Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa?

Nếu ai từng xúc động tới từng tế bào trong tim với Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Từng Theo Đuổi hoặc khóc nức nở vì nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ nông nỗi nhất qua Năm Tháng Vội Vã, ắt hẳn, một lần nữa chúng ta sẽ lại trào dâng kỷ niệm về thời thanh xuân tươi đẹp ấy qua tiểu thuyết Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa? của Băng Kỳ Lâm. Được đánh giá là một trong những truyen teen hay nhat, tiểu thuyết này chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng. Chuyện tình yêu trong sáng và đẹp đẽ trong Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa? chắc chắn sẽ lay động trái tim độc giả. Thanh xuân của ai cũng chứa đựng đủ đầy những dư vị ngọt ngào khiến người ta bâng khuâng và ghi nhớ. Đó là những giờ cúp học với bạn bè, là bóng lưng của chàng trai thầm thương trộm nhớ, là giây phút chia xa mà lời chưa kịp nói. Còn với Triều Khắc Hàn, mọi điều đẹp đẽ, thanh thuần và trong sáng nhất của thời hoa niên ấy đều gói gọn bằng ba chữ: Mộc Lạc Hi. Bằng ngôn từ nhẹ nhàng, giàu tình cảm, tác giả Băng Kỳ Lâm đã mang đến cho chúng ta một tình yêu tuổi trẻ thật đẹp đẽ biết bao với cái tên bạn thân 17 năm giờ yêu được chưa. Cả hai vốn dĩ là thanh mai trúc mã sát vách từ nhỏ. Duyên phận hình như đã cố tình sắp đặt cho cuộc tao ngộ giữa Triều Khắc Hàn và Mộc Lạc Hi khi họ sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ cách nhau một giờ . Hai nhà vô tình làm hàng xóm thân thiết càng khiến cho tình duyên của hai người thêm gắn bó hơn. Họ cùng nhau chứng kiến đối phương lớn lên, cùng mình sát cánh qua biết bao trò nghịch phá. Những nụ cười, nước mắt lẫn mọi buồn vui của họ đều có nhau. Cùng nhau đi học, cùng nhau bày trò phá bĩnh,…tất cả đều là kỷ niệm đẹp đẽ của Triều Khắc Hàn và Mộc Lạc Hi. Vì quan hệ giữa hai gia đình vô cùng tốt, nên cậu thường xuyên chạy sang nhà cô ăn chực. Cậu mặt dày tới mức cô có đuổi bao nhiêu, cậu vẫn tỉnh bơ ăn hết bát này đến bát khác. Còn cô thì luôn bày đủ trò tra tấn để lôi cậu rời xa cái giường mỗi sáng để đi học đúng giờ. Giữa hai người, không còn tồn tạ khoảng cách nam – nữ mà xem nhau như người thân, như một phần máu thịt thực sự của nhau. Chỉ cần một cái liếc mắt của người này, người kia cũng thừa sức hiểu trong đó ẩn chứa mưu đồ gì. Chỉ cần có người theo đuổi cậu, cậu liền đem cô ra làm bia đỡ đạn. Ngược lại có người tỏ tình với cô, chẳng cần nhờ, hắn tự động chen vào làm bia đỡ đạn, không cần biết cô có thích hay không. Độc giả ắt hẳn sẽ nhiều lần bật cười thích thú như nhìn thấy hình ảnh ngây ngô, nghịch ngợm của mình của những ngày tháng cũ qua cách miêu tả gần gũi, sinh động mà lại hấp dẫn của Băng Kỳ Tâm. Sự kỳ diệu ở ngòi bút ấy đã đưa chúng ta quay ngược thời gian, trở về năm chúng ta mười bảy tuổi, nông