Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tình Trong Như Đã

Ngày 19 tháng Sáu năm Đại Tuyên ba mươi chín là đại hôn của con gái rượu họ Tô và Thái tử, toàn thể thành Trường An ca múa tưng bừng, tiếng chúc mừng vang lên bốn phía. Ngày 7 tháng Chín năm Đại Tuyên bốn mươi lăm, tiên hoàng băng hà, truyền ngôi cho Thái tử Tần Úc. Sau khi Tần Úc đăng cơ, Thái tử phi Tô Huỳnh cũng được phong làm Hoàng hậu. Hiện nay Tô Huỳnh đã gả cho Tần Úc được hơn một năm. Người ngoài nhìn vào đều nghĩ nàng là Hoàng hậu ở trên cao, dưới một người trên vạn người, là chủ hậu cung, quản lý đám phi tần, thế nhưng chỉ có mình nàng biết những thứ này đều là giả. Tần Úc không yêu nàng, y cưới nàng cũng chỉ vì quyền thế của dòng họ Tô nhà nàng mà thôi. Y muốn đăng cơ thì nhất định phải tìm chỗ dựa, mà dòng họ Tô chính là chỗ dựa lý tưởng nhất của y. Tô Huỳnh biết Tần Úc mười một năm, yêu y cũng mười một năm. Y chỉ thích áo bào màu đen, thích ăn bánh hoa quế do đầu bếp họ Tô nhất và y cũng thích Nhữ quý nhân khéo léo uyển chuyển như hoa mẫu đơn. Nhưng y. Chỉ không thích nàng. Cũng chẳng sao, đời người vốn vậy. Mọi người đều biết xưa nay Hoàng hậu và Nhữ quý nhân bằng mặt nhưng không bằng lòng, Nhữ quý nhân thường xuyên ức hiếp cung nữ của Hoàng hậu. Hoàng thượng sủng ái Nhữ quý nhân nên cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua. Không muốn phải chứng kiến cung nữ của mình chịu oan ức, mà bản thân nàng lại là chủ nhân không được sủng ái, nào có khả năng bảo vệ cung nữ của mình đây? “Nương nương, Thất vương gia và tướng quân đã trở về, thế nhưng tướng quân…” Khi Lai công công bên người Hoàng thượng đến cung Phượng Tê, Tô Huỳnh đang tưới nước cho cây phong lan cha mình yêu quý nhất. Lần đầu tiên nàng biết cảm giác trời sập là như thế nào. “Nương nương, kính xin người nén bi thương.” Công công đồng cảm nhìn Tô Huỳnh. Cung nữ dìu nàng đi song lại bị nàng đẩy ra, nàng chạy thục mạng về phía cửa cung. Giày quá vướng, nàng bèn quẳng đi. Đến khi ra đến cửa cung, hai chân nàng đã rướm đầy máu. Bên ngoài cửa cung, các binh sĩ đều canh giữ bên quan tài gỗ ấy, Tần Hoán biết nàng đã đến, trong lòng không ngừng tự trách lại không giấu nổi. Tô Huỳnh bước từng bước một, gian nan lại gần bên quan tài gỗ. Chẳng biết nàng lấy sức từ đâu mà có thể mở được nắp quan tài gỗ cồng kềnh ấy ra, Tần Hoán muốn bước lên giúp đỡ nhưng lại bị nàng nhẹ nhàng đẩy ra. Mọi người nhìn người con gái khiến người ta vừa đau lòng vừa đồng cảm dùng hết sức lực để mở nắp quan tài ra. Mãi đến khi tận mắt nhìn thấy mặt Tô tướng quân, nước mắt vẫn luôn kìm nén bất chợt tuôn trào trên gương mặt, nàng quỳ xuống đất. Cha ơi, con gái chỉ còn người, tại sao người nỡ bỏ con lại một mình? Tô Huỳnh khóc cạn nước mặt, cõi lòng tan nát nhưng vẫn không nói một chữ nào. Đám cung nữ đứng đằng sau thấy chủ nhân mình khóc như vậy cũng không nén nổi, bật khóc nức nở. Tần Úc đứng trước cửa cung, nhìn người con gái váy đỏ vừa cười vừa khóc ấy, thấy nàng quỳ dập đầu ba cái trước quan tài, thấy nàng như mất hồn được cung nữ đỡ dậy. Ngày 2 tháng Mười một năm Đại Tuyên bốn mươi lăm, Tô tướng quân có công diệt địch, Hoàng đế hạ chỉ phong làm Đại tướng quân nhất phẩm, ngày kia chôn cất trong hoàng lăng. Tô Huỳnh mặc đồ tang đi sát theo quan tài, đường đến hoàng lăng đã xa lại càng xa nhưng nàng nhất quyết không đi theo đội ngũ. Không còn cha thân yêu, nàng còn gì nữa đây? Nàng một thân một mình giữ đạo hiếu ở trong hoàng lăng bảy bảy bốn mươi chín ngày, sau khi ra ngoài nàng như biến thành người khác, không khóc không ầm ĩ nhưng lại không nói với ai quá nửa câu. Có người nói, Hoàng hậu không được sủng ái, lại chẳng còn phụ thân quyền thế, tất nhiên những ngày tháng sau này sẽ khó vượt qua. Tô Huỳnh chẳng thèm giải thích, có thể nàng biết những gì họ nói đều chính xác. Ngày nào Nhữ quý nhân cũng làm phiền nàng, ỷ được sủng ái nên hoàn toàn không coi nàng ra gì. Nàng vẫn cố gắng chịu đựng, cha không còn nên không muốn lại để người con trai mình yêu thương ghét mình. Nàng vẫn như ngày thường, hằng ngày làm bánh hoa quế rồi giao cho Tô ma ma của Ngự thiện phòng. Mà bánh hoa quế ấy sẽ được đưa đến Tần Úc làm việc ở Ngự thư phòng. Trong lòng như được an ủi, ít ra nàng vẫn có thể làm chuyện này cho y. Nàng không hề biết luôn có một người xuất hiện ngoài cửa cùng khi