Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nương Nương Lại Tìm Đường Chết

Chàng từng nói: “Nếu hoàng cung là một lồng giam, trẫm nguyện đem những thứ tốt nhất để xây thành. Bởi vì nhà giam này của trẫm, chỉ có một chú phượng hoàng nhỏ là nàng”*.  Nàng là Tô Hoài Cẩn, chàng là Tiết Trường Du vừa xứng một đôi “mỹ đức”**, vốn nên là một mối lương duyên, thế rồi kết cục lại là nước mắt rơi xuống nhuộm vạt áo, một ngọn lửa cắn nuốt cung Du Cẩn, cũng đem bọn họ từ nay âm dương cách biệt.  Đau khổ. Hối hận. Hiểu lầm. Tất cả đều theo ngọn lửa kia cháy thành tro bụi.    Vốn nên là người chết quên hết, kẻ ở lại ôm lấy bi thương, lại bởi vì duyên còn chưa dứt, đem phượng hoàng niết bàn, trở lại vạch xuất phát, khi tấn bi kịch kiếp trước còn chưa bắt đầu, khi trái tim còn chưa đi sai hướng.  Tô Hoài Cẩn nàng đã từng bước qua một kiếp, cũng đã nếm trải cái gọi là “vì tình mà đau, vì quân mà khổ”. Vậy nên nếu có cơ hội làm lại, nàng nhất định khiến cho những kẻ từng hãm hại nàng phải trả giá, càng quan trọng hơn là kiếp này, nàng không muốn cùng Tiết Trường Du kia trở thành một đôi “mỹ đức” nữa. Trùng sinh trở lại vốn đã nắm một nửa thiên cơ, thế nhưng Tô Hoài Cẩn lại phát hiện ra, lần niết bàn này bị trói định cùng “hệ thống” nằm trong chiếc vòng hồng ngọc mà tiên đế ban cho. Có được “hệ thống” vốn dĩ nên là một chuyện vui, thế nhưng có ai nói cho nàng biết vì sao cái hệ thống này lại gọi là “càng chết càng lợi hại” hay không? Nếu đã trốn không nổi, chạy không xong, vậy thì Tô Hoài Cẩn chỉ còn cách vừa phải đối phó với tiểu nhân, chống lại sự theo đuổi của “phu quân” cũ đồng thời nghĩ cách làm sao để có thể “tìm chết” mỗi ngày. *** Chàng là Tiết Trường Du, là Tứ hoàng tử được hoàng thượng sủng ái, còn trẻ đã được phong tước Yến Vương, sau lại trở thành hoàng đế của Tiết quốc. Từ nhỏ chàng đã được thái thượng hoàng tứ hôn với đích nữ phủ thừa tướng Tô Hoài Cẩn, dùng vòng ngọc cùng nhẫn ban chỉ làm từ cùng một khối để đính ước.  Vốn là một mối lương duyên, phu thê ân ái, lại bởi vì tiểu nhân phá hoại cùng hai chữ "ngu hiếu" dẫn đến những hiểu lầm, cuối cùng là âm dương cách trở. Ngày ngọn lửa lớn nhuộm đỏ cung Du Cẩn, cũng là ngày trái tim chàng đau đớn khôn nguôi.  Nếu có thể quay lại, Tiết Trường Du chàng nhất định sẽ đau sủng nàng, tin tưởng nàng, sẽ biến không chỉ hoàng cung này mà còn cả thiên hạ này trở thành lồng giam đẹp đẽ nhất, đặt dưới chân phượng hoàng nhỏ của chàng. Có lẽ, bởi vì tưởng niệm của chàng quá lớn, hoặc cũng có thể bởi chàng còn thiếu nợ nàng quá nhiều, hay giả như một mối tơ duyên còn chưa dứt, thế nên vòng ngọc đưa nàng ngược thời gian, thì nhẫn ban chỉ cũng cho chàng sống lại.  