Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trùng Sinh Sủng Hậu

Có một tình yêu, tuyệt vọng đến mức chỉ có thể kết thúc bằng chính sinh mệnh của bản thân mình.  Kiếp trước, Khương Huệ từng được sống trong một gia đình yêu thương và ấm áp. Nhưng rồi tai họa kéo đến khiến cả nhà nàng bị khép vào tội phản nghịch. Sau một đêm, nhà tan cửa nát, máu đỏ nhuộm trời, chỉ còn nàng cùng tiểu muội chạy trốn nhờ người giúp đỡ. Nào ngờ, giữa đường tiểu muội mất tích, nàng bị đem bán cho Tào cô cô. Cuộc đời nàng cứ thế trở thành món hàng trên tay kẻ khác. Lần đầu tiên, nàng gặp Hành Dương Vương - Mục Nhung, hắn đã đem nàng trên tay Tào cô cô về phủ với thân phận nô tỳ. Nàng khi ấy có chăng cũng chỉ là một cô gái hắn vừa mắt để hoan lạc thân xác mà thôi. Nàng cũng không dám hy vọng xa vời, hắn sẽ dành tình cảm cho mình và nâng nàng lên địa vị cao hơn. Nàng chỉ từng bước cẩn thận và tỉ mỉ lại gần bên hắn, dốc sức lấy lòng hắn. Bởi vì, chỉ có thân phận và quyền lực của hắn mới có thể tìm thấy tiểu muội bé nhỏ của nàng. Bảo Nhi, nhất định rất khổ sở ngoài kia và đang đợi nàng đến cứu…   Chờ đợi lâu như vậy, tin tưởng lâu như vậy, hết lòng vì hắn như vậy… Cuối cùng, cũng chỉ đổi lấy sự phớt lờ đầy lạnh nhạt khi nàng dò hỏi tin tức về tiểu muội từ hắn. Rõ ràng, hắn đã hứa với nàng sẽ giúp nàng mà. Rõ ràng, đến cả trái tim của mình nàng cũng cam tâm tình nguyện giao cho hắn. Vậy mà, hắn lại tàn nhẫn và lạnh lùng đến mức từng bước, từng bước hủy diệt tình yêu và niềm tin của nàng. Giây phút khi nàng bỏ trốn khỏi hắn để đi tìm tiểu muội, nàng đã biết trước kết quả bi kịch của mình, chỉ không ngờ rằng hắn lại đến nhanh như vậy. Khoảnh khắc đối diện nhau ấy, nàng có thể cảm nhận được sự tức giận của hắn, nhưng nàng không sợ. Nàng cần tìm tiểu muội của mình, nàng cần rời xa nơi này, nàng không muốn một cuộc sống như vậy. Thứ nàng muốn, hắn vĩnh viễn không thể cho. Vậy thì hà cớ gì còn không buông tha cho nàng… Những tưởng đã có thể thoát khỏi bàn tay ma quỷ của hắn, lại không ngờ rằng nàng bị người tin tưởng bên cạnh hãm hại. Cứ thế, nàng ngã xuống nền tuyết trắng xóa đầy lạnh giá, máu phun ra khắp nơi, tanh tưởi ấm nóng… Trong khoảnh khắc âm dương chia lìa ấy, nàng nghe như có tiếng người gọi tên nàng trong bi thương và đau đớn, gọi tên nàng bằng cả những âm thanh xé lòng, tan vỡ của trái tim…… Là ai? Là ai? Nàng chẳng thể biết nữa rồi… …. Kiếp này, nàng được trùng sinh quay lại lúc còn thơ bé. Nếu đã biết trước những bi kịch sắp sửa xảy ra sao có thể để chúng lặp lại kia chứ. Nàng không muốn phải tận mắt nhìn thấy những người mình yêu thương bị hành hình vì hàm oan tội phản nghịch, nàng lần nữa đánh mất tiểu muội bé nhỏ và phải làm một nô tỳ thấp kém cho người ta chà đạp vui đùa thân xác. Nàng chỉ muốn một cuộc sống an yên bên gia đình mà thôi. Mọi chuyện trong kiếp này, nàng nhất định phải thay đổi, để phá vỡ vận mệnh diệt vong đầy đau thương ấy. Nhưng, nàng không ngờ rằng mình sẽ gặp lại Mục Nhung - người