Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cổ Cầm Dị Truyện - Tuyết Ảnh Sương Hồn

Một thiếu nữ thanh xuân đứng khoan thai trên thuyền, khẽ xoay người lại. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt của nàng, lộ ra dung nhan tuyệt sắc như thiên tiên. Vị công tử trẻ tuổi nhất thời giật mình. Không phải vì tướng mạo xinh đẹp, mà chàng còn cảm giác như trông thấy một điều gì đó rất thân thuộc. Chợt cất tiếng hỏi: “Cô nương, xin hỏi danh thơm của nàng là gì?” Cô nàng xuân sắc nhìn nốt ruồi chu sa ở đuôi lông mày của chàng, nhoẻn miệng cười: “Lục Đồng, ta tên là Lục Đồng.” Vòng luân hồi tựa như bánh răng, có nhiều thứ cứ luôn chuyển động mãi không ngừng. Ví như tình, ví như duyên. *** Bên cầu Nhị Thập Tứ, dưới tán cây Thược Dược cách chừng trăm trượng. Trác Dật Phi là khách quen của Nguyên phủ, khi đến cũng không cần phải thông báo. Hắn ôm Viên Viên đi thẳng vào trong vườn. Trong vườn có gốc cây cổ Tùng trăm năm, cao to sừng sững. Dưới gốc cây Tùng là một cái bàn đựng cầm, Nguyên Thích Chi đang ngồi ngay ngắn đánh đàn ở đấy. Gió mát rười rượi, đàn cầm cất lên, tiếng đàn như tiếng suối chảy róc rách, gió lạnh lùa quanh cây. Kỹ năng luyện cầm như thế lại phát ra từ tay một nhi đồng nhỏ tuổi. Người nghe tiếng cầm tấu, không ai không thể khen cậu quả thật là một thần đồng. Trác Dật Phi cũng tự giác dừng lại, sợ quấy nhiễu cậu. Viên Viên ở trong lòng lại nhảy xuống dưới, bước chân nho nhỏ chạy lon ton đến gần. Tiếng đàn dừng lại, Nguyên Thích Chi nhìn thấy Viên Viên chạy tới, ngạc nhiên hỏi. “Muội là ai?” “Viên Viên.” “Viên Viên?” Nguyên Thích Chi khó hiểu nghiêng đầu sang, thì thấy Trác Dật Phi đứng cách đó không xa, lập tức đứng lên chào.”Trác tiên sinh đến ạ!” “Thích Chi, đây là Viên Viên, cháu ngoại của ta.” “Thì ra là cháu ngoại của Trác tiên sinh.” Nguyên Thích Chi lại quay sang nhìn Viên Viên, thấy nàng mút ngón tay nhìn cậu cười ngây thơ.”Muội thật đáng yêu.” “Viên Viên, mau gọi Thích Chi ca ca.” “Thích Chi ca ca.” Viên Viên gọi tên cậu, giọng nói non nớt, ngọt ngào khiến cậu vui vẻ lâng lâng.”Viên Viên muội muội, để huynh dẫn muội đi chơi nhé?” “Được ạ.” Thế là, tiểu ca ca sáu tuổi nắm tay tiểu muội muội hai tuổi bước ra ngoài. *** Rằm mười lăm tháng Tám, trăng tròn sáng vằng vặc. Ở trên Sấu Tây Hồ, có một con thuyền nhỏ. “Lục Đồng, Dao Cơ hóa ra lại chuyển thế thành Viên Viên, cháu gái ngoại của ta. Ta đã giúp nàng ấy gặp Nguyên Thích Chi, là Tần Tình chuyển thế. Hai đứa bé vừa gặp đã thân, ngồi chơi chung với nhau cả ngày. Đến khi định tách ra liền khóc sướt mướt không chịu đi. Nguyên phu nhân liền cười nói: ‘Thích Chi thích chơi với Viên Viên muội muội như vậy, thế mẫu thân cưới bé ấy về làm dâu cho con được không?’ Nguyên Thích Chi trả lời ngay: ‘Được, con muốn cưới Viên Viên muội muội làm vợ.’ Vậy là đoạn nhân duyên này của họ, hẳn là có thể viên mãn tại kiếp này.” Trác Dật Phi nhìn hồ nước nói rất nhiều chuyện, nhưng mặt hồ vẫn yên tĩnh như lúc ban đầu. “Lục Đồng, ta không nên thường thường đến nói chuyện với nàng. Nàng đang ở đây tĩnh tâm tu hành, ta làm vậy có thể sẽ ảnh hưởng đến nàng. Thế nhưng hiện giờ ta không thể nhịn được. Lục Đồng, đã qua ba năm rồi, ta thật sự rất nhớ nàng. Giá như có thể được gặp nàng thêm một lần nữa thì tốt rồi.” Trăng sáng như gương, chiếu rọi xuống tận đáy hồ. Mặt hồ dao động, từng vòng sáng tròn lan tỏa xung quanh. Vòng sáng càng lúc càng mạnh, từ nhu hòa dần trở nên mãnh liệt, có vầng sắc cầu vồng biến ảo lóe lên. Trác Dật Phi đứng ở giữa hồ rực rỡ, tim đập nhanh, tay bất giác nắm chặt mép thuyền: “Lục Đồng, là nàng sao?” Vòng sáng như khói mờ tách ra thật lộng lẫy. Một thiếu nữ mặc y phục màu tuyết tựa như sen trắng nở rộ trong muôn vàn hào quang rực rỡ. Lục Đồng, Lục Đồng đã đến. Nàng tựa như tiên nữ bay nhẹ nhàng đáp xuống thuyền. “Lục Đồng, sao nàng có thể ra khỏi mặt hồ vậy?” Trác Dật Phi đến cầm tay nàng, bàn tay mềm mại như tơ, trắng noãn như ngọc. “Nàng đã khỏe, da thịt nàng không còn cứng như gỗ nữa.” Lục Đồng cười dịu dàng, muốn nói lại