Bắt đầu từ giây phút lại gặp nàng năm ấy, lại lần nữa được ôm nàng trong vòng tay, rốt cuộc chàng đã hiểu được, dùng tính mạng để yêu một người là thế nào. Dù đã biết sẽ phải bước trên con đường “thê nô” không lối thoát, nhưng bởi vì đó là nàng, chàng cam tâm tình nguyện. Thế nhưng, hình như Cẩn Nhi của chàng có chút lạ, không những đối với chàng lạnh lùng, xa cách, còn năm lần bảy lượt muốn tìm chết, khiến trái tim chàng mỗi ngày đều lơ lửng treo cao. Tiết Trường Du thực sự muốn khóc, vì sao trùng sinh trở lại, mỗi ngày vì theo đuổi phu nhân mà phải ăn giấm chua còn chưa đủ, lại còn phải mọi lúc lo lắng đề phòng thê tử của chàng tìm đường chết như vậy? *** Tô Hoài Cẩn là đích nữ phủ thừa tướng, là thân muội muội của chấp trưởng đại nguyên soái Tô Hoài Chẩn, từ nhỏ đã có hôn ước với Tứ hoàng tử Tiết Trường Du. Sau khi Tiết Trường Du đăng cơ liền được phong Hoàng quý phi, cầm phượng ấn, chấp chưởng lục cung. Vốn là một đường phong quang vô hạn, thế nhưng đến cuối cùng lại bởi một chữ “hiếu” khiến “tình” này vỡ đôi, dùng một mồi lửa, đem tất cả yêu thương cùng thống khổ cháy rụi cùng cung Du Cẩn.  Thế nhưng, lưới tình còn chưa dứt, cho nàng sống lại năm nàng còn chưa gả cho Tứ hoàng tử. Một kiếp đau thương kia, nàng vì tình mà thu liễm, nghe theo phụ thân lấy phu làm trời, từng bước cẩn trọng đến mức bẻ gãy tính tình, chịu người ức hiếp, còn tính toán khiến nàng không thể sinh, cuối cùng là táng thân trong biển lửa.  Niết bàn trùng sinh, lại có thêm hệ thống hỗ trợ, Tô Hoài Cẩn quyết không nhẫn nhịn. Muốn tính kế nàng, phải xem có bao nhiêu bản lãnh, còn phải có gan chịu hậu quả. Kẻ nào muốn nàng chết, nàng còn vui mừng cảm tạ, bởi mỗi lần “chết” nàng sẽ trùng sinh trở lại càng thêm “mạnh mẽ” hơn. Sống lại kiếp này, Tô Hoài Cẩn vốn muốn đi trên con đường của riêng mình, rời xa hoàng cung toan tính, làm một phú bà tự tại.  Thế nhưng, số phận lại thích trêu ngươi, đem nàng cùng Tiết Trường Du buộc chặt, không những khiến cho “phu quân cũ” đuổi tới cửa, còn khiến chàng như miếng keo da chó, đẩy thế nào cũng không ra, chỉ có thể tiếp nhận. Từ này về sau, nắm mệnh phượng hoàng, độc sủng hậu cung, cùng quân một đời ân ái. Kiếp trước, Tiết Trường Du là Tứ hoàng tử được sủng ái, tính tình nóng nảy, thủ đoạn tàn nhẫn, còn là một phu quân gia trưởng. Chàng với Tô Hoài Cẩn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã có hôn ước, bởi vậy, đối với chàng thú nàng là lẽ dĩ nhiên.  Kiếp trước, chàng hưởng thụ tình yêu của nàng, lại quên đi cảm nhận của người cùng chàng kề vai chung gối. Chàng vì “ngu hiếu” khiến cho hiểu lầm giữa bọn họ ngày càng thêm sâu, đến cuối cùng, còn lại là một ngọn lửa đốt cháy cung Du Cẩn, cùng với nước mắt rơi trên tro bụi của tình yêu. Cho đến tận lúc chết đi, điều Tiết Trường Du hối hận nhất không phải là tin lầm nịnh thần làm mất nước, mà là đã không tin tưởng Tô Hoài Cẩn. Vốn cho rằng đã chẳng còn cơ hội bù đắp cho nàng, thế nhưng duyên trời chưa dứt khiến chàng quay ngược thời gian, trở lại lúc tất cả còn chưa quá muộn. Đi qua một kiếp đau thương, rốt cuộc Tiết Trường Du cũng hiểu được ai mới là người quan trọng.  