Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi

Văn án:   Tô Tiêu Tiêu nghỉ phép ở nhà một khoảng thời gian, bỗng nhiên bị Chu Lâm Duyên rủ cùng tới Tây Châu công tác.   Vào buổi sáng ngày phải lên đường, cô hậm hực quyết định trên đường sẽ "chiến tranh lạnh" cùng Chu Lâm Duyên.   Những người làm hạng mục ở Tây Châu đều là nhân viên nam, đã lâu không thấy được người đẹp giống như Tô Tiêu Tiêu, giám đốc hạng mục nhịn không được lặng lẽ hỏi Chu Lâm Duyên, "Chu tổng, không biết Tô tiểu thư đã có bạn trai chưa?"   Chu Lâm Duyên lúc ấy dựa vào cửa, đôi tay bỏ vào túi quần, nghe vậy mới rũ mắt lạnh lùng liếc anh ta một cái.   "Như thế nào? Cậu có hứng thú?"   Lúc nói chuyện anh có vẻ lười biếng thế nhưng chỉ cần cái liếc mắt cũng đủ để anh chàng giám đốc kia sợ tới mức không dám nói chuyện chỉ liên tục lắc đầu.   "Không... không… không… không có hứng thú, tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi."   Nói xong liền hoang mang rối loạn chạy đi.   Sau này anh ta mới lén kể cho đồng nghiệp nghe:   "Lúc ấy nếu như tôi dám nói có hứng thú, khẳng định sẽ phải cuốn gói rời khỏi đây!"   ---   Trong cuộc sống luôn có vài ngày hơi xui xẻo, Tô Tiêu Tiêu chính là xui như vậy đấy. Ngày đầu tiên khi boss đến tiếp nhận quản lý công ty, Tô Tiêu Tiêu không khỏe nên ngủ quên, đi làm trễ rồi kết cục là bị boss mặt lạnh hăm dọa một trận, khổ không tả nổi.   Tô Tiêu Tiêu tốt nghiệp xuất sắc chuyên ngành thiết kế, cuộc sống xa nhà trôi qua cũng khá là yên ổn, cho đến khi Chu Lâm Duyên xuất hiện trong cuộc sống của cô.   Lần đầu gặp mặt, Chu Lâm Duyên giao cho cô một yêu cầu hoàn thành thiết kế trong một tuần, làm hại Tô Tiêu Tiêu phải bù đầu xoắn xít vật lộn với bản vẽ cả ngày lẫn đêm, không chút thông cảm hay thương hoa tiếc ngọc. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Sau đó lại cắt ngày nghỉ phép của cô, kéo cô đi công tác xa. Tô Tiêu Tiêu uất ức mà Tô Tiêu Tiêu không dám nói, chỉ dám thầm chửi rủa trong lòng.   Chu Lâm Duyên là boss ở tổng bộ công ty, vì giúp quản lý nên anh mới nhận thêm công việc bên phía công ty Tô Tiêu Tiêu đang làm việc. Anh rất thưởng thức năng lực của Tô Tiêu Tiêu, lâu lắm rồi mới có bản thiết kế làm anh thấy hài lòng. Tuy nhiên anh không nhận ra cách làm việc của anh làm cho cô gái nhỏ oán hận. Anh cảm thấy mình đã rất nhân từ rồi.   Một sự trùng hợp vô cùng ngôn tình khi nhà hai người ở đối diện nhau trong cùng một tầng, là kiểu lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy đó, cháy bừng bừng luôn.   Chu Lâm Duyên ngày càng để mắt đến con thỏ nhỏ nhà bên, bình thường thì luôn luôn nhỏ nhẹ ngoan hiền nhưng đôi khi cáu lên còn dám hầm hè tức giận với anh. Khá là thú vị.   Anh bắt đầu công cuộc nhìn ai giới tính nam xung quanh Tô Tiêu Tiêu cũng cảm thấy ghen tức, nhưng cách anh cho là “theo đuổi” lại làm cho Tô Tiêu Tiêu hoàn toàn không nhận ra anh đang theo đuổi.   Tô Tiêu Tiêu thì không biết từ khi nào mà Chu Lâm Duyên lại có một vị trí quan trọng trong lòng cô như vậy. Từ chán ghét anh chỉ biết dùng công việc chèn ép cô, bây giờ cô lại luyến tiếc, lại đau lòng khi có tin đồn về vị hôn thê hào môn của anh.   *“Là ngày cô nhào vào trong lòng ngực anh, cô ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của anh. Ánh mắt đen nhánh của anh đã hấp dẫn cô trầm luân. Mỗi lần anh dùng ánh mắt đó thì cô lại không thể khống chế trái tim đang đập thình thịch của mình.   Là mỗi lúc anh nở nụ cười và gọi tên cô. "Tô Tiêu Tiêu."   Là ngày ở Diệp Thành, anh mặc sơ mi trắng, lười nhác dựa vào cây đèn đường, khóe môi câu lấy một nụ cười và nhẹ nhàng gọi. "Tô Tiêu Tiêu, lại đây."   Là buổi sáng đi Tây Châu, cô mang theo một thân bực bội rời khỏi nhà thì trông thấy Chu Lâm Duyên đang chờ cô bên ngoài.   Là lúc ở sân bay anh mua thuốc giúp cô xoa vào chỗ bị thương và hỏi. "Cô còn muốn tức giận tới khi nào?"   Ngữ khí bất đắc dĩ lại giống như mang theo sự sủng nịch, Tô Tiêu Tiêu nghe được trong lòng liền mềm nhũn, nhưng cũng cảm thấy hốt hoảng.   Là cái đêm trên núi ở Tây Châu xung quanh bỗng trở nên tối tăm dọa cho cô hô to một tiếng, "Chu Lâm Duyên."   Sau đó cổ tay bị một bàn tay dùng lực cầm lấy, Chu Lâm Duyên ở bên tai cô thấp giọng trấn an. "Tô Tiêu Tiêu, tôi ở chỗ này."”   ---   Đây là một câu chuyện vô cùng vô cùng ngọt ngào, sau khi Tô Tiêu Tiêu ôm mối tình đơn phương từ chức, Chu Lâm Duyên mới nhận ra mình theo đuổi hơi sai cách rồi. Anh bắt đầu công cuộc theo đúng cách thức của người thường, tặng hoa tặng quà tỏ tình và chẳng bao lâu hai người đã về chung một nhà.   Chu Lâm Duyên có thể lạnh lùng với thế giới nhưng anh không thể lạnh lùng với Tô Tiêu Tiêu, anh từ khi sinh ra đã không hề khóc nhưng lại khóc khi chờ Tô Tiêu Tiêu ngoài phòng sinh. Mọi sự dịu dàng của Chu Lâm Duyên kiếp này đều dành cho Tô Tiêu Tiêu cả rồi.   Truyện là một lựa chọn vô cùng thích hợp cho những bạn đọc thích nội dung ngọt ngào. Cốt truyện được xây dựng không có trắc trở, không có gay cấn, không đan xen chi tiết thương trường phức tạp như nhiều truyện tổng tài khác, nên điểm nhấn duy nhất của truyện chỉ là quá trình yêu đương ngọt ngào của hai nhân vật chính mà thôi. _____   *Trích từ truyện.   