Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lằn Ranh Sinh Tử - Tim Winton

Pike đã từng trải qua thời khắc cận kề cái chết khi còn là một cậu bé tuổi 15: bị sóng vùi dập lúc trượt ván nước một mình - vùng vẫy trước cơn sóng cuồn cuộn của đại dương, bị hất văng khỏi tấm ván trượt và rơi xuống biển, hoảng loạn và mất phương hướng, cố hít thật nhiều hơi và thở sâu vội vã... Sóng cuốn xô đẩy đập vào những mỏm đá, rồi nhấn chìm cậu dưới làn nước lạnh buốt khiến cậu gần như bị tê cóng, ngạt thở... Nhưng chính bản năng sinh tồn trỗi dậy đã giúp cậu vượt qua hiểm nguy, và từ đó, cậu thấu hiểu tận tâm can hơi thở quý giá như thế nào! Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta thường không bận tâm nhiều đến hơi thở, luôn coi sự tồn tại của nó như một lẽ đương nhiên. Nhưng đến khi "hơi thở" có vấn đề, sẵn sàng dẫn đến tình trạng ngưng bặt, ta mới nhận ra sự "có mặt đương nhiên, bình thường" ấy lại quyết định cả mạng sống. Với giọng văn nhẹ nhàng, bình dị, nhưng đầy kịch tính, "Lằn ranh sinh tử" dẫn bạn dõi theo một câu chuyện lôi cuốn, đầy xúc động, qua đó, bạn càng hiểu rõ hơn tính chất vô giá của hơi thở, từ đó biết trân trọng, bảo vệ nó vì đây chính là "lằn ranh" mong manh giữa sự sống và cái chết. *** Chúng tôi chạy qua con đường phố có hai hàng cây xanh với đèn chớp và còi hụ, và khi bộ phận định vị GPS yêu cầu quẹo trái vào con đường kế tiếp, chúng tôi đã quẹo quá nhanh đến nỗi tất cả các thiết bị trên xe va đập vào nhau và chuyển dịch tứ tung. Tôi chẳng nói tiếng nào. Ớ đằng kia con đường ngoại ô sẫm tối, tôi có thể thấy ngôi nhà được rọi sáng giống như một chiếc tuần dương hạm. - Vào trong đó đi - Cô ta nói khi tôi chưa kịp nhìn rõ ngôi nhà. - Cảm thấy thoải mái khi đi chậm lại. - Ông bị căng thẳng hả, Bruce? - Cũng gần như thế - Tôi lẩm bẩm. Nhưng sự thật là tôi thấy tươi tỉnh. Như thế mỗi khi tôi cảm thấy dễ chịu, khi các đầu dây thần kinh reo vui, và trong lòng tôi đã có sự dự đoán. Đây là một sự chuyển biến lâu dài, chậm chạp, và chẳng bao giờ mất đi một chút tình cảm nào giữa Jodie và tôi. Vào lúc bàn giao, tôi tình cờ nghe một cuộc nói chuyện mà mình không được phép nghe. Nhưng đó là vài giờ trước đây. Giờ đây tôi đang cảnh giác và bồn chồn lo sợ. Đi đến địa chỉ của cuộc gọi, Jodie tắt còi hụ và quay xe lại để đi ngược con dốc. Tôi nghĩ cô ta có vẻ hãnh diện và tự kiêu với sự ý thức về năng lực của mình. Như vậy không phải là xấu, nhưng chỉ hơi non nớt thôi. Jodie không biết, nhưng tôi đã có những đứa con gái bằng tuổi của cô ta. Khi Jodie kéo cái thắng tay và gọi chúng tôi vào làm việc, tôi liền nhảy xuống mở cánh cửa bên hông để lấy túi đồ cấp cứu. Bên dưới các bậc cửa và trên bãi cỏ đẫm sương là một người đàn ông trung niên nằm co ro im lặng, trong