nàng đã say giấc. Nàng cũng không biết người luôn miệng nói không thích nàng lại yêu nàng nhất. Bởi vì áy náy, bởi vì tự trách bản thân, Tần Hoán tự nguyện xin đi giết địch, muộn nhất cũng phải một năm sau mới có thể quay về. Bây giờ đã là cuối năm, ngoài cửa sổ tuyết bay phấp phới trắng xóa cả một vùng. Nàng còn nhớ khi tuyết cuối mùa nàng vẫn là Thái tử phi. Tô Huỳnh khoác áo lên mình rồi ra khỏi phòng, nàng đứng trong tuyết bắt lấy từng hạt tuyết bay bay trong không trung. Người đàn ông mặc áo đen đứng trước cửa ấy là người chồng của nàng, Tần Úc. Tần Úc bước từng bước lại gần, nắm tay nàng và lau nước do tuyết tan đọng lại trên tay nàng. Lắm tin tức Hoàng hậu bỗng dưng được Hoàng thượng sủng ái lan truyền khắp mọi ngóc ngách Hoàng cung. Bởi vì hàng đêm Hoàng thượng ngủ ở cung Phượng Tê khiến Nhữ quý nhân tức đến điên. Tô Huỳnh nhẹ nhàng áp má Tần Úc, thỉnh thoảng mỉm cười. Tần Úc đành buông bút xuống rồi ôm chầm lấy nàng, áp hai má. “Nàng đang nghĩ gì thế?” Y gạt những sợi tóc trên trán, vốn chỉ là một động tác đơn giản nhưng nhìn lại thấy vết thương trên trán nàng. Đó là vết thương từ ba cái dập đầu tiễn cha. Y nhẹ nhàng mơn trớn, hỏi nàng đau không? Tô Huỳnh lắc đầu, ôm cổ y mà không nỡ buông tay. Nàng rất hi vọng khoảnh khắc này có thể dừng lại. * Việc Tả tướng không ủng hộ Tần Úc làm Hoàng đế được nhiều người ủng hộ, ắt có kẻ muốn tạo phản. Mà trong tay Tô Huỳnh nắm giữ binh quyền của cha mình, chỉ cần Tần Úc lấy được binh quyền thì dẫu tiên hoàng có sống lại cũng chẳng thể ảnh hưởng đến ngôi vị của y. Y không tỏ lòng, nàng cũng chẳng bóc trần. Nàng đã hèn mọn đến mức cần tình yêu xây dựng trên lợi ích. Chẳng mấy chốc đã đến giữa tháng Tư, thái y rời khỏi, Tô Huỳnh cố gắng kìm nén sự phấn khích trong lòng, vẻ mặt nặng nề. Nàng đã mang thai được gần hai tháng, Nhữ quý nhân căm ghét nàng như thế chắc hẳn sẽ không để cho nàng sống yên ổn. Liệu nàng có thể kỳ vọng vào Tần Úc không? Có lẽ không? Vì Nhữ quý nhân cũng đã mang thai ba tháng, ngày ngày Tần Úc đều đến thăm Thẩm Nhữ. Họ Thẩm là một danh gia vọng tộc chỉ có lợi chứ không có hại với Tần Úc. Người có thể bảo vệ ngai vàng cho y, y nỡ từ bỏ sao? Một nỗi bất an khó hiểu dâng lên trong lòng, Tô Huỳnh nắm chặt chăn. Ngày 26 tháng Năm là ngày sinh nhật mười tám tuổi của Tô Huỳnh. Ngày sinh nhật năm ngoái, Tần Úc bận rộn công việc trong phủ Thái tử nên đến tối mới tới thăm nàng, còn năm nay Tần Úc nói sẽ tổ chức một bữa tiệc cho nàng. Tô Huỳn không có trang phục lộng lẫy song nàng cũng không mặc bộ váy lụa đỏ mình yêu thích mà đổi sang một bộ màu trắng. Nàng biết Nhữ quý nhân sẽ gây chuyện trong bữa tiệc hôm nay. Có lẽ nàng không biết buổi tiệc này hủy hoại cả cuộc đời nàng. Tuy trước đây nàng không được sủng ái nhưng vẫn là Hoàng hậu, tiệc mừng là tiệc mừng , đại thần trong triều đều phải đến dự. Tô Huỳnh ngồi bên cạnh Tần Úc, nhận lời chúc phúc của từng người một. Một buổi sinh nhật vui tươi vậy mà bị tiếng hét của Nhữ quý nhân phá tan. Tiếp đó là tiếng hét chói tai của cung nữ bên cạnh Nhữ quý nhân. Và sau cùng là tiếng xì xầm bàn tán của mọi người. Nhữ quý nhân sảy thai. Tô Huỳnh chợt hiểu ra mình phải làm gì, nỗi bất an trong lòng đột nhiên lắng xuống. Có lẽ đây là kết cục. Tần Úc lập tức bế Thẩm Nhữ lên, cô ta bật khóc chỉ một cung nữ buộc tội đầu độc mình. Bị ánh mắt của Tần Úc dọa sợ, cung nữ nọ sợ hãi run rẩy. “Hoàng thượng tha mạng, xin người tha mạng.” Cung nữ kia ấp úng, ánh mắt nhìn về phía Tô Huỳnh. Tần Úc giận dữ liếc mắt qua song không nói gì, mà cha của Thẩm quý nhân đứng bên cạnh lên tiếng trước “Ai sai khiến ngươi hạ độc Nhữ quý nhân? Ngươi nói ra, Hoàng thượng sẽ không giết người vô tội.” Dường như câu nói này của Thẩm quốc công khiến cung nữ kia có can đảm hơn. Ả liên tục dập đầu xuống nền đất, nhìn Tô Huỳnh. “Hoàng hậu nương nương sai khiến nô tì nghiền thuốc bỏ vào chén rượu của Nhữ quý nhân.” “Hoàng hậu nương nương, nô tì không hoàn thành nhiệm vụ người gia, nô tì xin lấy cái chết để được tha tội ạ.” Ả ta dập đầu thêm cái nữa rồi đâm sầm vào cây cột tự sát. Lấy cái chết xin tha tội. Ả sợ bị tìm ra nhược điểm ư? Mọi người đồng loạt nhìn sang Tô Huỳnh, thương hại có, khinh bỉ có, nhưng nàng nàng ngoảnh mặt làm lơ. Điều nàng quan tâm bây giờ là cảm nhận của Tần Úc. “Tô Huỳnh, có phải là nàng không?” Tần Úc đứng