Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Copy Mối Tình Đầu - Hoa Thanh Thần

“Cô đã phải mất rất nhiều thời gian để chữa lành trái tim bị thương, nỗ lực quên đi tình yêu đã dành cho anh, thế mà giờ đây, một lần nữa, anh lại làm đảo lộn cuộc sống của cô.” Vẫn là câu chuyện về một người con gái đã trải qua một cuộc tình đau khổ trong quá khứ rồi bất ngờ gặp được một chàng trai có thể khiến cho trái tim bị tổn thương sâu sắc kia đập trở lại, phải chăng Copy mối tình đầu của Hoa Thanh Thần chưa đi xa hơn motip tiểu thuyết ngôn tình thường thấy? Có lẽ là không phải! Cô gái Hàn Tú trong Copy mối tình đầu có nét giống với nhân vật Tiêu Dĩnh của Gần như vậy, xa đến thế của Tình Không Lam Hề. Cả hai đều có một mối tình đầu đẹp như mơ với người bạn thanh mai trúc mã, để rồi sau đó, hai người đàn ông, theo những cách khác nhau đã cùng rời xa các cô. Trần Diệu của Gần như vậy, xa đến thế phần vì sự nghiệp, phần vì quá mệt mỏi khi phải ở bên một người con gái quá dựa dẫm vào mình mà quyết định chia tay với Tiêu Dĩnh; còn Đường Trạch Tề – chàng trai vạn người mê của Copy mối tình đầu thì vì quá lăng nhăng mà đánh mất Hàn Tú – người con gái anh đem lòng yêu từ thuở nhỏ. Cũng như Tiêu Dĩnh, Hàn Tú đã đau khổ một thời gian dài, rất dài mới nguôi ngoai vết thương lòng, nhưng khác với Tiêu Dĩnh, nỗi đau khổ vì bị phản bội đã khiến cô “tắt lửa lòng”, “miễn nhiễm” với mọi loại đàn ông, ngay cả khi đó là một doanh nhân đẹp trai, tài giỏi, hết lòng chiều chuộng, nâng niu cô; né tránh tình yêu vì sợ bị tổn thương lần nữa. Nhưng, như một trò đùa của số phận, mối tình đầu đau khổ tưởng nên được cất vào hòm và đóng kín lại, để thời gian làm cho quên lãng lại được “copy”. Hàn Tú tình cờ gặp một chàng trai có ngoại hình giống hệt kẻ đã làm cô bị tổn thương sâu sắc, sau đó buộc phải cưu mang anh. Ngòi bút phân tích tâm lý tinh tế của Hoa Thanh Thần đã đưa đến cho người đọc những trường đoạn tuyệt hay diễn tả tâm trạng xáo trộn, mâu thuẫn gay gắt diễn ra trong lòng Hàn Tú khi nỗi đau khổ bị dồn nén trước kia nay bùng phát trở lại, bên cạnh đó là những rung động không sao kiềm chế được cứ liên tục nảy sinh mỗi khi anh ân cần chăm sóc cho cô. Từ những hằn học, căm ghét, thương hại, xót xa, nỗ lực né tránh, phủ nhận, tự lừa dối chính mình đến việc chấp nhận buông xuôi, để mặc trái tim đập theo nhịp nó muốn, sẵn sàng yêu và dâng hiến, Hàn Tú đã không phải yêu thêm một lần nữa mà là lần đầu yêu thực sự. Không đao to búa lớn, hùng hồn tuyên bố, Hoa Thanh Thần đã viết nên những chân lý của trái tim bằng một văn phong tự nhiên và giàu cảm xúc, chẳng hạn: “Người ta thường nói, trái tim con người làm bằng thịt nên chắc chắn sẽ có lúc mềm yếu”, “Có người nói, bàn tay và trái tim có liên quan mật thiết đến nhau, khi bàn tay hai người nắm lấy nhau thì cũng là lúc trái tim họ sát lại gần hơn”, “Nếu đã thực sự đắm chìm trong tình yêu thì cố gắng phủ nhận chỉ là chuyện không tưởng. Trái