vẫn cho rằng cuộc sống của mình vẫn luôn vô vị, chỉ có bé thụ Lộ mới có thể mang cho anh những sắc màu vui vẻ của cuộc sống. Hay là nói, bé thụ Lộ chính là niềm vui duy nhất của lão Tần trong cuộc đời này. Hơn nữa lão Tần so với bé thụ Lộ lớn hơn mười tuổi, đối mặt với người yêu nhỏ bé, Tần đại ảnh đế luôn không có tự tin. Nhớ ngày đó bởi vì công tác bận rộn, dẫn đến sự xuất hiện của tình địch Hướng Húc, tên đó theo đuổi bé thụ Lộ gần một năm lão Tần mới biết được. Lúc ấy nội tâm cực kì sợ hãi bé thụ Lộ rời bỏ anh mà lão Tần đem nỗi sợ hãi kia hóa thành cuồng nộ, suýt nữa đã đem sự việc phá nát đến không thể quay đầu. Khi đó lão Tần còn kém chút đánh chết Hướng Húc trước mặt bé thụ Lộ. Bộ dáng lão Tần lúc đó, bé thụ Lộ đến nay nhớ tới vẫn còn sợ hãi. Nếu không cũng sẽ không bởi vì chỉ cùng Hướng Húc đi ăn một bữa cơm thì đã sợ hãi đến mức giấu đầu giấu đuôi. Nói như thế nào nhỉ? Dựa theo lời người đại diện của lão Tần nói, khi đó lão Tần chính là người điên. Chỉ số IQ bằng 0. Đem bé thụ Lộ cầm tù ở nhà nửa năm, một bước cũng không để cậu ra khỏi nhà. Cuối cùng là khiến bé thụ Lộ bị bệnh trầm cảm, kinh động đến cha Tần mẹ Tần. Cha Tần ép buộc lão Tần đi đến bác sĩ tâm lý, đồng thời mẹ Tần đón bé thụ Lộ về nhà chăm sóc. Cuối cùng vẫn là vì tình yêu mà mỗi người tự mở ra khúc mắc rồi hòa giải, bằng không bé thụ Lộ thật sự là muốn rời đi. Như vậy, lão Tần cũng coi như bỏ đi. Lúc ấy lão Tần trực tiếp muốn rời khỏi showbiz chuyên tâm ở cạnh bé thụ Lộ, khiến dư luận xôn xao một phen. Bất quá chỉ là thiếu chút nữa mà thôi. Sự kiện kia qua đi, lão Tần đối với bé thụ Lộ quản chế so với người thường nghiêm khắc hơn rất nhiều. Trước kia bé thụ Lộ ít nhất còn có những hoạt động xã giao bình thường, bởi vì lão Tần mà dần dần biến thành chỉ còn hai điểm trường học cùng trong nhà. Ngoại trừ quan hệ đồng nghiệp, cơ hồ toàn bộ thế giới chỉ còn lại có lão Tần.( cả thế giới thu bé lại chỉ bằng 1 chàng troai:3) Mà điều này, lại mang cho lão Tần cảm giác an toàn cùng với thỏa mãn khác thường. Vừa bắt đầu bé thụ Lộ còn cảm thấy bất mãn, nhưng nước ấm nấu ếch, riết thành thói quen. Còn hưởng thụ loại quản chế này. Nếu như ngày nào đó lão Tần đột nhiên đối với bé thụ Lộ nới lỏng quản lý, hơi chút giảm bớt sự chiếm hữu cùng khống chế, bé thụ Lộ sẽ hoài nghi lão Tần thay lòng đổi dạ. Mời các bạn đón đọc Tôi Muốn Cùng Lão Công Ly Hôn của tác giả Mộc Hề Nương.