nhìn nàng, lần đầu tiên y nhìn nàng bằng ánh mắt thất vọng. Tô Huỳnh cười lạnh. Tần Úc, ta cứ ngỡ chàng yêu ta, cứ ngỡ chàng tin ta. Nhưng ta sai rồi, chàng không tin ta. Mọi người đều mong đợi cô gái váy trắng ấy mở lời, thế nhưng nàng bỗng dưng bật cười. “Hoàng thượng, người tin thiếp không? Nếu tin thì ta không làm, còn không tin thì có phải thiếp hay không cũng chẳng có ích gì, không phải ư?” Không phải ư? Nàng hỏi ngược lại y, ánh mắt trong veo như thế khiến y không giữ được trái tim mình. Nhận ra sự do dự của Tần Úc, Nhữ quý nhân ngả người vào lòng y, khóc lóc xin y làm chủ. Dù sao cũng là cốt nhục của y, y nhắm mắt lại. “Hoàng hậu lòng dạ hẹp hòi, mưu hại hoàng tự, đưa Hoàng hậu về cung Phượng Tê. Không có ý chỉ của trẫm, không được bước ra nửa bước.” Điều này chẳng khác nào bị đày vào lãnh cung? Suy cho cùng nàng vẫn thua. Hãm hại đầy lỗ hổng như thế mà Tần Úc vẫn chọn tin tưởng Nhữ quý nhân. Không sao. Lấy binh phù khỏi tay áo, nàng càng phải cẩn thận hơn. “Binh phù này đã theo cha thiếp hơn hai mươi năm, kính xin Hoàng thượng hãy giữ cẩn thận.” Dứt lời nàng đi ra khỏi cửa điện. Tần Úc, nếu chàng biết sự thật, liệu chàng có hối hận không? Về cung, toàn bộ cung nhân đều bị điều đi, cả cung điện lớn như thế chỉ có mình nàng với hai cung nữ thân cận. Đây chính là đãi ngộ của phế hậu. Đứa trẻ trong bụng đã được hơn ba tháng tuổi, nàng nghĩ đây là điều vui mừng nhất. Nàng có thể bình yên dưỡng thai không? Nàng coi hai cung nữ như chị em ruột thịt, có chết cũng không ngờ bị chính chúng bán đứng. Tin tức nàng mang thai bị một cung nữ nói cho Nhữ quý nhân biết. Ả điên tiết, sai thả xạ hương vào lư hương trong phòng nàng. Tối hôm ấy, Tô Huỳnh đau bụng quằn quại, quần thấm máu. Kết quả chỉ có một. Đứa con chưa đủ bốn tháng của nàng mất đi. Đứa con nàng coi như báu vật, đứa con duy nhất của nàng, đứa con nàng chưa kịp gặp mặt không còn nữa. Cam tâm không? Cam tâm sao được đây! . Nỗi đau mất con gần như tước đi mạng sống của nàng, chỉ còn cái cơ thể tàn tạ này, nàng còn sống làm gì nữa? Đuổi cô bé Tiểu Ngọc thật lòng thật dạ với nàng, bây giờ chỉ còn mình nàng ở lại trong cung điện rộng lớn này. Sau bao chuyện lại thêm nỗi đau mất con, nàng dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể kìm nén tiếng khóc, bật khóc thảm thiết. Tiếng khóc ấy vang lên bên tai Tần Úc khiến y đau đớn đến mức không thở nổi. Y rất muốn lao vào ôm chặt nàng vào lòng nhưng y không thể. Hôm nay Thẩm Nhữ cố tình đưa y đến đây là muốn xem thái độ của y. Y tự khinh bỉ chính mình, bản thân là Hoàng đế, Hoàng đế đứng trên đỉnh ấy thế mà không bảo vệ nổi người con gái của mình, để nàng phải đau đớn gào khóc trong cung cấm lạnh lẽo. Y không ngờ Tô Huỳnh đang mang trong người giọt máu của mình, cũng chẳng thể ngờ sự nhẫn nhịn của mình khiến nàng mất đi đứa con của cả hai. Mời các bạn đón đọc Tình Trong Như Đã của tác giả Lưới Hạt Cát Mịn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tuyệt Đối Không Được (Vạn Vạn Không Được) - Đào Đào Nhất Luân
Trong môi trường công sở căng thẳng, khó mà kiếm được anh boss nào vừa đẹp trai lại phong độ, hiền hòa với nhân viên. Và tất nhiên boss của cô nàng Khương Bách Vạn cũng vậy, đừng tưởng bở. :v Khương Bách Vạn thật sự có tính giác ngộ rất cao, cô tự biết mình không hề gầy gò thanh mảnh, mỗi bữa ăn ba bát cơm còn thòm thèm, đồ ăn vặt chưa kể, hơn nữa bao nhiêu thịt đã dồn lên cái mặt tròn vo - người ta gọi là béo thì béo mặt mà gầy thì gầy ngực. Nhưng đồng chí Khương mang tinh thần AQ bất diệt không hề vì thế mà rụt rè xấu hổ với các mỹ nhân khác, kể cả là boss.  Là thạc sĩ chuyên ngành khảo cổ, con đường tìm việc của Khương Bách Vạn không có khó nhất, chỉ có khó hơn. Vận duyên run rủi thế nào mà cô nàng may mắn được nhận làm thực tập trong công ty cầm đồ Đạt Thông. Ông chủ của Đạt Thông - Ninh Nhất Kiệm do bị tai nạn nên vẫn tạm thời nghỉ ngơi, việc công ty đều giao cho chú nhỏ của mình quản lý - Ninh Hành. Boss Hành, người y như tên, thích nhất là hành hạ nhân viên, đặc biệt là cái người ngốc nghếch thật thà như Khương Bách Vạn. Nhưng đừng nghĩ đánh là yêu mắng là thương, Khương Bách Vạn chỉ ước boss quên mặt cô luôn đi cho rồi, yêu thương gì giờ này nữa. Khổ nỗi cái khuôn mặt tròn như trăng rằm của cô đã khắc khá sâu vào ấn tượng của boss Hành rồi, làm sao anh có thể bỏ qua cơ hội chọc ghẹo cô được.   