tim căn bản không thể do mình muốn kiềm chế là kiềm chế được, muốn điều khiển là điều khiển được, vậy thì việc gì mà phải khổ sở trốn tránh, ép buộc nó đến mức đau đớn như thế?”, “Yêu một người đôi khi là sự tự nguyện hành xác mà chẳng vì lí do nào cả”… Sức hấp dẫn từ đầu đến cuối của Copy mối tình đầu không chỉ ở những trường đoạn phân tích tâm lý tinh tế mà còn bởi sự sáng tạo của tác giả khi để nhân vật nam chính ít nhiều đi ra ngoài mô hình mĩ nam thường thấy. Tiểu Thất – chàng trai tuấn tú, tài năng đã khiến Hàn Tú dám yêu trở lại – lại là sản phẩm của thí nghiệm nhân bản vô tính từ ADN của Đường Trạch Tề. Mang trong mình nỗi đau và sự mặc cảm vì là người nhân bản, Tiểu Thất cứ ngỡ mình không hề giống như con người, chẳng có thất tình lục dục cũng như không có quyền được tồn tại trên cuộc đời này. Nhưng những ngày sống bên Hàn Tú đã khiến anh thức ngộ được nhiều điều, không chỉ là “hóa ra mặt đất thực sự có màu nâu như trong sách mô tả, bầu trời xanh biếc, không khí trong lành, sảng khoái đến như vậy, và ngoài giáo sư Trương, Cổ tiên sinh cùng những người mặc áo blouse trắng mà anh nhìn thấy hàng ngày ra, xung quanh vẫn còn nhiều người khác” mà còn biết rằng anh cũng có thể sống và yêu như con người, để rồi yêu người con gái ấy đến chết đi sống lại. Tình yêu của anh không khỏi khiến người đọc xúc động bởi sự chân thành trong suy nghĩ cũng như những cử chỉ ân cần, dịu dàng và hành động xả thân vì người yêu: “Nếu thực sự có kiếp sau thì có lẽ anh cũng sẽ như con người, có thể được xuống suối vàng. Anh sẽ không uống canh Mạnh Bà để đứng bên cầu Nại Hà chờ em, để nhìn em thêm một lần nữa, để được ôm chặt em vào lòng”… Lãng mạn nhẹ nhàng, hài hước, trinh thám, viễn tưởng, những yếu tố ấy cùng hội tụ trong Copy mối tình đầu và làm nên một câu chuyện tình yêu xúc động, ít nhiều thoát khỏi những motip quen thuộc thường thấy trong các tiểu thuyết ngôn tình hiện nay. Sự pha trộn giữa các thể loại cùng sự mới mẻ ở đề tài cũng như văn phong lôi cuốn của Hoa Thanh Thần hẳn sẽ khiến bạn nhận ra rằng: dù đó là mối tình thứ hai hay thứ ba thì hãy vẫn cứ yêu như là mối tình đầu, yêu “bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi, bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già” (Để em yêu anh như mối tình đầu). Câu chuyện là sự pha trộn hài hòa giữa tình cảm, trinh thám, viễn tưởng, hài hước nhẹ nhàng,… Đôi lúc là những dòng tự sự rất tâm lý và chân thành. Với ngần ấy lượng kí tự, tác giả đã khai thác câu chuyện ở mức khá. Mình tự hỏi nếu là Khiêu Dược Hỏa Diễm (Hồ Tiểu Mỵ) thì nó sẽ hoành tránh và gây cấn hơn Quan hệ nguy hiểm hay không. Loại chủ đề mang dáng dấp khoa học viễn tưởng thế này sẽ rất hay nếu viết sâu và sẽ nhảm nhí nếu viết sơ sài. *** Hoa Thanh Thần, tên tiếng trung là 花清晨. Hoa Thanh Thần, ngụ ý hoa nở vào sáng sớm. Thuộc chòm sao Xử Nữ có khả năng viết lách. Lý tưởng lớn nhất của cô là  ăn rồi nằm, trạch nữ. Thích mơ tưởng hão