Review by #Hạ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tổng bộ tập đoàn Chu thị. Bên trong văn phòng tổng giám đốc có một bóng người cao lớn đứng trước cửa sổ. Người đàn ông một tay nhét ở túi quần, một tay cầm di động cùng người khác nói chuyện. Dường như cuộc nói chuyện của hai người không được vui vẻ lắm, người đàn ông nhíu chặt mi có chút tức giận. "Một phần phương án thiết kế làm hơn hai tháng, kết quả cái tôi nhận được chỉ là thứ bỏ đi. Nếu như cậu không thể làm được thì hiện tại có thể tới bộ phận nhân sự làm thủ tục xin từ chức." Chu Lâm Duyên nói xong liền trực tiếp cúp máy rồi xoay người ném di động lên bàn. Lúc Đường Dịch mở cửa đi vào thấy được một màn này có chút sửng sốt hỏi. "Anh làm sao vậy ?" Chu Lâm Duyên không lên tiếng trả lời. Anh đi về phía bàn làm việc ngồi xuống rồi mới ngước mắt nhìn Đường Dịch. "Có việc." Đường Dịch đi qua. "Ừ...hạng mục phía bên Tây Châu không phải là do Triệu Thành phụ trách sao, tại sao bây giờ lại điều em tới đấy ?" Chu Lâm Duyên mở máy tính lên rồi nói. "Anh ta không làm được, lâu như vậy mà hạng mục vẫn đang ở giai đoạn di dời và phá bỏ, cậu đi qua đó nhanh chóng giải quyết mọi việc. Chúng ta không thể kéo dài tiến độ công trình thêm nữa." "Vậy còn công việc bên này của em thì sao ?" Chu Lâm Duyên thuận tay mở hai gói bưu kiện rồi nói với anh ta. "Giao cho anh. Cậu hãy sắp xếp một người cùng anh bàn giao công việc." Đường Dịch suy nghĩ một chút rồi gật đầu. "Cũng được, dù sao thì gần đây mẹ của em vẫn luôn thúc dục chuyện kết hôn, lần đi Tây Châu này coi như giúp em tranh một kiếp nạn vậy, em cũng có thể yên tĩnh một thời gian." -- Lúc Tô Tiêu Tiêu biết tin Đường Dịch được điều đi Tây Châu tiếp nhận hạng mục thì phản ứng đầu tiên chính là Đường tổng của cô bị lưu đày. Dù sao Tây Châu cách thủ đô thật sự quá xa. Trong lòng nghĩ như thế nào cô liền nói ra như vậy. Lúc này trong văn phòng làm việc, Đường Dịch đang lười biếng ngồi trên ghế xem đoạn tin nhắn Tô Tiêu Tiêu gửi tới. "Cô cũng theo tôi lâu như vậy rồi sao mà tới bây giờ cô vẫn không nhìn thấy ưu điểm của tôi vậy hả." Hai năm trước Tô Tiêu Tiêu vừa tốt nghiệp đại học liền xin vào bộ phận thiết kế của tập đoàn Chu thị. Nửa năm sau vào tổ dự án khu bắc và chính thức trở thành cấp dưới của Đường Dịch. Thực ra Đường Dịch là một người rất dễ làm việc chung, trải qua hai năm làm việc với anh ta Tô Tiêu Tiêu không còn xem anh ta như là lãnh đạo. Lúc này biết Đường Dịch sắp đi cô có chút luyến tiếc. Từ bàn làm việc Tô Tiêu Tiêu tìm được một chồng văn kiện mà Đường Dịch cần, cô nhanh chóng mang tới cho anh ta. Tô Tiêu Tiêu hai tay ôm tập văn kiện nhìn Đường Dịch hỏi. "Đường tổng, anh đi rồi thì ai sẽ tiếp nhận ví trí của anh ?" Đường Dịch ngẩng đầu nhìn cô cười cười. "Cô thử đoán xem." Tô Tiêu Tiêu mắt trợn trắng. "...Tôi làm sao biết được." Đường Dịch câu môi cười. "Ngày mai các cô sẽ biết." Tô Tiêu Tiêu: "..." Thấy Đường Dịch ra vẻ thần bí như vậy Tô Tiêu Tiêu cũng có chút tò mò, nhưng anh ta không muốn nói thì cô cũng không hỏi nữa. Ngày hôm đó tất cả mọi người trong tổ đều biết tin ngày mai cấp trên mới sẽ tới vì thế ngày hôm sau hiệu quả làm việc ở bên ngoài đột nhiên tốt hơn trước kia, hơn nữa không có một ai đến trễ, cả một đám người đều đến sớm hơn thời gian quy định nửa giờ. Ngày trước, lúc Đường Dịch đang làm việc ở đây thì anh ta chính là người thường xuyên đến trễ cho nên cũng không quản thời gian đi làm của mọi người. Hôm nay khó có được một ngày mọi người đều đúng giờ tới công ty như vậy, còn chưa tới thời gian làm việc thế nhưng tất cả đều nghiêm túc ngồi tại vị trí của mình chờ sếp tới thị sát công tác. Thế nhưng cả ngày hôm nay tất cả mọi người lại không gặp được vị sếp kia. Tô Tiêu Tiêu là người Đường Dịch để lại cùng tân thủ trưởng bàn giao công việc, lúc này đành phải gọi điện thoại hỏi thăm một chút. Người nhận điện thoại là một trợ lý nam. Anh ta nói. "Chu tổng hôm nay đang đi công tác, qua mấy ngày mới có thể trở về ." Nói xong điều này thì anh ta không có thêm lời nói dư thừa nào nữa, cứ như vậy mà cúp máy. Tô Tiêu Tiêu đứng ở phòng trà sửng sốt vài giây rồi mới đem di động buông xuống. Cô nhìn chằm chằm ly nước trước mặt đến thất thần. Chu tổng nào đây...? Thông qua thái độ nghiêm túc của vị trợ lý kia Tô Tiêu Tiêu nghĩ có lẽ vị tân thủ trưởng này cũng không dễ làm việc chung. Mấy ngày kế tiếp tất cả nhân viên đều tới công ty sớm hơn nửa giờ. Một chút cũng không dám chậm trễ, thế nhưng vẫn chưa gặp được sếp. Chỉ là vẫn có người không may mắn mà gặp xui xẻo. Chuyện là Tô Tiêu Tiêu dạo gần đây luôn phải thức đêm để thiết kế bản vẽ cho nên khá là mệt mỏi, đã vậy lần này bà dì tới bụng cô lại còn đau hơn những lần trước. Buổi tối ngày hôm trước đau đến mức Tô Tiêu Tiêu nằm cuộn tròn ở trên giường, cả người đổ mồ hôi lạnh. Vì quá đau Tô Tiêu Tiêu đã không thể ngủ sớm được, hậu quả là ngày hôm sau đồng hồ báo thức vang lên cô cũng chưa tỉnh. Thẳng đến khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại ở trên tủ đầu giường thì Tô Tiêu Tiêu mới từ trong chăn vươn tay cầm lấy di động nhắm mắt nhận cuộc gọi. Sắc mặt cô trắng bệch, giọng nói có chút suy yếu. "Alô." Người đầu kia có chút khẩn trương nhưng lại không dám lớn tiếng nói chuyện. "Tiêu Tiêu, cô đang làm gì vậy ? Đã gần 9 giờ rồi sao cô còn chưa tới. Hôm nay Chu tổng tới, bây giờ đang tìm cô đấy. Cô nhanh tới công ty liền đi." Tô Tiêu Tiêu nghe được lời này thì giật mình một cái, lập tức từ trên giường ngồi dậy. "Vị Chu tổng mà cô nói là..." Lý Viện ở bên kia nhỏ giọng nói. "Boss, tổng tài ! Chúng ta xong rồi, cô tới đây nhanh lên." Tô Tiêu Tiêu thiếu chút nữa đánh rơi di động. Cô cũng không kịp cúp máy, vội vàng xuống giường chạy vào nhà vệ sinh. Vội vội vàng vàng rửa mặt sau đó cũng chỉ kịp mặc áo sơ mi cùng quần