Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đọc Thầm (Mặc Độc)

Đây là bộ đam mỹ khiến mình khâm phục khả năng viết truyện logic của Priest nhất. Những vụ án rất hay, tuyến tình cảm của nhân vật chính ổn và nhân vật phụ thì có nhiều cái đáng nói lắm. Đọc xong Đọc thầm của Priest, mình có đọc thêm một bộ đam mỹ phá án khác (được các bạn đề cử đọc), kết quả là không nuốt nổi, cố đọc xong và thấy đúng là phí thời gian. Công: Lạc Văn Chu, thụ: Phí Độ. Phải viết trước chứ truyện của Priest nhiều người hay nhầm lẫn công thụ lắm. Lúc đọc Đọc thầm mình đang ở trong giai đoạn chán đọc đam mỹ. Những bộ đam mỹ ngày nay chẳng có bộ nào hay ho nổi bật cả, tuyến tình cảm khá là nhàm chán, thấy Đọc thầm no.1 top đam mỹ và còn là truyện phá án thì mình mới đọc xem sao. Đọc thầm không hề làm mình thất vọng. Có thể Đọc thầm không có một chương mở đầu quá xuất sắc, quá kinh ngạc, quá bùng bổ khiến người đọc có cảm giác nhất định phải đọc tiếp, nhưng cũng đủ gây tò mò để người ta đọc tiếp (ít nhất là muốn đọc tiếp cho xong vụ án thứ nhất). Vụ án của Đọc thầm là án lồng án, cực kì rắc rối phức tạp và liên quan đến hằng hà vô số người, nhưng mình thấy đọc vẫn có thể hiểu được. Xong mỗi vụ án “đọc thầm” sẽ có một phần “đọc to” để kết thúc vụ án. Nhưng vì là án lồng án, nên sẽ có nhiều chi tiết trong những vụ án “đọc thầm” đó không được làm sáng tỏ, vậy nên càng đọc người ta mới càng cảm thấy hút vào, mới càng tò mò. Cách tác giả chuyển giữa hai vụ án cũng rất hấp dẫn và thú vị, dẫn mở rất hay. Từng vụ án “đọc thầm” được một thế lực nào đó dẫn đến phần kết “đọc to”. Mình cũng không biết phải nói thế nào, phá được những vụ án lớn, nhưng lại mở ra vết thương cũ, trong đó đều là nước mắt và đau thương… Về công thụ của chúng ta có rất nhiều thứ để nói, nhưng trong các bộ truyện của Priest thì thụ luôn luôn có nhiều chuyện để nói hơn công. Phí Độ là con nhà giàu, mới hơn 20 tuổi đã lên làm chủ tịch của một công ty lớn. Cha Phí Độ là một tên biến thái giả vờ làm người đạo mạo, lấy mẹ Phí Độ để chiếm gia tài. Sau khi lấy xong thì hành hạ mẹ Phí Độ đến trầm cảm, cho rằng Phí Độ mang dòng máu yếu đuối, không sạch sẽ nên bắt đầu huấn luyện tinh thần Phí Độ một cách tàn nhẫn: giết mèo con, chó con, bắt xem những cảnh máu me bạo lực, còn lấy mẹ Phí Độ ra để huấn luyện Phí Độ nữa. Một đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh như vậy thì tâm lý sẽ méo mó đến mức nào, mà Phí Độ còn rất yêu thương mẹ mình. Vậy nên Phí Độ trở thành một kẻ có thiên phú phạm tội. Năm 14 tuổi, mẹ Phí Độ tự tử, sau đó cha Phí Độ cũng gặp tai nạn thành người thực vật. Phí Độ làm chủ tịch công ty của cha mình. Lạc Văn Chu là con nhà quan chức. Cuộc đời anh cũng chẳng có gì để kể lắm, tóm lại là không ly kì như Phí Độ đâu, bố mẹ khoẻ mạnh tuổi thơ lành mạnh. Lúc mới vào làm cảnh sát có chút nhàm chán vì toàn bị phái đi làm mấy nhiệm vụ như bắt trộm, tìm chìa khoá vân vân, vụ án lớn duy nhất lúc Lạc Văn Chu mới vào làm ở cảnh sát chính là vụ tự tử của mẹ Phí Độ. Đó cũng là lúc 2 nhân vật chính gặp nhau. Nhưng lúc đó Lạc Văn Chu mới là thanh niên 20 tuổi tràn đầy kiêu ngạo nhiệt huyết nên bị Phí Độ ghét. Bên cạnh Lạc Văn Chu là Đào Nhiên (người Lạc Văn Chu thầm thích), cũng mới vào làm cảnh sát như Lạc Văn Chu, nhưng hiển nhiên Đào Nhiên tính cách mềm mỏng hơn nhiều, nên sau này Phí Độ lớn lên thích Đào Nhiên. Đúng vậy, mở đầu câu chuyện, công thụ chính là tình địch của nhau. Đau lòng hơn nữa, người mà 2 kẻ này thích lại là trai thẳng. Thực lòng mà nói, theo mình thấy, với Lạc Văn Chu thì Đào Nhiên là mối tình đơn phương đầy nuối tiếc chứ không phải là yêu sâu đậm gì. Còn với Phí Độ thì chắc hắn cũng chỉ thích Đào Nhiên vì đã chăm sóc mình trong quãng thời gian khó khăn nhất, thích như kiểu hơn anh trai chút chút, quả thực cũng khó lòng mà nói Phí Độ yêu Đào Nhiên được. Sau khi Đào Nhiên tuyên bố đi xem mắt thì 2 kẻ được xem như tình địch của nhau mới hoà hoãn lại, bắt đầu thấy tên đối thủ kia cũng kha khá vừa mắt mới chết. Tình cảm cứ thế phát triển thôi. Về phá án, dường như suy luận của Phí Độ tài tình hơn những người trong cảnh sát một chút. Cái này cũng hợp lý, vì hắn có tâm lý của một tên tội phạm, tất nhiên phải hiểu tội phạm hơn là cảnh sát rồi. Nhờ Phí Độ mà nhóm Lạc Văn Chu đã bớt được bao nhiêu thời gian để phá án luôn ấy. Các vụ án đều cực kì thương tâm, đọc một lần mình chẳng bao giờ muốn đọc lại nữa, chỉ dám đọc mấy phần đọc to hoặc những phần đối thoại, gặp nhau của 2 nhân vật chính và về con mèo Lạc Một Nồi của Lạc Văn Chu thôi. Các nhân vật phụ cũng được tác giả xây dựng khá tốt, nhưng để lại ấn tượng với mình