thoáng chốc, tôi đã có thể thấy rằng mặc dù có lẽ bị gãy xương đòn, ông ta vẫn không phải là người thuộc trách nhiệm của chúng tôi. Thế nên tôi để mặc ông ta cho Jodie và tiếp tục bước vào nơi khung cửa tự giới thiệu. Trong phòng khách có hai đứa con gái tuổi mới lớn đang lui cui ở hai đầu cái trường kỷ bằng da. - Trên kia à? - Tôi hỏi. Một đứa chỉ lên mà chẳng buồn ngước đầu dậy, và tôi biết ngay rằng nhiệm vụ của mình chỉ là gói ghém và đưa đi thôi. Thường ngày nhìn thấy bộ sắc phục thì chúng vui mừng hi vọng, nhưng chẳng một đứa nào thèm liếc nhìn tôi. Tìm phòng ngủ không khó. Ngoài hiên có một vũng nôn. Những mảnh gỗ vụn. Tôi bước qua cái cửa bị gãy và nhìn thấy người mẹ nơi chiếc giường có đứa con trai đang nằm, và trong khi tự giới thiệu, tôi đã hiểu hết tất cả. Căn phòng xông lên mùi nước tiểu với mùi thuốc sát trùng, có thể thấy rõ là bà ta đã cắt dây đem đứa con trai xuống, thay đồ cho nó và sửa soạn cho thật tươm tất. Tôi lách vào bên bà ta và làm công việc của mình, nhưng đứa con trai đã chết. Nó vào khoảng mười bảy tuổi. Có dấu dây buộc trên cổ và nhiều vết bầm trước đó xung quanh. Dù tôi chỉ khám lấy lệ nhưng tôi thấy bà vẫn vuốt ve mái tóc đen xoắn của đứa con trai. Một đứa con trai khôi ngô. Bà đã tắm rửa cho nó. Mình nó thơm mùi xà phòng Pears và mùi quần áo mới ủi. Tôi hỏi tên bà, tên cậu con trai, bà nói tên bà là June, còn đứa con trai là Aaron. - Tôi rất tiếc, bà June, con bà đã chết rồi. - Tôi biết mà. - Bà đã tìm thấy nó ít phút trước, trước khi bà gọi điện thoại? Bà không nói gì. - Bà June này, tôi không phải là cảnh sát. - Họ đang đến. - Tôi mở cái tủ áo có được không? - Tôi hỏi vừa lúc Jodie bước vào cửa. - Tôi xin ông đừng mở, bà June nói. - Được. Nhưng rồi cảnh sát cũng sẽ mở. - Họ nhất định phải mở sao? Lần đầu tiên tôi thấy người mẹ nhìn tôi một cách nghiêm trọng. Bà là một phụ nữ xinh đẹp ở cái tuổi ngoài bốn mươi với mái tóc ngắn, màu đen, và đôi bông tai thòng xuống duyên dáng. Tôi hình dung khoảng một giờ trước đây, khi lớp son môi và cuộc sống của bà hãy còn yên ổn, hẳn bà là con người cương nghị và tự tin, thậm chí có phần cao ngạo. - Công việc của họ là vậy, thưa bà. - Có vẻ như ông cũng chỉ… giả định. - Bà June này - Tôi nói và liếc nhìn Jodie - Có thể nói là trong đời tôi, tôi đã từng được thấy một vài câu chuyện. Nói thực ra, tôi không thể kể lại với bà. - Vậy ông hãy nói cho tôi biết vì sao xảy ra chuyện này, tại sao nó lại gây ra cái chuyện này cho mình! - Tôi đã gọi một một chiếc xe nữa rồi - Jodie nói. - Đúng đấy - Tôi nói khẽ - Thưa bà June, đây là Jodie, cô ấy sẽ làm việc với tôi tối nay. - Hãy nói tiếp đi và cho tôi biết vì sao! - Vì chồng của bà bị gãy xương đòn - Jodie nói - Ông ấy húc vào cánh cửa này, phải không? - Vậy tôi sẽ nói