rồi cầm lấy áo khoác chạy nhanh ra cửa. Làm thế nào cũng không thể ngờ được hôm nay Tô Tiêu Tiêu lại xui xẻo như vậy, cô căn bản không nghĩ cấp trên sẽ đột nhiên tới. Tô Tiêu Tiêu vừa lái xe được một đoạn thì bị tắc đường, cô gấp đến độ thiếu chút nữa xuống xe chạy tới khu tàu điện ngầm phía trước. Có đánh chết Tô Tiêu Tiêu cũng không ngờ được vị kia lại là tổng giám đốc bên tổng bộ. Tổng giám đốc không phải là có rất nhiều việc sao. Trong công ty mọi chuyện lớn nhỏ đều chờ anh giải quyết, như thế nào còn có thời gian tự mình tới chỗ bọn họ làm việc. Tô Tiêu Tiêu vào Chu thị làm việc hai năm nhưng chưa thấy qua vị tổng tài trẻ tuổi đầy hứa hẹn này. Nhưng mà cô vẫn nghe thấy rất nhiều tin về anh. Theo như lời đồn thì vị tổng tài này lớn lên thực anh tuấn, thế nhưng thủ đoạn hành sự lại quyết đoán và tàn nhẫn. Tô Tiêu Tiêu còn nghe nói toàn bộ nhân viên làm việc tại tổng bộ đều rất sợ anh. Mặc dù Chu Lâm Duyên lớn lên phi thường đẹp trai, nhưng cũng chẳng có ai dám ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái. Nếu bọn họ làm sai chuyện gì đó thì chỉ cần một ánh mắt của anh bắn tới cũng đủ khiến bọn họ không dám thở mạnh. Ngay cả những người có chức vị cao ở công ty lúc mở cuộc họp nếu thấy tâm trạng Chu Lâm Duyên không tốt bọn họ cũng trở nên lo lắng, sợ chính mình sẽ nói sai điều gì đó. Tô Tiêu Tiêu cũng không dám tưởng tượng tới một lát nữa bản thân sẽ nhận kết cục gì. Lần tắc đường này kéo dài hơn 10 phút, lúc Tô Tiêu Tiêu đến công ty đã là 9 giờ 30. Tô Tiêu Tiêu xe cũng không kịp đem vào bãi đậu, đành dừng trước cửa công ty sau đó đem chìa khóa giao cho bảo vệ rồi nói. "Anh Vương...giúp tôi đem xe vào bãi đậu nhé." Cô nói xong liền chạy nhanh vào thang máy. Rất nhanh thang máy đã lên tới tầng 5 nơi Tô Tiêu Tiêu đang làm việc. Cô nhanh chân chạy tới phòng làm việc. Trong khi Tô Tiêu Tiêu còn chưa kịp ổn định lại hơi thở thì Lý Viện đã chạy tới nắm lấy tay cô. "Sao bây giờ cô mới tới. Chu tổng đang tìm cô đấy." Tô Tiêu Tiêu thở hổn hển đầu óc một mảnh hỗn loạn, nhưng cô vẫn nhớ rõ nhiệm vụ Đường Dịch giao cho mình. Cô đi nhanh tới bàn làm việc cầm lấy văn kiện rồi đưa tới văn phòng Chu tổng. Tới nơi Tô Tiêu Tiêu không dám lập tức đi vào. Cô ở bên ngoài điều chỉnh hô hấp rồi hít sâu một hơi mới giơ tay gõ gõ cửa. Bên trong truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông. "Vào đi." Tô Tiêu Tiêu nghe thấy giọng nói kia trong lòng có chút khẩn trương. Cô nhấp môi, thở sâu sau đó mở cửa đi vào. Trong văn phòng, ngồi ở bàn làm việc là người đàn ông mặc một thân tây trang màu đen, anh cầm một cây bút đang cúi đầu xem văn kiện. Thời điểm Tô Tiêu Tiêu đi vào anh cũng không ngẩng đầu nhìn cô. Tô Tiêu Tiêu ôm văn kiện đi qua, kiềm chế khẩn trương nơi đáy lòng, nhẹ giọng nói. "Chu... Chu tổng, Đường tổng bảo tôi cùng ngài bàn giao công việc." Chu Lâm Duyên không phản ứng, vẫn như cũ nghiêm túc xem văn kiện. Chờ xem xong tờ văn kiện cuối cùng anh mới ngẩng đầu nhìn về phía Tô Tiêu Tiêu lạnh giọng hỏi. "Mấy giờ rồi ?" Tô Tiêu Tiêu trong lòng lộp bộp một chút, vội nói. "9... 9 giờ 40." Chu Lâm Duyên nhìn cô, trong ánh mắt không có chút độ ấm nào. "Chẳng lẽ cô không có khái niệm về thời gian sao ?" Tô Tiêu Tiêu hôm nay đến trễ thật sự có nguyên nhân. Cả đêm cô đau bụng đến không ngủ, gần sáng mới ngủ được một lúc, không nghĩ tới liền ngủ quên. Nhưng mà đến trễ chính là đến trễ, cô cũng không có ý định giải thích. Tô Tiêu Tiêu gật đầu nói. "Thực xin lỗi Chu tổng, tôi hứa sẽ không có lần sau." Chu Lâm Duyên liếc cô một cái. "Lần sau nếu lại đến trễ thì không cần tới công ty làm việc nữa. Bây giờ cô cứ để văn kiện ở đấy rồi đi ra ngoài đi." Anh nói xong cũng không tiếp tục nhìn Tô Tiêu Tiêu mà cúi đầu xử lý công việc. Chu Lâm Duyên từ ánh mắt cho đến ngữ khí đều quá lạnh nhạt, điều này làm cho đáy lòng Tô Tiêu Tiêu có chút khó chịu, nhưng cô cũng biết chính mình làm sai, anh ta không trực tiếp xử phạt phỏng chừng đã là giơ cao đánh khẽ. Tô Tiêu Tiêu đứng tại chỗ im lặng hai giây rồi đặt văn kiện lên bàn và xoay người đi ra ngoài. Khi Tô Tiêu Tiêu trở lại phòng làm việc, các đồng nghiệp trong nháy mắt đều ngẩng đầu nhìn cô. Lý Viện chạy tới giữ chặt tay cô khẩn trương hỏi. "Thế nào rồi, Chu tổng có mắng cô không ?" Đúng lúc này bụng Tô Tiêu Tiêu lại lên cơn đau, đau đến mức hai chân cô đều nhũn ra. Sắc mặt của Tô Tiêu Tiêu trắng bệch. Cô đi về bàn làm việc, che lại bụng nhỏ rồi gục đầu lên bàn, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi. "Bảo tôi lần sau lại đến trễ thì không cần tới công ty nữa." "Cái kia..." Lý Viện vốn đang muốn hỏi tiếp nhưng đột nhiên phát hiện sắc mặt Tô Tiêu Tiêu không tốt, vội vàng hỏi. "Tiêu Tiêu, cô làm sao vậy ? Có phải là khó chịu ở đâu không. Sao sắc mặt cô lại kém như vậy." Tô Tiêu Tiêu theo bản năng ôm bụng trả lời. "Không có việc gì, chỉ là đau bụng kinh mà thôi." Cô đem mặt vùi vào khuỷu tay, chỉ cảm thấy đau đến đổ mồ hôi lạnh. Cả buổi sáng Tô Tiêu Tiêu luôn ngồi một chỗ. Cô đau tới mức không có sức lực nói một câu, cũng chỉ uống vài ly nước ấm rồi thôi. Giữa trưa các đồng nghiệp đều đi ăn cơm, chỉ có Tô Tiêu Tiêu không còn sức lực nên ở lại văn phòng. Lý Viện ăn xong cơm trưa thì lấy giúp Tô Tiêu Tiêu một phần. Lúc về phòng làm việc thấy cô đang gục đầu trên bàn liền đi qua. "Từ sáng tới giờ cô vẫn chưa ăn gì, như vậy không tốt cho thân thể." Tô Tiêu Tiêu không nghĩ tới Lý Viện sẽ giúp cô lấy một phần cơm, ngẩng đầu cảm kích nói. "Cảm ơn cô." Lý Viện thấy