Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quý Phi Dậy Đi Học

Mọi người đều biết trong cung có một vị Tô Đường là Tô Quý Phi, xinh đẹp đáng yêu, gia thế hiển hách, vốn có thể muốn gì được nấy trong hậu cung. Thế nhưng, nói đến vị Tô Quý Phi này, mọi người đều biết, ai muốn tranh thì tranh, ai muốn ghen thì ghen, Hoàng Thượng muốn đến đâu thì đến, chỉ cần không ai cản trở nàng ăn điểm tâm đều được.   Tô Đường gả vào cung ba năm, cuộc sống mỗi ngày trôi qua đều thật đơn giản. Nàng không cầu sủng ái, cũng chẳng nghĩ sẽ sinh một đứa con để mẫu bằng tử quý, càng không muốn sau này được chôn cùng một chỗ với đế vương.    Thứ nàng muốn, đơn giản là an ổn làm một “con tin”, bảo vệ người nhà, vượt qua năm tháng, làm một Thái Phi lúc về già.   Thế nhưng, bỗng một hôm Tô Đường nằm mộng, trong giấc mộng ấy nàng xuyên đến một thế giới khác, trở thành học sinh trung học, thành tích lúc nào cũng đứng thứ hai… từ dưới lên. Mà đứng thứ nhất từ dưới lên chính là một tên đại ngốc có gương mặt giống hệt Hoàng Thượng.   Sau đó còn xảy ra rất nhiều chuyện kỳ quái. Ví dụ như, thế giới đó tên đại ngốc bị đánh, thế giới này ngày hôm sau Hoàng Thượng cũng bị đánh. Lại một ngày khác, đại ngốc “đội mũ xanh”, ngày hôm sau Tô Đường tỉnh lại, phát hiện ra Hoàng Thượng cũng bị phi tần trong cung cắm sừng. Lại nghe nói, đại ngốc bị “cong”, y rằng trong cung cũng lan truyền tin “cái đó” của Hoàng thượng… không được.   Quá nhiều sự kiện trùng hợp, khiến Tô Quý Phi có chút đăm chiêu. Những việc này nàng cũng chẳng muốn quan tâm, nếu không phải hết lần này đến lần khác, chuyện xảy ra đều dính líu đến nàng. Càng đáng sợ hơn là, những “chuyện kỳ lạ” này còn khiến cho Hoàng Thượng, người vốn dĩ đã quên mất sự tồn tại của Tô Đường, bắt đầu chú ý đến nàng hơn, còn tìm đủ mọi cách “bắt nạt” nàng.    Cho đến một ngày, dường như Hoàng Thượng cũng đã lờ mờ nhận ra mối liên kết giữa những “chuyện xui xẻo” của mình gần đây đều liên quan đến cô nàng Tô Quý Phi kia. Vì thế, chàng tìm Ma đạo sĩ xem một quẻ, không ngờ còn bị lừa uống một thứ thuốc, khiến cho chàng sau khi nằm mộng cũng xuyên đến thế giới kỳ lạ ấy, còn bị Tô Quý Phi ở thế giới này chào hỏi bằng một “nắm đấm nhỏ.”   Tống Hoành ở trong cung hô mưa gọi gió, là đế vương văn võ song toàn, yêu mị vô song. Thế nhưng ở thế giới này, chàng phát hiện bản thân là một “thằng ngốc”, còn phải dựa sự giúp đỡ của Tô Đường.   Rồi chẳng biết từ lúc nào, những lần qua lại giữa ảo mộng và thực tại, khiến cho trái tim Tống Hoành đối với Tô Đường ngày càng rung động. Hóa ra, những năm qua, chàng vì sự nghi ngờ của bản thân mà khiến cho bọn họ bỏ qua nhau. Bây giờ chàng chỉ muốn, dùng những điều tốt đẹp nhất, sủng ái Tô Quý Phi của chàng.    Thế nhưng, chàng vừa mới “sủng” nàng, đã khiến bản thân suýt mất mạng, khiến Thái Hậu tức giận biếm nàng thành thứ dân. Lúc Tống Hoành tỉnh lại, Tô Đường đã chẳng còn là Tô Quý Phi, nàng giờ là Tô tiểu thư của phủ Thừa Tướng, đã chẳng còn liên quan gì ngoài cái danh phận “vợ cũ” của chàng.   Lúc trước chàng muốn sủng, nàng đã chẳng muốn nhận, nay lại thêm thân phận cách biệt, làm thế nào để Hoàng Thượng có thể theo đuổi lại “vợ cũ” về tay?    Từ kinh thành đến Giang Nam, từ cổ đại đến hiện đại, giữa mộng và thực, chỉ mình ta biết trái tim này yêu nàng là thật.    Nếu thời gian đã chẳng thể quay về, vậy để ta dùng hai kiếp, che chở nàng, nắm tay nàng đi đến bạc đầu.   ****   Tô Đường là hòn ngọc quý của phủ Thừa Tướng, mặc dù vừa sinh ra đã mất đi phụ mẫu, nhưng lại được lớn lên trong sự yêu thương của gia gia, cùng vòng tay che chở của hai vị đại ca.    Vốn dĩ, gia gia nàng chỉ muốn tìm một nam nhân tốt để có thể yên tâm giao phó nàng cho người ấy. Vậy mà, giữa đường lại bị Tiên đế phá đám, hạ chỉ ban hôn nàng thành Trắc Phi của Thái Tử.    Ba người nam nhân nhà họ Tô đã bàn bạc tốt lắm, dù có thân bại danh liệt cũng không muốn để bảo bối của họn họ gả vào thâm cung vốn sâu như bể kia. Thế nhưng, bọn họ lại không ngờ rằng, bảo bối mà bọn họ luôn bảo vệ lại cũng muốn bảo vệ cho bọn họ. Vì thế, đêm ấy, Tô Đường quỳ trước gia gia và hai vị đại ca, xin được gả cho Thái Tử.   Nàng vốn chỉ là Trắc Phi, không có đại hôn, cũng không được mặc giá y, từ cửa nhỏ đi vào Đông Cung trở thành Tô Trắc Phi sau lại thành Tô Quý Phi không được sủng ái.    Tống Hoành kiêng kị Tô gia, thành hôn đã ba năm nhưng số lần gặp nàng dùng một bàn tay cũng có thể đếm hết. Mà Tô Đường, từ ngày gả nhập Đông Cung, phu quân lạnh lùng, hết lần này đến lần khác đều lựa chọn không tin nàng đã khiến nàng hoàn toàn hết hy vọng.    Nàng không tranh không giành, chỉ muốn yên phận ngoan ngoãn. Bởi vì chỉ cần nàng không gây chuyện, không tranh sủng, không làm loạn thì chắc chắn gia gia cùng hai đại ca của nàng sẽ bình an.   Tô Đường từ nhỏ được nuôi dưỡng như một bảo bối, tính cách mềm mại, đơn thuần. Nàng biết phu quân không yêu mình, vì thế nàng cũng không cố gắng cưỡng cầu. Nàng thương gia gia, thương hai vị đại ca, nhưng nàng không có khả năng lớn lao gì. Vì thế, nàng dùng hạnh phúc của mình đổi lại bình yên cho họ.   Tô Đường đã từng mong muốn được yêu, cũng muốn giống như những cô nương khác được mặc giá y đỏ thẫm, gả cho một trượng phu thương nàng, đau nàng. Thế nhưng, thâm cung thăm thẳm, đế vương lại càng là kẻ bạc tình. Nàng đã sớm hiểu rõ, nên chẳng còn khát cầu.    Vì thế, khi Tống Hoành nói yêu nàng, muốn sủng nàng, Tô Đường sợ hãi, sợ chàng đối với nàng chỉ là hứng thú nhất thời, sợ cái nắm tay này nửa đường lại buông lơi.    Tô Đường là cô nương dũng cảm nhất, cũng là cô nương đáng thương nhất. Nàng xứng đáng được bảo vệ, được yêu thương, xứng đáng với một trái tim vì nàng toàn tâm toàn ý.   Tống Hoành là một kẻ thông minh cũng là một quân vương bạc tình. Chàng cho rằng, đối với kẻ làm vua, tam thê tứ thiếp vốn là chuyện bình thường. Vì thế tay phải chàng có một Đổng Quý Phi “thanh mai trúc mã” thay chàng chưởng quản lục cung, tay trái lại ôm một Nhu Phi ôn nhu hiền tuệ để sủng ái.    