Thanh Khâu
Ngay từ khi hiểu chuyện ta đã thấy Cửu Nhan ở bên mình. Chàng dạy ta từ chữ viết, học pháp thuật đến đối nhân xử thế nhưng lại chẳng dạy ta thích một người là như thế nào. Nhưng A Ly ta là một người thông minh, chính là không cần học cũng có thể biết. Có lẽ ta cũng đã thích Cửu Nhan mấy trăm năm. Ta rất vui vẻ, chờ tới sinh thần năm trăm tuổi, nhất định ta sẽ nói với Cửu Nhan, nói cho chàng biết, hồ tiên đẹp nhất Thanh Khâu - A Ly - vừa ý chàng. Nhưng mà, Thanh Di lại nói với ta rằng, Cửu Nhan ở lại Thanh Khâu là để chờ người, chờ tỷ tỷ ta đầu thai chuyển thế. Thì ra, Cửu Nhan trước giờ vẫn một mực chờ đợi một người, mà người đó...chẳng phải A Ly. *** Các bạn có thích thể loại huyền huyễn hay không? Liêu trai chí dị?... THANH KHÂU là một đoản văn,ngắn nhưng giọng văn sâu lắng,tự thuật của nữ chính A Ly , tự mình làm nổi bật tâm trạng,nổi bật tính cách của người con gái từ lúc còn nhỏ tuổi đến khi lớn .A Ly là công chúa của Hồ tộc, từ nhỏ sống với Thanh Di và sư phụ Cửu Nhan. Cửu Nhan là một nam nhân đẹp toàn diện trong mắt của A Ly, Hồ tộc trời sinh mỹ miều nhưng Cửu Nhan thanh nhã vẫn là tuyệt nhất. Cửu Nhan từ bỏ con đường tu Thần để chờ một người,chị của A Ly - Tuyết Lạc, A Ly hồn nhiên lầm tưởng thứ tình cảm không thuộc về mình.Khi Cửu Nhan rời xa nàng,câu đầu tiên chàng nói với nàng cũng là cầu xin cho Tuyết Lạc,nag vì tình yêu đã đưa ra hồ châu và chọn cách gỡ bỏ tình cốt để quên Cửu Nhan? Đọc truyện với từng lời nói,độc thoại nội tâm như vẽ nên một bức tranh về trái tim rỉ máu của A Ly.Tự mình nguyện ý gỡ bỏ tình cốt, ta thích nàng cả về lý trí lẫn tính cách. Khi mọi chuyện gần như kết thúc,nàng kết hôn với Bạch Vũ-con trai Long vương,thì chàng lại đến,lại lần nữa đánh thức con tim nàng. Khi chàng nhận ra tình cảm của mình thì mọi chuyện đã muộn ... Truyện SE,khắc cốt ghi tâm , cũng ám ảnh,nhưng tuyệt đối hay ,đáng đọc,không uổng đâu ạ *** Những ngày kế tiếp, Cửu Nhan dường như biến mất khỏi Thanh Khẩu. Chàng không có ở đây, ta cũng vui vẻ tự tại. Tuyết Lạc giờ đã được đón về ở cùng ta và Thanh Di. Tiểu thư này hiện tại đã không còn dáng vẻ của tiểu nha đầu trước kia nữa, dáng dấp trong veo như nước, thật sự rất đáng yêu, bình thường rất thích đi sau ta, gọi mỹ nhân tỷ tỷ này mỹ nhân tỷ tỷ nọ, cực kỳ ngoan ngoãn. Sau đó lại là thời gian thấm thoát thoi đưa, thương hải phi âu, nháy mắt đã tới hai mươi năm sau. Bạch Vũ trở thành mỹ nam tử, không tệ không tệ, gả tới Thanh Khâu cũng làm ta mát mặt. Một ngày trước hôn lễ của ta, ta một mình chạy tới nhân gian giải sầu. Ở đó, ta bất ngờ gặp được Cửu Nhan. Chàng ngồi trong quán rượu, nhìn ta chằm chằm. Không nghĩ sẽ gặp chàng, nhưng ta vẫn muốn lễ phép tới chào. Nhưng chưa đợi ta mở miệng, Cửu Nhan đã nhìn ta, hỏi: - Vị công tử này, có phải chúng ta từng gặp qua nhau rồi không? Bấy giờ, ta mới nhớ ra bản thân đang hóa thân thành nam tử, chàng không nhận ra ta cũng là điều đương nhiên. - Chưa từng gặp. - Ta nói xong, quay đầu toan rời đi. - Tại hạ Cửu Sắc, chẳng hay có thể trở thành bằng hữu của công tử hay không? Cửu Sắc? Không phải là Cửu Nhan sao? Ta quay đầu nhìn lại, người nọ rõ ràng mang dáng dấp của Cửu Nhan, thế nhưng trên người chàng không hề có tiên khí, ngược