với họ thế nào? - Người mẹ hỏi, làm như không biết đến Jodie. - Thật ra thì tuỳ bà quyết định - Tôi nói - Nhưng nói ra sự thật thì cũng chẳng có gì xấu hổ. Như vậy mới là công bằng đối với mọi người. Người đàn bà kia lại nhìn tôi một lần nữa. Tôi ngồi xổm trước mặt bà bên cạnh cái giường. Bà ta vuốt nhẹ chiếc váy trên đầu gối. - Chiếc váy này mỏng quá - Bà lẩm bẩm. Tôi cố nở một nụ cười thân thiện với bà nhưng cảm thấy mặt mình trơ cứng. Phía sau bà, tôi có thể nhìn thấy những tấm ảnh lớn thường gặp trên tường: những nhà lướt ván, những tay leo núi, những người phụ nữ trong các tư thế khiêu gợi. Cái kệ sách bên trên chiếc bàn trưng bày những thành tích thể thao cùng những món đồ lưu niệm mua từ Bali và chiếc máy vi tính hiển thị quay vòng hình ảnh toà tháp đôi sụp đổ. Bà nắm lấy bàn tay tôi và tôi đưa tay mình cho bà. Người bà cũng chẳng ấm áp hơn đứa con đã chết của bà. - Sẽ không có ai hiểu cho đâu. - Vâng - Tôi nói - Có lẽ là không. - Ông cũng có con chứ? - Phải. Có tiếng cửa xe đóng sầm dưới đường. - Bà June, bà vui lòng ở lại đây một mình với Aaron trước khi cảnh sát vào, được chứ? - Tôi đã có được một thời khắc dễ chịu - Bà nói và buông tay tôi ra để vỗ nhẹ mơ hồ lên mái tóc mình. - Jodie, nhờ cô xuống dưới bảo cho cảnh sát biết chúng ta đang ở đâu nhé. Jodie khoanh tay cáu kỉnh nhưng rồi bước đi với chòm tóc đuôi ngựa đong đưa. - Cô gái này không thích anh. - Vâng, không thích cho lắm. - Vậy thì tôi nên làm gì? - Tôi không thể khuyên gì bà được, thưa bà. - Tôi còn phải lo cho mấy đứa con nữa. - Vâng. - Và một ông chồng. - Tôi e rằng ông ấy phải vào bệnh viện. - Cũng may cho ông ấy. Tôi đứng lên thu dọn bộ dụng cụ của mình. Bà ta đứng dậy, vuốt vuốt chiếc váy và nhìn lại đứa con trai nằm trên giường. - Bà có cần tôi gọi giúp cho ai nữa không? Jodie và hai viên cảnh sát xuất hiện nơi cửa. - Gọi ai ư? - Bà June nói - Ông có thể gọi cho con tôi trở về. Ông thấy đó, nó đâu có nghe lời mẹ nó. Khi chúng tôi sắp trở về trạm nghỉ ngơi thì Jodie phá vỡ sự im lặng. - Vậy anh định đến khi nào mới cho chúng tôi biết về tất cả mọi chuyện? - Tất cả chuyện gì? - Chuyện về người phụ nữ tội nghiệp này. Có một lúc ở đấy tôi nghĩ là anh đã tán tỉnh bà ta. - Được, cô có thể ghi thêm chuyện ấy vào trong nội dung tố tụng của cô. - Kìa, tôi xin lỗi nhé. - Kiêu căng, lạnh nhạt, thành kiến với giới tính, thiếu cởi mở. Rõ ràng là tôi đã không nắm hết mọi chuyện, vì đến trễ. Nhưng, Jodie, hãy nhớ rằng tôi không phải là một cựu chiến binh tại Việt Nam. Dù cô có tin hay không tin, nhưng khi ấy tôi chưa đủ tuổi. - Tôi thấy thật ghê sợ, đúng không? - Vậy hãy nên thay đổi công việc. Hãy làm khách mời của tôi. Nhưng đừng gièm pha như lúc bàn giao ỗ giữa nhà kho mà cô quay lưng ra cửa. Như vậy không phải là