Trong truyện đã nói, "Yêu một người chỉ cần 30 giây, thời gian còn lại đều là để phát hiện sự thật này". Người trong cuộc u mê còn người đọc thì biết tỏng rồi: Ninh Hành đã thích cô nhân viên Khương Bách Vạn thật thà của mình! Vì vậy chúng ta có thể rút ra được kết luận, nếu muốn boss đẹp trai chú ý đến mình thì bạn cần phải hợp gu của boss cái đã - như boss Ninh Hành chính là loại người thích thịt không thích xương, thiên nga không ưa chỉ muốn thịt gà nhà, chứ cứ như boss tớ thì đã bị trượt từ vòng gà đi bộ rồi. Nhưng cuộc sống nơi công sở cũng không ngon ăn như vậy, các bạn nào đi làm rồi sẽ hiểu ý tớ ấy mà. Con gà tham ăn Khương Bách Vạn được boss để ý như thế đã khiến bao người gai mắt rồi, hết bị hãm hại đánh đổ cái bình gốm cổ mấy trăm vạn rồi lại bị khóa trái cửa trong khi văn phòng đang cháy, rồi còn bị cấp trên sàm sỡ. Một lần thì có thể nhịn được, nhưng đến khi biết người phụ nữ của mình bị người khác nhòm ngó, boss Ninh Hành đã không thể giữ cái vẻ mặt bình chân như vại nữa rồi. Boss nổi bão, hậu quả là có người phải xách cặp ra đi. Đúng là người vừa đẹp trai lại nhiều tiền, dù có đuổi việc người khác cũng không soi ra được lỗi lầm. Khi đứa cháu Ninh Nhất Kiệm tiếp quản lại công ty cầm đồ, boss Ninh Hành rất nhanh gọn dứt khoát ra đi, không quên ôm luôn theo con gà ngốc Khương Bách Vạn. Gia tộc họ Ninh vốn không đơn giản, công ty cầm đồ chỉ do đứa cháu của anh lập chơi chơi, còn sản nghiệp chính của tổ tiên lại là công ty dược và nhà máy thép. Mà Ninh Hành đang tạm tiếp quản công ty dược. Nhắc tới chuyện này, thực ra Khương Bách Vạn cũng không phải cô gái bình thường không có chút tâm tư nào. Cô vốn muốn tiếp cận Ninh Nhất Kiệm để điều tra về cái chết của bạn tốt mình - cô gái đã mất trong một vụ tai nạn giao thông, còn Ninh Nhất Kiệm chính là người ở cạnh cô ấy lúc đó. Chuyện này còn dây mơ rễ má đến phương thuốc bí truyền "hái ra tiền" của công ty dược Đạt Thông - mà người nắm giữ toàn bộ bí mật này chính là boss Ninh Hành âm hiểm của cô. Khương Bách Vạn mang theo tinh thần thà hi sinh vì chính nghĩa chứ không chịu chết, theo Ninh Hành đến làm ở công ty dược. Nhưng cô gái ngốc của chúng ta không hề ngờ rằng, Ninh Hành đã sớm biết được cái bí mật nho nhỏ ấy của cô rồi. Một quả bom lúc nào cũng chờ phát nổ như cô mà anh lại không hề ngần ngại, vẫn giữ bên cạnh mình, đủ hiểu boss đã lún sâu đến thế nào. Sâu đến mức vì một bát mì ăn liền mà tình nguyện làm tài xế đưa đón người ta về nhà, thà đuổi việc trợ lý đã theo mình bao nhiêu năm cũng không muốn cô phải chịu chút uất ức nào, lại dùng mọi cách cho cô một danh phận... Nhưng cuối cùng, anh làm nhiều chuyện cho cô như thế mà vẫn không thể chiếm được sự tin tưởng tuyệt đối của người mình thương. Vì vậy, boss quyết định - DỖI. Một khi boss đã nổi cơn dỗi thì hậu quả thật kinh khủng. Thất nghiệp, thất cả tình, Khương Bách Vạn đau khổ mỗi ngày ăn thêm một bát cơm nhưng vẫn không lấp đầy nổi tâm hồn trống vắng của mình. Cô lấy hết can đảm trong suốt hơn hai chục năm cuộc đời nhắn tin xin lỗi, nhưng người ta vẫn không giả lời. Vì mặt không được dày, miệng không được khéo nên Khương Bách Vạn tiếp tục đau khổ... ăn tiếp. Liệu câu chuyện tình của boss Ninh Hành nham hiểm độc ác và cô nàng thích đồ ăn ngon Khương Bách Vạn kết thúc như thế nào, chắc chẳng cần tớ nói thì độc giả cũng biết nhỉ, tất nhiên là hạnh phúc bên nhau rồi. Nhưng hạnh phúc như thế nào thì chắc các bạn phải đọc truyện, cùng cười cùng khóc với nhân vật thì mới cảm nhận hết được.  Khương Bách Vạn chính là hình mẫu của mấy cô nàng nhân viên công sở chúng mình - thật thà thẳng thắn nên hay bị chơi xấu, chỉ khác cái là nữ chính đã ôm chân được cái cây to Ninh Hành, còn chúng mình chỉ có thể gặm xương ngồi nhìn mà thôi. Không biết cô này đã tu bao nhiêu năm mới có thể lọt trúng mắt xanh của con cáo nham hiểm Ninh Hành. Có lẽ những người đầu óc lúc nào cũng có sỏi như anh phải quen những cô gái đơn giản như Khương Bách Vạn thì mới cân bằng được tâm sinh lí, chứ quen người thông minh tâm cơ thì đối phó nhau đã đủ mệt rồi, yêu đương gì nữa. Chuyện kể ra thì dài, nhưng đọc cũng không dài lắm đâu, lại còn hài hài vui vui. Cô nàng Khương Bách Vạn ham ăn luôn bị boss Ninh Hành lấy cớ trêu chọc. Cô gái ngốc này còn yêu đơn phương một anh chàng