mà nàng rất không-muốn-thấy nhất. Bởi vì, nhìn thấy hắn nàng sẽ nhớ đến những bất hạnh trong kiếp trước, nàng sẽ nhớ đến đoạn tình cảm đau thương của mình, sẽ không ngừng run sợ cho sự tàn nhẫn lạnh lùng và độc ác của hắn… Vậy nên, nàng muốn lẫn tránh và chạy trốn hắn…… Lần đầu tiên gặp Khương Huệ, Mục Nhung liền cảm thấy tiểu cô nương này rất xinh đẹp đáng yêu. Nhưng gặp đến lần 2 lần 3 thì chàng liền phát hiện ra vấn đề, một thanh niên anh tuấn xuất sắc như chàng vậy mà bị người ta “khinh bỉ, chán ghét” ????????. Tiểu cô nương này đối xử với ai cũng tốt, nhưng với chàng thì y như rằng chàng thiếu nợ nàng ta vậy. Nên chàng cảm thấy oan uổng và tò mò hết sức. Rốt cuộc, mình đã làm sai điều gì kia chứ… Thế nên, xem cách nàng đối xử với Mục Nhung mà chỉ còn biết ôm bụng cười thôi mn ạ. Ca ca mình mượn ô người ta che mưa về, bảo nàng đem ít bánh qua biếu cho người ta để tỏ lòng biết ơn ý, thế mà nàng dùng dằng không đi, đến khi đi lại dùng dằng không muốn đưa bánh. Nàng còn nghĩ bánh ngon thế, ca ca mình chưa ăn, đưa tên này làm gì cho phí, khiến Mục Nhung đứng đối diện thấy mà dở khóc dở cười luôn. Rồi người ta cứu nàng muốn đưa nàng về nhà, nàng đi sau lưng người ta chưa nói cám ơn thì thôi còn tức giận đá cục đá suýt văng trúng người ta nữa. Đoạn đó Mục Nhung đột nhiên quay người lại khiến Khương Huệ hết hồn luôn. Ha ha. Chàng mà biết chắc giận muốn xì khói ???????? Ngẫm lại thì thấy Mục Nhung cũng đáng thương lắm, rõ ràng kiếp trước chàng làm sai nhưng kiếp này chưa làm gì cũng bị người ta ghét rồi thì cũng hơi tội thật. Ban đầu chàng vì sự tùy hứng tò mò đối với Khương Huệ mà để ý trêu chọc nhưng sau dần lại chuyển thành những quan tâm lo lắng muốn bảo vệ nàng đầy thật tâm. Đặc biệt, khi biết về câu chuyện bi thương nàng kể trong giấc mơ đó khiến tim chàng thắt lại. Hóa ra, nàng sợ mọi thứ sẽ giống bi kịch trong mơ, nhà tan cửa nát, âm dương ly biệt và chàng cũng là người đem đến thương tổn càng sâu cho nàng. Vậy thì, chàng sẽ cho nàng biết giấc mơ cùng hiện tại khác nhau như thế nào. Người mà Mục Nhung đã chọn lựa thì nhất định sẽ yêu thương bảo vệ trọn đời trọn kiếp. Nhưng mà công cuộc rước “thê tử” về nhà của chàng có dễ dàng chút nào đâu á. Đường còn dài và gian nan quá đi, chưa kể chàng còn lo sợ viên ngọc mình nâng niu giữ gìn bên cạnh muốn chết mà nửa đường nhảy ra tên nào tạt ngang muốn cướp nữa thì toi :v :v Thế nên, chàng quyết định dùng hết mọi khả năng quyền lực để rước nàng về nhà mà yêu thương rồi sinh bánh bao nhỏ càng nhanh càng tốt. Hại Khương Huệ lúc biết về những tình cảm của Mục Nhung thì cảm thấy thế giới này đảo điên rồi. Kiếp trước, nàng toàn tâm toàn ý cho hắn, hắn lại vô tình không tiếp nhận mà chỉ xem nàng như nô tỳ để hoan lạc. Kiếp này, nàng vô tâm hững hờ, hắn lại bất chấp tất cả, thậm chí dọn sẵn đường để đưa nàng lên vị trí Vương phi cao quý, độc sủng mình nàng. Điều gì đang xảy ra đây? Thật ra, có một điều nàng chưa biết, cả hai kiếp của Mục Nhung đều yêu một mình