lại đáy mắt ẩn hiện tia máu - đây rõ ràng là ma! Cửu Sắc? Gần đây ma giới mới xuất hiện một hộ pháp vô cùng lợi hại tên gọi Cửu Sắc, nghe nói nguyên thân là một con chim chín màu. Ta khiếp sợ nhìn chàng - Cửu Nhan nhập ma rồi? Rõ ràng chàng là phượng hoàng chín màu, lôi đâu ra chim chín màu chứ? - Ta cảm thấy chúng ta đã từng gặp gỡ. - Nhìn nét mặt của ta, chàng mỉm cười, đặt ly rượu xuống, - Có điều, ta không nhớ rằng ta có quen biết Hồ tộc. Chàng mất trí nhớ rồi? Tin tức bất ngờ liên tiếp truyền tới, miệng của ta cũng không khép lại nổi nữa. - Ngươi có nhớ ai là Cửu Nhan hay không? - Ta dè dặt đi tới. Chàng nhíu mày: - Chưa từng nghe qua. - Vậy ngươi có nhớ hai mươi năm trước ngươi ở đâu không? - Không nhớ rõ. Xem ra, chàng quả nhiên bị nhập ma, mất đi trí nhớ. Thân làm đồ đệ, ta sao có thể nhắm mắt làm ngơ! Ta vội vàng ngồi xuống cạnh Cửu Nhan, chuẩn bị tỉ mỉ kể lại chuyện trước kia cho chàng, hy vọng chàng có thể quay đầu. Thế nhưng, ta chưa kịp nói gì, chàng đã giơ tay cản lại: - Tại hạ không muốn biết chuyện đã qua. Vị công tử này, hẹn ngày sau gặp lại. - Nói rồi, Cửu Nhan bỏ lại bạc, cất bước rời khỏi quán rượu. Ta vội vàng chạy ra, một đường theo chàng đến thẳng ngoại ô: - Trước kia, người từng là một vị tiên cực kỳ lợi hại, cực kỳ tốt bụng. - Vậy sao? Ta quên rồi. - Hắn quay đầu cười với ta, sau đó bước lên một đám mây màu đen, chuẩn bị rời khỏi. Mời các bạn đón đọc Thanh Khâu của tác giả Thanh Hồ Nương Tử.
Phù Đồ Tháp
Văn án: Không có một trái tim ấm áp, nhưng lại có đôi mắt động lòng người nhất thế gian. Hắn là ác quỷ, cũng là Phật Đà. Lưu ý: Triều đại trong truyện là hư cấu, dựa trên bối cảnh thời nhà Minh, chớ khảo chứng. *** Đôi lời: Truyện bị edit chưa có sự cho phép của tác giả nha (và tất nhiên là phi lợi nhuận). Nếu muốn re-up thì cũng được thôi nhưng mà tốt nhất là nên hỏi trước mình một tiếng. Mình thích nhấttttttt trên đời là đọc truyện một mạch không ngơi nghỉ, thế nên là bao giờ mình edit xong hết tất tật thì mới đăng nhá (chứ không phải là mình drop đâuuu :))) Truyện mới được beta sơ qua một lần thôi, nhỡ mọi người cắn phải cục sạn nào thì có thể báo lại cho mình hoặc nhắm mắt làm ngơ nhé plsssss À đấy mọi người nhớ phải like truyện đấy nha. ***   Sắc trời tối dần, cơn mưa tựa hồ đã dịu đi đôi chút. Ngày đêm luân phiên, chiều hôm buông xuống một màu lam loãng nhạt, khiến cho người ta thảng thốt, có chút hoài nghi không biết đây là sáng sớm hay là chạng vạng. Thái giám phụ trách thắp đèn đứng dưới hiên, cái cán dài hướng lên mái nhà, từng chiếc lại từng chiếc đèn lồng được treo lên móc sắt. Càn Thanh Cung giống như người hôn mê vừa tỉnh, là ánh sáng thê lương duy nhất trên thế gian này, lặng thinh sừng sững mà đứng đó. Nhưng chỉ chốc lát sau, mặt sau Giao Thái Điện và Khôn Ninh Cung đều lần lượt sáng lên, tạo thành một dải sáng lớn huy hoàng, đây chính là trung tâm Tử Cấm Thành. Nước mắt trên gương mặt Triệu Hoàng Hậu vẫn chưa khô, do thời gian khóc quá lâu, mí mắt đã sưng húp. Phượng bào khoác ngoài của nàng vứt ở gian ngoài, gọi đám Y chính tới hỏi han bệnh tình Hoàng Đế: “Dựa vào mạch tượng, khi nào Thánh cung có thể bình phục?” Trong cung có nhiều điều kiêng kị, không thể hỏi thẳng ra là khi nào