nổi, bồng bột và con tim nhạy cảm vô ngần. Thời điểm mà mỗi người đều từng trải qua cảm giác yêu thầm đầy đẹp đẽ. Khi mọi cậu trai đều từng tương tư một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên để tạo sự chú ý. Cô gái kia lại ngẩn ngơ và cứ đứng dõi theo bóng áo trắng của chàng trai lớp bên, nhìn ngắm nụ cười tỏa sáng cả một khoảng trời rồi chần chờ không kịp bày tỏ. Triều Khắc Hàn và Mộc Lạc Hi cũng như thế. Không biết tự bao giờ, những cái nắm tay thân thiết của Khắc Hàn đã làm trái tim Lạc Hi run rẩy. Cô chưa từng nghĩ, bàn tay ấy lại ấm áp và vững chãi như thế. Mỗi ngày ngồi sau bóng lưng ấy, để nhìn thấy từng giọt mồ hôi thấm ướt lưng áo khi hì hục chở cô đi học, Lạc Hi đều thấy run rẩy và ngọt ngào trong tim. Mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười hay từng trò trêu ghẹo của Khắc Hàn, không biết tự bao giờ, lại in dấu sâu đậm trong cõi lòng thiếu nữ của cô đến như vậy. Cô có thể ngờ vực tình yêu trong sáng ấy chỉ là tình cảm thân thiết lâu ngày mà cô dành cho cậu. Nhưng với Khắc Hàn, từ lâu, trong tim đã tràn ngập tiếng cười và khuôn mặt ngây thơ của Lạc Hi. Ấu thơ của cậu, thanh xuân của cậu, vốn dĩ chỉ gói gọn trong ba chữ Mộc Lạc Hi mà thôi. Cậu không biết mình yêu cô từ bao giờ, cậu chỉ biết, mỗi khi gần Lạc Hi, trái tim cậu luôn loạn nhịp. Từng chút, từng chút một của cô gái ấy, đã trở thành máu thịt trong cậu. Cậu yêu cô bằng tình đầu trong sáng nhất, ngây ngô nhất mà cũng ngọt ngào nhất. Sự chân thành, đáng yêu và đẹp đẽ của thứ tình cảm thuần khiết ở năm tháng thanh xuân ấy mà họ dành cho nhau, chắc chắn sẽ khiến trái tim độc giả run lên từng nhịp, vì bắt gặp hình ảnh của chính mình những ngày còn trẻ dại. Cái hay, cái tài của Băng Kỳ Tâm là ở đó, mỗi câu chữ đều ẩn chứa những rung động tinh tế nhất. “Tớ đã từng muốn chinh phục cả thế giới. Nhưng đến cuối cùng khi quay đầu nhìn lại, thế giới này, từng chút một đều là cậu”. Tình cảm đầu đời của họ có thể được gói gọn qua lời bài hát đó. Họ từng trốn tránh, từng dằn vặt và khổ sở vì sợ mình ngộ nhận, sợ đánh mất đi tình bạn thanh mai trúc mã đẹp đẽ. Nhưng trái tim 17 tuổi, vốn dĩ tràn đầy dũng cảm, chưa biết sợ là gì. Nên Khắc Hàn và Lạc Hi đã thành thật vô cùng, đáng yêu vô cùng khi bày tỏ tình cảm cho đối phương biết. Để rồi vỡ òa trong hạnh phúc vì biết trái tim có nhau. Ngọt ngào đến thế, giản dị đến thế, mà lại khiến độc giả mỉm cười không thôi. Người ta từng nói, lời hứa bên nhau thời thanh xuân là lời hứa đau thương và bi kịch nhất. Bởi lẽ, những năm tháng trưởng thành luôn đầy sức mạnh và quyền năng mà chặt đứt đi cái nắm tay ấy. Nhưng lại không đủ mạnh để xóa đi hồi ức ấy. Khắc Hàn và Lạc Hi, họ cũng phải đối diện với rất nhiều mối nguy hiểm bủa vây. Những áp lực từ gia đình, từ nhà trường cùng bao hiểu lầm vụn vặt, ghen tuông vô cớ của tuổi trẻ ấy, liệu sẽ giúp họ nắm chặt tay nhau vượt qua, để cập bến hạnh phúc hay để lại trong lòng họ một vết sẹo dài, cứ trở trời là nhức nhối. Vết sẹo của tình yêu non dại mà đẹp đẽ. Tất cả sẽ được giải đáp một cách chân thực, xúc động và ngọt ngào, khiến độc giả bất ngờ cho cái kết của chuyện tình thanh xuân ấy. Một câu chuyện tình yêu trong sáng, đưa chúng ta đi từ cung bậc cảm xúc này đến cảm giác khác. Một câu chuyện mà dù có lựa chọn cái kết thế nào, Triệu Khắc Hàn và Mộc Lạc Hi có thực sự ở bên nhau mãi mãi hay không, thì tình yêu thanh xuân đẹp đẽ mà họ dành cho nhau ấy, luôn khiến trái tim chúng ta đồng cảm và run lên thổn thức khi xem truyen. “Cám ơn cậu, vì đã từng thích mình. Vì đã từng là thanh xuân đẹp đẽ và nguyên sơ nhất trong trái tim mình”. Cám ơn Khắc Hàn và Lạc Hi, tình yêu của hai cậu đã giúp cho chúng tôi – những kẻ tiếc nuối thời gian, được một lần nữa đắm chìm trong cơn mưa mùa hạ tháng sáu năm ấy. Nơi có nụ cười, nước mắt, cái cầm tay của người chúng tôi thương năm mười bảy tuổi… *** Truyện Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa? là tác phẩm teen nổi bật với lối văn phong độc đáo và nội dung gần gũi khơi gợi những cảm xúc trải nghiệm mà chúng ta đã từng đi qua. Mở đầu đầu khi doc truyen teen là nhau nhưng định mệnh trêu đùa chỉ hơn kém nhau một giờ đã quyết định họ mãi khắc nhau. Mộc Lạc Hi – nữ nhân vật chính, hoạt bát hiếu động và tràn đầy tình cảm. Triều Khắc Hàn – nam chính, anh tuấn thông minh, yêu nữ chính hơn cả sinh mạng mình Số phận đã để cho tình yêu thay thế cho tình bạn theo tháng năm. Làm sao để ngăn yêu khi 2 trái tin đã hoà nhịp. Dù mọi bất hạnh và đau khổ anh đã gây ra vì mong người yêu hạnh phúc thì em vẫn luôn quay đầu tìm kiếm bóng hình anh, dù kí ức nhạt nhoà nhưng tình cảm vẫn còn. Nữ chính đã dành  tình yêu với tất cả chân thành trái tim,  tâm hồn đã trao tất cả cho nam chính : không phải vì anh quá xuất sắc, không phải vì anh xứng đáng, đơn thuần chỉ  là cảm giác an toàn, ý niệm vì anh làm tất cả. Những cảm giác đó ngày càng lớn và nữ chính biết … tâm nàng đã dành tặng cho anh mất rồi! Mời các bạn cùng theo dõi truyện Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa để khám phá những bí ẩn tình yêu qua ngòi bút miêu tả sinh động của tác giả JingWen_Yoon để xem những người trẻ đã và sống trong tình yêu thế nào? Bởi vì yêu một người không phải là so đo tính toán, mà yêu là bất chấp cho đi… *** Tháng 11 giá lạnh, những con phố tràn đầy hoa tuyết trắng xóa. Bệnh viện Thiên Ân vào tầm khuya bỗng nhốn nháo hơn hẳn. Bác sĩ thay nhau ồ ạt ra vào phòng sinh, nghe nói, phu nhân nhà này khó sanh. Đồng hồ điểm 12 giờ khuya! Oaoaaoa.. Tiếng khóc lại được truyền đến, bên cạnh là nụ cười mãn nguyện của người mẹ. Mộc gia cuối cùng cũng có được một cô tiểu thư sau vị thiếu gia nghịch ngợm, cô ấy - Mộc Lạc Hi. Một giờ trước. Oaoaaoa Tiếng khóc