nàng mà thôi. Chỉ có điều, kiếp trước hắn không biết trân trọng nên để mất nàng rồi mới hối hận, đau đớn, giày vò đến cuối đời. Kiếp này, hắn may mắn khi nhận ra tình cảm của mình từ sớm và yêu thương sủng ái nàng hơn mọi thứ trên đời này. Vẫn nhớ, câu hắn nói khi mất nàng ở kiếp trước rằng: “Khi có nàng, mới là toàn vẹn. Không có nàng, luôn là tàn khuyết” (*) Cuối cùng, sau bao nhiêu khó khăn, Mục Nhung cũng đã đem được tân nương về nhà, bây giờ là lúc bản tính thê nô trung khuyển được bắt đầu phát huy nè mn. Thấy thê tử làm túi thơm cho tiểu muội, rõ ràng là ghen tỵ muốn chết lại không muốn mất mặt khi muốn nên giả vờ giả vịt bóng gió. Tiểu muội Bảo Nhi của nàng còn nghịch ngợm không biết sống chết vạch trần chàng là thèm đến con mắt muốn rớt ra ngoài :v :v Thấy thê tử về nhà ngoại ngủ ấy, nửa đêm nửa hôm cũng trèo tường mở cửa ôm về mới ghê :v :v  Mà trong truyện còn có sự xuất hiện của một nữ phụ tên Vệ Linh Lan nữa, nàng ta cũng được trùng sinh quay lại nên giở đủ trò phá hoại tình cảm của Khương Huệ cùng Mục Nhung. Đáng tiếc, đến một cái liếc mắt Mục Nhung cũng không thèm để ý nàng ta. Kiếp trước bị Mục Nhung thiết kế chết để trả thù cho Khương Huệ mà không biết. Kiếp này lại dùng đủ mọi thủ đoạn, kể cả khổ nhục kế chắn thương đỡ tên nữa cơ. Xui xẻo là thanh niên Mục Nhung cũng định ôm về cho thái y trị thương thì giữa đường thấy Khương Huệ nhảy ra, vẻ mặt tức giận liền rất thê nô mà ném ngay nàng ta cho người khác. Còn nhớ đến câu nói của thê tử rằng: “Vệ Linh Lan là kẻ thù của nàng’’ liền rất hối hận không ném sớm hơn muốn chết :v :v  Vì vậy, nếu bạn thích một câu chuyện có kiếp trước kiếp này để sửa lại vận mệnh và bắt đầu nhân duyên tốt đẹp thì hãy nhảy hố nhé. Truyện được gắn mác siêu #sủng siêu #sạch và #sắc nhẹ đấy ạ, đọc mà muốn xỉu vì cái độ thê nô cute hạt me của Mục Nhung quá à. Tuy ở kiếp trước có sai lầm và vô tình khiến nữ chính chết đi thì cũng đã sống phần đời còn lại trong ân hận đau đớn rồi. Còn kiếp này thì mn yên tâm nha, rất rất rất yêu thương sủng ái nữ chính đó ạ. Có thể tóm gọn tình cảm của chàng trong mấy chữ sau: “Thiên hạ chỉ yêu duy nhất mình nàng’’ ^^ ____________________ (*): Trích dẫn từ truyện được mình tự edit lại cho phù hợp Rv #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tháng ba mới qua không lâu, trong vườn hoa kim phượng lần lượt nở rộ. Hương thơm nhàn nhạt bay trong gió, mang đến hương vị đầu hạ. Khương Huệ ngồi trước gương trang điểm, bỗng nhớ tới năm năm trước Tào cô cô đã nói: “Hôm nay ngươi ở chỗ này của ta, ngày thường cho dù có tốt, cũng chỉ là một trò vui, đừng tưởng rằng mình còn là tiểu cô nương thuần khiết. Vào tới chỗ này, học không tốt, thì ngươi chỉ có con đường chết. Không tin cứ thử xem, đem ngươi tống vào nhà người khác, xem có chủ mẫu nào có thể tha cho ngươi?” “Ta cho ngươi ăn cho ngươi mặc, dạy ngươi bản lĩnh, thêm chút thông minh, sau này dụ dỗ được nam nhân, sẽ không thiếu vinh hoa phú quý, ngươi thấy thế nào. Chờ đi, ta