thân thiện và chuyên nghiệp. - Kìa, tôi đã nói là tôi xin lỗi mà. Khi nhìn lại Jodie, trong ánh đèn của một xe tải chạy qua, tôi thấy cô ta gần như đang khóc. Cô ta gục đầu trên tay lái. - Cô không sao chứ? Jodie gật đầu. Tôi hạ kính xe xuống. Thành phố nồng sặc mùi cỏ ướt và khói thải. - Tôi không ngờ là chuyện này làm tôi xúc động mạnh đến thế. - Chuyện gì? - Đây là vụ tự tử đầu tiên tôi gặp - Cô ta lẩm bẩm. - Phải, ghê thật. Nhưng đâu phải là tự tử. - Trời ơi, Bruce, người ta đã phải phá cánh cửa vào để cắt và đem nó xuống. Thằng nhỏ đã tự treo cổ. - Rủi ro thôi. - Nhưng sao anh biết thế? - Tôi là người biết tất cả. Cô không nhớ à? Cô ta nhăn mặt và tôi bật cười. - Này, anh là một người kỳ lạ. - Tôi cũng nghĩ thế. - Anh không định nói cho tôi biết sao? Tôi không tin là anh sẽ không nói. Tôi ngồi ở đó một lúc, nghĩ về những con người tội nghiệp đã làm sạch sẽ hiện trường trước khi chúng tôi tới. Bà mẹ ngồi đấy, băn khoăn với những nhục nhã, ngượng ngùng. Những đứa trẻ khác dưới kia sững sờ vì cú sốc. Người cha trên bãi cỏ ngoài kia trông như một pho tượng. - Hãy để lúc khác - Tôi nói. - Được - Cô ta nói - Tôi cứ chờ đó. Chúng tồi lặng lẽ chạy trở về nhà để xe. Tôi lao sâu vào đám sa mù dày đặc bên dưới mặt biển, xuyên qua bao lớp bọt tăm cho đến khi hết mọi nhiễu loạn, thì tôi gục người rũ rượi giữa vùng sáng xanh mờ nhạt trong khi tất cả hơi nóng nơi lồng ngực tôi tan đi và sự sống rút dần ra khỏi cơ thể tôi. Thế rồi một luồng ánh sáng trắng từ trên rọi xuống. Một người nào đó trên mặt nước đang bơi lại. Người đó nắm lấy tôi, kéo lê đi, và thổi không khí vào trong tôi nghe nóng như là luồng máu. Anh ta dúi xuống rồi ngưng lại, và tôi nhận thấy bộ mặt của mình qua bóng tối, ngập ngừng ở khoảng xa một cánh tay, có vẻ như không biết nên làm gì. Miệng tôi mở ra. Một chuỗi bong bóng sáng ngời tuôn ra và tôi không sao hiểu được. Rồi tôi thức dậy với tiếng lầm bầm trên chiếc trường kỷ trong căn hộ trống, nơi có nắng chiều xuyên ngang qua khung cửa trượt, vẫn còn mặc bộ sắc phục. Nơi này bốc mùi mồ hôi cùng mùi gà chiên bơ. Tôi đứng dậy, xô cánh cửa, nghe hơi gió nam mằn mặn. Tôi đi tiểu, bật ấm nước lên và rút lấy cái ống didj bên dưới tấm thảm lót nhà được làm bằng rong biển. Bên ngoài hành lang, cỏ mọc cao và xanh. Tôi bôi sáp ong lên miệng ống rồi dọn sạch cổ họng. Sau đó tôi thổi cho đến khi cổ họng bỏng rát. Tôi thổi vào những căn hộ trâng tráo chắn ngang giữa tôi với bãi biển. Tôi thổi vào những con hải âu đang ăn bánh pizza ngoài bãi đậu xe và luồng khí thổi ngang qua tôi thành những vòng tròn, nóng bức, vù vù, bất chấp tất cả. Nóng trên bầu trời xanh nhạt. Nóng trong căn hộ, trong thế giới chói chang ngoài kia. ... Mời các bạn đón đọc Lằn Ranh Sinh Tử của tác giả Tim Winton.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chỉ Có Thể Là Yêu - Hân Như