huyền, linh cảm sáng tác thường vào buổi tối khi gặp ác mộng. Mục tiêu cuộc đời chính là biến những cơn ác mộng vào buổi tối thành những câu chuyện tình yêu đẹp nhất. Dựa vào viết lách, kiếm chút tiền sống qua ngày. Một số tác phẩm của cô: Đẳng cấp quý cô, Không thể quên em,... *** Trong con ngõ nhỏ chất đống rác thải sinh hoạt nằm sau tòa nhà, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Một tay xách dụng cụ vệ sinh, một tay cầm túi rác vừa lấy ở nhà khách hàng, trán ướt đẫm mồ hôi, Hàn Tú bước vội ra khỏi tòa nhà rồi phẫn nộ tuyên bố với cô bạn thân Bùi Sam Sam cũng đang cầm một túi rác y chang trên tay: “Sam Sam, mình nói cho cậu nghe, nếu lần sau, người đàn bà béo ịch đó còn gọi điện bảo mình đến dọn vệ sinh hộ mụ ấy nữa thì mình nhất định sẽ thu phí 5 đồng 1 mét vuông. Nếu mình không làm vậy mình thề sẽ bỏ họ Hàn của mình rồi theo họ của mụ ấy luôn.” Sam Sam phụ họa: “Đúng thế, mụ đàn bà đó thật là quá đáng quá thể mà. Đến những vết bẩn nhỏ như con kiến, bé như vi trùng, mụ ta cũng bắt tụi mình phải lau đi lau lại cho sạch sẽ, chỉ còn thiếu nước dùng kính hiển vi kiểm tra, săm soi từng centimet một thôi. Mình chưa bao giờ gặp người đàn bà nào biến thái đến vậy! Thật là khó hầu hạ, mình không thể chịu nổi mụ ta nữa!” Hàn Tú phi chiếc túi trong tay về phía thùng rác, cương quyết: “Không, mình nhất định phải kiếm tiền của mụ ta, hơn nữa còn phải kiếm thật nhiều, thật nhiều, kiếm đến chết mới thôi!”. Vừa dứt lời, cô liền giơ năm ngón tay lên trời thay cho việc thề thốt rồi nắm chặt lại nhằm biểu thị lòng quyết tâm đang hừng hực. Tôn chỉ của Hàn Tú chính là: chỉ cần có thể kiếm ra tiền thì cho dù khách hàng có biến thái đến đâu, cô kiểu gì cũng biến thái hơn cả họ. Vứt túi rác xong. Sam Sam quay sang nhìn bạn với ánh mắt xem thường: “Cậu đừng như vậy! Đúng là cậu cần tiền đến mức không thiết mạng sống nữa rồi!” “Hừ! Không có tiền thì cậu ăn bằng gì? Uống bằng gì? Mặc bằng gì hả? Lần sau, nếu không có tiền mua quần áo thì cậu đừng tới công ty mình làm thêm nữa!”. Hàn Tú mắng Sam Sam không tiếc lời. Đang định phản bác lại thì Sam Sam đột nhiên nhìn thấy một đôi chân trắng phau đang duỗi ra ở đống rác thải gần đó. Sam Sam sợ chết khiếp, vội vàng kéo tay Hàn Tú rồi cuống quýt nói: “Hàn Tú, xem kìa! Có người chết…” “Cậu lại nói tầm bậy gì thế?”. Thấy vẻ mặt hoảng hốt của Sam Sam, Hàn Tú ngạc nhiên hết sức. Tò mò nhìn theo hướng tay bạn chỉ, vừa chứng kiến cảnh tượng ấy, cô lập tức dựng cả tóc gáy. Cách chỗ cô đứng vài mét, một người đàn ông nằm sau thùng rác, trên người chỉ mặc một chiếc quần sịp, cơ thể be bét máu, bên cạnh còn có một chiếc áo blouse trắng thấm đẫm máu tươi. “Mau báo cảnh sát đi!”. Hàn Tú nắm dụng cụ vệ sinh xuống đất, cởi găng tay rồi rút chiếc di động trong túi ra, run rẩy nhấn số 110. Nhưng dù cô gọi bao nhiêu lần đi chăng nữa cũng vẫn chẳng thể nào liên lạc được với cảnh sát. Trong hai mươi mấy năm hiện diện trên cõi đời này, đây là lần đầu tiên Hàn Tú được gọi đến số điện thoại đó vậy mà ông trời cứ thích làm khó cô. ... Mời các bạn đón đọc Copy Mối Tình Đầu của tác giả Hoa Thanh Thần.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thâm Cung - Trần Lạc Hoa