bao nhiêu năm, bị người ta cho làm lốp xe dự phòng mà vẫn không kìm nổi chạy theo người ta. Cho tới khi Ninh Hành đến, hào quang nam chính chói lòa đã khiến nữ chính của chúng ta quên người cũ nhanh như cách cô ăn cơm. Quá trình hai người boss - nhân viên này yêu nhau vài dòng khó có thể nói hết được, nên tớ chỉ muốn bày tỏ một câu cuối cùng: Đọc truyện đi các bạn ơi, đáng yêu lắm, đảm bảo không vui không lấy hoa nhé! ! ! _________ Review by #Huyên Tần *** Từ sau khi từ Na Uy trở về, Ninh Hành vô cùng bận rộn. Giữa tìm việc làm và học lên tiến sĩ, Khương Bách Vạn đã chọn cái sau, thi đậu để học tiến sĩ ngành khảo cổ ở trường cũ, thầy hướng dẫn vẫn là giáo sư Lý Trường An luôn coi trọng cô. Bởi vì đi theo giáo sư Lý tham gia việc khai quật và khảo cổ nên cô và Ninh Hành chung đụng thì ít mà xa nhau thì nhiều, nhưng vẫn không làm cản trở việc một năm sau đó, cô trở thành cô dâu mới nhà họ Ninh. Rời khỏi tập đoàn Ngự Thông, Ninh Hành gây dựng sự nghiệp của mình ngày một đi lên, cho dù tạm thời vẫn không thể sánh ngang được với Ngự Thông mà bố anh đã sáng lập mấy chục năm, thế nhưng Ninh Thù Quý dần thay đổi thái độ ban đầu, cực kỳ vui mừng và yên tâm về đứa con út. Bố của Ninh Nhất Nhạc là Ninh Úy rốt cuộc cũng được ngồi lên ghế chủ tịch tập đoàn như ý nguyện, thế nhưng trước giờ ông đều không biết rằng người em trai Ninh Hành và đứa cháu Ninh Nhất Kiệm của mình vì muốn tránh cho người trong nhà đấu đá nhau nên mới cố ý nhượng bộ và tìm đường lui. Nhà họ Ninh thuận hòa êm ấm, người đắc ý nhất lại là người ngốc nghếch nhất. Sau khi mẹ của Nhan Miểu Miểu biết rõ những chuyện Nhan Lâm làm thì không chịu nổi đả kích, dứt khoát ly hôn với ông ta. Bởi vì lúc trước nhất thời ấm đầu mà mất con gái, mất chồng, mặc dù Bảo Quốc Thắng đề nghị cấp cho bà một khoản tiền dưỡng lão, nhưng bà vẫn cự tuyệt, trở về quê nhà của mẹ đẻ ở thành phố D, sau đó thì không còn tin tức gì nữa. Nợ cờ bạc đã trả hết, Nhan Lâm vẫn duy trì việc làm ăn của tiệm thuốc, nhưng tinh thần đã sa sút hơn nhiều, những đêm khuya yên tĩnh, ông ta ngồi nhìn gian phòng trống vắng, không chỉ một lần nghĩ rằng, nếu như toàn bộ có thể quay lại, ông ta sẽ không ham mê cờ bạc, sẽ không thiếu nợ nhiều tiền như vậy, sẽ không để cho chủ nợ có cơ hội lợi dụng, như vậy ông ta đã có thể có một đứa con của mình, có một gia đình trọn vẹn. Lâm Lệ với gia cảnh không tốt lại gánh trên lưng món nợ hơn 90 vạn, mỗi ngày đều rất vất vả, những người đi xem mắt cô ta vừa nghe nói cô ta thiếu một khoản nợ như vậy thì đều quay đầu rời đi, dần dần cũng không ai giới thiệu bạn trai cho cô ta nữa. d.đ.l.q.đ Từ nhỏ cô ta đã học tốt, lớn lên lại phát hiện những người có thành tích học tập ngang ngửa cô ta thì đều có hoàn cảnh tốt hơn cô ta. Trong căn tin, cô ta chỉ dám gọi một phần cơm bốn đồng hoặc là một phần bánh mì kẹp rau xanh tám đồng, trước giờ đều uống canh miễn phí, người khác gọi một phần cơm hai món mặn với một bát canh có thịt, lại còn giả vờ nói với cô ta rằng muốn ăn gì thì cứ tự gắp. Bạn cùng phòng muốn hỗ trợ cô ta lại càng khiến tâm lý cô ta mất cân bằng, rõ ràng mọi người đều như nhau, tại sao bọn họ lại có cái dáng vẻ cao hơn cô ta một bậc? Nhưng mà một ngày nọ, cô ta nhìn thấy trong nhóm bạn bè của mình có người đăng ảnh chụp tham gia hôn lễ, mà chú rể đứng bên cạnh Khương Bách Vạn chính là tổng giám đốc Ninh Hành của công ty dược Ngự Thông, phù rể là Ninh Nhất Kiệm, cô ta chấn kinh hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn. Một người lắm mưu mô như cô ta đột nhiên hiểu ra tại sao mình lại phải gánh một khoản nợ lớn trên người như vậy, nhưng mà không có chứng cứ, cho nên cô ta không thể làm được gì khác ngoài ghen tỵ với Khương Bách Vạn. Cô ta cũng muốn tìm một người bạn trai lắm tiền, nhưng bởi vì tự ti về ngoại hình bản thân cũng như điều kiện gia đình không tốt nên những người đàn ông có tiền cũng chẳng ai vừa mắt với cô ta. Cô ta dồn hết sức lực vào công việc, muốn thông qua việc thăng chức để tới "đánh bại" Khương Bách Vạn, nhưng những việc này cũng chỉ có thể kiên trì lâu dài, dù sao cô ta cũng không thể vượt qua những tiền bối đi trước. Cô ta lặp lại chiêu cũ nhiều lần, hại người khác, khiến càng ngày càng nhiều người nhận ra con người thật phía sau vẻ ngoài hiền lành đơn thuần của cô ta, không chỉ bất hòa với cô ta mà còn có người mưu mô sâu hơn cô ta, tương kế tựu kế hại cô ta thảm hơn. Cô ta bị điều sang một phòng ban khác, về cơ bản sẽ không có cơ hội thăng chức. d.