chỉ có vài người thôi. Đào Nhiên, Lang Kiều, Tiêu Hải Dương là các nhân vật phụ xuất hiện nhiều nhất thì cũng tàm tạm, không có gì quá ấn tượng. Mình có ấn tượng về những nạn nhân trong các vụ án hơn. Chẳng hạn mẹ của nạn nhân vụ án thứ nhất là một bà mẹ đúng nghĩa, mắc bệnh không thể làm việc, già rồi chẳng còn mong chờ gì ngoài đứa con nhưng niềm hy vọng duy nhất lại tắt mất, sẵn sàng nhảy từ trên toà nhà cao tầng nhất để tìm lại công lý cho con. Có thể bà không có học vấn gì nhiều, có thể bà quá dễ bị lừa trong các xã hội đầy rẫy lừa lọc này nhưng tình thương của bà là vô tận. Hung thủ vụ án thứ nhất là một kẻ táng tận lương tâm, tâm lý cũng méo mó, mình chẳng có tội nghiệp cảm thông gì ở đây cả. Mình chỉ ấn tượng về gia đình của hắn: một gia đình cha mẹ con cái đều khuyết tật, chỉ có hắn là bình thường, hắn cố gắng học giỏi nhưng gia đình lại là gánh nặng của hắn, như đỉa hút máu. Mình chỉ thấy cha mẹ trong gia đình ấy đúng là đáng trách, nhà đã nghèo còn sinh nhiều con dù sinh ra toàn khuyết tật, cái tư tưởng sinh nhiều con để con giúp đỡ mình quả là không còn gì để nói. Còn nhiều nhân vật khác nữa, thường thì mỗi vụ án đều đào ra rất nhiều kẻ đáng ghê tởm. Cái chết khiến mình uất ức và thương tâm nhất là Tiểu Vũ, còn là chết dưới tay cô gái mà Tiểu Vũ vẫn luôn xem là đứa em bé bỏng của mình. Cô gái đó quá ngây thơ, quá hận thù dẫn đến mù quáng. Cô có đáng thương không? Mình nghĩ là có, nhưng đáng hận hơn vì đã tự tay lừa những người anh đã giúp gia đình mình, rồi tự tay giết Tiểu Vũ. Cô gái ấy sẽ phải ăn năn cả đời. Còn Phạm Tư Viễn – boss một phe phản diện trong truyện – cũng có kết thúc khiến người ta hả hê lắm. Quên đi người mình nhớ thương như thế nào, đến cuối cùng muốn nhìn một tấm ảnh cũng không được. Những kẻ dưới tay Phạm Tư Viễn là những kẻ rất đáng hận. Có thể họ đã mất đi người quan trọng của mình, có thể họ ra tay giết những hung thủ mà cảnh sát không bắt được, nhưng cũng chính họ trơ mắt nhìn hoặc tự tay đẩy những người vô tội khác vào cảnh như mình để bắt được hung thủ. Nói chính ra thì họ và kẻ thù của họ cũng chẳng khác gì nhau. Phe phản diện còn lại thì cũng bại trận. Những tên đầu sỏ có một tuổi thơ bất hạnh, dẫn đến tâm lý méo mó, gây ra những vụ án kinh tởm. Ít ra câu chuyện cũng đã kết thúc viên mãn, những kẻ đáng trả giá thì đều phải trả giá, nhưng những vết thương trong lòng gia đình nạn nhân thì chẳng bao giờ lành lại được. Trong Đọc thầm vì vụ án quá hay nên mình có phần xem nhẹ tình cảm giữa hai nhân vật chính, nhưng cũng khá là hay đó. Tuy nhiên, vẫn theo phong cách của Priest thì thụ luôn là kẻ lãnh đạm hơn trong tình yêu, dù thụ có tính cách như thế nào thì đọc truyện của Priest, mình luôn có cảm giác công yêu nhiều hơn.  Đọc “Đọc thầm” mình hiểu vì sao Ma đạo tổ sư lại không được no.1 mặc dù Ma đạo cũng rất xuất sắc. Một phần chắc chắn là do fan của Priest đông rồi, nhưng một phần cũng là do Đọc thầm khá là toàn vẹn cả tình tiết lẫn tình cảm, còn Ma đạo tổ sư phần tình tiết vẫn chưa được chặt chẽ lắm và còn nhiều lỗ hổng tác giả không chịu lấp. Đánh giá: 9,75/10 *** Thì là mà, nhờ quả fake trailer của nhóm Cửu Nhậm, Sút đã nhảy hố Đọc Thầm của P đại đại. Tui cũng không chắc đây là review, có lẽ chỉ là giới thiệu qua loa thôi. Vì tui review là phải spoil toàn bộ nội dung, mà trinh thám spoil nội dung thì còn gì để đọc nữa đâu = ))))))) Nói thực là, tui kén đọc đam mỹ dữ lắm, vì thế để tui không chê bộ nào thì quả là rất khó. Truyện của Priest hầu như tui không thích, trừ bộ này. Ấn tượng rõ nhất khi đọc, đó là bạn cảm giác không phải đang đọc tiểu thuyết, mà là đang đọc một kịch bản phim hoàn chỉnh. Từng hành động, biểu cảm, suy nghĩ nhân vật, khung cảnh, bối cảnh, thời gian, đều được đặc tả. Trong đầu bạn giống như hiện ra một thước phim sống động như thật vậy. Mà Sút thì khoái xem phim hình sự tâm lý lắm. Các vụ án thì không thể nói là mới mẻ tinh vi thế này thế nọ, nhưng chí ít cũng có tính chất xã hội. Vụ thứ hai còn là về việc xâm hại các bé gái, một đề tài nhạy cảm đang làm mưa làm gió giới truyền thông VN. Kiểu phá án trong này khá truyền thống, tức là đi tìm hiểu quan hệ xã hội của người chết, lấy lời khai, tìm nghi phạm, v.v, đúng chất phim hình sự Hàn Quốc – Trung Quốc thời buổi bây giờ. Nhân vật chính không thần thánh kiểu Sherlock Holmes, dưới áp lực vẫn có thể suy luận từ bờ bên này sang bờ bên kia đại dương = )))))) Và điều Sút thích nhất trong này, chính là hình tượng nhân vật Phí Độ. (Đc rùi tui công nhận mình là team sủng thụ, nhg Phí tổng đúng là một tiểu thụ đặc biệt). Cậu ta có nhà có xe, có tiền đồ, có các mối quan hệ. Thực chất