thôi. “Thật tốt quá, chẳng phải nàng bảo cần mất bảy năm sao? Thế mà chỉ mới ba năm đã rời được, thật sự là quá tốt.” Trác Dật Phi cảm thấy hạnh phúc đến bất ngờ, hắn hưng phấn muốn nhảy dựng lên. “Không phải như thế, Dật Phi, hôm nay là ngày rằm Trung Thu tháng Tám. Tinh hoa mặt trăng trong đêm nay đạt cực thịnh. Ta yên lặng tu suốt ba năm, để mượn dịp này mới có thể tạm thời ra hồ.” Sắc mặt Trác Dật Phi chuyển trắng: “Ý của nàng là nàng sắp phải trở về?” “Đúng vậy, ta sắp phải nhanh chóng quay về trong hồ rồi. Dật Phi, ta có lời muốn nói với chàng, chàng hãy nghe rõ nhé.” Sắc mặt Lục Đồng ngưng trọng, Trác Dật Phi đột nhiên cảm thấy có điều không ổn. “Dật Phi, chàng cũng biết, ta vốn chưa tu hành đủ thành Mị. Lần trước tu vi bị tổn hại nên chỉ có thể biến thành hình người dưới ánh trăng. Sau khi bị hao tổn tu vi, ta lại không thể yên tâm tu luyện, cố gắng cưỡng ép chính mình ra khỏi hồ. Trên thực tế, tu vi đã hao tổn lại thêm hao tổn. Nếu như ta muốn tu thành hình người nguyên vẹn, phải tốn chừng hơn trăm năm tu luyện, không còn cách nào khác.” “Ngày đó lúc chia tay, ta nói chỉ cần mất bảy năm, thật ra là lừa gạt chàng. Ta nghĩ bảy năm ấy sẽ giúp chàng dần dần quên ta. Nhưng ta không ngờ, suốt ba năm qua, chàng đều chèo thuyền ra hồ trò chuyện với ta hằng đêm. Dật Phi, ta dùng toàn bộ công lực, cố gắng biến thành hình người để lên gặp chàng là vì muốn làm một chuyện.” “Chuyện gì?” Lục Đồng đưa tay xoa mi tâm của hắn, đầu ngón tay chợt lóe tinh quang.”Cho chàng quên ta.” Ánh trăng lu mờ, mặt hồ tĩnh lặng như đang say ngủ. Chiếc thuyền nhỏ lay động giữa sóng nước, bên trong thuyền, Trác Dật Phi đã nằm ngủ say giấc. Lục Đồng cúi đầu nhìn hắn. Một giọt nước mắt rơi xuống đuôi lông mày của hắn, hóa thành một nốt ruồi chu sa nho nhỏ. “Dật Phi, ít nhất phải hơn trăm năm sau ta mới có thể tu thành hình người. Chàng lại không thể chờ ta lâu đến vậy, ta cũng không thể để chàng vì ta mà cô độc cả đời. Cho nên, quên ta bây giờ, là điều tốt nhất với chàng. Cả đời này, ta và chàng có duyên không phận. Kiếp sau khi chàng luân hồi chuyển thế, ta sẽ giống như Dao Cơ tìm kiếm Tần Tình mà tới tìm chàng.” Trong đêm Trung Thu, Trác Dật Phi đi cả đêm chưa về. Ngày hôm sau người nhà mới phát hiện hắn không ở trong phòng. Ân Nhược Dương biết được vội vàng chạy ra Sấu Tây Hồ tìm người. Khi đến thì thấy hắn đang nằm ngủ say trên một chiếc thuyền cập bến bên bờ hồ. Sau khi tỉnh lại, Ân Nhược Dương liền hỏi: “Dật Phi, sao huynh lại tới Sấu Tây Hồ vậy, muốn gặp Lục Đồng à?” Trác Dật Phi mờ mịt: “Ai là Lục Đồng?” Ân Nhược Dương giật mình. Suy nghĩ kỹ lại, không lỗ mãng nói tiếp. Chỉ chậm rãi xem xét lời nói của hắn, và nhận ra Trác Dật Phi đã hoàn toàn quên mất chuyện cổ cầm. Thắc mắc vô cùng nhưng cũng đành chịu. Ân Nhược Dương thở dài: Người Yêu khác đạo, quên đi cũng tốt. Mùa xuân năm sau, Tam tiểu thư của Tri Phủ Dương Châu đến tuổi cập kê. Tri phủ đại nhân gả nàng cho Trác Dật Phi, người mà ông ta coi trọng trước giờ. Một đôi phu thê hòa hợp, có thể nói trời sinh một đôi. Sau khi kết hôn cầm sắt hài hòa, ân ái đến già. *** Trăm năm thấm thoát trôi qua, một năm lại tiếp một năm xuân. Bên bờ Sấu Tây Hồ, có một chàng công tử trẻ tuổi mặc áo xanh lá bơi thuyền dạo hồ. Quanh co khúc khuỷu, vòng qua những con đường uốn lượn trên hồ, thuyền lướt như bay, chàng đứng ngắm nhìn cảnh sắc rực rỡ ở hai bên bờ. Ngọn núi phía xa xanh mướt tựa như ngọc. Bờ đê dài liễu rũ, bốn cây cầu Yên Vũ, núi Tiểu Kim, cầu Ngũ Đình, cầu Nhị Thập Tứ, Bạch tháp, vườn hoa lung linh, đài đón xuân, lầu Vọng Xuân. . . . . . “‘Hai đê hoa liễu đều dựa thủy, một đường lầu gác thẳng lên núi’, Sấu Tây Hồ đẹp quá!” Công tử trẻ tuổi đứng ở đầu thuyền, nhìn phong cảnh thiên nhiên hai bờ sông xinh đẹp tuyệt trần, như tranh quốc họa, nhịn không được lớn tiếng tán thưởng. Hắn mi thanh mục tú, phong thái tuấn dật, bên đuôi lông mày có một nốt ruồi chu sa nho nhỏ. Người nhà đò chèo thuyền, chen miệng nói: “Công tử, ánh trăng ở Sấu Tây Hồ còn đẹp hơn đấy.” “Biết, ‘ba phần