đ.l.q.đ Hoàn toàn khác với sự nghèo túng của cô ta, Khương Bách Vạn và Ninh Hành bởi vì chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, ngược lại càng trở nên ân ái. Khương Bách Vạn dường như còn bận rộn hơn cả Ninh Hành, thường xuyên phải đi công tác ở nơi khác, đã đi là đi liền một, hai tháng, Ninh Hành thường bất ngờ giá lâm "đột kích", cho cô không ít kinh ngạc. Sau mấy lần kinh ngạc liên tục thì Khương Bách Vạn phát hiện ra mình có thai, Ninh Hành rốt cuộc cũng có cớ mà nói chuyện với giáo sư Lý Trường An, không cho cô rời khỏi nội thành, buộc phải thành thành thật thật ở trong nhà. Mỗi ngày Khương Bách Vạn đều xách giỏ đi siêu thị mua đồ ăn, Ninh Hành rốt cuộc cũng được mỗi ngày tan làm về nhà ăn cơm sốt. Boss bá đạo cũng được, tổng giám đốc bá đạo cũng được, cuộc sống của anh vốn chỉ đơn giản như vậy, một ngọn đèn, một bát cơm, một cái giường, một người vợ. Khương Duy bố cô không những không đi xuống mà càng ngày càng nổi danh, bán căn nhà cũ, mua một căn nhà mới ở trung tâm. Hàng xóm của cô là Hồ Tế Tế cũng đã gả cho nam thần Giang Túy Họa, một năm sau cũng sinh được một đôi long phượng thai. Khương Bách Vạn sờ sờ cái bụng mình, không biết đứa nhóc bên trong này là trai hay gái nhỉ? Câu trả lời nhanh chóng được tiết lộ, cô và Ninh Hành có một đứa con gái. Ninh Hành vốn rất thích con gái, trước đây anh cưng chiều Nhất Nhạc hơn phân nửa là vì lý do này, bây giờ đã có con gái của mình, khỏi phải nói anh chiều đến mức nào, chỉ cần anh có mặt, đừng người nào mơ ôm được con gái anh, cho nên cô nhóc mở miệng nói được từ đầu tiên chính là "bố". Khương Bách Vạn cảm thấy rất hạnh phúc, đặt tấm ảnh chụp gia đình mình bên cạnh tấm ảnh chụp chung với Miểu Miểu, lại kẹp một tấm ở trong ví tiền. Người lương thiện nhất định sẽ được hạnh phúc, chỉ cần bằng lòng chờ đợi. Mời các bạn đón đọc Tuyệt Đối Không Được (Vạn Vạn Không Được) của tác giả Đào Đào Nhất Luân.
A Nông - Bàn Hoa
“A Nông” là một câu chuyện nhẹ nhàng và rất là… nhiều thịt. :v Hành văn của tác giả trôi chảy và nhẹ như mây ấy, nên khi đọc cứ thấy lòng mình “lắng” lại, ngay cả những đoạn có H. =]] A Nông mất trí nhớ vô cùng ngoan ngoãn đáng yêu, A Nông khi lấy lại kí ức vẫn là một tiểu cô nương hồn nhiên đáng yêu, bảo sao Lục Thung không cưng không yêu cho được. :”> Còn Lục Thung, đây đích thị là ví dụ điển hình của “nam thần kinh”, tính khí thất thường, tâm tình bất ổn. :v Lúc mới đầu mạnh miệng nói với A Nông cô chẳng khác gì con mèo mà hắn nhặt về, hắn ngại quản. Và thế là lúc sau bị nghiệp quật không trượt phát nào, yêu người ta u mê không lối về luôn. :vv   Tuy nhiên mình không đánh giá cao “A Nông”, vì bộ truyện này không để lại cho mình ấn tượng sâu sắc lắm. Thêm vào đó, lí giải tâm tình của Lục Thung chưa thật sự thỏa mãn được mình. Bù lại màu sắc văn phong của tác giả đúng gout mình thích, nhẹ nhàng dịu dàng, nên vẫn đề cử các bạn nhảy hố nhé. :”>   _   “Ông trời muốn trừng phạt anh.” “Sao lại vậy?”   Bởi vì mỗi ngày anh chỉ muốn cùng em làm chuyện xấu, cũng không muốn cho em đi nơi nào khác, chỉ cần ngoan ngoãn nương vào trong thân thể của anh.” …   “Anh muốn em vĩnh viễn là A Nông, vĩnh viễn không biết đến nhân gian hiểm ác, không chịu hiểm ác bức bách. Bởi vì em là A Nông của anh.” *** Mùa hè năm đó so với trước càng nóng bức người, như thể dồn hết toàn lực để cho mọi người khắc sâu ấn tượng về nó. Dựa theo khoảng ngày sinh dự tính, A Nông phải nằm viện trước, chuẩn bị sinh em bé. Chị chủ cửa hàng bán hoa đóng cửa hàng, thường xuyên ôm em bé tới chơi với A Nông. Em bé béo múp míp, ê a học nói, lúc cười rộ lên, đáng yêu muốn chết. "Em cũng muốn sinh một đứa giống này." A Nông ngoắc lấy ngón tay mềm mại của đứa trẻ, vui rạo rực, cười lộ hết nguyên hàm răng, làm cái mặt quỷ, chọc cho em bé cười khanh khách không ngừng. Chị chủ cửa hàng bán hoa nghe A Nông nói vậy, che miệng cười rộ lên: "Đứa nhỏ ngốc, chui ra từ bụng khác nhau, sao có thể giống nhau được chứ?" A Nông hôn hít ngón tay nhỏ của em bé, nghiêm trang nói: "Không giống nhau cũng được, nhưng phải xinh đẹp giống A Nông." "Khẳng định sẽ xinh đẹp giống A Nông mà." Mời các bạn đón đọc A Nông của tác giả Bàn Hoa.