chết, thái y lại càng không thể trả lời thẳng đuột, chỉ dám cong eo đáp lời: “Mạch tượng Vạn Tuế Gia mềm mà mảnh, theo y lý mà nói thì do mạch máu tắc nghẽn, khí huyết không thông, âm dương mất cân bằng, làm mạch phù mềm. Khi nãy thần thăm khám, thấy chân tay chủ tử có chút nóng, miệng khô ráo, lưỡi hồng không vảy, bệnh tình so với hôm qua đã tốt hơn được đôi chút.” Hoàng Hậu thở dài: “Mấy ngày trước còn chẳng đến nỗi, cớ làm sao lại bệnh thành bộ dạng này?” Nàng quay đầu lại nhìn, tấm màn lụa rủ quanh long sàng chưa khép hẳn, một gương mặt xám xịt lộ ra qua khe hở, miệng nửa đóng nửa mở, cứ như thể đã chết được một nửa rồi. Nàng nhanh chóng rời mắt, bất động thanh sắc chờ các vương công đại thần vào điện. Cung nữ dìu nàng ngồi xuống bảo tọa, nàng lấy lại bình tĩnh hỏi đám thái y trước mặt: “Mỗi khi ta hỏi nguyên nhân bệnh tình, Thái Y Viện các ngươi đều trả lời qua loa lấy lệ, đến tận bây giờ vẫn chưa có nổi một lời xác đáng. Hiện tại tông thân và chư công thần đã đến đây, lại là cận thần tâm phúc thường ngày của Hoàng Thượng, thời điểm mấu chốt này, các ngươi không cần kiêng kị gì nữa, cứ nói ra đi. Giấu kín không phải là cách tốt, chẳng may có bất trắc gì, chỉ sợ Thái Y Viện không đảm đương nổi.” Trần thái y đứng đầu rùng mình một cái, càng thêm cúi thấp cái eo: “Thánh cung ôm bệnh, Thái Y Viện chẩn bệnh, kê thuốc, mọi chuyện đều phải giữ kín. Nếu không có Vạn Tuế Gia hạ lệnh, chúng thần có nuốt gan hùm cũng không dám hé nửa lời. Nhưng tình thế đã đến nước này, chúng thần cũng rất kinh sợ. Nay nương nương hạ chỉ, vậy thần đành cả gan bẩm báo với ngài và chư vị đại nhân. Thần xem xét mạch tượng Vạn Tuế Gia, mạch thưa, yếu ớt, có cũng như không, chính là do hư lao thất tinh, là triệu chứng nội thương. Loại bệnh này…phải tránh xa nữ sắc, tĩnh tâm điều tức mới tốt lên được. Tháng trước chủ tử từng triệu thần xem mạch, khi đó chủ tử có dấu hiệu gan thận âm hư. Còn ngọn nguồn chứng bệnh này…” Ông ta nuốt một ngụm nước bọt: “Âm dịch gan thận không đủ, thận bị thương lâu ngày, hoặc không đủ thiên chất, do chuyện phòng the quá độ gây ra. Thần đã kê đơn thuốc giúp ngăn ngừa khô nóng, lấy bổ thận dưỡng phổi là chính. Nhưng mà…chuyện hạnh ngự hậu cung, khi ấy thần từng dâng tấu lên chủ tử, hiện nay bệnh tình chủ tử càng thêm hung hiểm, hẳn cũng không để tấu thỉnh của thần vào lòng.” Mọi người ở đây nghe xong đều có chút xấu hổ, thái y nói rất rõ ràng, nguyên nhân Hoàng Đế nằm trên giường bệnh chính là do không nghe lời thái y dặn dò, túng dục quá độ. Khi trước còn ho ra đờm nhuốm chút máu, vừa rồi không chỉ là nhuốm máu nữa, mà là một ngụm máu to, máu trào ra từ mũi lẫn miệng, trông thật khiếp người. Hoàng Hậu ngẩn ra một lát, rồi cất giọng căm hận nói: “Chuyện lớn như vậy, sao không một ai nói với ta? Các ngươi giấu cũng giỏi đấy, giấu đến thành họa rồi!” Thế rồi nước mắt lại chảy: “Ta cũng từng khuyên nhủ, nếu Hoàng Thượng nghe lọt nửa câu thì đã chẳng ra nông nỗi hôm nay! Ta là Hoàng Hậu một nước, vốn không nên nói ra những lời này, nhưng các vị Hoàng thúc cùng công thần nhìn xem, vị ở Thừa Càn Cung dây dưa không biết ngày đêm, bây giờ phá hỏng thân mình, thuốc tiên cũng chẳng cứu nổi!” Chuyện hậu cung vốn là việc nhà của Hoàng Đế, coi