Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Viễn Cổ Y Điện

Thể loại: Xuyên không tiền sử, sủng, điền viên…. Nhân vật chính: Mộc Thanh, Ly Mang ……   Mộc Thanh bị sét đánh đến tiền sử vạn năm trước. Bắt đầu thời gian chung sống với người tiền sử. Bọn họ kiên trì vì họ đơn thuần, bọn họ nguyên thủy nhưng tràn đầy tình cảm. Bọn họ hết sức cơ trí, đang chờ đợi khai phá. *** Mộc Thanh 25 tuổi, đang làm hướng dẫn viên du lịch cho một công ty du lịch. Ngày hôm nay cũng giống như những ngày bình thường khác. Cô và một người đồng nghiệp mang một đoàn du khách đến chỗ tham quan trong rừng rậm nguyên thủy nào đó. Chưa tới mấy năm, mà phần ven rừng đã bị khai phá làm đường đi để phục vụ du lịch. Khi đặt mình vào trong rừng, dưới chân giẫm phải lá rụng trên thềm rêu xanh mềm mại, mũi ngửi thấy hương thơm ẩm ướt trong không khí, tai nghe tiếng lá thông reo và tiếng chim hót, gió núi rừng hoang vu quất trên người, trong mắt nhìn thấy cây rừng xanh tốt, quần tụ giống như đi vào một thế giới khác, có mấy người hô to tình nguyện xây một cái nhà gỗ để ở lâu dài, không bao giờ quay trở về đô thị toàn thép, xi măng kia nữa. Sau khi Mộc Thanh nghe thấy thì khẽ cười. Đối với tình huống này cô đã sớm tập thành thói quen rồi. So với mấy vị kia, trên thực tế nếu như có thể lựa chọn, cô tình nguyện bây giờ mình đang ngồi trên ghế ở quảng trường trong thành thị, nhàn nhã nhìn xem mấy con bồ câu đứng ở giữa mái vòm thủy tinh trong sân rộng lớn kêu to. Mộc Thanh mệt mỏi cả ngày, buổi tối trở lại lữ quán ở ven rừng rậm, dường như thân thể muốn rã ra. Đi tắm rửa, làm khô tóc xong vừa nằm xuống chưa được một lát, thì đã thấy có người ngoài cửa đang gõ. Trong đoàn có một bà già mang tới một thằng cháu trai, đứa trẻ đó lén chuồn đi, đến bây giờ còn chưa thấy trở về. Bà già lo lắng đến độ nước mắt lưng tròng. Mộc Thanh lập tức gọi điện thoại báo cho biên phòng tuần tra ở phụ cận rừng rậm. Dùng tất cả vốn liếng để an ủi bà già, nói nhất định sẽ không có chuyện gì đâu. “Không phải là cháu trai của cô nên cô không lo lắng.” Một câu của bà già kia làm cô nghẹn không thở nổi. Cô cảm thấy mình cũng nên đi ra ngoài tìm, không có biện pháp nên đành phải đi mặc quần jean, đeo balo của mình rồi cùng đi, đồng thời cô an ủi những đoàn viên khác, nói trời tối không nhìn rõ đường, thì đừng tùy ý đi ra ngoài, miễn cho lạc đường càng tăng thêm phiền toái. Trong ba lô của cô ngoại trừ túi tiền, điện thoại, chỉ có đèn pin bằng năng lượng mặt trời, còi cứu mạng, một con dao quân đội của Thụy Sĩ, tuy thân thể hơi nhỏ, nhưng thị lực là 10/10. Những đồ vật này cô luôn để trong balo, có khả năng chỉ dùng đến đèn pin nhưng theo thói quen cô vẫn mang tất cả đi. Mộc Thanh quanh năm dẫn đội nên hết sức quen thuộc đường đi. Cùng với bà già tìm một hồi thì đụng phải đội viên tuần tra, đằng sau dắt theo một đứa trẻ, đúng là cháu trai của bà già kia, nói là nghịnh ngợm chính mình vụng trộm chạy đi chơi. Thấy bà già cứ ôm cháu trai yêu quý mà gọi, Mộc Thanh cũng thở dài. Đang muốn đi về thì thấy mấy tia sét xẹt qua chân trời, vòng quanh rừng rậm, lập tức tiếng sấm rầm rầm nặng nề vang lên. Vốn là mùa hè thường xuyên có