Từng Đóa Bọt Sóng - Tửu Tiểu Thất
Hình dung thế nào nhỉ? Mặt biển mênh mông bát ngát xa tít đến tận chân trời, khiến con người ta khi nhìn nó bất giác cảm thấy trống trải, xa xăm. Những cơn sóng chạy chồm gầm gừ rít gào như một con thú khổng lồ không ngừng đánh vào bờ biển, tầng tầng lớp lớp bọt tuyết cuộn trào. Sóng biển tựa như đang vỗ về trái tim anh. Trái tim đột nhiên vô cùng ấm áp. Thật tốt, có thể gặp được anh, quen biết anh, cùng anh đi đến ngày hôm nay. “Love is the best excitant.” Tình yêu là liều thuốc kích thích tốt nhất. *** Tửu Tiểu Thất thuộc chòm sao Thiên Yết, là người phương Bắc. Là tác giả trên trang văn học mạng Tấn Giang từ năm 2009. Sở thích: Yêu mỹ thực và mỹ nhân, thích thưởng thức những chuyện đặc sắc hiếm thấy. Thường nghiêm cẩn không đủ, khôi hài có thừa. Tính tình cởi mở, không biết ưu sầu. Tác phẩm: Bà Xã! Theo Anh Về Nhà Đi (Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà) Xuyên Qua Thành Cỏ Dại Tiểu Béo Thùng cơm sát vách Hoàng Hậu Vô Đức Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? Bệ Hạ Xin Tự Trọng Thời Gian Ngòn Ngọt Từng Đóa Bọt Sóng​​​​​​​ *** Truyện này đọc nhẹ nhàng, ngọt ngào. Nam nữ chính tính tình đều thuộc tuýp mình thích. Nam phúc hắc, đẹp trai, lại có chút gì đó lưu manh, nữ thì thông minh, thẳng thắng, rất có chính kiến, nhưng vẫn giữ được nét dịu dàng, e ấp của con gái, nhất là những lúc bị anh nhà trêu chọc. Dàn nhân vật phụ thì hài thôi rồi. Truyện kể về mối tình của Đường Nhất Bạch một vận động viên bơi lội và cô phóng viên thể thao Vân Đóa. Hai người tình cờ biết nhau khi cô đi phỏng vấn nhà vô địch bơi lội Kỳ Duệ Phong là đàn anh của Đường Nhất Bạch. Ngay lần đầu tiên Vân Đóa đã bị vẻ đẹp trai của Đường Nhất Bạch thu hút :v. Đường Nhất Bạch từng là VĐV bị cấm thi đấu vì nghi ngờ sử dụng chất kích thích. Nhưng sau 3 năm anh vẫn giữ cho mình niềm đam mê với bơi lội. Rồi khi anh gặp Vân Đóa, sự chân thật cũng như tính tình của cô càng cỗ vũ cho anh hơn. Khi anh đưa kính bơi của mình cho cô cũng giống như việc đưa sợi tơ hồng bắt đầu mối nhân duyên của bọn họ. Mà bản thân Vân Đóa không biết từ lúc nào cũng đã dần có tình cảm với anh. Nhưng giữa tình yêu và sự nghiệp, nhất là sự nghiệp ngắn ngủi của một VĐV, anh sẽ chọn bên nào đây? Ban đầu Đường Nhất Bạch quyết định sẽ tập trung để giành giải vô định Olympic, nếu sau lúc đó, cô vẫn còn đợi anh thì anh nhất định sẽ tỏ tình với cô, cùng cô nắm tay đi đến hết đời. Mặc dù là quyết tâm như vậy, nhưng khi thấy cô sánh vai bên người con trai khác, lòng anh lại khó chịu, tâm lại mất tập trung, đến nỗi vào cuộc đấu vòng loại, anh thế nhưng lại có thể xuất phát trước hiệu lệnh. Anh không dám thừa nhận tình yêu với cô, nhưng lại âm thầm phá bỉnh lần cô hẹn cùng với anh họ của mình. Anh thậm chí còn không cho Kỳ Duệ Phong vốn là người anh em tốt của mình được gọi nickname mà anh đặt cho cô. Rồi những lúc khi về đến nhà, chưa đến 15 phút thì câu đầu tiên , người đâu tiên anh hỏi đã là “ Vân Đóa không về sao ạ?” …. Nói chung là có rất nhiều hành động biểu hiện dễ thương. Sau bao nhiêu dằn vặt và sóng gió trong lòng thì cuối cùng cả hai cũng đã thành thật thổ lộ tình cảm với nhau. Nhưng lại không ngờ duyên phận của bọn họ lại sâu như vậy: anh lại chính là ân nhân cứu mạng của mình ngày xưa. Còn cô lại là khởi nguồn của việc anh đi theo con đường bơi lội. Cả câu chuyện xoay quanh chủ yếu là diễn biến tình cảm cũng như sự nghiệp của cặp đôi chính. Tình tiết trả thù của nam phụ Lâm Tử cũng có, nhưng không quá sâu sắc hay thâm hiểm. Đơn giản chỉ muốn trả thù cho em gái của mình. Hay nói đúng hơn là che lấp, không dám thừa nhận sự thật như những gì Vân Đóa từng nói với anh ta. Dàn nhân vật phụ thì phong phú thôi rồi, Kỳ Duệ Phong thì mắc bệnh tự luyến, lúc nào cũng nghĩ Vân Đóa hâm mộ mình. Mẹ của Đường Nhất Bạch thì cứ như sherlock holmes, được tác giả miêu tả quả thật rất già đời. Chú chó Nhị Bạch cũng rất dễ thương, luôn làm bóng đèn rất đúng lúc :v. … Nói chung truyện hay, rất đáng đọc. Mời các bạn đón đọc Từng Đóa Bọt Sóng của tác giả Tửu Tiểu Thất.