trọng ai, sủng hạnh ai, người ngoài không thể xen vào. Nếu chỉ là đấu đá nho nhỏ thì không sao, nhưng hiện nay đã đã gây ra đại loạn nguy hại căn cơ, truyền ra bên ngoài sẽ rất khó nghe. Ngay từ khi Đại Nghiệp khai quốc, Thừa Càn Cung đã được định sẵn là nơi dành cho Quý Phi, vị Quý Phi hiện tại mang họ Thiệu, có quan hệ rất sâu xa với Hoàng Đế. Ban đầu Thiệu Quý Phi là hôn thê của một vị khách tới Đông Cung, khi ấy cơ duyên xảo hợp, gặp được Nguyên Trinh Hoàng Đế vẫn còn là Thái Tử, hai người trò chuyện với nhau rất vui, thường xuyên qua lại rồi có cảm tình. Nhưng mà Hoàng Đế tương lai lại đi cướp thê của thần tử, nếu bị truyền ra há nào dễ nghe? Chuyện này đến tai Đại Tông Hoàng Đế, Đế răn dạy một hồi rồi thôi. Sau này nam cưới nữ gả không liên quan đến nhau, cứ tưởng chỉ vậy là xong, ai dè sau khi lên ngôi, Hoàng Đế ban ý chỉ cưỡng chế phu thê Thiệu Quý Phi hòa ly, quang minh chính đại đón Thiệu Quý Phi vào cung. Mất mà tìm lại được thì đương nhiên sẽ bội phần ân ái, toàn tâm toàn ý sống những ngày phu xướng phụ tùy, ném hết tất cả nữ nhân hậu cung vào một góc. Có thể gặp được chân ái đời mình, kiếp này coi như không uổng, đạo lý này ai cũng biết. Đối với những thường dân áo vải thì xử lý dễ dàng, nhưng đối với Hoàng Đế thì khó như lên trời. Giả sử dùng thủ đoạn đủ quyết liệt, áp chế khắp nơi để cho không dậy nổi sóng, mọi người giận mà không dám nói gì, đợi vài thập niên sau lớn tuổi rồi, bất bình rồi cũng sẽ qua đi. Đằng này lại cứ khăng khăng làm cho thân thể Hoàng Đế suy nhược, Thiệu Quý Phi cậy sủng mà kiêu, đến lúc sảy chân chẳng thể trách người ta lấy oán báo oán. Mâu thuẫn này, các đại thần biết phải nói sao? Quan văn biết mắng người, quan võ biết đánh người, nhưng bọn họ không quản được bực tức của Hoàng Hậu đối với Quý Phi. Câu chuyện giờ đã lộ ra, sau này nên làm sao mới phải, trong lòng mọi người đều biết rõ. Chẳng qua tạm thời Hoàng Đế vẫn chưa tắt thở, ngoài miệng không tiện nói gì. Mọi người đều lặng thinh, không khí có chút ngột ngạt, đúng lúc này, một người đeo đai ngọc bước tới giải vây, ấm áp nói: “Vạn Tuế Gia không khỏe, đã nhiều ngày lòng người rung chuyển, đến ta cũng thất thố rồi. Chúng ta đều là kẻ ăn bổng lộc, vì chủ tử phân ưu là chuyện phải làm. Chủ tử nhất thời ôm bệnh nhẹ, không có gì đáng ngại. Chúng ta không được lơi lỏng nhiệm vụ, không phụ sự ủy nhiệm của chủ tử. Theo ngu kiến của tại hạ, chư vị vẫn nên trấn thủ các Bộ cho thỏa đáng, những phiếu nghĩ(*) cần gửi không nên để lâu, Tư Lễ Giám chúng ta có thể thay chủ tử phê hồng(**) đôi chuyện, những đại sự không thể tự quyết đành chờ long thể chủ tử khỏe mạnh rồi định đoạt sau. Thời gian này mọi người vất vả thêm một chút, không cầu chủ tử ban thưởng, chỉ mong chính mình được thanh thản.” Rồi lại chắp tay thi lễ với Hoàng Hậu: “Mong Hoàng Hậu nương nương yên tâm, Vạn Tuế Gia phúc hậu, đây chỉ là một điểm mấu chốt nhỏ mà thôi, bước qua được sẽ không còn gì đáng ngại.” (*) Phiếu nghĩ: Nội các sẽ xem tấu chương trước Hoàng Đế, sau đó ghi ý kiến của mình ra một tờ giấy dán lên tấu chương, tờ giấy ấy chính là phiếu nghĩ, được Hoàng Đế dùng để tham khảo trước khi chính thức duyệt tấu chương đó.   Mời các bạn đón đọc Phù Đồ Tháp của tác giả Vưu Tứ Tỷ.