Nếu gần đây không có nhiều chuyện kỳ lạ liên tiếp xảy ra, có lẽ, Tống Hoành đã quên trong cung còn có một vị Tô Quý Phi, vốn là “quân cờ” được dùng để kiềm chế Tô gia.   Chàng sinh ra trong hoàng cung, đi lên ngôi vị bằng cái giá của tình thân. Thế nên, đối với chàng, cảm tình vốn là một thứ đạm bạc lại xa xỉ. Thế nhưng không biết từ lúc nào, chàng bắt đầu thích cảm giác yên bình thoải mái khi ở cạnh Tô Đường, thích được trêu chọc nàng đến khóc, rồi lại tự mình buồn bực vì khiến nàng buồn.   Dù sao, ở thế giới xa lạ kia nàng đã giúp đỡ chàng nhiều lắm. Vậy nên, Tống Hoành quyết định, khi quay về cổ đại sẽ “sủng ái” nàng một chút, để nàng không còn là Tô Quý Phi ngốc ngốc vô hình trong cung nữa.    Thế rồi, chàng còn chưa kịp biến nàng thành sủng phi, thì nàng đã trở thành “vợ cũ” của chàng mất rồi. Nhìn đám con cháu thế gia đang xếp hàng nhăm nhe muốn hỏi cưới Tô Đường, Tống Hoành mới chợt nhận ra, chàng muốn sủng nàng không đơn thuần vì một chút hứng thú nhất thời.    Vượt qua thời gian cùng không gian, từ lúc nào, nàng đã trở thành bảo bối duy nhất trong tim chàng.   ***   Có thể nói “Quý phi dậy đi học” là một trong những bộ truyện khiến tớ có nhiều cảm xúc nhất trong thời gian gần đây. Thứ nhất là bởi vì tính tiết khá độc đáo, đan xen giữa cổ đại và hiện đại, để bồi dưỡng tình cảm cho cặp đôi chính. Thứ hai là bởi vì cách tác giả sắp đặt từng chi tiết để bồi đắp tình cảm cho các nhân vật.   Nữ chính Tô Đường là một tiểu bạch thỏ hay khóc nhưng không hề đáng ghét. Mỗi một tình tiết tác giả viết ra đều khiến tớ thương nữ chính vô cùng. Không có những cảnh ngược tâm, ngược thân quằn quại, bi kịch, nhưng mỗi một mảnh ghép, mỗi một hồi ức đều có thể khiến trái tim bạn thắt lại, thương cảm với Tô Đường. Nam chính Tống Hoành đoạn đầu mang đúng tư tưởng và suy nghĩ của một vị đế vương. Xuất phát từ vị trí, hoàn cảnh thì suy nghĩ của chàng không sai. Nhưng chính “tư tưởng” này lại vô hình chung đã tạo ra áp bức và chèn ép đối với nữ chính.   Sau này khi Tống Hoành yêu Tô Đường rồi, muốn theo đuổi lại Tô Đường cũng rất đáng thương. Bởi vì mỗi một sợi ký ức đã qua là nỗi buồn trong quá khứ của nàng nhưng lại là vết dao cắt lên trái tim chàng của hiện tại. Khi chàng bị nàng chê bẩn, khi chàng không có được sự tin tưởng của nàng cũng rất tội nghiệp.    Mặc dù có vài chi tiết trong truyện chưa được xử lý “hoàn hảo”, nhưng đánh giá chung thì đây là một bộ truyện đáng đọc bởi tác giả có thể khiến bạn vừa khóc vừa cười bằng những tình huống siêu đáng yêu và dàn nhân vật cute vô đối.    Vậy nên, đang mùa dịch bệnh, để hạn chế lây nhiễm, bạn hãy tránh những nơi đông người bằng cách ở nhà đọc một câu chuyện siêu đáng yêu, cảm động và có nội hàm như này nhé.  ______   Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nói hệ Quý Phi bốn liền: Ai ái tranh sủng ai tranh, ai thích ăn dấm ai ăn, hoàng đế ái đi chỗ nào đi chỗ nào, đừng làm trở ngại bổn cung ăn điểm tâm. Quý Phi có một bí mật, chính mình buổi tối ngủ sau, sẽ xuyên qua đến một thế giới khác đi, nàng ở nơi đó đọc cao trung, thành tích trong ban đếm ngược đệ nhị. Đếm ngược đệ nhất là cái cùng hoàng đế lớn lên giống nhau như đúc ngốc tử. Sau đó sự tình liền kỳ quái. Trong ban ngốc tử bị đánh. Ngày hôm sau hoàng đế cũng bị đánh. Trong ban ngốc tử trên đầu đeo đỉnh nón xanh Ngày hôm sau hoàng đế đã bị phi tần tái rồi, Trong ban ngốc tử nghe nói là cái đoạn tụ Ngày hôm sau hoàng đế đã bị truyền cái kia không được; Quý Phi như suy tư gì —— Hoàng đế ở liên tiếp đã trải qua bị đánh, bị lục, bị không được thảm thống tao ngộ, rốt cuộc ở mỗ vị thế ngoại cao nhân dưới sự trợ giúp Đi tới một cái thế giới xa lạ Hắn thấy cái kia đều mau bị chính mình quên trông như thế nào Quý Phi cũng ở chỗ này Hoàng đế tưởng đi lên cùng nàng cái tiếp đón, làm nàng không cần đối hắn hành quỳ lạy đại lễ Lại không nghĩ rằng trong cung này tính tình nhất nhút nhát nhát gan không sinh sự Quý Phi, trước bước tiểu toái bộ lại đây Cho hắn một quyền. Tag: Cổ xuyên kim trọng sinh ngọt văn sảng văn Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tô Đường ┃ vai phụ: Tống Hành ┃ cái khác: Chương 1 đệ nhất tiết khóa Kỳ trung khảo thí qua đi, nhất lệnh người khẩn trương kích thích không gì hơn phát bài thi. Đương các ban khóa đại biểu ôm một chồng trắng bóng trang giấy về phòng học thời điểm, trừ bỏ rất ít một bộ phận học bá cùng học thần còn có học tra, đại đa số người nội tâm hoạt động chỉ có một: Xong rồi, ngày lành lại đến cùng. Bất quá tựa hồ chỉ có chín ban ngoại lệ, cái này hội tụ toàn giáo “Tinh anh” trứ danh rác rưởi ban, đang xem đến lớp trưởng ôm hồi bài thi sau trong ban đại đa số người vẫn cứ không dao động, nam sinh tụ ở bên nhau ngươi điệp ta ta cưỡi ngươi, nữ sinh ba lượng cái ríu rít mà nói chuyện phiếm chiếu gương. Lớp trưởng đem bài thi quăng ngã ở bục giảng, Triệu Tiểu Phi liền rống lên hai tiếng “An tĩnh” không có hiệu quả, chỉ có thể một người cố sức mà xuyên qua ở trong đám người phát ra bài thi. Hắn một bên phát bài thi một bên đem điểm kêu ra tới, “Cố đông đông, 43 phân!” Thu được bài thi cố đông đông nhìn thoáng qua liền đem bài thi đoàn ba đoàn ba nhét vào hộc bàn: “Bình thường phát huy sao.” “Lý sảng, 56 phân!” Lý sảng từ di động trung ngẩng đầu, mừng rỡ như điên: “Ngọa tào lão tử thế nhưng còn kém bốn phần liền có thể đạt tiêu chuẩn ha ha ha ha ha ha ha.” …… “Tô Đường, 8 phân!” Triệu Tiểu Phi đang xem đến bài thi thượng con số sau do dự một chút, sau đó làm theo lớn tiếng đọc diễn cảm ra tới. Trong ban đang nghe đến điểm khi tựa hồ nháy mắt an tĩnh một giây, sau đó lại cảm thấy thấy nhiều không trách, tiếp theo ầm ĩ lên. Chỉ thấy phòng học nhất góc, cuối cùng một loạt tới gần rác rưởi sọt vị trí, một vị tên là Tô Đường nữ đồng học yên lặng mà từ trên chỗ ngồi đứng lên, nàng cúi đầu, không nói một lời mà đi Triệu Tiểu Phi trong tay lãnh trở về chính mình bài thi. Nàng một lần nữa ngồi trở lại trên chỗ ngồi, ninh lông mày, đem bài thi ở mặt bàn mở ra xem kỹ một phen. Nàng chỉ mông đúng rồi một đạo lựa chọn đề, năm phần, còn có hơn nửa tuyển đề, ba phần, hai đề thêm lên cộng tám phần. Ân, rất cát lợi con số, Tô Đường tự mình an ủi mà nghĩ. Trước tòa Hướng Manh Manh chuyển qua tới, cằm để ở Tô Đường trên mặt bàn, nhìn bài thi thượng cái kia chói mắt màu đỏ con số “8”, trịnh trọng chuyện lạ nói: “Ngốc tử, ta cảm thấy ngươi gần nhất lui bước.” “Trước kia ít nhất còn có thể khảo hai vị số, hiện tại chỉ có thể khảo một vị đếm.” Tô Đường: “……” Mời các bạn đón đọc Quý Phi Dậy Đi Học của tác giả Ma An.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Yên Hoa Tam Nguyệt