Tên Ebook: Chỉ có thể là yêu  Tác Giả: Hân Như    Thể Loại: Sách Hay, Tiểu Thuyết, Việt Nam   Hình thức: Bìa mềm   Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn   Số trang: 356 trang   Nguồn: luv-ebook.com     Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Chỉ Có Thể Là Yêu - Hân Như full prc pdf epub Giới Thiệu: Xuất thân trái ngược của mỗi nhân vật trong Chỉ có thể là yêu dường như chính là nguyên nhân đã đẩy họ đến gần nhau hơn trên Trái Đất hơn tỉ người này. Nam Phong - một anh chàng lớn lên giữa nhung lụa giàu sang, giữa những cạnh tranh khốc liệt của thế giới quyền lực, giữa những cám dỗ của muôn vàn những thú vui xa hoa, phù phiếm. Mang một trái tim đầy vết thương về tuổi thơ thiếu sự chăm sóc của cha mẹ, về một người dì bạc phận, về những mối tình không được vẹn tròn, anh sống bằng thái độ trả thù đời. Một Nam Phong đầy cục cằn, thô lỗ, đáng ghét và thiếu khoan dung trong mắt người khác. Còn Thảo Nhi lại là một cô sinh viên tỉnh lẻ, ấp ủ trong tim đầy những dự định và hoài bão cho tương lai. Một người con gái luôn giàu tình thương, lòng vị tha, nhưng lại không thiếu những ám ảnh về sự xâm hại của người anh khác cha khác mẹ sống chung dưới một mái nhà. Một người con gái từ nhỏ đã ý thức cho mình cuộc sống tự lập, không muốn dựa dẫm vào ai. Nhân vật anh chàng bác sỹ Huy Khánh lại khác. Anh đào hoa nhưng rất chung tình và chân thành trong tình yêu. Và còn nữa, một Tú Linh cá tính, luôn theo đuổi ước mơ của người anh trai đã mất. Những mối quan hệ từ quá khứ, những mối tình đơn phương đáng trân trọng, những hận thù khiến con người ta bất chấp lương tâm để có thể toại nguyện cho bản thân mình. Những cuộc đua xe bất chấp tính mạng, những mưu mô trong thương trường, những lỗi lầm không thể tha thứ và những mối hận có thể khiến người ta lao theo bao hành động trả thù mù quáng, tất cả những tình tiết ấy được đan xen trong một câu chuyện tình đầy ngang trái. Dòng đời luôn không ngừng chảy, nó sẽ đưa con người ta theo những ngã rẽ mà không ai biết trước, khiến người ta lạc mất nhau theo những cách vụng dại nhất. Hận thù vì đâu mà sinh ra và làm sao để hoá giải? Liệu các nhân vật trong câu chuyện đấy có vượt qua được hiểu lầm để trở về bên nhau? “Trong cuộc đời một con người, có những người chỉ yêu một người, cũng có những người yêu rất nhiều người. Có những người chỉ trải qua một cuộc tình, nhưng cũng có người trải qua rất nhiều cuộc tình. Có những cuộc tình đến rồi quên ngay, nhưng cũng có những cuộc tình còn làm ta day dứt mãi.” Tác phẩm Chỉ có thể là yêu đã được dựng thành bộ phim cùng tên và đang trình chiếu trên kênh VTV1 Mời các bạn đón đọc Chỉ có thể là yêu của tác giả Hân Như.  