chào đời của một tiểu tinh linh bé nhỏ, là một bé trai. Triều gia sau này, sẽ do hắn - Triều Khắc Hàn nắm quyền thừa kế! Phòng hồi sức 4 Một người phụ nữ khác được y tá đưa vào, vẫn còn vì mệt mà ngủ thiếp đi. Giường bên cạnh cũng có một người khác, ngủ mê man. Căn phòng vì thế mà chìm trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đặn. Buổi sáng hôm sau, Hải Yên tỉnh dậy sau một hồi sinh mệt mỏi, dáo dác tìm bóng dáng chồng mình, Hoắc Luân vừa hay bước vào, lên tiếng: - Em tìm anh à? - Không tìm anh thì tìm ai? - Cô liếc anh. - Được được, cháo đây, ăn đi. Anh đổ cháo ra chén, đưa trước mặt cô, còn nhiệt tình thổi rồi đút cho cô. Trên môi cô vô tình lộ ra nụ cười hạnh phúc. - Anh xem vợ chồng người ta. Tiểu Huyên ngồi trên giường chán nản nhìn chồng mình, rồi đưa mắt ngưỡng mộ nhìn bọn họ. - Vợ chồng son. - Châu Khải chép miệng. - Thế hai ta thì cưới được bao nhiêu năm rồi chứ?! - Cô hậm hực. - Gần năm thứ bảy rồi, già rồi. - Anh cầm đồ điều khiển vừa chuyển kênh vừa lẩm bẩm. - Anh.. - Cô tức nghẹn họng. - Không thèm để ý anh. Nói rồi trùm chăn quay vào trong nhắm mắt ngủ, vợ chồng Triều nhìn họ rồi bụm miệng cười trộm, vợ chồng nhà này thật đáng yêu mà. Một khắc sau, Châu Khải quay lại, tay cầm chén cháo, lay nhẹ vợ: - Dậy đi cô, ăn cháo! Tiểu Huyên nghe gọi lập tức ngồi dậy, cô biết mà, anh chỉ là khẩu xà tâm phật, anh thương nhất cũng chỉ có cô. Đến khi cô ăn xong, Hải Yên vui vẻ ngồi lại bắt chuyện, hai ông chồng cũng bàn với nhau chuyện trên trời dưới đất. Biết được cả bốn người đều cùng tuổi, chỉ là vợ chồng Mộc cưới sớm hơn một năm. Hai cô vợ đều vừa mới sinh con, vừa hay lại một trai một gái. Càng nói thì càng thân thiết, họ nói rằng nếu sau này có duyên gặp lại, sẽ cho hai đứa con một đường tình duyên thật đẹp. Duyên phận, là do trời, mà một phần, cũng do chính bản thân tự nắm bắt. Hai tháng sau, Tiểu Huyên nghe tin, căn biệt thự kế bên có người chuyển đến. Khi cô ra vườn tưới cây, vô tình bắt gặp xe chuyển nhà dừng trước ngôi biệt thự kế bên. Cô tò mò ló đầu qua xem, dù gì cũng là hàng xóm, trước sau cũng phải thân thiết thôi. Là vợ chồng Triều! Không thể nào, sao lại trùng hợp đến thế? - Huyên. Nhà cậu ở đây?? - Hải Yên thấy cô đứng ngẩn ngơ liền hỏi. - Ừ. Nhà tớ. Cậu chuyển đến đây sao? - Oa, chúng ta thật có duyên nha. Yên cười, mừng rỡ ôm lấy cô, họ có duyên, con họ cũng rất có duyên. Từ khi hai nhà gần sát nhau, hai đôi vợ chồng càng ngày càng thân thiết, gần như một gia đình. Mộc Lạc Hi và Triều Khắc Hàn, từ nhỏ đã dính nhau như sam, một chút thói quen tách rời cũng không có. Trái lại, hai gia đình lại vô cùng thích như thế, Triều gia rất thích Hi nhi, mà Mộc gia cũng rất ưng Khắc Hàn. Câu chuyện của họ, từ đây sẽchính thức bắt đầu! Mời các bạn đón đọc Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa? của tác giả Băng Kỳ Lâm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Độc Nhất Nam Nhân Tâm