Ta là tỳ nữ hầu hạ bên cạnh hoàng thượng. Đến nay, ta đã theo hầu ngài được hơn mười năm, từ lúc ngài còn là vị hoàng tử đáng mến cho đến khi trở thành bậc đế vương đáng sợ. Mọi người đều nghĩ ngài sẽ nạp ta vào hậu cung, nhưng ta biết...ngài khinh thường ta *** Ta là tỳ nữ hầu hạ bên cạnh hoàng thượng. Đến nay, ta đã theo hầu ngài được hơn mười năm, từ lúc ngài còn là vị hoàng tử đáng mến cho đến khi trở thành bậc đế vương đáng sợ.     Mọi người đều nghĩ ngài sẽ nạp ta vào hậu cung, nhưng ta biết...ngài khinh thường ta.     1.     Ta nhìn mảnh gốm men ngọc văng dưới đất, không khỏi xuýt xoa. Chiêu Nguyệt cung có thứ nào là không xa xỉ, ngay cả Trường Nhạc cung của hoàng hậu cũng không xa hoa đến độ này.     Vị Lệ phi chủ cung này chẳng còn giữ được phong thái ung dung quý phái như thường ngày. Lúc này, nàng liên tay đập vỡ đồ đạc.     Bệ hạ ở bên yên lặng nhìn nàng, không nóng giận, không vội vàng, không rõ cảm xúc của ngài thế nào, hình như đang đợi nàng đập cho hết.     Ta đưa mắt ra hiệu cho các cung nhân lui ra ngoài, sau đó ta cũng lui ra, đóng cửa điện lại đứng trông bên ngoài.     Có một số chuyện chúng nô tỳ không nên nghe, không nên biết.     Nhưng dẫu sao ta cũng là thị nữ thiếp thân của hoàng thượng, nên ta vẫn biết nhiều chuyện hơn kẻ khác.     Lệ phi nương nương tên đầy đủ là Sở Lăng Sương, là con gái của tả tướng. Nàng vào cung nhận được vô vàn sự sủng ái của hoàng thượng, thậm chí có phần lấn át hoàng hậu.     Trong mắt mọi người, Lệ phi chính là tình yêu đích thực của hoàng thượng, còn tả tướng là quyền thần đắc lực trong triều.     Nhưng chính vào lúc tất cả đều mờ mắt trước hào quang của vinh hoa phú quý, hoàng thượng hạ lệnh khám xét, tịch biên phủ tả tướng.     Quan viên địa phận địa phương kiện vượt cấp tố cáo tả tưởng tham ô nhận hối lộ, biển thủ khoản tiền cứu trợ thiên tai.     Hoàng thượng hạ lệnh điều tra tận tường, phát hiện tả tướng dùng khoản tiền này để xây dựng đội quân tinh nhuệ.     Hoàng thượng từ trong điện trở ra, ta vội vàng nối gót ngài.     Trước khi đi ta còn ngoái lại nhìn phía trong một lượt. Lệ phi sụp đổ ngồi bệt dưới nền, búi tóc bung ra, sắc mặt nhợt nhạt, không còn khí chất kiêu kỳ như trước.     Bước vào Càn Thanh cung, bên trong chỉ có một mình hoàng thượng. Ngài mệt mỏi dựa vào thành ghế, ánh mắt cô độc.     Ta bưng trà đến, sờ bên ngoài thành chén, cẩn thận xem lại trà đủ độ ấm người hay dùng chưa.     Ngài uống ngụm trà, khẽ mở lời: "Ngươi nói xem...có phải trẫm vô tình quá không?"     Là có hay không? Ta không được phép nói, vì có hay không đều là sai.     Lý Bá từng dạy ta "thận trọng luôn đi đầu".     "Hoàng thượng luôn lo nghĩ cho bách tính, mọi việc hoàng thượng làm đều là vì thiên hạ Đại Lương." Ta từ tốn đáp lại.     Ngài gật đầu, mở mắt ra, từ cô độc biến thành kiên định.     Ta thầm thở phào, như vậy nghĩa là trả lời đúng rồi.     "Người hầu trong cung quen thói nịnh bợ và chèn ép. Thời gian này ngươi để ý đừng để phủ nội vụ làm khó Lệ phi."     "Vâng."     Ta đi ra khỏi Càn Thanh cung, bước đi dần trở nên thong thả hơn. Trong điện tôi tối chỉ còn lại một mình hoàng thượng.     Tất cả tội danh của phủ tả tướng đều đổ lên đầu trưởng tử trong nhà. Tả tướng chỉ phải nhận tội tắc trách trong việc dạy dỗ con cái.     Thực ra không phải tả tướng đẩy con mình ra gánh hết hậu họa, mà là hoàng thượng cố tình làm vậy. Vì ngài niệm tình công lao của tả tướng nên để y hưởng nốt tuổi già.     Quan trọng hơn, hoàng thượng muốn xóa sổ suy nghĩ định ngóc đầu trở lại của hậu duệ phủ tả tướng.     Còn về Lệ phi, vì nàng vào cung đã lâu không biết sự tình nên được miễn tội.     Người đời cảm thán hoàng thượng có tình cảm sâu nặng với Lệ phi, tiếc thay cho tấm lòng ấy.     Còn ta lại thầm khinh thường. Làm người đau rồi lại giả vờ bù đắp, chẳng qua là để vơi bớt nỗi hổ thẹn trong lòng mình mà thôi.     Nhưng bách tính đều cảm thấy ngô hoàng nhân từ.     "Không làm việc sao, vẩn vơ gì thế?"     Lý công công cau có. Ông từ đằng sau vòng ra trước cốc vào đầu ta, ta chợt bừng tỉnh.     "Lý Bá nô tỳ đi ngay đây."     Lý Bá thở dài: "Ta biết ngươi đang nghĩ gì. Nhưng có những chuyện ngươi không nên quản. Hầu hạ bao năm vẫn chưa hiểu phép tắc sao?"     "Nô tỳ đã rõ."     "Phải nhớ thân phận của mình và làm việc cho cẩn thận." Nói xong, ông lại giơ tay lên như thể sắp đánh ta lần nữa.     Ta nhanh chóng tránh đi: "Nô tỳ biết rồi, giờ nô tỳ đi ngay!"     Lý công công thuộc lớp người hầu cũ trong vương phủ trước kia. Còn bây giờ ông là thái giám tổng quản bên cạnh hoàng thượng, cũng là người hoàng thượng tín nhiệm nhất.     Ông ấy chỉ nghe lệnh hoàng thượng, không ngại gì kẻ khác.     Nói là làm việc nhưng thực ra ta chỉ cần hầu hạ một mình hoàng thượng, dù gì ta cũng là tỳ nữ của ngài.     2.     Chưa đến nửa ngày, hoàng thượng đã hạ chỉ.     Phủ tả tướng tàng trữ quân binh trái phép, ý đồ tạo phản, nam nhân chịu tội đi đày, nữ nhân chịu tội giáng xuống thứ dân.     Niệm tình tả tướng nhiều năm cống hiến, nay cho về quê quy ẩn dưỡng già.     Nhớ đến lời hoàng thượng dặn dò hôm trước, ta bèn đến thử Chiêu Nguyệt cung, lỡ dở Lệ phi nghĩ dại.     