Vì thế, kiếp này, Tiết Trường Du vẫn là Tứ hoàng tử được sủng ái, tính tình nóng nảy, thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng trước mặt Tô Hoài Cẩn chính là một kẻ không tiết tháo, mặt dày, so với cao da chó còn bám dai hơn. Nàng là bảo bối của chàng, là đầu quả tim so với mệnh chàng còn quý giá hơn.  *** “Nương nương lại tìm đường chết” là một bộ truyện thú vị, không bởi vì tình tiết cung đấu hay mức độ “thê nô” của nam chính, mà ở cách tác giả cân bằng tính “hệ thống” của truyện. Lúc mới xem thể loại, tớ còn lo lắng mãi, chỉ sợ tác giả không nắm chắc việc xử lý “chức năng” của hệ thống và việc trùng sinh của nam nữ chủ, khiến cho truyện phát triển theo hướng máu chó, nữ chính mang bàn tay Thanos. Cuối cùng thì, “Nương nương lại tìm đường chết” quả thật vẫn đi trên con đường của máu cún, cơ mà là thứ cẩu huyết khiến người đọc thoải mái, vui vẻ.  Hệ thống được sử dụng không quá đà, đặc biệt là nữ chính phải “tìm chết” để nâng cấp kỹ năng của mình, hơn nữa phải nâng cấp từ từ, khiến cho hình ảnh nữ chính không bị “bàn tay vàng” hóa một cách tùy tiện, phù hợp với mạch truyện.  Nam nữ chính cùng trùng sinh, sửa chữa sai lầm. Có thể nói, kiếp trước bọn họ đều yêu nhau, chỉ là ở giữa có quá nhiều hiểu lầm mới dẫn đến kết cục đau thương, thế nên kiếp này, khiến cho bọn họ cùng cố gắng, cùng sửa chữa, loại bỏ hiểu lầm. Tớ luôn cho rằng, tình cảm phải có sự cố gắng từ hai phía, một mối quan hệ tan vỡ, là lỗi của cả hai bên, thế nên tớ thực sự thích cách tác giả để cả hai nhân vật trùng sinh, cũng như cách tác giả giải thích mối quan hệ kiếp trước của hai người. Dàn nhân vật phụ khá đồ sộ, muốn đáng yêu có đáng yêu, muốn đáng ghét có đáng ghét. Nhân vật nam không phải “chính” đặc biệt nhiều, khiến nam chính ăn dấm chua tương đối lớn. Sủng vật vô cùng ngầu, cũng không ít lần khiến nam chính điêu đứng trong hũ giấm.  Nếu bạn thích sủng, ngọt, nếu bạn thích máu chó vui vẻ, sảng khoái; nếu bạn mê nữ cường cùng với “trung khuyển” phu quân thì chúc mừng, bạn đã tìm thấy tổ chức. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ và hẹn gặp trong review tới.  ______________ Chú thích: * đoạn trích từ truyện do reviewer tự edit, đã có chỉnh sửa một số nội dung cho phù hợp. ** Du - Cẩn dịch ra là mỹ đức. Theo quan niệm người Trung Quốc xưa thì một nam một nữ có tên ghép lại như này thì được coi là mối duyên tốt đẹp.  Review by #Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Nương nương! Nương nương! Việc lớn không tốt!” Một cái thị nữ biểu tình hoảng loạn, bước chân lảo đảo, từ ngoài điện nhanh chóng vọt vào tới, suýt nữa bị ngạch cửa tử vướng một ngã. Kia thị nữ một mặt hướng trong chạy, một mặt hô to: “Nương nương! Quý Phi nương nương, không hảo! Không hảo! Hoàng thượng tới……” Nguy nga trang nghiêm đại điện, sơn tiết tảo 棁, đan doanh toàn phượng, nguyệt lương liên miên, bạch quả phi tráo, vốn nên xa hoa cùng với, nhưng mà lúc này lại lạnh lẽo, quanh quẩn một cổ cuối mùa thu thê lương…… Cửa điện thượng một phương đại biển. Thượng thư —— Du Cẩn điện! Thị nữ vẻ mặt hốt hoảng, sắc