Đối với nàng mà nói, đạo lý tam tòng tứ đức – tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử – là đạo nghĩa ngàn năm từ nhỏ đã được mẫu thân răn dạy. Vì thế, bất kể có xảy ra việc đại sự gì, bất luận thị phi đúng sai, nàng sẽ nhất nhất tuân theo. Nàng, cho dù có thao thao bất tuyệt với người khác bao nhiêu đi nữa, chỉ cần huynh trưởng của nàng bảo ngừng, nàng cũng chỉ có duy nhất một đáp án “Vâng, đại ca!” Ngoại trừ thành viên gia đình, tất cả ngoại nhân nàng đều không thích, chỉ có với hắn, nàng tự nhiên cảm thấy một lực hấp dẫn lớn. Vì thế, nàng chủ động cầu hôn hắn, hắn không nói hai lời bèn đáp ứng, để cho nàng trở thành “người trong nhà”. Đương nhiên, hắn không phải là người dễ hầu hạ, nhất là những lúc nàng nói nhiều. Hắn sẽ ngay lập tức triển hiện phu uy, lành lạnh quát: “Câm miệng!” Mà nàng cũng sẽ lập tức nhận mệnh đưa ra duy nhất đáp án: “Vâng, tướng công.” Hắn tuyệt đối không nghĩ đến nàng chính là chân mệnh thiên nữ mình ước ao. *** Thất Tu La Hệ Liệt gồm có: Ách Dương Tình Quanh Co Cười Hỏi Sinh Tử Duyên Chỉ Sợ Tương Tư Khổ Độc Nhất Nam Nhân Tâm Ôn Nhu Nộ Tướng Công Tiểu Nương Tử Thích Khóc *** Nói năm đó, lâu ơi là lâu, ước chừng là thời Tam Quốc tranh thiên hạ, có vị bác học đa tài Gia Cát Khổng Minh tiên sinh trốn, à không, ẩn cư Nam Dương thành ở phía tây Ngọa Long Cương, mỗi ngày làm ruộng nuôi gà phiêu diêu tự tại không lo nghĩ. Nhưng bất hạnh thay, khoái hoạt thần tiên chưa bao lâu, có vị đại lão gia muốn làm hoàng đế Lưu Bị đi tìm hắn, cuối cùng cũng tìm thấy hắn ở nhà tranh nhỏ bé. Hắn vì đại lão gia bày mưu tính kế bán mạng tranh đấu giành thiên hạ, cúc cung tận tụy rồi qua đời. Kết cuộc Gia Cát đại quân sư có lợi ích gì? Không có, chỉ biết người một nhà cơ hồ đều chết sạch. Mà nay, bên trong thành Nam Dương cũng có một gia đình mang họ kép Gia Cát, nhưng nghĩ đến chín mươi chín lần cũng biết bọn họ tuyệt đối không có dây mơ rễ má gì với Gia Cát quân sư. Bởi vì bọn họ không có được sự thông minh cơ trí, cũng không có được hùng tài đại lược của Gia Cát xưa kia. Ngược lại, bọn họ nam rất thành thật, nữ rất đơn thuần, không nhiều không ít chính là toàn gia ngờ nghệch. Nhưng bọn họ cũng có điểm chung với Gia Cát tiên sinh, đó là, tất cả đều qua đời sớm...... “Thật xin lỗi, bệnh của lệnh huynh, lão hủ vô năng cứu chữa.” “Không, đại phu, đừng nói như vậy thôi, ngài là hi vọng cuối cùng của chúng ta, nếu ngài cũng nói không được, đại ca huynh ấy...... huynh ấy......” Trước giường bệnh, Gia Cát Mông Mông mười sáu tuổi cứng rắn cắn chặt môi không khóc, chỉ giương đôi mắt đáng thương nhìn ông lão râu tóc bạc trắng đứng trước mặt, ăn nói khép nép cầu khẩn, bởi vì vị y sư nổi danh khắp thiên hạ này là hi vọng cuối cùng của nàng.   Mời các bạn đón đọc Độc Nhất Nam Nhân Tâm của tác giả Cổ Linh.