Trông thấy ta, nàng không lấy gì làm lạ. Nàng vẫn ngồi đó bên cạnh bàn với đôi mắt vô hồn. Nàng loay hoay lấy thứ gì từ trong cái tráp.     Ta liếc qua, trong cái tráp ấy thấy rõ nhất là con chuồn chuồn tre, năm xưa đích thân hoàng thượng làm tặng nàng.     "Hoàng thượng đạt được mục đích rồi, còn giữ ta lại làm gì?"     Ta không biết nàng đang hỏi ta hay đang độc thoại với chính mình.     Cảm nhận được sự chán chường của nàng, ta không thể nào thốt nổi mấy lời vô tội vạ như "Bệ hạ yêu thương người sâu sắc".     Ta khó khăn lắm mới cất nên câu: "Hoàng thượng nói nương nương mãi mãi là Lệ phi tôn quý."     "Ha, Lệ phi..." Nàng cười giễu.     "Ta sinh non e là cũng do y?"     Ta không đáp, chỉ thấy tràn ngập sự áy náy.     Hồi ấy, Lệ phi mang thai được 3 tháng, bị Gia tần đầu độc mất con.     Hoàng thượng vô cùng tức giận. Ngài thu hồi binh quyền từ tay huynh trưởng Gia tần và hạ hai bậc quan.     Lý Bá từng dạy ta, họa từ miệng mà ra, chuyện gì không nên nói thì không được nói.     Lệ phi là người thông minh, có những chuyện dù người khác không nói nàng vẫn tự đoán được.     Nàng lại nhìn ta hỏi: "Phụ thân và huynh trưởng ta...thật sự tàng trữ quân binh sao?"     Ta cụp mắt, không dám đối diện với nàng. Đích thân hoàng thượng định tội phủ tả tướng, chứng cứ rõ ràng, không được phép có luận điệu khác.     "Thôi vậy, làm khó ngươi có ích gì?" Nàng cười chua xót.     "Lệ phi nương nương, đời người phải nhìn về phía trước, trong hậu cung sẽ không có bất cứ kẻ nào dám bất kính với người, người nhất định phải sống cho tốt."     Ta không dám nhìn nàng thêm nữa nên rời đi.     Phủ tả tướng tham ô có lẽ là có thật. Song, tiền cứu trợ thiên tai là một khoản rất lớn, có lẽ bọn họ cũng chẳng dám nuốt trọn.     Còn về việc tàng trữ quân binh...bọn họ không có gan làm, mà cũng không cần phải hành xử vậy.     Nhưng nếu không nhờ có tội danh mưu phản thì làm sao có thể nhổ tận gốc, triệt tận rễ phủ tả tướng đây?     Nói thật, ta khá thích Lệ phi nương nương.     Mặc dù nàng được sủng ái nên sống hơi tùy hứng, nhưng chính thế nên tình tình thẳng thắn. Với cả bình thường nàng không trút giận lên người hầu, đối xử với ta rất có chừng mực.     Trong cung, những vị phi tần mới tiến cung thường khinh ta chỉ là một ả nô tỳ hèn mọn, đồng thời cũng cảnh giác ta sẽ bò lên giường hoàng thượng. Nên bao giờ cũng sẽ có vị quý nhân nào đó hạnh họe làm khó ta. Chỉ có Lệ phi nương nương là khác.     Song, ta cũng không giúp được nàng. Ta chỉ là một nô tỳ thôi.     Lý Bá từng nói, lúc nào cũng phải nhận thức được thân phận của mình.     Hoàng thượng chung quy vẫn là hoàng thượng, ngày nào ngài cũng tất bật lo liệu chính sự. Nô tỳ chung quy vẫn là nô tỳ, ta luôn túc trực bên cạnh mài mực cho ngài.     Bỗng bên ngoài có tiếng cãi vã. Một nữ nhân khoác trên mình bộ cánh rực rỡ xông vào điện bất chấp sự ngăn cản của thị vệ.     Triều đình và hậu cung, có kẻ sụp đổ thì có kẻ phất lên.     Khuê nữ Lưu Uyển của hộ bộ thị lang tiến cung mấy ngày trước được phong thành quý nhân.     "Bệ hạ phê duyệt tấu chương chắc mệt lắm rồi. Thần thiếp xuống bếp hầm canh hạt sen cho hoàng thượng, hoàng thượng nếm thử xem." Nàng ra hiệu cho tỳ nữ mở lồng đựng đồ ăn ra.     Hoàng thượng cười nói: "Khổ cho Uyên Nhi quá, sau này không cần vất vả vậy đâu."     "Chỉ cần hoàng thượng thích, Uyển Nhi rất sẵn lòng." Uyển quý nhân cười nũng nịu.     Sau đó, nàng liếc ta với đầy vẻ khinh thường, thấy ta đang mài mực, nàng nói với hoàng thượng: "Ngữ nô tỳ này vụng về lắm sao mà hầu hạ hoàng thượng được, để thiếp mài mực cho người."     Ta trông về phía hoàng thượng. Nhận được sự đồng ý của ngài, ta yên lặng tránh sang một bên.     Ta mài mực đau cả tay, may quá có người giành việc.     3.     Ta không dám đứng không, vội vàng đi lấy ngân châm và lấy thêm một cái thìa nữa.     Thử đồ ăn bằng ngân châm không phát hiện điều gì bất thường.     Sau đó, ta múc một thìa canh hạt sen đưa lên miệng, ngọt đến rùng mình. Ta cố gắng giữ cho biểu cảm bình thường nhất, nuốt thìa canh.     Thấy không có gì bất thường, ta mới bưng canh hạt sen đến trước mặt hoàng thượng.     Uyển quý nhân thấy thế giận lắm: "Tiện tỳ, canh hạt sen bổn cung làm cho hoàng thượng, ngươi không xứng được ăn!"     Ta giữ đúng lễ độ quỳ xuống: "Uyển quý nhân, tất cả các món bệ hạ dùng đều phải để nô tỳ thử độc trước."     "Ý của ngươi là bổn cung hạ độc hoàng thượng sao?" Nói rồi nàng giơ tay lên vung thật mạnh về phía ta.     Đúng như ta dự đoán, hoàng thượng bắt lấy cánh tay nàng, không để mặc ý nàng.     "Bệ hạ..." Nàng nhìn hoàng thượng với ánh mắt tủi hờn.     Mặc dù ánh mắt hoàng thượng vẫn chan chứa âu yếm, ngài vẫn cười nhìn Uyển quý nhân, nhưng cánh tay ngài dần dần siết chặt hơn.     Cho đến lúc Uyển quý nhân đau quá kêu ré lên, ngài mới buông tay.     "Không cần hầu hạ nữa, lui ra đi."     "Vâng." Ta từ tốn đáp.     Ta thong thả đi ra ngoài điện, không dám bước đi nhanh quá, cũng không muốn đi chậm quá.     Nghe cái tiếng ở đằng sau kìa...     "Canh hạt sen này ngon ngọt thật, tay nghề của Uyển Nhi đúng là không thể coi thường."     Vẫn là giọng nói rất đỗi dịu dàng.     Ta không để tâm đến chuyện Uyển quý nhân làm ban nãy. Ta là một nô tỳ, bao năm nay không biết phải chịu người ta coi thường và rẻ mạt mình đến mức nào. Ta đã quen rồi.     Nhưng, trong chốn hậu cung này, ta trông thấy dáng vẻ đoan trang mẫu mực của hoàng hậu, đã quen với vẻ kiêu kỳ mà thẳng thắn của Lệ phi, cùng với sự dịu dàng nhã nhặn của Hiền phi, cũng từng nhìn thấy sự dè dặt ánh lên nơi các phi tần khác...     Nhưng chưa bao giờ ta chứng kiến chỉ một quý nhân mà dám kiêu ngạo, ngang ngược đến vậy.     Trước đây, lần đầu tiên Gia tần gặp ta, nàng đã hắt nước trà lên người ta. Hôm sau cánh tay nàng bị nước sôi làm bỏng.     Không phải ta báo thù, mà là do hoàng thượng.     Ngài từng nói, ngài sẽ luôn ghi nhớ những ngày tháng năm xưa trong Vương phủ. Và ngài hứa rằng chỉ cần ta an phận thủ thường, ngài sẽ đảm bảo cho ta một cuộc sống an yên, cũng như là sự kính trọng mà người thường không thể có.     