trăng sáng soi trần thế, hai phần dành chiếu khắp Dương Châu’. Ánh trăng Dương Châu tất nhiên sẽ lấy Sấu Tây Hồ làm nơi chiếu rọi đầu tiên. Hôm nay vừa vặn là đêm rằm mười lăm, vào đêm sau, nhất định còn phải lại đến dạo dưới ánh trăng Tây Hồ một phen.” “Nghe khẩu âm của công tử, chắc là người đến từ Kinh Thành?” “Phải ta đến từ Thịnh Kinh.” “Thịnh Kinh cách Dương Châu rất xa. Công tử ngàn dặm xa xôi, là đến tìm người thân, bằng hữu? Hay là cố ý đến đây du sơn ngoạn thủy?” “Thiên hạ Tây Hồ ba mươi có sáu, ta mến mộ phong tư của Sấu Tây Hồ nên tự mình cố ý tới nơi này.” Ông lão chèo thuyền cười nói: “Chỉ vì du sơn ngoạn thủy mà đến đây, công tử thật đúng là một nhã sĩ!” Trăng tròn vừa lên, sáng trong như gương. Cầu Nhị Thập Tứ được xây bằng thạch trắng, ở dưới ánh trăng trong suốt như ngọc, vòm cầu hình nguyệt, rọi bóng xuống hồ, tựa như tiên cảnh. Công tử trẻ tuổi đứng trên cầu, ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng trong, đáy lòng thổn thức: “Cầu Nhị Thập Tứ đêm trăng sáng, quả nhiên là danh bất hư truyền.” Chợt nghe thấy một tiếng nhạc cầm vang lên trong không gian, lan truyền trên mặt hồ. Tiếng đàn như mưa rơi nước chảy, dịu dàng và lặng yên. Âm luật vô cùng tinh diệu, âm vận lại siêu nhiên, khó có thể hình dung được. Hắn theo tiếng dõi mắt nhìn lại, thấy ở giữa hồ có một con thuyền nhỏ đang lướt dần đến đây. Trên thuyền có bóng dáng một thiếu nữ yểu điệu. Kết thúc một khúc nhạc, thuyền nhỏ đã chèo đến gần cầu Nhị Thập Tứ. Công tử trẻ tuổi tán thưởng một tiếng: “Cô nương đàn thật hay.” Thiếu nữ thanh xuân đứng khoan thai trên thuyền, khẽ xoay người lại. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt của nàng, lộ ra dung nhan tuyệt sắc như thiên tiên. Vị công tử trẻ tuổi nhất thời giật mình. Không phải vì tướng mạo xinh đẹp của nàng, mà chàng còn cảm giác như trông thấy một điều gì đó rất thân thuộc. Chợt cất tiếng hỏi: “Cô nương, xin hỏi danh thơm của nàng là gì?” Cô nàng xuân sắc nhìn nốt ruồi chu sa ở đuôi lông mày của chàng, nhoẻn miệng cười: “Lục Đồng, ta tên là Lục Đồng.” Vòng luân hồi tựa như bánh răng, có nhiều thứ cứ luôn chuyển động mãi không ngừng. Ví như tình, ví như duyên. ... Mời các bạn đón đọc Cổ Cầm Dị Truyện của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vợ Yêu Của Trùm Phản Diện
Nguyễn Kiều Kiều thế mà lại xuyên vào một phụ nhân đang mang thai? Càng khó tưởng tượng là cô không hề biết cha đứa nhỏ là ai? Thậm chí là người? hay???? Viễn tưởng. Có bánh bao. Có không gian. Tác giả lần đầu viết nữ chính thông minh. Hoan nghênh bao nuôi ~ *** Review bởi: Phạm Mi - fb/hoinhieuchu. ----- Chỉ e mọi người vừa nghe tên đã né nó như né bom, ấy thế mà đọc cũng dễ thương lắm, sẵn đang đà đọc nữ phụ tên vớt luôn cuốn này.  Nội dung: Hơi hướm tổ hợp của Độc Quyền Chiếm Hữu + Đạo tình Nữ chính xuyên vào thời mạt thế đất nước chia làm 2 miền Loài người - Người thú, bán thú. Nữ 9 vừa xuyên sống trong cảnh đói nghèo mưa axit chưa đc bao lâu thì phát hiện mình có thai, ăn uống thiếu chất lại sanh non, mà thằng con còn là Người-chó (sói)  Một miệng ăn đã kham khổ, giờ còn thêm thằng chó con háo ăn suốt ngày quẫy đuôi Ô hú Ô hú miết, vui cũng Ô hú hú, buồn cũng Ô hú hú, đói cũng hú hú Ô hú. Cô chửi chó mà cứ tối ngày hú như sói, em nó cũng ấm ức mà chỉ Ô hú hú ô...Cô đặt cho nó cái tên Cẩu Bất Lý (đến chó còn chả thèm). Sống khổ quá đồ ăn ko có ăn, nhiều lần cô đem con đi vứt ở ranh giới để có ai nhặt thì nuôi dùm, nhưng rồi thấy con bị bọn người đói rách tới bắt nạt thì lại thương, lại lao ra ôm về nhà. Mình thích tình mẹ con của 2 người này lắm.  Cha của bé là người bán thú, cũng bá đạo, thích chiếm hữu, thích ăn ngon, nhưng chẳng có hở tí là đòi H đòi chén gì đâu (cũng là yếu tố mình thích quyển này), ban đầu nữ 9 còn hội hộp lo sợ viễn vông- nhưng rồi pã lại khinh bỉ vỗ đùi cười haha vì nam9 ko thể Fly High như ai được, nhưng cảnh hint của 2 người này ấm áp lắm. (Con 2 người đc thụ tinh ống nghiệm.)  