Thâm cung sâu như biển, một bước sa chân vạn kiếp bất phục. Hậu cung ba ngàn giai lệ, mỗi người mỗi vẻ. Có một nữ nhân hi sinh hạnh phúc cả đời, trước sau chỉ sống vì gia tộc, toan tính chỉ để bảo vệ lợi ích gia tộc. Cuối cùng lại bị rũ bỏ không thương tiếc. Có một nữ nhân yêu đương cuồng dại, vì yêu nên hận, mù quáng làm ra không biết bao nhiêu chuyện sai trái, cuối cùng hại người hại mình. Có một nữ nhân tham vọng cao hơn trời, lòng dạ nhẫn tâm, vì địa vị không từ thủ đoạn. Có một nữ nhân trắng trong như tuyết, bị những mưu toan dần dần nhuộm đen. Một ngày kia nhìn lại, đã không còn nhận ra bản thân mình. Có một nữ nhân cương liệt như lửa, ngay thẳng như tùng, vì không chịu luồn cúi mà phải gánh lấy không biết bao nhiêu sóng gió, vùi dập tả tơi. Có một nữ nhân ẩn nhẫn giấu mình, từng bước từng bước leo lên đỉnh cao danh vọng, không tiếc dùng máu của tỷ muội sưởi ấm bản thân. Còn có một nữ nhân vốn không màn vinh hoa phú quý nhưng vì bảo vệ bản thân mà bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu điên cuồng. Vì đứng vững giữa chốn hậu cung, lưng phải tựa vào vị Đế vương lạnh lùng bạc bẽo, máu tươi ướt đẫm hai tay, lòng nhỏ lệ nhưng miệng vẫn phải mỉm cười. Xiêm y lộng lẫy xa hoa tô điểm bằng máu và nước mắt. Trong chốn hậu cung này, nữ nhân không chết thân thì cũng chết tâm. Phi tử không có ai là người tốt. Bởi vì những người tốt đều đã chết cả rồi. *** Năm Quang Nhật thứ bảy là một năm đầy sóng gió đối với Tống Chiêu Huy. Hắn cảm thấy ngôi cao cửu ngũ này càng lúc càng khó ngồi. Nhớ lại lúc hắn mới đăng cơ năm mười một tuổi, mũ bình thiên đội cũng chẳng vừa, cứ chốc chốc lại phải dùng tay đẩy lên để khỏi sụp xuống kín mắt. Khi ấy, mẫu hậu buông rèm nhiếp chính. Tuy hắn là người ngồi ở vị trí cao nhất nơi điện Cát Tường nhưng bá quan văn võ đều hướng về phía mẫu hậu ở sau rèm mà thưa bẩm, chẳng ai buồn nhìn đến hắn. Hắn cảm thấy chuyện triều chính thật là mỏi mệt. Hắn nghe vào chẳng hiểu bao nhiêu, chỉ muốn chạy đi chơi. Nhưng nhớ đến lời phụ hoàng trước lúc băng hà, hắn lại phải tiếp tục gắng gượng. Vậy mà cũng đã gắng gượng được bảy năm rồi. Hôm nay đã là hai mươi chín tháng chạp. Trời càng lúc càng lạnh, đến nỗi Tống Chiêu Huy có cảm giác cả trái tim của hắn cũng muốn hóa thành băng trong lồng ngực. Thời tiết thế này mà Hà Thục Chiêu vẫn kiên trì cầu kiến. Hắn nghe bọn thái giám bẩm báo rằng hoàng hậu nương nương đang quỳ trong sương giá chờ diện thánh thì cũng có chút không đành lòng, nhưng cuối cùng hắn vẫn lắc đầu. Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, Tống Chiêu Huy mới chỉ là đứa trẻ mười một tuổi còn Hà Thục Chiêu đã là một thiếu nữ mười bảy trẻ trung, xinh đẹp. Tống Chiêu Huy còn nhớ ngày mẫu hậu dắt tay Hà Thục Chiêu đến gặp hắn, hắn còn ngây thơ gọi nàng một tiếng "hoàng hậu tỷ tỷ". Trong trí nhớ của hắn, Hà Thục Chiêu vốn dĩ rất dịu dàng, lương thiện. Nữ tử năm ấy ngay cả một con kiến cũng không nỡ dẫm lên, chẳng rõ từ lúc nào đã biến thành một vị mẫu nghi thiên hạ lòng dạ tàn nhẫn, hiểm độc thế này. Nhiều năm về trước, Hà Thục Chiêu là người tận tâm chăm lo cho hắn từng miếng ăn, giấc ngủ, là người thức trắng đêm giúp hắn lau mồ hôi, đổi khăn chườm trán mỗi lần hắn trở bệnh. Tiếc rằng, nàng cũng là người ngọt ngào khuyên nhủ hắn phê duyệt những bản tấu chương lố bịch có lợi cho nhà họ Hà. Tống Chiêu Huy hiểu rõ bản thân bị nàng thao túng, chỉ là khi ấy hắn còn nhỏ tuổi, một thân một mình giữ bốn bề lang sói, không thể không giả vờ ngốc nghếch nghe theo. ... Mời các bạn đón đọc Thâm Cung của tác giả Trần Lạc Hoa.
Tình Hận - Tư Ngoạn Thuần Dương
Huynh đệ tương tàn, một trận chiến sặc mùi huyết tanh, nhuộm thẫm chốn hoàng cung lộng lẫy trong màu đỏ bi thương. Năm đó, chàng chấp nhận đánh đổi lương tâm, hi sinh tất thảy để đổi lấy ngôi vị cửu ngũ chí tôn, một lòng chỉ mong có được nàng. Chàng vốn dĩ là hoàng đế quyền uy lẫy lừng, nắm giữ thiên hạ trong lòng bàn tay, giang sơn bốn bể thu trọn vào mắt, cớ sao chỉ có nàng, người chàng yêu đến tê tâm liệt phế là không thể chạm tới?! Ước mong lớn nhất đời này là có thể nắm tay nàng sống trọn một kiếp đến tận khi xế bóng chiều tà, mãi mãi không lìa xa. Đáng tiếc, thứ tình yêu sâu đậm ấy lại khởi nguồn cho những năm tháng đằng đẵng tràn ngập thù hận, day dứt, khổ đau. Cuồng si nàng, khao khát nàng, chàng chưa từng hối hận. Điều chàng hối hận duy nhất, chính là mang cùng huyết thống với người con gái chàng yêu thương... *** Warning : Có yếu tố incest Hãy xem thêm "Khảo sát" ở profile để trao đổi với tác giả về những vấn đề liên quan đến tác phẩm. *** Niềm hi vọng vừa nhen nhóm đã vụt tắt bởi lời nói của Trác Vũ Hạo, Tử Mai vừa tức vừa lo, cuống quýt phân bua mà gần như gắt lên với người đối diện: - Thuần vương đã hứa rồi mà sao dám tự ý nuốt lời ! Ngài toàn lấy lí do này nọ để chống chế cho lá gan chuột nhắt của ngài thôi. Rõ ràng phụ thân tiểu nữ bị oan, chắc chắn là thế, nhưng Tô vương và Lạc vương không những đi rêu rao khắp nơi mà còn dọa nếu tiểu nữ đến gặp Khanh Liêu hoàng đế thì sẽ bị Người nhốt vào ngục tối như phụ thân, rồi khổ sở mà chết. Tiểu nữ có nỗi niềm lại không biết sẻ chia cùng ai, tưởng hôm nay gặp được Thuần vương là có thể yên tâm dựa dẫm, vậy mà ngài chưa kịp cho tiểu nữ hi vọng đã vội vàng dập tắt nó. Trác Vũ Hạo chẳng biết nên nói gì, cứ im lặng nhìn Tử Mai khóc lóc hồi lâu, cuối cùng cũng không đành lòng trơ mắt nhìn liền gật đại một cái, trong đầu chỉ thầm cầu trời khấn Phật sao cho phụ hoàng không tức giận tới mức ném luôn chàng vào đại lao cùng Triệu giám quân và con gái ông ta. Chàng đột ngột nắm lấy bàn tay Triệu Tử Mai đang đưa lên lau nước mắt, quả quyết bảo: - Được rồi, ngươi đi theo ta, chúng ta cùng đến điện Khả Nhiên diện kiến phụ hoàng và Thượng Tiễn tướng quân. Nhớ, dù Triệu giám quân có làm sao cũng chớ kích động, cứ ngoan ngoãn để ta giải trình. Ta là hoàng tử, có lẽ mọi người sẽ tôn trọng ý kiến của ta hơn là của một nữ nhi như ngươi. ... Mời các bạn đón đọc Tình Hận của tác giả Tư Ngoạn Thuần Dương.
Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 3 - Huyền Sắc
Audio Sách Nói Tiệm Đồ Cổ Á Xá   Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ. Chúng đã nhuốm màu thời gian trăm năm nghìn năm. Mỗi vật đều ngưng đọng tâm huyết của người thợ, chan chứa tình cảm của người dùng. Mỗi vật đều thuộc về những chủ nhân khác nhau, đều có câu chuyện của riêng mình. Mỗi vật đều khác biệt với những thứ khác, thậm chí mỗi vết nứt và vết khuyết đều có lịch sử đặc biệt. Ai có thể nói, đồ cổ chỉ là đồ vật, đều là những vật không có sức sống?Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ, nếu chúng không thể nói chuyện, vậy tôi sẽ dùng câu chữ của mình để ghi chép lại một cách trung thành những câu chuyện của chúng. Chào mừng đến với Á xá, xin hãy khẽ lời… Suỵt… Cổ vật trong tiệm đồ cổ Á xá, mỗi một thứ đều có câu chuyện của riêng mình, cất dữ nhiều năm, không có ai lắng nghe, nhưng chúng đều đang chờ đợi. *** Người làm vua, thời xưa là trời cao, là ánh sáng, là người cho vạn vật cơ hội sống. Đế giả sinh vật chi chủ, hưng ích chi tông, nhân kỳ hữu sinh dục chi công vị chi đế[1]. [1] Đế giả sinh vật chi chủ, hưng ích chi tông, nhân kỳ hữu sinh dục chi công vị chi đế: Đế là chủ của sinh vật, là dòng đem hưng ích cho vạn vật, là công năng cho phát dục của sinh vật gọi là đế". Vậy thì đúng người xưa đã giải thích Đế là nước, là dòng nước, nguồn gốc của sự sống. Hoàng là thượng, đế là hạ, ý của người xưa hoàng đế là trời đất, và chữ hoàng đế ngoài để nói cho mọi người, là đứng đầu trời đất, mà hoàng đế còn là đại diện cho trời đất ở nhân gian. Hoàng đế, trong lịch sử, là một người tồn tại rất đặc biệt. Có thể nói quyền lực như kim tự tháp, hoàng đế là người đứng cao nhất trên kim tự tháp. Nhìn xuống chúng sinh, có quyền thế và của cải cao nhất, thuận tay có thể quyết định số phận sinh tử của những người khác. Nhưng đứng nơi càng cao, thì nguy hiểm càng lớn. Cho dù là hoàng đế cũng sẽ nghĩ đứng dưới chân kim tự tháp rất an toàn, nhưng biết đâu chỉ cần hơn một mắc xích sai, thì kim tự tháp nhìn như kiên cố sẽ đổ ầm ầm. Cho nên mỗi hoàng đế đều cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, ngay cả với người nhà cũng không thể tin tưởng. Đứng ở chỗ cao nhất cô quạnh, cũng chỉ có hoàng đế mới hiểu, không ai có thể sẻ chia. Là một người đang cô đơn thật sự. Bởi vậy, hoàng tộc cũng là một gia tộc đặc biệt, cứ xoay quanh long ỷ đại diện cho ngôi vua, tranh đấu, nghi kỵ, âm mưu, đố kỵ, tính toán... ... Mời các bạn đón đọc Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 3 của tác giả Huyền Sắc.