Cho đến nay, đúng là ngài đã làm như vậy.     Mặc dù năm nay ta mới 18 tuổi, nhưng người hầu kẻ hạ trong cung bất kể tuổi tác, lai lịch đều phải cung kính gọi ta một tiếng "Thư Nhiên cô cô".     Ngoài Lý Bá hay cốc đầu ta ra thì dù là phi tần được sủng ái ra sao cũng không gây khó dễ cho ta.     Còn ta lại thấy ngài làm vậy chẳng qua là vì ngài vẫn cần ta.     Ngài tin tưởng ta sẽ không vì lợi ích cá nhân mà làm hại ngài.     Nhưng nghĩ lại, nếu ngài nhất quyết muốn thay người thì cũng chẳng phải chuyện khó.     Nghĩ vậy, chợt ta thấy cuộc sống của mình cũng không đến nỗi.     Giáp Tết, hoàng thượng lệnh cho ta mang quà đến biếu trưởng công chúa. Tĩnh Gia công chúa là tỷ tỷ ruột cùng mẫu thân với hoàng thượng. Nên ngài đối đãi tất nhiên phải khác.     Năm xưa, trưởng công chúa và phò mã được tiên đế ban hôn. Sau khi thành hôn, đôi phu thê không êm ấm, thậm chí phò mã còn lén lút qua lại với tình nhân. Công chúa vô cùng tủi nhục.     Hoàng thượng nổi giận đùng đùng. Ngài tống cả nhà phò mã vào ngục và thu hồi lại quặng đồng phía nhà phò mã quản lý.     Công chúa niệm tình nghĩa phu thê nên đã cứu phò mã ra khỏi ngục. Không ngờ hôm sau phò mã tự vẫn.     Người đời đều nói y quá hổ thẹn nên tự vẫn.     Từ đó về sau, trưởng công chúa đóng cửa tịnh tâm. Cho dù hoàng thượng có triệu kiến người cũng không tiến cung.     Mỗi dịp Tết đến, nhà nào nhà nấy đều quây quần đầm ấm. Còn phủ trưởng công chúa vẫn vậy, im ắng, tiêu điều. Quà đã đến nơi, ta bèn cho cung nhân trở về trước.     Công chúa điện hạ vẫn như trước đây, trang phục giản dị, không cài trang sức, chỉ bới tóc đơn giản.     Mời các bạn đón đọc Yên Hoa Tam Nguyệt của tác giả Zhihu.
Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An
ĐỆ NHẤT MỸ NHÂN THÀNH TRƯỜNG AN Tác giả: Phát Đạt Đích Lệ Tuyến Reviewer: AL_Thiên Điểu Designer: AI_Diệp Trà Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Ngược, Sủng Ngọt, Nhẹ nhàng, Hài hước, HE, Sạch, Độ dài: 154 Tình trạng: Hoàn edit Lượt xem: 2033 Văn án:   Phủ Vân Dương Hầu chọc giận Thánh thượng nên bị tịch thu tài sản, tước hết chức vị. Trong một đêm, Thẩm tam cô nương được nuông chiều từ nhỏ bị bức bách đến nỗi chỉ có thể dựng lên một cửa hàng son phấn.   Từ đệ nhất mỹ nhân thành Trường An ngày trước nay lại thành biến thành bông hoa yêu kiều ai cũng có thể tùy ý ngắt lấy.   Ngày nọ, thế tử Lục Yến của phủ Trấn Quốc Công đi ngang qua Bách Hương Các, mắt thấy nàng bị những công tử quyền quý đùa bỡn chợt nhớ lại khoảng thời gian ân ái mặn nồng cùng nàng ở đời trước.   Hai tay y run rẩy, đến cùng cũng không quên được khoảnh khắc lúc nàng xoay người đi gả cho người khác, cái cảm giác đau thấu tim gan đó. Vì thế y lại cứu nàng, dụ nàng trở thành ngoại thất* của mình. (*thê tử sống chung nhưng không hợp pháp.)   ❗Nam chính không trọng sinh là dần dần có được ký ức đời trước.   ❗Nam chính không thê, không thiếp, không thông phòng.   ***   Nguyên Khánh năm thứ mười lăm, Trường An đổ tuyết, Phủ Vân Dương hầu gặp đại nạn.   Vân Dương hầu giữ chức Công bộ thượng thư, bị người khác hãm hại, bị cách chức ngồi tù, tịch biên xét nhà, nợ nần ập xuống đầu Tam cô nương Thẩm gia và tiểu đệ nhỏ tuổi.   Cây đổ thì bầy khỉ tan, thấy Thẩm gia gặp nạn, thân thích bạn bè không ai ra tay giúp đỡ. Tam cô nương Thẩm gia Thẩm Chân đi khắp nơi xin mượn bạc, chỉ nhận được những cái lắc đầu, những lời mỉa mai của những người từng thân thiết, từng dựa dẫm vào nhà nàng.   Đệ nhất mỹ nhân thành Trường An ngày trước nay lại thành bông hoa yếu ớt trước gió, công tử háo sắc nào cũng có dã tâm muốn ngắt lấy.   Ngày trả nợ càng lúc càng gần, nếu không trả được nợ, Thẩm Chân chắc chắn sẽ bị rơi vào tay những kẻ thèm thuồng nhan sắc nàng, bán vào nơi ngõ hoa hẻm liễu, cuộc đời coi như chấm hết.   ***   Thế tử gia Lục Yến ngậm thìa vàng lớn lên, là con độc đinh của Trấn Quốc công và trưởng công chúa muội muội của đương kim hoàng đế, còn trẻ đã đỗ đạt, hai mươi tư tuổi làm quan tam phẩm tại Kinh Triệu Doãn. Xuất thân như vậy khiến tính tình Lục Yến kiêu ngạo khó chiều, đến khi làm quan mới thu lại bớt tính tình khó ở.   Lần đầu thế tử Lục Yến của phủ Trấn Quốc công nhìn thấy Thẩm Chân, hắn ngây người. Không phải vì nhan sắc Thẩm Chân làm hắn mê đắm, chỉ là khi vừa nhìn thấy Thẩm Chân, trong đầu Lục Yến hiện lên hình ảnh của hắn và nàng trong kiếp trước.   Những hình ảnh đó cứ xuất hiện mỗi lúc Lục Yến đi vào giấc ngủ, kiếp trước ái ân rồi dằn vặt, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng chân thật, đến khi tỉnh dậy vẫn thấy đau lòng.   Bây giờ Thẩm Chân rơi nước mắt thì Lục Yến sẽ đau nhói lồng ngực, không phải đau lòng, là cơn đau thật sự.   Vốn không tin chuyện quỷ thần, nghĩ Thẩm Chân bùa mê ám hại mình, Lục Yến đã tìm nhiều cách để lý giải cơn đau và những hình ảnh đó nhưng đều vô dụng.   Lục Yến là người trả nợ giúp Thẩm Chân, giấu Thẩm Chân khỏi tai mắt sói hổ đang tìm nàng, nhưng hắn cũng là một con sói, chính hắn ép nàng trở thành ngoại thất của mình.   Ngoại thất…   Hai chữ vẫn ám ảnh Thẩm Chân hàng đêm. Đường đường là tiểu thư cành vàng lá ngọc, nếu gia đình không gặp chuyện, nàng vốn sẽ có một cuộc hôn nhân đẹp đẽ, tam thư lục lễ mai mối đàng hoàng.   Nhưng hiện tại thì sao?   Thẩm Chân tình nguyện ở bên cạnh báo đáp ơn giúp đỡ của Lục Yến, nếu không có hắn, có lẽ bây giờ nàng đã bị bán vào một kỹ viện nào đó, trở thành một món đồ chơi.   Chấp nhận ở bên cạnh Lục Yến, đời này không danh không phận, không có động phòng, không có hoa chúc, cũng không có tân lang.   Nàng vẫn cứ ngỡ đến một lúc nào đó, Lục Yến sẽ cưới vợ, hai người chấm dứt mối quan hệ không tốt đẹp này, vốn không có tình cảm thì như vậy sẽ tốt cho cả hai. Lục Yến cũng đã từng nghĩ vậy.   Ở cạnh Thẩm Chân càng nhiều, tình cảm thay đổi mà chính hắn cũng không ngờ được, từ khi nào Lục đại nhân lại dễ tính như vậy, lại biết chiều chuộng người khác, còn biết ghen tuông.   