sắc mặt Tô Tiêu Tiêu vẫn còn tái nhợt chợt nhíu mày hỏi. "Cô có muốn xin phép Chu tổng về nhà nghỉ ngơi không ?" Tô Tiêu Tiêu vừa nghe, lập tức nói. "Thôi bỏ đi, tôi cũng không dám." Buổi sáng cô vừa đến muộn thì làm sao còn dám xin nghỉ. Huống chi Tô Tiêu Tiêu thật sự có điểm sợ Chu Lâm Duyên. Thấy khuôn mặt lạnh như băng của anh nhìn về phía mình cô thật sự sợ tới mức không dám hé miệng. Tô Tiêu Tiêu đau bụng cho nên không muốn ăn thứ gì, cơm Lý Viện đưa cho cũng không ăn nhiều, chỉ là uống chút chút canh bí đao hầm xương rồi thôi. Sau khi đi ăn về thì mọi người liền tụ tập một chỗ nói chuyện. "Buổi sáng lúc Chu tổng bước vào, tôi thật sự cảm thấy trái tim mình giống như bị nả một phát súng, lớn lên cũng quá soái đi. Khuôn mặt, dáng người, khí chất, tất cả đều rất tuyệt." "Tôi còn thấy từ người anh ta toát ra hơi thở cấm dục nha." "Tuy Chu tổng rất tuấn tú nhưng anh ta cùng tiểu Đường tổng không giống nhau, mấy người không cảm thấy sao, đứng trước mặt anh ta tôi đầu cũng không dám ngẩng, bộ dáng quá lạnh lùng, toàn thân đều tản ra khí tràng làm người khác không dám tới gần." Tô Tiêu Tiêu buồn bã ỉu xìu gục đầu trên bàn, nghe các đồng nghiệp bát quái, trong đầu lại suy nghĩ. "Lớn lên đẹp trai thì có lợi gì, lúc nói chuyện yêu đương mà vẫn luôn là bộ dáng nghiêm túc như vậy phỏng chừng sẽ làm cho bạn gái cảm thấy buồn bực muốn chết." Mời các bạn đón đọc Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi của tác giả Nghê Đa Hỉ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhật Ký Tân Hôn
Truyện Nhật Ký Tân Hôn của tác giả Đường Nhã. Trong cái rủi vẫn còn cái may. Câu chuyện này sẽ là một minh chứng cho điều ấy khi mà Thẩm Hạ Chí , một cô gái bất hạnh mồ côi cha mẹ từ nhỏ . Cô và chị gái của mình sống nương tựa vào nhau nhưng lúc nào chị gái cũng ngửa tay xin tiền cô...Đến năm 18 tuổi, cô nhận ra một điều nếu không có tiền thì cuộc sống của mình sẽ mãi đen tối. Từ đó cuộc sống ở đợ của cô bắt đầu, ngày này qua ngày nọ cô làm việc rất chăm chỉ nhưng cô đã sớm nghỉ việc bởi những ông chủ của cô đa số là những lão già háo sắc,luôn muốn lợi dụng cô. Rồi đến một ngày cô gặp anh, một người con trai 27 tuổi, đẹp trai, giàu có. Cô đã bị anh xách về , bắt cô phải tự gả cho anh ... Cuộc sống mới của cô bắt đầu !!! *** “A, món mới nha, em muốn ăn món này, món này, món này nữa, ô ô... Làm sao đây, món nào cũng ngon hết, món nào em cũng muốn ăn.” “Em ăn hết được sao?” “Ăn không hết thì anh ăn chứ sao.” “Em đúng là tiểu quỷ tham ăn!” “Cái gì mà tiểu quỷ chứ? Không phải là anh rõ nhất sao, hôm qua anh còn nói em “lớn” rồi đấy!” “Phốc...” Ở một nơi hẻo lánh có một tiệm bánh ngọt nhỏ nhưng lại được trang trí với phong cách rất ấm áp. Trong tiệm, một đôi tình nhân đang mắng yêu nhau làm không ít khách trong tiệm cười trộm, thỉnh thoảng họ còn vểnh tai lên nghe một chút nội dung “ướt át” giữa họ. Lúc này, một bóng dáng nhỏ nhắn từ phòng bếp đi ra, trong tay là mấy dĩa bánh ngọt vừa mới làm xong. Gương mặt cô nhỏ nhắn lại có vẻ hơi ngốc nghếch, cô nở nụ cười điềm đạm, dịu dàng nói: “Được rồi, được rồi, đừng quậy nữa, muốn ăn gì.” “Ô ô... chị Thẩm, chị phải đòi lại công bằng cho em, rõ ràng là anh ấy ăn hiếp em mà.” “Chị Thẩm, oan uổng quá.” Thẩm Hạ Chí bật cười, đem bánh ngọt cho mấy vị khách quen rồi gõ đầu cô gái nhỏ một cái: “Em nha, đừng có lúc nào cũng bắt nạt Đại Hùng, cẩn thận sau này cậu ta không cần em nữa.” “Anh ấy dám!” Tiểu Kỳ lập tức bày ra bộ dạng Mụ Dạ Xoa, làm không ít khách ôm bụng cười lăn lộn. Thẩm Hạ Chí cũng che miệng cười, tiệm bánh này của cô giống như một gia đình nhỏ, khách đến đây sẽ dần dần yêu thích nơi này. Khách hàng không chỉ đến đây để thưởng thức tài nghệ của cô, thỉnh thoảng họ còn tìm cô tâm sự, chia sẻ nỗi niềm. Cuộc sống như vậy còn gì mà không thỏa mãn chứ? Huống chi, cô còn có một tiểu bảo bối đáng yêu mà. Thật ra thì, chỉ cần không nhớ đến người kia thì mọi chuyện đều tốt, thật sự rất tốt, chỉ cần… không nghĩ đến anh. Tiểu Kỳ thấy Thẩm Hạ Chí có chút trầm tư liền kéo kéo tay cô: “Chị Thẩm, chị đang nghĩ gì vậy?” “À?” Thẩm Hạ Chí hoàn hồn: “Chị không nghĩ gì cả.” Tiểu Kỳ lập tức gào to đứng phắt dậy, bày ra khuôn mặt đau khổ: “Chị Thẩm, em thật đáng thương mà.” “Em làm sao vậy?” Thẩm Hạ Chí sờ sờ đầu tiểu Kỳ. “Em... Em muốn kết hôn!” “Cái gì?” Thẩm Hạ Chí giật mình, vội vàng nhìn về phía Đại Hùng: “Hai người muốn kết hôn?” “Đúng vậy.” Đại Hùng đỏ mặt gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói: “Chị Thẩm, hôm nay chúng em đặc biệt tới đây đưa thiệp mừng cho chị, lúc chúng em kết hôn chị phải tới nhé. Chị… chị cũng coi như là người làm mai cho chúng em. Chị cũng biết đó, lần đầu tiên em gặp Tiểu Kỳ cũng là ở tiệm bánh này, hi hi.” Thẩm Hạ Chí còn chưa lên tiếng thì Tiểu Kỳ đã ai oán cắt lời cô: “Ô... chị Thẩm, thật ra thì người ta không muốn gả sớm như vậy đâu... người ta mới mười tám tuổi à, còn cả tương lai tốt đẹp phía trước.” Đại Hùng vội vàng lắc đầu: “Không được không được, tương lai của em phải có anh, anh cũng không còn nhỏ... ai biết được sau này em có bị người khác cướp mất không.” “Ai thèm quan tâm anh chứ!” Thẩm Hạ Chí nhìn hai người lại đấu võ mồm, bất đắc dĩ cười cười. Cô không nói nhiều nữa, cô biết hai người nhất định sẽ hạnh phúc. Mặc dù hai người này luôn cãi vã nhưng người ngoài lại nhìn ra được là họ rất ăn ý với nhau.” Mười tám tuổi... Đúng là còn nhỏ, còn rất trẻ.   Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Tân Hôn của tác giả Đường Nhã.