cơn dông, huống chi nơi này là khu vực rừng rậm. Mộc Thanh thấy đám người bà già đã đi về phía trước, mà chính mình cũng muốn chạy về lữ quán, tự dưng có một tia chớp chói mắt như u linh chụp xuống đỉnh đầu, đợi khi Mộc Thanh nghe được thanh âm quỷ dị thê lương y hệt như không khí bị xé rách thì đã muộn. Tia chớp nện xuống mặt đất, biến mất ngay sau đó. Nghe thấy tiếng sấm thì đội viên tuần tra và bà già đồng thời ngây ra như phỗng. Mộc Thanh biến mất rồi, Giống như giọt nước bốc hơi theo tia chớp kia. Mộc Thanh khôi phục lại ý thức. Cô bị tia chớp đánh trúng và hiện tại đã tỉnh. Cô mạnh mẽ mở mắt ra, lần đầu tiên nhìn thấy không phải là cái đèn tuýt trên trần nhà của phòng bệnh trong bệnh viện mà là bầu trời. Bầu trời màu xanh lam ở trên cao. Màu lam quỷ dị, màu xanh da trời không mang theo một tia tạp chất. Lại vô cùng cao, dường như cao đến mức tận cùng của vũ trụ. Hơn nữa , cô đang là ếch xanh ngồi dưới đáy giếng. Mộc Thanh chậm rãi ngồi dậy, nhìn xuống tình cảnh vây khốn chính mình, đường kính của đáy giếng dài không đến hai mét, xem bộ dạng tường đất thì càng giống như người móc ra làm bẫy dùng để bắt thú, miệng giếng lấp đầy bụi cỏ dại. Coi như cô may mắn, thợ săn không có cắm cọc sắt nhọn ở dưới đáy giếng, nếu không hiện tại cô sẽ không ngồi thư thái như vậy. Cô cúi đầu kiểm tra chính mình, ngoại trừ áo sơ mi và quần có mấy lỗ rách bị đốt cháy , đúng là trên người lông tóc không có hao tổn gì, ngay cả lông mi cũng không mất một sợi. Đúng là kỳ lạ. Cô bị sét đánh, hiện tại lông tóc vô thương mà ở trong đáy giếng tỉnh lại. Mộc Thanh không có sức dựa vào vách giếng, động đến balo ở sau lưng thì mới nhớ vội càng gỡ balo ra. Balo làm từ vải bạt rất bền, nhưng mặt ngoài lại có dấu vết cháy xém. Mộc Thanh móc điện thoại ra. Điện thoại vẫn hoàn hảo như cũ, có điện nhưng không có tín hiệu. Mộc Thanh chưa từ bỏ ý định, đóng mở mấy lần, vẫn không có sóng. Cô ném di động đi, lấy còi cứu mạng, đưa vào môi, nhẹ nhàng thổi, tiếng còi bén nhọn liền truyền ra ngoài. Còi cứu mạng chỉ là cái huýt sáo quân dụng, nhưng lại là đồ tốt. Người bình thường nếu có ý định dùng tiếng kêu khiến cho nhân viên cứu viện chú ý đến thì tối đa mười lăm phút sau sẽ khàn cả giọng. Nhưng một cái còi nhựa nho nhỏ này chỉ cần một hơi có thể thổi ra âm thanh so với tiếng người còn truyền đi xa hơn. Mộc Thanh lấy mật mã SOS của tiếng còi. Cô thổi thật lâu nhưng không nghe thấy bên ngoài có bất kỳ phản ứng nào, ngay cả tiếng gió cũng không có. Mộc Thanh miệng đắng lưỡi khô, cô bắt đầu hối hận tại sao không nhét bình nước vào trong balo. Cô tựa vào thành giếng, còi huýt dần dần trở nên lúc có lúc không. Thời gian trôi qua thật lâu, lâu đến mức quỷ dị. Mộc Thanh vừa rồi nhìn xuống đồng hồ trên điện thoại di động, đang làm mười hai giờ trưa. Cô nhớ không nhầm hiện tại đã ba giờ trôi qua. Cô huýt còi yếu dần, cuối cùng thì im lặng. Từ bầu trời ban ngày màu xanh lam biến thành màu xám của buổi tối, đồng hồ trên điện thoại di động của cô đã hiện 6h tối rồi. Điện thoại di động không có điện, tự động tắt nguồn. Bụng của Mộc Thanh rất đói, cái này còn có thể chịu được, không thể… chịu được nhất chính là