Lục Yến không phải sống lại, chỉ là hắn nhìn thấy được kiếp trước, biết kiếp trước mình tệ đến mức nào, làm Thẩm Chân đau lòng ra sao, có lẽ cơn đau trong ngực hắn mỗi khi nàng khóc là báo ứng của kiếp trước.   Kiếp trước bỏ lỡ nhau, không dám nhìn thẳng suy nghĩ trong lòng mình, làm nàng hiểu lầm, rồi lại không cam lòng nhìn nàng gả cho người khác, không bảo vệ được nàng, hắn hối hận vô cùng.   “Mạc Bắc giá lạnh, nàng đã quen chưa?”   “Không bảo vệ được nàng, ta hối hận rồi, hối hận chưa bao giờ nói một câu yêu thương với nàng, nói với nàng một câu ta muốn cưới nàng làm thê. Tam thư lục lễ, cưới hỏi đàng hoàng.”   Dây dưa hai đời, đời trước như một cơn ác mộng mà khi tỉnh lại tim vẫn thấy đau.   Kiếp này ta bù đắp tất cả cho nàng.   Cứu phụ thân nàng, vực dậy Hầu phủ, nhờ mai mối đàng hoàng, dùng tam thư lục lễ trịnh trọng đón nàng về nhà. Để đôi ta không còn phải rơi vào tuyệt vọng nữa.   ***   Sau những đoạn truyện trầm lắng về kiếp trước bi kịch, kiếp này của Lục Yến và Thẩm Chân là một vở hài kịch, mà Lục Yến chính là cây hài chính. Không phải thiết lập nhân vật có tính cách hài hước, mà là sự tương phản khiến người ta bật cười. Kiểu nghiệp tụ vành môi rồi cuối cùng cây táo đã nở hoa, quả táo đã đến.   Khi xưa hắn trêu cợt bằng hữu vì một cô gái mà si tình như vậy đúng là không có tiền đồ, là điên cuồng, đại trượng phu sợ gì không có vợ! Khi xưa còn đắc tội cả nhạc phụ đại nhân.   Bây giờ Lục Yến lãnh đủ, vừa trăm phương nghìn kế tìm cách cưới Thẩm Chân về nhà, chịu sự cười nhạo như đâm vào tim của bằng hữu, rồi nhìn bức tường mới sửa lại cao ngất của phủ Vân Dương hầu mà nuốt nước mắt vào tim.   Còn bug thấy được kiếp trước khiến cho Lục Yến xử lý được tất cả những mối hoạ tang thương kiếp trước, đất nước không loạn lạc, cuộc sống không đau thương.   Thẩm Chân trong truyện có rất ít đất diễn, khá mờ nhạt so với những truyện có motip tương tự, đôi lúc làm mình thấy tất cả đã có Lục Yến lo liệu, việc của Thẩm Chân là được hắn bảo vệ yêu thương, phải chăng đó là sự bù đắp mà tác giả muốn.   Truyện còn rất nhiều nhân vật phụ làm người đọc rất đau lòng. Đại tỷ của Thẩm Chân gả nhầm cho kẻ tệ bạc, phí hoài bốn năm thanh xuân, may mắn sau khi dứt khoát từ bỏ thì nàng ấy vẫn tìm được một bến đỗ hạnh phúc. Còn chuyện tình cảm của nhị tỷ của Thẩm Chân và bạn tốt của Lục Yến như một nỗi day dứt cho người đọc, nàng bị vương tử phiên bang nhìn trúng, bị phong làm công chúa gả đi hòa thân, để chàng trai ở lại cả đời không quên.   Hai chữ nếu như vừa ra khỏi miệng đã định sẵn là bỏ lỡ.   Cũng may mắn khi tác giả viết thêm một phần ngoại truyện, ở một kiếp khác, ở đó bọn họ đều có được nhau.   _____   “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ThanhThanh0631   *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** [Vở kịch nhỏ] Lúc đầu: Sắc đêm hơi lạnh, lại không bằng ý lạnh tỏa ra trên gương mặt của nam nhân. Y chậm rãi đi về phía nàng, cầm phiến quạt giấy trên tay, chống lên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại như hoa sen của nàng, trầm giọng nói: "Không biết cách hầu hạ người khác?” Sau này: Chẳng qua Thẩm Chân chỉ làm bỏng ngón tay khi ở trong bếp mà thôi, y lại chắn nàng bên góc giường, nào là bôi thuốc, nào là chườm đá. Nàng ngượng ngùng rũ mắt, đẩy đẩy y, dùng ánh mắt để bày tỏ với y rằng mình muốn xuống đất. Nào ngờ, nam nhân kiêu ngạo tự kiềm chế đó lại quay lưng lại, nói với nàng: "Lên đây. Ta cõng nàng." Vẻ mặt Thẩm Chân không thể tin nổi che đi đầu ngón tay của mình, "..." #Đệ nhất mỹ nhân thành Trường An là người trong lòng y# #Vì thế nàng vừa khóc là trong lòng y lại đau# Chỉ nam bạn đọc: 1. Cả hai đều sạch, truyện ngọt (mặc dù lúc trước nam chính có bắt nạt nữ chính, nhưng mà nữ chính có bàn tay vàng đó) 2. Tác giả viết về tuyến tình cảm là chính. 3. Tất cả đều là HƯ CẤU, HƯ CẤU, HƯ CẤU! CP: Lục Yến x Thẩm Chân Review: (lược dịch) Chấm điểm: 4.6 / Kết cục: HE Thế tử gia lạnh lùng trong trẻo x Quý nữ xinh đẹp nghèo túng, 1v1, nam cường nữ nhu, ngọt sủng, HE Nữ chính là đệ nhất mỹ nhân thành Trường An, vốn là đích nữ Hầu phủ, phụ thân bị người khác hãm hại bị trói vào ngục, vì thế mà trở thành con gái của tội thần, nữ chính mở một cửa hàng son phấn để kiếm sống, một tờ giấy ghi nợ khổng lồ có con dấu của phụ thân đã làm cho một gia đình vốn dĩ không giàu có gì lâm vào cảnh họa vô đơn chí, nữ chính không còn cách nào khác đã đi báo án, nam chính ra sân giải quyết công minh, nhưng từ sau lần đầu gặp nữ chính, đêm về nam chính nằm mơ một giấc mơ kiều diễm một cách khó hiểu, trong mơ là ảnh và nữ chính tình cảm đậm sâu, hơn nữa nữ chính vừa khóc là nam chính cảm thấy đau lòng. Nữ chính cùng đường, định lấy cái chết làm lá chắn để chạy trốn, lại bị nam chính đúng lúc bắt được, rồi trả tiền giúp nữ chính, sắp xếp cho đệ đệ của nữ chính đi học, mua cho nữ chính một căn nhà, thế là nữ chính đã trở thành ngoại thất của nam chính. Cùng với sự chung đụng ngày càng nhiều với nữ chính mà giấc mơ về kiếp trước càng rõ nét và chân thật hơn, vả lại còn rất nhiều điều trùng khớp, nữ chính cũng suy nghĩ thoáng ra, dù sao cũng không còn là quý nữ nữa rồi nên dần chấp nhận thân phận ngoại thất của mình, cũng chưa từng nghĩ sẽ gả cho nam chính. Một câu chuyện cổ đại rất ư là 'Mary Sue'*, nữ chính được xây dựng là một đại mỹ nhân, một quý nữ dịu dàng, tri thư đạt lễ, trên người có mùi hương cơ thể tự nhiên, nam chính là thế tử gia lạnh lùng trong trẻo, ngoài lạnh trong nóng, vừa dịu dàng vừa bá đạo, bởi vì nằm mơ mà nhớ lại những chuyện xảy ra ở kiếp trước, sau đó làm lại từ đầu với nữ chính, nối tiếp duyên phận ở kiếp trước. Kỳ thật tuyến couple phụ nói về chị nữ chính thú vị hơn tẹo, có điều xuất hiện không nhiều, có hứng thú thì có thể sa hố. *Mary Sue: có thể hiểu là buff nhân vật chính khá nhiều Mời các bạn đón đọc Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An của tác giả Phát Đạt Đích Lệ Tuyến.