Lãng Nhân Thiên Nhai - Twentine
Chắc mấy chế đâu còn lạ gì với Twentine nữa phải không ????????. Ngày xưa mới đọc xong Nhị gia nhà ta là thích cách diễn đạt của tác giả rồi. Sau này thấy thêm mọi người đề cử đọc nên cũng lết hết bộ này.  Cảm giác đầu tiên là "Má ơi truyện siêu kiu te  (không phải kiute kiểu teenfic đâu nha). Lời thoại rất chân thật và cuốn hút từng câu chữ.  Nam chính Lãng nhân - Yến Cô Minh. Là một trong hai Lãng nhân đứng đầu giang hồ, nổi danh với việc ra tay quyết tuyệt, hành sự mau lẹ, dùng cả mạng sống để đổi lấy tiền. Lúc đầu mình không thích lắm kiểu bướng bỉnh cố chấp của nam chính. Nhưng khi đọc đến giữa truyện, cuộc đời nam chính mở ra với những lời kể đứt quãng thì mình hiểu rằng gần 30 năm cuộc đời dài đăng đẵng, nam chính đã sống theo kiểu sống cho hết ngày hôm nay, làm mọi thứ để sống. Từ một cậu bé bị bỏ rơi nơi mồ chôn trẻ nhỏ, sống qua ngày nhờ những đồ ăn thức uống mà các bậc cha mẹ thương xót con mình cúng bái. Dơ bẩn, thức ăn thừa cặn bã, chàng làm mọi cách để có ăn để sống. Cho nên khi được sự quan tâm từng chút của nữ chính chàng cảm thấy tâm mình mềm mại, có thể hy sinh cả mạng sống mình để bảo toàn cho nữ chính. Tình yêu anh dành cho nữ chính, vừa lo sợ, vừa hân hoan khi lần đầu nếm mùi tình ái, vừa thấp thoảng sợ nữ chính sẽ ân hận khi phải yêu một người vừa tàn vừa tật như mình. Nữ chính Phong Thiên Nhai - 16 tuổi. Tuyệt đối không bạch thỏ. Cô là người võ công cao cường. Được sư phụ nuôi lớn, võ nghệ đầy mình, sống một mình trên đỉnh núi cao. Nhờ đọc sách sư phụ để lại mà hiểu biết thế giới rộng lớn này. Đây là tuýp người mình cực thích, yêu ghét rõ ràng chưa bao giờ khiến người khác mập mờ. Nam phụ có tình, cô quyết tuyệt nói thẳng "Ngươi không phải người ta thương". Chỉ một câu nói cũng đủ khiến người ta ngưỡng mộ. Cô nhặt được nam chính khi chàng còn một tia hơi thở. Nam chính bị chặt mất một cánh tay, sau này còn bị mù thêm một mắt. Vừa tàn vừa tật nhưng nữ chính đem hết cả lòng mình ra mà yêu thương bảo vệ.  Túm váy lại là truyện hay, có ngọt có ngược tí xíu tí tẹo. Cực thích lối hành văn của Twentine nên không phí đâu. Nhảy đi mấy chế  *** Sao lại khóc? Sao chàng lại khóc, ta chưa từng thấy, cũng không bao giờ muốn thấy nước mắt chàng rơi. Giữa màn mưa tầm tã, Phong Thiên Nhai chầm chậm nhấc tay, áp lên mặt lãng nhân. Mặt hắn rất nóng, cực nóng, như đang sốt cao. Phong Thiên Nhai hơi mơ màng. Con người, rốt sẽ yếu đuối đến nhường nào? Ngay lúc này đây, trong lòng Phong Thiên Nhai chỉ duy một ý nghĩ —– nàng muốn đi cùng hắn. Muốn cùng hắn báo thù. Nàng luôn có cảm giác rằng nếu mình không ở bên, lãng nhân sẽ rất nhanh mà chết. Nàng muốn khuyên hắn đừng lo lắng quá, nhưng chẳng thốt nổi thành lời. Không biết phải tốn biết bao sức lực, Phong Thiên Nhai mới giơ được tay lên, nắm lấy tay lãng nhân. “Khờ à, đừng lo… Ông ta đã châm chước rồi…” Giọng khẽ vô cùng, đến nỗi Yến Cô Minh cho rằng đấy chỉ là ảo giác của mình. Sấm rền bầu không, cuối cùng, Yến Cô Minh nấc nghẹn, vùi đầu xuống. Đất trời mịt mùng, mưa to như trút, như cao xa đang khóc.   Mời các bạn đón đọc Lãng Nhân Thiên Nhai của tác giả Twentine.