mặt trắng bệch, trên trán lăn mồ hôi, nhanh chóng nhảy vào Du Cẩn điện, hô to: “Nương nương!” Đại điện bên trong, cũng là lạnh lẽo, không nửa điểm tiếng động, liền cái phụng dưỡng cung nhân đều tìm không thấy. Một cái người mặc tố y tuổi trẻ nữ tử ngồi ngay ngắn ở trong điện, nhìn đến hoảng loạn vọt vào điện tới thị nữ, vẫn chưa mở miệng, chỉ là nâng lên mí mắt liêu liếc mắt một cái, ngay sau đó lại cúi đầu, ánh mắt nhìn chăm chú vào trong tay màu đen quân cờ. “Đát ——” Tô Hoài Cẩn trắng nõn ngón trỏ ngón giữa nhéo hắc tử, một tiếng giòn vang, đã đem hắc tử dừng ở bàn cờ phía trên. Thị nữ kinh hoảng nói: “Nương nương! Hoàng thượng tới…… Hoàng Thượng tới……” Thị nữ nói tới đây, thanh âm dừng một chút, tiếng nói trở nên gian nan khàn khàn, run rẩy vài hạ, nước mắt đảo quanh nhi, cuối cùng thấp giọng nói: “Hoàng Thượng tới…… Tới ban chết nương nương……” “Đát!” Lại là một tiếng giòn vang, Tô Hoài Cẩn vẫn là không nói chuyện, sắc mặt cũng chưa từng thay đổi, vẫn cứ vững chắc ngồi ở ghế trên, nhìn trước mặt bàn cờ. Nàng hạ hai tử, liền nghe được “Đạp đạp đạp” tiếng bước chân, tựa hồ có đoàn người đang từ ngoài điện mà đến, kia cung âm dồn dập, liền phảng phất là một đạo…… Bùa đòi mạng. Theo “Đạp đạp” cung âm, quả nhiên có người đi nhanh từ ngoài điện đi đến, khai đạo chính là một bọn thị vệ thái giám, bao quanh vây quanh một cái minh hoàng long bào nam tử. Kia nam tử thoạt nhìn 30 có thừa, thân hình cao lớn, khuôn mặt tuấn mỹ, hai mắt lược hiện hẹp dài, mũi cao thẳng, môi lược mỏng, hơi hơi híp mắt, một bộ minh hoàng long bào đem nam tử phụ trợ uy nghiêm trầm ổn, đúng là đương kim thánh thượng Tiết Trường Du. Tiết Trường Du vừa đi tiến vào, kia thị nữ vội vàng quỳ trên mặt đất, dập đầu nói: “Nô tỳ bái kiến Hoàng Thượng!” Mời các bạn đón đọc Nương Nương Lại Tìm Đường Chết của tác giả Trường Sinh Thiên Diệp.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thiên Túng Xinh Đẹp - Lý Tẫn Hoan
Thiên Túng Xinh Đẹp   Thông Tin Tác giả:  Lý Tẫn Hoan Tình trạng:  Hoàn Thể loại:   Xuyên không, Dị giới,Hài hước, Văn học phương đông. Edit:   Vô Phong  eBook:  thanhbt Convert:   ngocquynh Nguồn:   phongvodinh.wordpress.com Đăng:   Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới Thiệu Nàng là truyền kỳ của giới sát thủ, nàng là độc dược khiến nam nhân xua như xua vịt, nàng là nữ nhân không có tâm. Một lần ngoài ý muốn, linh hồn nàng xuyên qua đến một thế giới cường giả vi tôn — Thần Ma đại lục. Có lẽ là thần ban ân, làm cho nàng cả đời này hưởng thụ thân tình. Có lẽ là thần vui đùa, làm cho nàng cả đời này gặp họa diệt môn. Nếu, sinh mệnh nàng là bị thần vứt bỏ, như vậy hóa thân làm ma thì như thế nào? Thiên địa bất nhân, như vậy hủy đi thiên địa này có làm sao? Thả xem một nữ tử như thế nào tung hoành dị giới, trường kiếm thiên hạ, mây mưa thất thường, mê hoặc hồng trần. . . . . . Các vị độc giả thân ái xin chú ý, truyện này nữ chủ cũng không phải người lương thiện, điển hình bề ngoài