sẽ cho tìm cho ngươi một quý nhân.” Lúc đó Tào cô cô nói chuyện đến nước miếng văng tung tóe, một lòng muốn bán nàng với một cái giá cao, kết quả thì sao, nàng trào phúng cười, quý nhân một văn tiền cũng không bỏ ra, chỉ liếc mắt nhìn, Tào cô cô đã đem nàng dâng đi, đến vốn gốc cũng không lấy lại được. Ngày đó lúc tiễn nàng ra cửa, bà ta hận không thể lăn lộn trên mặt đất, dọc đường lẩm bẩm dặn nàng nhớ kỹ phần ân tình này. Nhưng giữa các nàng, làm gì có ân tình chứ? Nếu không phải do Tào đại cô, nàng cũng sẽ không rơi vào thân phận ti tiện như vậy! Vì vậy năm ngoái Tào cô cô đến trước mặt cầu xin, nàng cũng không chút để ý tới, nghe nói cuối cùng Tào gia gặp đại nạn, nàng nghĩ thầm, rốt cuộc cũng đã thanh toán xong. Khương Huệ rũ mắt xuống, duỗi tay chỉ một cây trâm ngọc bích, bỏ Quế Chi cài vào. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tào cô cô một lời thành sấm, nàng thật sự gặp phải một chủ mẫu tương lai không thể dung nàng, nhưng cho dù không có Vệ Linh Lan, nàng cũng phải đi. Làm cả đời nô tỳ thì còn có ý nghĩa gì? Khương Huệ nhìn vào trong gương, cong miệng cười. Lông mi nàng đen nhánh cong dài, sóng mắt như nước, cho dù không chút son phấn, vẫn cực kỳ quyến rũ, trắng nõn, khuôn mặt xinh đẹp như một tác phẩm điêu khắc. Mời các bạn đón đọc Trùng Sinh Sủng Hậu của tác giả Cửu Lam.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chớ Hỏi Chốn Quân Về (Đê Biên Nhứ)
Chớ Hỏi Chốn Quân Về truyện ngôn tình cổ đại của tác giả Đê Biên Nhứ có cả yếu tố xuyên không dẫn dắt bạn đọc vào một không gian chứa đựng tình cảm lãng mạn nhưng đầy day dứt nặng lòng. Hai nhân vật chính bắt đầu mối quan hệ với nhau từ những lần gặp mặt tiếp nối nhau tạo thành khúc ca tình yêu, lần đầu nàng gặp hắn khi hắn mới lên ba đã cảm thấy có điều thú vị muốn được chiếm đoạt. Rồi lần thứ hai, thứ ba hắn bắt đầu ra dáng thành người lớn đến lần gặp mặt lần thứ tư, nàng đã quên mất hắn những chuyện cũ cho dù khắc cốt ghi tâm cỡ nào cũng sẽ bị quên sạch..Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chớ Hỏi Chốn Quân Về PDF của tác giả Đê Biên Nhứ nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Cho Em Một Điếu Thuốc (Mỹ Nữ Biến Đại Thụ)
Truyện Cho Em Xin Một Điếu Thuốc (Yêu Nữ Quầy Bar), Diệp Tử là một cô gái nổi tiếng với biệt danh là gái nhảy, cô chủ động tới xin Hải Đào một điếu thuốc, mặc dù anh không thích gái nhảy nhưng anh cũng có nghe nói về cô gái này. Nhưng lần gặp gỡ đó nhưng là định mệnh sáp xếp cho anh gặp cô. Anh tới tìm Diệp Tử nhưng anh được người bạn của cô cho biết là cô đang nằm viện. Lần đầu tiên anh có cảm giác muốn được chăm sóc cho cô gái này, muốn tặng hoa cho cô mỗi ngày. Nhưng cô nghĩ người con gái như cô làm gì có tình yêu thật sự với lại cô lại làm nghề mà tất cả nhiều người khinh bỉ. Liệu cô có bỏ qua hết những dư luận mà chấp nhận tình yêu của anh, còn trái tim anh chỉ là nhất thời rung động nên mới yêu cô hay chỉ vì ham của lạ. Giữa hai người liệu có tình yêu đích thực hay không?Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Cho Em Một Điếu Thuốc PDF của tác giả Mỹ Nữ Biến Đại Thụ nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Chờ Em Lớn Nhé. Được Không? (Diệp Lạc Vô Tâm)