cậu ta chỉ cần tiếp tục bước đi trên con đường tương lai sáng lạn, tại sao cứ phải lao đầu vào hiểm nguy? Theo cảm nhận của tui, con người của Phí Độ được làm nên từ những gì gọi là “mâu thuẫn”. FANART (THỂ HIỆN RẤT RÕ MỘT TẦNG ẨN GIẤU CỦA TIỂU PHÍ) Dưới vỏ bọc hào nhoáng ấy, là một đứa trẻ có tuổi thơ bất hạnh. Sau khi diễn tròn vai một cậu ấm hoa hoa công tử, về đến nhà, cậu ta lại tự đặt mình lên ghế điện, kích thích não bộ cố nhớ lại thảm kịch 7 năm trước. Cậu ta ngả ngớn, cợt nhả, theo lời của Lạc Văn Chu là: chỉ cần cho cậu ta cái kính viễn vọng, cậu ta có thể dùng ánh mắt tốc váy Hằng Nga; khiến người khác nhìn vào chỉ muốn đập cậu ta một trận. Nhưng cậu ấy nhìn thấy máu là sẽ nôn tới độ mất nước, thỉnh thoảng tụt huyết áp tới bủn rủn tay chân, theo lời của Lạc Văn Chu là: giống một chiếc bình sứ đặt trong lồng kính mà vẫn còn lo nó vỡ. Cậu ấy có thể mặt không đổi sắc nói chuyện giường chiếu, nhưng nếu bạn dịu dàng hôn trán cậu ấy, cậu ấy sẽ lộ ra vẻ mặt ngây ngốc như lần đầu thấy chân tình. Đôi khi độc giả bị cuốn vào dòng suy luận triết lý của cậu mà quên mất, à, thì ra cậu ta mới 21 tuổi thôi, vẫn còn nhiều điểm khả ái lắm. Thế nhưng một người trẻ như vậy, tại sao lại hiểu về tội ác giống như chính bản thân từng trải qua? Đó chính là cái “mâu thuẫn” của cậu ấy. Cậu như một người ở trong tòa thành đóng kín, bốn phía đều là tường đồng vách sắt, chỉ chừa một cái cửa sổ trong suốt, từ đó lẳng lặng nhìn ra phía ngoài, nhất định phải lặng lẽ không tiếng động, mới có thể khiến cậu dè dặt mở ra một khe nhỏ của cửa sổ. (Trích chương 11) Bao quanh cậu ta là một vỏ bọc vô hình, bạn có vươn tay ra cả nửa ngày cậu ta cũng sẽ không vì thương xót bạn mà cũng vươn tay nắm lấy bạn. Nhưng nếu bạn chịu khó dùng bạo lực đập tan cái vỏ bọc ấy và lôi cậu ta đến bên mình, cậu ta sẽ không ngần ngại ôm chầm lấy bạn như ôm phao cứu sinh. Và người đủ bạo lực để phá vỡ cái vỏ bọc ấy chính là Lạc Văn Chu. Mỗi lần Lạc và Phí đấu khẩu là tui lại cười đến không ngậm miệng lại được = ))))) Phải công nhận là tác giả viết mấy đoạn hội thoại rõ là hài hước. Lạc: “Có kị ăn cái gì không?” Phí: “Có —— tôi không ăn hành lá sống, không ăn tỏi chín, gừng hấp cũng không ăn, không ăn chua, không ăn cay, không ăn mỡ lợn, không ăn cọng thực vật, không ăn cà tím và cà chua có vỏ, không ăn động vật từ đầu gối trở xuống, từ cổ trở lên, không ăn nội tạng.” Lạc: “. . .” Phí: “Còn cả không ăn lòng đỏ trứng chín quá, đậu hũ nước chát quá. . . À, đậu bìa thì còn có thể chấp nhận được.” Lạc: (nghĩ thầm) Vậy mi cút ra ngoài ăn cớt đi!!! = ))))))))))))))))) Thế rồi anh Lạc vẫn chọn tới chọn lui thức ăn cho tiểu Phí, kén ăn gì mà còn hơn cả tiểu thư khuê các, thậm chí ăn tôm cũng ngại bóc vỏ. Tuy trong lòng anh Lạc vẫn chửi rủa Phí Độ là tại sao sống đến giờ còn chưa có ai bóp chết mi, nhưng bên ngoài thì vẫn rất ngoan ngoãn ngồi bóc vỏ tôm hầu hạ người ta = ))))) Quá trình phát triển từ tình địch thành tình nhân của họ cũng khá thuận lý thành chương, không nhanh không chậm, trải dài suốt hơn một trăm tám chục chương. Thực sự là khá đáng yêu <3
Lạc: “Sao hôm nay tốt với anh thế? Có phải làm việc gì có lỗi với anh không?” Phí: “Ừ, chưa được phép đã tự ý thích anh rồi. Thật là ngại quá.” Nói một cách hài hước, đây là câu chuyện về hai anh giai cong cùng thích một anh giai thẳng. Chúng nó suốt ngày kích đểu nhau, kích hoài kích hoài, kích ra lửa tình. Từ đó chúng nó vào sinh ra tử, một bên phá án, một bên ân ái, cùng nhau chống lại thế lực hắc ám = )))))) Tui sẽ edit bộ này, nhưng với số chương của nó, cho dù mỗi ngày một chap thì phải nửa năm mới xong. Mà với tốc độ trung bình 1 tuần 1 chap như của bộ Hệ thống, chắc là ba năm sẽ xong. Lấp hố là cả một quá trình gian nan = ))))))) *** CP: Chuyên trị các loại không phục – lão lưu manh công VS vừa ngại ngùng vừa phóng túng – phú nhị đại thụ (Lạc Văn Chu X Phí Độ) Thể loại: Tình địch biến tình nhân, niên thượng, trinh thám suy luận, đô thị tình duyên Edit: almost Đọc thầm, mỗi một câu chuyện là một lời thì thầm, không phải của chân lý, chả phải của tội ác, nó là lời thì thầm từ sâu thảm trong vực tối. Mỗi một câu chuyện, mỗi một vụ án như có như không mà kết nối với nhau, rốt cuộc ai mới là kẻ chịu tội, ai mới là công lý, là ác quỷ hai thiên thần? không một ai biết được Từ nơi nào bắt đầu, cũng chính là kết thúc yêu cũng được hận cũng được đều là tâm tư cá nhân của một người, sao có thể lấy nó làm thước đo của công lý Phí độ là một người như thế nào? là một cậu ấm ăn chơi, một học sinh toàn năng, một giám đốc nhàn rỗi hay một kẻ có thiên phú về phạm tội? Thật ra có lẽ tất cả đều là