Pha hành động của truyện cũng na ná Đạo tình (dĩ nhiên ko hăng bằng), cũng có vài tình tiết biến thân làm mình liên tưởng ĐQCH, túm lại là 1 pha Mix khá ổn của cả 2. Giọng văn dễ thương, nhân vật dễ thương. Dàn phụ có Tiến Sĩ Gấu mập mạp, anh Chuột Đệ tinh nghịch, anh hộ vệ Chó hay ngượng ngùng, chị hộ vệ Mèo Đen tiêu sái - đi đâu về cũng tặng nữ 9 cây Súp Lơ xanh vì nữ 9 yêu rau, chị mèo Tiểu Manh ko tiếc mình tiên phong làm nhiệm vụ - dù bị bắt cả tháng trời nhưng vẫn kiên cường chờ bè bạn đến cứu. Tình đồng đội của họ đẹp lắm, một người bị gì là cả đám như đi trên chảo. Đoạn đồng bọn chắt tiền mua nhầm thuốc dỏm tráng dương cho boss mà cười ha hả, hoặc có lẽ thuốc ko dỏm nhưng anh súng dỏm thật. (Nhiều khả năng mình nghi ngờ đây là hố 3S trá hình) *** Góc Review:   Thực sự, mới đầu mình cũng tính skip truyện này vì cái tên khá teen, vợ yêu sến súa rồi còn trùm phản diện nữa. Thế nhưng, vì nhiều bạn comment hay quá, nên mình quyết định nhắm mắt nhắm mũi nhảy hố xem sao. Nguyễn Kiều Kiều tình cờ bị xuyến vào một quyển X văn tên là < Bá chủ mạt thế yêu tôi >. Đây là một thế giới mà loài người và người thú cùng tồn tại. Hai tộc ở thế giới này mỗi bên chiếm lấy một nơi, quanh năm chiến tranh liên tục. Từ lúc xuyên qua, Kiều Kiều chỉ cảm thán bản thân lỡ xuyên vào một cô mèo béo ú, thế nhưng, vào cái ngày sinh non, cô mới biết bản thân đã có thai. Mà ngặt nỗi, cô còn không biết cha của đứa bé là ai @@ Ở cái thế giới đến bản thân còn không thể nuôi nổi này, cô ghét bỏ đặt tên con trai là Cẩu Bất Lý: ý chỉ đồ vứt đi, ngay cả chó cũng không thèm. Đương nhiên, mặc dù đôi lúc cô cũng quyết tâm vứt bỏ Cẩu Bất Lý, nhưng rồi cuối cùng cũng vẫn lo lắng cho đứa nhỏ mà cô dứt ruột sinh ra này. Rồi một ngày, cô gặp được một ” con chó ” Husky rất hung tàn, liên tiếp mấy lần muốn giết cô. Rất dễ đoán, người này ắt hẳn là cha của đứa nhỏ rồi =)) Anh nổi sát ý với cô, dùng thỏa thuận ép cô vào đấu trường để cứu lấy con trai đang sốt cao. Không ngờ, cô không chết dưới tay con gấu trúc hung ác, mà hiên ngang trở thành người thắng cuộc. Rồi đó cũng là lúc anh được tiến sĩ Gấu cho hay Cẩu Bất Lý chính là con ruột được thụ tinh nhân tạo của anh. Sau đó là quá trình Kiều Kiều cùng Tô Tầm vượt qua bao nhiêu sóng gió nơi mạt thế chiến tranh khắp nơi. Nào là giết được Tô Minh độc ác, rồi đến bà mẹ giả tạo, rồi thì người cha rắn rết… Lúc đầu, Tô Tầm đem Kiều Kiều làm bia đỡ đạn đủ kiểu, nhưng sau đó, bằng khoảng thời gian cùng nhau vượt qua sóng gió và vui vẻ bên nhau, hai người đã thích nhau và có một cái kết có hậu. Đúng như một số bạn nhận xét, truyện này là một tổ hợp của Độc Quyền Chiếm Hữu và Đạo tình. Tô Tầm là một người mắc bệnh kiều, cực kỳ độc chiếm, ghen với cả con trai của mình =)) Thế nhưng sự độc chiếm của anh không làm mình phản cảm như Độc quyền chiếm hữu. Phải, anh không cho cô trở về nhà, nhưng cũng không gây tổn hại đến cô. Không những thế, chi tiết anh hộc máu, cơ thể gầy nhom vì muốn trấn áp hồn phách của cô khiến mình khá cảm động. Vì là thế giới mạt thế đầy khói lửa, nên không thể thiếu những cảnh máu me rồi =)). Có thể kể đến những cảnh giết chuột bự, chém gấu trúc… Đối với mình, những cảnh hành động này vừa đủ để thêm chút gia vị vào câu chuyện mà không làm nó trở nên ảo tung chảo như một số truyện khác. Có thể kể đến, sự ảo tung chảo là lý do mình không hề thích Đạo tình =)) Tạo hình của những nhân vật phụ cũng khá ổn: tiến sĩ Gấu háo sắc nhưng tốt bụng, trung thành, Tiểu Manh kiên cường dù bị đám chuột bắt, Cẩu Bất Lý đúng kiểu tiểu phúc hắc, còn có Mèo Đen, Chuột Đệ, Sai Nhĩ… Tất cả cùng nhau tạo nên một bức tranh đầy màu sắc. Nữ chính Nguyễn Kiều Kiều trước khi xuyên không thì là một người bình thường, tác giả không tả về hoàn cảnh của cô, nhưng thông qua những hồi ức, mình biết được cô cũng chỉ là một cô gái bình thường như bao người khác. Sau khi xuyên đến mạt thế khói lửa, cô học cách tích góp, nhẫn nhịn, sống lay lắt trong thời loạn lạc này. Sự cường của cô bắt nguồn từ sức mạnh mà cô có được khi sinh Cẩu Bất Lý. Và cũng chính vì muốn cứu đứa bé, nên cô mới phát hiện được