Kim Bài Đả Thủ
Edit: Mika + Nana Beta: Nana Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE. Truyện Kim Bài Đả Thủ của tác giả Phao Phao Tuyết Nhi là câu chuyện nói về thế giới ngầm xã hội đen. Nhân vật của chúng ta là những đại ca xã hội đen nắm trên tay quyền lực sinh xác của nhiều người. Trải qua vô số cuộc ác chiến, xác lập địa vị trên giang hồ. Từ đối thủ trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành anh em cùng sinh cùng tử. Anh em là gì? Đó là nhiều năm về sau, chỉ cần một câu nói của anh, mạng của tôi, cho anh. Tình nghĩa của những người đàn ông. Tình yêu của những người đàn ông. *** [Review] Kim Bài Đả Thủ – Phao Phao Tuyết Nhi PUBLISHED ON 08/11/2015 Tác giả: Phao Phao Tuyết Nhi Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE đề cử Tình trạng: Hoàn (120 chương) Nguồn: Lâm Phong Blog: Ám Dạ Cung  Bổ sung: Chân thành cảm ơn cô Nana bên Ám Dạ Cung và bạn Mika và bạn Mèo Cụt Đuôi (ấy là theo mình còn nhớ) đã mang đến một “Kim bài đả thủ” rất mượt mà dễ đọc Hình mang tính minh họa của fan Văn án: Bọn họ là kim bài đả thủ, là tay đấm hàng đầu của đại ca xã hội đen. Trải qua vô số cuộc ác chiến, xác lập địa vị trên giang hồ. Từ đối thủ trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành anh em cùng sinh cùng tử. Anh em là gì? Đó là nhiều năm về sau, chỉ cần một câu nói của anh, mạng của tôi, cho anh. Tình nghĩa của những người đàn ông. Tình yêu của những người đàn ông. Giới thiệu: đây là câu chuyện về hai tên côn đồ ở Giang Hải vào thập niên 90. Từ kẻ thù trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành người yêu, trải qua bao khúc mắc để đến được với nhau. ——— Nói về những bộ truyện đã cho mình ấn tượng sâu đậm nhất, một trong số đó nhất định phải lả “Kim bài đả thủ” của Phao Phao Tuyết Nhi。 Đây là một câu chuyện lấy bối cảnh vào những năm 80-90 của thế kỉ trước với đề tài xã hội đen. Tuy nhiên đừng vội mà đánh giá thấp nó. Câu chuyện có không khí xã hội của những năm cuối thế kỉ 20, truyền tải đầy đủ cuộc sống của xã hội đen, không hề nhàm chán chút nào. Cao trào+ kịch tính có, tình cảm ngọt ngào có, nghĩa khí huynh đệ cũng có luôn. Một câu chuyện về tình nghĩa những người đàn ông. Về tình yêu giữa những người đàn ông. Tình yêu là như thế nào? Tình yêu giữa đàn ông là như thế nào? Trong bối cảnh xã hội ngày bấy giờ, chúng ta sẽ phải đánh đổi những gì để có được tình yêu của mình? Cứ yên tâm, cho dù nghe qua có vẻ sáo rỗng, nhưng “Kim bài đả thủ” có những hy sinh, mất mát, trả giá và nỗ lực vô cùng chân thực, nhất định sẽ không khiến độc giả thất vọng. *** Cách kể của tác giả không nhanh mà cũng không chậm chạp lê thê, dùng một tốc độ và những câu từ phù hợp để dẫn dắt người đọc đi qua những ngày tháng tuổi trẻ của Dương Lỗi và Phòng Vũ. Nhiệt huyết thanh xuân, sức mạnh của tuổi trẻ, tình cảm mãnh liệt và những hy sinh không cầu hồi đáp giữa hai người đã từng chút từng chút được vẽ nên. Từ những ngày mới quen biết cầm gạch choảng nhau, cho tới khi kết nghĩa huynh đệ, cùng nhau vào sinh ra tử, một trong những chi tiết khiến mình nhớ nhất là những lần Dương Lỗi và Phòng Vũ đàn guitar. Trong truyện thường xuyên xuất hiện những ca khúc nổi tiếng thời đó, ví dụ như Tình khúc 1990, Tuổi thơ, Mỗi ngày yêu em nhiều hơn, Đôi mắt em bán đứng trái tim em… Toàn là những khúc tình ca da diết lãng mạn, cùng với những lần hai người ngồi gảy đàn, cùng hát, ngồi ngắm hoàng hôn buông xuống, đã trở thành những khoảnh khắc dịu dàng và yên bình đến nao lòng xuyên suốt câu chuyện. Mặc kệ có những cuộc đánh nhau tơi bời sống mái, những khi sóng gió ập đến, bạo lực và máu tươi, khó khăn nối tiếp nhau, chỉ cần nhớ đến những giây phút hai người kề bên, ôm đàn guitar nhìn về phương xa nơi mặt trời dần xuống, cũng đủ để khiến lòng mình dịu lại và yên tâm. 。 Phòng Vũ và Dương Lỗi là xã hội đen, là dân anh chị thứ thiệt ở Giang Hải thời bấy giờ. Dưới trướng là mấy trăm đàn em, phía trên còn có hai vị đại ca tiếng tăm một vùng, cả hai đều là người có máu mặt. Hung hăng thì có hung hăng, nhưng cũng không phải không có đầu óc, chỉ biết chăm chăm đánh người. Ban đầu cả hai không hề quen biết, từ một Dương Lỗi trẻ tuổi nóng máu, muốn trả thù cho đàn em mà nhận một cú máu me bê bết từ Phòng Vũ, cũng từ đó mà kết giao. Hai người một mạnh mẽ hung bạo, dễ xúc động mà cứng cỏi ương ngạnh, một thân kinh bách chiến, điềm tĩnh không nhiều lời mà thâm sâu khó lường, đều có một điểm chung là vô cùng trượng nghĩa. Họ không màng tới “yêu đương nhăng nhít”, chỉ có tình nghĩa anh em là quan trọng nhất. Lăn lộn trong giang hồ, có ai là tay chưa từng vấy máu? Đọc truyện mình mới thấy được họ có thể hy sinh những gì vì anh em mình, cách họ sống cứng cỏi và hiên ngang, làm mọi chuyện đều minh bạch rõ ràng, rất đàn ông! Nói thật lòng, “Kim bài đả thủ” là câu chuyện có khí khái nam nhi nhất mình từng đọc. Ngoại hình đàn ông, tính cách đàn ông, không hề có chút gì ẻo lả yếu đuối. Mình thích truyện này vì rất nhiều lý do, không chỉ vì cách Phòng Vũ và Dương Lỗi yêu nhau, mà còn vì cái tình giữa người với người trong đây. 。 Trong truyện, số lần Phòng Vũ và Dương Lỗi xa nhau không phải là ít, những khó khăn xảy đến đều được giải quyết một cách hợp lý, qua đó kéo hai tâm hồn lại gần nhau hơn, rất tự nhiên chứ không gượng gạo. Tình cảm của họ mãnh liệt và say đắm, không vì hoàn cảnh mà hèn nhát hay lay động. Tuy vậy thời đó vẫn còn nhiều bất cập và trở ngại, hai người đều là kẻ lõi đời khôn ngoan, đâu thể cứ phăm phăm tiến về phía trước một cách khờ dại cho được. Sau này, họ có một lần thử thách dài lâu nhất, một biến cố lớn nhất xảy đến không chỉ cho hai người mà còn kinh động đến toàn bộ giới xã hội đen ở Giang Hải lúc đó, mà đối với mình cũng là đau lòng nhất. Trong lần đó, Phòng Vũ đã mất đi rất nhiều, mà Dương Lỗi cũng phải từ bỏ rất nhiều thứ. Tuy nhiên, mọi khó khăn trải qua đều đáng giá. Đáng giá cho một cái kết viên mãn vẹn toàn, đáng giá cho một hạnh phúc mãi-mãi-về-sau mà hai người đã phải dùng hơn mười năm cùng bao nhiêu tiếc nuối để có được. Nếu nói tình yêu của hai người là một màu hồng bay bổng thì không đúng, bởi câu chuyện rất thực tế, cuộc sống không dễ dàng cho họ đến vậy. Mà những khoảnh khắc lãng mạn nhất có khi còn hơi thô lỗ. Đàn ông mà, tình yêu giữa họ cũng không mềm mại dịu ngọt như với phụ nữ được đâu. Phương pháp thể hiện giữa họ phần lớn là hành động và cách họ bảo vệ nhau. Như lúc Phòng Vũ không chút do dự đâm ngập lưỡi dao vào cánh tay mình để mang Dương Lỗi về. Như khi Dương Lỗi tàn nhẫn đáp trả những kẻ đã tổn thương Phòng Vũ. Dương Lỗi là người có