câu, hoặc tất cả đều không? Phí độ giống như ở trong một chiếc hộp kính, cậu ở đó có thể bàn quan nhìn hết thẩy buồn vui yêu hân của thế giới, cậu ở đó nhìn thế giới qua một lớp kính chân thật nhất, nhưng cũng khiến cậu đóng kín bản thân triệt để nhất, bởi vì đó là hộp kính một mặt, cậu có thể thấy hết thẩy, nhưng chúng ta chẳng nhìn thấy cậu đâu cả còn chúng ta, người tiếp xúc với cậu thì thấy được gì? là bản thân chúng ta? vì sao ư, bởi vì chúng ta nhìn thấy trên chiếcgương đó chính là bản thân mình Chỉ có Lạc văn chu là người duy nhất nhìn thấy khe nứt trên chiếc hộp đó, phá vỡ từng chút từng chút một tầng kính kia để nhìn thấy một Phí độ đang co người bên trong Lạc Văn Chu từng nói phí độ là một người có thiên phú về Phạm Tội Nhưng khi anh phá vỡ lớp kinh kia mới phát hiện, cậu không phải châm biến, bỡn cợt, cậu chỉ đang tương thuật những gì mình thấy. ---------------------------------------------------------------- Tình yêu của họ cũng vậy, chậm chạp, nhẹ nhàng, nhưng là từng chút từng chút một khắc sâu Lạc văn chu trước giờ luôn nhìn Phí độ bằng ánh mắt của gia trưởng nhìn con cháu, cho nên anh luôn thấy Phí độ làm thế nào cũng không vừa mắt, nhưng lại không dừng được muốn bảo hộ, chăm lo cho đứa nhỏ này Nhưng đến một ngày tầng giấy kia bị xé xuống, anh phát hiện ra cậu bé năm nào thật sự đã lớn rồi, lớn đến trái tim anh cũng bị lệch nhịp, không kìm chế được mà sa vào. Bản thân phí độ luôn đặt mình ở ngoài vòng, cậu sợ hãi thân cận mọi người, sợ hãi bản thân là một quái vật, với đào nhiên, cậu hời hợt, nhưng là tia ấm mà cậu níu kéo, còn với Lạc văn chu, đó đơn giản là nơi mà cậu phát tiết hết thẩy bàn quan của mình. Nhưng đến một ngày cậu đột nhiên phát hiện, cái người luôn không vừa mắt cậu ấy, luôn từng chút, từng chút để mọi chuyện cậu làm, mọi lời cậu nói nơi nơi khắc ghi trong tâm. Nghĩ muốn chạy xa, nhưng lại muốn một lần buông bỏ bản thân. Yêu thật ra không có nhiều tính toán như vậy. Một lạc văn chu quyết đoán nhưng hết lần này đến lần khác không biết làm thế nào với Phí độ Một phí độ đào hoa mị nhãn lại có thể vì một cái hôn lướt qua mà đỏ mặt từng chút ngọt ngào, hài hước nho nhỏ của cuộc sống đan xen với những tình tiết án chặt chẽ, những màn đấu trí căn não, khiến người đọc không cách nào buông xuống được "Đọc Thầm" Không tự chủ mà đem bản thân xa vào ---------------------------------------------------------------- Đề cử Nhà sút đang dịch đến quyển ba, mà ta chờ không nỗi đã mò xong QT, Với những bạn không hay đọc QT thì ta khuyên ngồi chờ sút dịch đi, bản dịch nhà sút khá chắc tay ps: ảnh này ta lưu vài năm trước, không thể nào nhớ nguồn, nếu mấy cái ảnh của ta đăng có phạm bản quyền của ai thì nhắc ta gở xuống nha   Mời các bạn đón đọc Đọc Thầm (Mặc Độc) của tác giả Priest.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ
Ai nói chỉ một cái ngoắc tay thì một trăm năm sau cũng không thay đổi? Ai nói thanh mai trúc mã thì mãi mãi hồn nhiên vô tư? Dẫu đã thề non hẹn biển, hứa hẹn yêu nhau trọn đời rốt cuộc thì vẫn chia tay. Người chạy trốn, kẻ đuổi theo, suy cho cùng vẫn không thể thoát khỏi sự an bài của Nguyệt Lão. Hợp hợp tan tan, liệu dưới sự an bài của Nguyệt Lão, họ có thể về bên nhau để tìm thấy hạnh phúc mà mình mong muốn…? Tất cả mọi chuyện xảy ra với nhân vật nữ chính của Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ giống như một trò đùa của số phận: ly hôn, phá sản, nghỉ việc, bố mẹ từ mặt… rồi bất ngờ gặp lại chồng cũ ở trong một hoàn cảnh trớ trêu khi phải trở thành vị khán giả bất đắt dĩ chứng kiến chồng cũ, Giả Thiên Hạ, đang ôm ấp người tình. Về nước sau một thời gian lưu lạc nơi đất khách quê người, Mỹ Mãn phải bắt đầu lại từ đầu rất nhiều thứ từ công việc, mối quan hệ cho đến tình cảm cá nhân… Biết bao điều “tai bay vạ gió” như thế đã xảy ra với cô. Mỹ Mãn có phải là người dễ dàng chấp nhận số phận? Trước giông bão, liệu bông hoa sen thơm ngát có chịu gục ngã? Đối mặt với Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn nói anh là con người đầy tục khí, ngầm so sánh anh với cầm thú. Thậm chí, cô còn mắng cho Mạc Tường, “người tình” của Thiên Hạ, một trận tơi bời, cho bõ công “ngứa ghẻ hờn ghen”. Cuộc đời của Mỹ Mãn giống như là một tấn bi kịch lúc mở đầu truyện. Nhưng có ai ngờ, chính người chồng cũ mà cô tưởng đã phản bội cô – Giả Thiên Hạ – lại là người yêu cô đến “chết đi sống lại”, vì cô mà cả sinh mệnh, sự an nguy của anh, anh cũng không tiếc! Lăng Gia Khang, anh chàng có biệt hiệu “Lăng Tú ông” vẫn ở bên cô suốt thời gian cô ở nước ngoài, cũng không ngại bày tỏ tình cảm của mình. Trong mắt Mỹ Mãn, người chồng cũ là tên lăng