khát nước. Cô thật cảm thấy mình khát muốn chết rồi, khổ sở muốn nghĩ cầm dao găm Thụy Sĩ cắt tay mình. Uống máu của mình, không biết có thể đỡ khát hay không. Rốt cục cô vẫn phải bỏ qua, không hạ thủ tàn nhẫn được. Mộc Thanh nắm cái còi kia, nhét vào trong miệng, hai mắt nhắm nghiền, dùng hết toàn bộ khí lực, lần nữa liều mạng thổi lên. Khi cô cảm giác cái tai của mình sắp bị đâm thủng bởi âm thanh bén nhọn này, thì đột nhiên từ miệng giếng bay xuống cái đồ gì đó, va phải đầu của cô, phốc một tiếng mà rơi xuống đất. Là khối bùn. Mộc Thanh chợt ngẩng đầu, thấy phía trên miệng giếng, lại là khuôn mặt của một người đàn ông đang thò vào nhìn. Người đàn ông này có mái tóc rất dài, thắt lại chung một chỗ rủ xuống miệng giếng, trên mặt có chòm râu rất dầy, căn bản không thấy rõ bộ dáng, chỉ còn lại có một đôi mắt nhìn Mộc Thanh , nháy mắt cũng không nháy mắt. Mộc Thanh cảm thấy đàn ông này hết sức xấu, chẳng những xấu, hơn nữa còn rất quái dị. Nhưng mà giờ phút này, người vừa xấu vừa quái dị ở trong mắt cô cũng giống như vị thần từ trên trời giáng xuống . Cô không biết lấy sức ở đâu, nhảy lên một chút ngửa đầu quơ tay, hưng phấn hét lớn: “Cứu tôi, mau cứu tôi đi ra ngoài!” Đàn ông kia sửng sốt, trong miệng không biết phát ra cái âm thanh gì, thoáng cái liền biến mất. Mộc Thanh ngây dại, lấy mảnh bùn vừa rồi của người nọ bỏ lại, dùng sức ném đi ra ngoài, cao giọng nói: “Nè, anh đừng đi, anh mau trở lại!” Một hồi lâu không có động tĩnh. Trong tuyệt vọng đột nhiên dần hiện ra hi vọng, nhưng hi vọng này rồi lại trong nháy mắt tan biến, đả kích như vậy càng tàn khốc hơn. Mộc Thanh yếu ớt ngã ở đáy giếng, trong lòng đã đem gã đàn ông xấu xí lôi thôi kia nguyền rủa một vạn lần. Trong lúc cô hoàn toàn tuyệt vọng, thì đột nhiên từ trên miệng giếng thõng xuống một sợi thừng. Nghiêm khắc mà nói, cũng không phải là dây thừng ni lông chuyên dùng cho leo núi mà bình thường Mộc Thanh hay nhìn thấy, thậm chí không phải là sợi dây. Đó là dây thừng dùng vỏ cây xoắn lên, xem dấu vết trên vỏ cây, giống như là mới cắt đi rồi xoắn tạm thời. Cái đầu của người đàn ông mới vừa rồi lại thò vào dò xét, há mồm nói mấy câu với cô. Hẳn là hắn ta đang nói chuyện với cô. Nhưng mà Mộc Thanh căn bản nghe không hiểu, không phải là tiếng Trung, không phải là tiếng Anh , cái gì cũng không phải là, hoàn toàn một chuỗi ký hiệu xa lạ . Mộc Thanh bất chấp tất cả, nhanh chóng lấy balo của mình, đeo lên trên vai, hai tay nắm chặt lấy dây thừng. Vốn đang có chút bận tâm người đàn ông kia có đầy đủ sức lực để kéo mình lên hay không , nhưng mà dường như chỉ một chớp mắt, cô đã ra khỏi miệng giếng, thoáng một phát ngã ở trên mặt đất. Mộc Thanh ngồi dậy, ngẩng đầu vội vàng nói cám ơn với đàn ông kia, chỉ là lời nói còn không có ra khỏi miệng, thì bị sợ đến ngây người. Dùng sợ đến ngây người để hình dung một chút cũng không có khoa trương. Giờ phút này người đàn ông đang đứng ở trước mặt cô , tạm thời xưng là đàn ông đi, vì đầu rất lớn, cao đến nỗi cô phải ngước nhìn lên, toàn thân xích – lõa, lộ ra da thịt màu rám nắng vô cùng rắn chắc, bộ ngực và bụng dưới giăng đầy bộ lông màu đen rất đậm, ở hạ thể có che bằng