Gió Qua Rặng Liễu - Kenneth Grahame
Gió Qua Rặng Liễu là câu chuyện thiếu nhi của nhà văn Mỹ Kenneth Grabam, lần đầu tiên ra mắt công chúng vào năm 1908. Kể từ đó đến nay, những lần tái bản liên tục vẫn làm say đắm mọi thế hệ độc giả, đặc biệt là các em nhỏ. Gió Qua Rặng Liễu kể về cuộc phiêu lưu của bốn người bạn: Chuột Chũi, Chuột Nước, Bác Lửng và Cóc trái khoáy. Trên chiếc ô tô mới của Cóc luôn phát ra tiếng kêu píp píp píp và chạy bạt mạng, họ đã đi qua dòng sông, qua bờ cỏ, khu rừng, qua nơi trú ngụ của những loài thú. Biết bao câu chuyện kỳ thú, bao cảnh trí thơ mộng, kỳ ảo, tất cả cùng cuộn cuộn như một giấc mơ cổ tích mà mọi lứa tuổi đều có thể đam mê. Chuột Chũi vốn làm việc trong một căn hầm chật chội, tăm tối. Nhưng rồi khi mùa xuân đến với sự chuyển mình của vạn vật, cậu chàng vứt bỏ tất cả để chạy ra ngoài. Cậu muốn hưởng thụ cuộc sống tươi rói, tràn ngập sinh khí sau một thời gian dài im ỉm cách xa mọi thứ. Chuột Chũi nhanh chóng kết bạn thân cùng Chuột Nước. Chuột Nước luôn gắn bó với dòng sông, yêu con nước tha thiết, và cũng như vậy, say mê chèo thuyền hơn tất cả. Bởi thế, Chuột Nước có tính cách phóng khoáng, tốt bụng, yêu đời và luôn luôn vui vẻ, nhiệt tình. Sau khi kết thân, hai người bạn cùng nhau thực hiện những hành trình thú vị. Đến mùa đông, hai cậu chàng đã khám phá ra ngôi nhà của Bác Lửng sống độc thân trong khu rừng hoang. Bác có tính cách thật nghiêm nghị, chẳng thích ai phiền nhiễu, ưa sống một mình và quyết chí không bao giờ rời căn nhà ấm cùng đi đâu cả. Căn nhà của bác giữa khu rừng mới tuyệt làm sao, tựa thể ngọn lửa ấm áp, thơm tho giữa trập trùng tuyết lạnh, tất cả đều khiến hai cậu Chuột mê mẩn. Nhưng rồi, những cuộc phiêu lưu đang chờ hai cậu. Và Bác Lửng cũng không thể nào ru rú mãi trong ngôi nhà êm ấm, khi ngoài kia, cuộc đời sống động đang chờ. Người bạn đưa họ đi khắp nơi sẽ là Cóc trái khoáy, và chiếc ô tô mới píp-píp-píp bạt mạng của ngài ta. Tòa lâu đài của Cóc cũng đẹp nhất trên đời. Đó là tòa lâu đài bên sông không một ngôi nhà nào sánh kịp. Nhưng Cóc thì vẫn thích chiếc ô tô hơn. Ở đó, mở ra cuộc phiêu lưu với ba người bạn mới, trên những bờ sông, những khu rừng, những dặm đường mở ra bao câu chuyện ly kỳ làm nức lòng độc giả. Mời các bạn đón đọc Gió Qua Rặng Liễu của tác giả Kenneth Grahame.  