Hàn Mạt Mạt, từ năm 8 tuổi đến năm 18 tuổi, cả cuộc sống của cô chỉ biết có anh, cần anh, theo anh, vì anh… Nếu đó không phải là tình yêu, phải chăng Mạt Mạt sẽ không cần đau lòng thêm nữa? Khi nhận ra tình yêu trẻ thơ của mình đối với anh chỉ là gánh nặng, cô đã quyết định buông tay, rời xa sự che chở, ấm áp của anh. Nếu hạnh phúc của cô phải đánh đổi bằng sự chịu đựng của anh thì có lẽ cả đời này Mạt Mạt không cần thứ hạnh phúc xa xỉ ấy nữa. An Nặc Hàn, từ năm 14 tuổi đến năm 32 tuổi, từ lúc nào mà thứ tình cảm cưng chiều, che chở của người anh trai với em gái đã biến thành những cảm xúc khó kiểm soát? Anh vẫn nghĩ rằng cô bé con của anh còn quá nhỏ để hiểu thế nào là tình yêu, còn quá nhỏ để đánh đồng sự dựa dẫm ấy là thứ tình cảm nam nữ, chỉ cần đợi đến khi cô tìm thấy tình yêu thực sự ở một người khác thì tình thân giữa họ vẫn là một mối dây liên hệ không thể tách rời. Anh đã đợi, đợi từ khi Mạt Mạt 8 tuổi đến khi cô 15 tuổi, đợi đến khi Mạt Mạt nản lòng thoái chí mà buông tay, lúc ấy anh mới nhận ra chính mình mới là người không hiểu tình yêu là gì? Nếu nỗi nhớ nhung khi xa cô không phải là tình yêu, nếu sự cô đơn bao trùm khi thấy cô bên người khác không phải là tình yêu, có phải An Nặc Hàn sẽ không thấy đau đớn như thế? Nếu đó là những gì cô muốn, anh sẽ làm mọi thứ để cô được hạnh phúc, kể cả việc chấp nhận lấy một người con gái khác để cô yên tâm về người anh trai này. Bên cạnh người ấy, cô sẽ vui chứ? Dù niềm vui của cô không có anh. Nhưng cuộc sống luôn chứa đựng biết bao điều bất ngờ, trước lúc ra mắt bố mẹ vợ tương lai, An Nặc Hàn bỗng nhận được một lá thư trong chương trình "Bức thư viết cho tương lai" từ ba năm trước, là lá thư từ Mạt Mạt của anh. Cô bé con từ ba năm trước có điều gì muốn nói mà ba năm sau mới có thể gửi đến anh? An Nặc Hàn run rẩy đọc từng nét chữ con trẻ chứa đựng biết bao tình cảm lớn lao mà anh không dám tin một cô bé 15 tuổi đã có. Thì ra Mạt Mạt của anh vẫn luôn yêu anh, không hề thay đổi. Nếu đây không phải là tình yêu, phải chăng họ sẽ không phải đi một quãng đường dài đến thế? Tìm mua: Chờ Em Lớn Nhé. Được Không? TiKi Lazada Shopee Tác phẩm Chờ em lớn nhé được không lại là một minh chứng nữa cho ngòi bút đầy sức hút tác giả Diệp Lạc Vô Tâm. Chị luôn thích đặt những nhân vật của mình trong những mối quan hệ đầy mâu thuẫn như cảnh sát - tội phạm, thầy giáo - sinh viên, anh nuôi - em nuôi… Sự mâu thuẫn ấy đã nảy sinh biết bao tình tiết éo le, kịch tính mà không kém phần hấp dẫn. Nhưng cũng chính nhờ sự mâu thuẫn ấy mà tình yêu giữa con người với con người đan xen trong những mối liên kết của cuộc sống mới được khắc họa đẹp đẽ và cảm động hơn bao giờ hết. Trong những câu chuyện của chị, tình yêu là không có tội, vì có tình yêu, cuộc sống mới trở nên nhu hòa hơn. Nếu đó không phải là hạnh phúc, còn phải cầu gì hơn thế?Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Diệp Lạc Vô Tâm":Chân Trời Góc BểChờ Em Lớn Nhé. Được Không?Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh HoaMãi Mãi Là Bao XaNgàn Năm Chờ ĐợiNgủ Cùng SóiNửa Kiếp Hồng Trần, Một Khúc Du CaSự Dịu Dàng Khó CưỡngYêu Là ThếNếu Không Là Tình YêuEm Vốn Thích Cô Độc, Cho Đến Khi Có AnhĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chờ Em Lớn Nhé. Được Không? PDF của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Cho Anh Quá Khứ Của Em (Uyển Khanh)
"Em có thể mang đi những gì mà em đã mua được không? Không phải là em nhỏ mọn, chẳng qua khi nghĩ đến về sau những thứ đó sẽ bị một người phụ nữ khác sử dụng thì trong lòng có chút khó chịu, huống chi có lẽ cô ấy cũng không thích những đồ mà em đã mua." Bọn họ gặp nhau ở vườn trường đại học, lúc đó anh chỉ là một anh chàng sinh viên nhà nghèo, gia cảnh bần hàn còn cô lại là một thiên kim nhà giàu được ngàn vạn cưng chiều. Bọn họ phá tan quan niệm xuất thân, dòng dõi để yêu thương nhau nhưng trước khi phòng tân hôn được trang trí xong, bởi vì một chuyện không thể tưởng tượng được mà mỗi người đi một ngả. Ba năm sau bọn họ gặp lại nhau, anh đã là tổng giám đốc trẻ tuổi của một tập đoàn xuyên quốc gia mà cô từ lâu đã không còn là một tiểu thư sống an nhàn sung sướng, hai cuộc sống song song liệu có thể cắt nhau lần nữa?***"Em có thể mang đi những gì mà em đã mua được không? Không phải là em nhỏ mọn, chẳng qua khi nghĩ đến về sau những thứ đó sẽ bị một người phụ nữ khác sử dụng thì trong lòng có chút khó chịu, huống chi có lẽ cô ấy cũng không thích những đồ mà em đã mua." Lệ Dĩ Thần mở cửa, nhìn thấy cả người Diệp Cẩn ướt đẫm, giờ phút này mặt mày cô tiều tụy nhìn anh, đôi mắt của cô tràn đầy mệt mỏi và đen tối, rất dễ nhận thấy, kể từ sau khi xảy ra sự kiện kia, cô sống cũng không tốt lắm. Lệ Dĩ Thần gật đầu một cái: “Dĩ nhiên, những thứ kia đều là do em tốn mấy ngày mấy đêm tìm mua ở trên web, tất nhiên là nên trả lại cho em, em vào đi." Tìm mua: Cho Anh Quá Khứ Của Em TiKi Lazada Shopee Diệp Cẩn tiện tay lau gương mặt ướt nhẹp một cái, nghĩ tới trên người mình vẫn chảy nước, vừa định tiến vào nhưng lại dừng bước. "Hay là em... Không vào." Diệp Cẩn dừng lại một chút rồi nói: "Anh đưa giúp em cái hộp nhạc ở bên trong phòng ngủ là được rồi." Sắc mặt Lệ Dĩ Thần không gợn sóng, gật đầu: “Được, anh đi lấy cho em, em chờ một chút." Lúc Lệ Dĩ Thần xoay người, rốt cuộc Diệp Cẩn cũng nhận ra phòng cưới được trang trí xinh đẹp đến mức nào, việc bố trí và lắp đặt các thiết bị bên trong nhà gần như đều do hai người bọn họ cùng nhau nghiên cứu rồi cuối cùng mới quyết định, mặc dù khi đó thiết bị còn chưa lắp đặt xong, nhưng cô đã từng thề son sắt mà nói, mặc dù này căn nhà này không lớn nhưng nhất định sẽ trở thành căn nhà độc nhất vô nhị trên đời, quả nhiên không sai, nơi này thật sự rất đẹp, rất khác biệt, chẳng qua... rốt