khối da thú. Những thứ này vẫn còn tốt, cũng không đến mức làm cô kinh ngạc đến ngây người. Chân chính hù sợ cô là tay của hắn, bàn tay vô cùng thô dày, móng tay nhọn hoắc trên năm ngón tay dày sắc bén như cái móc sắt, phía trên còn sót lại một chút vỏ cây . Mới vừa rồi cái dây thừng vỏ cây kia, chính là người đàn ông này dùng móng tay tướt từ trên cây xuống sao . Ánh mắt Mộc Thanh theo dõi hắn, một hồi lâu cũng không thu ánh mắt trở về. Đây là địa phương nào, tại sao sẽ xuất hiện một người quái dị như thế? Người đàn ông kia khẽ cúi người xuống, vươn cái tay giống hệt như quạt hương bồ ra, dễ dàng vác cô lên đầu vai của mình rồi cực kỳ nhanh chóng chạy về phía trước. Bụng Mộc Thanh bị bả vai cứng rắn của hắn chạm đến cơ hồ muốn nôn mửa, khó chịu nhắm hai mắt lại, bên tai đều là tiếng gió vù vù, khi hắn rốt cục nặng nề đặt cô xuống mặt đất , thì sắc trời đã hoàn toàn đen lại. Mộc Thanh nhìn xuống bốn phía, thấy mình đã bị người đàn ông kia dẫn tới trong rừng rậm, ngồi ở trên lá rụng và cành cây mục phủ kín mặt đất. Trăng là trăng rằm, ánh sáng xuyên thấu qua bóng cây chiếu xuống, hoàn toàn có thể nhìn thấy mọi vật. Bên cạnh khắp nơi đều là cây không biết tên, trong đó một cây lớn cần năm sáu người trưởng thành hợp lực mới có thể ôm hết, một đoạn chạc cây phân nhánh, dựng lên một cái chóp nhìn như dùng vỏ cây và đầu gỗ xây dựng qua loa tạo lên nhà gỗ đơn sơ. Người đàn ông kia bỏ lại Mộc Thanh, rồi tự mình rời đi. Hai tay Mộc Thanh chống đất, từ từ bò dậy trên mặt đất, nhìn bốn phía một vòng. Mặc dù người đàn ông kia bắt cóc cô tới đây, nhưng trước mắt tạm thời, không có ý muốn tổn thương cô. Nên thừa dịp cơ hội này chạy trốn sao? Mộc Thanh đang có chút ít do dự, thì nhìn thấy người đàn ông kia đã từ phía sau đại thụ vòng trở lại, trên tay ôm một đống củi cùng mấy lá cây to để gói đồ. Sau khi để xuống, thì dùng tay đào lỗ trên mặt đất, bỏ mấy cái đồ được gói trong lá cây to vào trong lỗ, đắp lên một tầng đất thật mỏng, sau đó xếp củi đã mang từ trước đó thành hình chữ thập. Tất cả đều chuẩn bị thỏa đáng, thò tay vào trong hốc cây của cây cổ thụ phía sau móc ra một đồ vật làm bằng cỏ khô, chồng cái đám củi hình chữ thập vào chính giữa lỗ, dùng hai khối đá lửa ở trong tay đánh vào nhau, tia lửa văng khắp nơi, đụng phải vài chục cái, đống cỏ khô kia liền kêu một tiếng rồi cháy lên. Người đàn ông cúi đầu xuống, cẩn thận thổi lửa, rất nhanh đống lửa liền hừng hực thiêu đốt . Đốt ước chừng mười phút đồng hồ , liền thấy hắn dùng cành cây đem đống lửa dời qua một bên, hất ra khỏi lỗ. Chờ hơi nguội chút ít, liền đem mấy bao nướng này đưa đến trước mặt Mộc Thanh. Mộc Thanh nghe thấy được một mùi thịt khét lẹt. Căn bản cô không có khẩu vị. Trước mặt mấy cái bao đồ bày ra, một khối lớn đen thui, phía trên còn lưu lại một tầng của bộ lông bị nướng cháy , một đống nhìn giống như là con giun sâu lông. Mộc Thanh chỉ muốn uống nước. Cô ngẩng đầu, thấy đàn ông kia đang gắt gao nhìn mình chằm chằm. Mộc Thanh khua lên dũng khí, làm động tác uống nước . Đàn ông sững sờ một lát, rất nhanh liền đứng dậy, chờ hắn trở lại, trên tay có thêm mấy đồ tròn trịa. Giống như là cây dừa, nhưng có