Dị Thế Lưu Đày
Thể loại: Xuyên việt, dị giới, dị năng, có chủng điền, có tranh bá, y học phương Đông, 1×1, HE. Thông minh công x Giảo hoạt xấu xa đại thúc thụ giả trang thành thánh mẫu thụ Số chương: 649 và 10 phiên ngoại Nhân vật chính: Nguyên Chiến (công) – Nghiêm Mặc (thụ) Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh về một tên thần y xấu xa linh hồn bị xuyên về dị giới  mà ở đó là một thế giới tàn nhẫn, bắp ép hắn phải cải tạo! Hồn Nghiêm Mặc đã làm rất nhiêu chuyện không tốt nên đã  đắc tội ông trời đã làm cho linh hồn phiêu bạt tới dị giớ, tỉnh lại chưa được bao lâu liền biết mình rơi vào một môi trường tàn khốc. Hắn bị người đánh bất tỉnh rồi khiêng về làm lương thực dự trữ cho mùa đông. Nơi đó là một bộ lạc nguyên thủy siêu cấp Sparta*. Người nơi này chỉ coi trọng hai thứ: Sức chiến đấu! Và sức chiến đấu! Người phía trước dùng sức chiến đấu trên chiến trường, còn người phía sau dùng sức chiến đấu trên… (*Sparta: Xứ Sparta theo chủ nghĩa quân phiệtvà thành bang này chẳng khác gì một trại lính, với những chiến binh hết sức tinh nhuệ.Sparta là một thuật ngữ chỉ các chiến binh được huấn luyện theo kỷ luật thép và là đội quân tinh nhuệ nhất.) ** ** ** Chữa bệnh? Y học phương Đông? Uống bã đắng? Đó là cái quái gì? Mày muốn mưu hại các chiến sĩ của bộ lạc đúng không? Giết! Trồng lúa? Nuôi heo nuôi gà? Bọn tao là chiến sĩ, không phải nô lệ! Giết! Dạy phụ nữ làm quần áo nấu cơm? Làm xà phòng và nước hoa cho các cô? Mẹ kiếp, dám dụ dỗ phụ nữ của bộ lạc ! Giết! Mày nói mày là sứ giả của thần? Đến để dẫn dắt bọn tao có cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn? Được, cho mày thời gian một ngày, mày đi chinh phục hết kẻ địch của bọn tao, biến chúng nó thành nô lệ mang về đây, làm không được, giết! Nghiêm Mặc: “…” Tóm lại một câu: Cái thế giới chó má này, làm ông đây không những đau trứng mà còn đau mông ** ** ** Chú ý 1: Truyện này lấy bối cảnh là xã hội nguyên thuỷ, tam quan của người nguyên thủy vẫn chưa thành lập. Muốn đọc, xin hãy cân nhắc! Chú ý 2: Nhân vật chính là một kẻ xấu xa cặn bã, bị đày tới xã hội nguyên thuỷ để cải tạo. Muốn đọc, xin hãy cân nhắc! Biên tập viên đánh giá: Hồn Nghiêm Mặc vì đắc tội ông trời mà xuyên đến dị thế, tỉnh lại chưa được bao lâu liền biết mình rơi vào một môi trường tàn khốc. Trên người hắn không những không có thứ gì, mà còn bị gãy chân, lại bị tộc nhân của mình vứt bỏ nơi hoang dã, vất vả lắm mới có người phát hiện ra hắn thì lại bị tên đó dùng chuôi đao phang cho một cái ngất xỉu, sau đó bị khiêng về làm lương thực dự trữ mùa đông. Lúc tỉnh lại thấy trong bộ lạc có người bị thương, bản thân hắn đã sa làm nô lệ còn khó bảo toàn huống chi là cứu người, Nghiêm Mặc nghĩ bây giờ vẫn chưa phải thời cơ tốt để cho mình ra tay, ai ngờ lại nhận được thông báo của hệ thống: Một lần thấy chết không cứu, giá trị cặn bã +10, tổng cộng giá trị cặn bã là 1 trăm triệu lẻ 8 điểm Nhân vật chính gặp phải cảnh ngộ bi thảm cùng cực, không có bàn tay vàng thô to, không thể muốn cái gì liền có cái đó, cũng không thể phách lối chơi trội, thật vất vả mới có được một cái hệ thống ai ngờ lại là thứ hệ thống lừa bịp, không làm việc tốt không được cộng điểm, thấy chết mà không cứu cũng không được! Hắn đành phải vắt óc, vắt mồ hôi nghĩ cách làm sao để sinh tồn. Tình yêu đối với thảo dược, xen lẫn trong đó là những kiến thức về y học phương Đông và vị thuốc, mọi thứ đều chứng tỏ thái độ hành văn nghiêm túc và cẩn thận của tác giả. *** Nguyên ác ma kéo vị vu giả thiện lương té ngã trên đất lên, há mồm gặm cắn. Côn Bằng vương, Tư Thản, ông lão Phong Ngữ: “…” Chuột vương nảy giờ chả hiểu cái cóc khô gì: Quái hai chân đều thật kì quái! Cửu Phong bay lên, tức giận kêu: “Đồ bại hoại! Buông Mặc ra! Kiệt!” Nghiêm Mặc liếm liếm môi Nguyên ác ma, cười đầy vẻ cưng chìu: “Hôn đủ chưa? Chính sự chưa làm xong đâu, chờ giải quyết xong thì sẽ thỏa mãn tên yêu tinh nhỏ anh một phen.” Tên yêu tinh nhỏ Nguyên Chiến: “…” Zombie: Tui mệt tim với hai ông này quá, từ người yêu bé nhỏ thăng cấp thành yêu tinh nhỏ rồi, đăng lên kéo người mệt tim chung với tui Mời các bạn đón đọc Dị Thế Lưu Đày của tác giả Dịch Nhân Bắc.