Đến Đây Nào, Bác Sĩ Của Anh - Như Thi Vấn
Bác sĩ Trình đã hai mươi chín tuổi rồi Cứ ngỡ độ này cũng đã có một gia đình đầm ấm, hoặc ít nhất cũng có một người bạn trai quan tâm Nhưng trong mắt cô, những cuộc tình đã qua thật sự khiến cô cảm thấy không còn hứng thú Con gái ngây thơ nhưng khi trải qua bao cuộc ly hợp cũng sẽ trở nên bình thản Tô doanh nhân gặp cô ở bệnh viện Anh cũng như cô trải qua bao bất trắc chông gai, kể cả thương trường lẫn tình trường Con tim không còn nguyên vẹn để vô tư yêu thương Khi đã trải qua đau đớn, người ta sẽ tự dựng nên bức tường bao quanh lòng mình Khi đã nếm sự phản bội, tự nhiên họ sẽ muốn suy tính thiệt hơn trong cuôc trao đổi tình yêu vốn không công bằng này ... Vậy mà hai người gặp nhau như thế, lại tự nhiên chung đụng với nhau Đôi khi có những ngây ngơ, những trúc trắc rất lạ Nhưng có thể nói con bọ rùa vàng này đã sa lưới của vị bác sĩ Trình xinh đẹp rồi! *** Hậu quả của việc bốc phét Tối nay có bữa tiệc buffet, đã hẹn là cùng Trình Vũ Phi tham gia, Tô Nhất Minh vội vội vàng vàng nhưng vẫn đến trễ, bạn bè đều đã nhập tiệc cả, vừa ăn buffet vừa chuyện trò rôm rả. Anh hồi hộp nhìn khắp tứ phía, bác sĩ nhà anh lần đầu tiên tham gia vào hoạt động kiểu này, với tính cách hướng nội, anh lo cô không thích nghi được. Anh nhanh chóng tìm được bác sĩ của mình. Cô mặc một chiếc đầm hoa dài màu sắc tươi tắn nổi bật so với một rừng áo lễ phục đơn sắc đậm có, nhạt có. Bây giờ, chiếc váy hoa dài màu sắc tươi tắn ấy đang bê một đĩa thức ăn trò chuyện rất vui vẻ với một anh chàng tóc vàng đẹp trai. Tô Nhất Minh vội vàng áp sát mục tiêu, nhanh chóng nghe thấy bọn họ đang nói chuyện bằng tiếng Anh. “Ồ! Tôi vừa ăn một loại rau rất kỳ lạ, đây là một loại cỏ… Nhưng tôi chỉ bỉ biết tên tiếng Trung của nó, không biết tiếng Anh thì nói thế nào”. “Ồ, đây là rosemary. Ấy… Tôi lại muốn biết tiếng Trung gọi là gì”. ... Mời các bạn đón đọc Đến Đây Nào, Bác Sĩ Của Anh của tác giả Như Thi Vấn.