thể khẳng định không phải là cây dừa. Người đàn ông dùng sức một cái, vật kia liền nứt ra khe hở, sau đó đưa tới trước mặt cô. Mộc Thanh vội vàng nhận lấy, từng ngụm từng ngụm mút lấy nước chảy từ trong khe hở , hơi có chút ngây ngô, nhưng không sao. Cô quá khát, một hơi hút ba bốn trái, lúc này mới thở ra thật dài. Người đàn ông chỉa về mấy bao đồ phía trước mặt cô, ý bảo cô ăn. Mộc Thanh bất chấp bị bỏng tay, cầm khối thịt nướng nhỏ, bỏ vào trong miệng từ từ ăn lên, mặc dù cô căn bản không muốn ăn. Cũng may, so với mới vừa rồi cảm giác khát nước muốn chết, hiện tại thứ gì cô đều có thể nuốt xuống. Người đàn ông giống như là hài lòng, lúc này mới tự mình quơ lấy khối thịt lớn còn lại ở trước mặt, rất nhanh liền ăn sạch, rồi cầm lấy một đống côn trùng nướng chín, đưa đến bên miệng cô. Mộc Thanh vội vàng lắc đầu, chỉ chỉ mình bụng, tỏ vẻ ăn no. Đàn ông nhìn cô một cái, cũng không còn miễn cưỡng, tự mình hơi ngửa đầu, đem mấy cái đống đồ kia đều nhai nuốt xuống. Đứng dậy đi tắt lửa. Mộc Thanh có chút lo sợ , không biết kế tiếp hắn muốn làm cái gì. Nhưng rất nhanh cô cũng biết. Người đàn ông liền vứt cô lên lưng của mình, tứ chi bám lên cây cổ thụ, rất nhanh bò tới nhà gỗ. Mộc Thanh lần nữa bị đặt trong một cái ổ dùng cỏ khô và lá cây trải lên trên mặt đất. Trong nhà gỗ rất tối, phải chốc lát, Mộc Thanh mới nhìn thấy hình dáng của người đàn ông này . Dường như hắn đối với cô có chút ngạc nhiên, quỳ gối trước mặt cô chăm chú nhìn một lúc lâu. Mộc Thanh ngừng thở, không nhúc nhích. Hắn rốt cục không hề nhìn nữa, chỉ dùng sợi dây trói chặt tay chân cô lại, còn mình nằm chết dí bên cạch cô. Tiếng ngáy rất nhanh vang lên. Mộc Thanh rốt cục thở phào một cái thật dài, chỉ thấy phía sau lưng có chút toát mồ hôi. Mời các bạn đón đọc Viễn Cổ Y Điện của tác giả Thanh Ca Nhất Phiến.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hẹn Ước - Twentine
Tên ebook: Hẹn Ước (full prc, pdf, epub) Tác giả: Twentine Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Poster: Windy & Ssamiy   Edit: Vô Phương, Ong MD, Như Bình, Rabbitlyn   Nguồn: macdichhoi.wordpress.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa Hẹn Ước - Twentine Giới thiệu: Thế gian có những hạt mầm, lặng lẽ ở một góc nào đó chẳng ai biết rõ mà đâm chồi, nở hoa. Anh – người con trai tàn tật, phải bươn chải kiếm sống. Bao khó khăn, khắc nghiệt của cuộc đời cũng không làm anh khuất nhục, cúi đầu. Qua bao nhiêu đắng cay, anh vẫn là người đàn ông tự tin, bản lĩnh, yêu hết mình và cống hiến hết mình. Cô – người con gái lạnh lùng đạm mạc, một chuyên gia phục chế các tác phẩm nghệ thuật. Tưởng như có tất cả mà cũng như không có gì. Cuộc sống cứ thế nhạt nhẽo trôi qua cho đến một ngày… Họ gặp nhau. Gặp nhau, đó là duyên. Yêu nhau, đó là phận. Duyên và phận, ngàn đời chẳng thể tách rời. Không hiểu lầm, không quằn quại, không ngược thân ngược tâm…, tình yêu của họ cũng như chính con người họ, không mãnh liệt nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng êm ái. Không ồn ào náo nhiệt, không chấn thiên động địa, đơn giản nhưng khắc sâu lời hẹn ước trọn đời. Mời các bạn đón đọc Hẹn Ước của tác giả Twentine.