Cùng Sói Cận Kề
Văn án Năm ấy cha mẹ ly hôn, Anh Đào theo mẹ trở về nông thôn sống, trấn nhỏ ấy bởi vì cô tới đã có thêm nhiều màu sắc mới, không ít những cậu con trai đã trộm thích cô. Trình Kiệt lần đầu tiên gặp cô, khi ấy cô đang cầm một cái ô che nắng, đi được hai bước đã phải dừng lại thở dốc hai lần, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt hẳn đi. Anh cười lạnh, thật mẹ nó yếu ớt mà. ** Sau khi yêu cô. Trình Kiệt mỗi ngày đều cõng cô về nhà, còn dỗ dành: “Bảo bối, đồng ý làm bạn gái anh có được không?” Nhưng chưa chờ được câu trả lời của Anh Đào thì đã nhận được tin tức cô ra nước ngoài, lúc anh tìm tới chỉ còn lại một lá thư với lời lẽ vũ nhục, cô mắng anh si tâm vọng tưởng. Vài năm sau, ngay lúc Anh Đào vừa về nước đã có thể nhìn thấy ảnh chụp quảng cáo của Trình Kiệt được dán khắp thành phố, thiếu niên ở trấn nhỏ lúc trước bây giờ đã trở thành ảnh đế trẻ tuổi chói mắt rồi. Công việc đầu tiên của Anh Đào là bác sĩ vào đoàn làm phim dạy cho các diễn viên biết một số cách sơ cứu thông thường, tất cả mọi người đều rất thích cô bác sĩ xinh đẹp này, nhưng duy chỉ có Trình Kiệt khi nhìn thấy cô thì tuyệt sẽ không cho cô chút mặt mũi nào, anh đập bàn, lạnh mắt vội vàng rời đi. Cô cho là mỗi quan hệ của bọn họ đã chấm dứt tại đây rồi, không nghĩ rằng ngày kết thúc buổi huấn luyện cuối cùng, Trình Kiệt liền nắm chặt lấy tay cô, từng chữ nói ra đều gian nan run rẩy. “Anh hiện tại, có thể si tâm vọng tưởng không?” ** Em hỏi anh thích em bao nhiêu? Anh chính là không có tiền đồ. Em chỉ cần nhẹ nhàng liếc mắt qua đây một cái, vô thanh vô tức. Anh liền cúi đầu cam chịu. ~ Trình Kiệt Ảnh đế đỉnh lưu kiệt ngạo khó thuần Vs Bác sĩ khoa ngoại ôn nhu xinh đẹp thiện lương #Cửu biệt trùng phùng# *** Một ngày mùa xuân. Di Di thuận lợi sinh ra một con sói nhỏ. Là bộ dáng trẻ con như con người, nhưng bên ngoài có một lớp lông, hai tai cũng có nét giống tai thỏ, cái đuôi ngắn ngủn. Ngoài phòng sinh Chiếu Dã chưa bao giờ thấy lo lắng như vậy. Cho tới khi vợ Mai hoa lộc ra báo một câu: Mẹ con bình an. Tim anh treo ở trên không lúc nàymới hạ xuống. Có người ôm sói nhỏ cho anh xem, màu xám xịt, anh ghét bỏ liếc mắt một cái, vội vã đi tìm Di Di.  Di Di đầu đầy mồ hôi, may mấy năm nay cùng Chiếu Dã ở bên nhau, thân thể tố chất tốt lên không ít, cô không phải chịu qua nhiều đau đớn khổ sở.   "Vợ anh vất vả rồi" Chiếu Dã hôn lên trán của cô:  "Sau này không sinh." Câu đầu tiên Di Di nói: "Cho em xem mặt con nào.." "..." Bắt đầu từ lời nói nói, Chiếu Dã đã bắt đầu tranh sủng Di Di cùng với đứa nhỏ. Di Di đặt tên cho đứa bé là Chiếu Thiển. Chiếu Thiển là một bé trai, Di Di lo lắng tên này quá mức lành hiền, nhưng không nghĩ ra tên khác, hỏi Chiếu Dã, Chiếu Dã vẻ mặt tùy em.  "Làm ơn, con trai cũng là con của anh".   "Liền cái này đi, em chọn, dễ nghe." Lúc Chiếu Dã nhìn Di Di ôm con cho bú, tròng mắt như muốn rớt ra ngoài.  "Vợ." Anh ghen ghét, "Có thể hay không, không cho bú." Di Di dở khóc dở cười: "Vậy con anh uống gió Tây Bắc sao." Chiếu Dã cò kè mặc cả: "Không phải nên bảo dưỡng hay sao, chờ con đói thì bú bình được rồi, bú hay vắt sữa chỉ để cho vừa lòng. Sói con khỏe mạnh, không cần chú ý như vậy, em ném nó vào trong núi cũng có thể sống".  Di Di trừng mắt liếc nhìn Chiếu Dã một cái, ném trong núi trăm triệu cũng không có khả năng. Sói nhỏ nhỏ hơn so với trẻ khác, nhưng sức lực rất lớn, thường bú tới mức Di Di phát đau, cô thử tiếp thu đề nghị của Chiếu Dã:"Vậy thử xem sao".  Chiếu Dã chủ động gánh vác công việc vắt sữa, nghiêm túc học tập kỹ thuật, cách mấy giờ giúp Di Di vắt sữa. Một ngày, vắt sữa xong rồi, Chiếu Thiển lại khóc lại nháo, Di Di ôm ôm dỗ dỗ. Cởi bỏ áo dỗ con, sói nhỏ đã quen uống bình, giống như nghịch núm cao su, dùng sức mút làm Di Di mày nhíu chặt. Chiếu Dã nhấc sói nhỏ vắt lên cổ, lạnh lùng nói:"Này, có thể há miệng biết nặng nhẹ hay không hả?"  Anh đánh vào mông sói con, sói nhỏ ô ô khóc thút thít, như hiểu được, không dám dùng sức vậy nữa.  Vài phút sau, sói con đã ngủ rồi, Chiếu Dã ôm cậu đến giường em bé. "Vẫn để tự mình sinh tồn, uống bình của con đi." Câu trước nói với Di Di. Di Di cười cười: "Sao anh ấu trĩ như vậy, cùng là con của mình".  Chiếu Dã trong lòng không thoải mái, chủ yếu đây là con trai, chẳng sợ phát triển trí óc không  đầy đủ, dù sao cũng là đàn ông... Chiếu Dã nằm bên cạnh người Di Di, nhìn chăm chú cô nói: "Nếu là em bé có thể uống sữa sao?" "Ừm?" Di Di không phản ứng lại. "Vậy anh nguyện ý làm em bé" Nói xong, Chiếu Dã áo ngủ của cô lên, cầm luồng tròn trịa mềm mại đưa tiến vào trong miệng. Hai luồng này to hơn trước vài phần, bên trong tràn ngập sữa. Chiếu Dã khát nước, nhẹ nhàng mút mát núm vú, mùi hương sữa tươi mát tiến vào yết hầu.  "Anh làm gì thế." Di Di bị anh làm cho không biết phải làm sao. "Uống sữa" Chiếu Dã buông nhũ thịt, dùng phương thức vắt sữa chuyên nghiệp ấn lên mềm mại, màu trắng mờ bắn ra, Chiếu Dã hé miệng không tiếp được. "Anh muốn chết à... Chiếu Dã!". Di Di muốn đánh anh. Thân thể Chiếu Dã nhoáng lên, tiếp được, sữa tươi bắn lên da thịt cô, Chiếu Dã liếm sạch sẽ. "Vú của vợ anh tốt thật." "...Anh câm miệng." Ở bên nhau lâu như vậy, Di Di  vẫn bị anh nói trắng làm mặt đỏ tai hồng. Chiếu Dã cắn nhẹ như có như không vào hai vú mềm mại, khàn khàn nói: "Còn một tuần nữa..." Di Di theo bản năng hỏi: "Cái gì một tuần?" Chiếu Dã nhìn sâu vào cô.  Gương mặt Di Di nóng lên, không nói gì. Bác sĩ nói, sau khi sinh sáu tháng mới có thể quan hệ. Còn có một tuần, liền được sáu tháng.. - Toàn văn hoàn. Có duyên gặp lại //// Cuối cùng câu chuyện ngọt ngào về thỏ và sói đã kết thúc, mình sẽ nghỉ một thời gian khi tìm làm truyện nào tình tiết nó lắt léo chứ không sủng ngọt nữa. Hẹn gặp lại!   Mời các bạn đón đọc Cùng Sói Cận Kề của tác giả Ngôn.