Dạ Khúc - Ploy
Tên Ebook: Dạ Khúc (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Trần Lê Ngọc Bích - Ploy   Thể Loại: Tiểu Thuyết, Tình Cảm, Văn học Việt Nam   Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn   Đơn vị phát hành: Fahasa   Kích thước: 13x20.5 cm   Số trang: 242   Trọng lượng: 400g   Hình thức bìa: Bìa mềm   Ngày xuất bản: 03/2011   Giá bìa: 40.000VND   Chủ dự án: Phạm Huỳnh Uyên Khôi   Type: Quỳnh Quỳnh, Koibito Yo, Quỳnh Quỳnh, Thanh Nguyen   Beta: Dung Nguyen   Nguồn: Những Người chăm chỉ làm ebook   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Dạ Khúc - Trần Lê Ngọc Bích (Ploy) full prc pdf epub   Giới Thiệu:   Real Name: Trần Lê Ngọc Bích Nickname: Ploy, Lana PLOY trong tiếng Thái nghĩa là "viên ngọc". Sinh năm: 1986 Sử dụng thành thạo ba ngoại ngữ: tiếng Anh, tiếng Thái, tiếng Trung Thích màu đỏ, mê chụp ảnh, đi du lịch (đã đặt chân đến 11 quốc gia trên thế giới) Hiện sống và làm việc ở Thành Phố Hồ Chí Minh Cựu sinh viên Webster University Thailand. Đại diện Việt Nam tại cuộc thi Cannes Young Lions 2010. Hiện đang làm Quảng cáo tại TP. Hồ Chí Minh Gặp chị ấy: lanasomething.com​ hoặc facebook.com/Ploy.Play   Công chúa Gia Tú yêu tha thiết Bách, một thanh niên quý tộc mê âm nhạc. Sau cái chết bất ngờ của anh trai, nàng bị ép lên ngôi Nữ Hoàng khi chưa kịp từ biệt Bách.     Bốn năm sau, ca sĩ thần tượng Bách gặp lại Gia Tú – nay đính hôn với Duy Thức, bạn thân anh trai nàng, Bách công khai yêu minh tinh Nhã Lan, trong khi anh trai Gia Tú có tình cảm với cô. Vì quyền lực, Duy Thức buộc Nhã Lan thành bạn gái nhà vua. Nhưng bí mật nào mới là tận cùng của bí mật?   Hẳn ai đã một lần cầm trên tay cuốn sách Phía Sau Một Cô Gái trong Tủ Sách Teen Thế Kỷ 21 của báo Hoa Học Trò, hoặc ít nhất hay đọc các Teen Story trên chuyên đề 2!, đều đã nghe qua bút danh PLOY rồi nhỉ? Truyện ngắn của chị ấy những mảnh ghép nhiều màu sắc về cuộc sống, về tình yêu, tình bạn, hạnh phúc hay cả những nỗi đau, là nơi tất cả cảm xúc hòa trộn với nhau thành những trang viết hấp dẫn và vô cùng độc đáo. "Ploy lạc quan, Ploy sống khám phá, Ploy tích cực" hay "Cứ hễ có thời gian và tiền bạc là tôi lại xách va li đi..." là những yếu tố quan trọng góp phần tạo nên sự đa dạng trong các mẩu truyện với những trải nghiệm trên từng quốc gia mà chính chị ấy đã đặt chân đến, về tình cảm, về xã hội, con người, và vân vân...   Với các nhân vật sáng tạo linh hoạt, các diễn biến nội tâm miêu tả phong phú, tình huống truyện độc đáo mang phong cách vừa dễ thương lại vừa sâu sắc, vừa hồn nhiên lại vừa chín chắn, những triết lí sống tích cóp trong từng câu chuyện kể lại, và đặc biệt là các kết thúc hầu-như-là-mở vừa dễ thương lại vừa đáng để suy nghĩ, truyện ngắn của PLOY có một sức cuốn hút rất khó diễn tả. Nay xin gửi đến các bạn, không phải Teen Story nữa, mà là một tiểu thuyết Online của chị ấy, được viết trong thời gian khá dài và tiêu tốn cũng khá nhiều tâm huyết Hy vọng nhà mình ủng hộ để chị Ploy có động lực hoàn thành tiểu thuyết này!   