nhăng, còn anh chàng họ Lăng lại là một người tốt, một người cô có thể tin tưởng. Những nhận định đó sẽ dẫn Mỹ Mãn tới đâu? Cuộc đời cô liệu có phải “sau cơn mưa trời lại sáng”? Tất cả sẽ được trả lời trong Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ! Trong Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ, bạn đọc còn được gặp những nhân vật có tính cách hết sức độc đáo. Đó là một Giả Vượng Bảo – ông chú thứ mười bốn – lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo, am hiểu tình trường trong khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Là mẹ của Mỹ Mãn với câu khẩu hiệu đặt trước cửa nhà: “Người sống cấm lại gần!”, đầy khí phách nhưng yêu thương con cái hết mực. Hay ông bố của Giả Thiên Hạ, người luôn “trường kỳ” theo đuổi bà vợ cũ, vốn xuất thân từ giới giang hồ, xã hội đen, nhưng lại mắc tật đã có hứng thì sẽ nói thao thao bất tuyệt, khiến cho đệ tử phải thường xuyên nhắc nhở: “Dừng xe thăm rừng chiều Ái Phong!”… Tất cả đã làm nên một Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ giàu cảm xúc, chân thật và đặc biệt hài hước… *** Review by #Tuệ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105: An Tư Nguyên là 1 tác giả mình rất yêu thích với phong cách truyện vừa nhẹ nhàng lại không kém phần mạnh mẽ, giọng văn trẻ trung yêu đời tạo ra những tình huống hài hước và lôi cuốn độc giả. Tất cả tác phẩm từ cổ đại đến hiện đại, mình đều tìm đọc và vẫn đang mong chờ được tiếp tục đọc những câu chuyện mới nữa. "Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ" nói về cặp vợ chồng đã ly hôn, nay người chồng - Giả Thiên Hạ phải cực kỳ mặt dày, không từ thủ đoạn quân tử hay tiểu nhân để theo đuổi lại người vợ cũ cố chấp - Đinh Mỹ Mãn. Họ ly dị vì cô có vấn đề với cha mẹ chồng, hiểu lầm anh có tiểu tam nên không còn lòng tin ở anh. Nhưng cô lại không biết rằng Giả Thiên Hạ yêu cô nhiều đến nhường nào, rằng trong lòng anh trước sau cũng chỉ đủ lớn để chứa một bóng giai nhân mà thôi. Sau đây là một vài đoạn trích trong quá trình theo đuổi lần hai đầy gian khổ, vừa muốn khóc thay Giả Thiên Hạ vì không biết nói lời ngon tiếng ngọt để dụ dỗ, chỉ giỏi nhất khoản đấu võ mồm với Mỹ Mãn, tinh thông việc chọc tức cô mỗi khi hai người gần nhau cũng vừa phải bật cười vì những lúc anh ăn dấm chua PK nam phụ. _______ "Thế tại sao anh không tự kiểm điểm về khả năng truyền đạt ngôn ngữ của mình đi?" "Cần phải kiểm điểm lại sao? Từng câu từng chữ đều biểu đạt rất rõ ràng cụ thể rồi, ví dụ như anh yêu em." "Anh bốc phét!" "Anh rút lại lời khen lúc nãy, khả năng nhận thức vấn đề của em không phải ở trình độ thấp, mà nói thật là phải ở mức độ đần độn" Bốc phét ư? Cô cũng thử bốc phét ra câu "Em yêu anh thử xem nào!" _______ "Đinh Mỹ Mãn! Trái tim của em chắc chắn đã bị chó gặm mất 2/3, 1/3 còn lại chỉ chuyên dùng để ghi nhớ tội trạng của anh đúng không? EM KHÔNG MỆT MỎI À?" "Còn anh thì bị chó ăn hết toàn bộ trái tim rồi, sau đó anh lại đi ăn cả tim của chó. Nói tóm lại anh chính xác là lòng lang dạ sói. Thêm vào đó là không có mắt chọn phụ nữ" "Anh chưa bao giờ ăn tim của em hết." _______ Khi PK tình địch: Giả Thiên Hạ sử dụng vốn từ và nhận thức cái nhìn của anh để miêu tả Lăng Gia Khang Ở phía trước, cách xe anh không bao xa, một bóng người quen thuộc bước lại. Giới tính: Nam Bề ngoài: Hừ, giống như một tên tú ông đê tiện. Trang phục: Xí, vẫn cứ giống một tên tú ông đê tiện. Cử chỉ, hành động: Hầy, tất nhiên vẫn như của một tên tú ông đê tiện. Tổng hợp tất cả lại: Thì hắn ta triệt để là tên Lăng tú ông đê tiện từ đầu đến chân! _______ "Người ủng hộ anh chửi tôi tơi bời hoa lá, hận khôn thể vứt vào chảo dầu chiên giòn lên. Họ còn bảo bây giờ là thời trung cổ thì đã cho tôi vào lồng heo thả trôi sông rồi. Họ bảo tôi tạo nghiệt, phải bị quả báo..." Cô bỗng thất thần "Tôi thực sự muốn đăng kí một cái nick nhắn rằng gần đây anh thường xuyên bưng bê hầu hạ cho người phụ nữ họ muốn cho vào lồng heo thả trôi sông." "Bọn họ mắng rất chính xác." "..." "Em ghi lại hết tên những người đó, anh sẽ tặng cho mỗi người bức ảnh khoả thân có chữ kí." "..." "Đừng hiểu lầm, thân thể của anh chỉ cho riêng em xem thôi. Anh sẽ tặng họ ảnh khoả thân của Lăng Gia Khang để họ làm tấm bia ngày ngày luyện đao, trừng trị gian phu." *** Tan hợp hợp tan, người chạy trốn, kẻ đuổi theo, tình cảm của cặp đôi Thiên Hạ - Mỹ Mãn có thể được Nguyệt Lão an bài tơ hồng một mối? Sau quá trình theo đuổi đầy máu và nước mắt ấy liệu anh có giành lại được tình yêu của cô một lần nữa hay không? Hãy cùng tìm hiểu nhé. Mời các bạn đón đọc Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ của tác giả An Tư Nguyên.