sức mạnh này. Sự cường của cô là do nhận được, nhưng cô cũng là một người thông minh, biết co biết giãn. Ở thời chiến mà còn giữ suy nghĩ thiện lương, yếu đuối như lúc trước thì chết là cái chắc =)) Sau này đi theo Tô Tầm, cô dần dần bộc lộ sự mềm yếu, ỷ lại vào anh, nhưng mình nghĩ đây là một điều tất yếu. Vì có một bờ vai vững chắc như vậy để dựa vào, Kiều Kiều có thể bộc lộ được bản chất vốn có của người phụ nữ. Thế nhưng, các bạn đừng hiểu lầm rằng cô trở nên bánh bèo nhé! Cô vẫn mạnh mẽ, chỉ là có thêm người bảo hộ nên yếu đuối hơn một chút thôi. Vẫn xảy ra trường hợp Kiều Kiều không thể tự cứu lấy bản thân, nhưng nhìn chung, cô không phải kiểu bánh bèo chuyên phá team, nên mình vẫn thích cô. Về phần Tô Tầm, như mình đã nói, anh mắc bệnh độc chiếm, lại là người thú với EQ gần bằng không. Thế nên, trong vài tình huống, anh khá đáng ghét (ngay cả nữ chính cũng không ưa nổi), nhưng phần lớn vẫn là những tình tiết đáng yêu vì anh là người thú ngây ngô :3 Sau này nhờ những cuốn sách mà Cẩu Bất Lý đưa, anh dần dần hiểu hơn về tình cảm và biết cách đối xử hơn, mặc dù vẫn khá ngây ngô khó đỡ =)) Nãy giờ khen cũng nhiều rồi, giờ đến lúc chê thôi :3 Điểm thứ nhất chính là tại sao Cẩu Bất Lý lại cố một không gian tuỳ thân? Sự hiện diện của không gian góp phần không nhỏ đối với diễn biến của truyện. Có thể kể đến việc không gian có sách về kỹ thuật khai thác quặng, rồi những loại bom, còn có những cuốn sách giúp thúc đẩy EQ của Tô Tầm nữa. Vậy mà tác giả lại không có giải thích hợp lý cho chi tiết này. Điểm thứ hai, đến cuối truyện mình không hiểu vì sao Kiều Kiều đột nhiên mạnh lên sau khi sinh Cẩu Bất Lý. Vì trước đó cô vẫn là một người yếu đuối không có sức lực phản kháng lại những kẻ cướp mà… Điểm thứ ba, mình luôn thắc mắc lý do Kiều Kiều lại xuyên không. Thật ra mình cũng hiểu đòi hỏi một lý do như thế này khá khó đối với thể loại này :3 Vậy đổi lại một chút, khi Kiều Kiều không quay trở lại thế giới thực nữa thì cha mẹ của cô phải làm sao đây? Mình đương nhiên không hi vọng nam nữ chính bị chia cắt, nhưng kết thúc như vậy thật đáng thương cho cha mẹ của Kiều Kiều. Phải chi tác giả để một nhà ba người cùng đến thế giới hiện đại, hoặc để nguyên chủ trở thành Kiều Kiều sống ở hiện đại, vậy thì sẽ tốt hơn (theo mình là thế). Thứ tư, mình thắc mắc về kết cục của nữ phụ Lý Manh Manh – người gây ra chia cắt giữa nam nữ chính. Mình không biết cô ta chết hay chưa chết và Tồ Tầm có hành hạ gì cô ta hay không. Điểm thứ 5, mình chưa hiểu lắm vì sao diễn biến lại khác xa với những gì Kiều Kiều đọc được. Chẳng lẽ là hiệu ứng cánh bướm do cô gây ra sao? Cách này là cách giải thích hợp lý nhất, nhưng vì các diễn biến đều bị thay đổi hoàn toàn như việc Liễu Như Yên chẳng những không thông minh như nguyên tác mà còn cực kỳ não tàn, rồi đến việc các “nam chính trong nguyên tác” không ai thật lòng yêu Như Yên, cả việc Thú vương, Mạc Phi hợp tác với Tô Tầm từ trước… Chính vì khác xa, nên mình đã rất hi vọng có được lời giải thích từ tác giả… Điểm cuối cùng, mình thực sự có chút hoang mang đối với phiên ngoại thứ 5. Đọc qua thì thấy đây là một phiên ngoại về thịt (H) với câu từ được trau chuốt chứ không lồ lộ như những văn H khác. Mình cũng khá thích kiểu đen đen mờ ám thế này (đùa thôi :v ). Mình không biết phiên ngoại này là H văn dành cho cặp nào, cặp chính hay cặp Thú vương x Thú vương phi. Vì phiên ngoại thứ 4 nói về Thú vương và Thú vương phi nên khiến mình hoang mang @@ Mặc dù đến 6 nhược điểm, nhưng chung quy mình vẫn đánh giá cao truyện này. Cốt truyện khá logic trừ một vài điểm không quá ảnh hưởng đến tính liên kết giữa các phân đoạn. Tính cách của các nhân vật được xây dựng khá ổn, cùng với nội dung không gây nhàm chán với đủ hương vị, nhiều thể loại. Những điểm tốt sẽ bù trừ được những thiếu sót, nếu những nhược điểm đó không quá to =)) Các bạn nên nhảy hố thử xem sao, chắc sẽ không thất vóng đâu! Cho truyện này 4/5 điểm. Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu Của Trùm Phản Diện của tác giả Phó Du.