Tình luận DẠ KHÚC Tình yêu, tại sao con người cứ thích xếp đặt cuộc sống mình quanh nó? Tình yêu khóa chặt trí khôn. Nếu một mối quan hệ nảy mầm trên tình yêu và chỉ hút tình yêu làm dinh dưỡng sống, đến một ngày quỹ tình cảm cạn kiệt, thì còn gì? Tình yêu chỉ là viên ngọc quý khi người ta son trẻ, khi trái tim còn nghiện những nhung nhớ, bồi hồi, khắc khoải, ngóng đợi, vân vân và vân vân. Tình yêu… Nếu vì nhận ra trái tim trót mê mệt một người thâm ác và nham hiểm, một người ưa thích những hành động trái đạo, một người không dành cho mình, mà chất yêu thương dễ dàng bay biến, thì trên thế gian làm gì phảng phất những giọt nước mắt vì yêu, vương vấn những mối thẫn thờ vì tình. Tình yêu luôn có cách để chiến thắng mọi nguyên tắc sống, mọi lý luận đạo đức của một cô gái. Tình yêu đâu là cái cớ để bán rẻ bản thân. Tình yêu là một món quà. Tình yêu có vị của một cốc cà phê. Tình yêu như một bình ga. Nếu bật bếp thật lớn, lửa thật to, bình ga sẽ nhanh chóng cạn. Nếu bật bếp riu riu, bình ga sẽ bền lâu, lửa tình có khi cháy trọn một đời con người. Không gì dung dưỡng tình yêu tốt bằng những thèm khát, ngưỡng mộ vô vọng. Không gì sai khiến con người tốt bằng tình yêu. Tình yêu là một chất vô hình lung linh tồn tại trong những suy tưởng vô biên về nhau. Có những tình yêu tự già héo và rơi rụng. Có những tình yêu lìa cành khi giữa giai đoạn mơn mởn nhất. Bất định, như chính cuộc sống. Yêu, đôi khi phải chấp nhận chỉ có thể đi cùng tình nhân đến một điểm sống nào đấy mà thôi. Tình yêu là khối vật chất vô hình xinh đẹp nhất, huyền ảo nhất trần gian. Nhưng nó chỉ là một phép tính trên bàn cờ cuộc sống.     Tình thân là mối yêu thương vĩnh cửu duy nhất trên thế gian. Yêu thương nảy nở cùng nhịp thở đầu tiên của một người trong cuộc sống. Yêu thương cháy mãnh liệt và đều đặn trọn cuộc đời mỗi người. Yêu thương chỉ lụi tàn khi thân thể trở lại với cát bụi.   Mời các bạn đón đọc Dạ Khúc của tác giả Trần Lê Ngọc Bích.
Ba Đêm Định Mệnh - Debra Mullins
Tên Ebook: Ba Đêm Định Mệnh (full prc, pdf, epub) Tên Gốc: Three Nights   Tác giả: Debra Mullins   Thể Loại: Lãng Mạn, Lịch Sử, Tiểu Thuyết    Người dịch: Chi Tử    Công ty phát hành: Bách Việt   NXB liên kết: Lao động    Chụp pic: Cậu Bé Ném Kẹ    Beta: Thổ Tinh    Tạo Ebook: Devil   Nguồn: Hội những người chăm chỉ làm ebook free     Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Ba Đêm Định Mệnh - Debra Mullins full prc pdf epub Giới Thiệu: Một cuộc trao đổi làm thay đổi cả vận mệnh... Một sự chọn lựa không có đường lui... Một người đàn ông hấp dẫn nhưng tàn nhẫn như ma quỷ... Và... Một tình yêu say đắm không thể nào quên... Debra Mullins sinh ra tại thành phố New York, bắt đầu sự nghiệp văn chương từ khi còn rất trẻ. Năm 1999, bà ra mắt cuốn tiểu thuyết đầu tay One a Mistress do nhà xuất bản Avon Books phát hành. Bà nhiều lần được đề cử cho một số giải thưởng uy tín dành cho các tác giả chuyên viết tiểu thuyết lãng mạn như America’s Golder Heart, RITA, Virginia’s Holt Medallion. Năm 2003, bà giành được giải thưởng Golden Leaf dành cho các tác giả viết tiểu thuyết lãng mạn tại New Jersey. Năm 2005, tác phẩm Ba Đêm Định Mệnh - Three Nights được lọt vào danh sách đề cử những tiểu thuyết lãng mạn lịch sử hay nhất, giải thưởng uy tín Holt Medallion. Hiện tại, Debra Mullins đang sống cùng gia đình tại California. Mời các bạn đón đọc Ba Đêm Định Mệnh - Three Nights của tác giả Debra Mullins.