Kim Phong Ngọc Lộ
Văn án: Cố sự về một vị Vương gia nói lắp muốn “trâu già gặm cỏ non” mà không dám ra tay. --- Lâu lắm mới thầy nhà Hoại Băng hoàn thêm bộ nữa nên mình vội vàng nhảy hố ngay và luôn, và gu chọn truyện của Băng Băng hầu như chưa bao giờ làm mình thất vọng. Kim Phong Ngọc Lộ là hệ liệt của bộ Tam Hỉ (bộ này nghe đồn vẫn chưa ai hốt, cầu cao nhân gom ẻm về :”
Thi Thể Của Tôi Buông Thả Phóng Túng
Cô là một bộ thi thể có thể hoạt động (Hoạt thi), không có nhịp tim, không có hô hấp, không có mạch đập, không có nhiệt độ cơ thể, ngày ngày đều suy tư làm sao để chống phân hủy bảo trì sức sống, giữ làn da trắng mềm mại. Đến nhà tắm hơi tắm suối nước nóng để lưu thông máu, uống canh gà Đương Quy hầm táo đỏ để bổ khí, ăn rau và quả hoa quả bổ nước, thường xuyên rèn luyện, phòng ngừa chất xương lơi lỏng, luôn luôn động não, phòng ngừa tư duy xơ cứng. Cô lập chí làm một bộ thi thể khỏe mạnh, thân thiện với môi trường và không ô nhiễm. Thể loại: Hiện đại, ngọt, sảng văn (hệ thống) Nội dung nhãn hiệu: Ảo tưởng không gian, điền văn, hiện đại giá không, sảng văn. Ký tự tìm mấu chốt: Nhân vật chính: An Bộ. Vai phụ: Giản Ninh Huyên Thứ khác: Hệ thống, sảng văn, điền văn, kịch bản lưu. *** Vào sinh nhật hai mươi tuổi của mình, An Bộ dùng tiền làm thuê kiếm được mua một chiếc xe mới. Cô còn chưa kịp lấy bằng lái, mới ra ngoài đi thử một vòng đã gặp cảnh cầu sập, cả người lẫn xe cùng rơi xuống sông lớn. Mặc dù cô đã cố hết sức để tự cứu mình, nhưng cuối cùng vẫn không thể chạy thoát, chết ngạt khi đập cửa kính xe. Với người bình thường mà nói, chết nghĩa là kết thúc. Mà cô, lại “sống” tiếp trong thi thể của mình, nhưng không còn dấu hiệu nào mà người sống nên có như nhịp tim, hô hấp, mạch đập, nhiệt độ cơ thể. An Bộ cũng chẳng suy nghĩ gì với việc “sống lại” nữa, bởi vì cô là người kế thừa Sổ Sinh Tử. Không sai, đó chính sách ghi chép ngày giờ sống chết trong truyền thuyết, Nhân thư trong Tam thư Thiên Địa Nhân. Nhưng quyển Nhân thư cô có là tàn thứ phẩm, chỉ có thể nhìn thấy sinh khí và tử khí của mỗi người. Tác dụng hữu ích nhất của nó là có thể dựa trên đặc tính cá nhân và bối cảnh thời đại của một người, theo đó tạo ra một bộ hoàn chỉnh gồm hộ tịch thân phận và giấy chứng nhận liên quan, cực kỳ chính xác, không có sơ hở, có thể xưng là hệ thống “Chứng chỉ giả” bậc cao nhất. Khi còn sống, An Bộ rất ít khi động tới Sách Sinh Tử. Quyển sách này ngoài việc giúp cô nhìn thấy các hiện tượng linh dị và làm “chứng chỉ giả”, cơ bản không có đất dùng. Cho tới khi cô chết, âm dương nghịch chuyển, giá trị sinh trong sổ sinh khí từ 10.000 điểm tụt thẳng xuống 101 điểm, mà giá trị tử trong sổ tử khí từ 10 điểm tăng mạnh đến hơn 6.000.000 điểm. Toàn bộ thế giới trong mắt cô đều biến thành tử khí nặng nề. Hơn 6.000.000 điểm này không chỉ là tử khí của mình An Bộ, nó còn bao gồm tất cả tử khí của oan hồn bao năm qua đã chết ở sông lớn này. Nếu không phải bất ngờ chết ở đây, An Bộ cũng không biết trong nước lại có nhiều quỷ chết đuối như vậy. Hoạt thi An Bộ giá trị sinh khí còn 101 điểm, chỉ có khả năng di chuyển chậm chạp, năm giác quan bị suy yếu nghiêm trọng, dùng sức chín trâu hai hổ mới có thể đập cửa kính cạnh ghế lái trèo ra. Cô xuôi theo dòng nước, chìm chìm nổi nổi dạt xuống phía dưới sông, bắt đầu một khoảng thời gian sống lang thang rất dài. Sau tai nạn, An Bộ thành người mất tích. Ba mẹ vẫn không ngừng tìm kiếm cô, vì trước cô, hai người chị cũng mất tích. Nhưng cô có dự cảm, hai chị cô đều còn sống, bởi vì sinh khí trên người họ mạnh hơn bất kỳ ai. Nhưng An Bộ không muốn ba mẹ lại trải qua đau buồn khi chia xa, vậy nên cô lang thang bảy tháng, góp nhặt giá trị sinh khí tới 1000 điểm, miễn cưỡng có hình dáng con người rồi về cạnh ba mẹ, nói rõ mọi chuyện cho họ. Cho dù khó tin, nhưng họ vẫn đón nhận cô, đồng thời che chở cho cô mười năm, giúp cô không phải lo phiền góp nhặt từng chút sinh khí. Mười năm sau, cuối cùng An Bộ cũng có thể quang minh chính đại sống trong thành thị, cũng thành thục tìm ra cách góp nhặt sinh khí từng chút một. Lại qua vài chục năm, cô luôn trông coi bên người ba mẹ, không hề đi xa. Cho tới khi ba mẹ mất, cô lấy thân phận "Cháu gái ngoại" của hai ông bà. Từ nay về sau, không chút vướng bận, thi thể đi bốn phương. Hệ thống “Chứng chỉ giả” của Sách Sinh Tử cuối cùng cũng phát huy tác dụng quan trọng, có thể liên tục thay đổi thân phận, bất kể bao nhiêu năm cô cũng không cần lo lắng mình “Không có hộ khẩu”. An Bộ sẽ không dừng lại một chỗ trên năm năm, cố đỉnh mười năm đổi thân phận một lần, thân phận nào thì lại xem tình huống mà xác định. Bây giờ cô đã biến thành hoạt thi sau 82 năm. Công lịch năm 2175, cô cố định thân phận là một người phiên dịch ngoại ngữ, quốc tịch Trung Quốc, 25 tuổi, cô nhi, vừa tốt nghiệp không lâu, không có công việc cố định, thuê một căn hộ trong tiểu khu Minh Tường. Đưa bản thảo phiên dịch cho người thuê, An Bộ đứng dậy hoạt động tứ chi có chút cứng ngắc một lát, sau đó đi vào phòng bếp ép một ly nước rau quả cho mình. Hiện cô tiêu hóa đồ ăn không phải dựa vào dạ dày, mà là năng lượng trong cơ thể trực tiếp phân giải đồ ăn. Rau quả là đồ ăn cô đã nghiệm chứng liên tục rồi chọn ra, nó vừa dễ hấp thu lại giúp cơ thể khỏe mạnh, mỗi lần có thể gia tăng 5 đến 50 điểm giá trị sinh khí. Nhưng nếu không bổ sung đồ ăn đúng lúc, giá trị sinh khí sẽ lập tức hạ xuống. Đáng tiếc vị giác của cô khác hẳn với người bình thường, việc ăn rau quả chỉ là nhiệm vụ có thể giúp bổ sung năng lượng hàng ngày, hoàn toàn không giúp cô thưởng thức bất cứ cái gì trên mặt vị giác. Hiện giờ giá trị sinh khí của cô là 413.605, thính giác và khứu giác coi như bình thường. Nhưng vị giác, thị giác, xúc giác vẫn ở trạng thái khác thường. Nhìn thời gian, đã hơn 9h tối, An Bộ thay một bộ trang phục đậm màu bình thường, cầm chìa khóa rời khỏi chung cư. "An Bộ, cháu ra ngoài muộn quá." Đối diện là thím Trương hàng xóm mới dắt chó đi dạo về. "Vâng ạ, cháu ra ngoài có chút chuyện." An Bộ cười, cất tiếng chào hỏi. Cô đi xuống bãi đỗ xe, mở cửa xe, lái vào đường cái xe cộ qua lại không ngớt. Nhưng một lát sau, hệ thống điều khiển trong xe phát ra một tiếng nhắc nhở: [Chủ nhân, có người gọi xe, tọa độ K3C9, cách 780 m, có nhận đơn không?] Mời các bạn đón đọc Thi Thể Của Tôi Buông Thả Phóng Túng của tác giả Tuyết Nguyên U Linh.
Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm
Reviewer: Miina Lưu ý: Review với góc nhìn của bản thân người review, đặc biệt có những cảm tính cá nhân xen lẫn, do vậy nên nếu có bất đồng quan điểm, mong các bạn sẽ cùng thảo luận ở bên dưới, hạn chế tối đa xảy ra những sự việc không mong muốn *** Vì sao nên đọc? Vì quá đáng yêu! Bạn thụ Nhiếp Bất phàm cực kì đáng yêu. Không thuộc tuýp thụ trong sáng hay ngây thơ, cũng chẳng phải băng lãnh, ngạo kiều mà là cực nhây, hệt như tên: Bất Phàm. Là một tổng thụ, có tài bẻ cong vô đối với những câu chuyện mà nhân vật chính đều là nam nam, hơn nữa trên người Bất Phàm dường như có tỏa ra hào quang dụ nhân, ai gặp cũng đều tình nguyện theo cậu về nhà… Nội dung của truyện kể về Nhiếp Bất Phàm vô tình xuyên không, nơi cậu rớt là thôn Kê Oa, lúc đó trưởng kia vì sắp chết mà nhường chức trưởng thôn cho cậu. Kể từ đó cậu thành trưởng thôn của làng duy nhất một thôn dân, chính là cậu! Mọi bí ẩn về ngôi làng, và cuộc sống mới của Bất Phàm cũng từ đó bắt đầu Nói về dàn công của Bất Phàm thì phải nói là cực kì đa dạng! Thương nhân, con nhà quan, kẻ tu hành (bạn này nham hiểm nhất .-.), minh chủ võ lâm và… hoàng thượng! Bằng tài năng của mình, Nhiếp Bất Phàm cứ thế sỡ hữu dàn hậu cung hùng hậu. Còn về tính cách của từng người thì: Ôn nhu công-có, Phúc hắc công-có, Tạc mao công cũng có,… Mỗi người một tính nhưng lại cam lòng về ở chung một nhà, chỉ vì có điểm chung duy nhất chính là Nhiếp Bất Phàm Truyện còn đặc biệt ở chỗ, thôn của Bất Phàm ở, chẳng có con vật gì để chăn nuôi… trừ gà. Gà trong thôn có thể sủa, có thể bay, có thể lội, còn có thể đánh nhau… Nói chung gà của thôn Kê Oa là cả một di tích sống về độ thông minh lẫn hiếu chiến của gà. Còn về vụ sinh tử văn, nếu bạn nào dị ứng thì khoan click back vội, hãy bỏ ngay ý nghĩ sinh tử là phải đau đớn này nọ đi! Hình dung như thế này nhé: Một con gà mái tơ lang thang trong vườn, bỗng nó “cục tác” một cái, liền xuất hiện một trứng! Cách sinh đẻ của Bất Phàm chính là thế, hãy sinh đẻ như Phàm ._. “Cầm hóa Nhiếp Bất Phàm” là một bộ truyện không nên đọc ban đêm, vì ai đó sẽ tưởng bạn khùng vì tội cười liên tục :))) Nhưng mà, truyện cũng lúc lắng lại… Nhiếp Bất Phàm mạnh mẽ là thế, nhưng lại có bí mật giấu kín. Cơ thể Nhiếp Bất Phàm có thể chống lại mọi loại độc, nhưng bí mật của việc đó lại vô cùng tàn khốc, nhưng chính nó cũng đã xây dựng cho Bất Phàm một tính cách đặc biệt như thế Truyện hài, H đủ, nội dung đáng yêu, đáng để đọc. Link edit: Phong Kiều Dạ Bạc P/S: Đôi lời từ Lâm Hy Viễn, thì là từ giờ chúng ta sẽ có một chuyên mục mới, hàng tuần hoặc hai tuần một lần, là review đam mỹ, mình mong chuyên mục mới này sẽ hữu ích cho các readers của Vi Huyền Cung. *** Em thụ vốn là một người biến đổi gen để cung cấp bộ phận cơ thể cho con người được buff một đống skill các thứ để thêm phần thương tâm lay động (tóm lại là thân phận hoành tráng :))) Một ngày kia vì cái gì đó mà thụ suýt chết đến mức xuyên không luôn. Cuộc sống liền chạy thẳng theo con đường nhân sinh tùy hứng, tác giả thống trị :]]] Em xuyên thẳng đến một thôn gia nơi có khả năng biến mọi động vật trừ người thành gà. Không chỉ thế còn giữ nguyên khả năng cùng khí chất ở đời trước. Không chỉ thế còn là vùng đất ẩn chứ kho báu vô lượng. Không chỉ thế còn .... Kể dài bị mệt :]]] Cuộc sống không thể yên ả trôi qua, em liền chạy ra ngoài chơi và quen liên tiếp hàng loạt những cao phú soái thân phận hiển hách. Quen là một chuyện, bẻ cong hàng loạt nhất kiến chung tình mới là phạm trù quan trọng. Sau khi hành hạ đám tiểu công lên bờ xuống ruộng khiến cho phẩm chất M nổi dậy, motip tiếp theo là ham mê thể xác và phát hiện ra người kia quả thật rất thu hút mà yêu mãi không thôi... Thỉnh thoảng có vài sự kiện gì đấy nhưng mặt bằng chung là 99% là nội dung kia. Sau khi buff chán chê các thứ thì tác giả tiếp tục buff thêm khả năng sinh con và đẩy bộ truyện này về con đường cạn sạch tiết tháo mà kết thúc. Đánh giá Trung bình. Một câu để diễn tả: Bàn tay vàng đến độ chói mù mắt rồi. Rất quá tay trong việc xây dựng hình tượng một thụ điên hết mức, luôn vui vẻ cười đến liệt cơ miệng. Thuyết âm