Chỉ Sợ Tương Tư Khổ
Ai nha! Rốt cuộc Tiểu bạch xà mà nàng đợi tám năm cũng được đưa tới! Nàng kinh ngạc mở hai mắt nhìn vào giỏ trúc dò xét. Thật lâu sau, vẫn không thấy có âm thanh. “Vị công tử này, ta muốn chính là tiểu Bạch xà.” “Ta biết.” “Phải là màu trắng.” “Ta biết.” “Phải có hình dạng của rắn.” “Ta biết.” “Phải nhìn thấy được.” “Ta biết.” “Như vậy, Tiểu bạch xà của ta đâu?” “… Ách, không… Không thấy .” Không thấy?! Thật sự là ông trời cũng giúp nàng, vừa vặn, nàng có thể trao đổi điều kiện với hắn! Hắc hắc hắc, trông người này khi tức giận mà vẫn thanh tú, nói chuyện còn nhỏ giọng hơn so với cô nương nhà người ta. Nhìn nhã nhặn như vậy, chắc là người đọc sách rồi, cá tính ôn hòa như con thỏ con, bộ dạng thoạt nhìn có vẻ rất dễ khi dễ. Sau khi thử một lần, quả nhiên là không phải dễ lừa gạt một cách bình thường. Cái này… Nàng từ từ lừa hắn mới được. *** Thất Tu La Hệ Liệt gồm có: Ách Dương Tình Quanh Co Cười Hỏi Sinh Tử Duyên Chỉ Sợ Tương Tư Khổ Độc Nhất Nam Nhân Tâm Ôn Nhu Nộ Tướng Công Tiểu Nương Tử Thích Khóc *** Trước kia, trong thành Tô Châu có một người con gái quốc sắc thiên hương, vẻ đẹp thiếu nữ không ai có thể sánh được. Không biết có bao nhiêu vương tôn công tử quỳ gối trước váy của nàng, bà mối tới cửa cầu thân thiếu chút nữa dẫm lên cả cánh cửa. Nhưng có một ngày, khi thiếu nữ kia được mười tám tuổi, nàng đột nhiên nổi điên. Vì thế, nữ tử tuyệt sắc không còn tuyệt sắc như xưa, tóc tai bù xù lại quần áo không chỉnh tề chạy đến cạnh chợ đóng giả vai hề xướng tuồng, gọi heo mẹ là nương của nàng, nhận hòa thượng là phụ thân của nàng, còn có thể bắt chước gà trống mổ thóc trên mặt đất, cắn bậy như chó điên, có khi đấm xuống đất rồi khóc to, có khi đi khắp nơi để truy đánh người qua đường, đã không còn là thiếu nữ lanh lợi thông minh như ngày xưa nữa. Phụ thân của nàng là Nhiếp lão gia đành phải đem con gái đi,để tránh cho nàng tiếp tục ở bên ngoài làm mất mặt, khiến lão mất hết thể diện. Cứ như vậy trôi qua nửa năm, nàng sinh con. Nàng chưa thành thân, mà lại sinh con trai.   Mời các bạn đón đọc Chỉ Sợ Tương Tư Khổ của tác giả Cổ Linh.