mị hoặc xinh đẹp, bên trong tàn nhẫn huyết tinh băng sơn mỹ nhân. Cho nên, nếu ngươi thích nữ chính ôn nhu thiện lương, thỉnh đường vòng; nếu ngươi thích nữ chính đáng yêu hoạt bát, thỉnh phiêu đi; nếu ngươi thích nữ chính đê tiện vô sỉ tàn nhẫn tàn nhẫn cộng thêm không nhân tính, như vậy, chúc mừng ngươi, truyện này là lựa chọn tốt nhất cho ngươi. Trong truyện nam chủ phần đông, nam xứng phần đông, mỹ nam phần đông, hi vọng mọi người ủng hộ nhiều hơn! Cảm nhận của Phong: thực sự rất thích truyện này! Ta không thích NP, nhưng đây là một NP rất trong sáng và đáng yêu, ta không thể không thích *ngửa mặt cười*. Mặc dù nam chính nam phụ đều tài sắc vẹn toàn, nhưng bỏ qua bất cứ một người nào cũng là một thiếu sót. Tình cảm rất rất trong sáng, nhưng đủ thâm tình, đủ khiến người đọc hâm mộ và ước mơ! Đây là một trong những truyện mà không có tình tiết làm cho ta cảm thấy ức chế. Truyện cũng rất hài hước, nhiều khi vừa edit ta vừa cười phá lên như điên =]]. Nữ chính thủ đoạn, vô sỉ, cường. . . . nhưng cũng rất đáng yêu, sẵn sàng hi sinh tất cả, sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ những người mình yêu. Thực hâm mộ! Đối với ta đây là một bộ truyện hay! Hi vọng mọi người ủng hộ nhiều hơn!
Sủng Ngươi Không Tốt Sao - Hận Diệp
Sủng Ngươi Không Tốt Sao       Thông Tin   Tác giả :   Hận Điệp Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Lãng mạng, Tiểu thuyết, Ngược, Văn học phương đông. Tình trạng :   Hoàn Convert :   ngocquynh520 eBook : diendanlequydon.com, thanhbt Edit :   nhungcao305 Nguồn: phongvodinh.wordpress.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới Thiệu               Hắn, tổng tài của công ty vàng bạc đá quý lớn nhất Đài Loan.         Ở công ty, cơ hồ không có ai từng thấy qua nụ cười của hắn. Buổi tối, hắn cùng đủ loại phụ nữ triền miên.         Cô, cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau, nhưng đa tài đa nghệ, từ ba tuổi đã học Piano, biết nói năm thứ tiếng, học đại học thiết kế trang sức Chủ Tu. Từ nhỏ hầu như đều dựa vào học bổng cùng làm công để duy trì việc học của mình.         Khi hắn gặp cô, cô liền triệt để thay đổi hắn         Sinh nhật của bọn là cùng một ngày         Đều là ngày lễ tình nhân 14/2         …     Một đoạn giọng nói nhắn lại, làm cho cô hiểu được nguyên lai mình chỉ là một vật thay thế         Cô rời đi…      Buổi tối hắn trở về, đã không còn cái ôm nhiệt tình, nghênh đón hắn chỉ là một mảnh tối tăm         Hắn cảm thấy thực lạ lẫm…         Từng góc nhà, đều lưu lại mùi của cô         Không có cô làm bạn, hắn nên làm cái gì bây giờ?         …         Năm năm sau, cô mang theo thân phận nhà thiết kế quốc tế quay trở lại         Thế nhưng, bên cạnh cô còn có hai “người đàn ông nhỏ” chỉ số thông minh cao đến dọa người         Nhiều người theo đuổi cô         …         Hắn còn có cơ hội có được cô sao?         …         Hắn thề         Lần này, vô luận dùng biện pháp gì cũng sẽ không để cho cô rời đi.