thể khiến Phòng Vũ mất đi lý trí, là người ảnh hưởng đến anh nhiều nhất. Tương tự, Dương Lỗi nguyện làm bất cứ điều gì vì Phòng Vũ. Mình rung động vì những điều như vậy. Kể cả nhỏ nhặt như khi Dương Lỗi mắng Phòng Vũ vì đã liều lĩnh đi tìm mình nhưng trong lòng thì lo muốn chết, hay khi Phòng Vũ ôm chặt Dương Lỗi suốt đêm, vì như vậy anh có thể dễ dàng nhận ra khi nào người yêu lên cơn sốt. ❤️ PHÒNG VŨ ❤ Dương Lỗi là người yêu trước, nhưng mình lại thương Phòng Vũ hơn. Dương Lỗi cũng chịu đựng nhiều, trả giá nhiều, hy sinh nhiều như Phòng Vũ vậy, nhưng cho dù Phòng Vũ thể hiện không mãnh liệt như người còn lại, chính điều đó lại khiến mình yêu anh hơn. Phòng Vũ điềm tĩnh và biết thu mình hơn, anh cũng không phóng túng bộc lộ như Dương Lỗi, chỉ là cách anh âm thầm suy nghĩ cho Dương Lỗi, lo lắng cho tương lai của cậu, cùng những hành động nhỏ bé cho thấy anh bị ảnh hưởng bởi Dương Lỗi nhiều đến mức nào, những điều đó đã thể hiện tình yêu của anh cũng không hề thua kém Dương Lỗi. Phòng Vũ là người yêu lý tưởng, cho dù đối phương là nam hay nữ. Là nữ, anh sẽ dịu dàng săn sóc vì bạn, luôn luôn chu đáo lo tới cảm nghĩ của bạn. Là nam, anh sẵn sàng hy sinh bản thân mình cho bạn. Một Phòng Vũ luôn luôn quan tâm tới người khác, kính già yêu trẻ, dịu dàng chu đáo, nghĩ kiểu gì cũng không liên tưởng tới xã hội đen hùng hổ bặm trợn được đúng không? Phòng Vũ thích mặc áo sơ mi trắng. Tinh khiết, sạch sẽ, nhẹ nhàng, khác hẳn với thủ đoạn ra tay mau chóng tàn nhẫn của mình. Phòng Vũ không có ba mẹ, cho nên anh khao khát một gia đình đầy đủ. Nhưng dù vậy, anh vẫn từ bỏ ước nguyện đó của mình vì Dương Lỗi. Đối với anh, Dương Lỗi chính là cả thế giới. Anh có thể bỏ đi mong muốn có một gia đình hạnh phúc, bỏ đi một người vợ hiền và con trẻ vui cười dưới một căn nhà ấm cúng trong tương lai. Anh chỉ chọn một mình Dương Lỗi, thà cùng cậu lăn lộn giữa cuộc sống vấy đầy máu tanh chứ không quay đầu kết hôn. Tình yêu giữa hai người là như vậy đấy. Thật ra thì đối với mình, rất khó để diễn tả tình cảm đó. Nó vô cùng sâu đậm, sâu đậm đến mức khảm chặt trong linh hồn. Sâu đậm đến không màng sống chết vì nhau, đến mức người kia đã dung nhập vào nơi sâu kín nhất trong sinh mệnh của họ. 。。。 Lời cuối, mình chân thành khuyên các bạn đọc truyện này. Các nhân vật trong này rất thật, thật đến nỗi mình tiếc cho họ dù là nhân vật phụ đi nữa. Tình yêu giữa Phòng Vũ, Dương Lỗi cũng được khắc hoạ rất chân thực, cả lòng nhiệt thành trong tình yêu của họ nữa (btw, cả những khó khăn và sóng gió cũng vậy luôn XD) 17:30 – 2015/11/08 *** WARNING: SPOIL CỰC CAO!!! Lâu rồi mới tìm được một bộ truyện khiến mình đọc không ngừng gì như vậy, cứ rảnh rỗi được một phút là lôi truyện ra đọc. Bối cảnh truyện là cuối thập niên 80 đầu thập niên 90, khoảng thời gian giang hồ lộng hành chém giết, côn đồ xã hội đen đầy đường, bất chợt đi ngoài được cũng có thể đụng độ một vụ chém người giữa các băng đảng xã hội đen. Lúc bấy giờ Phòng Vũ đã lăn lộn được mấy năm trời, người này lăn lộn ở chốn hắc đạo từ năm mười bốn mười lăm tuổi, đến bây giờ hơn hai mươi, đã có danh tiếng nhất định trong giang hồ, là đàn em đắc lực nhất của một trong hai đại ca xã hội đen danh tiếng nhất bây giờ, tay đấm nổi danh không địch thủ. Thế nhưng bề ngoài tuấn tú lại trang nhã, lúc nào cũng mặc sơ mi trắng, cả người tỏa ra ánh nắng, khiến người người yêu thích. Còn Dương Lỗi cũng thuộc dạng côn đồ đường phố có tiếng, tên này nổi tiếng trượng nghĩa lại nói lý lẽ, đánh đấm cũng giỏi nên lọt vào mắt xanh của ông đại ca còn lại. Bề ngoài lại y như thiếu gia đa đình, làm cho người ta có cảm giác không an toàn, thế nhưng sự xấu xa đó lại càng hấp dẫn người khác. Trong một dịp tình cờ, Dương Lỗi hiểu lầm nên đánh em họ của Phòng Vũ. Ấn tượng đầu tiên khi hai người gặp nhau chính là, Phòng Vũ phan cho Dương Lỗi hai cục gạch, đánh tới hắn nhập viện. Sau đó Dương Lỗi không phục, luôn tìm cơ hội báo thù, thế nhưng bản thân đánh không lại người ta, đại ca hai bên lại có giao tình, mở một bàn tiệc giảng hòa, buộc Dương Lỗi không được hó hé trả thù nữa. Dương Lỗi thì lại lúc nào cũng muốn đấu tay đôi một trận với Phòng Vũ phân cao thấp, bản thân hắn không phục Phòng Vũ nên suốt ngày đi kiếm chuyện với anh. Phòng Vũ tự nhận bản thân người lớn không chấp nhất trẻ nhỏ, lúc nào cũng có cảm giác anh luôn bảo dung Dương Lỗi. Hai người cứ thế mà dây dưa, từ từ cảm nhận được mặt tốt của đối phương, Dương Lỗi thấy Phòng Vũ chính là đàn ông thực thụ, có nghĩa khí nói lý lẽ, đánh đấm giỏi, anh em phục anh nhiều vô số kể, Phòng Vũ lại cảm thấy tên nhóc Dương Lỗi này đùa rất vui, tính cách hai người đều là người trọng tình cảm với anh em, thế nên lại ‘không đánh không quen biết’.  Dương Lỗi là người rung động với Phòng Vũ trước, khi mới biết Dương Lỗi cũng dằn vặt bản thân lắm, trốn tránh Vũ không gặp mặt, Vũ thì bị trốn tránh thì không chịu được, bắt ra hai mặt một lời nói chuyện rõ ràng, sau đó Dương Lỗi lại có suy nghĩ khác, tiếp tục bám vào Phòng Vũ. Hai người như hình với bóng, sớm tối kề cận, Phòng Vũ cũng sớm nảy sinh tình cảm với Dương Lỗi, chỉ là Phòng Vũ một mực ấn định Dương Lỗi là anh em tốt của mình nên tự giác lượt bỏ tình cảm không bình thường của mình với Lỗi. Lúc đầu tác giả nói ở khía cạnh của Dương Lỗi nhiều hơn, vì Lỗi là người động tâm trước nên lúc này Lỗi rất đáng thương, vừa phải kìm nén tình cảm của bản thân không để dọa sợ Phòng Vũ, vừa không thể khống chế tình cảm của mình dành cho Vũ càng ngày sâu đậm. Một sự kiện xảy ra xem như bước ngoặc, có một bánh bèo theo đuổi Vũ, bị Vũ từ chối, bánh bèo đó lại có một bánh chuối khác đeo đuổi, tên kia đeo đuổi không được nên sanh ra ghen ghét với Vũ, dẫn người đến kiếm chuyện ở nhà hàng của đại ca Vũ mở. Lúc đó Vũ không ở hiện trường, nhưng vừa đến thì hai bên đã choảng nhau ầm xì, có hai người bị đâm bị thương, Vũ bị cảnh sát bắt đi, vốn là bị hãm hại nên không được điều tra gì cả, bị bắt vào đã bị cảnh sát ‘dụng hình’ suốt một ngày. Lỗi lúc đó bận đi làm việc cho đại ca, khi hay chuyện thì đã qua một ngày rồi, không nói hai người lập tức trở về cứu Vũ ra. Lúc  bấy giờ mới lộ ra thân phận con ông cháu cha to bự của nhà Lỗi, chú làm cục trưởng cục cảnh sát, chỉ cần nói một câu là đem được Vũ ra ngoài còn dùng xe cảnh sát đưa đến bệnh viện, tên cảnh sát thông đồng với thằng kia thì như nhà chết, chạy trở lại nịnh nọt mà chẳng thành còn bị cắt đường quan. Thẳng chủ mưu bị Lỗi và đàn em Vũ trả thù cho thê thảm, cho người truy lùng khắp thành phố. Mời các bạn đón đọc Kim Bài Đả Thủ của tác giả Phao Phao Tuyết Nhi.