Anh Không Yêu Tôi
Sau khi Dương Dương thành thạo quấn băng chân cho tôi xong, cậu ngước cặp mắt đen sâu thẳm liếc nhìn tôi một cái. Cậu vốn là một người đàn ông cực kỳ khôi ngô, ngũ quan sắc nét, dáng người hoàn mỹ, nhất là cặp mắt xếch kia, ánh nhìn ngạo nghễ, phong tình vô hạn. Nhưng lúc này đây, ánh mắt Dương Dương lại có phần bất đắc dĩ, dường như còn hàm ẩn một tia đau lòng. Cậu thở dài một tiếng, cuối cùng không nhịn nổi nói: “A Thảo, lần này cậu định lấy cớ gì? Lần trước là đỡ bà lão qua đường, không cẩn thận đụng vào cây, trước nữa là bị một con chó dữ đuổi nên ngã trặc chân, trước trước nữa…” “Dương Dương.” Đối mặt với người đàn ông anh tuấn dài dòng này, tôi chỉ nhẹ nhàng ngắt lời: “Lần này… lần này thật sự là mình bất cẩn trượt chân.” Tôi không nói dối, quả thực tôi trượt chân nên mới ngã từ cầu thang tầng hai xuống, không liên quan gì đến Vân Tường cả. *** “Anh nghe rõ chưa?” Người đàn ông tên Dương Dương trừng mắt nhìn tôi, ném cho tôi một tập giấy chuyển nhượng. Không cần nhìn, tôi cũng biết đó là giấy chuyển nhượng tài sản của Lâm gia. Có điều, Dương Dương không rõ, chuyện này với tôi mà nói, đã chẳng còn tác dụng gì. Không có Lâm gia, Nhược Ức sẽ không cưới tôi. Kỳ lạ, khi biết chuyện này, tôi không không cảm thấy khó chịu lắm, chỉ có chút cảm thán, sự theo đuổi của tôi, cuối cùng sẽ thành hoa trong gương, trăng trong nước, công dã tràng. Người phụ nữ tôi cho rằng mình yêu, thật ra không yêu tôi như thế. Còn người phụ nữ tôi cho rằng mình không yêu, lại tàn nhẫn đâm một nhát vào tim tôi.   Mời các bạn đón đọc Anh Không Yêu Tôi của tác giả Phó Du.
Bao Dưỡng
Review Omachi:   Bộ này thật ra lúc đọc mình lại không nghĩ đây là văn của Tĩnh Thủy Biên lắm, vì nó khá ngọt, hài, tưng tửng. Nội dung kể về em thụ vì kiếm tiền chữa trị chạy thận cho mẹ mà tự bán mình làm ‘tình nhân’ cho anh công tổng tài. Ngờ đâu anh công này lại là kẻ #kỳ_thị_gay, thế nên mối quan hệ bao dưỡng đã kéo dài mấy năm mà anh vẫn chưa hề ‘ăn’ em thụ. Mối quan hệ này khá lạ lùng, khá hài, khá ‘ảo’, nhưng nhìn chung thì dễ thương, vì anh công chưa từng khinh thường em thụ, em thụ cũng chẳng hề có tí ti mặc cảm, yếu đuối nào trước anh công. Cả cậu và anh đều xem đây như là một công việc tiền trao tráo múc, tôi cần cậu xuất hiện cùng tôi ở những bữa tiệc xã giao, đổi lại tôi trả cậu tiền, thế thôi! Từ Niên trả lời lại: “Ông chủ có nói thích ăn vị gì không?” Trần Đệ: “Cái này thì không nói…” Từ Niên lắc não, gõ chữ trả lời: “Vậy lần sau em mua mỗi vị một cái.” Trần Đệ thấy hơi khó xử: “Như thế có lãng phí quá không?” Từ Niên thành thật trả lời: “Không sao, đều là tiền của ông chủ mà.” Giang Trạch cảm thấy chuyện này rất buồn cười: “Cậu bị bao dưỡng mà còn nói tốt?” “Thì tốt thật mà.” Từ Niên vô tư kể: “Em thiếu tiền ngài ấy sẽ cho em tiền, tiền chữa bệnh, tiền thuê nhà, tiền mua xe, tiền tiêu vặt, có chỗ nào mà không tốt đâu?” “…” Giang Trạch há hốc mồm, cả buổi mới hạ được một câu: “Vậy cậu cam lòng làm món đồ chơi cho họ?” “Sao lại là đồ chơi nhỉ? Anh có đưa tiền cho đồ chơi không?” Từ Niên lấy làm khó hiểu, hỏi anh ta, “Em phục vụ ông chủ, ông chủ cho em tiền, có qua có lại thì sao có thể gọi là đồ chơi?” Giang Trạch: “…” Từ Niên cười lộ hai cái răng khểnh: “Em rất cố gắng làm việc anh ạ, tốt nhất là làm luôn cả đời, thăng chức tăng lương, có trợ cấp bảo hiểm, đợi sau này già rồi ông chủ sẽ trả lương hưu, cả đời bình an, nhàn hạ hạnh phúc, ôi còn gì tốt bằng nữa đâu anh.” Anh công trong này moe như một thiếu nữ mới lớn, có tật là hễ gặp chuyện gì vui thì anh rung chân liên hồi như cái máy may, đến nỗi có lần rung sập luôn cái bức bình phong vừa dày vừa nặng ở quán ăn chỉ vì nghe được em thụ bảo thích mình (về cái tật rung chân này thì nó gây ra nhiều chuyện hài hước xuyên suốt truyện dữ lắm). Thế là từ đó anh