Cười Hỏi Sinh Tử Duyên
Ai! Nếu không phải thời gian cấp bách, nếu không nàng thật sự không để vị hôn phu có sẵn vào mắt. Nàng thế nào mà cấp bách tùy tiện tìm nam nhân để gả đâu? Nhưng người nam nhân này có thể hay không cũng quá tùy tiện a? ! Nghe nói khi cha nàng thân chinh nguyện ý gảnàng cho hắn thì… Hắn chỉ cưới nàng với duy nhất một điều kiện ── nếu có thể làm việc nặng! Khư ~~ tuy rằng nàng chưa từng đem chính mình xem như là thiên kim đại tiểu thư, tuy rằng nàng từ trước đến nay đem chịu khổ là việc đương nhiên. Nhưng nàng cũng rất thực tế, đem nàng làm như là “Thôn phụ” chân chính! Phàm là tất cả việc nông gia lớn nhỏ tất cả đều giao cho nàng xử lý; mà nàng cũng nhân quật cường, cá tính không chịu thua. Đến nỗi cắn răng muốn làm tốt đến nổi phu quân nàng có thể khích lệ nàng một câu, hoặc là cho nàng một cái ánh mắt yêu mến. Bất quá. . . . . . Đương nhiên không có! Cho nên hắn vẫn đều nhận định nàng gả cho một cái “Nông phu” chính gốc, còn là một nông phu thực vất vả cần cù── Sớm cũng cấy mạ, gieo; trễ cũng cấy mạ, gieo. . . . . . Chẳng qua là khi nàng mang thai, hắn bắt đầu thay đổi, trở nên săn sóc, trở nên ôn nhu. Trở nên. . . . . . Không hề giống cái nông phu? ! Thật sự! Nàng càng lúc càng không biết phu quân của nàng . . . . . . Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? ? ? *** Thất Tu La Hệ Liệt gồm có: Ách Dương Tình Quanh Co Cười Hỏi Sinh Tử Duyên Chỉ Sợ Tương Tư Khổ Độc Nhất Nam Nhân Tâm Ôn Nhu Nộ Tướng Công Tiểu Nương Tử Thích Khóc *** “ Ngươi đang làm gì?” “ Làm đất” “Vụ thu cũng đã thu hoạch, còn sửa sang làm gì ?” “Chuẩn bị sang năm cày bừa vụ xuân.” “Ngươi yêu làm ruộng như vậy sao?” “Cuộc đời này ta không yêu gì cả, chỉ yêu làm ruộng.” “Ít nói văn chương lại cho ta, thơ văn của ngươi còn không phải do cha ngươi dạy ngươi.” “Lão tử chính là yêu việc nhà nông, câu này có thể chứ?” “Ta mới là lão tử của ngươi!” “Vâng vâng vâng, ta là tôn tử của ngươi.” “Ngươi là cha của cháu ta!” “Ta là nhi tử của lão bà của ngươi.” “…Quên đi, mặc kệ ngươi là tôn tử hay nhi tử của ai, tùy ngươi thích làm sao liền làm như thế, bất quá, ngươi trả lời câu hỏi này của ta!” “Trả lời cái gì?” “Trong thôn chúng ta, ngươi có vừa mắt cô nương của gia đình nào không?” “Không.” “Thế còn trong gia tộc?” “Các nàng là tỷ muội, không phải cô nương.” “Tốt lắm, nếu đã không có, vậy ngươi liền cút khỏi thôn trang, đợi khi tìm được lão bà rồi trở về làm ruộng. Ta cũng không muốn tiếp tục nghe mẹ ngươi lải nhải!” “Vì sao ta không thể ở trong thôn chờ đợi?” “Chờ cái gì? Chờ trên trời rớt xuống một lão bà đến đạp nát đầu ngươi?” “Đúng.” “Đúng cái đầu ngươi. Trong thôn ngươi không vừa mắt cô nương nào, lại không chịu ra khõi cửa đi tìm, chổ nào có lão bà đến chịu thành thân với ngươi?” “Ta còn chưa muốn thành thân.” “Nguyên nhân?” “Không có hứng thú.” “Ta không thể đợi ngươi có hứng thú, chờ nương ngươi bắt đầu khóc đổ Trường Thành sẽ không kịp. Đến lúc đó chúng ta cùng toàn bộ người trong thôn ai cũng trốn không thoát, bao gồm hai phụ tử chúng ta, tất cả đều bị nàng khóc đến chết. Ta đây cha ngươi còn chưa sống đủ, cho nên, lập tức cút cho ta!”   Mời các bạn đón đọc Cười Hỏi Sinh Tử Duyên của tác giả Cổ Linh.