cuộc nó cũng không thuộc về cô, nghĩ tới đây, Diệp Cẩn nhịn không được đỏ tròng mắt, cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn to như cũ, cô không chút do dự quay người rời đi, mọi người đã thay đổi, cô vẫn còn để ý đến những thứ vật chết vô dụng kia làm cái gì. Khi Lệ Dĩ Thần mang hộp nhạc ra ngoài cửa, ngoại trừ một vũng nước đọng thì đã không còn người phụ nữ khiến anh yêu cũng không phải mà hận cũng không phải nữa. Lệ Dĩ Thần cầm miếng giấy ghi chú ở trên bàn lên, phía trên là dòng chữ xinh đẹp tinh tế: “Đừng nói đến hộp nhạc này đã bị hư, thôi, kể cả mấy cái đèn bàn và bình bình lon lon mà em đã mua cũng ném đi, em không cần nữa rồi." Lệ Dĩ Thần ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, mưa còn to hơn so với lúc trước, mày nhíu lại, anh định cầm cây dù đuổi theo cô nhưng đến cửa thì đột nhiên dừng lại, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên nụ cười khổ rối rắm, anh và cô đã không còn bất kỳ quan hệ gì rồi, đã như vậy, anh cần gì phải quan tâm đến lập trường của cô. Sống hai mươi hai năm, lòng của Diệp Cẩn chưa bao giờ lạnh đến thế, mặc dù năm ấy đưa tang ba, cô cũng chưa từng cảm thấy đau đớn tê liệt như vậy, đó là người cô yêu đến tận xương tủy, vì anh là một học sinh nghèo nên cô bỏ qua cuộc sống đại tiểu thư trong nhung lụa, tại sao anh lại có thể tổn thương cô như vậy. Ngã nhào giữa đêm mưa tầm tã, Diệp Cẩn cảm thấy cả người mệt mỏi, vì yêu Lệ Dĩ Thần, cô không tiếc phản bội ba mẹ, bỏ qua vinh hoa phú quý, nhưng quay đầu lại thì mới phát hiện, thứ cô bỏ lỡ không riêng gì tình thân và tình yêu mà còn có tôn nghiêm cao cao tại thượng từng có. Khi Lệ Dĩ Thần nắm tay Lâm Mạn Thanh nói muốn ly hôn với cô thì Diệp Cẩn đã từng bất chấp tất cả đi cầu xin anh, hôn nhân của bọn họ mới chỉ được ba tuần mà thôi, nếu như không yêu cô, tại sao lại muốn cưới cô? Diệp Cẩn không nghĩ ra, nhưng nhiều lần ép hỏi, kết quả sẽ chỉ làm cô đau lòng tuyệt vọng hơn mà thôi, cho đến ngày hôm qua khi tận mắt thấy Lệ Dĩ Thần ôm hôn Lâm Mạn Thanh, rốt cuộc cô cũng chấp nhận thực tế. Người yêu của cô thật sự không thương cô, mặc kệ cô khó có thể tiếp nhận như thế nào thì đây cũng là sự thật, mặc dù khó nén đau buồn như thế nào thì cô cũng không thể vì thế mà gục ngã, cô lại càng không nên vì những người không thương cô mà tự hành hạ mình, nếu như cuộc sống khắp nơi đềy là gió táp mưa rào, như vậy cô lại càng muốn ngược gió, bởi vì cô là con gái của ba, ba từng nói với cô, mặc kệ có xảy ra chuyện gì, cô đều phải sống hạnh phúc vui vẻ thay thế ông, bởi vì cô đang kéo dài sinh mạng của ba. Diệp Cẩn lau mặt một cái, không biết là mưa hay là nước mắt, mặc dù khó khăn, nhưng cô vẫn đứng lên từ mặt đất trơn trợt, mặc dù đêm tối lạnh lẽo thê lương không nhìn thấy con đường phía trước nhưng cô vẫn nở một nụ cười kiên quyết.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Cho Anh Quá Khứ Của Em PDF của tác giả Uyển Khanh nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.