mưu có thể tác giả này cũng đọc teenfic :]]] Nó luôn là một đứa đẹp không thể tin được mà tính tình bố láo, đi ra đường thì trêu chọc hành hạ con nhà người ta đến khổ sở mà người ta tìm cách trả thù lại quy kết về người ta xấu xa, vô lại???!! Đi đến đâu gặp cao phú soái đến đấy hay chỉ nghía cao phú soái mà làm quen thì chưa được xác định :]]] Làm bộc phát thú tính M của đám tiểu công khi thân tàn ma dại vẫn thốt lên: Thật là thú dzị!!! Cảm giác tác giả viết mọi thứ có thể viết để tô hồng cho thụ: Gia cảnh đáng thương, nội tâm sâu sắc, đẹp, thương, vui vẻ, phóng khoáng,... Dù chúng nó vả bôm bốp vào nhau rồi tát thẳng vào nội dung truyện. H thì phát rồ đến mức tưởng đây là đam mỹ H văn, tiểu thụ chính là hà thiên lộn. Quăng quật nhau chán chê là đúc kết của toàn thể đám tiểu công là: Thật thuần khiết ??!! Mẹ ruột chân chính là mẹ ruột, sủng thụ không còn chỗ nào để chê bai, sủng công tăng xông máu não, may mà cuối cùng cũng đã kết thúc ~~~ *** Nhiếp Bất Phàm xuyên không, xuyên tới một sơn thôn cổ xưa không biết rõ tên tuổi. Nói là sơn “thôn”, kỳ thực toàn bộ thung lũng chỉ có một lão nhân, mấy cây ăn quả, vài mẫu đất mới khai hoang. Không có thân phận hiển hách, không có chỗ dựa cường đại, không có của cải cho hắn tiêu xài hoang phí… Nhiếp Bất Phàm cho dù xuyên không, cũng chỉ là một tiểu nhân vật không được lão thiên gia chiếu cố. Điều duy nhất đáng mừng chính là, lão nhân sắp chết này (nói vậy có chút không thuận miệng), nói lại một lần nữa, trước khi lão nhân này chết (vẫn là nghe không lọt), nói lại, lão nhân đã hết thiên mệnh này cho hắn kế thừa lại tòa tiểu sơn thôn. Đáng tiếc, Nhiếp Bất Phàm đối với việc đồng áng dốt đặc cán mai, trong người lại không có đồng nào, mỗi ngày dựa vào gia sản lão nhân để lại (ba trăm cân thóc) mà tồn tại một cách vô cùnggian nan. Con người Nhiếp Bất Phàm này lười biếng, có chút ngốc, tự đại, trời sinh đần độn, nhưng hắn có một ưu điểm, đó chính là bản thân không cho rằng mình lười biếng, ngốc nghếch, tự đại. Nói đơn giản chính là một người theo chủ nghĩa lạc quan vô cùng thuần túy. Hắn nghĩ, nếu không làm ruộng kiếm tiền, vậy mở một cái kê viện đi. Đúng vậy, “kê” viện, chuyên nuôi gà, chuyên đẻ trứng, ấp trứng nở ra gà con lại tiếp tục đẻ trứng, sao đó đem tới các tiệm cơm các quán rượu đẩy mạnh tiêu thụ. Nuôi gà í a đẻ trứng. Dù sao ít nhất hắn cũng có kinh nghiệm nuôi chó, nuôi một con gà có lẽ cũng không thành vấn đề. Còn khởi nguồn gà từ đâu mà ra, thực không thể hỏi. Nghe đâu vào một buổi sáng xuân về hoa nở nào đó, Nhiếp Bất Phàm vừa mở mắt liền phát hiện trong viện xuất hiện một đàn gà, xem ra là từ một nơi xa xôi không biết tên nào đó chạy tới. Sau này Nhiếp Bất Phàm mới dần dần hiểu được, mảnh đất tiểu sơn thôn chỉ có một người cùng một đám gà này, kỳ thực là một vùng đất bị nguyền rủa, bất luận loài chim nào bay ngang qua bầu trời của sơn thôn, cũng rơi xuống đất biến thành gà. Cũng không rõ nơi đây vốn đã như vậy, hay là bởi vì sau khi Nhiếp Bất Phàm tới đây mới trở nên như thế, tóm lại chính là vậy đi. Có đàn gà, Nhiếp Bất Phàm chính thức bắt đầu công cuộc nuôi gà của hắn. Hắn có một phương pháp nuôi gà rất khoa học – nuôi thả. Sáng sớm mỗi ngày, sau khi mở lồng chắn, đàn gà lần lượt đi ra ngoài tự kiếm ăn. Đến lúc hoàng hôn, hắn lại xuất môn lùa gà về chuồng. Mấy ngày như thế, số lượng gà thậm chí còn tăng lên liên tục. Bất quá rất nhanh, Nhiếp Bất Phàm liền phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng. Trong đàn gà có không ít thành phần hiếu chiến, chúng nó không tự mình kiếm ăn mà chuyên môn cướp bóc của lão nhược phụ ấu (người già phụ nữ và trẻ nhỏ :))))), cả ngày ‘chân’ cao khí ngạo, không chịu sinh sản. Điều này làm cho Nhiếp Bất Phàm rất không thoải mái, vì thế, hắn quyết định chọn lọc ra từng con từng con trong đám phần tử hiếu chiến này, mặt khác vạch ra một lớp huấn luyện cho nhóm chúng nó, còn thường xuyên dùng phương pháp thuần hóa chó để thao luyện, khiến cho chúng càng ngày càng dũng mãnh, đồng thời còn có đầy đủ tính kỷ luật của một quân nhân.   Mời các bạn đón đọc Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm của tác giả Tuyết Nguyên U Linh.