Cuộc Hôn Nhân Này Đã Nhiều Năm
Tên ebook: Cuộc Hôn Nhân này đã nhiều năm (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lục Xu Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông   Convert: ngocquynh520    Edit: Fannie93    Nguồn: diendanlequydon.com   Ebook : www.dtv-ebook.com Bìa Cuộc Hôn Nhân này đã nhiều năm Giới thiệu:    Một cặp vợ chồng có sở thích riêng, lúc nào cũng nghĩ tới chuyện ly hôn xưa.    Thế là lại đào thêm một hố của Lục Xu nữa  , cái này cũng là cưới rồi yêu, tớ nghĩ vậy, vì tớ edit tới đâu thì đọc tới đấy. Lịch cũng không cụ thể như kia nốt. Tối nay up chương đầu tiên nha     Tác giả:   Tác giả Lục Xu sinh ngày 15 tháng 2 năm 1991   Sống tại thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc. Yêu thích văn từ nhỏ. Mong muốn lớn nhất là một ngày nào đó, có thể đi ngao du sơn thủy khắp mọi miền tổ quốc. Có thể dùng câu chữ để ghi lại tất cả những gì mình đã trải qua bày tỏ hỉ nộ ái ố của chính bản thân, biểu đạt cảm xúc chân thật của chính mình. Nếu tôi đã thích hoa hồng tường vi dẫu đẹp có gì liên quan.   Mời các bạn đón đọc Cuộc hôn nhân này đã nhiều năm của tác giả Lục Xu. *** Thể loại: Hiện đại, cưới trước yêu sau, ngược tâm, yêu thầm, có baby, HE Độ dài: 43 chương + 1 ngoại truyện Tình trạng: Hoàn edit -------------- Câu chuyện mở đầu bằng cảnh Thẩm Tây Lăng đi “bắt gian” chồng mình, Triển Dịch Minh. Nhưng một motif khác lạ ở đây, Triển Dịch Minh không phải tra nam phụ mà lại là nhân vật nam chính xuyên suốt bộ truyện. Thẩm Tây Lăng nhìn chồng ôm hôn người phụ nữ khác trong vòng tay, cô vẫn bình tĩnh mỉm cười, dù sao đã quen rồi, hơn nữa cô cũng chưa bao giờ quan tâm. Cuộc hôn nhân giữa cô và Triển Dịch Minh diễn ra chỉ vì thúc đẩy lợi ích kinh doanh của nhà họ Thẩm, hoàn toàn không có thứ gì gọi là cảm tình. Trước mối hôn sự với nhà họ Triển, Thẩm Tây Lăng là một cô công chúa được cưng chiều hết mực, nên khi phải kết hôn với Triển Dịch Minh, cô cảm thấy như bầu trời tự do của mình hoàn toàn sụp đổ. Tuy chỉ là cuộc hôn nhân trên giấy tờ nhưng Tây Lăng vẫn phải có nghĩa vụ của một người vợ, cô sinh hạ đứa con đầu lòng của hai người, Triển Hiểu An. Trong khi Triển Dịch Minh phần nào mong rằng con gái sẽ cải thiện quan hệ giữa họ, thì Thẩm Tây Lăng chưa thể tiếp nhận vai trò làm mẹ lớn lao này. Hay nói cách khác, cô không sẵn sàng đối mặt với bản sao nhỏ của kẻ đã gián tiếp hủy hoại hạnh phúc và đôi cánh tự do của mình, Tây Lăng lựa chọn sang nước ngoài để trốn tránh. Vậy mới biết, bắt đầu một mối quan hệ đã khó, mà quyết định để rời bỏ nó còn phức tạp hơn hàng trăm lần. Khi ấy, cha mẹ luôn mong Thẩm Tây Lăng hòa hợp với Triển Dịch Minh, chính chị gái cô dù không hài lòng với cuộc hôn nhân của mình cũng chẳng bao giờ thể hiện ra. Vì vậy, sự ràng buộc giữa họ không phải cảm xúc mà là gia đình, là kỳ vọng, là trách nhiệm, những thứ còn có tầm quan trọng hơn cả tình yêu. … Chu Diên Hằng là bạn trai cũ của Thẩm Tây Lăng, Triển Dịch Minh biết cô chán ghét mình, anh cũng biết cô từng thích anh ta bao nhiêu. Vậy nên mỗi lần hai người cãi vã, anh đều cho rằng cô chưa quên tình cũ. Anh ghen, nhưng cách biểu hiện sự ghen tuông lại là đến bên một người phụ nữ khác, Hàn Vũ Sắt, khiến họ càng xa cách. Lập luận của Thẩm Tây Lăng là, dù anh không có tình cảm với cô, hay không yêu Hàn Vũ Sắt, thì cũng chẳng có người vợ nào có thể chấp nhận chồng mình có người thứ ba. Hai người cứ gặp là gây gổ, dường