lên mặt chảnh cún, nằng nặc bắt em phải theo đuổi mình, tặng quà cho mình, dắt mình đi ăn ở chỗ đắt tiền… Túm lại là, ảnh toàn làm mấy hành động mà không ít lần khiến em thụ đáng thương phải đau xót thốt lên “Rốt cuộc là ai đang bao dưỡng ai vậy chời?” Nói chung là truyện ngăn ngắn, đọc vèo cái hết, tính cách nhân vật hơi tưng tửng, thần kinh một tẹo. Đọc giải trí rất thích hợp! Cuối tuần này mà bạn chưa kiếm ra bộ nào vui vui thì nhảy thử luôn hố em này coi sao nhé ;) *** Kim chủ Trình Sâm là gay kín mà kiên quyết không nhận, thấy bạn bè bao dưỡng thiếu niên thì sĩ diện tìm giai cho đỡ thua sút. Sinh viên Từ Niên vì mẹ bệnh, thân học trường nổi tiếng phải ủy thân làm tình nhân của người ta. Cái cốt truyện nghe qua thì có vẻ ngược nhưng hoàn-toàn-không nhé. Từ Niên tỉnh như ruồi, kim chủ cho bao nhiêu tiền cũng nghĩ ra chỗ để xài, dịu dàng ngoan ngoãn hết mình chỉ mong tối về tài khoản tăng lên vài con số. Trình Sâm thủ thân như ngọc, tiểu tình nhi dụ dỗ từ đầu truyện tới cuối truyện, ròng rã suốt ba năm trời mới chịu để người ta ăn, à nhầm, ăn người ta. Truyện cute, xem không thể không cười trước độ moe của công (má ơi, moe không chịu nổi luôn) và độ tỉnh của thụ. Tuy ngắn nhưng đáng đọc. Mời các bạn đón đọc Bao Dưỡng của tác giả Tĩnh Thủy Biên.
Án Mạng Đêm Động Phòng
Review bởi: Mều Ngu fb//hoinhieuchu ---  Bạn nào từng đọc Công chúa quý tính chắc không còn lạ gì tác giả này. Theo đánh giá cá nhân thì tuy phong độ tác giả có hơi thất thường nhưng truyện này đọc giải trí ổn, dễ thương, nhẹ nhàng hài hước, không sóng gió gì mấy.  Truyện mở đầu bằng cảnh nữ chính Lâm Tiểu Chúc bị tên lưu manh Tiêu Ngân Đông trói lại nhét lên kiệu ép gả. Tiêu Ngân Đông cậy bố làm to nên hở ra là cưỡng bức gái nhà lành, trêu chọc phụ nữ, đi thanh lâu như cơm bữa. Nữ chính vì chống cự nên đêm động phòng lỡ tay đập 1 phát, Tiêu Ngân Đông chết queo... Chị sợ hết hồn mà vẫn phải ở lại với cái xác đã lạnh ngắt đến sáng để tìm đường trốn. Nào ngờ, trời sáng, "cái xác" tỉnh dậy... Cơ mà, con gấu chó ngốc nghếch 1 tiếng cô nương 2 tiếng cô nương, động 1 tí đỏ mặt này là ai... Tính cách nam nữ chính khá ổn, nữ chính thông minh tốt tính biết co dãn, nam chính thần kinh thô dễ thương, bà mẹ chồng yêu thương con mù quáng, lúc đầu phản đối quyết liệt cơ mà về sau cũng không gây khó dễ gì,... Nam chính là điểm sáng của truyện này, sống trong rừng từ bé, 10 tuổi mới học tiếng người (mà nữ chính nghi ngờ đến giờ vẫn chưa học xong, lại là tướng quân suốt ngày đánh đánh đấm đấm nên chuyện tình cảm như tờ giấy trắng, ngố hết chỗ nói, lắm lúc làm người ta chỉ biết câm lặng.  Trích đoạn: Tiêu Ngân Đông nghi ngờ: “Tiểu Chúc, sao nàng lại nói ta là con gấu?” Tiểu Chúc trợn mắt nghĩ thầm, vì huynh ngốc như gấu ấy… Nhưng bên ngoài nàng vẫn cười cười: “Bởi vì chàng giống như con gấu, nhìn rất đáng tin cậy.” Tiêu Ngân Đông vô cùng cảm động: “Thật ư… Tiểu Chúc à, nàng cũng rất giống con thỏ.” Tiểu Chúc dở khóc dở cười: “Vì sao?” Tiêu Ngân Đông thật thà nói: “Khi ta còn ở ngoài biên ải, thứ nhìn thấy vừa mắt nhất chính là thỏ trắng, có một binh sĩ được người thân tới thăm đã đem theo con thỏ đó đến, mỗi khi nhìn thấy nó, ta lại cảm thấy… nó đáng yêu hơn cáo trắng.” Tiêu Ngân Đông: “Hơn nữa, con gấu cũng có thể bảo vệ con thỏ!” Câu nói ấy, giống như một lời thề son sắt vậy… Gò má Tiểu Chúc ửng đỏ, nàng vội nói: “Sau đó con thỏ ấy thế nào?” Tiêu Ngân Đông lộ vẻ tiếc nuối: “Bị lột da rồi nướng ăn.”  Bên cạnh gấu chó theo đuổi thỏ trắng thì cũng có chút âm mưu giành ngai vàng, cơ mà nhìn chung không ảnh hưởng đôi chính cho lắm. Nam chính bị hạ dược suýt làm thịt nữ chính nên sống chết đòi chịu trách nhiệm, theo đuổi dây dưa một hồi mới bắt đầu có tình cảm. Nữ chính biết thân phận của nam chính từ đầu nên không có khúc mắc hiểu lầm gì, giúp đỡ qua lại một thời gian thì nước chảy thành sông mà đến với nhau thôi. Truyện có 1 nam phụ, nữ chính trước đây từng có tình cảm với anh này, cơ mà sau nhận ra ảnh cũng không tốt như chị nghĩ, vẫn là gấu chó đáng yêu hơn nên không dây dưa lằng nhằng.  