Khi Phúc Hắc Gặp Biến Thái - Lãnh Túy
  Khi Phúc Hắc Gặp Biến Thái           Thông Tin   Tên gốc: Khi thổ tào nương gặp biến thái Tác giả: Lãnh Túy Thể loại: Xuyên không, Hài hước, Ngôn tình, Văn học phương đông Tình trạng: Hoàn Edit: nhungcao305 + sulli Edit ebook: diendanlequydon.com, thanhbt Convert: ngocquynh520 Nguồn: phongvodinh.wordpress.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com     Giới Thiệu:       Từng có người hỏi nàng có tính toán gì chuyện kết hôn, nàng trả lời: kết hôn làm cái gì, chờ ly hôn? Vì vậy một ngày nàng bị đạp trở về cổ đại, tiếp nhận nhiệm vụ của mỗ thần tiên biến thái — tìm kiếm chân ái. Nàng nghĩ: thật tầm thường, thật thối tha. Mỗ thần tiên cười dụ: không tìm sẽ không được về nhà. Nàng im lặng, cái này quá không hợp lý . . . . . . Chấp nhận, tìm thì tìm, nhưng là có thể có chút bình thường được hay ko?   Tác giả lặng yên, ngươi buồn nôn như vậy, một loại người bình thường cũng không dám đến gần ngươi.
Gặp Gỡ Tổng Tài Tuyệt Tình Tàn Khốc - Tuyết Sắc Đồ Mi
Lần đầu tiên: cô chỉ là mang hợp đồng đến mà thôi, lại bị hắn hạ dược, hắn mang theo cười lạnh nhìn cô đau khổ giãy dụa dưới sự khống chế của dược vật. Lần thứ hai: hắn lạnh lùng yêu cầu cô cởi quần áo ra. . . . . . Hắn chẳng qua đem cô trở thành công cụ phát tiết, mà cô, chỉ có âm thầm chịu đựng. Lần thứ ba: “Anh muốn thế nào mới có thể buông tha tôi?” Khóe miệng hắn gợi lên nụ cười ma quỷ, tay xoa bụng cô, “Mang thai đứa nhỏ của tôi. . . . . . Sau đó bị tôi giết chết!” Trong mắt hắn hiện lên tàn ác cùng hàn quang, bàn tay nặng nề bóp chặt bụng cô. ——– “Nếu như em giống như cô ấy chết đi, anh có thể buông tha cho em không?” Tay cô vuốt ve cái bụng hơi nhô lên, nhìn làn xe cộ qua lại không dứt. “Chết? Quá tiện nghi cho cô! Tôi muốn cô sống không bằng chết, muốn nhanh được giải thoát như thế, không dễ dàng như vậy!” Ánh mắt hắn tức giận, khóe miệng mang theo vẻ cười lạnh. “Thực mệt mỏi. . . . . .” Đáy mắt cô một mảnh thoáng lạnh, “Thật xin lỗi, em ko thể làm cho anh quên đi hận thù. Thật xin lỗi, không thể để cho anh hành hạ đến tận hứng. Thật xin lỗi, em không cách nào khống chế mình, em yêu anh. . . . . .” Nói xong, thả người ngã vào làn xe đang chạy. “Xuy –” thanh âm chói tai phá vỡ sắc trời ảm đạm. . . . . .