Truyền Thuyết Yêu Nghiệt
Thể loại: Cổ đại, huyễn huyễn Thật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức tác giả cũng không nhớ là thời đại nào. Khi đó tôi là một cây Thất Diệp Linh Chi , vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, mọi người nói, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành. Tôi không quan tâm, Thất Diệp Linh Chi trời sinh lười biếng, làm cây cỏ không làm, sao phải chịu khổ? Lao tâm lao lực, để làm gì? Năm nào đó, ngày nào đó, đêm nào đó, trăng tròn như chiếc mâm. Có một đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói: “Có rượu không mồi.” Tiện tai bứt lá của tôi, ăn. Tôi nhịn. Ngày nào đó đêm nào đó, lại một lần trăng tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó nhổ lá của tôi, ăn. Tôi lại nhịn. Lần thứ ba vào ngày nào đó đêm nào đó, trăng vẫn tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó lại nhổ lá của tôi, ăn. Vì thế một cây cỏ tính tình tốt như tôi, cuối cùng cũng không nhịn được nắm chặt nắm đấm không có thật: tôi hận trăng tròn! ! ! ! ! ! Lá của tôi đã hết, bắt đầu ăn thân tôi. . . . . . Vì thế. . . . . . Tôi muốn tu hành! ! ! ! ! Ai, vuối mặt tôi, an ủi tôi nửa đời đau thương? Ai, sưởi lòng tôi, che chở tôi nửa đời lạnh lẽo? *** “Truyền Thuyết Yêu Nghiệt” kể về một cây Thất Diệp Linh Chi tự xa xưa, vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành. Cây Thất Diệp Linh Chi cho rằng mình sinh ra là cây cỏ nên an phận mà lười biếng sống qua ngày, không muốn lao tâm khổ tứ để làm những chuyện cao siêu. Nhưng sự đời vốn không công bằng, ngày ngày bị ức hiếp, Thất Diệp Linh Chi không chịu nổi tự hỏi. Nàng tự hỏi, tự dằn vặt lòng mình. Rằng, “Ai, vuốt mặt tôi, an ủi tôi nửa đời đau thương?” “Ai, sưởi lòng tôi, che chở tôi nửa đời lạnh lẽo?”. Liệu có ai không, che chở nàng, yêu thương nàng những tháng ngày sau này. Hãy từ từ khám phá nhé. Review Truyền thuyết yêu nghiệt – Tình yêu là một loại chấp niệm không thể phá vỡ “Truyền thuyết yêu nghiệt” được biết bởi Nhất Độ Quân Hoa – tác giả mà khi nhắc đến độc giả liền nghĩ tới giọng văn vừa nhẹ nhàng, vừa hài hước, luôn khiến người đọc bị cuốn vào câu chuyện lúc nào không hay. “Truyền thuyết yêu nghiệt” cũng là một tác phẩm như vậy, nó vừa đủ bi, hài, cũng ngọt ngào mà thâm tình. Tác phẩm truyện dị giới mới này xoay quanh chuyện tình của vị Tư Chiến Thượng Thần và một cô gái tộc yêu tên Thất Diệp Linh Chi. Họ đã cùng nhau trải qua mấy kiếp, để lại bao kỷ niệm, đã từng gắn bó không rời và cũng tồn tại cả hận thù. Nhưng thời gian trôi đi, tình yêu của cả hai càng trở nên sâu nặng chứ không vơi đi. Tư Chiến Thượng Thần vốn là một vị anh hùng, và cũng vì vị thế này mà chàng phải lựa chọn hi sinh nàng để bảo vệ tam giới. Chàng đã hi sinh nàng, biến nàng thành “yêu nghiệt” làm náo loạn cả tam giới. Sau đó, lại vì duyên, vì nợ, vì tình cảm của mình, chàng lại theo đuổi nàng, dung túng và yêu thương nàng. Còn Thất Diệp Linh Chi, mặc dù hận chàng, nhưng lại không thể ngăn trái tim mình luôn hướng tới chàng. Cả hai luôn trong trạng thái tìm kiếm, mong ngóng nhau. Khi một trong hai người buông tay, người còn lại liền vô tình đưa tay tới. Dù họ có thể lãng quên nhau, nhưng chưa bao giờ từ bỏ đối phương. Và quan trọng hơn tất thảy, trong tình yêu, chính là cả hai sẽ là không bao giờ buông bỏ dù thế sự có xoay vần, dòng đời có thay đổi và lòng người có khác đi. Có thể người đọc ban đầu nghĩ đây là một câu chuyện tình buồn, vì chàng thì là người ở trên cao, có thể vì tam giới thiên hạ mà buông bỏ mọi thứ. Còn nàng là “yêu nghiệt” bị cả tam giới căm ghét. Nhưng cuối cùng họ vẫn tìm thấy nhau và ở bên nhau khi mái đầu đã bạc trắng. Bởi vì, tình yêu là một loại sức mạnh, là một loại chấp niệm lớn nhất không thể gạt bỏ. Đây quả thực là một tác phẩm đáng đọc. Nó tuyệt đối không phải là một câu chuyện ban đầu hài hước, còn về sau thì siêu ngược mà được phân định rõ ràng. Một bên cười, một bên ngược. Rõ ràng là có thể cười ngặt nghẽo đến đau bụng nhưng lòng lại mơ hồ cảm thấy sự đau lòng vương vấn. Rõ ràng độc giả có thể khóc rầm rì nhưng lại không thể kiềm chế vì những cử chỉ khả ái của nhân vật mà cười được ngay. Mình đã đọc qua nhiều truyện, cũng từng buồn vui, đau khổ, hạnh phúc cùng nhiều nhân vật. Nhưng đây là tác phẩm để lại trong mình nhiều ấn tượng. Bởi dù lời văn nhẹ nhàng lại có thể khơi gợi nỗi buồn, niềm đau đau đáu. Hoặc cũng là những lời giản đơn thôi lại tràn ngập tình yêu, sự chăm lo cho nhau. Tình yêu vốn không cần gì đao to búa lớn, chỉ là sự âm thầm quan tâm đối phương, yêu thương từ tốn, chịu thấu hiểu và sẻ chia là khiến tình yêu bền chặt. KẾT Hy vọng rằng, phần Review truyện Truyền thuyết yêu nghiệt ngắn trên đây giúp bạn hiểu phần nào về tác phẩm. Bạn nên khám phá tác phẩm để cảm nhận tình yêu bằng thứ ngôn từ bình lặng nhất, qua đó có cái nhìn đơn giản và nhẹ nhàng hơn đối với mối quan hệ yêu đương của chính mình hay với người xung quanh. *** Một câu chuyện tình “yêu nghiệt”. Phải nói rằng review truyền thuyết yêu nghiệt ít có blogger nào không dành lời khen cho tác phẩm nói riêng và Nhất Độ Quan Hoa nói chung. Cô thật tài tình khi sáng tác được một bản tình ca có bi lại có hài, độc giả đọc đều cười không ngớt. Đối với tình cảm của Tư Chiến Thượng Thần và Thất Diệp Linh Chi, họ sau bao xa cách vẫn có thể tìm lại thấy nhau khi cả hai tóc đã bạc trắng. “Tình” quả là có sức mạnh vô cùng lớn. Tác phẩm vừa bi, vừa hài Nhất Độ Quan Hoa không phải sáng tác kiểu hài hước rồi đến ngược luyến. Tình huống được cô xây dựng khá rõ ràng, một bên là bi, một bên là hài. Rõ ràng là đều cảm thấy rất đáng yêu, rất buồn cười nhưng tựa hồ cũng có một cảm giác vô cùng đau lòng. Rõ ràng là nước mắt đã ầng ầng chỉ chờ lúc rớt xuống lại không thể ngừng ôm bụng cười. Có thể nói trong review truyền thuyết yêu nghiệt là một thứ ân oán được tác giả miêu tả rất rõ. Không thể rời xa, mãi mãi cũng không thể tách rời, tựa như hai người họ sinh ra số mệnh là đã phải gắn lấy đối phương. Một thứ ân oán của kiếp trước tái hiện. Truyện ngược tâm nhưng khá hài hước  Nhất Độ Quan Hoa thu được tiếng vang dữ dội sau khi cho xuất bản tác phẩm truyền thuyết yêu nghiệt cũng là bởi văn phong của cô rất được lòng độc giả. “Mọt” ngôn tình đều cho rằng truyện có chút ngược chính nhân vật của Nhất Độ Quan Hoa. Thế nhưng cũng có những điểm rất hài hước không nên bỏ qua. Đọc truyền thuyết yêu nghiệt, có lúc cảm thấy vô cùng đáng thương, có lúc lại thấy vô cùng đáng yêu. Vừa cười không ngớt nhưng cũng cảm thấy thật đau lòng, thật đáng thương, thật đáng tiếc cho nhân vật. Một thế giới, một câu chuyện mà Nhất Độ Quan Hoa Viết khiến người đọc thao thức không thôi.  Tổng kết Tóm lại truyền thuyết yêu nghiệt là một trong những ngôn tình huyền huyễn khá hay. Truyện cũng không quá dài, chỉ 90 chương nên đọc không tốn nhiều thời gian. Tuy nhiên một số bạn đọc thích truyện phong cách hiện đại thực tế chắc chắn sẽ không thích cuốn sách này. Đặc điểm chung của truyện huyền huyễn là viết về một thế giới hư ảo không có thực.  Truyền thuyết yêu nghiệt cũng không phải ngoại lệ. Thế giới hư ảo của Thất Diệp Linh Chi và Tư Chiến Thượng thần đều khiến người ta phải cười không ngớt nhưng cũng không kém phần đau lòng. Qua bài review truyền thuyết yêu nghiệt hi vọng bạn đọc đã có thể hiểu vì sao cuốn truyện này lại được yêu thích đến vậy. Đừng quên bấm thích và chia sẻ ý kiến của bạn về tác phẩm này nhé. Mời các bạn đón đọc Truyền Thuyết Yêu Nghiệt của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.