Ngoài ra còn có vài nhân vật phụ nữa cơ mà nhìn chung khá là nhạt nhòa, không để lại ấn tượng gì mấy. Truyện khá ngắn, nội dung đơn giản, đọc  *** Trên con phố ven sông, tiếng trống chiêng ồn ào náo nhiệt cả một góc phố, đi đầu là một chiếc kiệu hoa bình thường cùng đám người khua chiêng gõ trống kia đi thẳng về phía nhà họ Tiêu. Dân chúng đứng hai bên đường xem náo nhiệt thành hai hàng thẳng tắp, một người phụ nữ trung niên kéo kéo người bên cạnh nhỏ giọng khẽ hỏi: "Bà này, có phả iNhị công tử nhà họ Tiêu lấy vợ không thế?" "Làm gì có chuyện đó, tuy rằng cũng có phô trương đấy, nhưng nếu nhà họ Tiêu thật sự đón dâu, sao có thể bình thường thế này." Người kia lắc đầu. "Nghe nói mấy ngày trước Tiêu nhị công tử vừa mắt một cô gái nhỏ làm trong tú phường[1] phía đông thành, có lẽ chính là người đó đấy." "Gì cơ? Người làm trong tú phường ư? Có thể bước chân vào cửa nhà họ Tiêu cũng coi như cô ta tốt số." "Cũng chả phải tốt số gì đâu, tiếng xấu của tiểu ác bá nhà họ Tiêu kia không phải bà không biết. Cưới vào cửa chắc chắn không thể làm chính thê, miễn cưỡng lắm cũng chỉ làm một thị thiếp nhỏ bé... Nghe nói cô gái kia liều chết không theo, vì muốn danh chính ngôn thuận nên Tiêu nhị công tử mới dùng cách này... Trước đây chẳng phải gã toàn trực tiếp cưỡng bức rồi trả cho một ít bạc cho xong chuyện rồi sao? Haizz, đúng là gây nghiệp chướng mà!!!" "Thế có là gì, chỉ e cô gái kia cố ý làm thế. Có thể vào cửa nhà họ Tiêu, dù làm thị thiếp vẫn còn sướng hơn ngày đêm quần quật làm ở tú phường. Nếu không thì vì sao trước kia liều chết không theo, nay lại thành thân, chẳng phải cô ta đãđồng ý rồi đấy ư?" "Bà nói cũng có lý..." Hai người thảo luận vô cùng ồn ào, mà bên trong kiệu hoa, người được mệnh danh là "cô người làm đầy tâm cơ" Lâm Tiểu Chúc đang nước mắt lưng tròng, ra sức vặn vẹo tay chân, cố gắng làm dây thừng xiết chặt cơ thể nàng giãn bớt ra. Hôm nay nàng vẫn giống như thường ngày đến tú phường làm việc, mấy ngày qua không thấy gã ác bá Tiêu Ngân Đông lảng vảng quanh đây, Lâm Tiểu Chúc đã âm thầm thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng rằng mình cứ không chú ý tới hắn, hắn sẽ tự thấy mất mặt mà tự động rút lui, không trêu chọc mình nữa. Ai ngờ nàng vừa mới ngồi xuống thì có mấy người vạm vỡ xông vào, ngang nhiên vác nàng ra bên ngoài. Lâm Tiểu Chúc thét chói tai, những người làm xung quanh và bà chủ nhìn thấy đều trợn mắt há mồm, đang định ngăn cản thì một gã bặm trợn quay đầu lại nói: "Chúng ta là người của Tiêu nhị công tử, nếu các người dám cản trở, hậu quả các ngươi tự đi mà gánh lấy!" Vì thế nàng ngang nhiên bị chúng bắt đi.... Lâm Tiểu Chúc nhớ lại cảnh đó, đôi mắt lại rưng rưng rơi lê. Sau đó nàng bị trói cả chân lẫn tay, còn bị nhét khăn vào miệng khiến nàng không thể phát ra âm thanh kêu cứu. Sau đó lại bị ném vào tay mấy người đàn bà, họ tắm rửa cho nàng, rửa mặt chải đầu, thay y phục. Mấy lần nàng muốn chạy trốn đều bị đám người đó lạnh lùng chặn lại, cuối cùng bị trùm khăn voan lên đầu, ném vào trong kiệu hoa. Nghe thấy tiếng chiêng trống ồn ào bên ngoài, dù Lâm Tiểu Chúc không hiểu thì cũng vẫn đoán được mình đang bị dẫn tới nhà họ Tiêu, gả cho Tiêu Ngân Đông! Nàng sợ chết khiếp! Nàng cứ tưởng rằng Tiêu Ngân Đông chỉ giở trò trêu ghẹo nàng mà thôi, ai ngờ trêu ghẹo không được, hắn lại cố chấp muốn lấy nàng!!!! Đoạn đường này không quá dài, nhưng Lâm Tiểu Chúc lại cảm giác như mình sắp chết đến nơi... Nàng không cam lòng gả cho gã ác bá Tiêu Ngân Đông kia...  Mời các bạn đón đọc Án Mạng Đêm Động Phòng của tác giả Tựu Mộ,