Gió Nổi Lên Rồi
Vào ngày sinh nhật lần thứ ba mươi của tôi, tôi nhận được một bức thư tình đến từ năm mười bảy tuổi, có thể trò chuyện với cậu ấy của mười bảy tuổi. Cậu ấy không được tự nhiên hỏi: “Sau này chúng ta có kết hôn không?” Tôi nói: “Có.” Tôi đã nói dối, thực tế thì cậu ấy đã c.hết vào mùa hè năm đó. *** Lúc thanh toán, đối tượng xem mắt lấy cớ đi vệ sinh, điện thoại của anh ta để trên bàn sáng lên, là giao diện trò chuyện WeChat.   Anh ta gửi tin nhắn: “Công việc của cô ấy ổn định, tính cách cũng được, nhưng mọi phương diện đều tầm thường, hơn nữa cô ấy đã ba mươi tuổi, điều kiện của tôi không tệ, còn có thể tìm lại.”   Tôi bình tĩnh thanh toán hóa đơn, phần ăn của mỗi người tầm năm mươi tệ, khi trả tiền xong, đối tượng xem mắt quay lại, ngượng ngùng nói: “Để tôi chuyển lại cho cô nhé?”   Tôi lắc đầu, lúc xách túi đi ra ngoài, đúng lúc nhận được điện thoại của mẹ tôi. Giọng nói của bà ấy vang lên:   “Lần này thế nào? Người ta là công chức, tuổi tác xấp xỉ con, điều kiện cũng không tệ.”   Tôi cầm điện thoại, xuyên qua dòng người tấp nập, đi ngang qua một cửa hàng bánh ngọt, nhân viên bán hàng đang đặt một hộp bánh sắp hết hạn vào khu vực khuyến mãi đặc biệt.   Tôi không nói lời nào, im lặng bày tỏ thái độ của mình, mẹ tôi cao giọng nói, vừa sốt ruột vừa lo lắng: “Lâm Ngộ An, ngày mai con đã ba mươi tuổi rồi, có thể thực tế một chút được không.”   Tôi nhìn lên bầu trời và nói: “Có thể.”   Tôi mua hộp bánh sắp hết hạn kia mang về nhà, cũng đột nhiên mới chợt nhớ ra, qua đêm nay tôi sẽ ba mươi tuổi.   Tôi không thể đợi được đến mười hai giờ, vậy nên tôi đã thắp nến trước, tôi không ước gì cả, bởi vì tôi biết những gì mình mong muốn căn bản sẽ không bao giờ xuất hiện.   Nhưng khi tôi mở mắt ra, ánh nến chiếu xuống, không ngờ trước mặt lại xuất hiện một phong thư.   Phong bì màu trắng có mùi hương của hoa diên vĩ, bên trên viết “Gửi bạn học Tiểu Viên”, nét chữ nguệch ngoạc quen thuộc.   Không có chữ ký, nhưng mắt của tôi lại giật lên một cái, dường như tôi đã biết đó là ai. Người mù chữ gọi tôi là bạn học Tiểu Viên, có lẽ chỉ có một người.   Tôi rút tờ giấy trong phong bì ra, phía trên chỉ có hai dòng chữ: “Bạn học Tiểu Viên, tớ thích cậu, đừng có mà không biết điều.” Ngày tháng ghi trên đó là ngày mùng 1 tháng 3 năm 2017. Lúc đó tôi mới học lớp 12, mười bảy tuổi. Cậu ấy cũng vậy. Nhưng năm đó tôi không nhận được bức thư tình này.   Chữ viết còn rất mới, như vừa mới viết vậy, thật là kiêu ngạo quá trời, chữ viết trên đó bị vội vàng gạch bỏ, dường như người viết cũng cảm thấy có chút xấu hổ.   Vậy mà trong lòng tôi lại không cảm thấy sợ hãi, thuận tay cầm bút lên, viết hai chữ ở chỗ trống phía dưới: “Thần kinh.”   Bên kia ngơ ngác hồi lâu, hình như là đang kinh hãi, mấy chữ ngập ngừng hiện lên: “Mi là ai?“   Tôi dường như cảm thấy mình xuất hiện ảo giác, nín thở, kiên nhẫn lừa cậu ấy: “Trần Nhai Bạch mười bảy tuổi đấy à? Tôi là bà tiên đỡ đầu của cậu.”   Cậu ấy im lặng thật lâu để tiêu hóa những lời này, hồi lâu sau, hai chữ to đùng từ từ hiện lên, lúc này đổi lại là cậu ấy mắng tôi: “THẦN KINH.”   Tôi cầm bút tiếp tục viết, bình thản nói: “Tôi thật sự là bà tiên đỡ đầu của cậu, tôi có dự cảm ngày mai cậu chơi bóng rổ sẽ bị trẹo chân, tốt nhất cậu nên cẩn thận một chút.”   Cậu ấy không để ý tới tôi nữa, rõ ràng là thái độ không tin.   Tôi đắc ý đặt bút xuống, cứ chờ đi, không nghe lời mẹ đỡ đầu, phải què quặt một tháng.   2   Bạn học Tiểu Viên.   Ngay từ đầu Trần Nhai Bạch đã gọi tôi như vậy, cậu ấy chuyển đến từ năm lớp 11, vừa mới đến đã là nhân vật làm mưa làm gió trong trường, cậu ấy ngồi phía sau tôi lúc thi môn tiếng Anh đầu học kì để chia lớp.   Cậu ấy có đôi mắt hoa đào hẹp dài, mỉm cười gọi tôi: “Bạn học Tiểu Viên.”   Các tên trong danh sách của kỳ thi này để dạng bính âm, tên bính âm của tôi là Liyuan, hai chữ sau của tôi là Ngộ An, cái tên mù chữ này nhìn thoáng qua liền cho rằng đó là cách phát âm của từ Viên*.   *(圆): Bính âm là yuan.   Trần Nhai Bạch có một đôi chân dài, đưa chân ra một cái là có thể móc được chân ghế của tôi, tôi quay đầu lại, lông mi và mái tóc lưa thưa trên trán của cậu ấy phát sáng trong ánh nắng vàng, sống mũi cao thẳng: “Giúp tớ một tí đi.”   Tôi gật đầu, rất dễ dàng đồng ý.   Sau khi có kết quả, tôi thi được ba mươi điểm tiếng Anh, cậu ấy cao hơn tôi một chút, ba mươi tám điểm. Có lẽ cậu ấy viết văn tốt hơn tôi một chút.   Kết thúc chia lớp, hai chúng tôi không may bị xếp vào lớp cuối cùng vì thành tích kém cỏi.   Khi cậu ấy đi về phía tôi, tôi cảm giác mình sắp bị tên trùm trường này đ.ánh một trận, kết quả là cậu ấy dừng lại trước mặt tôi, xoa đầu tôi một cách lộn xộn, chậc một tiếng: “Bạn học Tiểu Viên, tiếng Anh của cậu không được tốt lắm. Hay là để tớ bổ túc cho cậu?”   Ba mươi tám điểm bổ túc tiếng Anh cho ba mươi điểm, cậu cũng tự tin gớm.   Tôi bực bội quay đầu đi.   Thật ra thành tích của tôi không kém như vậy, nhưng bố mẹ ầm ĩ đòi ly hôn đã lâu, tôi cố ý thi bị điểm kém để họ chú ý, đáng tiếc là tôi thất bại rồi.   Trái lại còn không cẩn thận khiến cho Trần Nhai Bạch ghi thù với mình.   Sau đó Trần Nhai Bạch làm phiền tôi khá lâu, bạn học Tiểu Viên bạn học Tiểu Viên, gọi tôi suốt một năm như vậy.   Thế nên sau này không có ai gọi tôi là bạn học Tiểu Viên nữa, tôi còn có chút không thích ứng được. Mời các bạn đón đọc Gió Nổi Lên Rồi của tác giả Triều Lộ Hà Khô.