Tình Thương Thi Yêu
Chú ý: Truyện này siêu ngược, ngược thân, ngược tâm. Nàng xinh đẹp có nụ cười tỏa nắng đã len lỏi vào trái tim của hắn, nàng gọi hắn là " ca ca", một cuộc sống nội tâm từ lâu nay đã có người chia sẻ.  Những biến cố khó khăn ập đến, hắn bị giam cầm vào nhà lao, liệu tình yêu giữa hai người có giúp họ vượt qua được.. *** Review : Dạ Vũ - davu308blog.wordpress.com Lâu nay Nhất Độ Quân Hoa luôn vang danh là mẹ kế, ai muốn nhảy hố của bả thì xác định phải có một trái tim mạnh mẽ làm bằng sắt đồng thiếc…, chứ bằng sứ dễ vỡ thì khó có thể lành lặn sống sót qua được những màn ngược tâm ngược thân mà bả viết ra. Biết vậy nên trước khi đọc truyện này, mình cũng hạ quyết tâm lớn và hít một hơi sâu rồi, vừa mở văn án ra tác giả lại bồi thêm một câu “cực độ ngược thân ngược tâm” (khóc không ra nước mắt >..< Điểm nổi bật nhất của nàng là trở thành người “ăn đủ” những màn ngược tâm ngược thân, chung tình và trong mắt chỉ có một mình nam chính. Nói chung nữ chính bánh bèo nhưng mình lại không thấy ghét, chỉ thấy đáng thương. Về nam chính Nam Cung Ngạo, mình cũng không biết nên yêu hay nên ghét nữa. Đối với một người có tính cách máu lạnh như Nam Cung Ngạo thì việc yêu một người như vậy là quá dễ dàng, quá nhanh quá nguy hiểm. Phần lớn thời gian ở cùng nàng đều là chịch chịch và chịch >.< cảm giác như tình yêu này dựa trên skinship vậy á. Hắn được một điểm cộng là khi nhận ra đã yêu nàng thì sủng vô bờ bến, thâm tình một cách bất ngờ. Ly Nhi vì nghe lời xui dại của mẹ Nam Cung Ngạo mà muốn rời xa hắn, tính cách nàng đơn giản nên chỉ nghĩ ra được chiêu trò rất trẻ con như là cố tình để hắn “bắt gian tại trận” nàng với người đàn ông khác (đây chính là kiểu ngược cẩu huyết trong truyền thuyết đây mà). Nhưng may thay Nam Cung Ngạo sáng suốt không bị mắc lừa, thành công tránh được một xô máu cún dội vào người. Đáng khen! Mặc dù Nam Cung Ngạo rất yêu và đau đớn khi mất đi Ly Nhi, nhưng vẫn không thể phủ nhận hắn là người đã tạo ra mọi đau thương cho Ly Nhi, giết người nuôi dưỡng nàng rồi cướp nàng về, giết con nàng, giết nàng, tất cả những gì hắn làm đều khiến hắn không xứng đáng có được hạnh phúc. Vì có kết SE và ngoại truyện HE, nên ai muốn ngược nam, muốn nhìn hắn đau khổ dằn vặt suốt đời thì nên bỏ qua 2 cái phiên ngoại. Riêng mình thấy ngoại truyện HE cũng không có gì là không tốt. Dù sao Ly Nhi đã đau khổ quá nhiều, mà một thi yêu đơn thuần như nàng thì biết hận ai được chứ, bởi vậy thiết nghĩ được trở về bên Nam Cung Ngạo âu cũng là điều nàng mong muốn. P/s: Dạo này tự dưng không hiểu lấy đâu ra cảm hứng, viết review dài kinh khủng @@ Trên đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của mình về tác phẩm này, ban đầu cũng chỉ định viết đôi lời nhận xét ngắn ngắn thôi, cũng không định chê bai gì cả, ai ngờ cứ viết, viết viết lại thành ra dài ngoằng ngoẵng thế này, lại còn giống như đang ném đá vậy >.< Hic, mình không có ý ném đá truyện của má Nhất đâu mà, ngàn sai vạn sai đều là cái bàn phím sai ^^ *** Đêm, ánh trăng mờ ảo như sương. Kiếm Tự Hồn hai tay gối trên đầu, nằm ngửa trên chiếc giường nhỏ, nhìn ra màn sương màu tím nhạt ngoài cửa sổ, không làm sao ngủ được. Cạch một tiếng, cửa gỗ bị đẩy ra, sau đó cái người mà luôn phảng phất trong đầu hắn thong thả đi vào. Dưới ánh trăng liếc mắt nhìn một cái, có lẽ ấn ký trên trán nàng sẽ làm cho người ta giật mình kinh hãi, nhưng nếu nhìn kĩ thì sẽ phát hiện vẻ xinh đẹp yêu mị toát ra mạnh mẽ từ thân thể nàng. Kiếm Tự Hồn không nói lời nào, nhắm mắt lại giả ngủ, một lát sau liền cảm giác có người như cá trạch rúc vào lòng mình, mà hắn lại không tự giác vươn tay, mặc cho tay phải bên kia vẫn nắm Kiếm Thần, tay còn lại vuốt ve mái tóc đen mềm như tơ. Bàn tay thô ráp vân vê vài sợi tóc, mùi hương mê ly thoang thoảng tràn vào mũi. Chỉ một lát sau, người trong lòng đã ngủ thật say. Kiếm Tự Hồn lúc này mới hơi hơi cúi đầu nhìn xuống mỹ nhân ở trong lòng, khuôn mặt gần như trong suốt, hai mắt khép hờ, hàng lông mi dài che lấp đôi mắt màu nâu, ánh sáng chiếu lên mi hắt xuống mí mắt bóng đen nhàn nhạt, cái mũi xinh xắn, môi phấn hồng nở nang, chớp mắt một cái, trái tim vốn đã tĩnh lặng nhiều năm vậy mà bỗng nổi lên một tia dục vọng. Hắn cúi xuống gần hơn, gần như muốn hôn lên gương mặt phấn nộn kia, đột nhiên lại bị hành động của mình làm cho kinh sợ, bây giờ Kiếm Tự Hồn mới phát hiện người nằm trong lòng vốn đã không còn là đứa trẻ năm nào nữa rồi. Ngoài cửa sổ, gió thổi qua biển sương màu tím, xào xạc rung động, người trong lòng hình như có chút lạnh, lại lùi vào trong ngực hắn một chút. Kiếm Tự Hồn theo bản năng siết chặt vòng tay ôm nàng, dưới ánh trăng, trên dung nhan khuynh quốc kia là một đóa hoa được vẽ kéo dài từ trán xuống má phải, bàn tay thô ráp mơn trớn ấn ký giống như giọt nước rơi xuống, đột nhiên nhớ đến thi yêu, nếu không phải có ấn ký này, nàng và những mỹ nhân bình thường khác có gì khác nhau đâu? Mời các bạn đón đọc Tình Thương Thi Yêu của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.