như trong căn nhà của họ hiếm có nhất là những ngày không có chiến tranh lạnh. Nhưng dưới mái nhà không chỉ có hai người, họ còn có một thiên thần nhỏ, Triển Hiểu An. Thẩm Tây Lăng rời xa ba năm ngay từ khi con bé còn quấn tã, tuy nhiên không ngày nào Triển Hiểu An không nhớ về người mẹ mới chỉ thấy mặt qua bức ảnh. Có rất nhiều tình tiết liên quan đến cô bé khiến mình ghi nhớ thật sâu, như ngày đầu tiên Thẩm Tây Lăng trở về, Triển Hiểu An nhận ra cô ngay lập tức “cô xinh đẹp này thật giống mẹ”. Hay là Hàn Vũ Sắt luôn đối xử dịu dàng với con bé khẽ dò hỏi “cô có thể làm mẹ của con không”, Triển Hiểu An một mực từ chối và bảo vệ Thẩm Tây Lăng,... Tuy Thẩm Tây Lăng chưa thể hoàn toàn đón nhận Triển Dịch Minh, nhưng vì muốn đem lại hạnh phúc vẹn toàn cho con gái, cô đã dần mở lòng hơn với anh. Cũng chính là lúc này Thẩm Tây Lăng nhận ra, cuộc hôn nhân đã nhiều năm này, thứ họ khuyết thiếu nhất, không phải tình yêu, mà là sự thấu hiểu… ---------------- Mình đã đọc rất nhiều truyện cưới trước yêu sau, hầu như ngay từ đầu nữ chính sẽ vì đứa con mà cố gắng ở lại, Thẩm Tây Lăng thì khác, cô lựa chọn rời đi vì không chịu nổi sự gò bó. Nhưng mình cũng chẳng trách Thẩm Tây Lăng, vì trong cuộc hôn nhân, kẻ ngoại tình mới là người có nhiều tội lỗi nhất. May mà Triển Dịch Minh còn có một mặt tốt khác, anh là một người bố tuyệt vời đáng ghen tỵ, luôn cố gắng hết mình và chăm sóc Triển Hiểu An từng ly từng tý, yêu thương con bé gấp bội khi Thẩm Tây Lăng không ở đây. Hiểu lầm giữa Thẩm Tây Lăng và Triển Dịch Minh kéo dài suốt gần như cả truyện, nhưng chỉ vài chương cuối họ mới gỡ bỏ khúc mắc nên vẫn còn chút nút thắt chưa hoàn toàn hóa giải. Thôi, càng nói nhiều lại càng khó hiểu, túm quần lại Triển Hiểu An là thiên sứ đem lại ánh sáng cho cuộc hôn nhân tăm tối đầy rẫy hiểu lầm của Triển Dịch Minh và Thẩm Tây Lăng, mình xin kết bài ở đây. Mình chưa đọc hết toàn bộ tác phẩm của Lục Xu nhưng vẫn có thể nói đây là bộ truyện ưa thích nhất của tác giả tại thời điểm này, bộ truyện rất thực tế nhưng không kém phần cuốn hút, nhiệt liệt đề cử với những bạn nào là fan thể loại này nhé. --------------- Review by Tà Thần
Ebook BloodxBlood - Yêu Chu full prc, pdf, epub [Dị Giới]
Tên Ebook: Blood x Blood (full prc, pdf, epub) Bộ sách: BloodxBlood   Tác Giả: Yêu Chu   Thể Loại: Dị giới, Dracula, Tận thế, Văn học phương Đông   Convert, Edit và Beta: Myumyu Tạo prc: tieuthutrieugia.net   Nguồn: lachoacung.wordpress.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa BloodxBlood quyển 1 - Yêu Chu ღ´¯` Văn Án´¯`ღ Năm 19527, một chiếc rương đông lạnh phiêu bạt vạn năm trên vũ trụ tan ra trên tinh cầu Sange do Huyết tộc thống trị. Bên trong là một cô gái loài người sắc mặt đỏ hồng, trạng thái không tệ lắm! Trưởng lão Huyết tộc lật tung sách tra cứu các loại sinh vật trong vũ trụ, rốt cuộc xác định: Đây là sinh vật may mắn còn sót lại trên một hành tinh màu lam gọi là Địa Cầu đã diệt vong năm 2012. Khổ nhất là, đây là sinh vật cuối cùng. Càng tệ hơn là, ngửi ngửi thử sinh vật này, sao có vẻ thơm ngon như thế ta…… Vì thế – "Cô gái loài người có vẻ rất ngon" Cao Đại Bàn và Huyết tộc "Thèm nhỏ dãi ba thước lúc nào cũng chuẩn bị cắn". Mỗi ngày trình diễn một đống chuyện hỗn loạn. Bộ BloodxBlood gồm có: - Quyển 1: Blood as Food - Quyển 2: Blood as Desire - Quyển 3: Blood as Bond - Quyển 4: Blood as Hope Mời các bạn đón đọc BloodxBlood của tác giả Yêu Chu.  
Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất - Bạch Lạc Mai
Tên ebook: Gặp lại chốn hồng trần sâu nhất (full prc, pdf, epub) Tác giả: Bạch Lạc Mai Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Người dịch: Nguyễn Vinh Chi   Kích thước: 12 x 19 cm   Ngày xuất bản: 20/08/2014   Số trang: 400   Giá bìa: 108.000 ₫   Công ty phát hành: Cẩm Phong Books   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Chụp pic: chubbycheeks   Type: bon bon, lucy, Thanh Y Beta: chuonkim   Làm ebook: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất   Giới thiệu: Chúng ta luôn mong mỏi người khác đến cứu rỗi, lại không biết con người chỉ có tự cứu mình rồi mới có thể cứu người. Chúng ta luôn ở trong biển biếc của mình, kể chuyện nương dâu của người ta, lại không biết có một ngày, nương dâu của mình vừa khéo là biển biếc của người khác. Ván cờ nhân sinh này, nếu cố chấp phải đi tiếp theo cách nghĩ của mình, kết quả sẽ là cả ván đều thua, non sông đều mất.   Gặp nhau thì sẽ quen nhau   Thà rằng không gặp, về sau khỏi buồn   Đoạn đành dứt áo đi luôn   Để thôi khổ sở mỏi mòn tương tư. "Gặp gỡ trong năm tháng thanh xuân chẳng cần bất cứ ước hẹn nào, ngẫu nhiên đi lướt qua nhau, lơ đãng ngoái nhìn một thoáng đều có thể kết nên một đoạn duyên phận. Chúng ta đều từng có những năm tháng vô cùng tươi đẹp, vì người mình yêu dốc hết tất cả tình cảm mãnh liệt, thao thao thề thốt trước núi cao sông sâu. Tự cho rằng là giống đa tình, sau khi trải qua quá trình quấn quýt, bắt đầu cảm thấy chán ngán, khi đó, nhận ra thề non hẹn biển lúc trước chỉ là một trò chơi của tuổi trẻ. Sống trên đời này, chúng ta phải tuân thủ quy tắc, quy tắc nhân sinh, quy tắc tình yêu, bèo nước gặp nhau định sẵn sẽ là khách qua đường, khi duyên hết chớ nên khổ sở cưỡng cầu." Duyên là gì? Duyên là gặp nhau nơi ngã tư đường, là nắm tay chốn hồng trần xa lạ, duyên là muôn đóa hoa xuân đồng loạt nở rộ, là hai phiến lá thu cùng nhau rụng xuống, duyên là đối thoại giữa non và nước, là mặt trời và mặt trăng đồng thời xuất hiện. Gặp nhau, quen nhau giữa biển người mênh mông chính là duyên, lưu lạc giữa hồng trần lại không lãng quên chính là duyên. Gặp gỡ, là một kiếp nạn hạnh phúc, cũng là một nét đẹp sai lầm. Quên nhau, là một sự khởi đầu hoang mang, cũng là sự kết thúc trong trẻo. Tác giả Bạch Lạc Mai: Bạch Lạc Mai tên thật là Tư Trí Tuệ, sống ở Giang Nam, đơn giản tự chủ, tâm như lan thảo, văn chương thanh đạm. Những tác phẩm đã xuất bản: - Năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình yên (tải eBook) - Hết thảy gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng, - Hận không gặp nhau khi chưa xuống tóc, - Gió Tây thổi biết bao nhiêu hận, thổi chẳng tan nét mày cong, - Gặp gỡ nơi hồng trần sâu nhất, - Nếu em bình an, đó là ngày nắng, - Bởi vì thấu hiểu, cho nên từ bi - ... Mời các bạn đón đọc Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất của tác giả Bạch Lạc Mai.